Chương 86 - Hội thao tàn bạo ③
“Chết đi—!” “Ngỏm đi thằng khốn!” “Cầu cho mày bị táo bón luôn đi!” “Xong việc tao sẽ đập nó một trận.” “Chỉ là học sinh mà... bổn phận học sinh là học tập chứ... cái thân phận học sinh này... chết tiệt chết tiệt.”
Những lời chửi rủa đầy ganh ghét bay khắp sân vận động. Ý thức hệ tệ hại thật. Đến giáo viên cũng hắc hóa luôn rồi. A, là Sayuri-sensei… Tại sao vậy cô. Nghe như tiếng chuông vang về lẽ vô thường vậy.
Tôi lờ đi tiếng chuông chùa Gion Shouja đang vang vọng trong lòng và quay sang đàn anh nhiệt huyết đang mặc đồng phục bóng rổ.
“Cố gắng trong phần thi tiếp sức Riajuu nhé ạ.”
“Cứ giao cho anh, Kokonoe Yukito! Suzune, chúng ta hãy cùng cho họ thấy màn chạy đua đám cưới nào!”
“Mồ! Xấu hổ lắm đó Toshiro...”
Trái ngược với Takamiya-senpai đang đỏ mặt ngượng ngùng, senpai nhiệt huyết lại hừng hực khí thế. Ở đời, có lẽ sống tích cực thế này mới hạnh phúc được. Quả không hổ danh là senpai. Có nhiều điều để học hỏi thật.
Tiện thể thì Kỷ Nguyên Khuôn Mặt Sáng Cáp Quang 10 Giga và tôi cũng đã thay đồng phục thi đấu.
Tiếp sức đối kháng câu lạc bộ là một chương trình độc lập, không liên quan đến thắng thua của lớp. Gọi là tiết mục biểu diễn tô điểm cho đại hội thể thao cũng được. Vì lẽ đó, mọi người đều tham gia với tâm thế thoải mái mà không cần toan tính chiến thuật gì đặc biệt.
Dù gọi là tiếp sức đối kháng câu lạc bộ, nhưng nếu chỉ chạy thi đơn thuần thì các câu lạc bộ văn hóa sẽ cực kỳ bất lợi. Ngay cả câu lạc bộ thể thao, vì quy định phải mặc đồng phục thi đấu nên những bộ như Hakama của câu lạc bộ Cung đạo hay Kiếm đạo vốn không thích hợp để chạy sẽ phải gánh chịu bất lợi đáng kể.
Gậy tiếp sức cũng khác nhau tùy theo từng câu lạc bộ, ví dụ câu lạc bộ bóng rổ thì dùng bóng rổ, câu lạc bộ bóng đá dùng bóng đá, câu lạc bộ nhạc cụ hơi thì dùng bản nhạc làm gậy, rất đa dạng và phong phú. Không cần nói cũng biết, lý do không dùng nhạc cụ làm gậy là vì chúng đắt tiền đấy nhé?
Chính vì thế, mục đích của phần thi tiếp sức đối kháng câu lạc bộ không nằm ở thắng thua, mà là nơi để các câu lạc bộ quảng bá hình ảnh, với vô số ý tưởng độc đáo được phô diễn.
...Đến đây thì vẫn ổn, nhưng tại trường cấp ba Shouyou, phần thi này còn được thêm thắt một chút. Tiếp sức đối kháng câu lạc bộ, hay còn gọi là 『Tiếp sức Riajuu』.
“Này nhé! Yuki, chạy cùng mình đi!”
Quay lại nhìn, tôi thấy Shiori với khuôn mặt đỏ bừng đang hừng hực quyết tâm như thể đã hạ quyết tâm rất lớn. Đuôi ngựa của cô ấy như đang rít lên đầy khí thế. Gần đây Shiori có tham gia câu lạc bộ bóng rổ nữ, cô ấy cũng định tham gia tiếp sức đối kháng hay sao mà đã thay đồng phục rồi.
“Cậu mới là đứa Riajuu nhất đấy.”
Tên Khuôn Mặt 5G cười nham hiểm trêu chọc tôi. Đúng vậy, phần thi tiếp sức câu lạc bộ này, biệt danh là tiếp sức Riajuu, có một luật đặc biệt là nếu người tham gia có quan hệ hẹn hò, họ sẽ thi đấu theo cặp.
Đồng thời đây cũng là một loại sự kiện tỏ tình trong đại hội thể thao, dù chưa đến mức tỏ tình, nhưng việc mời người mình có cảm tình tham gia cũng mang khía cạnh bật đèn xanh với người khác giới. Thật tình, chẳng biết ai đã nghĩ ra cái trò thi đấu cực kỳ tởm lợm này. Bởi vậy, thay vì cổ vũ, phần thi tiếp sức đối kháng câu lạc bộ lại hứng chịu sát khí nhiều hơn.
Đương nhiên, những người muốn giấu kín quan hệ, hoặc dù mọi người đều biết nhưng không muốn tham gia thì cũng không bị ép buộc. Hẳn cũng có những học sinh ngại ngùng việc công khai quan hệ rầm rộ hay tỏ tình trước đám đông.
Tuy nhiên, cũng có thể có những học sinh nhờ sân khấu cởi mở và rực rỡ của đại hội thể thao này mà lấy hết can đảm để tỏ tình. Nếu tỏ tình ở đây, dù kết quả thế nào cũng có thể cười xòa cho qua chuyện. Tiếp sức Riajuu chính là một sự kiện như thế.
Nhân tiện, các cặp đôi tham gia sẽ bị khán giả ném bóng vào người để cản trở. Một lời chúc phúc đầy bạo lực.
Trong lúc này, khắp nơi đang diễn ra những màn trao đổi bi hài của chuyện tình cảm nam nữ.
“Tôi thì không sao, nhưng cậu có ổn không đấy? Chạy ba chân đó?”
“Ừm! Mấy chuyện đó mình hoàn toàn bình thường mà.”
Học sinh tham gia cùng bạn cặp phải chạy ba chân theo cái luật lệ bí ẩn rằng vượt qua chướng ngại mới là tình yêu. Chẳng hiểu ý nghĩa là gì. Định không cho người ta thắng à? Người đặt ra luật này chắc hẳn phải ôm nỗi u uất ghê gớm lắm với thanh xuân đây.
Nhắc đến chạy ba chân thì đương nhiên phải tiếp xúc cơ thể với đối phương. Tức là dù chưa tỏ tình, nhưng việc không từ chối tham gia đồng nghĩa với việc cho phép đụng chạm... chí ít cũng có ấn tượng tốt, là đối tượng có thể phán đoán là “Có triển vọng”.
Hơn nữa, đối với người đã lấy hết can đảm để mời mình, trừ khi dứt khoát từ chối, thì trước khi bàn đến việc trả lời thế nào, việc tôn trọng cảm xúc và lòng dũng cảm của đối phương là rất quan trọng. Nếu đó là lời mời từ con gái thì càng phải thế. Nó cũng là một phần để tạo nên kỷ niệm, và sẽ rất vui vẻ nữa.
Nhưng mà, Shiori thì gay go đấy. Theo nhiều nghĩa!
Shiori sở hữu thể chất mạnh nhất, là cỗ xe tăng hạng nặng hàng đầu của trường Shouyou.
“Lúc chạy, tôi sẽ không bám vai mà bám ngực đấy nhé?”
“Sao tự nhiên cậu lại quấy rối tình dục đen tối đến mức không có chỗ để biện hộ vậy!?”
“Wakiwaki.”
“...Được thôi được thôi! Mấy chuyện đó mình hoàn toàn bình thường!”
Hehehe. Tôi làm tay động đậy wakiwaki tiến lại gần Shiori. Dù tôi thử tung ra phát ngôn cặn bã vi phạm tư cách làm người hòng khiến Shiori đổi ý nhưng chẳng ăn thua.
“Tém tém lại chút đi! Bố mẹ cậu đang khóc đấy!”
“Cái kiểu thuyết phục như chuyên gia đàm phán đó là sao!? ...Chạy cùng mình cậu ghét đến thế à?”
Bố mẹ Shiori, cặp vợ chồng đẹp mã siêu cấp trên khán đài đang vẫy tay về phía này. Cười tươi roi rói luôn. Đuôi ngựa của Shiori rũ xuống buồn thiu. Bị nhìn bằng vẻ mặt đau lòng thế kia thì tôi từ chối sao được.
“Hiểu rồi hiểu rồi. Nhưng mà, đúng là chưa tập chạy ba chân bao giờ nhỉ.”
“Tuyệt quá! Cảm ơn nhé Yuki! Không sao đâu. Chỉ cần tham gia vui vẻ là được mà.”
“Thôi thì, âu cũng là lẽ thường mà.”
“Ừm.”
Bất chợt nhìn sang, tên Khuôn Mặt Hoàn Tiền Đăng Ký Cùng Lúc đang nhận được lời mời từ nhiều cô gái. Trong khoảnh khắc, hắn gửi ánh mắt cầu cứu về phía tôi nhưng tôi nhẫn tâm lờ đi. Ai bảo đi chọc ngoáy người khác chi cho nghiệp quật. Chừa cái thói đó đi rồi hẵng tự kiểm điểm bản thân. Đáng đời.
...Nhắc chuyện này thì hơi muộn, nhưng dù số lượng thành viên ít, tính cả tôi thì có tới bốn cặp chạy ba chân được sinh ra, nên không cần nói cũng biết câu lạc bộ bóng rổ nam đã trở thành cái gai trong mắt mọi người.
‡‡‡
“Có hôi mùi mồ hôi không nhỉ? Tớ thuộc tạng người ra nhiều mồ hôi lắm...”
Là những người chạy đầu tiên, chúng tôi đứng trước vạch vôi trắng, hồi hộp chờ đợi thời khắc bắt đầu. Người chạy thứ hai là tên Khuôn Mặt Leo Dốc Nhanh Nhất, Lao Dốc Cũng Nhanh Nhất, bạn cặp của hắn là một senpai năm hai đã chiến thắng trong trò oẳn tù tì. Đúng là cái tên harem khốn kiếp.
Dính sát sạt thế này bảo sao cô nàng không bồn chồn lo lắng. Cái trò chạy ba chân áp sát vào nhau thế này quả là môn thi đấu không nên tồn tại trong thời đại này. Để xua tan nỗi lo âu của Shiori, tôi ghé sát lại hít hít ngửi thử mùi cơ thể cô ấy.
“Yên tâm đi. Thơm lắm.”
“Nói thế chứ đừng có ngửi thật chứ! Tự nhiên bị làm nhục vô cớ... Uu...”
“Vô lý quá vậy?”
Tôi nheo mắt nhìn Shiori đang rưng rưng nước mắt mà buông lời phàn nàn. Tôi chỉ có ý tốt muốn giúp cô ấy yên tâm thôi mà. Phải chăng đây chính là kiểu câu hỏi phiền phức không có lời giải đáp của con gái? Giống như khi bị hỏi “Cái nào đẹp hơn?”, dù chọn cái nào cũng bị càm ràm, hay khi hỏi “Muốn ăn gì?”, trả lời là “Gì cũng được” nhưng sau đó lại chê ỏng chê eo vậy.
“Chuyện này... tính sao đây Yuki?”
“Tính sao là tính sao, cũng chịu thôi. Bất đắc dĩ lắm tôi mới phải nói câu này, nhưng mà...”
Ngay trước khi xuất phát, tôi đưa mắt nhìn quanh một lượt, đám học sinh tay lăm lăm quả bóng với đôi mắt đỏ ngầu đang chực chờ lao vào cấu xé.
“Trong số các người, kẻ nào chưa từng có bạn trai hay bạn gái thì hãy ném đá vào chúng tôi đi.”
Đoàng—— tiếng súng hiệu lệnh vang lên.
Ngay lập tức, một cơn mưa bóng trút xuống không thương tiếc. Trong đó chứa đựng cả những oán hận tích tụ bao năm ròng.
“Ui da da da da.”
“Wa, nguy hiểm quá! Cậu có sao không Yuki!?”
Bị ném mấy quả bóng mềm dùng trong trò ném bóng vào rổ thì sát thương gần như bằng không, nhưng khổ nỗi bên này đang chạy ba chân. Mấy quả bóng lăn lóc dưới đất khiến chỗ đặt chân không vững, lỡ đạp phải mà ngã thì đúng là không còn mặt mũi nào.
“Dừng lại đi! Ghen ăn tức ở khó coi lắm đấy! Ế thì đã làm sao chứ! Trước tiên hãy chấn chỉnh lại cái tâm địa hèn hạ đó đi rồi——”
Tôi bị ném tới tấp. Cuộc thương thuyết kết thúc trong thất bại thảm hại.
Cố gắng lắm mới không bị mất thăng bằng để cùng Shiori chạy đi, nhưng vì chưa quen chạy ba chân nên tốc độ rất chậm.
“Đã thế thì đành chịu vậy. Dù sao thắng thua cũng chẳng quan trọng. Shiori, cấm khiếu nại đấy nhé.”
“Ơ, sao thế Yuki!?——Khoan, aaaa!”
Tôi vội vàng tháo dây buộc chân ra, rồi cứ thế bế bổng Shiori lên theo kiểu công chúa. Quả không hổ danh là cô gái mạnh nhất, sở hữu thể chất vượt trội hơn cả con trai, sức nặng của Shiori đè trĩu lên hai cánh tay tôi.
Tuy là phạm luật, nhưng đây là kết quả của việc ưu tiên sự an toàn, nên chẳng ai có quyền phàn nàn cả. Kẻ sai là cái đám dân ế ẩm đang ghen tị mà tấn công chúng tôi kia kìa. Shiori đang tròn mắt ngạc nhiên, nhưng giờ không phải lúc để bận tâm chuyện đó.
“Nyohohohohohoho. Thế nào, thế này thì đố mà theo kịp nhé!”
Với khả năng cơ động tăng lên đáng kể, tôi lướt đi, né tránh những quả bóng một cách điệu nghệ. Đối với một game thủ bắn súng từng cô đơn cày cuốc các tựa game Danmaku (màn hình đạn) ở cái trung tâm trò chơi vắng vẻ thì thế này vẫn còn dễ thở chán.
“Yu-Yu-Yu-Yu-Yu-Yuki!? Th-thế này là saoooooo!?”
Shiori đang bối rối vì chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tạm thời, tôi không thể kìm nén được câu nói vừa xẹt qua trong đầu mình.
“――――――――Ặc, nặng thế.”
“Quá đáng!?”
‡‡‡
Nghe nói đại hội thể thao còn có cả sự kiện tỏ tình. Hàng năm, tại đây lại có vài cặp đôi ra đời, hoặc là cơ hội để xác nhận tình cảm của đối phương, bầu không khí náo nhiệt vô cùng.
Vừa nghe câu chuyện đó từ các đàn chị trong câu lạc bộ bóng rổ nữ đang rộn ràng hò hét, tôi vừa nghĩ về Yuki. Kỳ nghỉ hè, Yuki đã nói ghét tôi, nhưng tôi không bận tâm. Đó chắc chắn là những lời mà Yuki không hề muốn thốt ra. Chỉ cần nhìn biểu cảm của cậu ấy là hiểu. Chẳng có chút sự thật nào trong những lời nói trông đau khổ đến thế kia cả.
Hơn nữa, tôi biết rõ. Với một Yuki đang mải miết đi tìm thiện ý, thì cậu ấy cũng chẳng có ác ý. Yuki chưa bao giờ ghét ai một cách đặc biệt cả. Ngay cả tôi, kẻ đã làm tổn thương cậu ấy sâu sắc đến vậy, hay Suzukawa-san, hoặc giả là Hội trưởng hội học sinh hay đàn chị Toujou, cho dù đối phương có là kẻ thù đi chăng nữa thì đó cũng không phải lý do để cậu ấy ghét bỏ. Đó chính là Yuki.
Nếu Yuki thực sự ghét ai đó, thì tôi đã bị ghét từ lâu rồi, và giờ đây chắc chắn chẳng thể nào trao đổi với nhau dù chỉ một lời như thế này. Có lẽ chúng tôi đã đoạn tuyệt từ hồi cấp hai và kết thúc mọi chuyện ở đó. Nhưng chuyện đó đã không xảy ra. Lúc nào cậu ấy cũng dịu dàng, và vì thế lúc nào cậu ấy cũng bị tổn thương.
Tôi đã lấy hết can đảm để mời Yuki. Cứ tưởng sẽ bị từ chối, nhưng quả nhiên cậu ấy vẫn rất dịu dàng. Tự tôi cũng thấy cách tiếp cận của mình thật hèn hạ. Một cách làm khiến đối phương không thể chối từ. Chẳng biết từ bao giờ tôi đã trở thành một ác nữ thế này. Dẫu vậy, chỉ một chút thôi cũng được. Tôi muốn tạo nên những kỷ niệm. Dù có phải cưỡng ép đôi chút tôi cũng sẽ làm.
Tôi không định tỏ tình lại ngay lúc này. Không cần phải vội vã. Yuki hiểu tình cảm của tôi. Chính vì thế mà vào kỳ nghỉ hè, cậu ấy mới nói ghét tôi. Đó là sự dịu dàng của Yuki. Cậu ấy suy nghĩ cho tôi hơn bất cứ ai và chỉ cho tôi con đường để trở nên hạnh phúc. Dù vậy——.
(——Dù vậy, mình vẫn muốn ở bên Yuki.)
Mối quan hệ giữa tôi và Yuki, từ con số âm cuối cùng cũng chỉ mới trở về số không. Không cần nôn nóng. Không cần vội vàng. Từ giờ, cứ từ từ vun đắp từng chút một là được.
Tôi hồi hộp chờ đợi ở vạch xuất phát. Dù đã dùng xịt khử mùi, nhưng tôi vẫn là con gái mà. Lo lắng về mùi mồ hôi là chuyện đương nhiên. Đang nghĩ ngợi thì bị Yuki ghé vào ngửi. Những lúc thế này, Yuki thật vô tư lự. Từ cách rút ngắn khoảng cách cho đến phát ngôn đó, lúc nào cũng khiến trái tim tôi rung động. Xấu hổ chết đi được. Uu...
Không biết có phải thông lệ (?) hay không mà bóng cứ tới tấp ném vào người. Chạy ba chân không quen chút nào. Mấy quả bóng vương vãi dưới chân gây cản trở khiến chúng tôi không thể tiến lên như ý muốn.
“Đã thế thì đành chịu vậy. Dù sao thắng thua cũng chẳng quan trọng. Shiori, cấm khiếu nại đấy nhé.”
“Ơ, sao thế Yuki!?——Khoan, aaaa!”
Cơ thể tôi bỗng nhẹ bẫng. Ngay khi Yuki nhanh chóng tháo dây buộc chân, tôi trải nghiệm cảm giác không trọng lực trong tích tắc. Sau cảm giác trời đất đảo lộn, tôi nhận ra mình đã nằm gọn trong vòng tay Yuki theo kiểu bế công chúa. Nhận thức được tình cảnh của mình, mặt tôi đỏ bừng lên.
(Wawawa, mình, mình đang được Yuki bế——!?)
Lại còn là Yuki chủ động ôm lấy nữa chứ. Cảm giác hạnh phúc ngập tràn như được bao bọc bởi Yuki. Tôi ghé mũi sát vào lồng ngực vững chãi ấy mà hít hà. Lúc bị ngửi thì xấu hổ, nhưng giờ hành động của tôi cũng chẳng khác gì cậu ấy… Thừa nhận vậy. Tôi đang ngây ngất.
Yuki vừa giữ vẻ mặt nghiêm túc vừa cười lớn sảng khoái, né tránh những quả bóng một cách điệu nghệ. Tim tôi đập nhanh đến mức sợ rằng Yuki sẽ nghe thấy mất. Xấu hổ quá nên tôi chẳng dám nhìn mặt Yuki. Hơn nữa, tôi cũng không muốn cậu ấy nhìn thấy mặt mình lúc này. Chắc chắn là tôi đang có một biểu cảm buông thả và ngốc nghếch lắm.
Không đâu, chuyện này là lỗi của Yuki mà. Không phải tại tôi, đúng không? Nên là được phép ha?
Tìm kiếm sự đồng tình từ một ai đó vô định, rồi như bị thúc đẩy bởi sự thôi thúc không thể kìm nén, tôi cứ thế ôm chầm lấy Yuki thật chặt.
“――――――――Ặc, nặng thế.”
“Quá đáng!?”
Hành động táo bạo của tôi bị Yuki chẳng hiểu chút gì về trái tim thiếu nữ phũ phàng gạt bỏ. Người ta cũng âm thầm để ý chuyện cân nặng lắm đấy biết không!?
Nhưng mà, Yuki di chuyển nhẹ nhàng như thể chẳng hề cảm thấy sức nặng của tôi vậy. Điểm này cũng ngầu nữa.
Mà suy cho cùng, việc tôi phát triển lớn phổng phao thế này nguyên nhân là do Yuki cả đấy nhé! Lúc nào cũng bảo mình phải ăn uống đầy đủ cho lớn lên…
Biết làm sao được, tôi thì đang hồi hộp đến mức này, vậy mà Yuki lúc nào cũng vẫn cứ là Yuki như mọi khi. Tự nhiên tôi thấy nhẹ nhõm hẳn. Hiện tại thế này là được rồi. Cứ tiến từng bước một như thế này là tốt rồi.
Địa điểm nhóm Miho-kun, người chạy thứ hai đang chờ, đã đến gần. Không biết nhóm Miho-kun có chạy ba chân không nhỉ. Hay là cũng sẽ chơi lớn bế kiểu công chúa như chúng tôi. Chắc chắn đó sẽ là kỷ niệm tuyệt vời đối với cô gái mà Miho-kun thích. Đến tôi còn đang hạnh phúc thế này cơ mà.
Vừa suy nghĩ vẩn vơ những chuyện không đâu, tôi vừa vùi mặt vào ngực người mình thích, tự nhủ hãy đắm chìm trong niềm hạnh phúc ngắn ngủi này thêm một chút nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
