Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Vol.6 - Chương 83 - Ngoại truyện: Tôi không phải mob. Bất cứ ai cũng có thể trở thành nhân vật chính! ~Chiến dịch tiêu diệt G~

Chương 83 - Ngoại truyện: Tôi không phải mob. Bất cứ ai cũng có thể trở thành nhân vật chính! ~Chiến dịch tiêu diệt G~

“Hôm nay cũng đáng yêu quá đi nè~” 

“Hihi…… Bụng phúng phính. Nhưng mà, dạo này hình như hơi béo quá rồi……”

“Cười mờ ám thế, đang làm gì vậy?”

Đang lúc tôi bí mật tận hưởng niềm vui với Shakadou ở góc lớp, thì tên có bản mặt tươi rói như show truyền hình thản nhiên lượn tới. Đối với những kẻ sống về đêm, tồn tại trong bóng tối như bọn tôi, hắn chẳng khác nào thiên địch.

“Awawawa! Ch, chỉ là đang ngắm Rumi-chan thôi……” 

“Rumi-chan?”

Đấy, thấy chưa. Bị một tên hướng ngoại bất ngờ tập kích, Shakadou rơi vào trạng thái hành tung bất khả thi ngay. Thật tình, bọn hướng ngoại này đúng là……. Thấy tội nghiệp nên tôi đành ra tay cứu giúp.

“Nhìn đi. Là Rumi-chan, một cô thằn lằn cỏ đấy. Đáng yêu quá đi nè~” 

“Rắn hả…… là thằn lằn à.” 

“Đã bảo là thằn lằn cỏ mà lại.”

Tuy cùng thuộc bộ Có vảy, nhưng thằn lằn bóng Nhật Bản và thằn lằn cỏ Nhật Bản là hai loài khác nhau. Shakadou bắt đầu nuôi thằn lằn cỏ từ khoảng hai tháng trước. Nghe đâu cô nàng tình cờ nhìn thấy rồi buột tay bắt luôn theo bản năng.

Trông Shakadou nhỏ nhắn giống động vật nhỏ vậy thôi, chứ nhìn vậy mà nghịch ngợm ra phết đấy. Không, có khi còn nghịch nhất cái lớp này cũng nên. Nghe nói cổ còn tự đặt bẫy, nửa đêm một mình đi bắt bọ cánh cứng nữa cơ. Chẳng khác nào một thợ săn lão luyện. Bọ cánh cứng hay kẹp kìm đều là loài ăn đêm nên đành chịu thôi, nhưng đứng trên lập trường của phụ huynh thì chắc lo sốt vó nhỉ?

Quả nhiên, nghe nói mẹ của Shakadou than thở dữ lắm, còn nhờ tôi lần tới nếu cổ đi bắt thì đi cùng hộ cái. Tôi thì cũng chẳng ngại gì, nhưng mang về nhà tôi nuôi thì khó lắm. Dù gì đi nữa, nhà Kokonoe đã nuôi một con thú cưng là tôi đây rồi, tiếc là chẳng còn dư chỗ để nuôi thêm con nào khác.

“Hể. Nhìn thế này thấy cũng dễ thương phết nhỉ. Nghe tên thì là con cái à?” 

“Đuôi Rumi-chan thuôn dài……” 

“Đáng yêu quá đi nè~” 

“Cậu chỉ biết nói mỗi câu đó thôi hả.”

Có thể phân biệt đực cái ở thằn lằn cỏ dựa vào gốc đuôi. Rumi-chan chắc chắn là con cái. Nhóc ấy đang phơi nắng trên thanh gỗ leo. Bên trong bể nuôi có trải đất và đặt cây thủy sinh nhân tạo, không có thiên địch, quả là một không gian sống chậm lý tưởng.

Trong lúc đang xem video Shakadou quay lại trên điện thoại, ngoài tên mặt tươi rói kia ra thì cả Touka và Mineta cũng sán lại gần.

“Yukito đang làm gì thế?” 

“A, đây là thú cưng của Araya-chan hả?”

Việc Shakadou thích loài bò sát thì ai cũng biết rồi, nhưng đương nhiên cũng có người không ưa. Mineta thì hoàn toàn không để tâm, nhưng ngược lại Elizabeth thì chịu chết. Chuyện này cũng đành chịu thôi. Lạ một nỗi là có nhiều người hồi bé dám sờ vào sâu bọ, nhưng lớn lên lại hoàn toàn không chấp nhận nổi. Sự ghét bỏ về mặt sinh lý chắc là như thế đấy.

“Nè nè Araya-chan. Nhà tớ có nuôi mèo thì có nuôi bò sát được không?” 

“Tốt nhất là đừng…… thì hơn. Nếu bị ăn mất thì sốc lắm.” 

“Quả nhiên là không được ha.” 

“Dễ thương thật đấy, nhưng chắc Hiori sẽ ghét nhỉ?”

Touka và Mineta có vẻ rất hứng thú, nhưng khoan nói đến Touka, nếu Mineta đang nuôi mèo thì nuôi bò sát là việc có độ khó rất cao. Mèo là loài săn mồi mà. Hoặc là phải cách ly, hoặc là tuyệt đối không được để bò sát ra khỏi lồng.

“Hiori-chan thích động vật lắm mà ta?” 

“Đúng là vậy, nhưng bò sát thì sao nhỉ?”

Touka cười gượng có vẻ khó xử. Nhớ lại thì ngày xưa Hiori-chan hay nói muốn nuôi chó lắm. Giờ không biết thế nào, nhưng chắc Hiori-chan cũng sợ thằn lằn cỏ nhỉ. Đáng yêu thế này mà……

“Đáng yêu quá đi nè~” 

“Araya-chan, thằn lằn cỏ thì ăn gì vậy?” 

“À thì, cái đó là——”

“Kyaaaaaaaaaaaaa!”

Bất thình lình, tiếng hét thất thanh vang vọng khắp phòng học. Chủ nhân tiếng hét, Elizabeth, lùi lại phía sau với vẻ mặt ngập tràn kinh hãi.

“Oaaaaaaaa! Yuki, Yuki cứu tớ!” 

“Gue.”

Bất ngờ bị Shiori đang bỏ chạy siết cổ cực mạnh, tôi vừa đảo mắt nhìn quanh thì thấy cả lớp đang sơ tán, tránh xa một vị trí cụ thể. Đám con trai cũng đồng loạt mặt cắt không còn giọt máu.

“Này, sao thế? Rốt cuộc là cái gì——” 

“Mihou-kun, cái kia! Yuki? Yuki sao thế?” 

“Shiorin, tình trạng của Kokonoe-chan trông còn nguy hiểm hơn đấy.” 

“X, xin lỗi!” 

“Hộc hộc…… Tưởng đâu gãy hết xương rồi chứ. Thế, tự dưng có chuyện gì?” 

“Hự! Không được rồi Yukito. CÁI ĐÓ đến tớ cũng không xử lý nổi.” 

“Thế nên là, cái gì mới được——”

Ánh mắt tôi bắt gặp “thứ đó”. Đó là G, thiên địch của nhân loại. Thực thể đen bóng lấp lánh. Loài ma thú hiện đại sở hữu khả năng sinh tồn kiên cường, đã lựa chọn cộng sinh trong môi trường sống của loài người. Nghe nói số người dám đối đầu với G chỉ đếm trên đầu ngón tay. Thực tế thì cả mẹ và chị tôi đều cực kỳ sợ nó.

Với tốc độ của nó thì thường chỉ biết bó tay chịu trói, và hơn hết là ở chỗ này không có vũ khí mạnh mẽ nào (như thuốc diệt côn trùng hay báo giấy) để đối kháng với nó cả. Một đối thủ quá sức liều lĩnh để khiêu chiến.

“S, sao thế……? Hihi…… hóa ra là G à.” 

“Shakadou?”

Shakadou phăm phăm tiến lại gần con G.

“Hây.”

Cứ thế, cô nàng thản nhiên dùng tay không tóm lấy nó, rồi ném vèo ra ngoài cửa sổ.

“……Nếu đưa tay chặn hướng di chuyển của G thì tóm được dễ ợt à. Chắc là có vi khuẩn nên tớ đi rửa tay đây.”

Shakadou hiên ngang rời khỏi lớp.

“Mà, thức ăn cho bò sát cũng toàn dế hoặc mấy loại G dùng làm thức ăn như gián Red Runner mà.” 

“Không ngờ lại được Shakadou cứu mạng……” 

“Araya-chan đỉnh quá!”

G chỉ có thể tiến về phía trước. Tức là muốn tiêu diệt G thì chỉ cần nhắm vào phía trước, nơi G cảm thấy nguy hiểm và lao tới là được, nhưng nói thì nói vậy chứ người phàm sao mà làm được cái trò tóm trực tiếp rồi ném đi như thế.

“Ủa…… mọi người sao vậy?”

Shakadou quay lại, ngơ ngác trước bầu không khí ồn ào trong lớp.

“Anh hùng trở về kìa……” 

“Cảm ơn Araya-chan nhé! Tớ sẽ mời cậu nước ngọt.” 

“Hả, ể, hihi…… Eeehhhh?!?”

Giữa lớp học đang vỡ òa tiếng hoan hô, tôi ngộ ra một điều. Con người ai cũng có sở trường riêng. Ai cũng có thể trở thành nhân vật chính. Hôm nay là một ngày tôi học được điều đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!