Chương 85 - Hội thao tàn bạo ②
Ngay cả Shoutoku Taishi, người từng một thời làm mưa làm gió trong sách giáo khoa, sau khi bị sửa đổi công trạng thì giờ đây sự tồn tại cũng đang dần bị xóa bỏ, và chân tướng của lịch sử cứ thế ngày càng bị chôn vùi vào bóng tối.
Sự khác biệt trong nhận thức lịch sử giữa các thế hệ ngày càng nới rộng, nhưng trong bối cảnh những câu chuyện lãng mạn lần lượt bị phủ nhận, chẳng hạn như việc Sakamoto Ryoma thực ra chẳng làm nên trò trống gì to tát, thì quá khứ vẫn không thể bị xem như chưa từng xảy ra, và với những người trong cuộc, sự thật vẫn mãi là sự thật.
Dù cho hậu thế có mô tả lại như thế nào đi nữa, thì với những người đang sống ở hiện tại như chúng tôi, vẫn có vô vàn điều không thể quên và không được phép quên. Việc ngộ ra rằng đó chính là cách sống của một con người, là đời người, chính là Kokonoe Yukito 16 tuổi này đây.
“Được chưa hả cô? Thành ý không phải thể hiện qua lời nói mà phải bằng thái độ. Chính vì vậy, hãy tham gia tiết mục mở màn của cuộc thi Hoa khôi trong bộ trang phục hầu gái tai mèo váy ngắn nhé.”
“Chờ đã! Ngay cả hiện tại tôi đã thấy quá sức lắm rồi! Tôi cũng có sự uy nghiêm của một giáo viên chứ. Nếu đứng trên sân khấu với bộ dạng đó, sau này học sinh sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt thế nào đây……”
Đây là sự lựa chọn nhân sự không thể tuyệt vời hơn để hâm nóng cuộc thi Miss Con. Kế hoạch là sau khi cô ấy làm nóng hội trường, tôi sẽ tung vũ khí tối thượng Natsume vào để giành chức vô địch trong một nốt nhạc.
“Chẳng phải sẽ tạo cảm giác thân thiện hơn sao?”
“Thân thiện cái nỗi gì chứ! Em nghĩ tôi bao nhiêu tuổi rồi hả!? Cái độ tuổi mà hễ Tết đến, họ hàng tụ tập là mấy đứa cháu trai cháu gái lại gọi bằng cô và tôi phải lì xì cho chúng đấy, hiểu không hả!? Da dẻ mà không dưỡng là sần sùi ngay, đáng hận, tôi hận tuổi trẻ và lũ tế bào chết!”
“Em hiểu rồi. Vậy thì cô chỉ cần mang tất đùi một bên chân thôi cũng được. Hãy dùng phong cách bất đối xứng để làm bọn họ kinh ngạc nào!”
“Rốt cuộc là em đang nói chuyện gì vậy!?”
Tôi nhẹ nhàng động viên Sanjouji-sensei, người đang lấy tuổi tác làm lá chắn để bước vào thời kỳ khủng hoảng tâm lý tuổi nổi loạn.
“Nếu là Himiyama-san thì coo ấy sẽ vui vẻ mặc ngay đấy aj.”
“Tất nhiên rồi.”
Himiyama-san mỉm cười và đáp lại ngay lập tức.
“Misaki-san vẫn còn trẻ nên……”
“Nếu là mẹ thì mẹ sẽ hăng hái mặc ngay.”
“Tất nhiên rồi.”
Mẹ khẳng định một cách đầy nhiệt huyết. Tôi là Kokonoe Yukito, người đàn ông không bao giờ chấp nhận chuyện được lợi nhờ ăn vạ. Một khi mẹ đã đồng tình, cô ấy không thể dùng tuổi tác làm cái cớ được nữa.
“Nếu là Setsuka-san thì dì ấy đã mặc ngay từ đầu rồi.”
“Tất nhiên rồi.”
Setsuka-san gật đầu đầy tự hào. Mỗi lần đến nhà Setsuka-san và mở cửa ra, dì ấy luôn đón tôi trong những bộ trang phục ngoài sức tưởng tượng. Lần nào tôi cũng muốn bỏ chạy, nhưng dì ấy luôn chặn đường rút lui bằng những bước di chuyển điêu luyện. Người ta bảo chênh lệch cấp độ quá lớn thì không thể chạy thoát, rốt cuộc là dì ấy cấp bao nhiêu vậy…… Chắc là max cấp rồi.
“Nếu là nee-san thì thậm chí chị ấy còn chẳng mặc gì nữa cơ.”
“Tất nhiên rồi.”
“Cái đó thì lại kỳ quặc theo một kiểu khác rồi còn gì!?”
Nee-santhản nhiên tiết lộ một sự thật gây sốc. Hoàn toàn bị bẻ lại. Cơ mà, gần đây trào lưu bẻ lại đang thịnh hành, nhưng cái đó đâu có thực sự là phản biện đâu nhỉ. Vốn dĩ chẳng có ý nghĩa gì, cũng chẳng thành tranh luận, người nói cũng không phải người trong cuộc và chẳng hiểu họ đứng trên lập trường nào. Bị những kẻ như thế bảo là bẻ lại thì thú thật thấy ngu ngốc sao ấy……
Hội thao kết thúc phần thi buổi sáng và chuyển sang giờ nghỉ trưa. Tôi quyết định ăn trưa cùng mẹ và mọi người ở khu vực cổ vũ. Có vẻ như nhờ sự ăn ý trong buổi tham quan giờ học lần trước mà khu vực phụ huynh lớp B vô cùng sôi động.
Trong bảng xếp hạng giữa giờ, đúng như dự đoán, lớp B đang áp đảo. Cách biệt quá lớn đến mức cả sân trường bao trùm trong những tiếng xôn xao lớn.
Động lực cho sự thăng tiến vượt bậc của lớp B, nếu là nam thì nhờ màn vô song của tên ikemen xán lạn, còn nữ thì là Shiori vô song, nhưng kết quả của việc liên tục cường hóa đồng đều cho cả lớp đã lan tỏa đến những nơi không ngờ tới. Nghe đâu (anh) Takahashi của câu lạc bộ bóng đá cuối cùng cũng giành được suất đá chính đầu tiên cho năm nhất. Cậu ta được cường hóa thể chất nên ngay cả khi đối đầu với đám năm ba có lợi thế thể hình cũng không còn bị lép vế nữa.
Bầu không khí chán chường suýt chút nữa đã lan rộng vì thắng bại của hội thao đã ngã ngũ chỉ trong buổi sáng, nhưng nhờ vị senpai nhiệt huyết và các câu lạc bộ thể thao của lớp khác liên tục kích động rằng “Để cho lớp B lộng hành thế này mà được sao!”, hội thao đang dần chuyển sang một thể thức biến dị với mục tiêu chung là đánh bại lớp B.
“Vậy, nhờ cô nhé?”
“Kuuuuu!”
Sau khi thuyết phục xong Sanjouji-sensei đang cắn khăn tay đầy cay cú, tôi ngồi ăn hộp cơm mẹ làm. Đối với một kẻ hầu như không làm gì trong hội thao này như tôi thì cũng thấy hơi có lỗi, nhưng mà tôi đã ăn rất ngon lành.
“Bọn mình giờ trở thành vai phản diện rồi nhỉ.”
“Giờ mới nhận ra chúng ta là kẻ địch thì đã quá muộn rồi. Thắng bại đã được định đoạt từ trước khi bắt đầu.”
Tên sở hữu khuôn mặt baby sảng khoái đang tỏ vẻ bối rối, nhưng để vô địch hội thao lần này, chúng tôi đã luyện tập điên cuồng từ sau kỳ nghỉ hè cho đến tận ngày thi đấu hôm nay. Kết quả này chỉ đơn giản là tỷ lệ thuận với lượng nỗ lực bỏ ra mà thôi. Đó là điều đáng tự hào, bị oán hận quả là sai lầm hết sức vô lý.
“Giờ tính sao đây Yukito?”
“Nếu thắng trận cướp cờ tiếp theo thì về mặt điểm số coi như xong, nhưng vì làm quá tay nên có khả năng họ sẽ đổi luật kiểu như phần thi chạy tiếp sức cuối cùng được nhân mười điểm số chẳng hạn.”
“Như thế chẳng phải là chơi ăn gian sao?”
“Đường đường chính chính chỉ là lời nói dối thôi. Ngay cả các giải đấu thể thao quốc tế muốn đăng cai cũng phải hối lộ, đến lúc thi đấu thì doping, vi phạm trang phục diễn ra như cơm bữa, thậm chí còn gian lận cả giới tính nữa là. Nếu hội thao cứ thế kết thúc trong tẻ nhạt, họ sẵn sàng thay đổi luật chơi bao nhiêu lần cũng được.”
“……Cảm giác cứ không phục sao ấy.”
Hinagi phồng má lên, nên tôi dùng ngón tay chọc vào cho xẹp xuống.
“Cả cậu cũng đã cố gắng rồi mà. Sẽ thắng thôi.”
“Đúng ha…… Mọi người đã nỗ lực nhiều đến thế cơ mà. Đây cũng là một trong những ký ức mới của chúng mình. Cứ thế này, từng chút một vun đắp lại lịch sử, lấy lại niềm tin, và dù bây giờ chỉ là bạn thuở nhỏ, nhưng một lúc nào đó——”
Tôi không phải kẻ đần độn đến mức không hiểu nếu cô ấy không nói nốt vế sau. Không còn chút bóng tối nào trên gương mặt cười vô tư lự của Hinagi. Mối quan hệ từng một lần đứt đoạn, lịch sử tưởng chừng như đã vứt bỏ. Cô bạn thuở nhỏ này đang cố gắng vun đắp lại nó một lần nữa. Kiên cố hơn ngày xưa, để nó không bao giờ sụp đổ nữa.
“A, món xúc xích hình bạch tuộc này ngon ghê.”
Gáy tôi bỗng nhiên tê rần. Nổi bật quá mức thế này thì chắc hẳn cũng có những người không vừa mắt. Trong những ánh nhìn đổ dồn về phía này có pha lẫn chút địch ý mong manh. Vừa trò chuyện với Hinagi, tôi vừa cảm nhận được điềm báo của sóng gió đâu đó quanh đây.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
