Chương 87 - Như cánh côn trùng mùa thu lao vào ánh đèn
“Hả, lễ hội văn hóa?”
“Nhắc mới nhớ, tao chưa đi lễ hội trường khác bao giờ.”
“Đi cùng đi tiền bối. Em có vé mời từ người quen ở Shoyo đấy.”
Nhăn mặt trước cái nóng oi ả, cậu lau mồ hôi bằng khăn. Trong lúc thay đồ ở phòng sinh hoạt câu lạc bộ, Yoshikawa Toshiya nhận lấy tấm vé mời gì đó từ cậu đàn em khóa dưới, Imamura Takashi.
Hắn nhìn chằm chằm vào nó, nhưng chẳng có thông tin gì đặc biệt để đọc cả. Hắn chuyền nó cho Kanou bên cạnh. Dù đang suy tính xem nên làm gì, nhưng hắn cũng chẳng có kế hoạch nào cụ thể. Tham gia thử biết đâu lại thú vị.
Ba người bọn họ—hai học sinh năm hai là Yoshikawa, Kanou và cậu năm nhất Imamura thuộc câu lạc bộ bóng đá—thường hay tụ tập với nhau. Họ kết thúc buổi tập sớm và chuẩn bị ra về.
“——Shouyou hình như là chỗ đó nhỉ. Cái gì mà có Nữ thần hay sao ấy.”
“Nữ thần? Mày đang nói cái quái gì thế Toshiya?”
“Tao cũng không biết rõ, chỉ nghe đồn loáng thoáng thôi.”
“Dạo này nghe nói còn có cả Thánh nữ nữa đấy ạ. Nghe có vẻ ngu ngốc, nhưng các anh không muốn đi xem thử sao?”
Nếu có người đẹp đến thế thật thì bảo không tò mò là nói dối. Hắn cũng đang bắt đầu chán con nhỏ đang quen dạo gần đây rồi. Nhắm tới mục tiêu tiếp theo cũng hay đấy chứ. Nhắc mới nhớ, Toshiya sực nghĩ ra và hỏi Takashi.
“Mày không đi cùng bạn gái à?”
“Em đá lâu rồi. Nhạt nhẽo lắm.”
“Ác thế. Mày cướp con nhỏ đó dù nó đã có bạn trai rồi mà.”
“Không phải đâu! Anh đừng nói mấy câu nghe xấu xa thế chứ. Cái thằng thảm hại kia còn chưa tỏ tình chứ nói gì đến hẹn hò. Em cứ tấn công dồn dập là cô nàng bỏ rơi hắn ngay, thành ra em cũng chán luôn. Cảm giác như cảm ơn vì bữa ăn ấy mà. Chà, dù sao em cũng lấy hết mấy cái lần đầu rồi nên trả hàng lại thôi.”
Takashi cười phá lên, chẳng có chút gì là hối lỗi. Hình như gọi là BSS hay gì đó, hắn cũng không rành lắm. Cô gái mà Takashi quen đến tận gần đây vốn đã có người trong mộng. Nhìn từ ngoài vào thì là tình trong như đã, nhưng đối phương mãi chẳng chịu tỏ tình, còn Takashi thì cứ tấn công tới tấp. Chẳng mất bao nhiêu thời gian để cán cân của cô gái nghiêng về phía này.
Cũng đâu phải là dùng vũ lực cướp đoạt hoa đã có chủ. Nếu là cướp đoạt thật thì có thể sẽ bị quả báo, nhưng đằng này là cô ả tự nguyện ngã vào lòng Takashi mà thôi.
Mặc dù vậy, bị Takashi đá một cách phũ phàng như thế chắc cô ả cũng hối hận lắm, nhưng cả cô ta lẫn gã trong mộng kia chẳng có tư cách gì để oán hận Takashi cả. Chỉ trách là sao không lo mà hẹn hò sớm đi thôi.
Dù có nói những lời hoa mỹ như yêu với đương, thì rốt cuộc cũng chỉ đến thế mà thôi. Thuần tình hay tình yêu trong sáng chỉ là ảo tưởng. Ngay cả người bạn đời yêu thương nhất cũng có thể dễ dàng phản bội, Toshiya hiểu rất rõ con người chỉ là những sinh vật ở cái tầm cỡ đó.
Nếu muốn ngủ với ai đó mà không dây dưa phiền phức, cứ gọi mấy em gái bán hoa là xong. Ra đường thì thiếu gì loại đó. Dù có che đậy thế nào, đó cũng là hiện thực không thể chối cãi.
“À, đúng rồi. Em gửi ảnh qua nhé.”
Takashi gửi qua mấy tấm hình khỏa thân và video của cô gái đó. Hàng ngon đấy. Theo quan điểm của Toshiya, nếu huấn luyện thêm thì còn chơi đùa được chán, bỏ đi hơi phí, nhưng chấp niệm là thứ nguy hiểm. Một ngày nào đó nó sẽ hủy hoại bản thân. Chơi chán rồi thì thôi. Lún sâu hơn nữa có ngày bỏng tay.
Bất chợt, một khuôn mặt hiện lên trong tâm trí hắn. Một con nhỏ đáng ghét và khó chịu. Bạn gái cũ thời cấp hai, chỉ quen vỏn vẹn vài tuần.
Kết cục là vẫn chưa ăn được. Vết thương do bị coi thường ngày trước vẫn còn găm lại trong lòng Toshiya như một cái gai nhức nhối. Gặp lại Suzurikawa sau một thời gian dài, cô ta đã trở thành một người phụ nữ ngon nghẻ. Ít nhất là về mặt ngoại hình.
“Nhắc mới nhớ, còn mục tiêu chính thì anh tính sao?”
“Biết làm thế nào được.”
“Chắc cô ta cũng có bạn trai rồi chứ gì.”
“Bỏ qua ngoại hình thì tính cách con nhỏ đó như hạch ấy, hiểu không?”
“Nếu chịch được thì tính cách thế nào quan trọng gì đâu anh.”
“Mày nói nghe dễ dàng gớm.”
Dù ngán ngẩm trước lời lẽ của thằng đàn em, nhưng chắc chắn đó là mục tiêu chính của Toshiya. Hắn biết đây chính là thứ chấp niệm mà mình vừa phủ nhận. Khiến cô ta yêu mình, chơi đùa chán chê, rồi đá một cú thật đau để trả thù, liệu như thế có sướng không nhỉ? Liệu tâm trạng có tốt hơn không?
Hiện tại, vì bị cô ta thù địch nên chắc chắn sẽ không dễ dàng, nhưng con người ta khi tinh thần suy sụp thì lại sa ngã dễ đến bất ngờ. Theo quan sát thì có vẻ cô ta đầy rẫy sơ hở.
Vừa suy nghĩ vẩn vơ, hắn vừa lướt xem những tấm ảnh được gửi tới. Hắn sẽ không đăng lên mạng. Dùng ảnh và video làm lá chắn để uy hiếp cũng là một cách, nhưng nếu đối phương làm liều đi báo cáo thì coi như xong đời. Nếu bị nắm thóp bằng chứng tống tiền thì ngược lại sẽ trở thành điểm yếu của mình.
Mấy thứ này chỉ nên chia sẻ trong nhóm bạn thôi. Hắn không hề có ý định đi trên dây hay chấp nhận rủi ro. Hắn luôn xử lý khôn khéo. Trước đây cũng vậy, và sau này cũng thế.
“À quên, người ta dặn là tuyệt đối không được gây rối đấy ạ. Nghe bảo nếu bị ghim thì sẽ gặp rắc rối to. Chẳng biết là cái gì nữa?”
“Thời đại này mà còn có trùm trường à?”
“Ai biết? Nhưng mà thời nay tự hào về đánh đấm thì chán chết. Cảm giác như lũ ngu lỗi thời ấy.”
“Nhắc mới nhớ, hồi tao học cấp hai cũng có một đứa như thế. Một thằng đàn em hỗn xược——……”
“Sao thế anh?”
“Không…… không có gì.”
Toshiya lấp lửng câu chuyện. Đó không phải là chuyện nên nhớ lại. Người đàn anh năm ba hồi đó sau khi gây sự với một thằng năm nhất ngứa mắt, ngay ngày hôm sau đã tuyệt nhiên không nhắc gì đến thằng nhóc đó nữa. Thậm chí còn tránh chạm mắt. Bị đánh trả, bị đe dọa, đủ loại đồn đoán bay xa, nhưng chân tướng sự việc vẫn chìm trong bóng tối.
Đó là ký ức thời cấp hai mà hắn nên quên đi cho rảnh nợ. Một thằng đàn em khóa dưới chẳng ra gì, cũng giống như con ả Suzurikawa đáng ghét kia. Toshiya đã tránh xa nó triệt để, và những người xung quanh cũng vậy.
Lắc đầu xua tan cơn ác mộng, Toshiya thay đổi suy nghĩ.
“Được rồi, đến Shoyo thử xem sao.”
‡‡‡
『Fujishiro-sensei, cố lên ạ』
Trái ngược với lời bình luận kéo dài lê thê của câu lạc bộ phát thanh, Sayuri-sensei đang chạy bán sống bán chết.
“Váy hầu gái cái con khỉ ấyyyyyyyy!”
Rầm rập rầm rập, Sayuri-sensei thể hiện màn bứt tốc ngoạn mục trong phần thi tiếp sức giáo viên. Xem ra với tư cách là học trò, tôi cũng nên đền đáp nỗ lực này của cô mới phải.
“Ồ! Sensei cũng đang cố gắng hết sức kìa! Thế này thì đáng mong chờ lắm đây. Để cảm ơn, em sẽ không chỉ cho cô mặc váy hầu gái thường đâu, mà nâng cấp lên thành váy hầu gái siêu ngắn nhé.”
“Cậu là ác quỷ à.”
Hinagi ném về phía tôi một ánh nhìn ghẻ lạnh. Với cô Sayuri, tôi phải để cô ấy niệm câu thần chú chết chóc mang tên “Moe Moe Kyun ♡”, thứ từng được xướng lên tại thánh địa Akihabara, kinh đô cổ đại hưng thịnh 20 năm trước nhưng nay đã diệt vong và sụp đổ.
“Cô cũng không muốn mặc váy hầu gái đâuuuuuuuu!”
Sanjouji-sensei cũng đang lắc cái mông căng tròn chạy hết tốc lực. Nhưng đáng buồn thay, cô ấy quá chậm. Tuy nhiên, tôi cũng nên đền đáp nỗ lực này của cô ấy.
“Ồ! Sensei cũng đang cố gắng hết sức kìa! Thế này thì đáng mong chờ lắm đây. Để cảm ơn, phần thi Miss Contest sẽ không phải là váy hầu gái nữa mà đổi thành váy bodycon nhé.”
“Đã bảo cậu là ác quỷ mà!”
Hinagi lại ném ánh nhìn ghẻ lạnh về phía này. Vì Sanjouji-sensei khóc lóc cự tuyệt dữ quá, nên tôi đã hủy bỏ việc bắt cô ấy mặc váy hầu gái tham gia tiết mục mở màn cuộc thi sắc đẹp. Tôi hiền quá đúng không?
Thay vào đó, tôi sẽ để cô ấy vẫy chiếc quạt lông vũ Juliana, một nghi thức của lễ hội chết chóc từng được nhảy múa tại thánh địa Disco, sân khấu cổ đại hưng thịnh 30 năm trước nhưng nay đã diệt vong và sụp đổ.
“Thực ra nghe nói Sanjouji-sensei có váy bodycon đấy. Trước đây tôi có hỏi về quá khứ đen tối của cô ấy, nghe bảo từng bị bạn rủ rê đi một lần. Nhưng vì không hợp không khí nên chỉ đi đúng lần đó thôi. Cảm giác đúng chất thế hệ Showa nhỉ.”
“Đừng có rải rắc sự thất lễ ra mọi phương hướng như thế chứ.”
Chẳng hiểu sao tôi lại bị mắng.
“Nhân tiện thì cậu có muốn mặc bộ trang phục nào không? Giờ thì cái gì tôi cũng may được hết đấy.”
“Eh, tớ á?”
Ưm, Hinagi trầm ngâm suy nghĩ. Chẳng hiểu sao tôi lại bị bà chị của tên ikemen xán lạn bắt giúp làm trang phục, rồi còn cùng nhóm phái đoàn Iwakura làm váy hầu gái cho lễ hội trường nữa. Kỹ năng may vá của tôi tăng lên không có điểm dừng. Hãy gọi tôi là Bậc thầy máy khâu Kokonoe Yukito. Giờ thì hầu hết các loại quần áo tôi đều làm được cả.
“Nhắc mới nhớ, cái đó dễ thương nhỉ. Bộ đồ cổ vũ lúc nãy cậu mặc ấy.”
“Cheerleader hả?”
So với mấy bộ váy hầu gái nhiều tầng bèo nhún hay đồ cosplay với phụ kiện chi tiết, thì độ khó của đồ cổ vũ thấp hơn hẳn. Tôi có thể làm ngon ơ. Lúc đó, một ý tưởng tuyệt vời lóe lên trong đầu tôi.
“Khoan đã? Phải rồi, cậu là người trong cuộc mà, đằng nào cũng mặc đồ cổ vũ thì làm cho hoành tráng——”
“Từ từ đã nào! Cậu đang nghĩ cái gì thế hả Yukito!? Tớ không mặc đâu đấy nhé? Với lại người trong cuộc là sao hả!? Trả lời đi. Này, nghe tớ nói không hả!?”
Dù bị cô ấy lắc người liên hồi nhưng mà, hừm, không cần lo lắng. Lễ hội trường kết thúc là sắp đến “thời điểm đó” rồi. Chính tay tôi sẽ sắp xếp mọi chuyện êm đẹp.
Đằng nào cũng làm thì không chỉ Hinagi, mà phải nhờ cả Shiori, Hội trưởng, và Nữ thần-senpai hợp tác nữa. Có nên bắt các giáo viên mặc luôn không nhỉ? Có thêm hoa thơm cỏ lạ thì mọi người sẽ vui hơn, mà cũng có động lực hơn. Chắc Natsume cũng sẽ giúp một tay thôi. Tôi nở một nụ cười nhếch mép đầy vẻ nihil dù khuôn mặt vẫn vô cảm.
“Yên tâm đi. Cứ giao hết cho tôi, đảm bảo không có vấn đề gì hết.”
“Cái sự đảm bảo đầy mùi không đáng tin đấy là sao hả!?”
Đợi đấy Hinagi-chan. Tôi sẽ cho cậu sáng mắt ra!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
