Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Vol.6 - Chương 82 - Hội thao tàn bạo ①

Chương 82 - Hội thao tàn bạo ①

Một ngày khác hẳn mọi khi. Có cảm giác giọng nói của mọi người cũng rộn ràng hơn, và rất nhiều học sinh lộ rõ vẻ mặt tươi sáng. Trong bầu không khí náo nức lan tỏa khắp nơi ấy, Hội thao bắt đầu bằng việc chẳng ai thèm nghe bài phát biểu nhàm chán của hiệu trưởng, nhưng lại nhanh chóng bùng nổ sự cuồng nhiệt lạ thường ngay từ những giây phút đầu tiên.

“Fuhahaha! Lớp ta hoạt động thế nào rồi hả Thư ký ghi chép Hinagi?” 

“Tạm thời thì vẫn thuận lợi. Nhưng mà, chẳng phải có mỗi chúng ta là đang chơi một tựa game khác sao!?” 

“Không có vấn đề gì đâu.” 

“Không, có đấy. Được rồi, với tình hình này thì sự cố gắng của tôi chắc cũng chẳng quan trọng nữa. Thế nên là, hả? Yukito Kokonoe. Em suy nghĩ lại lần nữa được không? Nhìn xem, cô là người lớn rồi nên đâu có trẻ trung đến mức có thể nô đùa cùng các em được...” 

“Nếu không muốn bị bắt hở hang nhiều hơn nữa thì ngoan ngoãn đi ạ.” 

“Hừ! Nhà ngươi!” 

“Vâng, thêm đai kẹp tất nhé.”

Tôi đang phải đối phó với Sayuri-sensei, đến tận giờ phút này vẫn còn ngoan cố vùng vẫy, mè nheo rằng không muốn mặc đồ hầu gái trong Lễ hội văn hóa.

“Nếu sensei cứ kêu ca mãi như thế, em không ngại thêm cả tai mèo và đuôi thú giống Sanjouji-sensei, rồi bắt cô mặc váy siêu ngắn luôn đâu nhé? Cô tính sao!?” 

“Dừng lại, dừng lại đi! Em định sỉ nhục tôi đến mức nào nữa! ...Mà nói chứ, Sanjouji-sensei chấp nhận chuyện đó sao? Trong cái trường này, chỉ có mỗi em là dám ra lệnh một cách mạnh bạo như thế với Sanjouji-sensei thôi đấy.”

Hiếm có giáo viên nào dịu dàng và nghĩ cho học sinh như thế lắm. Sensei thật tuyệt vời. Ở rất nhiều khía cạnh. Hơn nữa, những lúc thế này cô ấy cũng sẵn sàng hy sinh cả bản thân mình. Sanjouji-sensei quả thực xứng đáng là tấm gương mẫu mực của nhà giáo.

“Xin lỗi... Tớ đã làm vướng chân mọi người...” 

“Nỗ lực tuyệt vời rồi. Cậu làm tốt lắm. Giữa một rừng dân thể thao mà về đích thứ 4. Cứ tự tin lên.” 

“Đúng đó. Nhờ có Fujimori mà mọi người được cứu đấy!” 

“Vậy thì, công kênh cậu ấy lên nào!” 

“Hả!?”

Tôi dốc toàn lực để động viên Fujimori đang suy sụp. Chạy 100 mét để đo thành tích và chạy 100 mét trong Hội thao mang ý nghĩa khác nhau. Điểm số được phân chia theo thứ hạng, và điều quan trọng là không được để mất điểm.

Trong Hội thao, các câu lạc bộ thể thao chắc chắn có lợi thế hơn. Huống chi trong phần thi chạy 100 mét thuần túy về tốc độ, sự chênh lệch đó càng lộ rõ. Với một người thuộc câu lạc bộ văn hóa như Fujimori, đây hẳn là những đối thủ khó nhằn. Tuy nhiên, thành quả của việc luyện tập không ngừng nghỉ cho đến tận hôm nay đã được đền đáp. Vị trí thứ 4 là một chiến công lớn.

Không ngoa khi nói rằng nhờ Fujimori mà con đường sống đã mở ra. Công lao đó là không thể đong đếm. Nhóm chạy của Fujimori tập trung rất nhiều học sinh giỏi của các câu lạc bộ thể thao. Nói ngược lại, chính vì Fujimori đã gánh vác nhóm đó, nên các nhóm khác trở nên mỏng hơn và dễ dàng nhắm đến thứ hạng cao hơn.

Đây cũng là một phần của chiến lược, dù không giỏi vận động thì vẫn có vai trò riêng. Ở đó không có chuyện người trên kẻ dưới. Đã là thi đấu đồng đội, chỉ cần mỗi người hoàn thành được vai trò được giao phó, thì đó chính là câu trả lời chính xác.

Chính vì vậy, để hướng tới kết quả vô địch, không được quên cảm ơn những người đã nỗ lực dù không nổi bật như Fujimori. Bởi vì chúng tôi là bạn cùng lớp, là những đồng đội có chung chí hướng.

Khi phần thi chạy 100 mét kết thúc, môn tiếp theo là 『Kéo co』.

“Mà nói chứ, Yukito thế này có ổn không đấy?” 

“Chịu thôi. Chỉ còn mỗi cách này mà.”

Do sơ suất nên môn thi duy nhất tôi tham gia lại là Kéo co dành cho toàn thể học sinh, tuy nhiên, không phải vì thế mà lo lắng chức vô địch sẽ vuột xa khỏi tầm tay. Thế nên đừng có lo lắng quá, tên soái ca sảng khoái kia. Tôi đã chuẩn bị kỹ càng rồi nên cứ yên tâm.

“Nhưng mà, người ở đằng kia chẳng phải là――của Yukito...” 

“Cấm nói.” 

“Ặc, mẹ tớ cũng ở đó. Mà sao nhiều người đến thế nhỉ?” 

“Đừng có chỉ tay.” 

“Cái lớp này, không hiểu sao quan hệ giữa các phụ huynh cũng tốt ghê ha.” 

“Ư...”

Cứ tưởng là nói đùa, ai ngờ mẹ tôi đến cổ vũ thật. Tôi đã báo trước là mình không có môn thi đấu nào cụ thể, nên chắc là tiện thể đến xem chị hai thôi. Nhưng, chẳng hiểu sao cả Setsuka-san và Himiyama-san cũng ở đó. Sợ quá không dám nhìn vào mắt họ luôn. Nhìn kỹ lại thì có cả Akane-san, mẹ của Shiori nữa. Hình như phụ huynh của lớp B đang tụ tập lại một chỗ.

Nhưng mà, nếu là môn thi tất cả cùng tham gia thì tôi sẽ không bị nổi bật. Chẳng cần lo lắng gì cả. Cứ thế này thắng nhanh môn Kéo co, thì chỉ còn lại môn cuối cùng của buổi sáng là Chạy đua tìm vật.

“Vậy nhờ cả vào cậu đấy, người phụ trách mượn đồ.” 

“Kokonoe-chan này, tớ nghĩ Chạy đua tìm vật lẽ ra phải vui vẻ hòa đồng hơn chứ.”

Vừa nói vậy, nhóm Mineta phụ trách mượn đồ vừa vận chuyển các món đồ về gần vạch đích. Chuẩn bị sẵn những món đồ đã từng được dùng trong các cuộc thi tìm vật trước đây, rồi đặt chúng tập trung gần đích, đây là chiến thuật cắt giảm thời gian lãng phí đến mức tối đa.

“Vậy Yukito, tớ đi đây nhé.” 

“Cố lên nhé Yuki!” 

“Môn này chúng ta cũng nắm chắc phần thắng rồi.”

Khi các thành viên tham gia Chạy đua tìm vật tập trung tại địa điểm quy định, cuộc thi cuối cùng cũng bắt đầu. Vì tôi chẳng có việc gì làm và đang rảnh rỗi, nên tôi đi đến chào mẹ.

“Haha, cứ tưởng nữ sinh đại học xinh đẹp nào, hóa ra là mẹ. Mới gặp hồi sáng nhỉ.” 

“Mẹ đã rất mong chờ đấy. Nhưng mà, màn thể hiện của con kết thúc thế này thôi sao, buồn thật đấy.” 

“Chuyện đó thì đành chịu thôi ạ. Mà quan trọng hơn, tại sao Setsuka-san và Himiyama-san lại ở đây thế ạ?” 

“Yuki-chan, chỉ có nee-san là gian lận thôi. Phản đối thiên vị!” 

“Em cũng xấu tính thật. Chẳng thèm nói cho cô biết gì cả.” 

“Mọi người nói thế thì em biết làm sao...” 

“Cho tôi xin lỗi...!”

Bất chợt có tiếng gọi từ phía sau. Quay lại thì chủ nhân của giọng nói đó là cô Sanjouji. Biểu cảm của mẹ trong thoáng chốc trở nên nghiêm nghị, như nhớ ra điều gì đó. Một chút thù địch len lỏi trong ánh mắt.

“Cô là... Tại sao lại ở đây?” 

“Chuyện lần đó tôi thực sự vô cùng xin lỗi!” 

“Đó là chuyện của quá khứ xa lắc rồi. Với lại, người quyết định không phải là tôi mà là đứa trẻ này.”

Mẹ và Sanjouji-sensei đang nói chuyện với vẻ mặt khá nghiêm trọng. Không khí này thì tôi hoàn toàn không thể xen vào được. Có khi nào chuỗi hành vi quấy rối tình dục đối với Sanjouji-sensei đã bị tố cáo với mẹ rồi không. Quả thực, vụ tai mèo váy ngắn hầu gái cũng không thể phủ nhận là làm hơi quá. Nhưng mà, tôi muốn nhìn thấy. Tôi đã rất muốn nhìn thấy! *Đây là ý kiến chung của cả lớp.

“Yukito, đi với tớ!”

Đột nhiên bị kéo tay từ phía sau, tôi bị Hinagi lôi đi. Hinagi hiện đang trong phần thi Chạy đua tìm vật. Kiểu này, chẳng lẽ tôi là vật cần tìm sao? Còn chưa kịp hỏi chi tiết xem là món đồ gì, cả hai đã cùng nhau lao về đích.

“Xin lỗi nhé. Nhưng mà, không phải Yukito thì không được.”

Về đích ở vị trí số một, tôi chia tay Hinagi đang cười gượng gạo rồi quay lại chỗ mẹ. Cuộc nói chuyện đã xong chưa nhỉ? Không biết đã có chuyện gì xảy ra, nhưng mắt Sanjouji-sensei và Himiyama-san đều đỏ hoe. Chẳng hiểu sao mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng.

“Ah, Yuki. Cậu đây rồi! Làm ơn giúp mình với!” 

“Lại nữa hả!?”

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

“Chạy đi Yukito. Cứ thế này là bị đuổi kịp đấy!” 

“Cả cậu nữa hả tên ikemen kia.”

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

“Này, mau giúp chị đi.” 

“Lần này là nee-san sao.” 

“Hả? Cái thái độ thất vọng đó là sao?” 

“Vinh hạnh quá đi mất!”

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

“Nhanh nhanh khẩn trương lên!” 

“Hộc hộc... Đến cả Nữ thần-senpai nữa, rốt cuộc là cái gì――”

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

“Để cậu đợi lâu rồi Yukito Kokonoe. Nhân tiện thì vật cần tìm của tôi là B*n tình đấy.” 

“Đừng có nói dối trắng trợn như thế! Với lại chị là Hội trưởng hội học sinh đấy.”

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa.

“Kokonoe-san, nếu được thì đi cùng chị nhé.” 

“Hồi phục rồi... Đây chính là thánh nữ sao. Toujou-senpai, cho em nghỉ một chút.”

Tránh vỏ dưa gặp một liều chữa lành.

Tôi bị mượn liên tục. Cứ như là băng VHS ăn khách ở cửa hàng cho thuê video vậy. Hả, ví dụ cổ quá sao? Ah, thế à. Hãy nhớ rằng tua lại băng trước khi trả là kiến thức thường thức đấy nhé.

Cứ mỗi lần bị mượn là lại bị bắt chạy về đích, chuyện này gần giống như bị bắt nạt vậy. Phần thi Chạy đua tìm vật kết thúc với chiến thắng áp đảo của lớp B, nhưng sự hy sinh là quá lớn.

Khi tôi hỏi Hinagi rốt cuộc vật cần tìm là gì, cậu ấy cho biết đó là 『Người mình thích』. Tôi chẳng biết làm gì hơn ngoài việc trả lời: “Ồ, ồ…”. Hội trưởng Kidou thì hỏi cũng bằng thừa nên tôi không hỏi.

“Hihi... Ghê thật ghê thật! Đại thắng lợi...!”

Trong lúc tôi đang rũ rượi vì kiệt sức, Thư ký ghi chép Shakadou tiếp quản công việc từ Hinagi đang thi đấu cho tôi xem tờ ghi chú.

Chẳng cần đợi đến thông báo giữa giờ vào buổi trưa.

――Đó là chiến thắng áp đảo mang tính lịch sử của lớp B.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!