Chapter 6:「Người được cứu rỗi」
“……Đẹp quá.”
Sắc đỏ rực rỡ lan tỏa trên tán ô tròn vành vạnh. Có lẽ đã bị hớp hồn bởi vẻ đẹp ấy, Hinagi khẽ thốt lên.
Dưới tán ô màu xanh ngọc bích cũng rực rỡ không kém, tôi lặng lẽ ngắm nhìn dáng vẻ đó của Hinagi.
“Tớ không nghĩ là mình lại mong chờ cơn mưa đến thế này.”
Vào ngày nghỉ, trên đường về sau khi xem phim, hai chúng tôi cùng rảo bước dưới màn mưa.
Đi bên cạnh tôi, Hinagi khẽ nghiêng cây dù Wagasa, rồi xoay người một vòng thật nhẹ nhàng.
“Cảm ơn cậu vì món quà nha, Yukito. Tớ sẽ trân trọng nó cả đời!”
“Loại này không dùng được vào ngày gió mạnh đâu, việc bảo quản cũng vất vả nữa, nên chắc khó mà dùng thường xuyên được.”
Độ bền của nó không cao. Gặp gió lớn là gãy ngay. Nhưng chính sự mong manh đó lại là điểm đáng yêu của nó.
Những hạt mưa rơi lộp độp trên nền giấy Nhật, tạo nên những âm thanh thật đặc trưng. Quả là phong lưu. Thật nhã nhặn làm sao.
Cây dù Hinagi đang che có màu đỏ tươi. Dạo gần đây tôi hay có dịp đi Kyoto nên đã mua về làm quà. Còn cây tôi đang cầm thì có màu xanh ngọc bích. Waai~!
“Vậy sao. Có lẽ chính vì nó mong manh nên người ta mới càng muốn trân trọng nó hơn.”
“Chỉ tiếc là tôi đang mặc đồ thường.”
“Ừm. Hay lần tới tớ thử mặc Kimono xem sao nhé?”

“Như thế thì tôi có được phép xoay đai lưng của cậu ra không?”
“……Đồ ngốc.”
Dù tôi đã xoay đai lưng của Tsubaki-san đến chán chê rồi, nhưng hễ thấy đai lưng ở đó là lại ngứa tay muốn xoay thử.
“Nhưng mà lạ thật đấy…… Đặt ngược đầu dù xuống mới là cách để đúng sao.”
“Làm gì có chỗ nào treo lên trước cửa để phơi đâu chứ. Chắc phải treo cùng quần áo giặt ngoài ban công thôi……”
Với dù thông thường, người ta sẽ dựng cán lên trên, nhưng với dù Wagasa thì cán phải chúc xuống dưới.
Điều này có nghĩa là để sử dụng lâu dài chứ không phải dùng một lần rồi bỏ, ta cần phải chăm sóc nó đúng cách.
“――Tớ đã rất mong chờ những ngày mưa.”
“Cậu vui là tốt rồi.”
Nếu chỉ tặng quà cho mỗi Hinagi thì Hiori-chan sẽ giận phồng má lên mất, nên tiện thể tôi mua luôn cho cả Akane-san nữa. Một người phụ nữ trưởng thành và xinh đẹp như Akane-san chắc chắn sẽ rất hợp.
“Hôm trước, xin lỗi cậu vì mẹ tớ đã nói mấy lời kỳ quặc nhé.”
“Bị đấm bằng những lời lẽ chính luận, suýt chút nữa là bị hạ đo ván rồi, meo meo.”
Hinagi-chan có vẻ áy náy, nhưng những gì cô Akane khẳng định chẳng sai chút nào.
Một Hinagi điềm tĩnh và chững chạc. Chỉ mới hai năm trước thôi, cô ấy còn là một thiếu nữ gay gắt, không kiểm soát được cảm xúc và luôn bị chúng xoay như chong chóng. Vậy mà giờ đây cô ấy đã trưởng thành đến mức ngỡ ngàng. ――Đã trót trưởng thành mất rồi.
Hinagi muốn thay đổi bản thân, muốn vượt qua quá khứ, và cô ấy đã phải trả giá.
Có những thứ đạt được, và cũng có những thứ đã mất đi. Dù Hinagi có quyết định thế nào tôi cũng sẽ tôn trọng, nhưng tôi nghĩ Akane-san vẫn muốn cô ấy cứ mãi là một cô bé thêm chút nữa. Để cô ấy có thể làm một người cha mẹ được con cái dựa dẫm vào.
“Tôi cũng bị mẹ anh giáo huấn cho một trận tơi bời đây này.”
“Yukito á? Bị Ouka-san á?”
Cảm thấy thật thảm hại, tôi bất giác ngửa mặt lên trời than thở. Đó quả là một thảm kịch đau thương.
Mẹ tôi tiến lại gần với vẻ mặt nghiêm trọng, rồi bất ngờ thuyết giảng một tràng cặn kẽ rằng vì mẹ là hầu gái, nên gọi bằng tên “Ouka” mới là đúng đắn. Lúc tôi thay đồ mà lỡ tự đi tất, bà ấy sẽ làm cái mặt buồn rười rượi như thể tận thế đến nơi, nên tôi đành thử gọi “Này, Ouka. Tất.”, thế là mẹ cười tươi rói rồi xỏ tất cho tôi. Có vẻ như chúng tôi đang thực sự bước vào một vùng nguy hiểm rồi.
“Dạo này lẽ sống của mẹ hầu gái là nuông chiều tôi mà.”
Rốt cuộc mẹ chẳng để tôi động tay vào việc gì nữa. Mẹ hầu gái lo tất tần tật mọi việc chăm sóc quanh tôi. Một cuộc sống quý tộc tao nhã đúng nghĩa. Hôm qua mẹ còn nói nhầm thành “Thưa chủ nhân――Yukito” nữa chứ. Tinh thần hầu gái đang xâm chiếm tâm trí mẹ tôi rồi. Fjord, Fjord.
“Fufu có vẻ vui đấy chứ.”
“Vui á?”
Tôi nheo mắt nhìn Hinagi-chan đầy nghi hoặc. Cứ đà này thì thân xác tôi chịu sao thấu.
“Yukito như vậy là tốt rồi. Tớ nghĩ đâu phải cứ vội vã tiến về phía trước mới là câu trả lời đúng đâu.”
Gương mặt cô khuất sau tán dù. Chỉ có tiếng nói của Hinagi vang lên hòa lẫn vào tiếng mưa.
“Nếu lúc nào Yukito cũng chạy hết tốc lực, thì mọi người sẽ chẳng thể nào đuổi kịp cậu mất. Tớ muốn được ở bên cạnh Yukito. Tớ muốn trân trọng khoảnh khắc chúng ta có thể ở bên nhau chầm chậm như thế này, và cùng nhau bước đi.”
Mẹ, nee-san, Akane-san, và cả Hinagi nữa, mọi người đều nói cùng một điều.
Họ đang đạp phanh cho một kẻ đang liều lĩnh lao đầu về phía trước là tôi. Nhưng khổ nỗi tôi chỉ có mỗi chân ga.
Tôi đã khao khát sức mạnh. Sức mạnh để có thể vượt qua bất cứ điều gì dù chỉ có một mình.
Nhưng phía trước con đường đó chỉ là sự tự thỏa mãn trong cô độc.
Vậy mà, Hinagi lúc này đây đang bước đi bên cạnh tôi.
“Nếu nói vậy, tôi đúng là chiếc xe tập lái của trường dạy lái xe rồi.”
“Lúc nào tớ cũng thấy lạ, mấy cái so sánh ví von của Yukito sao mà lệch pha với tuổi tác quá vậy?”
Thế hả? Kìa, thì xe trong trường tập lái có phanh phụ ở ghế phanh đấy thây……
“Hừm. Hinagi, đứng đây đợi nhé. Tôi đi mua Takoyaki.”
“Ah, Yukito!”
“Tôi biết rồi. Mười viên chứ gì? Cứ giao cho tôi.”
“Đừng có tự tiện gán cho người ta cái mác ham ăn thế chứ!?”
Tóm lại là tôi đã mua mười viên Takoyaki khiến bé Hinaruto-kun cũng phải đại thỏa mãn. Là suất mang về nhé.
…
“Đồ ngốc này……”
Tạo ra tiếng bì bõm, tôi gạt nước bước đi. Tôi cố tránh những vũng nước để giày không bị ướt.
Hay là mình mua một đôi ủng đi mưa thật dễ thương nhỉ? Nếu có cây dù này, ngay cả những ngày mưa u ám chắc cũng sẽ trở nên thú vị để ra ngoài. Lúc nào cũng vậy, Yukito luôn dùng phép thuật lên tôi. Một thứ phép thuật hạnh phúc.
Mưa đã tạnh hẳn, tôi cầm hộp Takoyaki trên tay và rảo bước về nhà.
Hai người ăn thì nhiều quá, nên Yukito đã đưa phần còn lại cho tôi và bảo là quà mang về.
Hình như cậu ấy đang cố lấy lòng mẹ tôi thì phải. Không cần phải để ý đến thế đâu mà. Mẹ cũng quý Yukito lắm chứ. Chính vì quý nên mẹ mới lo lắng. Lo rằng một ngày nào đó cậu ấy sẽ lại trở về như ngày xưa. Nhưng tôi thì khác với mẹ, tôi nghĩ đó chỉ là lo bò trắng răng thôi. Bởi vì, Yukito đang cố gắng chờ đợi chúng tôi. Cậu ấy đã dừng những bước chân mải miết ấy lại, để chúng tôi có thể đuổi kịp bóng lưng cậu.
Trải qua cuộc tái ngộ đầy đau khổ, cuối cùng cũng giành lại được sự bình yên hạnh phúc.
Tôi thấm thía rằng chính những ngày thường nhật không có biến cố gì này mới là thứ quan trọng hơn tất thảy đối với chúng tôi.
Đây mới chỉ là khởi đầu. Vạch xuất phát vẫn còn xa lắm. Nhưng, đã khác với cái thời mà tôi chẳng nhìn thấy gì cả.
Chỉ cần từng bước, từng bước tiến lại gần. Yukito sẽ không chạy trốn. Và rồi――một ngày nào đó sẽ được sánh vai bên cậu ấy.
“Gặp nhau ở chỗ này, trùng hợp thật đấy, Suzurikawa.”
“……Yoshikawa.”
“Ít nhất thì cũng gọi là senpai đi chứ.”
Những tạp âm bắt đầu lẫn vào dòng suy nghĩ. Cảm giác khó chịu dần bôi đen tâm trạng hạnh phúc của tôi.
Yoshikawa Toshiya. Hồi cấp hai, hắn đã tỏ tình với tôi, và chúng tôi hẹn hò trong một thời gian ngắn. Đối với tôi, đó là vết nhơ của cuộc đời, là khởi đầu cho sự trượt dốc. Nếu không có tên này, tôi đã không bị cô lập.
Việc tình cờ gặp học sinh trường khác cũng chẳng phải chuyện hiếm. Có thể hắn sống quanh khu vực này. Nếu vậy thì phiền phức thật. Nếu được thì tôi chẳng muốn gặp lại đối phương thêm lần nào nữa.
“Đừng làm cái mặt đó chứ…… Nhưng mà, cũng phải thôi. ――Chuyện hôm trước, cho anh xin lỗi nhé.”
Hắn buông lời cộc lốc. Tôi không thể hiểu nổi. Hắn đâu phải loại người có tính cách như thế……
“……Anh đang toan tính cái gì vậy?”
“Hả? Không, lần trước vì có bạn đi cùng nên…… anh lỡ đà hùa theo làm chuyện quá trớn.”
Việc cuộc đối thoại cứ tiếp diễn thế này thật sự ghê rợn đến rùng mình. Tôi lùi lại từng chút một.
“Đê tiện.”
“Đối với em thì chắc là vậy rồi. ――Thế nên anh mới xin lỗi. Cả chuyện hồi cấp hai nữa.”
Nên tin vào trực giác hay lý trí đây. Nhưng dù sao đi nữa, Yoshikawa cũng đang bày tỏ sự hối lỗi. Chuyện hồi cấp hai, không phải lỗi hoàn toàn thuộc về một mình Yoshikawa. Tôi cũng có phần sai.
“Tôi cũng có lỗi. Xin lỗi. Tôi đã không nên có thái độ tồi tệ như vậy.”
Tôi đã lợi dụng lời tỏ tình của Yoshikawa để thăm dò tình cảm của Yukito. Sau khi hẹn hò, tôi đối xử với hắn lạnh nhạt và chưa từng tiếp xúc tử tế một lần nào. Hắn giận là chuyện đương nhiên, và kẻ tồi tệ thì tôi cũng y như vậy.
“Nhưng nói thế không có nghĩa là những gì anh làm được xí xóa đâu. Xin lỗi nhé.”
Tôi cảm thấy hụt hẫng. Tên đàn ông này cũng đã trưởng thành rồi sao? Sự thay đổi đột ngột khiến tôi bối rối.
“Được rồi. Tôi đang trên đường về nhà đây.”
Bị thúc đẩy bởi cảm giác nôn nóng không rõ nguyên do, tôi cắt ngang cuộc trò chuyện. Tôi không muốn ở lại chốn này.
“Vậy à? Nếu được thì lần tới, anh mời em đi ăn coi như tạ lỗi được không?”
“Chuyện đó thì tôi không muốn.”
“Vậy sao.”
Tôi quay lưng lại với Yoshikawa đang cười khổ và bước đi.
“Nhắc mới nhớ, Suzurikawa có người mình thích chưa?”
Giọng nói vọng lại từ sau lưng khiến tôi phản xạ đáp lại theo bản năng.
“Ai biết được. ――Nhưng chắc chắn không phải là anh đâu.”
Tôi cũng chẳng mảy may quan tâm xem Yoshikawa đang làm vẻ mặt gì nữa.
◇
“Hả, lễ hội văn hóa á?”
“Nhắc mới nhớ, tao chưa từng tham gia lễ hội văn hóa của trường khác bao giờ.”
“Đi cùng đi mà senpai. Em mới nhận được vé mời từ người quen học bên Shouyou đấy.”
Nhăn mặt vì cái nóng hầm hập như thiêu đốt, hắn lấy khăn lau mồ hôi. Trong khi thay đồ tại phòng câu lạc bộ không có điều hòa, Yoshikawa Toshiya nhận lấy cái gọi là vé mời từ tay đàn em khóa dưới, Imamura Takashi.
Hắn nhìn chằm chằm vào tấm vé, nhưng chẳng có thông tin gì đáng chú ý. Hắn chuyền nó cho Kanou Kouzou.
Lễ hội văn hóa cấp ba thì cũng chỉ đến thế mà thôi. Rốt cuộc cũng chỉ là sản phẩm của mấy tay mơ nghiệp dư. Về cơ bản là tự làm tự vui với nhau, còn khách khứa đến có thấy vui hay không thì hên xui.
Tuy đang cân nhắc xem nên làm thế nào, nhưng hắn cũng chẳng có kế hoạch gì đặc biệt. Tham gia thử cũng có vẻ thú vị.
Ba người bọn hắn, gồm Yoshikawa và Kanou học năm hai, cùng Imamura năm nhất thuộc câu lạc bộ bóng đá, thường hay tụ tập với nhau. Hai đứa năm hai là cầu thủ chính thức, còn Imamura là dự bị. Câu lạc bộ bóng đá có số lượng thành viên không quá đông, tập luyện cũng chẳng khắt khe mấy, là môi trường lý tưởng cho cả ba. Bọn hắn kết thúc buổi tập sớm và chuẩn bị ra về.
Vừa tán gẫu mấy chuyện tầm phào, chủ đề của cả ba tự nhiên chuyển sang lễ hội văn hóa.
“――Shouyou thì hình như có cái vụ gì ấy nhỉ. Nữ thần hay gì gì đó.”
“Nữ thần? Chuyện gì vậy Toshiya?”
“Tao cũng không rõ lắm, chỉ nghe đồn đại thôi.”
“Nghe đâu dạo gần đây còn có cả Thánh nữ nữa đấy. Nghe thì có vẻ ngu ngốc, nhưng các anh không muốn đi xem thử sao?”
Nếu thực sự có người đẹp như thế mà bảo không tò mò thì là nói dối. Hắn cũng đang bắt đầu thấy chán cô bạn gái hiện tại rồi. Người tỏ tình là Yoshikawa, nhưng cũng chẳng phải vì hắn thích cô ta.
Đơn giản là vì hắn biết cô ta là bạn gái của thằng cầu thủ đối phương đã tranh chấp và đánh bại hắn trong trận bóng đá trước đó, nên hắn mới tán tỉnh. Một kiểu trả đũa, hay quấy rối thì đúng hơn. Khác trường thì tự nhiên sẽ nảy sinh khoảng cách.
Len lỏi vào khoảng trống trong trái tim đang cô đơn, hành xử sao cho đối phương có cảm tình, rồi từ từ gỡ bỏ sự cảnh giác. Một khi thấy con mồi đã lung lay, phần còn lại chẳng khó khăn gì.
Nếu coi đây là một trò chơi chinh phục nữ chính, thì tình yêu chẳng qua cũng chỉ là sự biến động của các chỉ số.
Kết quả của việc tán tỉnh nhiệt tình là cô ả đã nhanh chóng đá bay thằng bạn trai cũ để ngả vào lòng hắn. Phá đảo trò chơi.
Một khi đã chinh phục xong thì chán ngay. Rốt cuộc, cô ta cũng chỉ là loại phụ nữ có giá trị rẻ mạt đến mức dễ dàng bị cướp đoạt.
(Bạn trai cũ của Tae cũng học Shouyou thì phải……)
Okajima Tae. Đó là tên của cô ta. Dẫn Tae đi tham gia lễ hội văn hóa, rồi khoe khoang quan hệ mặn nồng trước mặt thằng người yêu cũ cũng có vẻ thú vị đấy, nhưng chắc cô ả sẽ không gật đầu đâu. Cô ta vẫn còn cái kiểu giữ ý tứ ngớ ngẩn nào đó.
(Nếu thích thằng bồ cũ đến thế thì đừng có phản bội nó chứ. Chắc đến lúc phải kết thúc chuyện này rồi……)
Có vẻ Tae đang toan tính chuyện nối lại tình xưa với bạn trai cũ, nhưng loại người dễ dàng phản bội người khác thì chẳng ai tin tưởng được đâu. Sẽ chỉ phí công vô ích thôi. Với Yoshikawa mà nói, Tae có làm gì hắn cũng chẳng quan tâm.
Phụ nữ thì còn đầy ra đấy. Đã lên cấp ba rồi thì phải tận hưởng sự tự do chứ.
Hồi cấp hai, hắn chẳng có mấy ký ức tốt đẹp. Có lẽ đây là cơ hội tốt để gạt bỏ những ký ức cay đắng đó. Tiếp theo nên nhắm vào nữ sinh trường khác chăng? Vừa suy tính những chuyện đó, hắn vừa hỏi Imamura.
“Mày không đi cùng bạn gái à?”
“Đá nhau lâu rồi anh. Con đó nhạt toẹt.”
“Mới hẹn hò được một tháng chứ mấy.”
“Chán ngay ấy mà. Cơ mà, em cũng lấy hết lần đầu của nó rồi, coi như xong bữa, cảm ơn đã thết đãi. Quan trọng hơn là nhìn cái này đi các đàn anh. Cuối cùng cũng hoàn thành rồi. Bách khoa toàn thư khỏa thân nữ sinh lớp A!”
Imamura cười hô hố không chút tội lỗi, rồi lôi điện thoại ra.
Hắn thao tác trên màn hình mở một tập tin hình ảnh, trong đó xếp kín đặc ảnh của các nữ sinh.
Và tất cả đều là――ảnh khỏa thân.
“Mày gu mặn quá đấy.”
Kanou ghé mắt nhìn vào màn hình rồi thở dài. Quá sức đê tiện và kinh tởm.
Tuy Kanou tỏ vẻ rùng mình trước hành vi rác rưởi đó, nhưng Imamura chẳng hề bận tâm.
“Hàng giả thì có gì hay chứ……”
“Thì dĩ nhiên hàng thật vẫn hơn, nhưng thực tế sao mà làm được. Em có một tham vọng vĩ đại! Đó là trước khi tốt nghiệp sẽ hoàn thành bộ album của toàn bộ nữ sinh trong trường này!”
Tất cả đều là ảnh giả được tạo bởi AI. Tuy nhiên, nếu không nói ra thì chẳng thể nào phân biệt được.
Hắn không hiểu thứ đó có giá trị gì, nhưng việc nó tởm lợm là sự thật không thể chối cãi.
“Ngờ đâu cũng thâm sâu lắm đấy anh biết không? Hôm trước, em được đứa bạn chỉ cho, giờ chỉnh sửa dáng người thoải mái luôn. Thế này thì việc chế tác album tốt nghiệp càng thêm thuận lợi!”
Imamura cười khanh khách. Yoshikawa và Kanou chỉ biết cạn lời trước sự nhiệt tình của Imamura, nhưng rồi chúng cũng nhận lấy ảnh bạn gái mình từ Imamura để so sánh với hàng thật. Dĩ nhiên họ không có ý định dùng vào việc xấu, nhưng vẫn cảm thấy rợn người trước sự phát triển của công nghệ hiện đại. Một ngày nào đó đạo đức con người chắc chắn sẽ sụp đổ.
“Takashi, tuyệt đối không được tuồn ra ngoài cho ai ngoài bọn tao đấy.”
“Em biết mà. Chỉ là sở thích cá nhân thôi. A, đây là con bồ cũ của em.”
Chỉ nên dừng lại ở phạm vi đó thôi. Không nên mạo hiểm vô ích.
Thứ này chỉ nên chia sẻ trong nội bộ nhóm bạn là đủ. Hắn không hề có ý định đi trên dây hay chấp nhận rủi ro.
Hắn đã xoay xở rất khéo léo. Cho đến nay, và cả sau này cũng vậy.
Nếu muốn làm tình mà không dây dưa rắc rối, cứ gọi mấy đứa con gái làm nghề bán thân là được. Ra phố thì thiếu gì loại đó nhan nhản. Dù có tô vẽ thế nào thì đó vẫn là thực tế không thể phủ nhận.
Đồ giả rốt cuộc chỉ là đồ giả. Yoshikawa không có ý định lún sâu vào.
Imamura gửi qua ảnh của cô bạn gái cũ. Trong đám năm nhất thì con bé đó là hàng thượng phẩm. Theo quan điểm của Yoshikawa thì bỏ con bé đó hơi phí, nhưng chấp niệm là thứ nguy hiểm. Một ngày nào đó nó sẽ hủy hoại bản thân. Chán rồi thì kết thúc thôi.
Bất chợt, một gương mặt hiện lên trong tâm trí hắn. Một con nhỏ đáng ghét đến khó chịu.
Cô bạn gái cũ chỉ hẹn hò vỏn vẹn vài tuần hồi cấp hai. Và, hắn vừa mới gặp lại cô ta vài ngày trước.
Kết cục là vẫn chưa ăn được. Vết thương bị coi thường năm xưa giờ vẫn âm ỉ như cái gai nhức nhối để lại sẹo trong lòng Yoshikawa. Gặp lại Suzurikawa sau một thời gian dài, trông cô ta đã trở thành một người phụ nữ ngon lành hơn hẳn. Ít nhất là về mặt ngoại hình.
Chính vì thế, Yoshikawa đã thay đổi phương pháp để tấn công một cách thận trọng hơn.
Thử chủ động xin lỗi, thế mà đối phương suýt chút nữa đã tin ngay. Đúng là một con đàn bà ngây thơ.
“Nhắc mới nhớ, còn cô bé hàng tuyển anh gặp trước đó thì tính sao?”
“Biết tính sao giờ.”
“Chắc là có bạn trai rồi chứ gì.”
Yoshikawa không trả lời câu hỏi của Imamura. Đó chính là câu trả lời. Suzurikawa không có bạn trai.
“Chưa nói đến ngoại hình, tính cách con đó như hạch, đúng là con đàn bà rác rưởi mà?”
“Nếu chịch được thì tính cách quan trọng quái gì anh.”
“Mày nói nghe nhẹ nhàng nhỉ.”
Tuy ngán ngẩm trước lời lẽ của thằng đàn em, nhưng chắc chắn cô ta là mục tiêu chính của Yoshikawa. Hắn biết rõ đây chính là sự chấp niệm mà hắn vừa phủ nhận xong. Khiến cô ta yêu mình, hưởng thụ chán chê, rồi đá cô ta một cách phũ phàng để trả thù, liệu có sướng không nhỉ? Liệu cái cảm giác khó chịu trong lòng này có tan biến không?
Tình hình hiện tại, khi đối phương vẫn còn ôm lòng thù địch thì chắc chắn sẽ không dễ dàng, nhưng con người ta khi tinh thần suy yếu thì lại dễ sa ngã đến bất ngờ. Nhìn Suzurikawa thì thấy đầy rẫy những sơ hở. Mối duyên nợ quá khứ. Yoshikawa cũng như Suzurikawa, đều muốn xóa bỏ quá khứ.
“À đúng rồi senpai, cái đứa đưa vé cho em dặn là tuyệt đối đừng gây chuyện ở lễ hội văn hóa. Nghe bảo nếu bị ghim là sẽ gặp rắc rối to đấy. Là cái quái gì không biết?”
Câu chuyện không đầu không đuôi của Imamura khiến hắn thắc mắc.
“Thời buổi này mà vẫn còn cái kiểu trùm trường à?”
“Ai biết? Nhưng mà thời đại này rồi, mấy thằng tự hào khoe nắm đấm chỉ là đồ bỏ đi. Lũ ngốc lỗi thời.”
Imamura nhún vai ngán ngẩm.
“Nhắc mới nhớ, hồi tao học cấp hai cũng có một thằng như thế. Một thằng đàn em láo xược――……”
“Sao thế anh?”
Ngay lập tức ký ức cũ chực trào ùa về như đèn kéo quân, hắn lắc đầu nguầy nguậy.
“Không…… không có gì.”
“Gì vậy Toshiya? Chuyện đàn em xử đẹp senpai thì cũng có hiếm gì đâu.”
“Ừ…… cũng phải.”
Yoshikawa nói lảng đi. Đó không phải là chuyện nên nhớ lại. Khi đó, một senpai năm ba sau khi gây sự với một thằng năm nhất ngứa mắt, thì ngay ngày hôm sau đã tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện đó nữa. Thậm chí còn tránh chạm mắt. Bị đánh trả, bị đe dọa, đủ loại đồn đoán bay tứ tung, nhưng chân tướng vẫn chìm trong bóng tối.
Yoshikawa cũng chơi thân với tên senpai đó, nhưng cho đến cuối cùng vẫn không được kể cho nghe đã xảy ra chuyện gì.
Kể từ đó, Yoshikawa định kỳ để mắt đến thằng đàn em kia, nhưng thấy nó thường xuyên nghỉ học vì những chấn thương nặng, hắn liền hiểu ngay thằng đó là loại chẳng ra gì.
Vô số lời đồn đại không rõ thực hư lan truyền, nhưng cũng không thể khẳng định tất cả đều là giả dối. Trong lời đồn thường chứa một phần sự thật. Chỉ cần thế thôi là đủ hiểu đó là đối tượng cần phải tránh xa.
Lý do Yoshikawa sống khép mình suốt thời cấp hai, chắc chắn nguyên nhân là do thằng đàn em đó.
Nghe tin nó gây náo loạn ngay cả khi đang nằm viện, thì một senpai sắp lên cấp ba như hắn đời nào lại làm cái trò ngu ngốc là chui đầu vào rọ để chuốc lấy đau đớn. Bọn năm hai cũng thế cả thôi.
Gần đây hắn hay thấy cái tên đó xuất hiện trên mạng xã hội, nhưng Yoshikawa kiên quyết tránh né. Không muốn nhìn, cũng chẳng muốn nghe. Theo một nghĩa nào đó, nó là chấn thương tâm lý, là thảm họa.
Lên cấp ba rồi mà nó tu chí lại thì tốt, chứ nếu mà tệ hơn thì đúng là không dám nhìn.
Ký ức cấp hai cần phải khắc cốt ghi tâm mà quên đi. Cũng giống như con nhỏ Suzurikawa đáng ghét kia, đối với Yoshikawa, thằng đó là cuộc chạm trán với thiên tai. Không cần thông tin gì cả. Va chạm vào thì chỉ tổ tạo ra miệng hố khổng lồ mà thôi.
Xua đuổi cơn ác mộng tồi tệ vừa tỉnh giấc, Yoshikawa thay đổi suy nghĩ.
“Vậy thì, tới trường Shouyou thử xem sao.”
◇
“……Tớ ấy mà, từ lúc đổi sang họ hiện tại, tớ đã rất hạnh phúc.”
Tại một phòng riêng trong nhà hàng. Đã một tuần trôi qua kể từ khi Totoki Akari thú nhận tội lỗi của mình. Trong khoảng thời gian này, tôi đã chạy đôn chạy đáo chuẩn bị mọi thứ, và cuối cùng cũng kịp lúc. Lời mời từ Okamoto cũng đã bị treo lại khá lâu rồi.
Tôi dẫn Totoki Akari, người vừa đến đúng giờ, vào chỗ ngồi. Sau khi gọi đồ uống và chờ đợi một lúc, Totoki, người đang ngồi đối diện, bắt đầu lặng lẽ kể chuyện. Bị đình chỉ học, chắc hẳn Totoki đã có rất nhiều thời gian để suy nghĩ. Cô ấy hẳn đã bị dằn vặt bởi sự hối hận, ôm lấy nỗi day dứt khôn nguôi và tự kiểm điểm bản thân không biết bao nhiêu lần.
“Mẹ tớ đã vất vả suốt một thời gian dài. Khó khăn lắm mới được giải thoát và vui vẻ trở lại, vậy mà lần này lại là con gái gây chuyện, đúng là đứa con bất hiếu mà. Những lời này, đối với Kokonoe-kun chắc chỉ nghe như lời bao biện thôi nhỉ.”
“Nói đến bao biện, tại sao tên khoa học của loài Cò quăm lại là Nipponia nippon mà nó lại không phải là quốc điểu thế nhỉ?”
Hoàn cảnh thế nào thì có sao đâu. Chẳng liên quan gì đến tôi cả. Chuyện bố của Kazahaya Akari là một gã đàn ông tồi tệ bạo hành gia đình, và việc ly hôn giúp hai mẹ con được sống tự do, đâu có dính dáng gì đến tôi.
“Cậu đã cứu tớ ở biển, vậy mà tớ lại làm bao nhiêu chuyện tồi tệ với đối phương như thế……――”
Totoki cắn môi, cố nén cảm xúc. Vụ đó tôi chỉ tiện tay vớt lên lúc đi ngang qua thôi, chẳng tính là cứu mạng gì cả. Cứ coi như bị đạn lạc trúng là được rồi, nhưng cô ấy lại trọng nghĩa khí một cách bất ngờ.
“Cảm ơn…… cậu rất nhiều!”
“Tôi cũng đã nhìn thấy đồ bơi của cậu rồi, cứ coi đó là thù lao đi.”
“Nếu chỉ có thế thì lúc nào cậu muốn tớ cũng……”
Bệnh nặng lắm rồi. Chỗ đó lẽ ra phải hét lên “Không chịu đâu! Yukito-san đồ biến thái!” mới đúng chứ.
Như đang dò xét tâm trạng của tôi, Totoki Akari đi vào vấn đề chính.
“Cho tớ hỏi một chuyện được không? Tại sao cậu lại biết về bức ảnh gửi cho sensei?”
“Tôi và Sanjouji-sensei là chỗ thân tình cùng nhau ăn bánh pudding đấy nhé? Chuyện cỡ đó làm sao lọt khỏi tai tôi được.”
“Pudding á? Tớ không hiểu lắm, nhưng ra là vậy. Hai người đã làm hòa rồi à…… Tớ không biết chuyện đó.”
Nghe như có tiếng ai đó ngã cái rầm, nhưng tôi tạm thời lờ đi.
Trong nhận thức của Totoki Akari, giữa tôi và Sanjouji-sensei không có mối liên hệ nào. Thậm chí, cô ấy còn hiểu lầm rằng tôi ghét cay ghét đắng và đang bất hòa với cô. Chính vì vậy đối tượng trong bức ảnh mới là tôi. Bởi vì cô ấy nghĩ rằng nếu đang đối đầu nhau, tôi sẽ không có cơ hội biết về bức ảnh đó. Chỉ có thể nói là suy nghĩ quá nông cạn.
Cô ấy chắc chắn không lường trước được việc Sanjouji-sensei sẽ nói với Sayuri-sensei, và từ Sayuri-sensei chuyện lại đến tai tôi. Đối với Sanjouji-sensei, đó là một sự bịa đặt hoàn toàn vô căn cứ. Việc cô đem chuyện đó bàn bạc với một học sinh được cho là đang ghét mình như tôi là điều bình thường không thể xảy ra.
Và giả sử nếu thủ phạm bị xác định, thì với tư cách là học sinh và là con gái, Totoki có lẽ cũng dự đoán rằng chuyện sẽ không bị làm lớn. Vụ quấy rối tôi và vụ quấy rối Sanjouji-sensei là hai vụ án riêng biệt, tách rời nhau và lẽ ra không thể liên kết lại. Do đó tình huống này mới được thiết lập.
“Mẹ tớ đã khóc và mắng tớ. Khi nhận ra mình đã tự tay vứt bỏ khoảng thời gian hạnh phúc ấy, nước mắt tớ cứ không ngừng rơi…… Nhưng mà, kẻ gây hại như tớ thì không được khóc…… Người đau khổ là sensei và Kokonoe-kun, vậy mà tớ lại làm chuyện tồi tệ nhất…… thế mà bản thân lại chẳng thể chịu trách nhiệm được……!”
Không kìm nén được nữa, nước mắt cô ấy trào ra. Tôi thì không bị tổn thương gì mấy, nhưng sensei thì đã bị tổn thương sâu sắc. Điều đó, Totoki, người đã quan sát kỹ lưỡng tình trạng của cô, chắc chắn là người hiểu rõ nhất.
“Trong khoảng thời gian còn lại hãy kiểm điểm cho kỹ vào.”
Totoki Akari chịu án đình chỉ mười ngày. Mấy ngày còn lại, cứ ở nhà tự kiểm điểm và suy ngẫm là được.
“Ừm! Tớ xin lỗi…… Tớ xin lỗi!”
Cô ấy liên tục xin lỗi ngay trước mặt tôi…… Chết dở. Vốn dĩ tôi định nói chuyện phiếm kiểu như mẹo gian lận trong game nổi tiếng nào đó, dùng Hòm đồ và nút Select để lên level 100 trong nháy mắt cho không khí nhẹ nhàng, nhưng bầu không khí này không hợp chút nào. Tôi ghét mấy chuyện ướt át. Rõ ràng tôi là người gọi Totoki Akari đến đây mà.
“À đúng rồi. Tôi đã nói chuyện trước rồi nên cậu không cần lo lắng về việc liên lạc từ nhà trường đâu.”
“……Làm sao cậu làm được chuyện đó?”
“Tôi nhờ hiệu trưởng.”
“……Tại sao tớ lại làm cái chuyện liều lĩnh là chọn cậu làm mục tiêu chứ……”
Cô ấy che mặt khóc. Về cơ bản, trong thời gian đình chỉ thì phải ở nhà ngoan ngoãn tự kiểm điểm. Chỉ được phép ra ngoài khi thật sự cần thiết như đi bệnh viện hay đi học thêm. Nhà trường cũng sẽ liên lạc và yêu cầu nộp báo cáo. Nếu bị nhà trường phát hiện đang gặp gỡ ở nơi như thế này, lập trường của Totoki Akari sẽ càng tồi tệ hơn. Nhưng không sao, tôi đã liên lạc đàng hoàng từ trước rồi.
“Hiện tại chỉ có mình cậu chịu phạt. Như thế có ổn không?”
Có lẽ đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho câu hỏi này, cô ấy khẳng định bằng giọng điệu rõ ràng.
“Ừm. Vì người làm là tớ. Tớ không thể đùn đẩy trách nhiệm cho ai khác……”
Trong khi Totoki đang chịu án đình chỉ học như thế này, thì Okamoto Kazuhiro vẫn bình an vô sự. Totoki Akari không hề cảm thấy bất công về điều đó. Cô ấy chấp nhận đó là trách nhiệm của bản thân. Tôi biết lý do tại sao.
“Hơn nữa…… Cậu ấy cũng nói là muốn xin lỗi mà, đúng không? Nếu vậy thì tốt rồi.”
Tin nhắn Okamoto gửi cho tôi có nội dung muốn gặp mặt để xin lỗi.
Đây không phải là về vụ bức ảnh giả mạo gửi cho Sanjouji-sensei, mà là về việc cậu ta đã thông đồng với Totoki để gài bẫy tôi. Xét theo nội dung tin nhắn, Okamoto cũng giống như Totoki, không biết rằng tôi và Sanjouji-sensei là cạ cứng. Có lẽ cậu ta nghĩ rằng do Totoki đã thú nhận nên tôi mới biết về những hành vi phạm tội trước đây. Totoki đã chặn liên lạc của Okamoto, và tôi cũng dặn cậu ta không được liên lạc với cô ấy. Tóm lại, tình trạng hiện tại của Okamoto là cậu ta thậm chí còn không biết Totoki đã bị đình chỉ học.
Và Totoki cũng không biết rằng Sanjouji-sensei và Okamoto đã trực tiếp gặp nhau nói chuyện. Cũng không biết nội dung cuộc trò chuyện đó. Việc Okamoto nói muốn xin lỗi tôi, e rằng đó không phải là lời thật lòng.
Chính nhờ việc cố ý chia cắt thông tin mà cuối cùng sân khấu này mới được thiết lập.
Totoki nhìn thấy tin nhắn Okamoto gửi cho tôi và cảm thấy nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Chắc hẳn cô ấy cũng muốn thoát khỏi địa ngục này, nhưng đối với một đồng phạm như cô ấy, việc Okamoto Kazuhiro hối cải là điều khiến cô ấy vui mừng hơn cả. Chính vì trân trọng mong muốn được xin lỗi tôi của Okamoto, Totoki Akari mới chấp nhận gánh vác mọi trách nhiệm một mình.
Tóm lại, đây là Phán Quyết Cuối Cùng. Để xem con người mang tên Okamoto Kazuhiro có thể quay đầu lại được hay không.
“Có vẻ đến rồi đấy.”
Bóng dáng Okamoto xuất hiện bên ngoài cửa hàng. Cậu ta xác nhận vị trí của chúng tôi, và thoáng ngạc nhiên khi thấy Totoki Akari cũng ở đây. Okamoto đứng lại, do dự trong giây lát, rồi ngay lập tức bước vào trong quán.
Vẻ mặt Totoki tươi tỉnh hơn một chút. Đối với cô gái đang cảm thấy có trách nhiệm như cô ấy, có lẽ cô đang kỳ vọng rằng cuộc gặp gỡ này, dù có nghiêm khắc, cũng sẽ trở thành nền tảng cho sự hòa giải. Nhưng chuyện đó có xảy ra hay không còn tùy thuộc vào Okamoto.
“Nào. Để xem là quỷ dữ hay là rắn độc đây…… Năm Tỵ mà.”
Tôi lẩm bẩm mấy câu vô nghĩa trong khi đối mặt. Thứ duy nhất nên xuất hiện là AT thôi.
Ở phòng khách nhà tôi có một cỗ máy trấn yểm gọi là 『π-slot』, nhưng chuyện tôi ngày nào cũng quay đến kịch trần chỉ để xem tiếp đoạn phim là một bí mật công khai. Tôi đã quyết định sau khi xem hết sẽ đập nát nó. Một cỗ máy ma quỷ đáng sợ như thế không nên tồn tại trên đời này. Mà chuyện đó để sau đi.
Tôi vẫy tay gọi cậu ta vào. Okamoto Kazuhiro ngồi xuống cạnh Totoki Akari, tự nhiên tạo thành thế đối mặt với tôi.
Bầu không khí căng như dây đàn. Totoki nhìn qua lại giữa hai chúng tôi với vẻ lo lắng.
Đã làm chuyện tày trời như thế mà Totoki Akari có vẻ hay lo lắng nhỉ. Nói trước là tôi không có ý định đánh nhau đâu. Tôi sẽ tiếp đãi Okamoto với thái độ cực kỳ thân thiện và hòa nhã.
“Sao mày dám vác mặt đến đây hả thằng rác rưởi.”
Tôi tung cú đấm phủ đầu, khiến mặt hai người họ tái mét ngay lập tức.
…
“Sao mày dám vác mặt đến đây hả thằng rác rưởi.”
Bị đánh úp bởi câu nói bất ngờ, tôi thoáng bối rối. Đúng rồi, thằng này là loại người như vậy.
Không phải là tôi lơ là, nhưng trong thâm tâm tôi cứ nghĩ nó đã trở nên hiền lành hơn rồi. Có nhiều người theo dõi như thế thì không thể nào gai góc như ngày xưa được.
Nhưng tính cách thì đâu dễ thay đổi. Ngược lại, thế này càng thuận lợi.
Việc kẻ phản bội Akari có mặt ở đây khiến tôi ngạc nhiên, nhưng có lẽ nó đã thu thập thông tin từ trước. Ít nhất thì nó cũng đang nghi ngờ phía tôi ở một mức độ nào đó. Cũng phải thôi. Việc xấu bị phanh phui, Akari và tôi là bên phải cầu xin sự tha thứ. Điều đáng lo ngại duy nhất là khả năng Akari đã tiết lộ với Kokonoe việc gửi ảnh cho Sanjouji, nhưng làm vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy.
Ngay cả với Kokonoe, nếu chuyện đó bị lộ ra thì nó cũng sẽ gặp rắc rối. Xét đến việc nó cũng căm hận Sanjouji giống tôi, thì tâm lý có khi lại đứng về phía tôi cũng nên. Dù thế nào thì cũng không thành vấn đề.
Kể từ khi tôi liên lạc xin lỗi Kokonoe, một tuần đã trôi qua.
Nghe nói nó bận chuẩn bị cho lễ hội văn hóa nên không sắp xếp được thời gian. Bản thân việc thằng này tham gia nghiêm túc vào các hoạt động của trường đã là một điều cực kỳ sai trái nếu so với hồi tiểu học, nhưng nói ngược lại, điều đó có nghĩa là Kokonoe Yukito đang trở nên 『bình thường』. Một kẻ 『bình thường』 tầm thường có thể tìm thấy ở bất cứ đâu.
Nếu vậy thì chẳng có gì đáng sợ cả. Ngày xưa tôi đã từng sợ hãi. Hồi tiểu học tôi sợ đám senpai, tôi cảm giác không thể nào chống lại được giáo viên chủ nhiệm là người lớn. Những sự tồn tại mà tôi chỉ có thể ngước nhìn. Nhưng bây giờ thì sao?
Khi thử đối mặt, người lớn lại yếu đuối và nhỏ bé đến thế. Cái dáng vẻ thảm hại của Sanjouji Suzuka. Đó mới chính là bản chất con người. Một người lớn thảm hại bò rạp trên mặt đất van xin.
Sớm muộn gì thằng này cũng sẽ phải bò lê lết dưới đáy xã hội, bị biến thành kẻ bị người đời ném đá. Trong lồng ngực, ngọn lửa đen tối đang bùng lên dữ dội, nhưng bề ngoài tôi vẫn tỏ ra thân thiện.
“……Tớ muốn tìm một nơi có thể nói chuyện thong thả ấy mà.”
“Bố mày đếch quan tâm.”
“!”
Vốn dĩ mày là người chọn quán này còn gì! Tôi cố nén cảm giác muốn hét lên.
Ban đầu tôi định chọn quán, nhưng nó bảo không biết khi nào rảnh nên để nó chọn. Chỗ chúng tôi đang ngồi gọi là phòng Doma. Kiểu như phòng ngồi bệt có thể duỗi chân thoải mái. Cảm giác thoáng đãng hơn ngồi ghế. Ngăn cách với bàn bên cạnh bằng cửa trượt Fusuma, nhưng đối với tôi, đây có thể gọi là sự sắp đặt hoàn hảo. Một bối cảnh tuyệt vời để đạp nó xuống địa ngục.
“……Chuyện vừa qua, tớ thực sự xin lỗi!”
Tôi cúi gập đầu xuống. Cúi đầu trước thằng này đúng là nhục nhã, nhưng mục tiêu đạt được là ưu tiên hàng đầu.
“Tớ cũng vậy, một lần nữa xin lỗi cậu!”
Akari cũng cúi đầu theo. Mắt cô ấy đã đỏ hoe rồi. Chắc trước khi tôi đến đã có một trận sóng gió.
“Cho em gọi món, một trứng cuộn dày và một cá thu nướng muối!”
Nó gọi món, phớt lờ lời xin lỗi của bọn tôi. Cái loại thần kinh gì thế này!
Tôi nghiến răng ken két vì quá khó chịu, nhưng vẫn giữ bình tĩnh che giấu.
“Này. Bọn mày xin lỗi thì tao được lợi lộc gì không?”
“Cái đó là……”
Chỉ có khuôn mặt vô cảm và ánh mắt lạnh lùng là chẳng thay đổi chút nào. Thật khó hiểu tại sao thằng này lại là người nổi tiếng. Nhưng nhờ thế mà tôi có thể thực hiện được sự trả thù, nên cũng không tệ.
“Này lũ rác rưởi, không gọi món à?”
“Kokonoe-kun……”
Một tên máu lạnh độc ác không cảm nhận được nỗi đau của người khác. Sự bất thường tồn tại bên trong cái vỏ bọc bình thường. Akari đang rơi nước mắt. Akari, kẻ phản bội tôi cũng là kẻ thù, nhưng chỉ trong khoảnh khắc này, tôi có thể đồng cảm với cô ta.
“Vậy cho tớ gà rán và…… hai nước cam.”
Tôi gọi luôn cho cả Akari đang mất hết tinh thần. Nhịp độ bị rối loạn. Thật bực mình.
“Nói trước nhé, tao đã bị làm phiền rất nhiều đấy. Phải có sự đền bù chứ nhỉ.”
“……Tớ biết. Nhưng, đâu có nghĩa là không cần phải xin lỗi đúng không?”
Đúng là vở kịch hạng ba khiến tôi cũng phải buồn cười. Ít nhất cũng biết được là tôi không có khiếu diễn xuất.
Tôi tạo ra vẻ mặt đau khổ, làm giọng run run, tuôn ra những lời nịnh nọt mà tôi chẳng hề nghĩ tới.
“Vì vậy, hãy để tớ xin lỗi bao nhiêu lần cũng được! Thực sự xin lỗi!”
Nổi da gà, buồn nôn thật sự. Akari chắc cũng thế. Dù có bị chửi rủa thế nào thì cũng chỉ biết xin lỗi.
Vì quyền sinh sát đang nằm trong tay nó. Nếu nó tiết lộ ra thì Akari cũng xong đời.
“Nghe Akari kể về Kokonoe, tớ nghĩ là tớ đã ghen tị. Tớ ấy mà, lên cấp ba mọi chuyện không suôn sẻ lắm nên hay cáu kỉnh. Lúc đó, nhớ lại chuyện ngày xưa, tớ đã bị ma xui quỷ khiến. Tớ biết là do tớ tự làm tự chịu. Nhưng mà, sau đó, tớ đã gặp rất nhiều chuyện đau khổ và――”
Tôi day day khóe mắt, giả vờ kìm nén nước mắt. Chắc tôi sẽ cười phá lên vì cái diễn xuất kinh tởm này mất.
“Kokonoe mà tớ nghe từ Akari, trông có vẻ rất vui vẻ, tận hưởng cuộc sống. Điều đó làm tớ cay cú, nên đã làm cái chuyện ngu ngốc đó. Tớ biết là không thể cứu vãn được nữa. Cũng biết là sẽ không được tha thứ. Tớ thì sao cũng được. Nhưng, làm ơn! Hãy bỏ qua cho mỗi mình Akari thôi!”
“Cậu nói cái gì vậy!? Khoan đã, người làm là tớ! Người ra tay là tớ, người sai là tớ và――”
Akari hoảng hốt với vẻ không thể tin nổi. Đương nhiên rồi. Akari kẻ phản bội chắc chắn là người sai. Tôi tận dụng tối đa hình ảnh thanh niên tốt bụng trong lòng mình, tô vẽ hoàn cảnh này bằng những lời dối trá.
Tôi liếc nhìn vào cặp. Đừng vội. Thời cơ sử dụng cái đó chắc chắn sẽ đến.
“Ăn khoai tây chiên thế này thấy có lỗi với Natsume quá……”
Nó chẳng thèm liếc nhìn diễn xuất chân thực của tôi, cứ thế gặm khoai tây chiên. Thằng rác rưởi là mày mới đúng.
Các món ăn đã gọi lần lượt được mang ra, cái bàn bị lấp đầy cùng với ánh mắt nghi ngại của nhân viên quán.
“Nếu thực lòng thấy có lỗi, thì ít nhất tiền ăn ở đây cũng trả được chứ nhỉ?”
Câu hỏi đột ngột khiến tôi nghi ngờ. Không lẽ là chặt chém? Học sinh không có thẻ tín dụng thì làm sao trả nổi khoản thanh toán lớn. Nhưng nhìn qua thì đây là quán bình thường, menu cũng có ghi giá cả. Giá cả hết sức bình thường, không có điểm gì đáng ngờ. Tôi đa nghi quá rồi sao……
“A-ah! Chừng đó thì cứ giao cho tớ!”
“Haa. Hết cách. Đành đi cùng vậy.”
Kokonoe quay lại với vẻ chán nản. Miệng vẫn không ngừng ăn.
Cứ như thế, bữa ăn đầy dối trá của chúng tôi bắt đầu.
Đã ăn được khoảng một tiếng đồng hồ. Vừa ăn vừa thăm dò nên câu chuyện không mấy sôi nổi, nhưng bầu không khí đã dịu đi phần nào. Akari cũng đã bình tĩnh lại, nói nhiều hơn. Chúng tôi nói về tình hình gần đây mà chẳng ai muốn biết, thi thoảng Akari nở nụ cười, và tôi cũng tỏ ra hoạt ngôn.
Cứ như là bạn bè vậy. Buồn nôn quá. ――Đến lúc rồi.
“À này, ba đứa mình chụp một tấm ảnh đi?”
Nghe lời đề nghị của tôi, Akari làm vẻ mặt phức tạp. Cảnh giác cũng phải thôi nhưng tôi không có ý đồ gì khác.
Tôi hoàn toàn không nghĩ đến việc dùng AI để làm trò gì đâu nhé.
“Ảnh á……? Sao tự nhiên lại chụp?”
“Tớ không định nói là kỷ niệm làm hòa đâu. Chuyện đó tớ không có tư cách để nói. Nhưng mà, đã tụ tập ba người thế này rồi, tớ muốn lưu lại làm kỷ niệm. Tớ cũng ít bạn bè mà……”
“Ra là cô nàng lấp lánh nghiện SNS à.”
Dù buông lời châm chọc chí mạng, nhưng Kokonoe không hề từ chối.
Hơn nữa, nghe đến ảnh mà không phản ứng gì, chứng tỏ nó thực sự không biết về vụ quấy rối gửi cho Sanjouji. Akari cũng không có lý do gì để cố tình kể cho Kokonoe.
Tôi bật camera góc rộng, chụp theo kiểu selfie. Cố tình nhấn mạnh cái bàn ở phía sau.
“Vậy, tớ chụp nhé.”
Tôi vươn tay ra. Hô một tiếng, rồi bấm nút chụp từ góc chéo phía trên.
“Hahaha! Làm được rồi! Cuối cùng cũng làm được rồi!”
Dễ dàng đạt được mục đích khiến tiếng cười trào dâng trong tôi.
“Nè, cậu sao vậy? Tự nhiên lại cười――”
Akari đang bối rối. Nhưng chuyện đó giờ chẳng còn quan trọng nữa.
“Uầy. Chán thế.”
Kokonoe nhìn xuống mặt bàn với vẻ chán ngắt tột độ.
Có lẽ nó vẫn chưa nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc.
“Còn rảnh mà tỏ vẻ ta đây à? Không ngờ mày lại ngu đần đến thế!”
Trên bàn có đặt gạt tàn và chút rượu.
“Tao đã đợi khoảnh khắc này mãi đấy! Nếu là kẻ hám danh làm influencer như mày thì phải hiểu chứ? Bằng chứng xác thực của việc hút thuốc và uống rượu. Bức ảnh này là thật, không phải hàng fake!”
Khi chụp, tôi đã dụ Kokonoe ngồi ra phía rìa. Trong ảnh chỉ có Akari và Kokonoe.
Một nam một nữ vị thành niên, trên bàn là thuốc lá và rượu. Hoàn toàn chấm hết.
“Bức ảnh thế này bị tung lên mạng thì sẽ ra sao, mày hiểu chứ? Đám follower đông như quân Nguyên của mày sẽ quay sang làm antifan kéo mày xuống đáy đấy!”
Dù có biện hộ thế nào thì cũng khó mà lật ngược tình thế này. Đây cũng giống như Sanjouji, là việc “chứng minh vô tội” cực kỳ khó khăn. Làm sao để chứng minh mình không hút thuốc, không uống rượu? Hơn nữa, đám ô hợp trên mạng đâu quan tâm đến sự thật.
Con người chỉ nhìn thấy những gì họ muốn biết, muốn thấy. Nếu tin đồn Kokonoe là loại người như vậy lan truyền, thì mọi chuyện sẽ trôi theo dòng nước lũ. Sẽ có rất nhiều người, nhiều doanh nghiệp rút lui vì sợ ảnh hưởng hình ảnh. Tất nhiên, khi đó Kokonoe có thể báo cảnh sát, nhưng ngay lúc này đây, người nắm lợi thế là tôi. Vì chưa có thiệt hại nào xảy ra cả.
Do đó, tội phỉ báng không được thành lập. Tôi cũng không định dùng cái này để tống tiền.
Tôi chỉ đang nắm giữ bằng chứng quyết định gây mất uy tín, sụp đổ hình tượng.
Gót chân Achilles mà kẻ đắm mình trong dục vọng được thừa nhận qua số lượng follower phải gánh chịu.
Sợ hãi đi. Run rẩy đi. Tao muốn dìm mày xuống. Tao muốn bêu rếu mày.
“Này, Kokonoe. Giải nghệ SNS đi.”
Đó là yêu cầu tôi cũng đã đưa ra cho Sanjouji. Nếu Sanjouji cố chấp với nghề giáo, thì thằng đã leo lên làm influencer như mày chắc chắn cũng chấp niệm với SNS. Lưỡi dao kề ngay cổ họng.
“Tại sao cậu lại làm chuyện này chứ!”
Tôi cười khẩy vào mặt Akari đang giận dữ. Con nhỏ phản bội này cũng là kẻ thù giống Kokonoe thôi.
“Mày cũng cùng một giuộc thôi! Không chỉ mình tao, lần này định phản bội cả bố mẹ mày nữa hả?”
Tôi quát mắng Akari. Chỉ cần thế thôi, Akari đã không thể thốt nên lời.
“Được tung hô rồi nên mày lên mặt, lỗi là ở mày đấy!”
“Tao mà lên mặt á?” 【Lên mặt】
“Tại sao lại khác biệt đến thế? Tao thì sa sút, còn chỉ mỗi mình mày là phất lên!”
“Mày bảo tao đang lên mặt á?” 【Lên mặt】
“Ở trong lớp không ai giúp đỡ, bị tất cả mọi người bỏ mặc, cô độc có một mình.”
“Bảo tao lên mặt là vu khống đấy nhé!” 【Lên mặt】
“Tao với mày đã từng là những tồn tại giống nhau, vậy mà chỉ có mày được đền đáp. Thế là vô lý!”
“Tao lên mặt ở chỗ nào hả!” 【Lên mặt】
“Mày đang lên mặt đấy còn gì!”
“Sao lại bị lộ chứ……”
Trong tình huống này mà vẫn còn trêu ngươi tao được. Đúng là loại máu lạnh vô tình. Không nên dính dáng sâu.
“Chỉ là tao thấy cay cú…… Những kẻ phá nát cuộc đời tao lại đang sống với bộ mặt dửng dưng.”
“Tưởng cuối cùng mày cũng lòi đuôi ra, ai ngờ chán ngắt, ngấy rồi. Xin lỗi nhé, tao không có hứng thú với mấy màn tranh luận chủ nghĩa thanh xuân đâu. Nếu có ý kiến gì thì nói với mọi người ở đây hộ cái?”
Kokonoe nói mấy câu khó hiểu, rồi mở toang cánh cửa Fusuma.
“Hả?”
Một đám đông người ngồi xếp hàng dài. Mọi ánh mắt đổ dồn vào. Ở đó là――.
Giáo viên chủ nhiệm Sanjouji Suzuka, giáo viên thực tập Himiyama Misaki, và cả những bạn học cùng lớp năm xưa.
…
Tiếng ồn ào xôn xao. Những ánh mắt bối rối và khó xử tập trung vào sự thay đổi đột ngột của Okamoto.
Có nguy cơ cậu ta sẽ làm điều gì đó liều lĩnh. Nghĩ vậy nên tôi đã bàn bạc trước với quán để bao trọn gói nhằm tránh gây phiền phức. Tôi là trẻ vị thành niên nên khoản này phải nhờ đến sức mạnh của người lớn. Tôi cũng đã trả một khoản phí tương xứng nên chắc sẽ không gây náo loạn gì đâu.
Rõ ràng là Okamoto đang mang mặc cảm tự ti. Sau khi suy nghĩ xem nên làm thế nào, tôi nảy ra ý định hay là cứ quay lại thời điểm đó xem sao. Thế là tôi bàn với Sanjouji-sensei, dựa vào album tốt nghiệp để liên lạc và tập hợp các bạn học cũ lại.
Có người không liên lạc được, có người bận không đến được, nhưng số lượng đông hơn tôi tưởng tượng nhiều. Thêm cả Sanjouji-sensei và Himiyama-san nữa, thì đây đúng là một buổi họp lớp rồi.
Với cái mác là họp lớp, nó đã biến thành một sự kiện vui vẻ.
Đáng buồn (hay may mắn) cái tôi là người nổi tiếng. Nhiều bạn học cũ cũng quan tâm đến tôi của hiện tại. Hơn nữa, tôi cũng đã giải thích rõ mục đích của buổi họp lớp này.
Các bạn cùng lớp, cũng giống như Totoki Akari, đều mang cảm giác tội lỗi đối với Okamoto Kazuhiro.
Sự việc diễn ra như thế, và không gian này được hình thành. Việc điều chỉnh khá vất vả, nhưng cuộc tái ngộ sau bao lâu, những gương mặt thân quen, khiến mọi người cũng hào hứng. Bầu không khí rất tươi sáng.
“Okamoto, bọn tớ cũng có lỗi, nhưng mà, việc cậu hận thù ngược lại thì sai rồi đúng không?”
Takayama Kousuke tiên phong lên tiếng. Takayama, khi tôi liên lạc, cậu ta đã xin lỗi rối rít.
Khác hẳn với diễn xuất vụng về của Okamoto, cậu ta rất chân thành. Nói là để sửa sai, cậu ta cũng tích cực giúp đỡ tập hợp các bạn khác. Thú thật là giúp tôi được khối việc. Dân hướng ngoại ghê thật.
Việc chuẩn bị hoàn tất trong một tuần là nhờ công của những người hợp tác như Takayama.
“M-mày là thằng nào……”
Thấy Okamoto lúng túng, Takayama gãi đầu.
“À. Mọi người thay đổi nhiều quá mà nhỉ. Không giới thiệu lại thì nhiều người cũng chẳng nhận ra.”
Từ tiểu học lên cấp ba là cả một bước nhảy vọt. Ngoại hình hồi đó chẳng đáng tin chút nào.
Con trai debut cấp ba, con gái nhuộm tóc, người còn giữ được nét cũ mới là hiếm.
“Để tao giới thiệu cho. Đây là Takayama (Núi Cao), đây cũng là Yama (Núi). Saitou và Saitou và Saitou và Saitou.”
“Không có nhiều Saitou thế đâu Kokonoe-kun!?”
Sanjouji-sensei ngăn lại. Xin lỗi. Tại em có nghe giới thiệu đâu……
“Không biết cậu còn nhớ không, tớ là Takayama…… Chuyện là, xin lỗi nhé. Tại bọn tớ mà cậu phải khổ sở. Nhưng mà, cậu cũng có lỗi, và người chịu thiệt hại nhất là Kokonoe còn gì?”
Lời nói của Takayama khiến Okamoto lùi lại. Muốn chạy nhưng sau lưng là bức tường.
“Đúng thế đúng thế!”
“Đúng thế đúng thế!”
“Đúng thế đúng thế!”
Toàn bộ là tôi đấy. Ánh mắt mọi người nhìn đau quá!?
Himiyama-san đứng dậy, đi về phía Okamoto.
“Em còn nhớ cô không?”
Giọng nói dịu dàng đầy ắp yêu thương của cô ấy khiến Okamoto khẽ gật đầu.
“Lúc đó nhé, cô đã rất vui. Vui vì được học sinh yêu quý. Cô không hề định giận dữ, trái lại còn tràn đầy lòng biết ơn, vậy mà kết quả là lại làm tổn thương bao nhiêu đứa trẻ.”
Bàn tay mát lạnh của Himiyama-san xoa đầu Okamoto.
“Xin lỗi em. Người phải xin lỗi hơn bất cứ ai là cô mới đúng. Gây ra nguyên nhân, rồi đùn đẩy cho cô Suzuka, rồi chạy trốn. Nếu cô không chạy trốn, thì đã không để em phải cô độc một mình.”
“K, không phả――…… Em…… đâu có định lấy trộm……”
Tôi nói gì cũng chỉ chuốc lấy phản cảm, nhưng hãy nhìn sự bao dung của Himiyama-san xem. Okamoto đang chịu sát thương cực lớn. Đối với đám con trai không quen tiếp xúc phụ nữ thì Himiyama-san quá là chí mạng. Nữ công gia chánh ◎.
“Kokonoe-kun, cái này là……”
Totoki không hiểu tình hình nên đang bối rối. Đành chịu thôi. Có khả năng Totoki vẫn còn liên hệ với Okamoto, nên tôi phải giấu kín để đề phòng thông tin bị lọt ra ngoài.
“Okamoto-kun, dừng lại đi được không? Nếu đi xa hơn nữa, em sẽ không thể quay đầu lại được đâu. Cô muốn em nhận ra trước khi đôi tay ấy nhuốm màu đen tối. Bây giờ làm lại vẫn còn kịp. Nếu có khó khăn gì, cứ thảo luận với cô cũng được. Lần này cô sẽ đối mặt chứ không chạy trốn nữa. Nhưng mà, nếu thực sự gặp rắc rối, thì thảo luận với Yukito-kun là tốt nhất đấy. Em ấy là chuyên gia về rắc rối mà.”
“Điểm mấu chốt là không phải chuyên gia giải quyết nhỉ.”
Là chuyên gia bị cuốn vào rắc rối thì có.
“Bị cuốn vào mà còn nói thế, Kokonoe-kun. Tự mình nói ra nghe sao sao ấy nhỉ?”
Lời giải thích bình tĩnh của Sanjouji-sensei thật đáng quý. Các bạn cùng lớp cũng đang ngơ ngác.
Okamoto hướng ánh mắt về phía này. Có vẻ đầu óc không theo kịp, cậu ta trông như người mất hồn.
“Tôi không làm việc miễn phí đâu.”
“Ồ! Tự nhiên Kokonoe nói câu nghe chuyên nghiệp thế!?”
Cả lớp xôn xao. Đừng có mang ủy thác đến thật đấy nhé! Không phải bait đâu!
Sanjouji-sensei nhẹ nhàng đứng dậy, bước về phía Okamoto. Bước chân mạnh mẽ.
“Okamoto-kun.”
“Bà là……”
Gương mặt Okamoto méo xệch đau khổ. Chắc cậu ta đang dằn vặt. Trong sự dịu dàng bao trùm nơi đây.
――Đây chính là ngã rẽ. Ngã rẽ xuất hiện trong cuộc đời Okamoto.
Phải tự tay mình, tự đôi chân mình lựa chọn. Sẽ đi về hướng nào.
Nếu cứ giữ tư duy đổ lỗi cho người khác thì sẽ không bao giờ có được. Phải tự chịu trách nhiệm mà nắm lấy.
Bước đầu tiên ai mà chẳng sợ. Nếu đổ lỗi cho ai đó thì sẽ không phải đối mặt.
Từ bỏ con đường dẫn đến hạnh phúc, và rồi trở nên bất hạnh. Nếu than khóc, nếu hối tiếc điều đó, thì chỉ còn cách tin vào lòng tốt của những người đang dang tay ra. Chỉ còn cách bước đi trên con đường không cô độc.
Hinagi hay Shiori, mẹ hay nee-san, Sanjouji-sensei hay Himiyama-san, Natsume hay Shakado, những người xung quanh tôi đều là hiện thân của sự tự chịu trách nhiệm. Đó là cá tính, là sống cuộc đời của chính mình.
Sanjouji-sensei vung tay lên, định tát―― rồi dừng tay lại ngay bên má Okamoto.
“Tôi sẽ không bỏ nghề giáo đâu.”
“――!”
Mắt Okamoto mở to. Cậu ta hối hận, mắt đỏ ngầu. Như sắp trào ra những giọt nước mắt máu.
“Tôi tha thứ cho em. Nhưng mà――”
Cô túm lấy cổ áo Okamoto một cách thô bạo.
“Nếu em còn làm trò đó với học sinh, làm những trò bôi nhọ, tổn thương người khác ngoài tôi, thì khi đó tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ. Cho dù có bị đuổi khỏi ngành giáo dục, tôi cũng sẽ nghiền nát em!”
Đôi mắt đen láy sáng rực rỡ. Ý chí mãnh liệt của Sanjouji-sensei bẻ gãy tâm can Okamoto.

Không gian im phăng phắc. Các bạn cùng lớp không biết về mối quan hệ giữa Sanjouji-sensei và Okamoto.
Không thể hiểu được thứ cảm xúc yêu ghét lẫn lộn giữa hai người. Nhưng không ai xen vào.
Nếu Sanjouji-sensei nói tha thứ, thì vậy là được rồi. Tôi không cần phải chõ mũi vào nữa.
“……Xin lỗi em. Vì đã để em một mình, vì đã không thể cứu giúp em.”
Lời xin lỗi mà Sanjouji-sensei lẽ ra đã lặp đi lặp lại. ――Có lẽ, đây là lần cuối cùng.
“Okamoto-kun. Lại đây cùng vui vẻ nhé? Chúng tôi là đồng minh của em.”
Sanjouji-sensei, Himiyama-san, và các bạn cùng lớp dang tay ra với Okamoto Kazuhiro.
Quang cảnh khác hẳn lúc đó. Chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã lăn dài trên má Okamoto. Thất vọng và tái sinh.
――Và như thế, Okamoto Kazuhiro đã lựa chọn. Đã nắm lấy. Cuộc đời của chính mình.
◆
“……Mệt quá.”
“Ừ…… Cạn kiệt cả tinh thần lẫn sức lực rồi.”
“Không ngờ thân phận thật sự của Sanjouji-sensei lại là dâm ma……”
“Yukito-kun muốn bị vắt kiệt tinh lực đến thế cơ à?”
“Không ngờ Himiyama-san cũng là dâm ma…… à, cái này thì biết rồi.”
Ba người chúng tôi thả lỏng, vùi sâu cơ thể rã rời xuống ghế sô pha. Buổi họp lớp đã kết thúc trong sự náo nhiệt tưng bừng.
Ban đầu, Yukito-kun này được săn đón nồng nhiệt lắm, nhưng vì liên tục tung ra những phát ngôn có vấn đề nên dần dần bị mọi người giãn khoảng cách.
Chuyện này thì đành chịu, họ phải quen dần thôi. Sau tất cả những chuyện đó, cơn mệt mỏi ập đến, và kết quả là tôi đang nằm kiệt sức trên ghế sô pha như thế này đây. Nhân tiện nói luôn, đây là nhà của Himiyama-san.
“Yukito-kun, vất vả cho em rồi.”
Himiyama-san lên tiếng an ủi, nhưng tôi chẳng còn hơi sức đâu mà triệu hồi cảnh sát bắt bẻ từ ngữ nữa. Cái kiểu người phiền phức cứ hễ thấy ai dùng từ “vất vả rồi” (Gokurousama) là lại nhảy vào bắt bẻ rằng đó là từ bề trên dùng cho cấp dưới ấy mà, thời nào cũng có.
“Liệu chúng ta có cứu được em ấy không nhỉ……”
Sanjouji-sensei lẩm bẩm, đôi mắt ngước nhìn vào hư không.
“Chuyện đó sao biết được ạ. Từ giờ trở đi là tùy thuộc vào bản thân cậu ta. Chúng ta không thể chịu trách nhiệm đến mức đó được.”
Người duy nhất có thể chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình chỉ có chính mình mà thôi. Người ngoài cùng lắm cũng chỉ giúp đỡ được một phần.
Việc cảm thấy bản thân được cứu rỗi hay bị bỏ mặc, điều đó cũng do chính đương sự quyết định.
“Cũng cảm ơn Himiyama-san đã giúp đỡ. Có lẽ nếu không có Himiyama-san, mọi chuyện đã trở nên rắc rối hơn nhiều rồi. Sóng chữa lành của Himiyama-san đã phát huy tác dụng đấy ạ.”
“Người phải nói lời cảm ơn là tôi mới đúng. Nhờ em tạo ra buổi tụ họp đó mà tôi mới có thể bộc bạch những cảm xúc đã âm ỉ trong sâu thẳm trái tim bấy lâu nay. Để rồi tất cả có thể cùng nhau cười đùa. ――Cảm ơn em.”
Đầu tôi được xoa nhẹ. Bàn tay mát lạnh của Himiyama-san thật dễ chịu.
Chúng tôi ngồi trên ghế sô pha theo đội hình: Sanjouji-sensei bên trái, tôi ở giữa, và Himiyama-san bên phải.
Cả ba đều mệt phờ, rơi vào chế độ lười biếng chẳng muốn động đậy dù chỉ một ngón tay.
“Dù vậy thì, hm……”
“Sao thế ạ? Cô có chuyện gì bận tâm sao?”
Sanjouji-sensei ngồi bên cạnh quay sang nhìn tôi. Ở khoảng cách vai kề vai này, tôi có thể ngửi thấy mùi hương thơm ngát.
“Hy vọng chỉ là do em tưởng tượng, nhưng em cứ băn khoăn liệu có phải chỉ mỗi Okamoto là kẻ lạm dụng AI hay không. Về mặt kỹ thuật thì chuyện đó quá dễ dàng nên em lại lo lắng thái quá…… Chắc đành tự nhủ là lo bò trắng răng thôi.”
“Okamoto-kun đã hứa sẽ không tái phạm nữa. Hãy tin vào điều đó đi.”
Chơi trò đập chuột chũi với những đối thủ vô hình cũng chẳng giải quyết được gì. Suy nghĩ chỉ tổ tốn thời gian.
“Mọi người cũng không ai oán trách gì các cô cả nhỉ.”
Cả Sanjouji-sensei và Himiyama-san đều được các bạn học cũ vây quanh.
Bầu không khí từ đầu đến cuối đều rất hòa nhã, chẳng hề cảm thấy chút thù địch nào.
“Vậy sao? Nhưng làm sao biết được trong lòng họ nghĩ gì……”
Sanjouji-sensei cười khổ, và Himiyama-san cũng đồng tình.
“Chắc là…… họ chỉ không nói ra thôi.”
Giọng của hai người chùng xuống. Nhưng tôi lại không nghĩ như vậy.
“Nếu thực sự là thế thì họ đã chẳng cất công tụ tập lại làm gì. Mọi người đều đã trưởng thành cả rồi.”
“Trưởng thành…… sao?”
Ánh mắt Sanjouji-sensei trở nên nồng nhiệt hơn.
“Cứ mãi dằn vặt chuyện quá khứ thì chẳng vui vẻ gì đâu. Con người ai cũng phải tiến về phía trước mà.”
“……Phải ha. Nếu Yukito-kun đã nói vậy thì tôi sẽ tin. Em đã mang đến cho tôi một khoảng thời gian không thể nào quên. Cho tôi thấy phần tiếp theo của ngày hôm ấy, ngày mà tôi ngỡ chỉ là giấc mơ. Dù mọi người đều đã người lớn hơn một chút rồi.”
Chúng tôi không còn là học sinh tiểu học nữa. Đã là học sinh cấp ba rồi. Cảm quan về thời gian giữa người lớn và trẻ con có sự khác biệt. Trong nháy mắt, mọi thứ đều thay đổi. Trưởng thành lên. Hướng tới tương lai lý tưởng mà mình mong đợi.
“Có lẽ tôi đã coi thường họ là trẻ con và nhìn đời bằng lăng kính phiến diện……”
Sanjouji-sensei gật đầu ra chiều đã hiểu. Nhắc đến kính màu, tôi liền chằm chằm nhìn vào cô.
“Nhắc mới nhớ, sensei, cô có vẻ rám nắng hơn nhiều đấy nhỉ?”
“Hả? Vậy sao? Mọi chuyện giải quyết xong rồi, tôi cũng không cần đi tiệm nhuộm da nữa――”
“Bác bỏ. Nhân cơ hội này, hãy hướng tới hình tượng da ngăm đi ạ!”
“Khôôông muốốốn đâuuu!”
“Lớn đầu rồi mà còn nhõng nhẽo thế cô không thấy xấu hổ à?”
“Em đổ lỗi kinh quá đấy!?”
“Được mà Ryouka-sensei. Trông khỏe khoắn và tuyệt vời lắm đó ♪”
Một viện quân hùng mạnh mang tên Himiyama đã đến. Nói hay lắm, nói nữa đi!
“Bloomers da ngăm…… Hầu gái da ngăm……”
“Chờ đã! Em định bắt tôi làm cái gì vậy hả!?”
“Đằng này thì chọn Sayuri-sensei vậy……”
“Tại sao quyền quyết định lúc nào cũng nằm trong tay em thế!?”
Sanjouji-sensei mè nheo. Đúng là ngoan cố quá thể.
“Phải rồi! Sẵn có ba người ở đây, chúng ta mở tiệc đi?”
“Tiệc ăn mừng sau sự kiện (Uchiage) ạ? Được đấy. Trút được gánh nặng rồi nên em cũng đang có tâm trạng đó.”
Himiyama-san đứng phắt dậy như thể vừa nảy ra sáng kiến. Sanjouji-sensei cũng tán thành.
Trong khi đó, tôi lại cảm thấy một cơn ớn lạnh và đau bụng dồn dập ập đến.
“Em bị đau bụng nên xin phép về sớm. Em đang thiếu hụt Vitamin α.”
“Ara, đúng lúc quá. Vậy quyết định mở tiệc sữa chua nhé ♡”
Cánh tay tôi bị khóa chặt, không tài nào thoát được. Cô ấy định chỉnh đốn dạ dày của tôi bằng mọi giá đây mà.
“Yukito-kun cũng thấy sữa chua sẽ rất nổi bật trên làn da của Ryouka-sensei đúng không?”
“Em cũng thấy thế.”
Tôi trả lời ngay tắp lự. Thẳng thắn là ưu điểm, mà quá thẳng thắn lại là khuyết điểm của tôi đấy.
“Đừng có thấy thế giùm tôi cái!? Misaki-san? Khoan đã…… cô định bắt tôi làm cái gì vậy!?”
“Nào, Ryouka-sensei. Lại đây nào. Ufufu. Yukito-kun, cứ mong chờ nhé ♪”
Sanjouji-sensei bị Himiyama-san áp giải đi…… Tôi chăm chú dõi theo cảnh tượng đó.
“Chuồn thôi.”
Tận dụng cơ hội ngàn năm có một, tôi toan bỏ trốn. Tôi co giò phóng thẳng khỏi hiện trường.
Eh? Sau đó á? Thì bị tóm lại như bình thường rồi ăn sữa chua thôi. Ngon lắm (Cảm nhận ngắn gọn).
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
