Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol.5 - Chương 45 - Thời khắc tan chảy

Chương 45 - Thời khắc tan chảy

“Xin lỗi cháu nnhé? Đã mất công đi cùng cô vậy mà.” 

“Là lỗi của cháu mới đúng, không giúp được gì cho cô cả. Hay là mình đặt BTO rồi tự lắp đi ạ.” 

“Cô không rành máy móc lắm, nên giao hết cho Yukito-kun nhé.”

Tôi đi cùng Himiyama-san đến cửa hàng điện máy, nhưng cuối cùng đành lủi thủi ra về mà chưa đạt được mục đích. Himiyama-san tính mua máy tính để bàn, nhưng không tìm được cái nào phù hợp với nhu cầu sử dụng.

“Cơ mà, cái đó gọi là PC Gaming nhỉ? Chẳng biết từ bao giờ mà toàn thấy loại đó thôi. Cô đâu có chơi game trên máy tính, nên không quan tâm lắm đến hiệu năng đâu.” 

“Đúng là khó mà tưởng tượng ra cảnh Himiyama-san headshot kẻ địch trong game FPS thật...”

Một onee-san điềm đạm như Himiyama-san mà vừa gõ phím chửi thề vừa xả súng loạn xạ trong game FPS thì đúng là phim kinh dị. Tôi từng nghĩ biết đâu cô ấy tích tụ nhiều áp lực và có một nhân cách đen tối nào đó, nhưng may là không phải vậy. Thật tốt quá. Mong là sau này cô ấy cũng không bao giờ dính dáng đến hình ảnh đó.

“Nhưng mà, sao nó lại phát sáng dữ vậy nhỉ? Có lý do gì không Yukito-kun?” 

“Là lý thuyết Dekotora đấy ạ.”

“Dekotora?” 

“Nó dựa trên sự hiểu lầm rằng cứ phát sáng là ngầu thôi.” 

“Vậy là nó thực sự chỉ phát sáng thôi hả?” 

“Chỉ phát sáng thôi ạ.” 

“Cái đó... có ý nghĩa gì không nhỉ?” 

“Những lời nhận xét tỉnh bơ kiểu đó đôi khi tàn nhẫn lắm đấy ạ.”

Vì lẽ đó (?), sau khi từ bỏ PC Gaming, chúng tôi quyết định đặt hàng BTO. Có vẻ Himiyama-san không thấy sự lãng mạn nào trong mấy cái máy tính phát sáng, cô ấy bảo chỉ cần dùng được Office hay Powerpoint đơn giản là được. Tự nhận là mù mờ công nghệ, lại thêm cảm quan về giá cả của Himiyama-san cũng lỏng lẻo đến mức ngớ ngẩn, nên ngân sách được chuẩn bị dư dả khủng khiếp, tha hồ mà lựa chọn.

Tuy thế thì tốt thật, nhưng tôi vẫn thắc mắc tại sao tự nhiên Himiyama-san lại muốn mua máy tính, nên bèn hỏi một câu đơn giản.

“Cô đột nhiên cần dùng máy tính ạ?” 

“Ừm... Chắc là do cô nghĩ mình không thể cứ mãi bị giam cầm trong quá khứ, mà phải tiến về phía trước thôi.”

Ánh mắt dịu dàng hướng về phía này. Trên đường về, dù không đạt được mục đích ban đầu nhưng Himiyama-san đi bên cạnh lại có vẻ rất vui.

“Ra là vậy. Cháu cũng nghĩ thế.” 

“Yukito-kun không hiểu lắm đâu nhỉ? Trả lời cho qua chuyện như thế là không được đâu nha.” 

“Lạ thật. Xã giao không có tác dụng sao? Chẳng phải khi nói chuyện với phụ nữ, cứ gật đầu ‘vâng vâng’ đồng tình là mọi chuyện sẽ êm đẹp sao...!” 

“Cháu có định kiến nặng nề quá đấy?” 

“Đừng kỳ vọng khả năng giao tiếp ở một tên cô độc u ám như cháu chứ.”

Huống chi đối phương lại là Himiyama-san, người có thể coi là thiên địch của tôi. Căng thẳng tự nhiên dâng cao cũng là điều dễ hiểu. Dù tôi chưa nói ra, nhưng hiện tại cô ấy đang khoác tay tôi đấy? Ngực chạm vào rồi kìaaaaaaaaa! Fooooooooooo!

“Yukito-kun chưa có bạn gái hả?” 

“Tuổi đời bằng tuổi FA đấy ạ. Cháu kịch liệt phản đối câu hỏi quấy rối này.” 

“Ah, cháu nói vậy sao. ――Vậy cô quấy rối thật luôn có được không?”

Himiyama-san khẽ cử động người, và rồi, cảm giác mềm mại chạm vào cánh tay tôi bỗng trở nên rõ rệt hơn hẳn so với lúc trước. Hơi ấm da thịt truyền qua lớp áo mỏng manh.

“Cô tháo ra rồi ♪” 

“Cháu sẽ thành tâm quỳ xuống dập đầu tạ lỗi nên làm ơn tha cho cháu đi ạ.” 

“Đúng ha. Cháu muốn chạm trực tiếp hơn nhỉ.” 

“Dịch ý kiểu gì mà sai lệch đến mức bịa đặt thế kia!”

Cánh tay bị giữ chặt cứng ngắc, muốn động đậy cũng không xong. Trong lúc đó xúc giác vẫn truyền đến trực tiếp.

“Không sao đâu. Đây là quà cảm ơn mà. Em cứ coi như không tính là được.” 

“Thế này chẳng phải là hiệp 9, 2 out, full count rồi sao.” 

“Cô ở ngoài đường cũng thấy xấu hổ lắm, nên để về nhà đã nhé?” 

“Cháu thấm thía sâu sắc rằng sự thấu hiểu lẫn nhau chỉ là ảo tưởng rồi.” 

“Ufufufufufufufufufufu.”

Rốt cuộc, con người là sinh vật ngu ngốc không thể hiểu nổi nhau. Vận số của tôi sắp tận rồi. Trong lúc đầu óc đang quay cuồng tìm cách thoát khỏi tình thế nguy cấp này, lời nói có lẽ không chủ đích của Himiyama-san lại đọng lại trong tai tôi.

“Nhưng mà, nếu là Yukito-kun thì chắc sẽ được yêu thích lắm nhỉ?”

Câu nói buột miệng ấy chẳng hề ẩn chứa hàm ý gì sâu xa. Dẫu vậy, tôi vẫn để tâm, có lẽ là do hoàn cảnh của bản thân.

“Không có chuyện đó đâu ạ. Với lại cháu cũng chẳng muốn được yêu thích. Chỉ được chọn một người, nhưng lại chẳng thể chọn lấy một người, cứ mãi nhớ thương một đối tượng như thế thì chẳng được đền đáp gì đâu.” 

“...Yukito-kun?”

Chắc có những người có thể thoải mái hẹn hò với nhiều người cùng lúc. Nếu nói đó là bản lĩnh thì có lẽ đúng là vậy. Nhưng tôi không có cái bản lĩnh đó, cũng chẳng thể cư xử ngây thơ như mấy nhân vật chính trong truyện Harem được.

Kẻ không thể yêu ai như tôi, cũng không có tư cách được ai yêu thương.

Hinagi, Shiori hay cả Hội trưởng biến thái, chắc chắn những cuộc gặp gỡ tuyệt vời đang chờ đón họ phía trước. Không phải là cuộc gặp gỡ tồi tệ như với tôi, mà sẽ là định mệnh thực sự. Người trân trọng họ nhất chắc chắn sẽ xuất hiện. Khác với tôi, các cô ấy đều có đủ sức hấp dẫn để xứng đáng với điều đó.

Nếu tình yêu chỉ thành lập khi vectơ cảm xúc của cả hai phía cùng hướng về nhau, thì tôi chẳng thể đáp lại thiện ý của bất kỳ ai. Chỉ là đường một chiều vô vọng.

“Không có gì đâu ạ. Mình về thôi.”

Tôi xua tan những suy nghĩ ấy. Liệu có ngày nào tôi có thể đáp lại ai đó không? Mơ mộng về những ảo tưởng như vậy nào có ý nghĩa gì đâu.

“Kể từ ngày đó cậu vẫn mạnh mẽ như vậy nhỉ. Nhưng sự mạnh mẽ ấy chắc chắn là...”

Himiyama-san định nói điều gì đó, rồi siết chặt lấy cánh tay tôi hơn. Giữa cái nóng oi ả của mùa hè mà cơ thể cứ dính sát rạt vào nhau. Người bị nạn trên núi tuyết chắc cũng không bám dính lấy nhau đến mức này đâu nhỉ?

“Cảm ơn cô (Làm ơn tránh ra xa một chút đi ạ).” 

“Nội tâm và lời nói bên ngoài đang ngược nhau đấy nhỉ?” 

“Cháu là người trung thực mà. Cháu sẽ thọc tay vào Miệng Sự Thật rồi sỉ nhục bên trong khoang miệng nó cho xem.” 

“Ufufu. Cô không muốn nhìn cảnh Hải thần Oceanus nôn oẹ đâu.”

Rõ ràng là rất khó đi lại, nhưng Himiyama-san có vẻ chẳng bận tâm. Khi đi bộ trong khu mua sắm có mái che, cô ấy dừng lại trước một cửa hàng tạp hóa.

“Yukito-kun, xem qua một chút nhé?” 

“Vâng. Cháu cũng không mang đồ đạc gì nên không sao ạ.”

Cửa hàng tuy không rộng lắm nhưng bày biện chật kín đồ cổ và vật dụng nhỏ xinh. Với một kẻ mù tịt về mấy thứ này như tôi thì trông cũng lạ mắt.

Hiển nhiên, phòng tôi chẳng có đồ trang trí nội thất nào cả. Căn phòng quá mức tẻ nhạt, nhưng giờ tôi đã quen và chẳng còn bận tâm nữa. Tại sao dạo gần đây đồ dùng cá nhân của nee-san và mẹ lại tăng lên trong phòng tôi vẫn là một bí ẩn. Mấy thứ như serum dưỡng da thì mang về phòng mình giùm cái! Đã thế, họ còn mua gối mới rồi tự tiện đặt lên giường tôi nữa chứ. Phòng tôi là nhà nghỉ chắc?

“Cái lót đĩa này đẹp nhỉ. Mua thôi nào. Yukito-kun có muốn gì không?” 

“Cháu không có khiếu thẩm mỹ về mấy thứ này đâu ạ.” 

“Bất ngờ ghê? Trông cháu có vẻ cái gì cũng rành mà.” 

“Làm gì có người nào như thế chứ.”

Đáng buồn thay, tôi không có lấy một mảnh vụn khiếu thẩm mỹ nào. Tạm thời cứ nghĩ màu đen là chân ái. Trai tự kỷ mà lị! Tôi thậm chí còn cảm thấy quần áo chỉ cần đồ thể thao với đồ ngủ là đủ rồi ấy chứ?

“Tìm cái gì làm kỷ niệm đi... Ah, cái này được không Yukito-kun? Mình mua cốc đôi nhé.” 

“Cái đó thì hơi...”

Himiyama-san cười tủm tỉm cầm hai chiếc cốc trên tay. Đó là loại bán theo cặp. Nếu tôi và Himiyama-san cùng dùng thì sẽ thành món đồ mất tự nhiên cực kỳ. Thấy chưa, có thể tôi hơi đa nghi, nhưng nhân viên cửa hàng cũng đang nhìn với ánh mắt kiểu “Hai người này rốt cuộc là quan hệ gì…” kìa.

“Cô mới chuyển nhà nên chưa chuẩn bị bát đĩa cho khách. Giờ phải sắm dần thôi. Trước tiên phải sắm phần cho Yukito-kun đã.” 

“Không, cháu có đến mấy đâu ạ.” 

“Eh, cháu sẽ đến mà đúng không?” 

“Đàn ông con trai cứ đến phòng phụ nữ độc thân hoài thì...” 

“Cô sống một mình nên cháu đến cô mới yên tâm.” 

“Chẳng phải chung cư đó an ninh tốt lắm sao ạ?” 

“An ninh đối với Yukito-kun là no guard nha. Cháu muốn sờ mà đúng không?” 

“Vâng.”

――Tôi đã khuất phục trước áp lực của nụ cười đó.

Rời cửa hàng tạp hóa, tôi ghé vào nhà Himiyama-san. Sau vài câu chuyện phiếm, chúng tôi quay lại vấn đề chính là đặt mua máy tính. Vừa lắng nghe yêu cầu, tôi vừa dùng điện thoại để phối ghép linh kiện. Cô ấy thực sự không quan tâm đến hiệu năng, nên chi phí giảm đi đáng kể. Tôi chọn màn hình loại lớn một chút để dễ làm việc.

“Hỏi cái này không biết có được không, nhưng cô định dùng máy làm việc gì vậy ạ?”

Cơ thể Himiyama-san khẽ giật nảy.

“Cô ấy à, cô định làm giáo viên ở trung tâm dạy thêm.” 

“Ra là vậy ạ.” 

“Nên cô định dùng nó để soạn tài liệu hay làm mấy việc tương tự. Ngày xưa thì có thể hỏi các giáo viên xung quanh, nhưng giờ thì phải tự làm thôi.” 

“Cô định dạy trong phạm vi nào ạ?” 

“Học sinh tiểu học thôi. Cô vẫn thích trẻ con lắm... Cô muốn thử thách bản thân thêm một lần nữa.” 

“Nếu là Himiyama-san dạy thì chắc học sẽ vào lắm đấy.” 

“Vậy... sao?”

Nụ cười vẫn nở trên môi, nhưng đâu đó thoáng nét bất an. Phản ứng đầy bất ngờ. Như đang thăm dò, như đang ngập ngừng, hay có lẽ, như đang cầu xin sự tha thứ, Himiyama-san tìm kiếm câu trả lời.

“――Liệu cô có tư cách để dạy dỗ ai đó không, Yukito-kun?”

Tôi có ở vị trí để trả lời câu hỏi đó không? Tôi không hiểu tại sao cô ấy lại hỏi như vậy. Nhưng ánh mắt ấy rất nghiêm túc, và tôi cảm giác rằng nếu lúc này tôi trả lời là không có tư cách, điều đó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến quyết định của Himiyama-san.

“Có chứ ạ. Chắc chắn rồi. Himiyama-san có vẻ sẽ dạy rất dịu dàng mà.” 

“X-Xin lỗi cháu nhé! Lại để cháu thấy bộ dạng xấu hổ này...”

Nước mắt trào ra khỏi khóe mi cô. Cô ấy luống cuống lấy khăn tay lau đi. Quyết định đó quan trọng với Himiyama-san đến thế sao?

Himiyama-san là người rộng lượng và bao dung. Đối với lũ trẻ tiểu học, cô ấy có thể sẽ là một giáo viên mang lại cảm giác an tâm. Dù nói là giáo viên dạy thêm, nghe đâu chỉ dạy khoảng 2 buổi một tuần, nhưng nhìn những giọt nước mắt kia, tôi cảm thấy đây là một lựa chọn to lớn đối với cô ấy.

“Nếu là Himiyama-san thì sẽ làm tốt thôi ạ.” 

“Cảm ơn cháu.” 

“Nyaa!?”

Tôi bị ôm chặt cứng. Cảm giác mềm mại truyền đến trực tiếp. Cảm giác này nguy quá! Vẫn đang tháo ra mà! Mà sao tự nhiên lại ôm tôi vậy!? Cuộc sống của tôi dạo này đúng là đại hội Free Hug liên miên.

“Không ảnh hưởng ngay lập tức, không ảnh hưởng ngay lập tức.”

Trong khi cố sống cố chết ngăn lý trí vượt sông Rubicon , tôi suy ngẫm về tầm quan trọng của hệ thống đê điều siêu cấp. Lý trí mà vỡ đê là xong phim đời trai.

Sau đó, tôi bị ôm suốt 10 phút đồng hồ. Tôi đã ngộ đạo. Khai tổ Kokonoe Yukito.

“Cháu về luôn sao? Cô còn muốn cảm ơn cậu thật nhiều mà.” 

“Cô mà cảm ơn ‘thật nhiều’ thì cháu gầy rộc người đi mất.” 

“Ara ara? Cháu đang kỳ vọng điều gì thế?” 

“Là điều mà nói ra mồm sẽ bị ban đấy ạ.” 

“Cô không hiểu lắm, nhưng nếu là vào mồm cô thì cháu cứ cho ra cũng được mà?” 

“Hiii! Cầu mong đội ngũ admin không nhìn thấy!”

Tôi chỉ còn biết cầu nguyện. Thật quá vô lực.

“Hôm nay thực sự cảm ơn cháu. Lòng cô nhẹ nhõm hơn một chút rồi.” 

“Vậy thì tốt quá. Nhưng cháu vẫn luôn thắc mắc, đồng hồ đo hảo cảm của cô có bị hỏng không thế?” 

“Dù Yukito-kun có nói gì thì độ hảo cảm của cô vẫn tăng thôi.” 

“Bug đấy ạ. Phải cài bản vá lỗi thôi.”

Không hiểu sao độ hảo cảm của Himiyama-san đối với tôi lại cao ngất ngưởng. Rõ ràng mới quen chưa lâu, nhưng cô ấy lại cực kỳ ưng ý tôi. Thú thật, xét về tần suất gửi tin nhắn đến điện thoại, Himiyama-san còn vượt mặt cả tên đẹp trai sảng khoái kia.

“Vậy khi nào máy tính đến cô cứ gọi cháu. Để cháu đến thiết lập cho.” 

“Nhờ cháu nhé. Ah, nhưng mà, không liên quan đến việc đó cháu cứ đến lúc nào cũng được mà.” 

“Thôi không được đâu ạ.” 

“Để xem cháu kháng cự lại cô được đến bao giờ. Ufufufufufufufufufufu.” 

“Nguy rồi, nguy to rồi.”

Nguy to rồi. Như ếch bị rắn lườm, tôi đang run rẩy thì điện thoại của Himiyama-san bỗng đổ chuông.

“Vậy cháu về đây ạ.” 

“Ah, Yukito-kun. Xin lỗi cháu nhé. Hẹn gặp lại cháu sau.” 

“Vâng.”

Tôi tranh thủ cơ hội tẩu thoát. Không thể bỏ lỡ thời cơ này được! Vừa xỏ giày ở cửa ra vào, cô ấy đã ân cần ra tiễn. Tôi vẫy tay chào rồi bước ra khỏi cửa, đúng lúc Himiyama-san bắt máy.

“――Vâng, a lô. Xin hỏi ai đấy ạ?”

Là người lạ sao? Tôi cũng không thể đứng nghe lén được. Định cứ thế đi về thì tôi nhận ra giọng điệu của Himiyama-san đã thay đổi.

“――Eh, Mikiya-san?”

Tôi cảm giác mình vừa nghe thấy cái tên đó. Nhắc mới nhớ, hình như trước đây có một lần Himiyama-san từng nhắc đến cái tên ấy... Không thể nhớ thêm được gì nữa, tôi cứ thế rời khỏi đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Sử dụng theo âm ngữ Nhật, Trang trí Xe tải (Decorating Trucks - デコレーティング・トラックス - Dekorētingu torakkusu) nhưng ở đây là áp dụng cho PC Ở đây là chơi chữ. Nguyên văn Cross the Rubicon River, một thành ngữ Eng: (chuyến) vượt sông Rubicon (của Julius Caesar tháng 1 năm 49 TCN), hành động mà chính quyền La Mã coi là sự nổi dậy/làm phản, và là tuyên bố chiến tranh lên Viện nguyên lão; thúc đẩy Nội chiến La Mã); cụm từ này nghĩa là qua một điểm không thể trở lại; không thể lùi bước. Còn việc Yukito nói tới con đê khi kết hợp với thành ngữ sẽ thành: Nếu không có con đê lí trí thì cậu sẽ vượt qua giới hạn mà bản thân không thể quay trở lại, nghĩa là thịt luôn bà cô Himiyama đấy. Nó là thứ mà ai cũng biết là gì