Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Vol.5 - Chương 42 - Mơ hồ

Chương 42 - Mơ hồ

Học sinh đến trường vào kỳ nghỉ hè thường chia làm ba loại: tham gia câu lạc bộ, học bổ túc, hoặc làm việc trong ủy ban. Là một kẻ có cuộc đời thất bại toàn tập nhưng điểm số bài kiểm tra của tôi lại không có vấn đề gì. Do đó, nếu tôi đến trường thì chỉ có thể là tham gia câu lạc bộ hoặc ủy ban, nhưng vì tôi không thuộc ủy ban nào, nên suy ra là tôi đi sinh hoạt câu lạc bộ. Mặc dù vậy, hiện tại tôi lại đang có mặt ở phòng Hội học sinh.

Vì đang là kỳ nghỉ hè nên nhà trường cũng không quá khắt khe. Thế nên, chúng tôi mới có thể ngồi ăn kem và tán gẫu trong phòng Hội học sinh như thế này, nhưng tất nhiên không phải tự dưng tôi ở đây mà chẳng có việc gì.

“Sự trùng hợp thật đáng sợ nhỉ... Nhưng mà, nếu là em, có lẽ chị sẽ vui lắm――” 

“Yumi onee-chan.” 

“Hau! Đ, đừng có bất ngờ gọi thế chứ... Hại tim lắm đó! Cho em tiền tiêu vặt này.”

Tôi lại nhận được 100 yên. Cảm thấy tội lỗi quá. Lát nữa phải mua gì đó mời senpai mới được. Trước mặt tôi, Mikumo-senpai đang luống cuống đỏ bừng cả mặt. Nụ cười bẽn lẽn ấy thật chói lóa. Gần đây, dàn phụ nữ vây quanh tôi toàn những người tấn công dồn dập, nên senpai đúng là liều thuốc chữa lành. Có lẽ đây chính là khái niệm Moe đã bị thất truyền bấy lâu nay.

“Tại sao senpai lại có quan hệ không tốt với ông chú đó vậy?” 

“Cũng không hẳn là vậy đâu... Ông ấy đối xử tốt với chị lắm. Nhưng mà, sao nhỉ. Chắc là chị chưa thể chấp nhận được chăng? Chị nghĩ là do chị còn trẻ con quá.” 

“Vốn dĩ chị phản đối chuyện tái hôn sao?” 

“Không đâu. Khi nghe mẹ nói sẽ tái hôn, chị đã ủng hộ mà. Từ lúc bắt đầu hẹn hò với Shiun-san, trông mẹ có vẻ hạnh phúc lắm. Nhưng mà, cách đây không lâu, chị bị sốc khi biết đó là một mối quan hệ ngoại tình.”

Các senpai phải đến trường vài ngày nay để chuẩn bị cho lễ hội văn hóa. Kido-senpai, hay còn gọi là Biến thái-senpai, đang ở phòng giáo viên chắc cũng sắp quay lại rồi.

Tôi đang hỏi Mikumo-senpai về chuyện của ông chú. Giả sử nếu ông chú nhận nuôi tôi, thì tôi và Mikumo-senpai sẽ trở thành chị em. Khi tôi nói chuyện này với bà chị ở nhà, chị ấy đã tỏ thái độ thù địch một cách bất thường với cụm từ “người chị không cùng huyết thống”. Rốt cuộc điều gì đã khiến chị tôi phản ứng gay gắt đến vậy?

Chuyện đó tính sau, tôi tò mò tại sao ông chú lại bất hòa với Mikumo-senpai nên mới đến đây hỏi. Nghe nói, ngọn nguồn sự việc bắt đầu từ lúc senpai nhắc đến tên tôi trong cuộc trò chuyện với gia đình. Ông chú nghe thấy cái tên quen thuộc liền lên đủ loại kế hoạch để cải thiện mối quan hệ với senpai, nhưng càng nghe càng thấy ông ta suy nghĩ quá nông cạn.

“Chị không ngờ đó lại là Yukito-kun. Em có muốn sống cùng không?” 

“Yumi onee-chan.” 

“Đã bảo là...! Trời ơi! Chị không chịu nổi đâu... tinh thần chị không trụ được mất... Cho em tiền tiêu vặt này.”

Tôi lại nhận được thêm 100 yên. Miệng senpai cứ lẩm bẩm gì đó. Vì bà chị ở nhà tôi quá ư là đặc biệt, nên phản ứng ngây ngô của Mikumo-senpai khiến tôi thấy mới mẻ và cứ lỡ trêu chọc quá đà.

“Tuy nói vậy nhưng em là người ngoài, đứng trên lập trường của mẹ senpai thì em chỉ là kẻ gây rắc rối, nên thực tế chuyện đó là không thể đâu. Bây giờ có nói mấy chuyện đó cũng chẳng giải quyết được gì. Mẹ em cũng đã nổi giận rồi.” 

“Đúng vậy nhỉ. Ừm, chị cũng nghĩ là sẽ không suôn sẻ đâu.”

Mikumo-senpai nở một nụ cười khó xử. Senpai tự nhận mình trẻ con, nhưng không phải vậy. Mấu chốt là mọi chuyện chỉ do ông chú quá nóng vội mà thôi. Một đề xuất mà chẳng ai được hạnh phúc. Chỉ có mình ông chú là không hiểu điều đó, và có lẽ chính vì là người như thế nên ông chú và mẹ tôi mới không hòa hợp và dẫn đến chia tay. Ít nhất, dù có bắt đầu qua lại với mẹ của senpai, ông ta cũng nên giải quyết dứt điểm các mối quan hệ cũ đã.

Ông chú làm tổn thương người khác trong vô thức.

Giống hệt như tôi――

Tôi lại trót nghĩ rằng quả nhiên là cha con. Nếu đã vậy, tôi càng không được phép trở nên giống ông ta. Một mối quan hệ mập mờ chỉ khiến người khác bất hạnh. Dù có trì hoãn câu trả lời thì cũng chẳng có hy vọng nào ở đó cả.

“Nhưng mà, nếu được sống cùng nhau chắc là vui lắm. Chị là con một nên chị luôn ao ước có anh chị em.” 

“Không có chuyện đó đâu. Cho đến gần đây em và chị gái còn chẳng nói chuyện với nhau câu nào mà.” 

“Vậy sao? Trông hai người có vẻ thân thiết thế mà...” 

“Đã có một thời gian em bị ghét bỏ đấy.”

Dù có tô vẽ thế nào thì đó vẫn là sự thật. Nếu không, chị ấy đã chẳng làm những chuyện như thế. Mối quan hệ với chị gái hiện vẫn đang trong giai đoạn dò dẫm. Dù nói là có cải thiện đôi chút, nhưng vẫn còn xa mới gọi là chị em bình thường. Thậm chí tôi còn cảm thấy nó đang đi chệch hướng, có cách nào cứu vãn không nhỉ?

Nhắc mới nhớ, nghe này. Cho đến gần đây, giường trong phòng tôi vẫn là loại giường đơn, nhưng chẳng hiểu sao sau khi nee-san khiếu nại trực tiếp với mẹ, cái giường đó đã bị thay thành giường cỡ Queen ngay trước kỳ nghỉ hè. Mẹ tôi cũng đồng ý cái rụp. Thậm chí mẹ còn tỏ ra hào hứng và vui vẻ nữa chứ. Nhờ ơn đó mà giờ đây chễm chệ trong phòng tôi là một cái giường khổng lồ, đủ chỗ cho hai người lớn nằm thoải mái.

Đúng là phòng tôi rộng rãi vì hầu như chẳng có đồ đạc cá nhân gì, nhưng tại sao lại cần cái giường to tổ chảng thế này? Khi tôi hỏi lý do, tôi nhận được một câu trả lời tàn nhẫn: “Thế này chẳng phải dễ ngủ cùng nhau hơn sao?”. Lại còn mấy câu hoàn toàn không thể hiểu nổi như “Thế này thì vận động kịch liệt cũng không sao nhé”. Vận động kịch liệt trên giường là cái quái gì!?

Kẻ nông cạn như tôi không thể nào theo kịp sự thâm sâu khó lường của nee-san. Tôi đã định gọi điện khiếu nại lên tổng đài chăm sóc khách hàng, nhưng vì người phụ trách lại chính là chị ấy nên tôi không thể phản kháng. Rốt cuộc là sao chứ! Phòng tôi biến thành phòng ngủ vợ chồng từ bao giờ vậy. Tôi hoang mang tột độ như một mạo hiểm giả dính phải phép Medapani vậy.

Lấy lại tỉnh táo và quay lại chủ đề chính, nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn không hiểu chân ý của nee–san khi làm những chuyện đó vào lúc ấy. Cũng không hiểu tại sao bây giờ chị ấy lại thu hẹp khoảng cách. Có lẽ chúng tôi đang cố tình tránh chạm vào chuyện đó. Mối quan hệ hiện tại được xây dựng mà không chạm đến cốt lõi vấn đề, tôi cảm giác đâu đó rằng sớm muộn gì nó cũng sẽ dẫn đến một sự đổ vỡ chí mạng. Một lúc nào đó, tôi buộc phải đối mặt nghiêm túc với nee-san. Nếu không, mãi mãi chúng tôi sẽ chẳng thể nào trở thành chị em bình thường được.

“Chị ấy à... chị kém khoản đối phó với đàn ông lắm. Chắc vì thế nên chị mới thấy sợ Shiun-san chăng.” 

“Chị vẫn nói chuyện bình thường với em như thế này còn gì.” 

“Em thì... đặc biệt mà. Lúc đó, em đã cố gắng cứu chị.” 

“Kết quả là chưa thành, nên em đã làm được gì đâu.” 

“Dù vậy! Em đã định cứu chị, vậy mà chị xin lỗi nhé. Chị muốn xin lỗi tử tế một lần nữa vì đã chà đạp lên thiện ý của em. Thấy không, cứ đi cùng Mutsuki-chan là chị lại mất kiểm soát.”

Senpai cúi gập đầu thật sâu. Tôi có cứu được chị ấy đâu mà lại được cúi đầu tạ ơn thế này, cảm giác thật không thoải mái. Tôi chưa làm được gì đáng để được cảm ơn cả. Vốn dĩ senpai chẳng có gì phải bận lòng. Vậy mà chị ấy vẫn cúi đầu trước tôi. Mikumo-senpai đúng là người có lương tri, là một thánh nữ.

“Em gọi chị là Thánh nữ được không?” 

“Xấu hổ chết đi được! Với lại nghe cứ như sắp bị trục xuất khỏi nhóm hay bị NTR ấy, chị không chịu đâu.” 

“Em hiểu rồi. Yumi onee-chan.” 

“Đã-bảo-là! Tim chị đập mạnh lắm, em dừng lại đi! N-Nhưng mà thỉnh thoảng gọi thế cũng được. Cho em tiền tiêu vặt này.”

Lại được cho 100 yên. Thu nhập bất ngờ tổng cộng 300 yên. Tôi định sẽ hoàn trả lại cho senpai sau.

“Nào, để các em đợi lâu! Kokonoe Yukito, hôm nay có muốn ngủ lại nhà chị không? Gì chứ đừng lo. Phòng chị nằm ở nhà riêng tách biệt. Có lỡ rên rỉ to tiếng một chút cũng chẳng ai trách mắng đâu!” 

“Vậy hẹn gặp lại nhé Yumi onee-chan. Em phải đi sinh hoạt câu lạc bộ bây giờ đây.” 

“E-eh! Ơ, đã bảo là! Tiền tiêu vặt để lần sau nhé!”

‡‡‡

“Cảm ơn Yuki! Để minhg làm gì đó đáp lễ nha.” 

“Sinh nhật cậu mà? Đừng bận tâm.”

Giọng nói phấn khởi, đôi má ửng hồng. Nụ cười ấy chói lóa đến mức khiến tôi bất giác muốn quay mặt đi.

Sau khi kết thúc hoạt động câu lạc bộ, Shiori nhờ tôi đi cùng để mua giày chạy bộ, thế là chúng tôi đến trung tâm mua sắm. Trong lúc đang lựa chọn tới lui ở cửa hàng thể thao, tôi chợt nhớ ra sắp đến sinh nhật Shiori nên quyết định mua tặng cô ấy. Giá khoảng 15.000 yên, với một kẻ không có sở thích gì đặc biệt như tôi thì túi tiền cũng rủng rỉnh, nên đây chỉ là một khoản chi nhỏ. Hơn nữa, quà sinh nhật đâu phải là thứ trao đi để mong nhận lại sự đền đáp.

Chúng tôi còn lượn lờ qua vài cửa hàng thời trang khác. Đôi mắt Shiori cứ lấp lánh sáng ngời. Nghĩ lại thì tôi hiếm khi có trải nghiệm kiểu này nên bản thân cũng cảm thấy khá mới mẻ.

“Vậy lần tới, sinh nhật Yuki minhg sẽ tặng lại quà đáp lễ nhé!” 

“Tôi chẳng có món gì muốn, nên cậu không cần để ý đâu.” 

“K-Không được đâu. Sao mà chỉ có mình mình nhận được chứ.” 

“Đến lúc đó tính sau.” 

“Ừm. Chắc chắn đấy nhé!”

Shiori lộ vẻ mặt bối rối, nhưng tôi chưa bao giờ để tâm đến sinh nhật mình nên chẳng thấy có hứng thú gì. Tôi cũng chưa từng thực sự muốn một món đồ nào cụ thể, nên rốt cuộc năm nào cũng phải đợi người ta nhắc mới nhớ ra.

“――Kamishiro-san?”

Khi đang vừa đi dạo trong trung tâm mua sắm vừa tán gẫu, Shiori bỗng bị gọi giật lại. Có lẽ cũng giống chúng tôi, họ đang trên đường về sau giờ sinh hoạt câu lạc bộ. Đó là một nhóm vài người. Một nam sinh bị đẩy lên phía trước.

“Suzuki-senpai...?”

Cái tên này nghe quen quen. Hình như là nam sinh năm 2, át chủ bài của đội bóng chày, hình như là đã tỏ tình với Shiori. Vì tôi và anh ta hoàn toàn không quen biết nên cũng không tiện chen ngang vào cuộc trò chuyện.

“Kamishiro-san đang đi hẹn hò hả?” 

“Kh-Không phải ạ! Yuki chỉ đi mua sắm cùng em thôi, không phải hẹn hò đâu ạ.” 

“Cậu kia là... à, ra vậy, cậu là Kokonoe hả.”

Tôi đã định im lặng, nhưng senpai kia lại chủ động bắt chuyện.

“Tính năng tự động bỏ qua màn giới thiệu à?” 

“Thì, cậu nổi tiếng quá mà. Anh là Suzuki Keiji, năm 2. Cậu và Kamishiro-san đang hẹn hò sao?” 

“Tôi chỉ đi tháp tùng cô ấy mua đồ thôi.” 

“Thú thật, anh không có thiện cảm với cậu cho lắm. Dù thật hay giả thì cậu cũng quá nổi bật.” 

“Senpai, Yuki không phải là người như——!” 

“Kamishiro-san, anh vẫn chưa bỏ cuộc đâu. Em chưa hẹn hò với ai đúng không? Vậy thì anh nghĩ mình vẫn còn cơ hội. Lần trước tỏ tình dù bị từ chối, nhưng anh sẽ khiến em phải ngoảnh lại nhìn anh.” 

“――E-Em khó xử lắm! Chẳng phải em đã từ chối rồi sao!” 

“Anh thực sự rất thích em.” 

“Anh có nói thế thì em cũng...”

Đám bạn của senpai bắt đầu huýt sáo trêu chọc vô trách nhiệm. Ánh mắt Suzuki-senpai nhìn rất thẳng thắn. Cái dáng vẻ bộc lộ tình cảm trực diện ấy trông thì có vẻ nam tính. Thế nhưng đồng thời, dù đã bị từ chối một lần mà vẫn tụ tập đông người để bao vây và tỏ tình lại lần nữa thế này, trông chẳng khác nào đang gây áp lực, cảm giác thật hèn hạ. Shiori đã tỏ thái độ khó chịu mà anh ta vẫn không nhận ra, thế là thế nào chứ.

“Mất mặt thật đấy. Shiori, về thôi.” 

“――Hả, Yuki? Em xin lỗi nhé senpai!” 

“N-Này. Đứng lại!”

Nhận thấy không thể dây dưa thêm, tôi cưỡng chế cắt ngang cuộc hội thoại. Tôi nhún vai rồi cùng Shiori đi về phía cửa ra. Tôi không biết rõ Suzuki-senpai là người thế nào, nhưng tại sao lại có thể làm những việc khiến người mình thích cảm thấy khó chịu như vậy được nhỉ. Nếu không thể từ bỏ thì cứ việc giữ tình cảm đó. Nhưng cái kiểu dồn ép người ta như thế thì chẳng công bằng chút nào.

“Cảm ơn cậu nhé Yuki.” 

“Quả nhiên là cậu đào hoa thật.” 

“Yuki mà nói câu đó thì nghe mỉa mai thật đấy nhé?” 

“Tôi đã có bạn gái bao giờ đâu mà...” 

“――Nếu vậy thì!”

Vừa bước ra khỏi trung tâm mua sắm và đi được một đoạn, bầu trời đang trong xanh bỗng chốc tối sầm lại. Những đám mây tích điện phát triển cực nhanh đang bao phủ bầu trời. Vào mùa hè, không khí được hun nóng bởi ánh mặt trời khi bốc lên cao gặp lạnh sẽ khiến mây vũ tích hình thành nhanh chóng, làm trạng thái khí quyển trở nên bất ổn. Tiếng sấm rền vang, và chẳng mấy chốc mưa bắt đầu trút xuống. Những tai ương thiên nhiên bất chợt của mùa hè cực kỳ khó dự đoán. Đương nhiên, chúng tôi chẳng ai mang theo dù.

“Mưa giông bất chợt à. Động lực của Kokonoe Yukito vừa giảm 10 điểm. Shiori, chạy thôi!” 

“Ừm. Yuki, từ đây về nhà mình gần hơn đấy!”

Cơn mưa bắt đầu nặng hạt, xối xả đập xuống mặt đường nhựa ồn ào đến mức tôi chẳng còn nghe rõ tiếng của Shiori ngay bên cạnh nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!