Chương 78 - Thông minh phản bị thông minh ngộ
Trường học là một tổ chức cực kỳ tàn khốc. Trải qua tiểu học, trung học, rồi đến cấp ba, dù muốn hay không thì người ta cũng buộc phải hiểu ra một điều. Rằng bản thân mình tuyệt đối không bao giờ có thể trở thành nhân vật chính.
Dẫu vậy, trong trường học vẫn tồn tại rất nhiều cơ hội. Nào là học tập, thể thao, hay ngoại hình xuất chúng, có vô số dịp để thu hút sự chú ý.
Tuy nhiên, số người làm được điều đó chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ánh đèn sân khấu chỉ chiếu rọi vào nhân vật chính mà thôi. Rốt cuộc, đại đa số vẫn là những kẻ nửa vời. Theo một nghĩa nào đó, có lẽ đấy mới là chuyện bình thường.
Trường học được cấu thành từ một nắm nhỏ nhân vật chính và đám nhân vật quần chúng (mob) còn lại. Dù có bảo là xuất sắc, nhưng nếu cái tài lẻ đó chỉ là am hiểu về mấy loài bò sát thì cũng chẳng thể nào thành nhân vật chính được đâu. Hihi...
Ngay cả khi không có những vấn đề nghiêm trọng như bắt nạt, thì cái vị trí đã được định đoạt từ bao giờ sẽ trở thành xiềng xích trói buộc chính mình. Có lẽ con người ta trưởng thành bằng cách chấp nhận từ bỏ từng chút một như thế.
“Biết thân biết phận”, “xã hội thu nhỏ”, người ta hay ví von như vậy đấy. Trong mấy bộ anime thời trước, phong trào biểu diễn live tại lễ hội văn hóa rất thịnh hành, nhưng chính điều đó lại nói lên sự phân cấp tàn nhẫn và rõ rệt trong trường học. Những kẻ được đứng trên sân khấu vào khoảnh khắc ấy, và những kẻ chỉ có thể ngước nhìn từ bên dưới. Đó chính là sự khác biệt giữa nhân vật chính và đám quần chúng, và tôi thì không cần phải nói cũng biết mình thuộc nhóm nào.
Một khi vị trí đứng đã bị cố định thì không dễ gì lay chuyển được. Chính vì thế mới có những từ như “debut cấp ba” hay “debut đại học” vào những dịp chuyển giao quan trọng. Ơ, tôi á...?
Th, thế này là tôi cũng đã thử debut cấp ba rồi đấy nhé? Tóc mái ngắn đi 2cm, tôi đã thử để lộ trán một chút rồi đó... Có hợp không?
Nhắc mới nhớ, hay có mấy câu chuyện kiểu nam sinh để tóc mái che mắt, cắt tóc xong đột nhiên được tung hô là đẹp trai ngời ngời, nhưng mấy gã trai đó tôi chỉ thấy trong vai chính của Galgame mà thôi. Hiện thực đúng là chán ngắt. Trong khi nhân vật chính của Otome game lại được thiết lập ngoại hình khá chỉn chu...
Tôi đã từng nghĩ như vậy. Hiện thực thật nhàm chán. Tôi là kẻ làm nền, chẳng có vai trò gì sất. Một kẻ trong đám đông không tên tuổi. Một kẻ âm trầm mờ nhạt đến mức hầu như chẳng đọng lại chút gì trong ký ức của bạn cùng lớp. Nhân vật chính là từ dùng để chỉ những người như cậu ấy. Một sự tồn tại tỏa sáng lấp lánh, tuyệt đối không tương thích với tôi...
“Nghe rõ chưa? Shakado. Tiếp sức theo lớp, kỵ mã chiến, kéo co. Trong 3 môn này, chỉ cần 2 môn đứng nhất là chắc chắn vô địch. Cậu phụ trách vai trò Giant Killing trong trận kỵ mã chiến, đây là nhiệm vụ quan trọng đấy, nhờ cả vào cậu. Với lại, để đảm bảo thế trận vững chắc, giờ tôi đi đàm phán đây.”
Một vai trò được giao cho tôi, kẻ lẽ ra chẳng có gì. Một trọng trách không ngờ tới. Thật kỳ lạ. Phải chăng trong thế giới của cậu ấy không có khái niệm nhân vật quần chúng? Hôm nay xung quanh cậu ấy vẫn ồn ào và náo nhiệt, ngập tràn người là người. Việc tôi cũng được hiện diện trong đó khiến tôi cảm thấy rất vui.
Nghĩ lại thì, liệu cậu ấy có phải là nhân vật chính không nhỉ? Chắc hẳn, cậu ấy không nghĩ về bản thân mình như thế đâu.
Cậu ấy đứng dậy, tóm chặt lấy gáy tôi. Hihi... tôi là mèo đây. Xin chào nhé. Có vẻ như tôi sắp bị lôi đi đâu đó rồi.
Hội thao mà cũng cần họp bàn chi tiết trước thế này sao...?
Tuy thoáng thắc mắc, nhưng là một tín đồ ngoan đạo của Thần, tôi chỉ biết tuân theo mà thôi.
――Cứ như thể, tôi đã trở thành nhân vật chính của câu chuyện vậy.
‡‡‡
“Cô giữ thái độ đó là em khó xử lắm đấy ạ.”
Tôi ra vẻ ngán ngẩm thuyết giáo người đang đứng trước mặt mình trong phòng giáo viên. Nguyên tắc sắt đá khi đàm phán là phải tỏ ra cứng rắn thì mới đạt được kết quả tốt.
Hội thao có cả nội dung chạy tiếp sức dành cho giáo viên, và cũng có những môn thầy cô cùng tham gia với học sinh. Lớp học đoàn kết một lòng thì tất nhiên bao gồm cả giáo viên chủ nhiệm rồi. Do đó, cô Sayuri cũng buộc phải cố gắng thôi. Biết là cô bận rộn, nhưng trăm sự nhờ cô nhé?
“...Thì, cô cũng có định nương tay đâu? Nhưng mà này, cô cũng có tuổi rồi, xưa nay vốn không giỏi vận động lắm...”
“Cô nghe rõ chưa ạ? Mục tiêu của chúng ta là chức vô địch. Đương nhiên, nếu cô không hợp tác thì em rắc rối to. Nếu cô không dốc toàn lực mà để kết quả thảm hại thì――”
Tôi cúi mặt xuống vẻ bi thương. Định thử giả khóc một chút, nhưng với cái thằng mặt lúc nào cũng vô cảm như tôi thì việc này khó hơn tưởng tượng. Tôi nhăn mặt lại tỏ vẻ khó chịu cùng cực, khiến cô giáo chủ nhiệm Sayuri phải rụt rè mở lời.
“Thì làm sao hả!? Nói mau Kokonoe Yukito! Em đang toan tính cái gì! Phun ra mau!”
“Thì lễ hội văn hóa tới, cô cũng phải mặc đồ hầu gái để tiếp khách――”
“Không đời nào! Xin em đấy, tha cho cái đó đi! Này nhé, em cũng phải nghĩ cho tuổi tác của cô chứ? Bình thường đang đi tìm chồng mà tự nhận mình là thiếu nữ thôi đã bị người ta cười khẩy vào cái tuổi dở dở ương ương này rồi đấy biết không? Nếu là mấy em teen trẻ trung phơi phới thì còn đỡ, chứ em nghĩ cô làm mấy trò cưa sừng làm nghé lố bịch đó được chắc?”
“Kìa, Shakado cũng bảo là muốn nhìn thấy dáng vẻ oai phong của cô đấy thôi.”
“Hihi... Cô ơi, làm ơn đi mà.”
“Cái em này chơi bẩn quá đấy! Đừng có lôi cái đứa mà cô khó xử như Shakado vào đây chứ!”
“――Cô cầm lấy cái này.”
Tôi lén dúi vào tay áo cô một chiếc lọ nhỏ và mấy tấm vé. Chẳng có gì mờ ám đâu, nhưng tự dưng cả hai đứa lại thì thầm to nhỏ với nhau.
“...Cái gì đây?”
“Là nước hoa được điều chế dành riêng cho cô đấy ạ. Với lại gần đây cô hay bị đau mỏi người đúng không? Em biếu thêm 5 suất vé massage miễn phí.”
“Hể, hể... Ra là vậy. Kể cũng đúng, mang tiếng là giáo viên mà không dốc toàn lực thì cũng là vấn đề nhỉ. Cơ mà, để học sinh nam massage cho thì cũng hơi...”
“Cô cứ yên tâm. Shiori đang trong quá trình học việc sẽ phụ trách vụ này. Cô nhất định phải làm chuột bạch để em ấy thực hành đấy nhé.”
“Hừm. Nhưng mà, vụ đồ hầu gái thì quả thực là... tôn nghiêm của cô...”
Khi chúng tôi đang thì thầm to nhỏ tỏa ra đầy tà khí trong phòng giáo viên thì có tiếng người gọi.
“Kìa kìa, Fujishiro-sensei. Đâu chỉ mỗi học sinh, chúng ta cũng nên vui chơi hết mình đi chứ, chẳng phải tốt sao.”
“Sanjoji-sensei...”
Người ở đó là Sanjoji-sensei. Quả không hổ danh là Sanjoji-sensei. Một giáo viên gương mẫu và thấu tình đạt lý. Vừa nghiêm khắc lại vừa dịu dàng. Trong thời buổi bê bối tràn lan thế này, nếu nhà giáo nào cũng tuyệt vời như thế thì trường học hẳn sẽ tốt đẹp hơn biết bao nhiêu!
“Ồ hố. Vậy là Sanjoji-sensei cũng sẽ mặc đồ hầu gái nhỉ. Thế thì còn gì bằng nữa. Gahahahaha.”
“Hả!? Khoan đã. Tại sao tôi lại――”
“Các giáo viên khác cũng đang gật đầu tán thành kia kìa.”
Sanjoji-sensei quay ngoắt lại, nhưng các giáo viên đang đứng hóng chuyện từ xa đồng loạt lảng tránh ánh mắt của cô. Mấy cái ngón tay cái giơ lên like dạo kia là ý gì thế hả?
“Chúng ta dừng cuộc tranh luận vô ích này lại nhé? Được không? Sẽ thành thảm họa còn kinh khủng hơn cả Fujishiro-sensei đấy. Trong mắt các em thì tôi là bà già rồi đúng không? Nói ra mà thấy buồn ghê gớm... Các em sẽ viết lên mạng xã hội là “nhìn bà cô già làm lố quá cười ẻ” chứ gì? Thế thì chẳng ai được lợi lộc gì đâu, nên là, nhé?”
“Không ngờ, cô lại là người nói dối như vậy――”
“Hự...! Cái em này...”
Tôi lên tiếng khích lệ Sanjoji-sensei đang nghiến răng đầy cay cú.
“Cô yên tâm đi. Chụp ảnh miễn phí ạ.”
Sanjoji-sensei gục vai xuống đầy thảm não. Hừ, thắng rồi.
‡‡‡
“Nào, mở rộng chân ra thêm chút nữa xem nào. Kìa, không việc gì phải xấu hổ cả. Đúng rồi, đúng rồi. Sao thế? Cỡ này thì ai chẳng làm? Em muốn cố gắng mà đúng không?”
Tiếng màn trập vang lên tách tách, ánh đèn flash nháy liên hồi. Thu trọn vào khung hình là cơ thể đầy gợi cảm, những yêu cầu đưa ra ngày càng trở nên táo bạo hơn.
Cảm nhận được ánh nhìn thô tục xuyên qua ống kính, khuôn mặt của người mẫu ngập tràn sự tủi hổ đang cố gắng chịu đựng, điều đó lại càng kích thích thói bạo dâm――.
……. ………… ……………….
“Kích thích cái nỗi gì!”
Tôi buông lời vặn lại chẳng nhắm cụ thể vào ai, nhưng ngọn nguồn gây ra tình huống này, tổng lãnh thiên thần Yuriel, lại đang cao hứng một cách vô ích.
“Chụp nhanh lên nào. Thế này thì đâu có luyện tập được gì.”
Bà chị tôi đang tạo dáng uốn éo với cái tư thế mà có cạy miệng tôi cũng không dám thốt nên lời. Nếu nee-san sở hữu thân hình màn hình phẳng hay lùn tịt thì không nói làm gì, đằng này lại không phải thế nên nhìn rất chi là ra dáng. Chỉ có điều chắc chắn là cực kỳ hại mắt. Thuốc nhỏ mắt đâu rồi nhỉ...
Cứu con với Mẹ ơi!
“Tiếp theo chúng ta chụp ảnh gia đình nhé.”
“Mẹ định chụp ảnh gia đình kiểu gì với cái bộ dạng đó hả?”
Đến cả đằng này cũng hỏng hẳn rồi sao―. Tôi lên tiếng phản đối phát ngôn đầy khó hiểu của mẹ, nhưng lại bị coi như một kẻ kiếm chuyện ác ý và chẳng được đoái hoài gì tới. Một bức ảnh vi diệu được ra đời, nơi mà thằng tôi ngây thơ trong trắng còn chẳng dám nhìn thẳng vào ống kính. Cái quái gì thế này…
Tôi chỉ đơn thuần muốn luyện tập chụp ảnh thôi, vậy mà chẳng cảm thấy tay nghề lên được chút nào. Vốn dĩ đống ảnh chụp được toàn là những tấm không thể trưng bày ở đâu, cũng chẳng thể nhét vào album, cứ thế chất đống lên, không biết định xử lý thế nào đây...
“Nhắc mới nhớ, Hội thao này em tham gia môn nào thế?”
“Mẹ sẽ đi cổ vũ nhé. Mong chờ quá đi.”
Bất chợt chị tôi đề cập đến chủ đề Hội thao. Ngày tổ chức đang đến gần, bầu không khí trong trường cũng đang nóng dần lên.
Thông tin về việc những nhân vật chủ chốt của các lớp tham gia môn thi đấu nào cũng đã thu thập gần đủ, những món đồ được yêu cầu trong cuộc thi mượn đồ suốt 5 năm qua cũng đã được xác định. Trong cuộc thi mượn đồ, không thể có những món đồ nằm ngoài dự đoán. Nếu vậy, chỉ cần chuẩn bị trước tất cả các món đồ đã từng xuất hiện trong quá khứ, tập kết lại một chỗ làm kho đồ mượn, thì sẽ có thể mượn được ngay mà không cần do dự.
Tôi tin chắc vào chiến thắng. Mọi sự chuẩn bị cho các môn thi đấu đều đang được tiến hành, tôi cũng đã thăm dò các lớp khác, có vẻ như việc chốt phương hướng và bứt tốc ngay từ đầu đã phát huy tác dụng, tạo ra một khoảng cách không thể san lấp ở giai đoạn hiện tại.
Cân nhắc đến sự cân bằng lực lượng, việc phân chia các môn tham gia như môn trọng điểm hay môn ít điểm cũng đang dần được hoàn thiện, và tất nhiên, việc cường hóa các bạn cùng lớp cũng không hề lơ là. Dù không được chủ quan, nhưng chức vô địch chắc chắn không khó. Ông trời đang đứng về phía ta!
“...Ủa?”
“Sao thế?”
Được chị hỏi, tôi cố nhớ xem mình tham gia môn nào nhưng lại chẳng có chút ấn tượng gì. Tôi chợt nhận ra một sai lầm chí mạng. Có lẽ vì mải lo toan chuyện thiên hạ mà tôi đã quên béng mất chuyện của chính mình.
“Mình không có môn thi đấu nào sao!?”
“Hả?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
