Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Vol.6 - Chương 77 - Lễ hội văn hóa: Team tấu hài vs Team try-hard ②

Chương 77 - Lễ hội văn hóa: Team tấu hài vs Team try-hard ②

Nhóm chế tác trang phục do Iwakura Tomomi, người rất giỏi may vá, làm trưởng nhóm đang trên đường đến nhà hàng gia đình, điểm hẹn đã định.

Hình như họ quyết định làm tổng cộng ba bộ trang phục cho nữ. Mỗi cỡ S, M, L một bộ. Nhân tiện thì size L dành riêng cho Shiori cao trên 1m70 và Kyougoku cao 1m64.

Vì chỉ mặc trong lễ hội văn hóa nên ngân sách thực sự không đủ để may đồ hầu gái cho tất cả các bạn nữ. Trong suốt thời gian diễn ra lễ hội, lớp sẽ chia thành nhóm đi tham quan các gian hàng và nhóm trông coi quán theo ca, nên dù không cần thiết phải có đủ đồ cho tất cả mọi người, nhưng chỉ có ba bộ thì quả thực hơi hẻo. Tuy nhiên, vấn đề đó đã được giải quyết trọn vẹn.

Họ đã xin lại trang phục từ các anh chị khóa trên từng tổ chức quán cà phê hầu gái trong quá khứ. Tuy bất ngờ trước chất lượng cao không tưởng của những bộ đồ, nhưng có vẻ điều đó lại trở thành sự kích thích tốt cho hội con gái, khiến ai nấy đều tràn đầy khí thế. Cánh con trai cũng ngập đầu trong công việc của mình, nên không hề xảy ra cái cảnh mè nheo kiểu “Mấy ông con trai này~”.

Về ba bộ trang phục làm mới, sau khi bàn bạc đủ kiểu như làm cho thật lộng lẫy hay thêm nhiều bèo nhún, họ đã chốt xong thiết kế và mang theo bản vẽ đến buổi gặp mặt ngày hôm nay.

“Bầu trời đẹp quá ha.”

Kẻ đang bị áp giải bởi nhóm nữ sinh ấy, hay còn gọi là <Phái đoàn Iwakura>, đến nhà hàng gia đình chính là tôi, Kokonoe Yukito.

“Đừng có nhìn trời với ánh mắt vô hồn thế nữa, đi nhanh lên.” 

“Tôi có cần thiết không?”

Tên ikemen đi bên cạnh tôi vội lảng tránh ánh mắt. Dù tôi có là đứa trẻ ngổ ngáo hay gây rắc rối đi chăng nữa, thì đâu phải lúc nào nguyên nhân cũng là do tôi. Kẻ đầu têu hôm nay chính là gã này.

“...Tại bà chị tớ cứ nhất quyết bảo phải lôi cậu theo cho bằng được ấy chứ.”

Người mà chúng tôi sắp thỉnh giáo là chị gái của tên ikemen xán lạn này. Dù Iwakura có trách nhiệm rất lớn, nhưng rốt cuộc cậu ta cũng chỉ dừng ở mức giỏi may vá so với các bạn trong lớp mà thôi. Cậu ta chưa từng may một bộ quần áo hoàn chỉnh từ con số không. Thế nên, mũi tên trắng đã được bắn trúng vào chị gái của tên ikemen này.

Nghe đâu bả cực siêu vụ này. Chuyện đó thì tốt thôi, nhưng tôi không thể hiểu nổi tại sao mình lại bị gọi đến tận đây. Tôi đâu có quen biết gì chị gái của hắn, và chẳng hiểu sao, chỉ nghe đến hai chữ chị gái thôi là lòng dạ tôi đã bồn chồn hết cả lên là thế quái nào!?

Như một chú chó ghét phải đi dạo ngày trời mưa, tôi lê đôi chân nặng trĩu đến điểm hẹn, báo số lượng người rồi ngồi vào một bàn lớn. Chẳng kịp gọi món, nhân vật cần gặp đã xuất hiện ngay lập tức.

“Xin lỗi mọi người nhé. Có để mọi người chờ lâu không?” 

“A, không ạ! Bọn em cũng vừa mới tới thôi. Hôm nay mong chị giúp đỡ ạ!”

Phái đoàn Iwakura đồng loạt đứng dậy cúi chào. Quả đúng là chị gái của tên ikemen, chị ấy là một mỹ nhân, nhưng phản ứng của Phái đoàn Iwakura có vẻ hơi thái quá. Những tiếng hét phấn khích vang lên.

“Là HIKARI-san đó đúng không ạ! Em có theo dõi SNS của chị, em là fan cứng luôn đấy ạ. Em đã rất mong chờ ngày hôm nay đó. Vui quá đi mất!” 

“Vậy hả? Fufu, cảm ơn mấy đứa. Này, còn đứng ngẩn ra đó làm gì hả Kou. Đi lấy nước đi.” 

“Rồi rồi.”

Tên ikemen đi lấy nước với vẻ mặt miễn cưỡng. A, tôi uống Cola nhé. Mặc kệ ánh mắt đầy oán hận của tên ikemen đang chĩa về phía này, tôi quay sang hỏi Mineta, một thành viên của Phái đoàn Iwakura và là người có chỉ số nữ tính cao dù vẻ ngoài trông không giống lắm.

“Tôi không rõ lắm, nhưng bà chị của tên mặt tiền đèn pha kia là người nổi tiếng hả?” 

“Kokonoe-chan, thân với Miho-cchi thế mà không biết sao!? HIKARI-san là Layer kiêm người mẫu đấy, còn được lên cả tạp chí nên nổi tiếng lắm. Lúc nghe Miho-cchi nói tớ cũng hết hồn luôn.” 

“Layer?”

Có vẻ nhận ra thái độ của chúng tôi, Layer HIKARI quay người lại.

“Ra là vậy. Em là Yukito-kun mà Kou hay nhắc đến nhỉ. Chị là chị gái nó, Hikari. Vụ trước cảm ơn em nhé. Mẹ chị cũng vui lắm.” 

“Rất vui được gặp chị, em là Kokonoe Yukito.” 

“Trông thế này thôi chứ chị giỏi mấy vụ làm trang phục lắm đấy. Đã nhận lời rồi thì cứ giao cho chị!” 

“Về thế sự thì em hơi mù tịt nên không biết, chị nổi tiếng lắm sao ạ?” 

“Tự mình nói ra thì ngại lắm. Nhưng mà, em chưa thấy bao giờ sao? Dù gì chị cũng có chơi Cosplay” 

“Hả!? Cosplayer có phải là cái giới bị giới thần tượng áo tắm ghét cay ghét đắng vì cái vụ chuyên nghiệp hóa rồi nhận chụp ảnh tạp chí miễn phí tràn lan đúng không!?”

“Chị không làm mấy việc kiểu đó, đừng nói mấy câu khiến người ta khó đỡ thế chứ!” 

“Hả!? Vậy Cosplayer là cái kiểu bắt mua cùng một đĩa ROM nhiều lần để được tặng kèm đặc quyền chụp ảnh riêng tư ấy hả!?”

“Em định kiến nặng quá rồi đấy! Mọi người chỉ làm vì vui thôi, với lại chị cũng không muốn xoi mói người khác quá nên không thể phủ nhận hoàn toàn được...” 

“Hả!? Là cái sự kiện Halloween nơi các Cosplayer tụ tập, vì đẳng cấp trang phục quá khác biệt nên dân quẩy không dám lại gần, thành ra lại được tiếng là lành mạnh và cư xử đúng mực ấy hả!?” 

“Cảm ơn em đã khen! Mà đến mức này thì ngược lại em am hiểu quá rồi đấy!?” 

“Xin lỗi, em lỡ đề phòng chút. Chị gái em cứ dặn đi dặn lại là phải cẩn thận với mấy người xưng là Layer vì ảnh trên mạng với người thật khác nhau một trời một vực” 

“Cái đó đâu chỉ mỗi Layer... Mấy cái app dạo này xịn lắm mà. Mà quan trọng hơn là, đừng có nói mấy câu làm người ta câm nín thế chứ. Mà, chắc ý là trang điểm đỉnh cao quá ha… Cơ mà, đúng như Kou nói, em thú vị thật đấy.” 

“Lạ thật. Yếu tố thú vị nằm ở chỗ nào nhỉ?”

Ủa? Chẳng lẽ cậu bé Kokonoe Yukito-kun vô cùng nghiêm túc này lại có yếu tố gây cười sao? 

Lần đầu gặp mặt chả hiểu sao tôi hay bị nhận xét kiểu đó, nhưng tôi hoàn toàn không hiểu lý do.

Trong lúc đó thì tên ikemen đã quay lại.

“Sao trông chị có vẻ mệt mỏi thế?” 

“Coi như khởi động kỹ rồi đi. Kou, qua bên này.”

Cuộc họp với Phái đoàn Iwakura bắt đầu ngay lập tức. Đến nước này thì tôi và tên đẹp mã chẳng còn đất diễn. Chỉ biết ngồi im thin thít như mèo mượn, nhưng thực tế thì mèo đi mượn đâu có ngoan, có khi nó quậy banh nóc ấy chứ.

“Bản thiết kế... có rồi nhỉ. Chất liệu chốt chưa? Vậy thì dựng rập rồi... ừm, đúng rồi”

Mặc kệ Phái đoàn Iwakura đang thảo luận sôi nổi, tôi quay sang ném thắc mắc bấy lâu vào mặt tên ikemen.

“Sao tôi lại bị gọi đến đây?” 

“Ai biết.” 

“Không biết mà được à—” 

“Thì bả bảo muốn gặp thử hay sao ấy...” 

“Đúng rồi, đúng là vậy đó. Yukito-kun có máy ảnh xịn đúng không. Lần tới giúp chị chụp ảnh nhé.”

Chị Hikari chen ngang vào cuộc nói chuyện. Có vẻ như phần trao đổi chính đã xong, nhóm Iwakura cũng cất sổ ghi chép và tham gia vào cuộc hội thoại.

“Cũng không hẳn là máy của em...”

Hồi xưa mẹ tôi có mua một chiếc máy ảnh DSLR, nhưng rồi để nó bám bụi nằm xó, nên tôi đã nhận nhiệm vụ trong đội quay chụp. Có cơ hội thế này mà không dùng thì phí quá.

Hiện tại, tôi đang tập chụp ảnh chân dung. Tôi muốn dựa vào chế độ lấy nét tự động AF, nhưng nghe bảo chỉ thế thôi thì không lên tay được. Sâu sắc thật. Ở nhà tôi cứ lôi mẹ đang hớn ha hớn hở với bà chị ra mà chụp liên hồi.

Biết đâu sẽ có lúc tôi công bố thành quả, nhưng nhờ sự lầy lội của gia đình mà toàn ra những bức ảnh không thể nào công khai được. Thật sự là không thể rửa ảnh nổi… Mấy cái người đó!

“Được quá còn gì Kokonoe-chan! Được giúp HIKARI-san chụp ảnh, cơ hội hiếm có đấy!” 

“Chị thuê studio chụp, nếu được thì mấy đứa muốn đến xem không? Hay là cùng thử cosplay luôn? Chị cũng thích có thêm bạn bè cùng sở thích lắm.” 

“Thật ạ!? Em muốn thử ạ!” 

“Ch-Chắc em ngại lắm...” 

“Giờ còn ngại ngùng gì nữa. Bộ đồ thiết kế này chính cậu cũng sẽ mặc mà?” 

“Tuyệt vời! Được xem HIKARI-san chụp ảnh, học lớp này sướng thật”

Phản ứng mỗi người một vẻ, nhưng nhìn chung là có vẻ được ủng hộ nhiệt liệt. Trừ việc ý kiến của tôi chẳng được đoái hoài gì.

“Mà, việc đó là quyết định chính thức rồi ạ?” 

“Ủa? Kou chưa nói với em sao? Việc em giúp chị là điều kiện để chị hợp tác đó.”

Tôi quay phắt sang nhìn tên ikemen xán lạn, túm lấy cái đầu đang cố huýt sáo giả ngu một cách vụng về của hắn.

“Tên khốn, cậu gài tôi à!” 

“Xin lỗi! Tớ không dám cãi lời bà chị đâu.” 

“Cũng phải ha.” 

“Ừ.”

Nỗi bi ai của những thằng em trai tràn ngập không gian.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!