Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Vol.6 - Chương 75: Ngoại truyện: Influencer gây phiền toái

Chương 75: Ngoại truyện: Influencer gây phiền toái

“A, chào buổi sáng Miki-chan! Bệnh cúm của cậu đã khỏi hẳn chưa?” 

“Kana-chin, tớ nhớ cậu muốn chếttt! Tuy hạ sốt ngay nhưng tớ chẳng được ra ngoài, cũng chẳng gặp được ai, chán và cô đơn lắm luôn ấy. Cảm ơn cậu ngày nào cũng liên lạc với tớ nhé.” 

“Có gì đâu mà. Chúng mình là bạn bè cơ mà.” 

“Kana-chin!” 

“Miki-chan!”

Hai người họ ôm chầm lấy nhau thắm thiết. Mineta, người đã nghỉ học một thời gian vì cúm, sáng nay đã đi học trở lại và đang vui mừng khôn xiết khi tái ngộ với Elizabeth.

Tôi vừa liếc nhìn cảnh đó vừa tiếp tục công việc của mình. Chỉ còn chút nữa là hoàn thành rồi.

“À nè Kana-chin, tớ thấy hơi lạ, không biết có phải do tớ tưởng tượng không nhưng bầu không khí trong trường mình có gì đó sai sai ấy? Cứ kiểu ngọt ngào sến súa sao sao á...” 

“Quả nhiên Miki-chan cũng thấy thế hả? Tớ cũng có cảm giác y hệt. Hơi bị lạ đúng không?” 

“Cái gì thế này nhỉ? Nổi hết cả da gà.” 

“Này này, hai cậu quên rồi sao? Phần lớn những chuyện quái đản xảy ra ở cái trường này đều do tên kia mà ra cả.”

Tên ikemen xán lạn với khả năng giao tiếp thượng thừa thản nhiên chen vào cuộc nói chuyện của mấy cô gái và đi về phía tôi.

“Rồi, Yukito. Lần này cậu lại làm cái trò gì thế?” 

“Thất lễ nhé. Rốt cuộc là đang nói chuyện gì vậy?” 

“Mà cậu đang làm cái gì thế hả? ...Khoan đã. Cái quái gì đây Yukito! Sao cậu lại vẽ bậy vào sách giáo khoa như mấy thằng học sinh bình thường thế hả!?” 

“Là truyện tranh lật về Thượng nhân Kuya chuyển sinh sang thời hiện đại, sử dụng Breakdance để phổ cập niệm Phật ấy mà.” 

“Bình thường cái nỗi gì! Sao chất lượng lại cao một cách thừa thãi thế này!?”

Đến Khổng Minh còn thành dân quẩy được thì cái này cũng chấp nhận được chứ sao.

Khi lật nhanh các trang sách giáo khoa nghe roạt roạt, trông như thể vị hòa thượng đang thực sự nhảy Breakdance vậy.

“Gì thế gì thế, cho tớ mượn xem nào!” 

“Tên này chuyển động tởm thật!” 

“Thế chẳng tốt sao, thế chẳng tốt sao.”

Quyển sách giáo khoa rời khỏi tay tôi và được truyền tay nhau khắp lớp. Thế chẳng tốt sao, thế chẳng tốt sao.

“Nè nè Mihou-kun, thật sự nguyên nhân là do Kokonoe-kun hả?” 

“Ừ.” 

“Ừ cái gì mà ừ.”

Tên ikemen xán lạn này cứ nói năng tùy tiện.

“Không phải chuyện vẽ vời. Sao dạo gần đây cậu lại bắt đầu gọi chị gái mình là onee-sama thế?” 

“Nghe đâu trong bộ manga mà Yuuri-san đang nghiền có nhân vật như thế. Chị ấy bảo ghen tị nên bắt tôi gọi như vậy một thời gian thôi.” 

“Ra là chuyện manga à.”

Tuy nhiên, trong bộ manga đó, người gọi là onee-sama lại là một hậu bối cùng giới tính, nên việc một đứa em trai như tôi gọi thế có khiến chị ấy thỏa mãn hay không thì vẫn là một ẩn số.

“Đến cả mẹ tôi cũng đòi tôi gọi là Mama, vất vả lắm đấy.” 

“...Cái đó không phải hơi xấu hổ sao?” 

“Ngày thường được mẹ chăm sóc nhiều rồi, chút chuyện cỏn con đó là chuyện dễ như ăn kẹo ấy mà.” 

“Tớ cảm giác vấn đề không nằm ở chỗ đó... Nhưng mà, ra là tại vậy sao.” 

“Ý cậu là sao hả Miho?”

“Tại cậu đột nhiên bắt đầu gọi như thế, nên trào lưu đó mới lan rộng ra khắp trường đấy.” 

“Sức ảnh hưởng lớn quá rồi đấy!?” 

“Ngay cả bên câu lạc bộ bóng rổ nữ, đám năm nhất cũng đột nhiên mở miệng ra là onee-sama, onee-sama. Chắc chắn mười phần thì tám chín phần là do cái này rồi.” 

“Cái gì cũng đổ tại tôi là sao chứ!?”

Tôi phản kháng yếu ớt nhưng chẳng ai thèm đoái hoài. Nhóm Mineta có vẻ cũng đã thông suốt. Tại sao lại thông suốt chứ!?

‡‡‡

Chuyện xảy ra một tuần trước.

Nee-san đang đọc manga trong phòng khách bỗng gập sách lại cái rụp, rồi lừ lừ tiến về phía tôi.

“Em gọi chị là Onee-sama đi.” 

“Chị chưa được học về chủ ngữ và vị ngữ à?” 

“Thần giao cách cảm mà.” 

“Hoàn toàn không có đâu.” 

“...Nếu em gọi chị là Onee-sama, chị sẽ cho em thứ này hay lắm.”

Tôi bất giác nhíu mày. Cái thứ hay ho mà chị tôi nói chắc lại là cái đó chứ gì. Mấy cái như phiếu đấm bóp vai (tệp 10 vé) ấy. Chắc chắn đó là tấm vé quý giá cho phép tôi được vinh dự đấm bóp vai cho chị ấy, nhưng tôi đã mất tận 2 năm mới dùng hết. Tấm vé cuối cùng vừa mới dùng cách đây 5 ngày thôi.

“ASMR dành riêng cho em trai.” 

“Em không cần đâu.” 

“Có cả đặc quyền nữa đấy.” 

“Em không——” 

“Thậm chí em có thể trải nghiệm thực tế luôn.” 

“Em kh——” 

“Track số 10 là nhất định phải nghe đấy nhé.” 

“E——” 

“Hả? Em muốn mà, đúng không?” 

“Vâng.”

Thực tế thì, chuyện tôi hơi tò mò về nội dung bên trong là một bí mật.

“Ara, Yuuri ăn mảnh khôn thế. Nếu được thì con cũng gọi mẹ là Mama thử xem nào?” 

Tự dưng cả mẹ cũng tham chiến nữa. Ánh mắt đầy kỳ vọng ấy đang găm thẳng vào tôi. Rõ ràng nếu từ chối lúc này sẽ khiến bà thất vọng tràn trề. Trước giờ tôi toàn làm mọi người thất vọng rồi. Đáp ứng kỳ vọng của gia đình là bổn phận của tôi mà.

“Con biết rồi. Gọi là được chứ gì, Mama.” 

“Đáng yêu quáaaaaa!”

Ngay lập tức, Mama khuỵu gối sụp xuống, hét lên một tiếng quái dị rồi lăn lộn trên sàn nhà. Trông chẳng khác nào con cá bị đánh dạt lên bờ.

“S-sao thế Mama!? Mama có sao không?” 

“Nnnhooooooo!!” 

“Đ-đúng rồi! Phải gọi xe cấp cứu gấp.” 

“K-không sao đâu! Chỉ là chấn động mạnh quá thôi chứ không có gì đâu con.”

Thế này mà là không có gì sao!? Mama đang ôm chặt lấy vùng bụng dưới trông có vẻ đau đớn lắm. Chắc chắn là bệnh gì rồi!?

“Mama, đau bụng hả?” 

“Fuhiii! Kh, không phải đâu con! Chỉ là chỗ này nó rạo rực vui sướng quá thôi.” 

“Ra là vậy, thế à! Ơ, nhưng thế thì cũng là bệnh còn gì! Onee-sama ơi Mama nguy rồi!” 

“Aaaaaahhh!!”

Quay lại nhìn thì thấy onee-sama đang húc đầu uỳnh uỵch vào tường. Đáng sợ quá đi mất. Phim kinh dị à!

“Đến cả onee-sama cũng bị làm sao thế!?” 

“Bì-bình, chị đang bình tĩnh. Chỉ là phấn khích quá thôi.” 

“Trán onee-sama đỏ lừ rồi kìa. Để em xoa cho nhé.” 

“A a a a a trời ơiiiiiiiiii!”

Vừa xoa xoa trán cho chị ấy thì onee-sama lại lao đầu vào tường tiếp. Chị là chim gõ kiến đấy phỏng?

“Đánggggg yêuuuuuu quáááááááááá!!!” 

“Thíchhhh quá điiiiiiiiii!!!”

Mặc kệ hai người đang quằn quại, tôi đứng đó ngẩn tò te chẳng biết phải làm sao.

‡‡‡

“――Chuyện là thế đấy, chẳng có gì đặc biệt khác thường cả đâu. Đại khái vẫn như mọi ngày thôi.” 

“Bình thường ở cái chỗ nào hả?” 

“Ngược lại thì có, nãy giờ toàn nghe chuyện quái đản không à!?” 

“Làm gì có chuyện ngày nào cũng xảy ra biến cố như thế chứ. Thế giới này có phải là manga hay game đâu. Huống hồ mấy người cứ hơi tí là đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi, bớt nói năng hàm hồ đi!” 

“Boomerang đang găm ngập vào người cậu kìa.” 

“Ahaha. Người ta bảo kẻ bị Boomerang đâm trúng thường không tự nhận ra, hóa ra là thật nhỉ.”

Cái gì cũng đổ tại tôi, làm gì có chuyện vô lý đó. Không thể nào có chuyện đó được! Chắc là... không có đâu nhỉ?

‡‡‡

“Nhìn xem này! Nhờ có Erika onee-sama mà thành tích của em tăng lên rồi đấy!” 

“Không phải đâu. Là nhờ sự nỗ lực của Kumi-san đấy chứ. Hãy tự tin lên nhé?” 

“C-Cảm ơn onee-sama nhiều lắm! Chị sẽ dạy em tiếp chứ ạ?” 

“Ừ. Em cứ đến bất cứ lúc nào cũng được.”

Giờ nghỉ trưa, một khoảng thời gian êm đềm trôi qua chỉ có hai người, tôi và cô bé hậu bối. Dù không đến mức tự tay pha trà, nhưng Tojo Erika thực sự cảm nhận được rằng đây chính là giờ trà chiều quý giá như thế. Và chắc hẳn, cô bé hậu bối ngồi cùng cũng cảm thấy như vậy.

“À, có một chuyện em muốn hỏi. Cái gã cứ bám theo onee-sama dạo này là sao thế ạ? Trông cứ như thành phần bất hảo ấy, em không thể nào chấp nhận được!”

Trước thái độ phẫn nộ đùng đùng của Kumi, cô hiểu ngay cô bé đang ám chỉ ai. Gương mặt cô cứng lại. Cô siết chặt nắm tay, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh con tim.

“Kumi. Cậu ấy không hề bám đuôi chị. Nếu phải nói, thì có lẽ chính chị mới là người đang bám theo cậu ấy. Hơn nữa, cậu ấy là bạn của chị. Dù người đó là em, chị cũng không cho phép em coi thường cậu ấy.” 

“E-Em xin lỗi!”

Cô lỡ lời thốt ra bằng giọng lạnh lùng. Nhìn cô bé hậu bối dễ thương đang cúi gằm mặt, cô băn khoăn không biết nên bắt lời thế nào.

Cô bé không có lỗi gì cả. Chỉ là em ấy lo lắng cho cô mà thôi. Bị mắng phủ đầu như vậy, chắc chắn cảm xúc của em ấy sẽ không phục. Cứ đà này có khi em ấy sẽ bùng nổ mất.

Và khi đó, người bị tổn thương sẽ lại là cậu ấy, dù đã phải chịu đựng những phiền toái vô lý y hệt như lần trước, và lần này, người còn lại không phải là cô mà là cô gái trước mặt đây.

Vốn dĩ ngay cả vụ việc kia cũng chưa từng được công khai. Rốt cuộc, chỉ có một mình cậu ấy đứng ra gánh chịu mọi tiếng nhơ. Nếu không biết sự thật, ấn tượng về cậu ấy hẳn vẫn sẽ tồi tệ như thế. Chỉ riêng việc cậu ấy hay gây chú ý đã đủ khiến người ta bàn tán rồi. Đương nhiên sẽ có những người không ưa cậu ấy.

Dù cô đang nỗ lực để khôi phục lại danh dự cho cậu ấy, nhưng cũng không thể chủ động đi rêu rao khắp nơi được.

Thế nhưng, cô không thể trốn chạy lúc này. Nếu bây giờ cô trốn chạy, quãng đời còn lại cô sẽ phải sống trong sự dằn vặt không thể tha thứ cho chính mình. Đó sẽ là hành động tồi tệ nhất, biến những gì cậu ấy đã làm cho cô trở nên vô nghĩa.

“Nghe này Kumi-san. Cậu ấy tuyệt đối không phải là loại người như em nghĩ đâu. Cậu ấy là——”

Cô bắt đầu kể lể một cách trôi chảy. Cô bé sẽ nghĩ gì đây? Có thể em ấy sẽ thất vọng. Có lẽ cô sẽ chẳng thể trở thành một người tiền bối lý tưởng mà em ấy ngưỡng mộ nữa. Dù vậy, ngay tại đây, cô không thể làm cái trò hèn nhát là che giấu đi hành vi ngu xuẩn của bản thân mình.

Bởi vì cậu ấy là——bạn của tôi.

“Con người vốn dĩ là loài rất xấu xí. Tất nhiên, trong đó có cả chị. Em là một cô gái rất thẳng thắn, làm chị nhớ đến bản thân mình ngày xưa. Vì thế chị rất lo lắng. Chị không muốn làm vẩn đục những thứ xinh đẹp mà em đang có.”

Cô muốn bảo vệ sự ngây thơ thuần khiết đó.

Cái thời đại mà sự xấu xa của con người bị phơi bày quá rõ ràng như thế này. Ác ý tràn lan đến mức khiến người ta phải suy sụp.

Việc bản thân bị cuốn theo dòng chảy đó thật quá dễ dàng. Càng trong sáng thì lại càng dễ bị tổn thương. Để rồi mệt mỏi, và một ngày nào đó cũng sẽ bị nhuốm màu y như vậy.

Nhưng, chỉ trong khoảnh khắc này thôi. Ít nhất là cho đến khi tôi tốt nghiệp, trong thế giới khép kín gọi là trường học này, cô muốn em ấy vẫn giữ được sự trong sạch. Lý tưởng cứ mãi là lý tưởng. Dù biết là không thể, nhưng cô vẫn muốn trở thành một onee-sama mà em ấy mong cầu.

Cô đã muốn cố gắng. Để mãi mãi có thể trải qua những khoảng thời gian êm đềm như thế này. Cả em ấy, và cả cậu ấy nữa. Để bất cứ ai cũng có thể trở nên dịu dàng.

“Chị rất trân trọng em, Kumi-san. Vì vậy, chị muốn em hãy tìm thêm thật nhiều người mà em có thể trân trọng như thế.”

Không chỉ với bạn cùng khóa, cô còn tận tình lắng nghe và tư vấn cho các hậu bối bất kể nam nữ, nhờ đó mà cô nhận được rất nhiều sự ủng hộ.

Luôn dịu dàng, luôn sẻ chia, và tràn đầy lòng từ ái.

Về sau, chẳng biết từ bao giờ, Tojo Erika đã được gọi bằng cái tên ấy.

——Thánh nữ-senpai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!