Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 3

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11280

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Vol.6 - Chương 74 - Ngoại truyện: Chân ngôn của nỗi sầu bi tột cùng.

Chương 74 - Ngoại truyện: Chân ngôn của nỗi sầu bi tột cùng.

“À này, cái chuyện bảo rằng luyện Yoga đến mức thượng thừa thì có thể phun ra lửa hay dịch chuyển tức thời ấy, tất cả chỉ là lời đồn nhảm nhí thôi, xin mọi người đừng bao giờ tin là thật nhé.” 

“Vâng, sensei.”

Kỳ lạ thật. Rõ ràng là mấy miếng hài tủ của mình mà chẳng ai buồn cười, cứ thế trôi tuột đi. Chẳng thể nào cứu vãn được. Nếu được thì tôi muốn dùng dịch chuyển tức thời để thoát khỏi đây ngay lập tức. Nhưng có vẻ họ sẽ không tha cho tôi đâu. Trước mắt tôi, Mẹ và Himiyama-san đang nhìn chằm chằm với ánh mắt đầy mong đợi.

Nơi chúng tôi đang đứng là một câu lạc bộ thể hình mở cửa 24/24 ngay cạnh chung cư nhà mình. Mẹ tôi vốn định đi tập gym để giải quyết vấn đề thiếu vận động và giữ gìn vóc dáng, nhưng nói là vậy chứ công việc bận rộn khiến bà mãi chẳng thu xếp được thời gian.

Tuy nhiên, gần đây công việc đã chuyển sang làm tại nhà, thời gian rảnh rỗi nhiều hơn nên bà quyết định đi tập lại. Ồ, ra là vậy. Hèn gì dáng mẹ chuẩn thế! Hehehe, là con trai, tôi thấy tự hào hết sức.

Vậy tại sao tôi lại có mặt ở đây? 

Nào, nghe tôi kể này. Lý do cũng chẳng có gì sâu xa lắm đâu.

Hồi cấp hai tôi có chơi bóng rổ, và trong quá trình đó tôi đã học được một loạt các phương pháp chăm sóc cơ thể. Nếu kể xa hơn thì còn nhiều lý do khác nữa, nhưng nhờ những trải nghiệm đó, cộng với việc từ nhỏ tôi hay bị thương nên những lúc nằm viện chán quá hóa rồ, tôi đã dùng thời gian dư thừa đó để tìm hiểu tường tận về giãn cơ, Yoga và cả Pilates, chứ không chỉ dừng lại ở mấy bài tập cơ bắp thông thường.

Có thể nói, việc nắm rõ cấu trúc cơ bản của cơ thể người là điều kiện tiên quyết để vận dụng nó một cách hiệu quả. Một Tafel Anatomia thời hiện đại, đó chính là tôi, Kokonoe Yukito.

Vì lẽ đó, mẹ đã nhờ tôi đi cùng đến phòng gym với tư cách là huấn luyện viên, và tôi làm gì có quyền lựa chọn từ chối. Nếu có thể đóng góp chút công sức cho trụ cột gia đình là mẹ đây, thì đó là niềm vinh hạnh tột cùng của kẻ bề tôi này.

Thế nhưng, có một cái bẫy đang chờ sẵn. Giữa đường chúng tôi đụng mặt Himiyama-san, và chẳng hiểu sao lại thành ra đi cùng nhau thế này. Dự cảm chẳng lành cứ thế ập đến. Tôi chẳng mấy khi tin vào trực giác của mình, nhưng sao thế nhỉ, tôi chỉ muốn chuồn khỏi đây ngay lập tức.

Làm thủ tục xong xuôi, chúng tôi bước vào trong. Ngoài chúng tôi ra thì phòng gym không có ai, không gian khá yên tĩnh. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở bộ dạng của hai người họ khi vừa bước ra khỏi phòng thay đồ. Mặc đồ tập gym thì bó sát là chuyện đương nhiên, nhưng mà vải vóc có vẻ hơi bị mỏng manh quá đà. Cái này không cần dán nhãn R sao? Thậm chí có khả năng dính nhãn X luôn ấy chứ. Nếu là CERO thì chắc chắn không thoát khỏi nhãn Z rồi.

Cố xua đi mấy ý nghĩ đen tối, tôi bắt đầu lên thực đơn tập luyện cho từng người. Vì là phòng gym nên mấy thiết bị như xe đạp tập hay máy kéo xô (lat pulldown) rất đầy đủ, nhưng cả hai đều không có nhu cầu tập cơ bắp, nên lựa chọn an toàn nhất ở đây là Yoga.“Công việc của mẹ phải ngồi nhiều nên mẹ lo bị mỏi vai đúng không? Còn Himiyama-san có chỗ nào cảm thấy không thoải mái không?” 

“Cô mới tập cái này lần đầu nên trông cậy cả vào em đấy. Cô chẳng biết ất giáp gì đâu.”

“Cô có gặp rắc rối hay phiền muộn gì về cơ thể không?” 

“Để xem nào... Cô bị chứng chân tay lạnh, muốn cải thiện cái đó được không nhỉ?” 

“Ra là vậy. Thế thì trước tiên chúng ta hãy ngồi tư thế An Lạc (Sukhasana) và tập thở chậm rãi đã nhé. Khi quen rồi sẽ dần chuyển sang các tư thế khác. Mọi người hãy làm theo tôi. Bài tập này có tác dụng điều hòa thần kinh thực vật nên sẽ giúp ngủ ngon hơn.”

Tôi là huấn luyện viên Yogi, Kokonoe Yukito. Vừa kích hoạt luân xa thứ ba, Manipura Chakra, tôi sẽ cho mẹ tập trung vào phần thân trên, còn Himiyama-san là thân dưới. Sau một hồi hướng dẫn về cách hít thở, tôi bắt đầu chuyển sang các tư thế và giải thích công dụng của chúng.

“Tư thế con mèo rất hiệu quả cho việc trị đau mỏi vai gáy đó nya.”

Chống hai tay và đầu gối xuống sàn. Vừa vươn vai vừa vặn người thế này, cảm giác cứ như biến thành mèo thật ấy meo.

“Chắc là tại vòng một hay sao ấy mà vai mẹ cứ bị mỏi suốt. Đỡ được chút nào thì mừng chút nấy.” 

“Ara, cô cũng thế đấy. Nhỉ, Yukito?” 

“Này, Misaki-san. Chuyện đó thì liên quan gì đến con trai tôi chứ?” 

“Ufufufufufu.” 

“Fufufufu.”

Này, hai người làm ơn tập nhanh hộ cái? Chỉ có mình tôi là thấy trống rỗng thôi nya.

“Tiếp theo là tư thế lạc đà. Ban đầu không làm hoàn hảo được cũng không sao. Tư thế này giúp phục hồi mệt mỏi, tác động tốt đến vùng bẹn, bụng và đùi cùng các bộ phận thân dưới khác. Chú ý đầu gối nhé.” 

“Khó, khó quá đi mất...” 

“Cứ làm từ từ từng bên một thôi ạ. Đúng rồi, giữ nguyên như thế và hít thở đi ạ.” 

“Cái này có làm thay đổi vóc dáng được không em?” 

“Vâng, nếu tập liên tục khoảng 3 tháng thì sẽ thấy hiệu quả đấy ạ. Cơ thể sẽ dẻo dai hơn, lại còn tốt cho da và giảm đau lưng nữa, nên cố gắng lên nhé!” 

“Cô sẽ kỳ vọng vào em đấy nhé!” 

“Eh?”

Tập là cho bản thân mình, chứ kỳ vọng gì ở tôi cơ chứ? Tự dưng thấy Himiyama-san đáng sợ quá nên tôi quay sang nhìn mẹ cầu cứu.

“Mẹ hơi bị gù lưng nhỉ. Mẹ có muốn tập tư thế kéo giãn cột sống không? Con sẽ ngồi đằng kia, hai mẹ con mình dựa lưng vào nhau.” 

“Mẹ biết rồi. Mẹ đặt tay lên đầu gối Yukito nhé?” 

“Vâng. Con sẽ đặt tay lên đầu gối mẹ, rồi cứ thế vặn người về phía tay đặt nhé.” 

“Cảm giác dễ chịu thật đấy. Lưng kề lưng sát rạt thế này làm mẹ thấy an tâm lắm, thích thật.” 

“Vậy ạ?”

Thoạt nhìn thì tưởng chỉ là ngồi dựa lưng vào nhau, nhưng thực ra cũng mệt phết đấy.

“Yukito, làm cùng cô nữa đi.” 

“Nếu là tư thế làm một mình thì——” 

“Chọn tư thế nào làm cùng nhau ấy.”

Áp lực từ nụ cười ấy thật kinh khủng. Mẹ thì không nói, chứ Himiyama-san là người ngoài mà. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra.

“Ăn mặc thế này, lại còn chạm trực tiếp thì...” 

“Phân biệt đối xử là không được đâu nhé! Với lại có gì đen tối đâu chứ. Đây là thể dục thẩm mỹ mà lại.” 

“Trời đất ơi! Đó là mục đích của cô ngay từ đầu sao...” 

“Cô chỉ là thấy hứng thú thôi mà?”

Ban đầu hai người họ còn tập tành nghiêm túc, nhưng càng về sau chẳng hiểu ganh đua cái gì mà không khí dần nóng lên. Đêm hôm rồi mà cả hai sung sức thật. Trong khi sự mệt mỏi của tôi thì cứ chất chồng.

Đây đâu phải Yoga mà tôi biết! Cảm giác muốn phun ra lửa thật rồi.

“Đã bảo bao nhiêu lần là tư thế gập người trước, ngả người sau khi dựa lưng là phải nằm lên lưng đối phương cơ mà——tuy không nhìn thấy, nhưng chẳng phải cô đang quay ngược lại sao? Em cảm giác có cái gì đó mềm mềm đang đè lên lưng mình!?”

Đáng lẽ Himiyama-san phải ngả người ra sau trên lưng tôi đang gập người về trước, nhưng tầm nhìn của tôi giờ chỉ toàn là sàn nhà. Tuy nhiên, dựa vào cảm giác sau lưng, rõ ràng là cô ấy đang đè nguyên người lên tôi. Đương nhiên hiệu quả bài tập bằng không. Chỉ có tôi là sướng thôi.

“Sao nào, thích không?” 

“Thích thì có thích. Ấy, không phải thế!” 

“Con trai tôi đang khó xử kìa! Tránh ra đi, lần này đến lượt tôi nằm!” 

“Từ từ đã nào. Lạ thật, mình giải thích rõ ràng thế rồi mà họ không hiểu sao?” 

“Vậy mẹ lên nhé. Uỳnh!” 

“Wawawa! A, mẹ hơi nặng lên rồi nhỉ. Tốt quá. Gầy quá cũng không tốt đâu. Có chỉ số gọi là BMI ấy, cân nặng hợp lý là——” 

“B-béo-béo...”

Tăng cân không hẳn là xấu. Với người quá gầy thì điều đó có nghĩa là họ đã khỏe mạnh hơn. Vốn dĩ tỷ lệ béo phì của người Nhật thuộc hàng thấp nhất thế giới, và khu vực châu Á nhìn chung cũng thấp. Tiện thể thì so với cường quốc béo phì như Mỹ, sự chênh lệch lên đến gần 10 lần.

“Ra là vậy! Dạo này ăn tối ở nhà đúng giờ giấc nên mẹ cũng khỏe ra rồi nhỉ!” 

“Tại sao, tại sao đến tận bây giờ con trai tôi mới đột ngột bước vào thời kỳ nổi loạn thế này!?” 

“Fufu. Thôi nào, không được nói thế đâu Yukito. Dù đó có là sự thật rành rành thì cũng là điều cấm kỵ với phụ nữ đấy.” 

“Ủa? Hình như mình vừa nghe thấy câu gì đó không thể bỏ qua thì phải?” 

“Tầm nhìn bị che khuất không thấy gì, nhưng cái luồng tà khí sau lưng này rốt cuộc là...? Với lại, sắp đến lúc mẹ xuống khỏi người con chưa?” 

“Kìa, Ouka-san nặng nề mau tránh ra đi. Đổi người nào.” 

“Cái chế độ đó có từ bao giờ thế!?” 

“Không được đâuuu! Của tôi cơ mààà!” 

“Có ai nghe mình nói gì không vậy?”

Cảm giác qua lớp quần áo tập thật tuyệt vời, nhưng có chết tôi cũng không dám nói ra. Đành lén lút tận hưởng một mình vậy.

Sau đó, bị kẹp giữa hai người phụ nữ cứ hở ra là tranh đua nhau, đến lúc rời khỏi phòng gym thì thể lực của tôi đã bị bào mòn đến mức thanh máu chuyển sang màu đỏ. Chắc chẳng còn sức mà tung tuyệt chiêu cuối nữa. Mẹ xin lỗi tôi với vẻ mặt đầy hối lỗi.

“Xin lỗi con nhé? Mẹ vui quá nên hơi quá đà.”

Có vẻ mẹ cũng biết lỗi và đang phản tỉnh. Độ tương thích giữa mẹ và Himiyama-san đúng là thảm họa. Chính xác là 1+1 bằng 200. Gấp 100 lần đấy, 100 lần. Nhờ ơn đó mà tôi mệt rã rời cả người.

Chia tay Himiyama-san để ra về, vì vận động xong cũng hơi đói bụng nên tôi và mẹ quyết định ghé vào một quán ăn gia đình. Vì là gia đình nên không sao cả. Family restaurant mà lị. Đã ăn tối rồi nên chúng tôi chủ yếu gọi mấy món ăn nhẹ như khoai tây chiên.

“Phải tập nghiêm túc thì mới có hiệu quả đấy ạ.” 

“L, lần sau mẹ sẽ tập nghiêm túc mà, con đi cùng mẹ nữa nhé?” 

“Chuyện đó thì được thôi, nhưng mà...” 

“Hay là ăn Parfait đi. Con thích đồ ngọt mà nhỉ?” 

“Ủa, mẹ biết ạ?”

Đúng là tôi thích đồ ngọt, nhưng tôi chưa từng nói chuyện đó với ai. Tôi hỏi lại chỉ vì một thắc mắc đơn thuần như thế, nhưng câu hỏi ấy dường như lại là một cú sốc lớn, khiến mẹ bất giác nín lặng.

“...Chuyện đó thì mẹ biết chứ. Nhưng mà, mẹ cũng chỉ biết có thế thôi. Đúng là một người mẹ thất bại nhỉ.”

Mẹ cúi gằm mặt, nụ cười thoáng nét cô đơn.

“Con có nói thế đâu, mẹ đừng để tâm.” 

“——Thế nên, hãy kể cho mẹ nghe đi. Chuyện gì cũng được. Chuyện ở trường, chuyện con thích, hay mấy chuyện vụn vặt cũng được. Mẹ muốn biết nhiều hơn về con.”

Sự nghiêm túc đến mức đáng sợ. Tôi nên nói gì đây, một thoáng do dự.

Tôi cố gắng lục lọi tìm chủ đề, nhưng chẳng nghĩ ra được gì. Nhớ lại hồi còn nhỏ, hình như tôi từng có rất nhiều chuyện muốn kể. Những điều muốn được lắng nghe cứ tràn ngập trong lòng.

Thế nhưng, đó là những gì, nội dung ra sao, tôi chẳng thể nào nhớ nổi. Chắc hẳn là mấy chuyện tầm phào thôi. Những chuyện vụn vặt, hoàn toàn vô nghĩa.

Lúc ấy rốt cuộc tôi đã định nói gì với mẹ nhỉ? Tôi đã muốn mẹ nghe điều gì? Tôi đã khao khát những cuộc trò chuyện như thế nào?

Ngày ấy, rõ ràng có biết bao điều muốn nói, vậy mà giờ đây, không gì cả, thực sự là không có gì nảy ra trong đầu. Chuyện trường lớp, chuyện sở thích, những điều vụn vặt? Tất cả những chủ đề được gợi ý đó, tôi chẳng có gì để nói cả. Chẳng có nội dung nào có giá trị để kể cho người khác nghe.

Tồn tại trong tôi lúc này chỉ là suy nghĩ không muốn làm mẹ lo lắng bởi những chuyện thừa thãi.

“Sao tự nhiên bây giờ lại——mà thôi, không có gì đâu. Mẹ không cần phải cố quá đâu. A, đồ ăn ra rồi. Ăn thôi mẹ.”

Nuốt ngược những lời chực trào nơi cổ họng vào trong, tôi cư xử như mọi khi. Tin rằng đó là điều đúng đắn.

Không thể nào để mẹ, người đang vất vả làm việc, phải bận lòng vì tôi thêm nữa. Chỉ riêng sự tồn tại của tôi đã khiến mẹ lo lắng và gây biết bao phiền toái rồi. Hiện tại đang hạnh phúc, nên hãy hài lòng với điều đó đi. Tôi tự nhủ mình phải biết khiêm tốn. Mong cầu điều gì đó xa hơn cả hạnh phúc, thứ đó gọi là tham lam. Những gì tôi có thể làm chỉ là biết ơn mà thôi.

Gương mặt mẹ thoáng một nét u buồn. Rõ ràng ban nãy bà còn cười tươi rạng rỡ thế kia mà. Tôi đã chọn đáp án đúng rồi cơ mà. Kết quả lại là thế này sao? Thật vô dụng. Lòng tôi tràn ngập cảm giác tội lỗi.

Một nỗi đau âm ỉ dấy lên. Việc đang ngồi đây, cảm giác thiếu thực tế đến mức cứ như thể là một giấc mộng thoáng qua.

Chắc hẳn, đây chỉ là một ảo ảnh phù du, tôi có cảm giác như ai đó đang nói với mình như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!