Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Vol.5 (LN) - Mối tình Cô lập Lạc nhịp

Mối tình Cô lập Lạc nhịp

Tôi đã khao khát trở nên mạnh mẽ.

Bởi vì tôi đã nhìn thấy mẹ ngồi khóc một mình, lẻ loi trong phòng khách giữa đêm khuya.

Sáng đi làm từ sớm tinh mơ, tối mịt mới trở về. Một cuộc sống như thế. Thời gian mẹ con có thể gặp nhau trong ngày chỉ vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ.

Tôi không thể làm nũng để trở thành gánh nặng cho mẹ. Tôi chỉ thầm thề nguyện một cách quyết liệt.

Tôi muốn bảo vệ mẹ. Bởi vì trong ngôi nhà này, chỉ có tôi là người đàn ông duy nhất.

Tôi đã biết tự đặt báo thức và tự mình thức dậy. Tôi cố gắng học nấu ăn và đã có thể tự tay vào bếp.

Dọn dẹp, giặt giũ, chẳng biết từ bao giờ tôi đã có thể cáng đáng hết mọi việc nhà.

Và rồi, tôi trở nên không còn cần đến mẹ nữa.

Tôi đã khao khát trở nên mạnh mẽ.

Bởi vì nhìn thấy chị gái khóc, và nguyên nhân của những giọt nước mắt ấy là do tôi.

Tôi đã dựa dẫm vào chị để lấp đầy nỗi cô đơn. Điều đó trở thành gánh nặng, để rồi cảm xúc bùng nổ vượt quá giới hạn.

Tôi đã tha thứ cho người chị cứ mãi hối hận và không ngừng xin lỗi vì đã làm tôi bị thương. Người sai không phải là chị.

Thế nhưng, điều đó lại càng làm chị đau khổ hơn. Chị chẳng thể làm gì khác, chỉ biết bất lực đứng nhìn.

Vì vậy, tôi đã chọn cách không lại gần. Tôi liên tục lảng tránh.

Tin rằng thời gian rồi sẽ giải quyết tất cả.

Để không bao giờ phải dựa dẫm thêm một lần nào nữa, để không bao giờ phải cảm thấy gánh nặng trách nhiệm nữa.

Tôi dựng lên một khoảng cách trong tim, để có thể trở nên vô tâm.

Và rồi, tôi trở nên không còn cần đến chị nữa.

Tôi đã khao khát trở nên mạnh mẽ.

Để không đánh mất người bạn thuở nhỏ quan trọng nhất. Bởi tôi luôn được chữa lành bởi nụ cười ấy.

Tôi không muốn phản bội lại thiện ý ngây thơ trong sáng đó. Thời gian ở bên cô ấy vui vẻ hơn bất cứ điều gì.

Cười đùa hồn nhiên, vui vẻ reo ca, không hề biết đến ác ý. Một cô gái giàu cảm xúc đến thế.

Là bạn bè, là tri kỷ, là thanh mai trúc mã. ――Và rồi tôi mong cầu điều xa hơn thế, để rồi đánh mất tất cả.

Cô ấy vốn dĩ đã có người bảo vệ. Không hề có sự thất vọng hay chán chường nào cả.

Từ bao giờ, tôi đã tự ý thức được rằng mình bị ghét bỏ. Dẫu vậy, việc tôi mưu cầu tình cảm cũng chỉ là cái tôi ích kỷ mà thôi.

Tôi hiểu rằng mình đã hết giá trị sử dụng. Với cô bạn thuở nhỏ, tôi đã không còn cần thiết nữa.

Và rồi, chính tôi cũng trở nên không còn cần đến cô ấy nữa.

Tôi đã trở nên mạnh mẽ.

Tôi lao đầu vào học tập, rèn luyện thân thể, dốc sức vào hoạt động câu lạc bộ.

Tôi đã trở nên thân thiết với một người bạn cùng lớp. Dù khác giới tính, nhưng chúng tôi cùng thuộc câu lạc bộ bóng rổ.

Cô ấy ngây thơ hồn nhiên, tràn đầy sức sống như chực trào ra ngoài.

Chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi ở bên nhau nhiều hơn. Có lẽ, tôi không ghét khoảng thời gian đó.

Dẫu có nhận được một lời tỏ tình giả dối, cũng chẳng có gì thay đổi đặc biệt. Chỉ có hiện thực là vẫn nằm im ở đó.

Thế nhưng, cô bạn cùng lớp ấy lại chịu đau khổ, và bất ngờ gặp tai nạn.

Trong khoảnh khắc, tôi lao ra định bảo vệ――và bị thương nặng. Tôi an tâm khi thấy cô ấy đã được cứu sống.

Tôi bao che để cô ấy không bị mọi người xung quanh trách cứ. Chỉ là do bản thân tôi non nớt nên mới bị thương thôi.

Vì ngay từ đầu, tôi vốn dĩ đâu có cần đến cô bạn ấy.

Tôi cứ lặp đi lặp lại những cuộc gặp gỡ như thế, hết lần này đến lần khác.

Lúc nào ở đó cũng có một ai đó lẽ ra không cần thiết, đang rơi nước mắt.

Lẽ ra tôi đã trở nên mạnh mẽ rồi.

Không cần bất cứ ai, và cũng không được ai cần đến, cậu thiếu niên ấy đã hoàn thiện bản thân như thế.

Cậu vẫn tin rằng đó chính là sự mạnh mẽ, vẫn tin vào cái lẽ phải mong manh ấy.

――Thế mà, tại sao, cậu lại vẫn vươn đôi tay ấy về phía tôi?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!