Ore ni torauma o ataeta joshi-tachi ga chirachira mite kurukedo, zan'nendesu ga teokuredesu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11082

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Vol.5 (LN) - Chapter 5:「Shiorinpic」

Chapter 5:「Shiorinpic」

“Này, mình có chuyện muốn nói. Cậu có rảnh một chút không?”

Dù biết rõ mình đã bị từ chối, tôi vẫn cười khổ vì bản thân cứ vương vấn mà liên lạc với cậu ấy như thế này.

Nhưng tôi thật sự rất muốn gặp Yuki. Tôi có chuyện cần phải xác nhận.

Yuki rất bận. Cái sự bận rộn không hề tầm thường chút nào. Thậm chí có thể nói là cậu ấy tự nguyện đâm đầu vào sự bận rộn đó.

Tôi cứ tưởng cậu ấy sẽ vướng lịch trình, nhưng thật bất ngờ, Yuki lại đồng ý một cách đầy dứt khoát.

『Được thôi, nhưng tôi đang định đi xem động vật, Shiori có muốn đi cùng không?』

“Động vật á!? Đi chứ! Mình chắc chắn sẽ đi! Là sở thú đúng không!? Mình thích lắm đấy!”

『Sở thú sao? Quả thật gọi là sở thú thì cũng không sai, nhưng mà...』

“Mình sẽ chuẩn bị ngay, đợi nhé!”

Tôi cúp máy rồi vội vàng bắt đầu thay đồ. Không thể chậm trễ được.

Tôi thầm cảm ơn sự tình cờ ngoài mong đợi này. Tôi đã nghĩ có lẽ cậu ấy đang ở cùng ai đó, nhưng xem ra là đi một mình.

Đi sở thú một mình là chuyện mà tôi tuyệt đối không thể nào làm được. Tinh thần thép của Yuki quả nhiên là vô đối.

Hẹn hò ở sở thú cùng Yuki. Tôi không tài nào kìm được nụ cười tủm tỉm. Dù đã bị từ chối mà vẫn đi hẹn hò thì nghe có vẻ nực cười, nhưng sở dĩ mối quan hệ này không trở nên khó xử chính là nhờ sự bao dung rộng lượng đến khó tin của Yuki.

Hồi cấp hai, khi một bạn nữ lỡ xì hơi, Yuki đã an ủi rằng: “Mùi thơm mà, cậu đừng bận tâm làm gì”. Cách quan tâm đó sai quá sai. Nhưng kết quả là chuyện đó lại trở thành một câu chuyện cười và mọi thứ được giải quyết êm đẹp.

“......Vui thật đấy.”

Chỉ cần trò chuyện, chỉ cần mong chờ xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo thôi cũng đủ vui rồi. Đó chính là Yuki.

Những cảm xúc nhen nhóm trong tôi đang dần thành hình. Lý tưởng mà tôi ấp ủ. Con người mà tôi muốn trở thành.

Tôi muốn Yuki nghe về điều đó. Sớm hơn cả bố mẹ, sớm hơn bất cứ ai, cậu ấy phải là người đầu tiên.

Không chỉ đơn thuần là đuổi theo bóng lưng Yuki nữa. Mà là con đường tôi hướng tới để có thể sánh bước bên cạnh cậu ấy――.

“Sẽ ổn thôi. Yuki sẽ không bao giờ phủ nhận đâu!”

Đó là sự tin tưởng tuyệt đối. ――Một tương lai rộng mở. Đôi mắt tôi không còn chút u sầu nào.

“Số 4 chạy đi! Chạy thoát đi! Đừng để thua số 8! Chết tiệt, sao lại tụt lại thế hả!”

“Đồ ngốc Yukiiiiiiiiiiiiii!” Dưới bầu trời ảm đạm đầy mây, tiếng hét của Shiori chẳng thể vọng lại. Nó hoàn toàn bị nhấn chìm bởi sự cuồng nhiệt xung quanh.

“Sao thế, phản ứng gì mà y hệt mấy ông chú trượt kèo cá độ lớn vậy.”

“Cái này mà là sở thú á!?”

“? Thì được xem ngựa còn gì. Hơn nữa, những mảnh đời bi hài lẫn lộn thế này đích thị là một cái sở thú rồi!”

“Đây là trường đua ngựa mà!”

Nơi tôi và Shiori đang đứng là trường đua ngựa. Chúng tôi đang ngồi trên khán đài theo dõi cuộc đua.

“Tôi đã bảo là đi xem động vật mà.”

“Cái này sai quá sai rồi!”

Thấy Shiori vẫn chưa chịu chấp nhận vì lý do nào đó, tôi thở dài ngán ngẩm.

“Với lại cái bộ dạng đó là sao. Phải biết suy nghĩ về quy định trang phục chứ.”

“Ai mà biết được chứ!?”

“Nghe này. Ở trường đua ngựa, kẹp bút chì đỏ lên tai và cầm tờ báo đua ngựa mới là đúng lễ nghi.”

“Xung quanh làm gì có ai như thế đâu?”

“Thời thế thay đổi rồi sao. Buồn thật...”

Phong cách Analog chỉ còn mỗi mình tôi. Tôi tháo cây bút chì đỏ trên tai xuống.

“Nhưng mà gác chuyện đó sang một bên, bộ đồ đó hợp với cậu lắm, dễ thương đấy.”

“Cậu có cái tinh thần kiểu gì mà lại khen mình vào lúc này thế!?”

Vì đinh ninh là đi sở thú nên Shiori ăn mặc khá thoải mái để dễ vận động. Nếu tham gia các hoạt động trải nghiệm hay tiếp xúc với động vật thì có khả năng bị bẩn. Đó là một phán đoán hợp lý.

“Nè, Yuki. Có ổn không vậy? Chúng ta vẫn là vị thành niên đấy?”

“Đừng lo. Miễn không mua vé cá cược thì chẳng có vấn đề gì cả.”

Phí vào cửa cũng rẻ, chỉ hai trăm yên. Lần đầu tiên tôi đến trường đua ngựa, không khí nóng hừng hực và dục vọng cuộn trào khắp nơi.

Đây cũng là một trải nghiệm mới mẻ. Tuy nhiên, sau này cờ bạc vẫn là thứ nghiêm cấm tuyệt đối.

“Sao cậu lại nghĩ đến việc đi trường đua ngựa vậy?”

“Tôi không phải chủ ngựa, nhưng sắp tới có một con ngựa mang tên tôi sẽ tham gia đua. Nó là một chú ngựa trắng rất dễ thương, tên là 『Himiyama Yukito O』. Kiểu như nhượng quyền đặt tên ấy mà.”

“Có quá nhiều điểm đáng quan ngại rồi đấy!”

Tôi giải thích chi tiết đầu đuôi cho Shiori. Dù không mua được vé cá cược, nhưng tôi cũng tò mò về tương lai của Himiyama Yukito O. Biết đâu sau này cái tên đó sẽ xuất hiện trên báo đua ngựa hay truyền hình trực tiếp cũng nên.

Cái gì cũng là trải nghiệm cả. Tôi đến đây quan sát xem trường đua ngựa là nơi như thế nào thôi.

“Lần tới tôi sẽ nhờ Rishuu-san dẫn vào khu ghế dành riêng cho chủ ngựa. Đó là ghế VIP được đãi ngộ đặc biệt đấy. Ghế VIP. Nghe nói ở đó mới thực sự có quy định về trang phục...”

Trang phục trang trọng được khuyến khích ở khu vực đó. Nhất định tôi muốn trải nghiệm thử một lần.

“Nhưng mà nè, cái tên 『Himiyama Yukito O』 ấy, không đổi được sao? Nếu là 『Yukito O』 thì mình có thể cổ vũ từ tận đáy lòng rồi. Tiện thể thì mình muốn đổi thành 『Kamishiro Yukito O』 hơn.”

“Thế nên tôi mới muốn đổi cái phần Yukito O đi đấy...”

Tại sao cứ cố chấp giữ lại chữ Yukito O thế nhỉ? Hiihiiihii.

Xem đua xong, chúng tôi rời khỏi chỗ ngồi. Bên trong trường đua có rất nhiều hàng quán ăn uống đầy đủ. Cửa hàng lưu niệm cũng phong phú hơn tôi tưởng tượng với bánh quy, áo phông, thú nhồi bông các loại.

“Cứ tưởng hình ảnh nơi này sẽ toàn đàn ông, nhưng bầu không khí khác hẳn nhỉ.”

“Tôi cứ nghĩ nó phải là chốn suy đồi với tiếng gào thét của mấy ông chú cơ, nhưng không ngờ lại sạch sẽ phết.”

Tôi đã tưởng tượng ra cảnh những con nghiện cờ bạc thua sạch vốn liếng lao vào đánh nhau, nhưng không hề có bầu không khí hỗn loạn nào. Thậm chí còn có cảm giác phấn khích như ở quầy lưu niệm của sở thú, Shiori trông cũng có vẻ vui vẻ. Tôi cũng phải mua chút quà về cho gia đình mới được.

Trong lúc đang tận hưởng như vậy, tôi thấy một người đàn ông được khiêng đi, chắc là do sức khỏe không tốt. Chỗ tôi và Shiori ngồi là ghế ngoài trời, dù trời râm mát nhưng vẫn oi bức. Xem một trận thì không sao, nhưng ngồi lâu rất dễ xảy ra vấn đề về sức khỏe.

“Cậu không bị say nắng chứ?”

“Ừm! Mình bình thường mà.”

Cô ấy cười tươi rói, nhưng tôi không ngây thơ đến mức tin vào nụ cười đó.

“Để đề phòng thôi. Dán cái này vào.”

Tôi lấy miếng dán hạ sốt từ trong túi ra và dán lên trán Shiori. Tiện tay tôi cũng dán cho mình một miếng.

“Ahahaha. Kỳ cục quá. Nhưng mà, giống nhau nhỉ!”

“Thực tế hơn là hình thức.”

Tôi không muốn cô ấy làm những chuyện liều lĩnh như đi giày cao gót trên đường tuyết trơn trượt. Dù không chuẩn bị giày đi tuyết, thì ít nhất cũng phải quản lý rủi ro ở mức tối thiểu. Để xảy ra tai nạn hay chấn thương lớn rồi mới hối hận thì đã muộn. Mất bò mới lo làm chuồng. Mọi người cũng cẩn thận nhé?

“Yuki ấy, lúc nào cũng chuẩn bị chu đáo nhỉ.”

“Vì số tôi đen đủi lắm. Bộ sơ cứu là vật bất ly thân rồi.”

Dựa trên những kinh nghiệm trước đây thì tự nhiên sẽ học được cách chuẩn bị thôi. Bất chợt, vẻ mặt Shiori trở nên nghiêm túc thực sự. Như thể cô ấy vừa hạ quyết tâm điều gì đó.

“Này, mình có chuyện muốn Yuki nghe!”

Shiori lấy hết can đảm. Cô ấy rướn cả người tới như muốn lao thẳng vào lòng tôi. Theo đà đó, tôi đỡ lấy cô ấy. Khoảng cách gần đến vô tận. Khuôn mặt Shiori choán hết tầm nhìn của tôi.

“A-awawa! Gần quá, mặt Yuki...! À, ừm, h-h-h-hô-hôn được không!?”

“Bình tĩnh đi.”

Tuy đang hỗn loạn nhưng Shiori vẫn hỏi ý kiến, thật là lương thiện. Thế gian này có quá nhiều kẻ không lương thiện rồi! Vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy tôi, không hề có ý định buông ra, Shiori thì thầm.

“――Chỉ một chút nữa thôi. Mình cần thêm dũng khí.”

Trước câu nói ấy, tôi chỉ còn biết gật đầu.

“Xin lỗi nhé. Để cậu phải đi cùng mình đến tận giờ này.”

“Chỗ này là...?”

Mặt trời đã lặn, màn đêm đang dần buông xuống.

Shiori bảo “Có nơi muốn đi cùng”, và nơi cô ấy dẫn tôi đến là cây cầu vượt đi bộ năm xưa, nơi tôi từng đỡ thay cho Shiori và bị thương. Kể từ khi tai nạn xảy ra, tôi đã đi qua con đường này bao nhiêu lần. Nhưng chưa bao giờ tôi đi cùng Shiori. Tôi không cố ý tránh né, chỉ là tự nhiên mọi chuyện lại thành ra như vậy.

Nhìn xuống mặt đường, những chiếc xe đang lao vun vút. Tiếng động cơ vang vọng không dứt. Âm thanh ấy chẳng hiểu sao lại dễ chịu, khiến tôi lắng tai nghe. Ngắm nhìn dòng xe cộ qua lại, trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc kỳ lạ.

Dòng người trôi đi, chẳng liên quan gì đến tôi. Nhưng ở đó là cuộc đời của từng người, và biết đâu đấy, một lúc nào đó những con đường sẽ giao nhau. ――Và cũng giống như vậy, rồi sẽ có lúc phải chia ly.

“Hôm nay vui lắm! Cảm ơn cậu đã đồng ý dù mình liên lạc đột ngột như vậy.”

“Nhắc mới nhớ, cậu bảo có chuyện muốn nói mà.”

“Ừm. Nói đúng hơn là――có chuyện muốn cậu nghe thì đúng hơn.”

Shiori cũng hướng ánh nhìn xuống dưới. Tôi không biết đôi mắt ấy đang nhìn vào điều gì. Đêm thành phố rực sáng. Giờ này sự huyên náo vẫn chưa dứt. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy biểu cảm thoắt ẩn thoắt hiện của Shiori.

Mái tóc đuôi ngựa cũng đã tĩnh lại. Không còn cảm giác nôn nóng, bồn chồn như trước kia nữa.

Nếu là Shiori của vài tháng trước, chắc chắn cô ấy sẽ không thể trưng ra bộ mặt như bây giờ tại chính nơi đã xảy ra tai nạn này.

“Gió mát thật đấy.”

“Mong mùa thu đến nhanh thật.”

Mùa hè này đã được tận hưởng đến mức chán chê rồi. Nào là đi biển với bạn cùng lớp, nào là đi du lịch với gia đình. Những cuộc tình một đêm (cười nhạt) ở hồ bơi, hay lên núi bắt côn trùng. Những ngày mưa không ra ngoài được thì đắm chìm trong mấy con game nhảm nhí, may vá quần áo hay hóng chuyện phốt trên mạng xã hội, nói là đã vắt kiệt mùa hè cũng chẳng ngoa. Ngay cả bây giờ nếu về nhà, bà chị tôi, người gần đây mới biết ở nước ngoài có bãi biển khỏa thân, lại bắt đầu nói mấy câu kiểu “Nudist Home nhé”, còn mẹ thì lấy cớ tiết kiệm điện nên ở nhà cũng mặc đồ bơi đi lại. Đầu óc mấy người là mùa hạ vĩnh cửu à? Mùa thu mau tới cứu tôi với!

Toàn là những ký ức không nên nhớ lại, nhưng trong đó cũng có cả sự hiện diện của Shiori.

Biểu cảm trong ký ức ấy. Nhìn lại thì, Shiori đã luôn――.

“Vậy sao. Ra là thế... Cậu cuối cùng cũng vượt qua được rồi nhỉ.”

“Ahaha. ――Yuki đúng là tinh ý thật đấy.”

Cô ấy cười ngượng nghịu. Điều đó là minh chứng rõ ràng hơn bất cứ thứ gì.

Shiori của những ngày mới gặp lại ở cấp ba, cô gái chỉ biết lặp đi lặp lại lời xin lỗi với khuôn mặt chực khóc, giờ đã không còn nữa.

“Tôi nói hơi dai, nhưng tôi không cần lời xin lỗi đâu.”

“...Mình không nói đâu. Vì Yuki không muốn thế mà.”

Dù tôi có nói bao nhiêu lần là tôi không để bụng, cô ấy vẫn không hiểu. Hối hận, than khóc, và tận cùng của nỗi day dứt.

Tôi không có cách nào biết được Shiori đã rơi bao nhiêu nước mắt, đã chìm trong bi thương đến nhường nào.

Nhưng có một điều duy nhất tôi có thể nói, là tôi không mong muốn điều đó. Tôi hành động theo phán đoán của mình. Kết quả đó hoàn toàn là trách nhiệm của bản thân tôi. Là thứ tôi phải gánh vác.

“Câu lạc bộ bóng rổ nữ vui lắm. Các senpai cũng hiền nữa, ngày nào cũng thấy thật trọn vẹn.”

“Cũng bõ công tôi bán cậu với giá cao cho hội trưởng nhỉ.”

“Là buôn người sao!?”

Shiori sốc đến mức há hốc mồm, nhưng điều đó chứng tỏ cô ấy được cần đến nhường nào.

Ngoài bóng rổ nữ ra, còn rất nhiều câu lạc bộ thể thao khác muốn có cô ấy. Một ngôi sao được săn đón khắp nơi.

Shiori đã bẻ tay tôi ngược ra sau, nhưng thứ tôi bẻ cong lại chính là cuộc đời của Shiori. Không cần nói cũng biết tội của ai nặng hơn. Có vẻ như cuối cùng, cuối cùng thì Shiori cũng nhận ra. ――Rằng chỗ của Shiori, không phải là ở bên cạnh tôi.

“Yuki bảo bọc quá mức rồi đấy.”

Shiori quay lại. Vừa tìm kiếm từ ngữ, vừa như dò dẫm.

Cô ấy đưa ngón tay vuốt ve chiếc đồng hồ đeo tay. Chiếc đồng hồ tôi tự làm và tặng cho cô ấy.

“Đây chắc chắn là cảm giác tự ti. Mình chỉ đang bước đi trên con đường mà Yuki đã dọn sẵn. Ngay cả chuyện vào đội bóng rổ, cũng là Yuki chuẩn bị để mình được đón nhận. Cả chuyện tiền nong nữa, nếu không có Yuki thì mình chẳng thể nào kiếm được. Mình cứ mãi ỷ lại, chìm đắm trong sự dịu dàng đó――rồi bị đá.”

“Không phải thế.”

Không phải là bảo bọc quá mức hay gì cả. Tôi chỉ muốn trả lại những gì tôi đã cướp mất từ Shiori thôi.

Thời gian đã lãng phí, tuổi thanh xuân vui vẻ lẽ ra cô ấy phải được hưởng. Shiori có con đường hạnh phúc mà cô ấy xứng đáng――.

“Đừng coi mình như trẻ con nữa, Yuki.”

Shiori nhanh chóng vòng ra sau, tựa đầu vào lưng tôi. Một sự cự tuyệt mạnh mẽ.

Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được ý chí phủ định rõ ràng từ Shiori.

“...Lưng cậu rộng thật. Ngầu lắm, vững chãi lắm, và đã bảo vệ mình. Vì mình cứ đuổi theo cậu mãi nên mình biết. Mình muốn đuổi kịp, muốn một ngày nào đó có thể đứng ngang hàng bên cạnh cậu, mình đã nghĩ như thế. Nhưng Yuki cứ tiến về phía trước mãi thôi. Mình không thể nào đuổi kịp được.”

Những ngón tay mảnh khảnh của Shiori túm chặt lấy áo phông của tôi. Giọng cô ấy run run.

2b58c1d3-568f-4f15-8221-43e8a45a500b.jpg

Dù vậy, không cần nhìn tôi cũng biết. Shiori lúc này không hề khóc.

“Nhưng mà, chuyện đó cũng đương nhiên thôi. Không đuổi kịp là có lý do cả, Yuki đã dạy mình điều đó ngay từ đầu rồi, thế mà mình lại đi đường vòng xa quá. Mình đúng là ngốc thật.”

“Cần gì phải đuổi kịp. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cậu nên tận hưởng cuộc đời của chính mình đi.”

Giờ này chắc cô ấy cũng chẳng muốn đôi co làm gì.

“Đúng, chẳng cần phải đuổi kịp. Dưới mắt Yuki, mình chỉ là đứa trẻ con chẳng làm được tích sự gì. Ngay cả chuyện của bản thân cũng không tự quyết định được. Nhưng mà nhé, mình tìm thấy rồi!”

Bất chợt, Shiori buông ra. Cô ấy lùi lại vài bước, rồi ngẩng phắt đầu lên đầy mạnh mẽ.

“Tìm thấy?”

Tôi hỏi lại trong sự mơ hồ. Tôi không hiểu một Shiori vốn dĩ rất dễ hiểu. Một cảm giác kỳ lạ.

Đôi mắt to tròn ngấn nước đang muốn giãi bày điều gì đó. Thắp lên một ánh sáng đầy nghị lực.

“Điều mình muốn làm, điều mình nên hướng tới. Con đường mà mình phải đi――con đường của riêng mình.”

Shiori đang định nói về tương lai. ――Một tương lai không có tôi, một chặng đường phía trước không liên quan đến tôi.

“Điều mình nên nói, không phải là xin lỗi. ――Là cảm ơn, đúng không nhỉ.”

Không phải xin lỗi mà là cảm ơn. Đó chắc chắn là sự trưởng thành của Shiori. Từ một đứa trẻ trở thành người lớn.

Trong thế giới chật hẹp ấy, Shiori từng chấp niệm với tôi, giờ đang dang rộng đôi cánh chuẩn bị bay đi.

Shiori vươn tay về phía mặt trăng. Chẳng thể nào chạm tới được. Thứ cô ấy tìm kiếm, là tự do.

Đây là 『Nghi thức chia tay』 của chúng tôi.

Thế giới này có biết bao nhiêu người sinh sống. Chẳng việc gì phải cố chấp với tôi cả. Ở đâu đó sẽ có người trân trọng, yêu thương và mang lại hạnh phúc cho Shiori.

Đó là trọng trách quá lớn mà tôi hiện tại hoàn toàn không thể làm được. Gánh nặng quá sức. Tôi cũng chẳng có sự giác ngộ đó. Vì vậy――.

“Nghe này, Yuki.”

Cứ như một người khác vậy. Một Kamishiro Shiori trưởng thành mà tôi không hề biết.

Thể chất của Shiori vốn đã luôn mạnh nhất rồi. Giờ đây tinh thần của cô ấy cũng đang dần bắt kịp.

Sự mạnh mẽ của con tim, đi kèm với bản lĩnh, một thiếu nữ tỏa ra sức hút khác biệt hoàn toàn với Shiori trước đây. Không――là một người phụ nữ.

“Mình ấy, tương lai mình muốn trở thành y tá!”

“...Y tá?”

Một từ vựng ngoài dự đoán khiến nét mặt tôi thoáng chút u ám.

“Shiori, cái đó là...”

“Không phải! Không phải vậy đâu! Đây là giấc mơ của mình. Mình không muốn cậu hiểu lầm!”

Như muốn xóa tan sự nghi ngờ, Shiori vội vàng nói tiếp.

“Hôm trước, trong lúc hoạt động câu lạc bộ có senpai bị thương. Lúc làm quản lý, mấy cách sơ cứu Yuki dạy mình đã phát huy tác dụng. Được chị ấy cảm ơn mình vui lắm, hóa ra ngay cả mình cũng có thể giúp ích cho ai đó. Lúc Yuki bị thương, mình đã chẳng làm được gì, chỉ biết hoảng loạn cuống cuồng lên.”

Những tâm tư được tuôn trào trôi chảy như một bài thuyết trình.

Có lẽ cô ấy đã luyện tập rất nhiều lần, cho chính khoảnh khắc này.

“Lúc đó, mình đã nghĩ. Mình cũng muốn trở thành một người có thể nâng đỡ ai đó như vậy.”

Shiori trông rạng rỡ như đã trút bỏ được gánh nặng, khiến tôi cũng thấy nhẹ lòng.

“Đây là lời hứa quan trọng của riêng mình mà mình đã tìm thấy. Tất nhiên, không phải là không có ảnh hưởng từ Yuki. Nhưng không phải mình đang bị quá khứ níu chân đâu! Mình thật lòng muốn làm một công việc có thể ở bên cạnh những người đang gặp khó khăn, những người đang cần giúp đỡ nhất, để nâng đỡ và động viên họ... Mình đã tự quyết định theo ý chí của mình. Không phải vì ai khác, mà là vì chính mình!”

Cô ấy đặt tay lên ngực, dệt nên những lời nói tĩnh lặng. Quyết tâm không gì lay chuyển được của Shiori đang hiện hữu ở đó.

Tôi bàng hoàng. Từ bao giờ tôi đã trở nên ngạo mạn đến thế?

Vốn dĩ, tôi không có tư cách xen vào quyết định của Shiori. Có lẽ tôi đã vô tình coi thường Shiori từ lúc nào không hay. Tôi đã đánh giá thấp cô ấy. ――Cô ấy là một người phụ nữ mạnh mẽ đến nhường này.

“Nếu là cậu làm y tá thì bệnh nhân mừng lắm đây.”

“Thật thế hả?”

Cô ấy cười bẽn lẽn đầy xấu hổ. Sự hiện diện thiên chân vô tà của Shiori chắc chắn sẽ tiếp thêm sức mạnh cho bệnh nhân.

Chỉ cần có cô ấy ở bên, tâm trạng sẽ trở nên tươi sáng hơn. Giống như tôi đã từng vậy.

Đó là tài năng thiên bẩm mà Shiori sở hữu, chỉ mình Shiori có.

“Haa...”

Tôi khẽ thở dài. Tôi đúng là thằng đại ngốc. Tôi chẳng hiểu gì về Shiori cả.

Không, cả mẹ, cả chị, cả Hinagi nữa. Có lẽ tôi chưa từng thực sự hiểu ai cả. Chỉ là tự mãn, cứ ngỡ là mình đã hiểu thôi. Tôi cảm thấy như trút được gánh nặng trên vai. Có lẽ bấy lâu nay tôi đã quá nghiêm trọng hóa vấn đề. Như Setsuka-san đã nói, kết cục là tôi chẳng tin tưởng bất kỳ ai.

Bởi vì, ngay cả chính bản thân mình tôi còn không tin được. Nhưng dù tôi không làm gì, mọi người vẫn tiến về phía trước. Họ bước đi mạnh mẽ hướng tới tương lai bằng chính đôi chân của mình. Tôi chẳng cần phải xía vào. Cái hành động ngạo mạn đó chẳng khác nào sự xúc phạm đến tôn nghiêm của họ. Quyết định của Shiori là thần thánh, là bất khả xâm phạm.

“Phải cố gắng học thôi!”

Shiori xốc lại tinh thần. Khí thế hừng hực.

“Cậu đã tìm thấy thứ khiến mình có thể dốc lòng rồi nhỉ.”

“Ừm! Tất cả là nhờ Yuki, là ơn-Yuki đó!”

“Cái từ đó tuyệt đối không trend nổi đâu. Ai là người đi truyền bá thế hả?”

Shiori đang cố gắng trở thành một ai đó... Có lẽ tôi không còn cần thiết nữa rồi.

Y tá là nghề chuyên môn. Muốn làm y tá nghĩa là phải vào đại học có khoa điều dưỡng, cao đẳng hoặc trường nghề. Lộ trình rất rõ ràng. Một khi đã quyết định thì không còn yếu tố nào để lạc lối nữa.

Thật chói lóa. Vì Shiori đang nhìn về một tương lai xa xăm hơn tôi, kẻ chẳng nhìn thấy tương lai đâu,rất nhiều.

Tôi nhớ đến câu chuyện ngụ ngôn Aesop 『Rùa và Thỏ』.

Shiori nói cô ấy không đuổi kịp tôi. Nhưng không phải vậy. Shiori đã vượt qua tôi từ lâu và đang tiến về phía trước. Kẻ không đuổi kịp, kẻ đang nhìn theo bóng lưng người khác chính là tôi.

Chỉ mong rằng, ở phía trước đó là hạnh phúc của Shiori――.

“Phải rồi! Dufufufu. Tôi mới nghĩ ra cái này hay lắm này.”

“Sao thế Yuki? C-Cảm giác cứ tởm tởm thế nào ấy...”

Những gì tôi có thể làm, chỉ còn lại một việc duy nhất. Tôi biết. Cô ấy không cần giúp đỡ.

Đây là món quà chia tay. Nếu Shiori muốn trở thành y tá, thì việc tôi đẩy cô ấy một cái để đến gần hơn với lý tưởng đó chắc cũng được tha thứ nhỉ. Đó là sự hợp tác cuối cùng tôi có thể dành cho Shiori.

“Khi nào quyết định chính thức, tôi sẽ nói.”

“Ừ-Ừm.”

Trông cô ấy có vẻ lo lắng, nhưng đây sẽ là kinh nghiệm khó có được đối với Shiori.

Hinagi trở thành nhà văn, Shiori nhắm đến làm y tá, hả. Nhắc mới nhớ, mẹ cũng đang chuẩn bị ra ở riêng. Chị hai thì tôi không biết, nhưng với nhan sắc và tài năng đó thì làm gì cũng được tha thứ thôi. Xinh đẹp là công lý mà.

Để tìm kiếm vinh quang, mỗi người đều đang tiến bước trên con đường của riêng mình.

Thật đáng tự hào. Đồng thời cũng thật đáng ghen tị. Vì tôi chẳng có gì cả. Rồi một ngày nào đó, mọi người sẽ lần lượt rời khỏi tôi, kẻ cứ mãi đình trệ ở cùng một chỗ như thế này. Tôi không thấy cô đơn vì điều đó. Ngược lại, đó là điều tôi mong muốn. Vì chỉ khi vươn tay ra, người ta mới nắm bắt được hạnh phúc mình mong cầu.

Kẻ đã ngừng vươn tay như tôi thì sẽ chẳng nắm được gì.

“Shiori.”

Giữa những đám mây, ánh trăng thoắt ẩn thoắt hiện. Nhưng Shiori lại đang nhìn thấy một tương lai rực rỡ.

Chúng tôi dù có trải qua bao lâu đi nữa, vẫn là những tồn tại đối lập không bao giờ giao nhau.

“Chúc mừng cậu.”

“Ừm!”

Shiori cười, nụ cười rạng rỡ như vỡ òa.

Tôi chỉ ước rằng, ít nhất hãy để tôi được cổ vũ cho cô ấy.

“……Thế này là được rồi nhỉ, Yuki?”

Sẽ chẳng có câu trả lời nào vọng lại. Nhưng tôi có cảm giác như cậu ấy đang đặt tay lên lưng, tiếp thêm động lực cho tôi.

“Mình đã cười thật tươi chưa nhỉ……”

Vừa tắm xong, tôi lẩm bẩm khi nhìn vào gương. Đối với tôi, đó là khoảnh khắc căng thẳng nhất trong cuộc đời.

Lần đầu tiên tôi hé lộ, một 『lời hứa』 với tương lai. Tôi đã tuyên bố rằng mình sẽ trở thành y tá.

Nói thành lời rồi tôi mới nhận ra. Sức nặng trách nhiệm mà những lời mình thốt ra mang lại.

Hóa ra việc cố gắng đạt được một điều gì đó lại vất vả đến nhường này.

Khi Yuki nói cậu ấy sẽ giúp đỡ một ai đó, phải chăng lúc nào Yuki cũng phải chiến đấu với những áp lực như thế này? Nếu là chuyện của bản thân thì sao cũng được. Nhưng một khi có người khác dự phần vào, trách nhiệm đó lớn đến mức không thể so sánh được. Cả kỳ vọng lẫn thất vọng, đều to lớn đến mức chẳng thể ôm xuể.

Phải có sự giác ngộ lớn đến mức nào mới có thể 『hứa』 được những điều như thế, tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Chiếc đồng hồ đeo tay Yuki tặng, chai nước hoa Yuki cho, và còn rất nhiều món đồ khác nữa.

Nhìn lại mới thấy, thế giới của tôi tràn ngập những thứ tôi nhận được từ Yuki. Cả vật chất, lẫn tình cảm.

Tôi đã nhận được nhiều hạnh phúc đến nhường này. Đã được nuông chiều nhiều đến thế này.

Ngẫm lại thì, từ dạo đó đến giờ tôi vẫn luôn đuổi theo bóng lưng Yuki. Ngay cả việc chọn trường cấp ba cũng vậy.

Hối hận về quá khứ, muốn thanh toán những sai lầm, tôi cứ mãi, cứ mãi sống dựa dẫm vào Yuki.

Bị từ chối rồi, tôi cảm giác cuối cùng mình cũng có thể nhìn nhận mọi việc một cách khách quan.

Trong truyện tranh hay tiểu thuyết tình cảm, những mối quan hệ cộng sinh đôi khi lại rất thịnh hành.

Nhưng chắc chắn, Yuki không mong muốn điều đó. Vì Yuki là người luôn hành động để mang lại hạnh phúc cho những người bên cạnh, nên cậu ấy tuyệt đối sẽ không bao giờ chọn con đường đó. Tôi có thể tin chắc như vậy.

Lời tỏ tình của một đứa con gái chẳng thể tự tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình như tôi, làm sao có thể chạm tới trái tim Yuki được.

Lần này sẽ đến lượt tôi trả lại hạnh phúc cho Yuki. Nếu vậy thì không được dựa dẫm vào cậu ấy nữa.

Tôi phải bước đi trên cuộc đời của chính mình, theo đuổi hạnh phúc của riêng mình, phải tự lập thì Yuki mới có thể yên tâm.

Bởi vì một tôi yếu đuối cứ mãi dựa dẫm vào Yuki thì sẽ chẳng thể nào làm cho Yuki hạnh phúc được.

“Mình cũng sẽ trở nên mạnh mẽ!”

Tôi hít một hơi thật sâu, xốc lại tinh thần.

Đây là, 『Nghi thức khởi đầu』.

Để xây dựng một mối quan hệ bình đẳng. Tôi muốn trở thành một người lớn tuyệt vời như thế, rồi đi đón cậu ấy.

Một tôi từng sống dựa vào Yuki đã bị từ chối và kết thúc. Yuki đã đặt dấu chấm hết cho điều đó. Thế là tốt.

Nếu không làm vậy thì sẽ không thể có được thứ mình mong muốn. Nghĩ đến câu “Khoảng tối dưới chân đèn” mà tôi lại bật cười.

Đúng là như vậy. Tôi đã chẳng nhìn thấy gì cả. Dù cho xung quanh tràn ngập hạnh phúc đến thế này.

Tôi buộc mái tóc vừa sấy khô lên thành kiểu đuôi ngựa. Phản chiếu trong gương vẫn là tôi của mọi khi.

Nhưng mà, đã khác rồi.

“Rất vui được gặp, con người mới của tôi.”

Tôi vỗ mạnh hai tay lên má, rồi nở một nụ cười.

Đó là một nụ cười của chính tôi mà tôi chưa từng nhìn thấy bao giờ.

“Cậu đang nhầm bệnh viện là nhà bạn đấy hử?”

“A, bác sĩ Reizei, đã lâu không gặp!”

“Chào hỏi kiểu gì mà bất lịch sự thế hả, ngay tại nơi này...”

Người đang vắt chéo đôi chân dài miên man, vừa thở dài vừa day trán kia chính là bác sĩ Reizei Nadeshiko.

Tôi quen cô ấy từ lâu rồi, từ hồi còn bé, cứ hễ tôi bị thương được khiêng vào bệnh viện là cô ấy lại phụ trách. Từ lần nhập viện thứ ba trở đi, cứ mỗi lần gặp mặt là tôi lại bị cô ấy thuyết giáo, nhưng ngoại hình cô ấy từ dạo đó đến giờ chẳng thay đổi chút nào. Thậm chí ngày càng xinh đẹp mặn mà hơn.

“Chẳng lẽ đây là thẩm mỹ viện?”

“Cậu muốn tôi có thêm nếp nhăn đến thế à? Gặp lại nhau ở bệnh viện mà vui mừng, tôi đâu có phải Kurogane-san đâu. Bộ cậu là mấy ông già đến bệnh viện chỉ để có người buôn chuyện đấy hử?”

“Em mới mười sáu tuổi thôi.”

“Khoe khoang tuổi trẻ trước mặt tôi, bộ cậu muốn bị rút hết máu đem đi hiến hả?”

“Máu của em mà đem đi truyền thì vận may của người nhận sẽ tụt xuống mức thấp nhất đấy ạ. Ahahahaha.”

“Cái khiếu hài hước vô đối đó không di truyền được đâu, nên làm ơn hãy để nó tuyệt chủng ở thế hệ cậu đi nhé.”

Bác sĩ Reizei lúc nào cũng thông minh và thú vị thật. Đây mới là người lớn đáng kính trọng chứ.

Tiện thể thì Kurogane-san là y tá làm việc tại bệnh viện này. Cô ấy cũng là người quen lâu năm, hồi tôi nhập viện lần đầu, cô ấy vẫn còn là y tá mới vào nghề. Tôi vẫn nhớ hình ảnh cô ấy dù bị chỉ đạo đủ điều nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ hết mình. Kurogane-san đó giờ đây có vẻ cũng đang thuận lợi thăng tiến trong sự nghiệp. Cảm giác như đang dõi theo sự trưởng thành của ai đó, xúc động thật.

Nhắc đến hiến máu mới nhớ, ma cà rồng hút máu để giữ gìn tuổi xuân đấy.

“Bác sĩ lúc nào cũng xinh đẹp, chẳng lẽ là...”

Bóng tối của bác sĩ Reizei sâu thẳm thật.

“Này nhé, cậu có cái tật xấu là cứ nghĩ khen phụ nữ qua loa là được tha thứ đấy hử.”

“Vậy em phải khen một cách trân trọng ạ?”

“Đúng rồi đấy. Thế thì cậu thử khen xem tôi đẹp ở chỗ nào một cách trân trọng xem nào.”

Tôi nhìn chằm chằm vào bác sĩ Reizei. Vì bị chê là qua loa, nên tôi tập trung toàn bộ thần kinh để khen ngợi như thể dùng máy CT quét thấu cả bên trong. Bác sĩ Reizei là một mỹ nhân. Đúng chuẩn Yamato Nadeshiko như cái tên của cô ấy. Nói cách khác, những yếu tố dễ thấy ngay từ cái nhìn đầu tiên chắc chắn cô ấy đã nghe khen đến mòn tai rồi.

Tức là, nhiệm vụ của tôi là phải đưa ra lời khen độc nhất vô nhị. Lời khen hàng hiếm!

“Đầu gối trắng muốt không tì vết tựa trân châu của bác sĩ, tỏa sáng thuần khiết, đẳng cấp đó gợi nhớ đến viên bạch ngọc tuyết thượng hạng nhất. Một vẻ đẹp quyến rũ đầy ma mị khiến người ta chỉ muốn chảy nước miếng mà dụi má vào――”

“Nghe tởm quá đi.”

“Thế cô muốn em sống sao?”

Bác sĩ Reizei tỏ vẻ ghê tởm. Lời tán dương mới mẻ chưa từng có đã thất bại thảm hại.

Vừa lấy tay che đầu gối, cô ấy vừa lầm bầm “Tôi đi mặc tất đây”. Em muốn khiếu nại.

Khen qua loa không được, khen trân trọng cũng không xong, đời đúng là không như mơ.

Nhắc đến yếu tố được khen, bác sĩ không đeo cái đó. Rõ ràng là món đồ thời trang mà.

“Cái thứ sặc mùi trọc phú đó đâu rồi ạ?”

“À, cái ống nghe bằng vàng ấy hả? Lúc đó hứng lên vì thấy lạ nên mua đại, nhưng mà gu thẩm mỹ tệ quá. Cũng cũ kỹ lắm rồi, giờ để ở nhà trông nhà thôi.”

Lần đầu gặp mặt, thứ lấp lánh trên cổ cô ấy đã để lại ấn tượng mạnh mẽ trong tôi.

“Cô vẫn còn giữ à! Giá vàng mười năm nay tăng gấp đôi rồi đấy ạ.”

Giá vàng tăng liên tục qua từng năm. Mười năm tăng khoảng gấp đôi, nhưng so với hai mươi năm trước thì tăng gấp bảy lần. Tùy vào tình trạng bảo quản, nhưng bán cái dây chuyền vàng mua từ đời tám hoánh nào đó có khi còn lời to, lạm phát là thế đấy.

“Bán được không nhỉ? Dính đầy ráy tai tôi đấy.”

“Đó chẳng phải là giá trị gia tăng tuyệt vời nhất sao.”

“Quả nhiên là tởm thật.”

Bác sĩ bắt đầu ngoáy tai. Rồi ngoáy cho cả tôi nữa. Xin cảm ơn ạ.

“Mà này, hôm nay cậu không bị thương nhỉ?”

“Đáng lẽ là gãy xương đấy, nhưng dạo này vận khí lên hương nên thoát nạn.”

Lúc bị Tsubaki-san đẩy ngã, thú thật tôi đã nghĩ “thôi xong rồi”.

“Không gãy xương định kỳ là cậu không chịu được hử?”

“Đăng ký gói dài hạn mà.”

“Đừng có dùng xương để thanh toán nhé.”

Bone Pay. Chắc gãy xương phức tạp toàn thân quá.

Bác sĩ Reizei vắt chéo chân đổi bên, nhấp một ngụm cà phê. Thích thế...

“Tưởng cậu đến làm gì, hóa ra là khám tổng quát. Học sinh cấp ba thì khám ở trường rồi, nhưng muốn kiểm tra kỹ hơn thì cũng tốt thôi. Dù sao cậu cũng nổi tiếng với mấy vụ chấn thương nặng mà. Nổi tiếng vì bệnh tật thì cũng chẳng lạ gì. Ah, cà phê ngon quá.”

“Trước mặt người từ sáng chỉ uống mỗi nước lọc mà cô làm cái trò bạo ngược gì thế...”

“Tôi ăn cả bánh bao nữa này.”

“Đồ mỹ nhân ác quỷ!”

Độc ác đến thế là cùng.

“Vui thật đấy.”

Tôi run run nắm chặt tay. Đói quá đi... Muốn ăn đồ ngọt quá đi...

Thực ra ngoài tôi thì ông chú cũng khám tổng quát. Nghe nói gan ông ấy kêu cứu từ lâu rồi, nhưng tình hình căng thẳng quá nên không lo được. Nhân dịp này, cả hai cùng đi bảo dưỡng cơ thể luôn. Chiều theo ông chú, tôi cũng đăng ký gói hai ngày một đêm.

Thật ra còn lý do khác nữa, nhưng chuyện đó để sau, khác với tôi trẻ khỏe, ông chú có vẻ toang lắm rồi. Lúc nào sắc mặt cũng tệ hại. Chỉ là triệu chứng chưa lộ ra ngoài thôi, chứ có hỏng hóc vài chỗ nữa cũng chẳng lạ. Cuối cùng cũng giải tỏa được khúc mắc với Tsubaki-san và Kikyou-chan, lại còn nối lại được với bố mẹ tưởng đã cắt đứt. Có chuyện gì thì gia đình lại đau lòng.

“Biết đâu đấy, đây là lần cuối tôi gặp cậu ở bệnh viện này cũng nên.”

Bác sĩ Reizei với vẻ mặt u sầu đột nhiên nói lời chia tay. Ơ, tại sao!?

“Bác sĩ là bác sĩ riêng của em mà.”

“Hả, tôi ghét cái đó lắm nhé?”

Bác sĩ Reizei chớp chớp mắt.

“Quá đáng.”

“Nghe này. Người bình thường không ai một năm nhập viện vì chấn thương nặng đến ba lần đâu nhé?”

“Kỷ lục cao nhất đấy. Vui ghê ★”

Chuyện cũng lâu rồi, hồi đó tôi bị mấy cô y tá mắng cho té tát.

“Làm ơn đừng có phá kỷ lục đấy nhé.”

Sai lầm của tuổi trẻ ấy mà. Giờ thì chắc tôi xử lý khéo hơn rồi.

“Nhưng mà tại sao ạ? Cô định chuyển việc à?”

Chắc cũng chẳng cần thiết đâu, nhưng bác sĩ hạ giọng tiết lộ.

“Thực ra tôi đang tính mở phòng khám riêng. Chắc cũng phải vài năm nữa, nhưng fufufu, lúc đó tôi sẽ là viện trưởng. Nắm quyền lực trong tay, tha hồ lên mặt với cấp dưới nhé.”

Bác sĩ Reizei ưỡn ngực tự mãn. Không dám nói thẳng, nhưng mà... vĩ đại thật.

“Mở phòng khám ạ?”

Câu trả lời bất ngờ khiến tôi ngạc nhiên. Xung quanh tôi đang đón làn sóng khởi nghiệp chưa từng có. “Vấn đề nan giải là tìm đất. Nói một cách nào đó, thành công hay không là do vị trí quyết định mà.”

Khoan đã? Những mảnh ghép đang nhanh chóng được lắp ráp. Thử nghĩ mà xem.

Nếu tầng một của chung cư là phòng khám thì sao?

Đó là cảm giác an tâm tuyệt đối. Nếu là cửa hàng tiện lợi, ban đêm người ra vào có thể ồn ào, nhưng phòng khám thì không lo chuyện đó.

Tất nhiên, vì là chung cư dành cho các heroines, nên bác sĩ Reizei sẽ được áp dụng giảm giá cho heroine.

Văn phòng của mẹ ở tầng hai, tầng một là phòng khám. Phải bàn bạc với Rishuu-san ngay lập tức.

“...Biết đâu, em có thể chuẩn bị đất cho cô đấy.”

“Cậu là địa chủ hả? Cưới ngay thôi.”

“Không phải thế đâu ạ.”

“Thế thì ly hôn.”

“Vô lý đến mức thấy sảng khoái luôn!”

Chưa bàn chi tiết thì chỉ là bánh vẽ. Gieo hy vọng hão cũng không tốt, nhưng cũng không thể tự tiện quyết định. Bác sĩ Reizei chắc cũng có nguyện vọng riêng. Tôi giải thích kế hoạch cho bác sĩ.

“Yukito-kun, cho cậu cái tất này nè.”

Tôi nhận được đôi tất vừa mới cởi còn nóng hổi. Ủa, bác sĩ Reizei?

“Món khoái khẩu của cậu là ráy tai tôi nhỉ?”

“Tự nhiên cô bị sao thế bác sĩ!?”

Bác sĩ Reizei vốn điềm tĩnh lạnh lùng nay lại thốt ra những lời không tưởng.

“Không cần khách sáo đâu. Đầu gối cậu thích đây nè. Sờ thoải mái nhé.”

Đang hoang mang trước sự điên loạn đột xuất này, tôi nhận ra mắt bác sĩ đã biến thành hình 『¥』.

“Mờ mắt vì tiền rồi!?”

Tưởng chỉ là biểu cảm trong truyện tranh thôi chứ!? Không ngờ có người mắt biến thành hình ¥ thật.

“Chỉ là, em còn phải bàn bạc lại đã.”

“Sau này, tôi sẽ lo cho cậu nhé.”

Thôi xong, hồn bay phách lạc rồi. Đột nhiên mục tiêu tương lai cụ thể hóa khiến bác sĩ cũng dao động.

Nhưng mà, tôi thực sự đã được bác sĩ chăm sóc từ tấm bé. Cả Kurogane-san nữa, lòng kính trọng tôi dành cho những người làm nghề y là vô cùng lớn. Tôi vẫn luôn muốn có ngày được đền đáp.

Đây là cơ hội ngàn năm có một. Vậy thì, nắm bắt nó hay không là do quyết định của tôi.

Tôi đã được các bác sĩ cứu giúp không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần bị thương, họ đều kiên trì điều trị cho tôi một cách tốt nhất.

Không chỉ chữa trị. Thấy tôi bị thương liên tục, họ đã nghiêm túc khuyên nhủ tôi hãy trân trọng bản thân hơn. Bị mắng. Bị giận. Nhưng những điều đó thật ấm áp.

Chính vì vậy, tôi tôn trọng con đường Shiori đã chọn và muốn giúp cô ấy một tay.

“Đằng nào thì Kurogane-san cũng lại chăm bẵm cậu thôi, nhưng trước mắt lần này có vẻ không sao là tôi yên tâm rồi. ――Yukito-kun, cậu lớn thật rồi.”

Bác sĩ Reizei xoa đầu tôi dịu dàng như để trấn an, giống như cách cô ấy vẫn làm khi tôi còn nhỏ.

Trong lúc nhập viện, tôi chưa bao giờ thấy cô đơn. Lúc nào cũng có ai đó ở bên. Chống đỡ cho tôi.

Không có tin tức là tin tốt, không đến bệnh viện là bằng chứng cho việc khỏe mạnh.

Nhưng chính vì có sự dịu dàng ở nơi này, có nơi để được cứu rỗi, làm điểm tựa nên con người mới có thể yên tâm mà sống tiếp. Câu “Lương y như từ mẫu” quả không sai.

Nhận được tình yêu thương bao la hơn người thường rất nhiều, tôi tự nhiên cúi đầu. Cùng với lòng biết ơn sâu sắc.

“Bác sĩ, cảm ơn cô vì tất cả những gì cô đã làm cho em bấy lâu nay.”

“Ừ.”

“...Yukito, xin lỗi vì đã gây nhiều rắc rối cho con. Cả chuyện bố mẹ, chuyện vợ ta, và cả con gái ta nữa.”

“Toàn là ném hết cho người ta chứ đâu.”

Giọng nói vọng ra từ phía bên kia tấm rèm pha lẫn chút sảng khoái.

Phòng bệnh hai người. Cuộc sống nhập viện khám tổng quát hai ngày một đêm. Ông chú mở lời phá vỡ sự im lặng, tôi chẳng buồn che giấu sự ngán ngẩm mà vặn lại.

“Nhưng có một điều ta không hiểu. Bồi thường nhân sự hả? Nghe như trò đùa tai quái, nhưng tại sao con lại cất công dùng cách phiền phức đó? Có lý do gì không?”

Tôi đã nghĩ việc tách em gái ra khỏi Tsubaki-san là quan trọng, nhưng đó không phải là lý do duy nhất.

Tôi băn khoăn không biết giải thích thế nào, nhưng cũng chẳng có gì phải giấu nên trả lời thành thật.

“Con nghe nói con cái nhìn vào lưng cha mẹ mà lớn lên.”

“Cái đó... thì đúng. Là quan niệm phổ biến ai cũng nói thế.”

Ông chú hạ giọng vẻ nghi hoặc.

“Con lớn lên bằng cách nhìn vào lưng mẹ. Mãi mãi, chỉ nhìn vào lưng mẹ thôi. Con chưa bao giờ thấy lưng bố, nên con muốn biết sự tồn tại của người cha là như thế nào.”

Tôi không biết bố là gì. Nên tôi muốn thử sống cùng một chút. Với bố.

Chỉ vài ngày thôi cũng được. Chỉ để thỏa mãn sự ích kỷ đó của tôi, mà tôi đã bày vẽ thêm chuyện.

“…………Xin lỗi con.”

Ông chú đang khóc. Giọng nói nghẹn ngào run rẩy. Lời xin lỗi thốt ra. Có lẽ nó bao hàm cả những chuyện trước đây lẫn chuyện lần này. Nhưng tôi vẫn thấy chưa thỏa đáng.

“Nghe nói bố thường giỏi chơi ném bóng, thế mà thất vọng quá.”

“Bóng nhanh thế ai mà bắt được. Đừng có ném bóng xoáy nữa. Bắt nạt ta à!”

“Yare yare. Ông chú đúng là đồ rác rưởi thật.”

“Con đúng là thừa hưởng đậm đặc dòng máu nhà Ouka rồi đấy.”

“May mà không phải là ông chú.”

“Đây là thời kỳ nổi loạn của con trai sao...”

Đang đôi co mấy chuyện nhảm nhí thì cửa mở, Kurogane-san và Shiori bước vào.

“Yuki, khỏe không?”

“Tôi có nhập viện vì chấn thương đâu.”

“Ahaha. Đúng rồi nhỉ.”

“Yukito-kun, sao dạo này không đến bệnh viện thăm chị thế? Chẳng lẽ chán chị rồi sao?”

“Có phải quán cà phê hầu gái đâu mà đến ạ.”

Vừa gặp đã bị Kurogane-san ôm chầm lấy, người này vẫn nghĩ tôi là học sinh tiểu học chắc. Hồi mới gặp, cô ấy còn là lính mới, giờ thì phong thái đầy dạn dày kinh nghiệm rồi.

“Nhiều bệnh nhân quái đản quá, không có em chữa lành là chị héo khô mất.”

Người luôn cùng tôi tập vật lý trị liệu mỗi khi tôi bị thương nặng chính là Kurogane Makira-san.

Tôi đã chứng kiến sự trưởng thành của Kurogane-san ở cự ly gần. Trong quá khứ từng có vụ cô ấy đánh đuổi bệnh nhân cũ bám đuôi, rồi đủ chuyện xảy ra, y tá đúng là nghề vất vả thật. Tôi thực sự kính nể.

“Chị sẽ trông chừng Kamishiro-chan cẩn thận, yên tâm nhé ♪”

“Có Kurogane-san thì em yên tâm rồi. ――Bộ đồ đó hợp với cậu lắm đấy Shiori.”

Shiori đang mặc đồ y tá. Đang có đợt tuyển trải nghiệm nghề nghiệp nên tôi nhờ thử, ai dè được đồng ý ngay. Cổ vũ cho ước mơ Shiori vừa tìm thấy, chắc cũng được phép chứ nhỉ.

“T-Thật hả? Người đẹp vì lụa thôi mà?”

“Không có đâu. Y tá xuất hiện ở nhà tôi toàn là hàng fake sexy quá đà thôi.”

Thỉnh thoảng lại nổ ra mấy cuộc chiến chăm bệnh thái quá.

“Hả, Yuuri-san mặc đồ như thế á!?”

“Không, là mẹ tôi cơ.”

“Ouka đang làm cái quái gì thế hả!”

Ông chú gục mặt xuống giường.

“Giúp đỡ Yuki thì cứ để mình lo!”

Nụ cười rạng rỡ như ánh nắng sưởi ấm lòng người. Tôi nghĩ, có lẽ đây đúng là thiên chức của Shiori thật.

“Ở đây còn một bệnh nhân nữa mà...”

Ông chú đang tủi thân. Kẻ thua cuộc.

Đang trêu chọc ông chú thì cửa lại mở. Là Tsubaki-san và Kikyou-chan

“Haha! Thấy chưa Yukito. Ta có vợ yêu và con gái, có gia đình đấy. Ghen tị chưa? Hả?”

Già đầu rồi mà ông chú còn ăn thua đủ.

“Yukito-chan, có chuyện gì khó khăn cứ nói với cô nhé?”

“Nghĩ là onii-sama rảnh rỗi nên em cùng mẹ đến thăm ạ.”

“Cái bộ dạng gì thế kia!? Shiori ra mà xem! Đây là hàng fake này!”

Tsubaki-san và Kikyou-chan trong bộ đồ y tá sexy quá mức cho phép.

Trong khi đồ bộ y tế đang trở thành xu hướng thì rõ ràng đây là đồ giả.

“Thua rồi...”

Ông chú tiu nghỉu.

Vừa được Shiori chăm sóc tận tình, vừa chơi đùa cùng Tsubaki-san và Kikyou-chan trong phòng bệnh.

Kết quả, tôi không có vấn đề gì, còn ông chú thì phát hiện sớm chỉ số gan xấu.

May mà chưa quá muộn. Tôi lại một lần nữa nhận thức được tầm quan trọng của việc khám sức khỏe định kỳ.

“Haa, hôm nay trời cũng đẹp nhỉ.”

Nở một nụ cười đầy sức sống, chẳng còn thấy bóng dáng của vẻ mặt vô liêm sỉ thường ngày đâu.

Sáng sớm nhưng trời đã nóng rồi. Nhưng nếu nghĩ đến việc nhiệt độ sẽ còn tăng cao hơn nữa, thì vào thời điểm này trong mùa hè, khoảng thời gian thích hợp để vận động quả thực rất hạn chế.

Với tôi thì chủ yếu cũng chỉ có hai lựa chọn là sáng sớm hoặc buổi tối. Thỉnh thoảng cũng có buổi chiều tà, nhưng vì tính chất mùa này hay có mưa giông bất chợt nên cũng không khuyến khích lắm.

Tôi giữ nhịp chạy đều đặn. Nhắc đến thánh địa của dân chạy bộ thì Hoàng cung là nổi tiếng nhất, tôi cũng muốn thử chạy ở đó một lần xem sao, vừa nghĩ vậy tôi vừa bắt chuyện với người đang chạy song song bên cạnh.

“Hỏi giờ giấc sinh hoạt của em là vì lý do này đấy hả?”

“Không có gì đâu, chẳng qua chị cũng hay chạy bộ nên muốn thử khớp giờ xem sao. Dù là thói quen hàng ngày nhưng lúc nào cũng chạy một mình mà. Có người trò chuyện cùng cũng vui hơn chứ nhỉ.”

“Em thì chỉ thấy bất an thôi.”

“Sao lại thế? Hôm nay trời quang mây tạnh mà.”

Thiên địch của tôi, Hội trưởng Kidou đã liên lạc với tôi từ tối qua. Hình như chị ấy đã vài lần bắt gặp tôi đang chạy bộ. Và thế là có lời mời chạy cùng.

Cũng chẳng có lý do gì để từ chối. Dù là người mà lời nói và hành động thường xuyên vi phạm nội quy, nhưng chị ấy vẫn là Hội trưởng Hội học sinh của trường tôi. Cái trường này tàn rồi.

Nhưng ngạc nhiên là hình như chỉ có mình tôi nghĩ thế, chứ xung quanh đánh giá về Hội trưởng Kidou đều cao chót vót. Chắc là đánh giá đúng rồi, nhưng với tôi thì người này cứ như nhân vật nguy hiểm ấy, kiểu không phải là tránh voi chẳng xấu mặt nào, mà là không tránh cũng vẫn bị voi giẫm ấy... ừm.

Chạy được khoảng 5km, tôi chuyển từ chạy sang đi bộ để điều hòa nhịp thở. Bổ sung nước bằng đồ uống thể thao, tiếp tục đi bộ thêm một lúc, cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Hội trưởng thường chạy bao nhiêu?”

“Cũng tầm tầm đó thôi. Mùa này nóng mà. Chị cũng cố gắng kết thúc sớm để không bị quá sức.”

“Em có làm chị phải theo sức em quá không?”

Nếu vậy thì tôi áy náy lắm. Say nắng nguy hiểm lắm chứ đùa.

“Không có đâu. Vừa sức lắm. Mà quan trọng hơn, nếu được thì qua nhà chị tắm rửa cho sạch mồ hôi nhé? Quần áo để thay thì chị có sẵn rồi nên đừng lo.”

“Em lo theo nghĩa khác cơ nên thôi ạ.”

“Không chịu không chịu không chịu đâu! Em không đến là chị không chịu đâu!”

“Tự nhiên chị ăn vạ thế. Em không chạy cùng chị nữa đâu đấy.”

“Sao cơ!?”

Chẳng hiểu sao chị ấy lại sốc. Nói thử thôi mà cũng tin.

“Thế rốt cuộc tại sao Hội trưởng lại đột nhiên rủ em vậy?”

“Không có ý gì khác đâu. Chỉ là chị muốn khoe cơ bụng 6 múi của mình với em thôi.”

“Gì vậy trời.”

Vừa nói chị ấy vừa vạch bụng ra cho tôi xem. Cơ bụng Hội trưởng chia múi rõ rệt thật.

Gái cơ bắp cuồn cuộn đây rồi. Những thớ cơ săn chắc lấp lánh mồ hôi trông đầy vẻ gợi cảm.

“Thế nào, đẹp chứ? Cứ sờ thoải mái đi. Con gái thường không hiểu được sự lãng mạn này. Thật tình, cô đơn lắm cơ.”

“Ơ, chẳng lẽ em bị gọi ra đây chỉ vì lý do đó thật hả?” Sờ sờ nắn nắn.

“Cứ sờ tự nhiên không chút ngại ngùng, điểm đó cũng tạo ấn tượng tốt đấy. Nhưng mà, chuyện đó gác sang một bên, Kokonoe Yukito. Em có định gia nhập Hội học sinh ngay từ bây giờ không?”

“Hội học sinh ạ? Em mới năm nhất thôi, với lại em vừa nghe thấy cái gì đó không thể bỏ qua thì phải... Ơ, ngay từ bây giờ?”

Trong lúc đang mải mê sờ cơ bụng, tôi đã bị dụ vào Hội học sinh.

“Đằng nào thì năm sau Yuuri cũng sẽ làm Hội trưởng Hội học sinh thôi. Cũng có khả năng xuất hiện đối thủ cạnh tranh mới... Nhưng dù sao đi nữa, với cái đà đó thì chắc chắn con bé sẽ lôi cậu vào Hội học sinh cho mà xem.”

d3cbc921-62e0-496c-9753-2375c73e6469.jpg

“Có khả năng lắm.” Sờ sờ nắn nắn.

Bà chị tôi nổi tiếng là ngang ngược, hồi cấp hai cũng từng làm Hội trưởng Hội học sinh, nghĩ đến việc chị ấy đã xác lập vị thế vững chắc ở trường cấp ba này thì chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Tôi thật lòng mong có đối thủ cạnh tranh nào đó cố gắng lên, nhưng năm hai liệu có ai không nhỉ?

Năm hai thì tôi chỉ nghĩ đến mỗi Nữ thần-senpai, tuy từng cô độc một mình nhưng giờ độ nổi tiếng đang tăng vọt, nếu chị ấy mà ra tranh cử thì sẽ là đối thủ đáng gờm đấy.

“Tích lũy kinh nghiệm ngay từ bây giờ cũng tốt mà? Chị không bắt em trả lời ngay đâu. Cứ suy nghĩ đi. Em mà vào thì Yumi cũng vui lắm đấy. Chức vụ sẽ là thư ký của chị.”

“Làm gì có cái chức vụ đó chứ.” Sờ sờ nắn nắn.

Hừm hừm... Rắc rối to rồi. Hội trưởng thì không nói, nhưng nếu sang năm bị nee-san ra lệnh bắt vào thì tôi không thể từ chối được. Rõ ràng tôi đâu có hợp với mấy cái đó. Sờ sờ nắn nắn.

“Fufufu. Xem ra em ưng ý cơ bụng của chị rồi nhỉ. Được rồi, cứ thế này về nhà chị đi. Em muốn sờ đến bao giờ cũng được. Nhưng mà, mùi mồ hôi cũng hơi ngại thật. Dù sao chị cũng là con gái mà. Tắm rửa xong rồi tiếp tục nhé.”

“Thôi chết, cảm giác tay thích quá nên lỡ đà!?”

Tôi bị kéo đi xềnh xệch, nhưng vẫn cố gắng kháng cự. Quả nhiên là người tập luyện hàng ngày, khỏe thật. Thực lực của tôi và Hội trưởng Kidou ngang ngửa nhau. Cuộc đối đầu giữa thanh thiên bạch nhật.

Bất chợt, giọng Hội trưởng trầm xuống, thoáng chút u ám.

“Tại sao em không mong cầu gì ở chị chứ? Chẳng lẽ chị không có gì để trả lại cho em sao?”

“Chị vẫn còn để bụng chuyện đó à. Em đã bảo là không sao rồi mà.”

“Đó không phải là chuyện xin lỗi là xong! Em phải là người hiểu rõ điều đó nhất chứ.”

Tiếng hét đầy bi thương. Nhưng lời Hội trưởng nói là chân lý không thể chối cãi. Xin lỗi là được tha thứ. Nhưng cũng có những chuyện không đơn giản như vậy.

Trên đời này, toàn là những chuyện không thể cứu vãn. Vì thế mà người ta trở nên hèn nhát.

Giết người rồi xin lỗi thì người chết có sống lại được không? Kẻ chủ mưu bắt nạt xin lỗi thì chuyện bắt nạt có được tha thứ không? Chắc là không rồi. Sự thật đâu thể bị xóa bỏ.

Vết thương lòng sẽ chẳng bao giờ lành. Dù là lời xin lỗi chân thành hay chỉ là chót lưỡi đầu môi, dù có nói bao nhiêu lời sáo rỗng đi nữa thì cũng chẳng thấm vào đâu so với hành vi đã gây ra. Chính vì thế, những tội lỗi vượt quá một giới hạn nhất định sẽ được quy đổi thành hình phạt tù hoặc tiền bồi thường.

Có thể gọi là ám ảnh cưỡng chế chăng. Cảm giác tự trừng phạt mà Hội trưởng thể hiện với tôi có chút gì đó gần giống như vậy.

“Hãy cho chị biết một điều thôi. Em sẽ cứu Yumi một lần nữa chứ?”

“Thì, Mikumo-senpai đâu còn là người dưng nước lã nữa. Em cũng không thể thấy chết mà không cứu. Nhưng nếu là người khác gặp chuyện tương tự thì có khi em sẽ bỏ mặc đấy.”

“...Chị không có tư cách trách cứ điều đó.”

“Hội trưởng đâu có liên quan gì.”

“Chị phải làm sao đây? Làm thế nào thì em mới――”

Có vẻ Hội trưởng đang hiểu lầm. Và tôi cảm giác chị ấy đang đánh giá thấp Mikumo-senpai ở điểm nào đó.

“Hồi xưa, em từng suýt bị bắt cóc. Lý do cũng chẳng rõ. Thực sự rất đột ngột. Lúc đó em đã nghĩ. Ah, thế giới này thật vô lý đến cùng cực, đầy rẫy kẻ thù, và lúc nào cũng phi lý. Vì vậy, người duy nhất giải quyết được điều đó chỉ có bản thân mình thôi. Chờ đợi ai đó đến cứu, sống dựa dẫm vào người khác như thế thì không thể tồn tại được.”

“Bị bắt cóc? Chuyện đó là khi nào?”

“Chuyện xưa rồi ạ. Xưa lắc xưa lơ. Có khi như thế lại tốt hơn cũng nên.”

Tôi cười khổ. Đến giờ tôi cũng chẳng biết đâu mới là đáp án đúng.

Tai nạn hay bệnh tật cũng vậy. Hoàn cảnh hay môi trường cũng thế. Tại sao lại là mình, lúc nào người ta cũng bị dí vào mặt sự vô lý đó.

Có thể ai đó sẽ đến cứu. Trước khi bám víu vào ảo vọng đó, nếu không tự mình hành động thì sẽ chẳng có gì thay đổi cả. Người duy nhất có thể có được dũng khí đó chính là bản thân mình.

“Mikumo-senpai bình thường vẫn hay cầu cứu Hội trưởng đúng không? Vậy thì chỉ cần tự mình bước thêm một bước nữa, lần tới hãy cầu cứu những người xung quanh là được. Không nên kỳ vọng vào sự giúp đỡ của một ai đó trừu tượng trong khi bản thân không làm gì cả. ――Em nghĩ là như vậy.”

Không khí trầm xuống mất rồi. Tôi cất tiếng vui vẻ để thay đổi bầu không khí.

“Thôi, em về đây. Hội trưởng cũng cẩn thận nắng nôi nhé! Hôm nào lại cho em sờ cơ bụng tiếp nha. Lần tới khoảng hai tiếng. Vậy nhé.”

“A, ừ. Em muốn sờ lúc nào cũng được.”

Nhìn bóng lưng đang dần xa, ký ức ùa về như đèn kéo quân. Cơ thể tôi run lên vì sợ hãi, sợ rằng cậu ấy sẽ biến mất ngay trước mắt tôi như lúc đó.

“Đùa sao... vậy cậu bé lúc đó là... Mình, mình... lại...”

Cảm giác như mặt đất đang sụp đổ ầm ầm, trước mắt tôi tối sầm lại.

Một nơi nào đó ở Tokyo.

Những thùng các tông chồng chất trong phòng tập nhảy. Trông khá là hoành tráng.

Trên tường của phòng tập rộng rãi được ốp gương, có thể quan sát từng cử động một cách chi tiết.

Trong phòng còn được trang bị đầy đủ phòng tắm vòi sen, quả là chu đáo đến tận răng.

Hôm nay là buổi tập runway mà Tristy-san đã nhờ tôi tư vấn. Trong thùng các tông là những bộ trang phục đã qua sử dụng được mượn về cho mục đích này. Trang phục mà nhóm Tristy-san đang thực hiện vẫn đang trong quá trình hoàn thiện, nhưng dự kiến sẽ kịp cho buổi biểu diễn chính thức. Dù sao thì từ giờ đến tháng 11 vẫn còn nhiều thời gian.

Điều bất ngờ là, dù sở hữu ngoại hình đỉnh của chóp nhưng Tristy-san lại có vẻ không thích nổi bật, và trước đây cũng chưa từng đứng trước đám đông. Nghe nói chị ấy đã nhiều lần được các nhà tuyển trạch mời gọi khi đang đi trên phố, nhưng chị ấy chỉ cười khổ bảo rằng đã từ chối và vội vã rời đi.

Việc Tristy-san nhận lời làm người mẫu trình diễn runway cho show thời trang do sinh viên tổ chức lần này, một phần là do bạn bè rủ rê, nhưng có vẻ cũng xuất phát từ sự thay đổi trong tâm lý của chính chị ấy. Chị ấy bảo rằng muốn thử thách bản thân với những điều mới mẻ, biết đâu sẽ trở thành hành trang cho tương lai. Tôi nghĩ người mẫu Tristy chắc chắn sẽ rất nổi tiếng.

Tuy nhiên, hiện tại, có vẻ chị ấy tìm thấy niềm vui trong công việc hậu trường như thiết kế trang phục hơn, và đang dần nhận ra sự phù hợp của bản thân. Dù tôi cảm thấy hơi tiếc cho một người có tố chất tỏa sáng như Tristy-san, nhưng không phải lúc nào điều mình muốn làm cũng trùng khớp với năng lực của mình.

Giống như vận động viên ném búa lại ném được cú bóng 130km/h trong lễ khai mạc bóng chày vậy.

“Lông mi chị dài thật đấy. Da cũng đẹp nữa.”

“Thôi đi, xấu hổ chết được. Nhưng mà cảm ơn nhé. Chị vui lắm.”

Tôi đang trang điểm cho Nữ thần-sensei. Việc trang điểm cho những người khác đã xong, và họ đã đi vào phòng thay đồ. Giọng nói vọng ra từ phòng thay đồ nghe có vẻ hào hứng và vui vẻ.

“Khéo tay thật đấy. Lần đầu tiên chị được người ta làm cho như thế này.”

“Thật ạ? Vì vốn dĩ chị đã đẹp sẵn rồi nên em cũng chẳng giúp được gì nhiều đâu ạ.”

Cô ấy đã trang điểm nhẹ trước đó rồi, nên tôi cũng không cần làm gì nhiều.

“Haa. Cảm giác như chị hiểu được lý do tại sao em lại quen biết nhiều con gái rồi. Em đào hoa lắm phải không? Cả kỹ năng này nữa, cách em tiếp xúc cũng thể hiện sự tôn trọng đối phương.”

“Vì ai cũng xinh đẹp cả mà.”

“Không phải ý đó đâu. Chỉ có mỗi cái tật chậm tiêu là khuyết điểm thôi.”

Tôi mà đào hoa chỗ nào chứ, chắc chắn không thể thành hướng ngoại được rồi.

“Mà này, tại sao chị lại bị gọi đến đây thế? Trà trộn vào đám học sinh sinh viên thế này xấu hổ lắm.”

Trang điểm xong, Nữ thần-sensei lấy ngón tay chọc chọc vào vai tôi.

“Xin lỗi vì đã rủ rê đột ngột ạ.”

“Chị có thời gian rảnh nên cũng không sao. Chỉ có em mới rủ chị làm mấy chuyện thú vị thế này thôi.”

Trong show diễn thời trang, cách thể hiện là rất quan trọng. Một người kém sắc dù có mặc đồ đẹp đến đâu trông cũng chẳng hấp dẫn. Về điểm này, Nữ thần-sensei làm nghề thường xuyên xuất hiện trước công chúng, cử chỉ lại tao nhã. Đúng chuẩn một người phụ nữ hoàn hảo lý tưởng, nên tôi đã thử mời cô ấy.

“Show diễn thời trang là một sân khấu lớn mà. Tristy-san cũng bảo là lần đầu tiên, em cũng chưa có kinh nghiệm vụ này, nên em nghĩ cần sức mạnh của Nữ thần-sensei dày dặn kinh nghiệm trên các sân khấu lớn.”

“Tòa án không phải là sân khấu lớn đâu nhé!?”

“Em nghĩ cũng na ná nhau mà.”

“Khác hoàn toàn đấy nhé!?”

Với Nữ thần-sensei đã quen với những nơi trang trọng thì sân khấu thời trang do sinh viên tổ chức chắc chỉ là chuyện nhỏ. Nhìn từ bên ngoài, gu thời trang của Nữ thần-sensei cũng rất tuyệt, chưa kể cô ấy là nữ thần pháp đình sở hữu nhan sắc áp đảo, ngoại hình thuộc hàng cực phẩm. Một sự lựa chọn không thể chê vào đâu được.

“...Để xem nào, cái thùng mình mang đến là――đây rồi.”

Yuuri-san bước ra từ phòng thay đồ, lấy bộ trang phục mục tiêu từ trong thùng các tông.

“Chị cũng chuẩn bị trang phục rồi đây. Cứ mong chờ đi.”

“Cảm ơn Yuuri-san nhé.”

“Có gì đâu. Là em nhờ mà. Chị gái thì phải giúp là đương nhiên rồi.”

Yuuri-san đang tỏa ra nguồn năng lượng cao cấp vô hình gọi là sự dịu dàng từ toàn thân.

Khi tập luyện cho show thời trang, tôi đã nhờ chị ấy làm người mẫu, và chị ấy vui vẻ nhận lời ngay. Đúng là thiên thần. Yuuri-san chẳng có chút nhu cầu thể hiện bản thân nào nên không dùng mạng xã hội, nhưng trong quảng cáo xe buýt chuyển tuyến, chị ấy đã gây bão mạng đến mức đáng kinh ngạc. Tự hào là em trai chị ấy ghê!

Ngoài Yuuri-san, tôi cũng đã nhờ Tristy-san, Mio-san, Nữ thần-sensei, và cả Nữ thần-senpai cũng tham gia cùng.

Tại đây đang có tổng cộng 6 người bao gồm cả tôi.

“Vậy chị đi thay đồ đây.”

Yuuri-san quay lại phòng thay đồ. Chi tiết đã được bàn bạc trước. Trên sàn đã được đánh dấu bằng băng dính những vị trí tương ứng với sân khấu, những chỗ cần xoay người cũng đã được quyết định. Trang phục trình diễn thời trang thường chú trọng thiết kế hơn là chức năng, nên có những bộ hạn chế cử động. Nhiệm vụ của tôi chỉ là tạp vụ kiêm khán giả, kiểm tra dáng đi, hướng dẫn cách đứng sao cho trang phục trông đẹp nhất. Về trang phục thì tôi là kẻ ngoại đạo, nhưng về dáng đứng chuẩn thì cứ giao cho huấn luyện viên cá nhân Yukito này.

“Nhưng mà, chị cũng thấy mong chờ và hồi hộp thật đấy.”

Vừa nói, Nữ thần-sensei cũng đi về phía phòng thay đồ. Nhóm Tristy-san cũng đang thay đồ rất nhiệt tình.

Ngoài trang phục diễn, mọi người cũng mang theo đồ thường ngày. Dù là tập runway, nhưng cũng nên có chút vui vẻ. Kẻ không có mắt thẩm mỹ như tôi cũng được mở mang tầm mắt.

『Yukito-kun, xong rồi nè―』

“Rõ rồi ạ―”

Tiếng Tristy-san vọng ra từ phòng thay đồ sau khi thay xong. Tôi bật nhạc nền có giai điệu sôi động bí ẩn, tắt bớt đèn trừ khu vực sân khấu. Trên sàn runway đã được trải một tấm thảm.

Vì có lúc sẽ đi giày cao gót, nên phải cẩn thận để không làm xước sàn gỗ.

Cùng với tiếng nhạc, Tristy-san chậm rãi bước ra. Quần short, áo hoodie và mũ lưỡi trai, phong cách thể thao này kết hợp hoàn hảo với chiều cao của Tristy-san.

“Dễ thương quá! Tuyệt vời!”

“Thật hả! Yeah!”

Chị ấy xoay một vòng. Nhờ thần kinh vận động tốt hay sao mà dáng vẻ đó trông rất chuẩn và đẹp.

Và thế là, show diễn thời trang (tạm thời) bắt đầu.

“Thấy sao hả Yukito-kun?”

“Tuyệt vời ạ―!”

Tôi gửi lời cổ vũ đến Mio-san phong cách Girly (tôi cũng chẳng hiểu lắm).

“Lần đầu mặc đồ kiểu này, chị run quá.”

“Tuyệt vời ạ―!”

Tôi gửi lời cổ vũ đến Nữ thần-senpai phong cách Feminine (tôi cũng chẳng hiểu lắm).

“Thế nào? Có hợp không?”

“Tuyệt vời ạ―!”

Tôi gửi lời cổ vũ đến Nữ thần-sensei phong cách Conservative (tôi cũng chẳng hiểu lắm).

“Pien.”

“Chị nói thế với cái mặt nghiêm túc vậy à.”

Tôi gửi sự thắc mắc đến Yuuri-san phong cách Jirai-kei (địa lôi - cái này tôi lờ mờ hiểu).

Áo blouse hồng có bèo nhún, váy ngắn đen, tất đùi đen, mái tóc đen dài buộc hai bên. Không thể nhầm lẫn vào đâu được, đó là thời trang Jirai-kei.

Tiện thể thì theo yêu cầu của Yuuri-san, tôi cũng trang điểm kiểu Jirai-kei cho chị ấy luôn.

Cứ thế thử hết bộ này đến bộ khác qua hai, ba vòng. Tôi hóa thân thành cái máy khen ngợi, vỗ tay liên tục như con khỉ đồ chơi đánh chũm chọe. Tất nhiên, tôi cũng không quên chụp ảnh bằng chiếc máy ảnh DSLR mang theo.

Ảnh chụp ở đây được đăng tải dần lên mạng xã hội, và các thành viên trong câu lạc bộ của Tristy-san cũng có thể xem được. Nhìn phản ứng thì có vẻ được đánh giá rất cao.

“Yukito-kun, Yukito-kun! Nhìn này nhìn này. Chào mừng chủ nhân đã về.”

Có vẻ như trong đống trang phục có cả những bộ không liên quan trực tiếp, Tristy-san xuất hiện trong bộ đồ hầu gái.

Cái kính một mắt hợp quá mức. Chắc không phải đồ cá nhân đâu nhỉ.

“Uoooooooooooooooo siêu tuyệt vời ạ―!”

“Ehehe. Yatta!”

Tristy-san vui mừng đầy ngây thơ. Chiếc váy dài tung bay nhẹ nhàng.

“Đồ hầu gái... được đấy. Phải rồi, đồ reverse maid chắc là mới lạ lắm nhỉ? Tí nữa làm đi.”

Yuuri-san đưa ra yêu cầu vô lý, reverse là cái gì!? Reverse cái gì cơ!?

Nhưng tôi vẫn chưa nhận ra. Mây đen đang dần kéo đến.

“Mio-san, lưng chị hơi gù một chút. Nếu giãn cơ quanh xương bả vai hoặc hôm đó đeo đai chỉnh hình thì dáng đứng sẽ đẹp hơn đấy ạ.”

Cố gắng hết sức để không bị coi là quấy rối tình dục, tôi chỉnh nhẹ phần thân trên của Mio-san để sửa lại tư thế.

Đi với tư thế đẹp thực ra tốn sức hơn tưởng tượng nhiều.

“Hôm nay chị chỉ đi cùng Tristy thôi, chứ chị có tham gia đâu.”

“Hả!? Mio-chan cũng tham gia đi mà!”

“Không đâu. Không hợp với tính tớ.”

“Dễ thương thế này mà phí quá!”

Đúng rồi. Nghĩ kỹ lại thì người tham gia ở đây chỉ có mỗi Tristy-san.

Xinh đẹp thế này, nếu tất cả cùng lên sàn runway thì chắc chắn độ nổi tiếng sẽ bùng nổ. Thực tế là thông báo trên mạng xã hội của tôi đã nổ tung rồi. Ông chú người Mỹ chắc cũng đang xem, bình luận COOL! đầy phấn khích.

“Nè nè, cái này thấy sao?”

“Tuyệt vời ạ... Hửm? Quê quá cười chết mất. Hiệu quả chắc giảm một nửa quá.”

“Quá đáng!?”

Định khen theo phản xạ nhưng tôi kịp kìm lại. Bộ đồ Nữ thần-senpai đang mặc là cái thứ không thể gọi tên, cái gọi là “cái đó”.

Kiểu trang phục thường thấy trong các show thời trang, đầy ý tưởng, mới lạ nhưng quái dị đến mức chẳng biết ai sẽ mặc. Với kiến thức hạn hẹp của tôi thì không thể đánh giá nổi cách phối đồ này.

“Mà này, sao nãy giờ em toàn đưa ra mấy nhận xét qua loa kiểu phỏng vấn anh hùng thế hả?”

“Em chỉ hiểu được mỗi chữ tuyệt vời thôi...”

Yuuri-san nói chí phải. Nhưng biết sao được. Vốn từ của em chỉ đến thế thôi, không diễn tả hơn được nữa đâu! Mắt thẩm mỹ về thời trang của tôi thiếu hụt trầm trọng.

“Hừm. Vẫn còn chưa đến phần chính đâu, thế này có ổn không đấy? Thôi được, giờ chị sẽ cho em biết lý do tại sao gọi là Jirai-kei thực sự. Hãy chuẩn bị tinh thần đi.”

“Em xin kiếu.”

“Khách sạn bao phòng miễn phí bao cao su.”

“Nữ thần-sensei, em kiện người này được không ạ?”

“Này nhé. Phải tránh thai đấy.”

“Hả? Em phủ nhận đấy nhé.”

Khi Yuuri-san mặc đồ Jirai-kei nói câu đó, sức công phá không đùa được đâu.

“Mọi người lại đây một chút được không? Tôi có chuẩn bị trang phục đặc biệt.”

Yuuri-san gọi mọi người và dẫn tất cả vào phòng thay đồ.

“Em đợi ở đó đi.”

“Vâng.”

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành ngồi thiết kế cái gọi là đồ reverse maid theo yêu cầu.

Rốt cuộc reverse là cái gì? Đối mặt với vấn đề triết học, tôi vò đầu bứt tai suy nghĩ, nhưng có vẻ tốn thời gian, mười phút trôi qua mà chưa thấy ai ra. Tiếng hét vọng ra từ phòng thay đồ chắc là do tôi tưởng tượng thôi.

Phải 5 phút nữa trôi qua, Yuuri-san mới ló mặt ra.

“Để em đợi lâu rồi. Tốn chút thời gian.”

Ngẩng mặt lên khỏi bản vẽ, đập vào mắt tôi là――.

“Cái quái gì thế hả Tongaaaaaaaaaaaaaa!?”

Tonga là một quốc đảo bao gồm khoảng 170 hòn đảo, thủ đô là Nuku'alofa bắt đầu bằng chữ “Nu”, chữ cái gây tranh cãi về việc xóa bỏ trong bảng chữ cái Hiragana. Biết điều này có thể sẽ có lợi khi chơi nối từ.

Hoảng loạn quá nên tôi lỡ tuôn ra mớ kiến thức vô dụng, nhưng Yuuri-san bước ra từ phòng thay đồ trong tình trạng khỏa thân hoàn toàn. À không, sai rồi. Trên người dán vài miếng băng dính đen nhựa vinyl tượng trưng gọi là có che chắn. Nhưng chỉ có thế thôi. Tôi phun toẹt ngụm soda dưa lưới đang uống dở ra ngoài.

“Cái đó mà là thời trang ở chỗ nào!”

“Hả?”

“Lần này thì em không bị cái áp lực đó làm lung lay đâu nhé! Từ trước em đã nghĩ rồi, Yuuri-san thiếu thường thức trầm trọng. Cái thứ trang phục chỉ có cái danh đó――”

“Thực tế có cái đó mà.”

“Có thật hả!?”

Rắc. Cổ tôi quay ngoắt một góc như muốn gãy đến nơi vì quá sốc. Suýt chút nữa thành cổ xoay 360 độ.

Tra cứu trên điện thoại thì đúng là có tồn tại thật. Nói đúng hơn, đây là loại thời trang mới được công bố gần đây, và nhà thiết kế mới nổi nghĩ ra nó đã một bước thành sao.

“Hóa ra kẻ thiếu thường thức là mình sao...?”

“Đúng thế.”

“Xin lỗi ạ.”

“Không sao. Chị tha cho.”

Sự dịu dàng đầy lòng nhân ái thấm đẫm lục phủ ngũ tạng. Đây chính là tình chị em...

“Đừng có nhìn kỹ quá Yukito-kun! Show diễn thời trang khắc nghiệt thế này sao...”

Tương tự, Tristy-san cũng xuất hiện với toàn thân dán băng dính đen (diện tích cực nhỏ).

“Thế tại sao chị lại mặc!?”

Không chỉ mặt, mà cả làn da trắng bóc của chị ấy cũng đang đỏ bừng lên, truyền tải trực tiếp sự xấu hổ.

Vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, nhưng không cần hỏi cũng biết là tự làm tự chịu.

“Aaa, đến cả người có thường thức như Tristy-san cũng bị ảnh hưởng xấu sao!?”

Che rồi nhưng vẫn không che hết được. To quá là cái tội. Cứ thế này thì gay go to!

Tiếp nối phía sau, tập đoàn băng dính đen lần lượt bước ra khỏi phòng thay đồ. Hội kín nào đây.

“Mát mát lạnh lạnh. Không ngờ lại thành ra thế này.”

“Mio-san, nếu than vãn thì sao không quyết định dừng lại đi!?”

“Thì đấy, em là quý tử của chủ nhân tương lai mà. Phải nịnh bợ chút chứ.”

“Lý do tính toán bất ngờ thật.”

Mio-san cũng có vẻ xấu hổ. Mà tại sao đã có tiếng hét rồi mà vẫn nghe theo lời dụ dỗ của Thiên thần Yuuri vậy. Mấy người này, não biến thành Yuuri-san hết rồi à?

“Đỉnh thật đấy! Nghe nói đây là thời trang mới nhất!”

“Đầu óc thành Venus luôn rồi.”

Có thật là chỉ một chút không? Ốc vít trong đầu Nữ thần-senpai rơi ra hết rồi. Có khi là người máy cũng nên.

Chẳng hiểu sao lại được đối xử đặc biệt, riêng Nữ thần-senpai không phải băng dính đen mà là băng dính trắng.

Trông cứ như chiếc bánh cuộn quế quấn khăn voan trắng vậy.

“Hãy nếm mùi hận thù vì không có tập đồ bơi đi!”

“Chị nói cái gì thế!?”

Đáng sợ quá. Cứ như không hiểu tiếng người. Có tập đó mà...

“Nữ thần-sensei, hãy dạy cho mấy người này biết thế nào là đạo đức đi ạ――”

Giờ chỉ còn biết nhờ cậy vào Nữ thần-sensei, người lớn có luân thường đạo lý nhất ở đây mắng cho một trận thôi.

“Gyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa.”

Dáng người bốc lửa nhất nhưng diện tích băng dính đen lại ít nhất.

“Lòi ra rồi, lòi ra rồi kìa!”

Không phải là sắp thấy nữa, mà là thấy luôn rồi. Thế này có ổn không đấy!?

“Chị đã gây rắc rối cho em nhiều rồi, coi như quà cảm ơn đi. Ơ kìa, đừng nhìn chằm chằm thế.”

“Thì phải nhìn chứ sao!”

Nhìn chằm chằm. Đã tận hưởng xong.

“Bị nhìn bằng ánh mắt nóng bỏng thế này, cơ thể chị nóng ran lên mất ♡”

“A, chưa uống rượu mà đã say rồi.”

Nữ thần-sensei nở nụ cười hư vô tự giễu.

“Cái này gọi là sự bồng bột của tuổi trẻ nhỉ.”

“Chị đâu có trẻ đến thế?”

“Muốn bị kiện không hả tên kia?”

Cô ấy tiến lại gần, hương thơm quyến rũ tỏa ra khiến tôi choáng váng.

Hai thánh thể của Nữ thần-sensei đang rung rinh ngay trước mắt. Apollon, Pororon.

“Thế này là em bỏ qua vụ đó cho chị rồi chứ?”

“A, chị uống nước cam nguyên chất 100% này không ạ?”

“Fufu... Fufufufufu............ Fufufufu.”

Nghĩ là cô ấy khát nước, tôi định lấy nước cam từ thùng đá ra đưa, thì tiếng cười trầm như tiếng đất rên rỉ vang lên. Quả này thì tôi cũng The End rồi.

“À, thế hả. Ra là thế. Hiểu rồi. Nếu đằng ấy đã muốn vậy thì chị chiều. Đằng nào thì bên này cũng một lần tan nát tôn nghiêm rồi, nếu muốn xem đến thế thì chị cho xem. Lần này không phải lưng đâu mà là ngay trước mặt luôn, khắc sâu vào mắt mà nhìn cho kỹ nhé!”

Cô ấy nốc cạn ly nước cam. Mắt Nữ thần-sensei đờ đẫn. Mụ này làm thật rồi.

“Em xin lỗi em xin lỗi em xin lỗi!”

Nếu bùng nổ ở đây thì xác định là tan nát tôn nghiêm lần hai. Tôi quỳ rạp xuống như con châu chấu.

“Này, chị làm cái gì thế Kuon-san!?”

Nữ thần-senpai lao vào khống chế cô ấy từ phía sau. Cố lên! Em cổ vũ.

“Buông ra Kyouka! Hôm nay chị phải cho cậu ta biết tay!”

Trong khi bị ngón tay trỏ khoan vào trán, mắt tôi đảo như lạc rang nhìn vào hư không vì không dám nhìn thẳng.

“Yukito-kun, Kozukata-san thú vị thật đấy!”

“Chị xem trên mạng thấy ngưỡng mộ cô ấy lắm mà...”

Vụ này quả thực là lỗi của tôi. Bình thường Nữ thần-sensei là người có nhân cách tuyệt vời lắm.

Tôi đã đưa vào danh sách từ cấm, quyết định không bao giờ nhắc đến vụ đó nữa. Em xin lỗi.

Sau một hồi lộn xộn, buổi diễn lại tiếp tục. Tại sao không dừng lại giùm cái...

Tôi cố gắng hết sức lảng tránh ánh mắt khỏi nhóm Tristy-san đang đi trên sàn runway.

“Ảnh Yukito-kun chụp, chị sẽ để làm hình nền điện thoại!”

“Tuyệt đối đừng cho ai xem nhé, làm ơn!?”

Dù thế nào thì cái này cũng không thể đăng lên mạng xã hội được. Nói đúng hơn là sự tồn tại của nó không được phép.

Quyết định phong ấn dưới tảng đá Sát Sinh Thạch cả đời, tôi tiếp tục chụp ảnh.

Và thế là show diễn thời trang thế kỷ diễn ra tấp nập, bỏ mặc tôi hồn bay phách lạc.

“Vậy thì, cuối cùng nhờ em công bố giải Grand Prix nhé.”

Tiếng hò reo vang lên. Ơ, mấy cái này cũng phải quyết định người thắng cuộc hả?

“Em có chấm điểm đâu?”

“Thì cứ chọn theo sở thích của em thôi. Tất nhiên là chị rồi.”

“Sao chị lại tự tin đến thế nhỉ...”

Có lẽ người có tinh thần thép nhất chính là Yuuri-san. Phải học tập mới được.

Đột nhiên chị tôi đưa ra yêu cầu, và không ai phản đối, tất cả đều đang chờ đợi công bố.

“Nghe nói thế hệ Yutori ngày xưa nắm tay nhau về đích trong hội thao để tất cả cùng nhất đấy ạ.”

“Em sẽ được trao quyền bóc băng dính của người chiến thắng.”

“Biết chết liền Ghanaaaaaaaaaaaa!”

Nhắc đến Cộng hòa Ghana, thủ đô là Accra, nổi tiếng là nơi sản xuất ca cao nguyên liệu làm socola, nhưng thực ra nước sản xuất ca cao đứng đầu lại là Bờ Biển Ngà.

Không phải lúc nói chuyện đó. Giờ chỉ còn cách đánh vào lương tâm thôi!

Cầm loa trên tay, tôi cố gắng thuyết phục. Cuộc đàm phán cực kỳ quan trọng.

“Mio-san, làm thế thì Leon-san sẽ buồn lắm đấy. Thế có được không!?”

“Chị thích người ít tuổi hơn nên không gu lắm. Với lại kết hôn quốc tế rào cản cao lắm.”

“Không thể nào... Ikêmn mà cũng thua sao...”

“Hơn nữa, chỉ có thời sinh viên mới được quẩy thế này thôi ♪.”

Phát ngôn sặc mùi thanh xuân như kiểu tạo kỷ niệm cuối cùng, nhưng ơ kìa, trong tình huống này á?

“Người đằng kia là người đi làm rồi mà vẫn quẩy đấy thôi.”

Tôi nhìn Nữ thần-sensei, nhưng chỉ thấy một mỹ nhân yêu kiều. Tôi quay mặt đi.

“Thế, quyết định ai là Grand Prix chưa?”

Chưa kịp nghe ai nói gì, vòng vây Yukito-kun đang dần khép lại.

Có lẽ ngày tôi phải cân nhắc chuyện trốn ra nước ngoài đang đến gần. Vali đâu rồi.

Hả, sau đó thế nào á?

Đến nước này thì cơn giận của tôi cũng lên đến 373 Kelvin, tôi thuyết giáo cho một trận. Ra lệnh nghiêm khắc phải thay đồ ngay lập tức, và thế là show diễn thời trang (tạm thời) kết thúc trong sự thành công rực rỡ (trừ tôi).

Nhưng mà tôi vẫn bị mấy người kêu la là băng dính không bóc được lôi vào phòng tắm vòi sen! Rồi sau đó nó tự bong ra bình thường luôn! Quá đáng. Huhuhu.

“Cái quái gì đây?”

Chạy bộ hàng ngày xong quay về phòng, tôi thấy một chiếc đồng hồ bấm giờ được đặt trên bàn từ lúc nào không hay. Tôi dọn dẹp đống phụ kiện phụ nữ lỉnh kỉnh chiếm chỗ trên bàn một cách khó hiểu.

Tôi ngắm nghía chiếc đồng hồ bấm giờ. Thử bấm tách một cái, nhưng nó chỉ là một chiếc đồng hồ bấm giờ bình thường không có gì đặc biệt. Tôi bấm thêm lần nữa để dừng đếm.

Chẳng lẽ Yuuri-san đã chơi trò thử thách 10 giây một mình?

Tôi muốn tin rằng chị ấy không làm chuyện cô đơn đến thế.

Mồ, hết cách thật rồi. Để em chơi thử thách 10 giây cùng chị nhé.

Đang nghĩ vẫn vơ thì tôi nhìn thấy một tờ giấy viết thư được đặt cùng với chiếc đồng hồ bấm giờ.

Không phải loại giấy hoa mỹ, trên tờ giấy thiết kế giản dị có dòng chữ viết bằng nét chữ phụ nữ.

“Hả? Đồng hồ bấm giờ có thể ngưng đọng thời gian?”

Cái gì thế? Vật phẩm ma thuật hay gì à?

Có vẻ như chiếc đồng hồ bấm giờ này giống hệt mấy vật phẩm bí ẩn xuất hiện trong game.

Kiểu như nếu không có nó thì không thể chinh phục hầm ngục hay đánh bại trùm cuối ấy?

Dù chẳng hiểu mô tê gì, nhưng tôi vừa suy nghĩ lung tung vừa đọc tiếp.

Có vẻ đây là bản hướng dẫn sử dụng chi tiết của chiếc đồng hồ bấm giờ ngưng đọng thời gian.

“Hả? Ngưng đọng thời gian thật á? ――Chẳng lẽ là hàng thật!?”

Là chú vật đặc cấp chứ còn gì nữa! Tại sao thứ đó lại ở trong phòng tôi!?

Chẳng lẽ mẹ hoặc chị hai tình cờ nhặt được? Và hiện tại đang đau đầu không biết xử lý thế nào. Không thể chần chừ được nữa! Phải liên lạc với Tổ chức ngay!

Không biết sắp tới sẽ có tai họa gì xảy ra. Đồng hồ bấm giờ ngưng đọng thời gian vẫn là thứ quá sớm đối với nhân loại. Đây là một dị thể không được phép tồn tại trên thế giới này.

E rằng, chiếc đồng hồ bấm giờ ngưng đọng thời gian này đã liên quan đến vô số sự kiện lớn trong lịch sử. Quá nguy hiểm. Biết đâu vụ ám sát chấn động thế giới kia, hay vụ khủng bố quy mô lớn, rồi cả những vụ án chưa có lời giải trong nước cũng có khả năng do chiếc đồng hồ này gây ra...?

Mặc kệ tâm trạng hoảng loạn của tôi, bản hướng dẫn lại viết những lời dụ dỗ của ác quỷ.

“Gì đây? Đầu tiên hãy thử dùng lên người phụ nữ bạn gặp đầu tiên? Bạn có thể thoải mái làm trò đồi bại theo dục vọng của mình. ――Trần tục thế!?”

Cái này là... Chắc chắn là khi sử dụng sức mạnh, chiếc đồng hồ sẽ hấp thụ dục vọng của con người để khôi phục sức mạnh vốn có. Giống như thanh ma kiếm bị phong ấn sức mạnh vậy. Biết đâu trong chiếc đồng hồ này có phong ấn một con quái vật khủng khiếp nào đó cũng nên.

Nếu thứ này lọt ra ngoài, trật tự thế giới sẽ sụp đổ. Đảo chính quốc gia.

Tưởng tượng ra tương lai đen tối mà tôi lạnh sống lưng. Vận mệnh thế giới đang nằm trong tay tôi.

Không được. Gánh nặng quá lớn đối với một học sinh cấp ba bình thường. Phải đến gặp chuyên gia ngay lập tức――.

“Em về rồi hả? Mừng em về. Hôn chào mừng cái nào.”

Tách.

“Ah.”

Tôi lỡ tay bấm đồng hồ bấm giờ theo phản xạ.

Tại Yuuri-san đột nhiên xông vào phòng mà. Bối rối là chuyện bình thường.

Yuuri-san chắc vừa tập yoga xong, mặc đồ đậm chất fitness với áo bra thể thao và quần leggings. Mồ hôi lấm tấm, đôi má ửng hồng.

“Yuuri-san? ...Ano, Yuuri-san?”

Tôi mở to mắt kinh ngạc. Chuyển động của Yuuri-san khựng lại hoàn toàn.

Quả nhiên, sức mạnh ngưng đọng thời gian của chiếc đồng hồ này là thật!

“Gay go rồi. Thế này thì dù bị làm trò đồi bại cũng không thể phản kháng được.”

“Chị đang nói chuyện còn gì.”

“………………”

“Chị im lặng như thể vừa nhớ ra kịch bản vậy.”

“………………”

Tuy đứng yên nhưng mắt vẫn chớp chớp. Hô hấp cũng hoàn toàn bình thường. Có vẻ như dù ngưng đọng thời gian thì hoạt động sống vẫn được duy trì. Tiện lợi thật đấy.

“Không biết sắp tới mình sẽ bị làm trò đồi bại quá khích nào đây nhỉ.”

“Em không làm đâu.”

“Mình sắp bị em trai làm nhục rồi.”

“Em không làm nhé?”

“Hồi hộp quá.”

“Chị đừng có mong chờ.”

“Thình thịch.”

“Đừng có nhìn em bằng ánh mắt lấp lánh thế.”

“Hả? Làm chứ?”

“Vâng.”

Tôi gục vai xuống. Rõ ràng là chiếc đồng hồ bấm giờ ngưng đọng thời gian đang gây ảnh hưởng xấu nào đó lên Yuuri-san để hấp thụ năng lượng dục vọng.

Yuuri-san bình thường là một thục nữ dịu dàng, đoan trang và thanh liêm. Một sự tồn tại không màng tư lợi.

Ảnh hưởng lan đến cả một Tổng lãnh Thiên thần như vậy, tôi lại một lần nữa rùng mình trước uy lực của chiếc đồng hồ bấm giờ ngưng đọng thời gian. Yuuri-san chỉ là một nạn nhân đáng thương bị chiếc đồng hồ mê hoặc mà thôi.

Lúc đó, tôi chợt nhận ra.

“Chị nói chuyện bình thường mà, thực ra thời gian đâu có dừng lại đâu đúng không?”

“………………”

“Chị vừa thực hiện động tác im lặng đột ngột giống hệt mấy bà cô xấu tính khi gặp chuyện bất lợi đấy.”

“………………”

A, phải rồi. Có chuyện tôi định hỏi Yuuri-san.

“Mà này, đổi chủ đề chút, nhà mới chị có muốn thêm gì không? Thiết bị hay gì đó.”

Kế hoạch đang tiến triển thuận lợi, nhưng mảnh đất rộng hơn dự kiến nên khá thoải mái.

Vì thế, tôi đang xem xét lại và nâng cấp nhiều phần so với kế hoạch ban đầu.

“Phòng ‘đâm’.” 

“Phòng đâm? ...Ra là thế, kho vũ khí hả.”

Đúng là so với chung cư an ninh nghiêm ngặt thì nhà riêng kém hơn về khả năng phòng chống tội phạm.

Giáo mác thì không nói, nhưng chuẩn bị một căn phòng chứa dụng cụ phòng thân đề phòng bất trắc cũng có thể là một biện pháp. Quả không hổ danh Yuuri-san. Rất biết lo cho gia đình.

“Còn gì nữa không?”

“Đục một cái lỗ trên tường đi.”

“Chẳng lẽ là Hyperart Thomasson?”

“Không phải. Để cơ thể lọt thỏm vào đó, rồi mông bị kẹt không ra được. Lúc đó em sẽ――”

“Thế này là được rồi.”

Tôi dán băng dính lên miệng Yuuri-san để chị ấy im lặng. Có vẻ như bị sức mạnh của Chú vật xâm chiếm nên nếu không làm trò đồi bại thì nó sẽ không giải phóng cho chị ấy. Nhưng nói thế chứ biết làm trò đồi bại gì bây giờ?

“Hm... Hay là dùng bút dạ viết chữ lên trán theo kiểu cổ điển nhỉ.”

“Lắc đầu quầy quậy.”

“Thời gian đang dừng mà sao chị vẫn thể hiện ý kiến bình thường thế...”

“………………”

“Chết tiệt!”

Tôi dậm chân bình bịch. Với trí tưởng tượng nghèo nàn của tôi thì trò đồi bại chỉ nghĩ được đến mức đào hố bẫy hay kẹp đồ lau bảng vào cửa lớp thôi. Tôi nghĩ tỷ lệ thành công của cái trò kẹp đồ lau bảng là con số 0 tròn trĩnh, nhưng tại sao nó lại phổ biến thế nhỉ? Người đầu tiên phát minh ra chắc tự hào lắm?

“Ra mồ hôi rồi, phải cởi quần áo ra thôi.”

“Cuối cùng cũng tự mình gợi ý luôn rồi!?”

Miếng băng dính bị bóc ra không thương tiếc.

“………………”

“Ơ, em cởi á?”

“Gật gật.”

“Không được đâu.”

“Hả? Không tắm là cảm lạnh đấy.”

“Ngang ngược quá!”

“Làm sao bây giờ. Mình không cử động được. Sắp bị hành hạ đau đớn rồi. Bình thường mình hay bắt nạt em trai, giờ chắc sẽ bị trừng phạt khủng khiếp lắm đây. Yoyoyo.”

“………………”

“Em đừng có im lặng thế chứ.”

“Vâng.”

Hic hic. Nè, cởi thật hả?

Yuuri-san mặc đồ rất mỏng. Việc cởi thì không khó, nhưng độ khó về tinh thần thì cao ngất ngưởng.

“Bị làm trò đồi bại mà không thể phản kháng thật là uất ức! Đây chính là cơ hội, đại cơ hội!”

Yuuri-san vẫn đứng yên nhưng miệng thì cổ vũ.

Trong tâm trạng tuyệt vọng, vừa từ từ kéo chiếc áo bra thể thao của Yuuri-san lên, tôi vừa vắt óc suy nghĩ để thoát khỏi cái lễ hội địa ngục này.

“Phải rồi!”

Sao mình lại không nhận ra điều đơn giản thế này chứ! Ngốc đến thế là cùng. Nguyên nhân đẩy mình vào tình huống chí mạng này chẳng phải là chiếc đồng hồ bấm giờ ngưng đọng thời gian sao! Haa, nhẹ cả người. Vậy thì chỉ cần cho thời gian chạy lại là xong. Cuống lên làm gì cho thiệt thân. Mình ngốc quá đi mất? Người ta bảo con người khi bị dồn vào đường cùng thì tầm nhìn sẽ bị thu hẹp, ra là thế này đây. Một kinh nghiệm quý báu. Từ giờ mình sẽ cố gắng bình tĩnh hơn!

“Xin lỗi xin lỗi. Yuuri-san. Em làm cho chị cử động lại ngay đây.”

Tách.

“Thôi nhanh cởi ra đi. Sốt ruột quá. Chị không cử động được mà. Em cũng vừa chạy bộ về muốn đi tắm đúng không. Hai chị em mình tắm chung cho vui vẻ nhé.”

“Aaaaaahhh đồng hồ bấm giờ hỏng rồi kìaaaaaa!?”

Tôi ném mạnh chiếc đồng hồ xuống giường. Aaah, thua rồi. Tôi thua toàn tập rồi.

Ok, ok. Chấp nhận số phận vậy.

Sau đó, tôi đành phải cởi đồ cho Yuuri-san vẫn đang trong trạng thái đứng yên và tắm chung với chị ấy.

Chuyện bên lề, khi tôi thử dùng chiếc đồng hồ với mẹ lúc mẹ đi làm về, thời gian lại dừng lại một lần nữa. Không sai vào đâu được. Dị thể hàng thật. Phân loại đối tượng là Keter.

Và kết quả là tôi lại phải tắm chung với mẹ.

“Con sẽ không bao giờ dùng nữa đâu!”

Tôi hét lên trong phòng, chẳng hướng đến ai cả, như một lời chống chế yếu ớt.

“Vậy thì, để chị dùng nhé.”

Tách.

“Ah.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

ヤリ部屋 - 槍部屋/Phòng giáo đều phát âm là Yari-heya Thomasson hay Siêu nghệ thuật Thomasson (tiếng Nhật: Tomason トマソン hoặc Chōgeijutsu Tomason 超芸術トマソン) là một loại hình nghệ thuật ý niệm (conceptual art) được đặt tên bởi nghệ sĩ người Nhật Akasegawa Genpei vào những năm 1980. Thuật ngữ này dùng để chỉ một tàn tích hoặc cấu trúc vô dụng được lưu giữ như một phần của tòa nhà hoặc cảnh quan kiến trúc, mà bản thân nó đã trở thành một tác phẩm nghệ thuật. Những vật thể này, tuy mang dáng dấp của các tác phẩm nghệ thuật ý niệm, lại không được tạo ra với mục đích trưng bày nghệ thuật ngay từ đầu. Akasegawa coi chúng thậm chí còn mang tính nghệ thuật hơn cả chính nghệ thuật, và gọi chúng là "siêu nghệ thuật" (hyperart).