Chapter 4:「Gia đình」
Sau khi tắm xong, tôi đã đến chung cư của Yuki.
Tôi chạy thục mạng đến đây vì có điều nhất định phải nói cho Yuki nghe.
Tâm sự...... không, không phải. Đây là sự bày tỏ quyết tâm. Tôi muốn truyền đạt tình cảm này sớm hơn bất cứ ai.
Tôi đã liên lạc với Yuki nhưng không gọi được, tin nhắn cũng không hiện “Đã xem”. Điều đó cũng làm tôi lo lắng.
“Lâu rồi mới đến đây nhỉ.”
Kể từ hồi Valentine đến giờ. Hồi đó tôi đã bị Yuri-san mắng cho một trận ra trò.
Tôi đặt tay lên lồng ngực đang đập rộn ràng. Tiếng tim đập thình thịch như trống dồn.
Thở hắt ra một hơi, tôi lấy hết can đảm nhấn chuông cửa.
Có tiếng bước chân lạch bạch, rồi cánh cửa mở ra cạch một tiếng.
“Vâng, xin hỏi ai đấy ạ?”
“Hơ?”
Trước sự xuất hiện của cô bé xinh đẹp như búp bê Nhật Bản, tôi phát ra một âm thanh cực kỳ ngớ ngẩn.
“Heeeee! Em là em gái của Yuki hả!?”
“Vâng. Tuy khác mẹ ạ.”
Mẹ của Yuki có vẻ đi làm nên không có nhà. Cũng không thấy bóng dáng Yuri-san đâu.
Tôi phân vân không biết có nên tự tiện vào không, nhưng cô bé tự xưng là Touren Kikyo này đã mời tôi vào vô cùng thoải mái. Lý do Yuki bặt vô âm tín gần đây cũng đã sáng tỏ. Có vẻ cậu ấy đang bận rộn vì em gái.
Tôi đã há hốc mồm trước màn tự giới thiệu gây sốc. Hehe, tôi đúng là chẳng ý tứ gì cả.
Nhưng mà nhưng mà, Yuki chưa từng kể gì cả, em gái là sao chứ!?
Đây là tin tức chấn động có thể độc chiếm chủ đề bàn tán trong trường suốt ba tháng trời đấy.
Yuki và Yuri-san là cặp chị em cực kỳ nổi tiếng. Thường thì một trong hai người họ đã là chủ đề bàn tán rồi, giờ thêm cô em gái này vào nữa thì chắc là loạn mất thôi...... Lại còn là em cùng cha khác mẹ nữa chứ.
Có lẽ thấy bộ mặt ngáo ngơ của tôi nên Kikyo-chan đã chủ động mở lời.
“Chị là Shiori-oneesama phải không ạ? Em đã nghe Onii-sama kể về chị.”
“Yuki kể về chị sao?”
Tim tôi giật thót. Yuki không phải kiểu người nói xấu sau lưng người khác. Điểm đó thì tôi yên tâm, nhưng không thể nào không tò mò xem cậu ấy đã nói gì.
“Chị hỏi được không?”
Tôi hỏi dò, và Kikyo-chan trả lời tỉnh bơ.
“Vâng. Anh ấy bảo ngực chị to thứ hai trong lớp ạ.”
“Biết thế đừng hỏi cho xong!”
Thì đúng là vậy, cũng có phần đúng, nhưng mà. Còn nhiều cái khác để nói mà. Yuki baka!
“Em ghen tị thật đấy ạ.”
Kikyo-chan đang tỏa ra bầu không khí u sầu, nhưng rồi cô bé ngẩng mặt lên như chợt nhớ ra điều gì.
“Tại sao Shiori-oneesama lại đến đây ạ?”
Cô bé nghiêng đầu thắc mắc. Dễ thương y hệt búp bê vậy.
“Chị có chuyện muốn nói với Yuki, nhưng cậu ấy không có nhà thì đành chịu thôi nhỉ.”
“Chuyện muốn nói――chẳng lẽ là tỏ tình sao ạ?”
“Hả!? Không phải không phải! Với lại chị bị từ chối rồi mà.”
Tôi vội vàng phủ nhận từ “tỏ tình” mà Kikyo-chan vừa thốt ra.
“À ừm, chuyện đó...... em xin lỗi ạ.”
Thấy Kikyo-chan lộ vẻ ái ngại, tôi cố gắng giải tỏa hiểu lầm.
“Chị của hiện tại không thể làm Yuki hạnh phúc được.”
“Dạ?”
Dù tôi của hiện tại có tỏ tình thì cũng không chạm đến được Yuki. Dẫu có cất tiếng gọi từ tít phía sau tới bóng lưng đang tiến bước phía trước, cậu ấy sẽ không quay lại. Sẽ không chờ đợi. Hình bóng tôi không lọt vào mắt Yuki.
Tôi nghĩ rằng chỉ khi đứng ngang hàng bên cạnh Yuki, lời tỏ tình mới có ý nghĩa. Đó mới là vạch xuất phát.
Như để nhìn về tương lai cùng nhau sánh bước. Tôi bước lên một bước.
“Sao thế em?”
Tôi nhận ra Kikyo-chan đang ngẩn người ra.
“D... Dạ không. ......Hôm trước, Hinagi-oneesama cũng nói điều tương tự ạ.”
“Suzurikawa-san á?”
Nghe vậy, đâu đó trong tôi cảm thấy vui mừng. Cảm giác an tâm dâng trào khi biết cậu ấy được yêu thương một cách nghiêm túc đến thế. Là tình địch nhưng không phải kẻ thù. Là người bạn, người đồng đội quan trọng.
“......Em cứ thế này liệu có ổn không ạ?”
“Kikyo-chan?”
Cô bé cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt trên đầu gối. Thân hình mảnh mai run lên bần bật, giọng nói nhuốm màu bi thương.
“Nghe những lời của Hinagi-oneesama, em đã suy nghĩ rất nhiều. Nhưng vì em là hàng lỗi, nên chẳng làm được gì cả. Onii-sama cũng đi mất, chỉ có thời gian là cứ trôi qua.”
Đôi má ửng hồng. Cô bé này không phải búp bê. Là con người.
“Làm thế nào, làm thế nào để em cũng có thể trở nên mạnh mẽ như các chị ạ?”
Nhìn dáng vẻ cắn chặt môi với đôi mắt ngập nước, tôi cảm thấy quen thuộc.
(Ra là vậy. Cô bé này giống mình ngày xưa......)
Bị dồn vào đường cùng khiến tầm nhìn hạn hẹp, chỉ chăm chăm vào một điều duy nhất.
Cứ ngỡ đó là tất cả thế giới, thực sự ảo tưởng và tin là như vậy.
Chấp niệm với hối hận. Chồng chất nỗi buồn, nước mắt tuôn rơi làm mờ đi phía trước.
Với đôi mắt nhòe lệ thì làm sao có thể nhìn thấu tương lai được chứ.
Yuki đã không bỏ rơi một đứa như tôi, cậu ấy đã giải phóng tôi. Vậy thì, lần này đến lượt tôi――.
“Kikyo-chan muốn làm gì?”
“――Em! Em muốn đến chỗ Onii-sama! Em muốn quay về chỗ mẹ!”
“Vậy thì đi thôi!”
Những lúc thế này, nếu là Yuki chắc chắn sẽ không chần chừ. Sẽ không ngần ngại hành động.
Tôi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Kikyo-chan. Đứng dậy và đi ra cửa.
Ít nhất trong những lúc thế này, hành động theo cảm xúc mách bảo cũng được tha thứ mà.
Bởi vì ở đây đang có một cô bé đang khóc cơ mà!
Ding dong.
Như dội gáo nước lạnh, chuông cửa vang lên. Hai chúng tôi bất giác nhìn nhau.
Tôi tưởng Yuri-san về, nhưng có vẻ không phải. Kikyo-chan lau nước mắt và xác nhận người đến. Bên ngoài là hai người, một ông lão và một bà lão.
“Xin hỏi ai đấy ạ?”
Kikyo-chan rụt rè mở cửa hỏi. ――Và, ngay khoảnh khắc đó.
“――!”
Kikyo-chan khẽ hét lên. Ông lão đang ôm chầm lấy Kikyo-chan.
Có thể là kẻ biến thái. Tôi phải bảo vệ Kikyo-chan!
Tôi định lao ra ngay lập tức thì giọng nói của ông lão đã ngăn tôi lại.
“Xin lỗi...... Thực sự xin lỗi! Không chỉ Yukito. Mà cả Kikyo nữa――”
Nghe tên Yuki, tôi buông lỏng cảnh giác. Kikyo-chan cũng đang bối rối không biết làm sao.
“Ông này, buông con bé ra đi. Xin lỗi nhé tự nhiên lại đường đột thế này. Tại Yukito-chan nhờ cả đấy.”
“Dạ, hai bác là......?”
Thay cho Kikyo-chan vẫn đang bị ôm và vùng vẫy, tôi lên tiếng hỏi.
“Xin lỗi nhé. Ta là 『Sougetsu』. Cha của Shuugi, và là ông nội của Kikyo.”
Tôi đứng hình trước màn giới thiệu. Ông nội của Kikyo-chan, nghĩa là cũng là ông nội của Yuki.
“Yo, anh về rồi đây.”
Từ phía sau hai người họ, Yuki ló mặt ra. Bên cạnh còn có thêm hai người đàn ông và phụ nữ nữa.
“Mẹ và Bố?”
Trước tình huống khó hiểu đột ngột ập đến, tôi và Kikyo-chan đồng loạt hiện lên dấu 『?』 trên đầu.
◇
Một thời gian sau vụ náo động đó, tôi có ghé qua để xem tình hình thế nào, và bầu không khí tại nhà Touren đã thay đổi hoàn toàn.
Gương mặt của Tsubaki-san trở nên hiền hòa, cứ như thể thứ gì đó ám ảnh cô ấy đã tan biến vậy. Thật nhẹ nhõm.
Để cho chắc ăn, tôi đã nhờ Jagai Maki-san làm lễ trừ tà, và có vẻ đó là quyết định đúng đắn. Dù có lẽ đó chỉ là hiệu ứng giả dược mà thôi.
Sự áp bức tỏa ra từ Tsubaki-san đã tan biến như sương khói, ánh mắt cô nhìn Kikyo giờ đây ngập tràn sự dịu dàng.
Tôi có thể cảm nhận được tình mẫu tử mãnh liệt. Một nụ cười nhẹ nhàng đầy ắp sự yêu thương. Cô ấy toát lên sự bao dung rộng lớn.
Có lẽ dáng vẻ này mới chính là con người thật của Tsubaki-san. Một người mẹ quyến rũ, tuyệt vời và đáng tự hào.
Do bị dồn vào đường cùng nên tâm trí cô ấy không còn chút thảnh thơi nào. Cô ấy đã tuyệt vọng để bảo vệ trái tim sắp vỡ tan của mình. Đó không phải là điều xấu. Nhưng nếu trạng thái đó kéo dài, con người ta sẽ kiệt quệ và chạm tới giới hạn lúc nào không hay.
Không ai xấu cả, và dĩ nhiên Kikyo-chan cũng chẳng làm gì sai. Nếu buộc phải chỉ ra kẻ xấu thì đó là ông chú kia, nhưng ông chú cũng chỉ đang cố gắng mưu cầu hạnh phúc theo cách riêng của mình mà thôi.
Chỉ là, ông ta hơi vụng về một chút, và đã lầm tưởng rằng bản thân mình là người phải gánh vác việc bảo vệ tất cả.
Con người không hề... yếu đuối đến thế. Cũng không hề mong manh. Ông ấy chỉ là chưa thể tin tưởng hoàn toàn vào sức mạnh đó.
Nếu ông chú có thể tin tưởng từ tận đáy lòng, vấn đề này lẽ ra đã không xảy ra.
Ông chú đã sợ hãi. Có lẽ là hèn nhát nữa. ――Sợ sự mất mát.
Chính điều đó đã làm khổ gia đình này. Nhưng mọi chuyện đã kết thúc rồi. Mọi thứ đã trở về đúng quỹ đạo, và mối liên kết gia đình ngày càng sâu sắc hơn. Kikyo-chan luôn sợ hãi ngày nào giờ không còn nữa.
Giờ đây, từ phía Kikyo-chan cũng đang trào dâng những cảm xúc dành cho Tsubaki-san, thứ tình cảm có thể gọi là lòng mộ mến.
“Là nhờ công của Onii-sama cả đấy ạ. ――Thật tốt khi Onii-sama chính là Onii-sama. Gọi tắt là ‘OniO’ ạ.”
“Cái từ viết tắt đó nghe khó dùng quá vậy?”
Nghe nói từ hôm đó, Kikyo-chan và Tsubaki-san đã trò chuyện rất nhiều và dành thời gian bên nhau.
Họ phơi bày những suy nghĩ thật lòng, truyền tải những tâm tư đã giấu kín nơi đáy tim. Không phải là hòa giải. Mà là thấu hiểu.
Cha mẹ không cai trị con cái, mà thừa nhận lẫn nhau như những con người độc lập. Đó là sự thấu hiểu tương hỗ.
Biết bao cảm xúc vạn niềm đã được gửi gắm. Trong lúc không nhìn thấy hy vọng, cô bé đã bỏ chạy và cầu cứu.
Tôi thật tâm cầu mong rằng chờ đợi ở lối ra đó sẽ là một tương lai tươi sáng.
“Mẹ cảm thấy mình đã đau khổ vì những chuyện thật ngớ ngẩn. Chẳng hề nhận ra mình được nâng đỡ nhiều đến thế nào, mẹ cứ mãi ủ dột, đắm chìm trong cảm giác mình là nữ chính bi kịch.”
Trong lời nói của Tsubaki-san chứa đựng sự tự răn đe sâu sắc. Cô ấy đã khóc và sám hối rằng không thể tha thứ cho bản thân vì đã làm tổn thương con gái. Đó chắc chắn là dáng vẻ của một người mẹ yêu con.
“Ghen tị với người khác, oán hận, rồi so sánh với bản thân. Gây tổn thương cho những người xung quanh vì lòng đố kỵ, coi tất cả là kẻ thù và nguyền rủa họ. Những chuyện đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Mẹ đúng là một con quái vật xấu xí và đáng ghê tởm.”
Đầy vẻ hối hận, cô nhẹ nhàng xoa đầu Kikyo.
“Con đã lớn lên thành một đứa trẻ có trái tim nhân hậu đến nhường này, vậy mà mẹ thậm chí còn không nhận ra.”
“Mẹ không có lỗi! Là do con đã không thể đáp lại sự kỳ vọng――”
Cô nhẹ nhàng dùng khăn tay lau đi những giọt nước mắt đang ứa ra trên mi mắt Kikyo.
“Được rồi. Kikyo, con hãy sống cuộc đời của chính mình. Hãy làm những gì con muốn, ước những gì con khao khát.”
Mỉm cười, cô thì thầm: “Vì đó chính là hạnh phúc của con.”
Đó là sự tin tưởng chỉ có được nhờ mối liên kết sâu sắc. Kikyo-chan không phải là Tsubaki-san. Và Tsubaki-san cũng không phải là Kikyo-chan. Hai người họ không cần phải giống nhau, cũng chẳng cần phải vượt qua nhau.
“Nhờ cả vào Yukito-chan đấy. Cảm ơn cháu vì đã mắng cô, đã giải phóng cho cô và đã bắt cóc con bé đi. Nếu không có cháu, suýt chút nữa cô đã để lại những vết sẹo không thể cứu vãn cho Kikyo rồi.”
“Bắt cóc mà được cảm ơn thì đây là lần đầu tiên đấy ạ.”
“Ara ara. Ufufu. Đúng là vậy nhỉ.”
Tsubaki-san cười, giọng nói lanh lảnh như tiếng chuông ngân. Cô ấy bừng sáng như một đóa hoa vừa nở rộ.
Tôi thầm thán phục, giờ mới thấy ấn tượng về một người có thể thay đổi nhiều đến thế này.
“Onii-sama, hôm nay em muốn mời onii-sama tham gia một trò chơi ạ!”
“Trò chơi bóng tối à?”
“Không phải bóng tối hay ánh sáng đâu ạ? Chơi trò chơi với Onii-sama. Aaaa, cảm giác như sắp bị đoạt mất linh hồn vậy ♡ Nhưng mà, anh yên tâm. Linh hồn của Kikyo đã bị Onii-sama cướp mất từ lâu rồi.”
“Anh là Tử thần chắc?”
Xin chào, tôi là thợ săn linh hồn Yukito đây.
Trong khi tôi đang quan sát tình cảm gia đình thắm thiết với tâm thế của một bà cô hàng xóm hay lo chuyện bao đồng, thì Kikyo đưa ra một đề nghị bất ngờ. Chẳng lẽ là đá cầu? Hay là đại chiến thơ Haiku?
“Yukito-chan có biết chơi Hanafuda không? Thật ra là cô đã cùng Kikyo tự làm một bộ Hanafuda đấy.”
“Hanafuda sao! Quả thực rất đậm chất Kyoto nhỉ.”
Nhắc đến Kyoto thì cửa hàng Hanafuda số một thế giới rất nổi tiếng. Đó là vị vua của thể loại màn hình ngang và là thánh địa của giới trò chơi.
Hanafuda tự làm. Nghe mới hấp dẫn làm sao. Tôi bỗng thấy háo hức lạ thường.
Hanafuda là một trò chơi truyền thống với tổng cộng 48 lá bài, chia làm 12 tháng, mỗi tháng có 4 lá, người chơi sẽ kết hợp các lá bài để tạo thành bộ (Cước) và tính điểm. Hình vẽ trên lá bài càng lộng lẫy thì điểm càng cao.
“Hình vẽ cũng vậy, và đây là luật riêng chỉ có ở đây thôi, nhưng bọn em cũng có những Cước mới tự nghĩ ra nữa! Em rất muốn được chơi cùng Onii-sama nên mới mời anh.”
Tsubaki-san, Kikyo và tôi cùng ngồi quanh bàn. Cũng có luật chơi cho ba người, nhưng chúng tôi quyết định để tôi và Kikyo chơi thử kiểu phổ biến nhất là Koi-Koi trước.
Bình thường thì phải quyết định xem ai làm cái, nhưng ở đây có Nhà cái theo đúng nghĩa đen là Tsubaki-san, nên cô ấy sẽ chia bài. Nhận lấy 8 lá bài được chia, trên bàn cũng trải sẵn 8 lá.
Koi-Koi là trò chơi mà người đi trước có lợi thế, nhưng ở đây tôi sẽ nhường cho em gái đi trước vậy!
“Vậy thì thưa onii-sama, em đi đây!”
Cùng với tiếng hô dũng mãnh, một lá bài được đập xuống bàn.
“Khoan đã ạaaaa!”
Đây cũng là lễ nghi. Tạm thời thì tôi chờ đến đây rồi mới canh đúng thời điểm để tung ra câu bắt bẻ.
“Cái bộ Hanafuda gì thế này!?”
Đó là một bộ Hanafuda mới lạ chưa từng thấy bao giờ. Chuyện đó thì cũng được thôi. Nhưng mà――.
“Cô định làm Yukito-chan ngạc nhiên đấy. Đây là 『Hanafuda gia tộc Touren』 mà.”
“Anh thấy thế nào hả Onii-sama? Bọn em đã thử dùng ảnh của chúng em làm Hanafuda đấy!”
“Trông vui vẻ và ấm áp ghê ha!”
Miệng thì nói vậy thôi, chứ cái này xét theo nhiều nghĩa thì nguy to.
Ảnh của Tsubaki-san, Kikyo và cả ông chú được in lên lá bài Hanafuda. Sức sáng tạo gì thế này.
Trong Hanafuda, điểm số được quyết định bởi hình vẽ, tôi nhìn tờ giấy để kiểm tra các bộ Cước.
Xem nào, xem nào. Lá bài có cả Tsubaki-san và Kikyo-chan chụp chung là 20 điểm, lá chụp riêng lẻ là 10 điểm, 5 điểm à. Ra vậy. Sự kết hợp các lá bài cũng tạo ra các Cước tự sáng tạo sao. Thú vị đấy!
“Nhân tiện thì, lá bài của người kia là bài Rác ạ.”
“Bố là bài Rác.”
“...Ông chú.”
Thật đáng thương cho ông chú. Mà, đánh giá từ mẹ tôi cũng tệ hại, và xét những gì ông ấy làm thì có lẽ cũng đành chịu. Tuy nhiên, bộ Hanafuda này chứa đựng những vấn đề cực kỳ nghiêm trọng.
Kikyo-chan đánh ra một lá tháng Bảy từ trên tay, chồng lên lá tháng Bảy đang nằm trên bàn. Tiếp đó em ấy lấy một lá từ bộ bài rút, chồng lên một lá khác trên bàn để tạo thành bộ 4 lá. Một kỹ thuật nhanh như điện xẹt.
Và quan trọng hơn cả, điểm chung của 4 lá bài này là hình ảnh Tsubaki-san và Kikyo-chan mặc đồ bơi. Bộ Hanafuda này hư hỏng quá đi mất. Yukito-kun mỉm cười―― không phải lúc cười!
“Onii-sama, đây là bộ Cước 4 lá ạ. Tên của nó là 『Tràn ngập đồ bơi』. Anh hãy giác ngộ đi.”
“Chữ 『Ippai』 trong Hanafuda là để chỉ ly rượu, chứ không phải mang nghĩa là 『Nhiều』 đâu nhé...”
Các Cước như 『Ngắm hoa làm một chén』 hay 『Ngắm trăng làm một chén』 đều dùng từ “Ippai” để chỉ rượu khi thưởng hoa hay ngắm trăng.
“Giờ anh mới để ý, cái bộ Hanafuda này. Hình như toàn bộ hình ảnh đều có màu da người thì phải...”
“Hanafuda gợi cảm nhà Touren đấy. Chẳng mấy khi cô mới phấn khích quên cả tuổi tác thế này. Ohohoho.”
“Có cái từ gì nghe nguy hiểm vừa được thêm vào thế kia!?”
Trên tay tôi đang có lá bài tương ứng với con hươu tháng Mười, nhưng hình ảnh lại là Tsubaki-san mặc đồ thỏ Bunny.
Kiểm tra lại bảng Cước thì hình như cũng có lá tương ứng với bướm và heo rừng nữa… Vô cùng nguy hiểm rồi.
Ngoài ra, nếu tạo Cước chỉ bằng các lá của Tsubaki-san thì gọi là 『Tsubaki-tan』, chỉ toàn lá của Kikyo-chan thì là 『Kikyo-tan』, tên các Cước gợi nhớ đến văn hóa Moe của dân Akiba đầu những năm 2000. Còn về phần ông chú, dù có gom bao nhiêu lá cũng chỉ là Rác. Đồ rác rưởi này.
Và đến bộ Cước mạnh nhất trong Hanafuda là 『Ngũ Quang』, thì các lá bài là những tấm ảnh (hình chụp) táo bạo đến mức không thể nào nói ra mồm được. Cái thứ này mà chơi trước mặt người khác được à!
Hành động bạo ngược cỡ này, tôi sẵn sàng gọi ngay ông chú về để họp gia đình khẩn cấp.
“Trong giấy không ghi, nhưng có một lá bài thứ 49 huyền thoại được giấu kín hoàn toàn đấy ạ. Chỉ riêng lá bài đó thôi đã trị giá 30 điểm rồi. Rất mong chờ xem ai sẽ rút được nó đây.”
“Trong game mà có yếu tố phá vỡ cân bằng là điều cấm kỵ chứ...”
Rốt cuộc thế thì có còn gọi là Hanafuda được nữa không? Giờ nó hoàn toàn là một game khác rồi.
Không hiểu sao Kikyo lại tỏ ra xấu hổ một cách lạ lùng.
“Lá bài đó là hình em và mẹ Reverse Bu――”
“Vâng, vi phạm quy định!”
Không chỉ là phá vỡ cân bằng đâu. Chỉ số tộc này vượt quá 800 rồi.
Trước giờ vì là người lớn tuổi hơn nên còn miễn cưỡng cho qua, nhưng làm thế với em gái thì quá tệ hại rồi. Đến nước này thì mức độ độc hại của phụ huynh Tsubaki-san đang tiến hóa nhảy vọt sang một chiều không gian khác.
“Khi cô hỏi Yukito-chan thích gì, Setsuka-san đã chỉ cho cô đấy.”
“Dì Setsuka là kẻ phản bội!”
Tổn hại uy tín quá mức nghiêm trọng. Ah, đúng rồi, là tổn hại uy tín. Quá là tổn hại uy tín nhé!
Yukito-kun đang đau lòng vì phát hiện ra gián điệp ngay trong chính gia đình mình.
“Tại sao... Cái diễn biến toát mồ hôi lạnh này mang lại cảm giác Déjà vu kỳ lạ――”
“Nào, tiếp theo là lượt của Onii-sama đấy ạ. Mời anh ra bài.”
Bữa tiệc vẫn tiếp diễn một cách cưỡng ép mà không thèm nghe ý kiến của tôi. Ra là vậy, đây chẳng lẽ là cuộc đối đầu nhà Kokonoe!?
“Không thể nào... Tại sao ngay cả ở nhà Touren cũng có diễn biến y hệt vậy...?”
Không hiểu sao cái đại hội Sabat bóng tối định kỳ ở nhà tôi lại xuất hiện ở đây. Không ngờ lại gặp phải tình cảnh này ở nơi này. Chẳng lẽ do tôi không biết, chứ chuyện này là thường thức của xã hội sao?
Vừa run rẩy sợ hãi, tôi vừa lấy lá bài ông chú (Rác) trên tay chồng lên lá bài ông chú (Rác) dưới bàn.
“Mẹ ơi, có khi con thắng được Onii-sama rồi. Kikyo đang 『Koi-Koi』 (Yêu-Yêu) Anh trai đấy ạ ♡”
“Tốt quá rồi Kikyo. Nào, tung đòn kết liễu đi con!”
“Vâng, thưa mẹ!”
“Không có chút khoan nhượng nào à!?”
Tập hợp đủ Tam Quang (Hàng cấm), Kikyo củng cố chiến thắng vững chắc. Trên bàn bày ra một thảm trạng không dám nhìn thẳng. Tôi bất giác gục xuống. Thảm bại rồi. Cái thứ này thì thắng làm sao được...
Bộ Hanafuda này sẽ bị niêm phong vĩnh viễn, nhưng Kikyo-chan thì đang hân hoan vui sướng. Nhìn dáng vẻ đó của Kikyo, Tsubaki-san trông cũng rất vui. Có lẽ những khoảng thời gian trôi qua bình thường như thế này lại là điều quý giá và quan trọng đối với hai người họ.
Những gì thiếu hụt trước đây, cứ từ từ giành lại từng chút một là được.
Bởi vì, hai người họ―― chắc chắn là một gia đình luôn nghĩ cho nhau mà.
“Nhân tiện thì Yukito-chan. Kẻ thua cuộc phải nghe theo yêu cầu của người thắng đấy.”
“Đưa ra điều kiện sau khi chơi xong là chơi ăn gian đấy?”
Mà ngay từ đầu tôi có yếu tố nào để thắng trong bộ Hanafuda này đâu?
“Onii-sama, thật ra em đã chuẩn bị sẵn từ trước rồi ạ. Anh thấy cái này thế nào?”
Tỏ ra xấu hổ lạ thường, Kikyo đặt một cái lọ nhỏ lên bàn cái cạch.
“Cái này là... Dầu mát-xa?”
Trên lọ nhỏ có ghi là dầu dừa. Loại dầu dưỡng ẩm cho da và có tác dụng chống lão hóa. Đúng là ngày thường tôi hay mát-xa cho mẹ và nee-san nhưng mà... (lược bỏ đoạn sau).
Dầu á? Cái đó dùng như thế nào? Ui da, cơn đau đầu dữ dội ập đến!
“Thực ra, cô nghe Ouka-san nói là Yukito-chan mát-xa rất giỏi.”
“Onii-sama đa tài quá đi mất. Kikyo chắc chắn không thể nào bắt chước được.”
“Cái bà chị phản bội kia!”
Sau vụ đó, tôi suýt thì đi tu luôn rồi, vậy mà lại bắt tôi tham gia vào khổ hạnh nữa sao!?
Chiếu lại cái kịch bản dễ đoán lần trước, chuyện đó thần linh có tha thứ thì độc giả cũng không tha đâu (Ai vậy chứ).
Kỳ lạ thật. Dù không có quan hệ trực tiếp, nhưng tại sao hành động của họ lại giống nhau đến thế...
“Mẹ ơi mẹ ơi, con lần đầu tiên nên hồi hộp quá!”
“Đối với phụ nữ thì việc trở nên xinh đẹp là rất quan trọng mà. Mẹ đã để con phải chịu nhiều đau khổ rồi. Căng thẳng là kẻ thù tự nhiên của làn da đấy. Hãy để cậu ấy làm chúng ta cùng đẹp lên nào.”
“Vâng ạ!”
“Câu trả lời mới trong sáng và thơ ngây làm sao!”
Chẳng lẽ, chỉ có mình tôi là có suy nghĩ đen tối thôi sao? Tôi sai rồi à? Mẹ ơi. Này, mẹ ơi!
Mặc kệ tôi đang quằn quại đau khổ, Tsubaki-san xoẹt một cái cởi đai lưng Yukata ra.
“Đã thế thì, chúng ta tắm rửa sạch sẽ trước đã nhé. Đầu tiên phải làm cho máu huyết lưu thông đã. Yukito-chan cũng vào tắm cùng luôn đi. Ba người tắm chung thì chắc hơi chật một chút nhưng mà.”
“Hả?”
“Kikyo cũng muốn tắm cùng Onii-sama!”
“Đã bảo là câu trả lời trong sáng thơ ngây quá mà! Ê này, ông chú đang làm cái gì vậy hả!?”
Cái lúc thế này mà không có mặt, ông chú đúng là đồ Rác thật mà!
“Chúng ta là gia đình mà. Đâu cần phải xấu hổ đến thế?”
Cánh tay tôi bị nắm chặt. Cứ thế, cô ấy bắt đầu trút bỏ bộ Yukata xuống.
“Nói là gia đình, hay nói là mẹ kế thì――”
Giả sử nếu quyền nuôi con thuộc về ông chú thì Tsubaki-san đã trở thành mẹ kế rồi.
Nói là gia đình thì đúng là có thể coi là vậy, nhưng tâm trạng tôi phức tạp quá.
“Phải rồi ha! Cô cũng là Mẹ của Yukito-chan nhỉ...”
“Aaaa-aaah! Tại sao tôi lại làm cái hành động như đi trồng tre trong vườn nhà người khác thế này!?”
Tre có sức sinh sôi rất mạnh, nên tuyệt đối không được nghịch dại như thế nhé? Hứa với tôi đi.
“...Từ lúc nào không hay, cô đã quên mất cảm giác này. Giờ cô mới hiểu là mình đã sống mà cứ bịt chặt đôi tai lại. Trong lòng thấy ấm áp quá. ――Yukito-chan, cháu cứ tha hồ làm nũng đi nhé?”
“Xin hãy đối xử nghiêm khắc với cháu hơn đi ạ.”
Thế này là sai quá sai rồi! Chúng ta, mới lúc trước còn suýt giết nhau mà!
“Em đã luôn cô đơn một mình. Em rất ghen tị với những người bạn có anh chị em. Cuối cùng, gặp được Onii-sama, ước nguyện của em đã thành hiện thực rồi. Em muốn biết nhiều hơn nữa về Onii-sama.”
Cánh tay tôi bị giữ chặt. Mô thức hành động hoàn toàn giống hệt mẹ và chị tôi. Đây chính là huyết tộc sao...
Cứ nhè vào những lúc thế này, cái cánh tay mảnh khảnh đó lại phát huy sức mạnh kinh hoàng y hệt nhau.
“Anh hiểu rồi. Anh sẽ trả lời thành thật các câu hỏi. Nên là, buông tay ra nhé. Ok. Ngoan lắm.”
“Phải rồi! Onii-sama. Em nghe Hiori-san kể. Lát nữa, anh hãy kể cho em nghe chuyện anh bay lên trời bằng diều nhé. Onii-sama y hệt như Ninja vậy, tuyệt quá đi!”
“Sao những lúc thế này, mọi người lại đột nhiên không nghe thấy tiếng mình nói nhỉ?”
Bí ẩn lớn nhất đấy. Đàn gảy tai trâu. Cái này gọi là Mã Nhĩ Đông Phong. Tôi muốn gặp Himiyama Yukito-O quá.
Không thể cứ thế này được. Phải tập cưỡi ngựa để còn cưỡi ngựa thôi!
“Onii-sama, nhìn này! Mẹ mới mua cho em bộ đồ bơi mới đấy!”
Trong lúc tôi đang trốn tránh thực tại, Kikyo đã mặc đồ bơi bên dưới lớp quần áo từ lúc nào.
Khác với tấm ảnh trên lá bài Hanafuda, đây là bộ đồ bơi liền mảnh, trông rất hợp với em ấy.

“Dễ thương cực.”
Tôi giơ ngón cái lên khen ngợi (Nice). Kikyo-chan đỏ bừng mặt.
“! Onii-sama xấu tính quá. Anh nói thế làm em vui sướng mất.”
“Ara ara. Nhưng mà, Kikyo này. Mặc đồ bơi vào bồn tắm là vi phạm phép lịch sự đấy nhé.”
“X-xin lỗi mẹ! Con đã làm một việc thật thiếu thường thức!”
“Trong trường hợp này thì ai mới là người thiếu thường thức đây hả!?”
Tsubaki-san đã trút bỏ hoàn toàn bộ Yukata. Bộ dạng đó mà đòi dạy đời về thường thức sao!?
Tôi cố gắng không nhìn trực diện vào cơ thể trần trụi của Tsubaki-san mà quay sang thuyết giáo cô em gái. Phải ngăn chặn trước khi em ấy bị nhiễm độc từ bà mẹ độc hại này.
“Nghe này? Không được trở thành người lớn hỏng hóc như thế này. Anh sẽ rất vui nếu em trở thành một thục nữ tuyệt vời biết giữ gìn sự đoan trang và e ấp. Tuyệt đối không được trở thành người lớn như thế này đâu nhé?”
“Ara, ghét ghê cơ Yukito-chan. Cháu đùa cũng khéo thật đấy ♪”
Người lớn hư hỏng, tức Tsubaki-san, đang cười vô cùng quý phái. Một tấm gương người lớn không được noi theo.
“Vâng. Kikyo muốn trở thành một người phụ nữ thanh lịch như Yuuri onee-sama ạ!”
“Cái đó càng không được noi theo!”
Em đang nói cái điều đáng sợ gì thế. Minh Trí Thiên Sứ, Yuuri-san đúng là một tài nữ ai cũng công nhận, không nghi ngờ gì cả, nhưng chẳng hiểu sao, cứ hễ gặp tôi là chỉ số IQ của chị ấy lại có xu hướng sụt giảm nghiêm trọng.
Một tuần cỡ ba lần, cứ gặp nhau là chị ấy lại đòi “bế bế”. Tại sao lại thoái hóa thành trẻ con thế không biết...?
“Nhắc mới nhớ, Yuuri onee-sama bảo rằng Onii-sama cũng rất am hiểu về Yoga và Pilates nữa.”
“Thật vậy sao? Thế thì càng mong chờ hơn nữa. Nào, đi thôi Yukito-chan.”
“Yuuri-san là đồ phản bội!”
Hai mẹ con phối hợp hoàn hảo đến mức không thể tin được là giữa họ từng có khoảng cách.
“Khônggggggggggggggg!”
Người ta đồn rằng, tiếng hét cao vút của tôi đã vang vọng khắp cả nhà Touren.
◇
“Ra là vậy. Thế nên mới là nhà ở hai thế hệ.”
“Vâng ạ. Cháu nghĩ em gái cần có đồng minh. Thật may là mọi chuyện đã êm đẹp.”
Vừa nhâm nhi trà bên hiên nhà, tôi vừa kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Rishuu-san.
Sau khi nghe mẹ kể về nhà Sougetsu, quê quán của ông chú, tôi đã trực tiếp tìm đến đó.
Đó là một căn nhà riêng bề thế, nhưng chỉ có hai ông bà sinh sống nên họ không dùng hết.
Một ngôi nhà rất cô quạnh. Có lẽ ngày xưa nó từng rất náo nhiệt. Nhưng giờ đây, nghe nói mỗi tháng họ chỉ lên tầng hai một lần để dọn dẹp. Sự rộng rãi đã trở thành thứ vô dụng thừa thãi.
Họ dự định sẽ sớm chuyển vào viện dưỡng lão. Thế nên tôi đã đề xuất họ sống cùng tại nhà Touren.
Biết tin cháu gái Kikyo-chan đang đau khổ, ông bà đã gật đầu ngay lập tức.
Vì ông chú đã cắt đứt quan hệ với cha mẹ, nên ông bà cũng không thể gặp cháu, điều đó khiến họ luôn canh cánh trong lòng. Nếu sống cùng nhau, chắc chắn Kikyo-chan cũng sẽ yên tâm hơn.
Vấn đề là mối quan hệ giữa Kikyo-chan và cô Tsubaki, nhưng những gì tôi làm khi đến nhà Touren chỉ đơn thuần là việc nhà. Nấu ăn, ủi áo sơ mi cho ông chú mỗi ngày, và dành thời gian khâu vá. Đúng nghĩa một ông chồng nội trợ. Cô Tsubaki vốn là bà nội trợ toàn thời gian, nhưng tôi đã phô diễn kỹ năng việc nhà của mình cho cô ấy thấy. Dĩ nhiên, đều có lý do cả. Tôi đã cướp đi toàn bộ vai trò của cô Tsubaki trong gia đình.
Cô Tsubaki mang tiếng là nội trợ toàn thời gian nhưng lại chẳng còn việc gì để làm. Tôi đã phủ nhận sự tồn tại đó.
Tôi chửi rủa rằng mang tiếng là bà nội trợ toàn thời gian mà không biết làm cá, mắng nhiếc rằng mang tiếng là bà nội trợ toàn thời gian mà không may nổi một bộ quần áo cho ra hồn, coi cô ấy chẳng khác nào một kẻ ăn bám vô dụng, một NEET chính hiệu và sỉ nhục cô ấy thậm tệ.
Cô Tsubaki nổi điên suýt giết tôi, xém chút nữa đẩy tôi từ tầng hai xuống, nhưng vì tự mình gieo gió nên theo một nghĩa nào đó, đây chính là mục đích của tôi. Đó là điều cần thiết đối với cô Tsubaki.
Vì cô ấy đang mất cân bằng cả về thể xác lẫn tinh thần nên tôi đã nương tay, nhưng chừng đó chắc cũng đủ để dồn ép về mặt tâm lý. Và chắc hẳn cô ấy đã nhận ra. Sự ngu ngốc khi phủ nhận tất cả mọi thứ thuộc về Kikyo.
Những gì tôi làm, cũng giống như sự phủ nhận ý nghĩa tồn tại mà cô Tsubaki đã làm với Kikyo-chan.
Không công nhận nỗ lực, đòi hỏi sự hy sinh vô hạn, và lạnh lùng gạt bỏ tất cả chỉ vì kết quả là trên hết.
Bị đối xử như vậy, ngôi nhà sẽ biến đổi từ không gian bình yên trở thành địa ngục.
Cô Tsubaki đã dựa dẫm vào Kikyo-chan. Cô ấy kiểm soát, coi con bé là con búp bê phải tuân theo ý mình, rồi trút vào đó tất cả những tiếc nuối, hối hận và cả sự trả thù của bản thân. Cô ấy đã chà đạp lên lòng tự trọng của Kikyo-chan.
Vì yêu nên muốn con hạnh phúc. Dù có mong ước như vậy, nhưng nếu cứ dựa dẫm vào con cái, thì cả hai sẽ chẳng thể nào hạnh phúc được. Kikyo-chan có cuộc đời của Kikyo-chan, và cô Tsubaki cũng có cuộc đời của cô Tsubaki.
Vì thế tôi đã dốc toàn lực để chuyển hướng sự quan tâm đó. Trước đây, cô Tsubaki cũng từng có sở thích riêng. Cô ấy đã sống cuộc đời của mình. Điệu múa Nhật Bản mà cô ấy cho tôi xem không hề bị mai một, nó khiến tôi vô cùng xúc động. Trước tiếng trầm trồ thán phục của tôi, có lẽ cô Tsubaki cũng đang dần tìm lại những cảm xúc đã lãng quên. Cô ấy nhớ lại niềm vui. Từ khi lui về lo cho gia đình, cô ấy đã hy sinh tất cả, nhưng Kikyo-chan giờ đã là học sinh trung học cơ sở rồi. Không còn là đứa trẻ cần chăm bẵm từng chút một nữa.
Khi tôi đề xuất cô Tsubaki thử ra ngoài làm việc, ông chú đã tỏ vẻ không đồng tình, nhưng phản ứng của cô Tsubaki rất tích cực nên ông chú đành miễn cưỡng chấp nhận. Ông chú, yếu thế quá.
Ông chú vì muốn bảo vệ cô Tsubaki mà đã trở nên bao bọc quá mức.
Nếu cứ sống quanh quẩn trong nhà, khả năng giao tiếp xã hội chắc chắn sẽ bị mai một. Nếu giải phóng cô ấy khỏi điều đó, dần dần cô Tsubaki cũng sẽ giảm bớt sự chấp nhặt và phụ thuộc vào Kikyo-chan.
Tôi chỉ mong rằng mối quan hệ của họ sẽ được hàn gắn thành một mối quan hệ tôn trọng lẫn nhau đúng mực.
Nhà Touren khá rộng. Việc sửa sang thành nhà cho hai thế hệ cũng dễ dàng, vậy là giải quyết êm đẹp.
“Vì thế, cháu có chuyện muốn thảo luận với Rishuu-san ạ.”
“Hô. Ta có dự cảm sắp có chuyện thú vị rồi đây.”
Tôi quyết định đi vào vấn đề chính. Khi ông bà rời khỏi nhà Sougetsu, họ quyết định nhượng lại căn nhà đang ở cho tôi. Đây đúng là chuột sa chĩnh gạo, chuyện hoang đường mà thành thật.
Vì nhà đã xuống cấp nên không thể để nguyên như vậy được, tôi định sửa sang hoặc phá đi xây lại nhà mới, nhưng có một vấn đề nảy sinh.
“Thực ra, tòa căn hộ cũ 50 năm tuổi xây trước nhà cũng là tài sản sở hữu của họ, họ bảo nếu được thì nhượng lại cho cháu luôn, cháu đang không biết phải làm thế nào với nó. Vì hai ông bà dự định vào viện dưỡng lão nên đã ngừng nhận khách mới, liệu cháu có nên tiếp nhận không ạ?”
Nghe nói nhà Sougetsu không chỉ quan tâm đến Kikyo-chan mà còn luôn dõi theo chúng tôi.
Xét đến hoàn cảnh ly hôn của mẹ, chắc ông bà không tiện chủ động liên lạc. Khi tôi đến gặp, họ đã khóc và chào đón tôi nồng nhiệt. Chính vì thế họ mới định nhượng lại tòa căn hộ có thể sinh ra thu nhập thụ động này cho tôi, nhưng ngặt nỗi tôi không biết phải xử lý ra sao.
“Hưm. Hiện tại có người đang ở không?”
“Chỉ còn một người thôi ạ, nhưng nghe nói tháng sau bác ấy cũng chuyển vào viện dưỡng lão. Sau đó, họ dự định phá bỏ và bán đất đi, vậy cháu có nên mở lại việc cho thuê không nhỉ?”
Tôi không có kinh nghiệm về mảng này nên định phó mặc cho công ty bất động sản, nhưng xét theo tuổi thọ công trình thì tôi hoàn toàn không đoán được nhu cầu thuê là bao nhiêu. May mắn là vị trí đắc địa nên rủi ro trở thành tiêu sản cũng thấp.
“Nhóc con, vị trí này đấy nhé. Mở lại nguyên trạng thì phí phạm quá.”
“Vậy bán quách đi ạ?”
“Khoan khoan khoan. Để xem nào... Được rồi, phá bỏ đi, xây một tòa chung cư mới ở đây thì sao? Tầng thấp thôi. Không cần phải là tháp chọc trời, tầng cao quá cũng bất tiện mà.”
Nhiều người ao ước sống ở tháp chung cư cao tầng, nhưng bất ngờ là cũng nhiều nhược điểm. Sóng điện thoại kém, không phơi được đồ ngoài ban công. Hơn hết là mỗi ngày đi lên đi xuống rất phiền phức.
Tôi nghiêng đầu trước đề xuất của Rishuu-san.
“Ông nói thế chứ cháu làm gì có tiền.”
Thuế tài sản cố định, thuế thừa kế, nói chính xác thì cháu không phải đối tượng chịu thuế thừa kế, nhưng dù nói là nhượng lại thì cũng đâu có nghĩa là chuyển nhượng miễn phí được. Với mảnh đất cỡ này, số tiền cũng khổng lồ lắm.
Thêm vào đó là phí xây dựng chung cư? Với đứa đang nợ 200 triệu yên như tôi á? Không thể nào!
“Yên tâm đi. Ta sẽ chi. Với vị trí này thì thu hồi vốn dễ ợt.”
“Chẳng thấy yên tâm chút nào cả!?”
Nếu để ông ấy làm đến mức này thì hậu quả về sau đáng sợ lắm. Tôi có thể nhìn thấy tương lai mình thực sự phải kết hôn với Himiyama-san. Mà chuyện đó thì có vẻ sẽ có cuộc sống hạnh phúc nên cũng không thành vấn đề, nhưng mà...
“Phải rồi! Ta sẽ thuê trọn một phòng trong đó làm phòng cho Misaki. Được chứ?”
“Ông có thể đừng hỏi mấy câu nghe như có lựa chọn nhưng thực ra là không có được không?”
“Bỗng dưng ta thấy vui rồi đấy. Loại chung cư nhà ở kiểu này thì nhu cầu tầng một thấp lắm. Cho các đơn vị thuê mặt bằng kinh doanh có khi lại tối ưu nhất. Cửa hàng tiện lợi hoặc siêu thị. Làm văn phòng cũng là một cách.”
Nghe ông ấy nói thì đúng là vậy thật. Phòng ở tầng một thì ngại ánh mắt người qua đường, khó mở cửa sổ, lại lo ngại về an ninh. Ngược lại, nếu cho thuê mặt bằng kinh doanh thì tầng một lại có lợi thế lớn. Tất nhiên, tùy vào đơn vị thuê mà cũng có nhược điểm, nhưng sự tiện lợi sẽ tăng lên đáng kể.
“Hay là ta cũng chuyển đến nhỉ. Chuyển văn phòng bầu cử của Toujou về đây cũng được đấy.”
“Nếu thế thì Rishuu-san quản lý luôn cho rồi, có phải tốt hơn không?”
Nếu là nhà Himiyama thì họ sẽ vận hành trơn tru thôi.
“Thế thì còn gì thú vị nữa. Phải có nhóc ở đó mới có giá trị chứ.”
“Cái gia tộc này đánh giá mình cao một cách bất hợp lý quá...”
Rishuu-san gọi điện thoại đi đâu đó, và chỉ trong nháy mắt, những người phụ trách của công ty xây dựng đã tập hợp đông đủ.
Chẳng biết từ lúc nào, vốn dĩ chỉ định thảo luận chút thôi, mà câu chuyện đã tiến triển đến mức không thể quay đầu lại được nữa. Đây chính là sức mạnh của sự hành động. Chuyện này là sao đây? Ơ, xây chung cư thật á?
“Các cậu đề xuất các phương án đi. Ta và Yukito-kun ở đây sẽ cùng quyết định.”
Rishuu-san lại nói mấy câu thừa thãi. Ánh mắt mấy người phụ trách nhìn tôi cứ sáng rực lên.
Ông ấy lần lượt đưa ra những chỉ thị chi tiết cho từng người. Khí chất quả không hổ danh.
“Xem nào. Phòng của Misaki thì nên làm kiểu dành cho gia đình nhỉ. Biết đâu gia đình sẽ tăng thêm nhân khẩu. Fahahaha. Chắc ta chưa thể siêu thoát cho đến khi nhìn thấy chắt quá.”
Ông già này sung sức thật. Khoan nói đến phương án, nhìn vào mấy tấm brochure mà người phụ trách mang đến, cái nào cũng là chung cư cao cấp với trang thiết bị tối tân, khác một trời một vực với tòa căn hộ 50 năm tuổi kia.
Thế này thì chắc chắn không lo thiếu người thuê.
Thời đại của năng lượng xanh, ZEH (Nhà năng lượng ròng bằng 0). Đương nhiên tôi định làm vậy với nhà riêng, nhưng nếu cả chung cư cũng làm thế thì không tưởng tượng nổi phí xây dựng sẽ là bao nhiêu.
“Ái chà, phải rồi. Phải đặt tên cho chung cư nữa chứ. Tự do đặt tên là đặc quyền của chủ sở hữu đấy. Cũng có ngoại lệ, nhưng chắc nhóc sẽ không đặt mấy cái tên nhàm chán đâu nhỉ.”
Tra cứu trên điện thoại thì thấy có vẻ không được đặt tên gây nhầm lẫn với địa danh hay các cơ sở công cộng.
Ngược lại, đặt theo tên ga tàu gần nhất thì được. Sự dễ hiểu là rất quan trọng.
Tuy nhiên, bị hỏi bất ngờ thế này thì làm sao mà nảy số ngay được.
Tra thử mấy cái tên đang thịnh hành thì đúng là toàn mấy cái tên hay nghe thấy.
Grande? Maison? Brillia? Ra vậy, nghe sang chảnh đấy. Tôi bị thôi thúc muốn đặt một cái tên siêu phèn, nhưng sợ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tỷ lệ lấp đầy phòng nên lại chùn bước.
“Himiyama Yukito-O Palace thì sao?”
“Ông thích cái tên đó quá nhỉ!?”
Thế thì khác gì tổ ấm tình yêu của tôi với Himiyama-san đâu.
Hiihii~. Vừa hí vang như ngựa vừa nhìn điện thoại, tôi chợt nhận ra mình đã quên mất cái tên đó.
Nhắc đến tên đại diện cho các chung cư (Mansion), đúng rồi, chính là Sư tử, chúa tể bách thú.
Ai cũng chắc chắn đã từng một lần nghe thấy tên chung cư gắn với tên Sư tử.
Khoan đã? Nhớ lại thì, mẹ tôi đang bàn về việc làm văn phòng thế nào khi ra ở riêng.
Nếu dùng tầng một, hoặc tầng hai làm mặt bằng cho thuê, thì từ nhà có thể đi thẳng ngay đến chỗ làm.
Himiyama-san sẽ sống ở đây, và văn phòng của mẹ tôi cũng sẽ chuyển vào?
Và, Sư tử chúa tể bách thú. Một sợi dây liên kết hữu cơ. Tôi lóe lên một cái tên mang tính cách mạng.
“Cháu quyết định rồi Rishuu-san!”
“Quả nhiên, nhóc quyết đoán rất nhanh. Thế mới là người thừa kế mà ta nhắm trúng chứ.”
“Không, cái đó thì hơi...”
Nhìn kìa. Mấy người phụ trách của công ty xây dựng đang xôn xao kiểu “Ồ!”.
Kukkukku. Tôi không giấu nổi sự tự đắc trước ý tưởng tuyệt vời này.
Công bố thôi nào. Cái tên chung cư mà Kokonoe Yukito này đã nghĩ ra.
“Tên chung cư chính xác là 【Heroines Mansion】!”
Kokonoe Yukito (16 tuổi), nợ khoảng 1 tỷ yên (※chưa tính tiền đất).
◆
Trong khi đó, tại một diễn biến khác.
“Dạ, xin nhờ cô giúp đỡ ạ!”
Chứng kiến dáng vẻ non nớt ấy, cô nở một nụ cười khổ. Đã từng có lúc cô cũng trải qua thời kỳ như vậy. Cảm thấy khung cảnh này thật đáng yêu, có lẽ là minh chứng cho việc cô đã lăn lộn trong xã hội đủ lâu rồi.
“Đừng căng thẳng thế. Đâu phải phỏng vấn gì đâu, chỉ là cuộc gặp riêng tư thôi mà.”
“D-Dạ.”
Cô cất tiếng như để xua tan bầu không khí ngột ngạt. Chẳng ai lại đi phỏng vấn ở quán cà phê cả.
Đối với Ouka, đây đúng hơn là một buổi thảo luận cá nhân, và cô mới là người đang ở vị thế nhờ vả.
Cô nhấp một ngụm cà phê đá. Người phụ nữ đang ngồi đối diện, cơ thể cứng đờ vì hồi hộp kia, chính là ân nhân đã cứu con trai cô cách đây không lâu. Yukito cũng vô cùng biết ơn cô ấy. Về nhân cách thì không có gì để chê trách.
“Là Ninomiya-san nhỉ. Cảm ơn cô vì chuyện của con trai tôi. Nếu không có cô, thằng bé có lẽ đã bị đuổi học vì những tội danh không có thật rồi... Đứa trẻ đó từ xưa đã gặp phải đủ chuyện.”
Đủ chuyện. Hai từ đó chẳng thể nào diễn tả hết những trải nghiệm đắng cay mà thằng bé phải nếm trải.
“K-Không ạ! Em chỉ làm điều đương nhiên thôi! Em cũng không thể tha thứ cho những chuyện như thế. Với lại, người đầu tiên nhận ra sức khỏe em không tốt và giúp đỡ em chính là Yukito-kun mà. Vậy nên, được cô giới thiệu như thế này, chính em mới là người phải nói lời cảm ơn ạ!”
Cô sinh viên đại học tên Mio Ninomiya cúi đầu thật thấp. Rất lễ phép. Ngay cả dưới con mắt của Ouka, ấn tượng về cô bé cũng rất tốt.
(Thiệt tình, con trai mình rốt cuộc đã câu được cô bé ngoan thế này ở đâu vậy chứ...?)
Là trên tàu điện. Cô biết điều đó. Haa... Cô thầm than thở trong lòng về mạng lưới quan hệ rộng rãi của con trai. Cứ rời mắt ra là y như rằng lại thế này. Mà không rời mắt thì phụ nữ cũng tự dính vào. Cái thể chất phiền toái của con trai cô.
Như để thay đổi tâm trạng, cô bắt đầu vào chủ đề chính.
“Vậy, về chuyện thực tập, thật ra tôi có một chút việc muốn xác nhận với cô.”
“Quả nhiên là khó lắm ạ? Nếu vậy thì cũng không sao đâu ạ! Vốn dĩ em đang ở vị thế nhờ vả điều vô lý, nói sao nhỉ, em cũng cảm thấy mình hơi ranh ma――”
Phản ứng lại với sự ngập ngừng trong lời nói của Ouka, Mio tiếp lời. Có vẻ cô bé đã hiểu lầm.
“Không phải chuyện đó. Về phía công ty, việc sinh viên ưu tú gia nhập là điều rất đáng mong đợi. Tình trạng thiếu nhân lực cũng đang trầm trọng nên lúc nào cũng hoan nghênh cả. Chuyện đó thì không thành vấn đề, nhưng mà...”
Trước những lời nói không rõ ràng, Mio lộ vẻ bối rối. Đã gặp mặt trực tiếp thế này rồi, dù sao đi nữa, cũng đành phải quyết tâm mà nói ra thôi.
“Tôi sẽ nói thẳng nhé. ――Ninomiya-san, cô có muốn làm việc cùng tôi không?”
“Chuyện đó nghĩa là sao ạ...?”
Mio nghiêng đầu, vẻ mặt đầy hoang mang.
“Thực ra ấy, khi nghe chuyện về cô, ban đầu tôi định giao cho cấp dưới. Tôi đã nghĩ hy vọng sau này cô có thể cùng Hiiragi san sẻ công việc của tôi. Tôi đã nghĩ như vậy, nhưng mà...”
Cô đã giải thích tình hình cho Mio. Việc tách ra hoạt động độc lập đã được đẩy lên sớm hơn nhiều so với kế hoạch ban đầu. Chuyện này cũng là do đề xuất của chính Yukito và nhờ vào các mối quan hệ của thằng bé, nhưng cô thật không hiểu nổi tại sao một cậu sinh viên lại xây dựng quan hệ giỏi hơn cả người đã đi làm như cô. Gọi là cheat quan hệ cũng chẳng sai.
“Cả Hiiragi nữa, con bé bảo sẽ đi theo tôi, thiệt tình, cái con bé đó... Mà, chuyện đó thì được rồi, nhưng dù thế nào tôi vẫn cần thêm vài người nữa, nên mới ngỏ lời với cô.”
“Nhưng mà, tại sao lại là em ạ?”
Thắc mắc của Mio là hoàn toàn có lý, nhưng với Ouka, đây có thể coi là một đề xuất hiển nhiên.
“Bởi vì, nếu không phải là đối tượng có thể tin tưởng, thì sao có thể làm việc cùng nhau được, đúng không?”
Khác với những tập đoàn lớn đông đảo nhân viên, để tách ra và bắt đầu một công ty từ con số không, cần phải có những người đồng chí hướng. Rốt cuộc, xã hội cũng quy về các mối quan hệ giữa người với người. Dù là hộ kinh doanh cá thể hay Freelancer, cũng không thể làm việc mà không giao lưu với người khác. Chính vì vậy, cô mới ngỏ lời với Mio.
Nếu Mio muốn tìm kiếm sự ổn định và đi làm, cô cứ thế nhận Mio vào thực tập là được. Đó cũng là phán đoán và cuộc đời của Mio. Cần phải tôn trọng điều đó, Ouka không có quyền xen vào. Tuy nhiên, nếu cô bé hứng thú với bản chất công việc chứ không phải cái mác công ty, thì việc chấp nhận lời mời của Ouka cũng là một lựa chọn. Trách nhiệm sẽ nặng nề hơn, nhưng bù lại, cảm giác thành tựu cũng sẽ lớn hơn.
“Tất nhiên, nếu sau này cô muốn chuyển việc sang công ty hiện tại, tôi sẽ viết thư giới thiệu nên cứ yên tâm nhé?”
Sau khi vào làm ở công ty hiện tại mà lại đi theo Ouka tách ra riêng thì sẽ thành ra lôi kéo nhân sự hoàn toàn. Như thế thì quá bất nghĩa, trái với đạo lý. Nhưng nếu tích lũy kinh nghiệm tại công ty độc lập của Ouka rồi mới chuyển sang công ty cũ thì chẳng có vấn đề gì cả. Chắc chắn sẽ được tuyển dụng như một nhân lực chất lượng cao tức thì.
“Xin lỗi nhé, đột nhiên lại nói chuyện này. Chắc cô ngạc nhiên lắm nhỉ? Tôi nói ra vì nghĩ biết đâu cô có chút hứng thú thôi, nên đừng suy nghĩ nghiêm trọng quá. Việc tách ra riêng cũng vẫn đang trong quá trình chuẩn bị mà.”
Ổn định hay thử thách. Thời đại này, hiếm ai chọn vế sau. Ít nhất, nếu có thể vào làm ở một doanh nghiệp tầm cỡ thì cũng sẽ có địa vị. Không cần thiết phải dấn thân vào con đường mò mẫm vô định.
“Em làm! Xin hãy cho em làm ạ!”
Mio chồm người về phía trước, đáp lời. Quyết định quá dứt khoát khiến Ouka tròn mắt ngạc nhiên.
“Tôi là người mời nhưng mà, cô có nên suy nghĩ thận trọng hơn chút nữa không?”
Chuyện chuyển việc tuy thường thấy, nhưng đây là sinh viên mới ra trường, lại còn là nơi làm việc của con gái mình, bố mẹ Mio chắc chắn sẽ lo lắng, và biết đâu còn ảnh hưởng đến chuyện yêu đương hay kết hôn với bạn trai nữa.
Cô định sẽ hoàn thiện các chế độ phúc lợi, nhưng chuyện nghỉ thai sản hay nghỉ chăm con đối với phụ nữ vẫn là điều vất vả.
“Không sao đâu ạ! Em vẫn luôn ngưỡng mộ một người như Kokonoe-san. Em cũng từng mơ ước về công việc này. Với lại nếu có chuyện gì khó khăn, chắc chắn Yukito-kun sẽ xoay sở giúp thôi ạ.”
Đúng là nếu là con trai cô, thằng bé sẽ xoay sở được. Cái gì thằng bé cũng xoay sở được hết. Ngay cả Ouka hay Yuuri ngày đêm cũng đều dựa dẫm vào nó. Chẳng thể nói người khác được. Nhưng mà, duy chỉ điều này thì cô phải nói cho rõ. Đó là trách nhiệm của một người mẹ.
“Tôi tuyệt đối không giao con trai cho cô đâu nhé!”
“Hồi trước lúc đi hồ bơi, em ấy cứ ngẩn ngơ như người mất hồn ấy ạ. Tr-trông đáng yêu lắm.”
“――Xin lỗi. Tôi có việc gấp.”
Thấy Ouka định đứng dậy, Mio hoảng hốt ngăn lại.
“Xin lỗi, em đùa thôi ạ! Lúc đó chỉ có hai người là em ấy với Tristy thôi nên――”
“Hai người? Phải gọi ngay Setsuka đến mới được. Không, đúng rồi! Nếu là Hiiragi thì có thể dùng tuổi trẻ để đối kháng!”
“Bình tĩnh lại đi ạ! Cô sao thế!? Sự điềm tĩnh lúc nãy đâu mất rồi――”
Mio chỉ còn biết tuyệt vọng cố gắng trấn an một Ouka đang rối bời.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
