Chương 3: Quyết đoán
Ngày hôm sau, ngay khi chuyện Ryusha 'Thức tỉnh' được công bố.
Sau bữa sáng, tôi lập tức bắt tay vào việc hướng dẫn cậu thiếu niên tập luyện.
Địa điểm không phải là thao trường mà là sân trong của dinh thự.
Tôi đã dặn cậu bé mặc trang phục dễ vận động, nhưng thứ cậu mặc đến lại là áo sơ mi và quần dài trông có vẻ đắt tiền. Nghe nói đó là trang phục khi con cái quý tộc tập kiếm, quả thực các phần khớp nối được may nới rộng ra để dễ cử động.
"Vậy chúng ta bắt đầu từ việc giải thích về kỹ năng nhé."
Đầu tiên, tôi giảng giải cho cậu bé những kiến thức y hệt như đã nói với nhóm của ông Earthling. Có vẻ chuyện cậu nói ngưỡng mộ mạo hiểm giả không phải là nói dối, cậu bé có kiến thức về kỹ năng phong phú hơn hẳn mạo hiểm giả bình thường, và khả năng tiếp thu lời tôi nói cũng cực kỳ nhanh.
"Việc chúng ta làm bây giờ là tập luyện để phát triển hiệu quả từng kỹ năng riêng biệt. Nào, cùng tập nhé."
Sau đó, chúng tôi thực hiện một loạt các bài tập như chạy bộ, chạy nước rút, tập cơ bắp... Chuyển động của cậu thiếu niên tốt lên trông thấy. Cảm nhận được năng lực thể chất tăng cao hoàn toàn khác biệt so với trước khi 'Thức tỉnh', khuôn mặt cậu bé ửng hồng vì phấn khích.
"Cái này tuyệt thật đấy! Chỉ tập luyện có bấy nhiêu thôi mà sức mạnh của bản thân thay đổi đến mức đáng sợ. Đây chính là sức mạnh kỹ năng của 'Người thức tỉnh' sao?"
"Đúng vậy. Tuy nhiên, đừng vì có chút kỹ năng mà trở nên quá tự tin. Quái vật còn mạnh hơn thế này nhiều."
"Vâng ạ!"
Sau giờ nghỉ giải lao, chúng tôi chuyển sang tập kiếm thuật.
Nghe nói cậu bé đã được dạy vỡ lòng về kiếm, nên tôi đưa cho cậu thanh mộc kiếm và yêu cầu thực hiện các động tác vung kiếm hay đi quyền. Chỉ cần chỉ đạo cậu lặp lại vài lần, kỹ năng 'Trường kiếm' đã được hình thành. Quả nhiên, người có tố chất sẵn thì dễ dàng nhận được kỹ năng hơn chăng?
"Không thể tin được. Em cứ nghĩ mình phải luyện tập kiếm thuật rất nhiều mới thành thạo, vậy mà kỹ năng lại giúp em nắm bắt được kỹ thuật tương đương hoặc hơn thế một cách dễ dàng như vậy."
"Giờ thì ngài hiểu tại sao nó được gọi là sức mạnh do Thần ban tặng rồi chứ. Vốn dĩ chỉ là một thương nhân như tôi mà còn có thể chiến đấu đến mức này, nghĩ lại cũng thấy đáng sợ thật."
"Đúng vậy ha. Nhưng nghe nói mạo hiểm giả huyền thoại Midgard từng chiến đấu với 'Tà Long' vốn xuất thân là con trai thứ ba của một gia đình nông dân, nên chắc chuyện này cũng là lẽ thường thôi."
"Ra là vậy."
Tôi gật đầu tán đồng, nhưng trong lòng cười khổ. Chuyện một ông chú già nua mệt mỏi từ thế giới khác đến đây mà trở nên mạnh mẽ thế này, so ra còn kỳ quặc hơn nhiều ấy chứ.
"Nhân tiện, anh Soushi dùng chùy, vậy anh không dùng kiếm sao?"
"Hồi mới làm mạo hiểm giả tôi có dùng một chút, thực sự chỉ một chút thôi. Tôi cũng có nâng kỹ năng lên, nên chắc là dùng tốt hơn người bình thường."
"Vậy anh có thể đấu tập với em một chút được không? Em cảm giác làm vậy sẽ tăng kỹ năng nhanh hơn."
"Ừm... vậy thử một chút xem sao nhé."
Ở nhóm 'Sự dẫn dắt của Sol', chúng tôi cũng hay đấu tập, nên tôi biết đúng như cậu bé nói, đây là phương pháp huấn luyện hiệu quả. Thú thật, dù cậu bé có đánh tôi hết sức thì người gãy xương sẽ là thanh mộc kiếm chứ tôi chẳng hề hấn gì. Tôi chỉ cần không tấn công nghiêm túc là được, nên coi như một bài tập thì không có vấn đề gì.
Hai người cầm mộc kiếm, đứng đối diện nhau giữa sân. Tại đây còn có hai thành viên đội thân vệ và một cô hầu gái đang đứng quan sát. Liếc qua thấy họ lộ rõ vẻ lo lắng.
"Nào, ngài Ryusha cứ tấn công theo ý mình đi."
"Vâng. Em lên đây!"
Cậu thiếu niên không chút do dự lao tới, vung mộc kiếm chém vát từ vai xuống. Động tác đó so với cấp độ kỹ năng 'Trường kiếm' hiện tại thì khá điêu luyện. Có vẻ kinh nghiệm trước khi 'Thức tỉnh' cũng có ý nghĩa nhất định.
Tôi nhẹ nhàng đỡ đòn đó, nhưng cậu bé không hề nao núng mà liên tiếp vung kiếm tấn công. Đỡ vài chiêu tôi mới nhận ra, kiếm thuật cậu học dường như là để đấu với người. Bởi thi thoảng cậu lại tung ra những đòn nhử, thứ kỹ thuật hầu như không cần thiết khi đấu với quái vật. Hơn nữa, với tôi thì mọi đường kiếm của cậu đều có thể "nhìn thấy" rồi mới phản ứng, nên đòn nhử hoàn toàn vô nghĩa.
"Hây! Haa! Hự!"
Dẫu vậy, thiếu niên Ryusha vẫn tấn công không ngơi nghỉ. Điều đó có lẽ thể hiện mức độ nghiêm túc trong sự ngưỡng mộ của cậu đối với mạo hiểm giả.
"Vậy tôi sẽ phản công một chút nhé. Cẩn thận đấy."
Báo trước một tiếng, tôi gạt mạnh kiếm của cậu bé rồi đánh trả nhẹ nhàng.
Cậu bé phản xạ tức thì, dựng thế thủ để đỡ, nhưng cả người lẫn kiếm đều bị đẩy lùi, loạng choạng.
"Vẫn chưa đâu!"
Tuy nhiên cậu vẫn không quên phản đòn, cho thấy ngoài tinh thần mạnh mẽ vốn có, dường như cậu còn sở hữu cả kỹ năng 'Dũng cảm'.
Chúng tôi cứ thế đấu tập một lúc, khoảng hai mươi phút sau thì thể lực cậu bé cạn kiệt. Nghe có vẻ không nhiều, nhưng việc vung mộc kiếm hết sức liên tục thì người thường chắc chỉ trụ được vài phút là cùng.
"Hộc, hộc, phù... Anh Soushi giỏi thật đấy... Em cảm giác kiếm của mình hoàn toàn không thể chạm tới anh. Anh nhìn thấy hết rồi mới đỡ đòn, thật là..."
"Nếu ngài tiếp tục bài tập thị lực động như lúc nãy để nâng cao kỹ năng, ngài Ryusha cũng sẽ làm được thôi."
"Vậy thì em càng có động lực tập luyện hơn. Lúc nãy đấu với anh Soushi, em có cảm giác kỹ năng 'Trường kiếm' lại tăng lên rồi."
Thiếu niên Ryusha cười không chút âu lo, bắt đầu thả lỏng cơ thể. Có lẽ cậu đang cảm thấy vô cùng vui sướng khi bản thân mạnh lên từng chút một. Điều đó tôi cũng từng cảm nhận khi trở thành mạo hiểm giả nên rất đồng cảm.
"Vậy xin anh cho em đấu thêm một hiệp nữa được không? Em nghĩ mình có thể cố gắng hơn lúc nãy."
"Được thôi. Chúng ta sẽ lặp lại việc đấu tập và các bài tập cơ bản nhé."
Cứ như thế, chúng tôi nghỉ trưa rồi lại tiếp tục tập luyện cùng cậu bé cho đến khi trời ngả về chiều.
Nhờ sự quyết tâm của cậu bé, tố chất sẵn có, và thêm một chút sự hướng dẫn của huấn luyện viên ── tức là tôi ── năng lực của cậu đã tiến bộ đáng kinh ngạc chỉ trong một ngày.
Sự tiến bộ đó khiến cả đội thân vệ cũng phải thừa nhận, đến chiều thì chính họ cũng bị kích thích và tham gia vào buổi tập. Quả thực, nếu bản thân yếu hơn đối tượng cần bảo vệ thì sự tồn tại của đội thân vệ có lẽ sẽ bị đặt dấu hỏi.
Trong lúc đó, Hầu tước Lagantz cũng ghé qua vài lần, nhìn thấy dáng vẻ của cậu bé, bà lẩm bẩm:
"Thế này thì khéo ngài ấy lại đòi đi hầm ngục ngay bây giờ mất."
Thú thật, tôi cảm giác cậu bé hiện tại còn mạnh hơn cả tôi lúc lần đầu bước vào hầm ngục hạng F.
Tôi chợt nghĩ, hay là cứ để cậu ấy vào hầm ngục lấy kỹ năng đặc thù cho xong, có khi còn nhanh hơn là cứ phải tìm cách né tránh yêu cầu của cậu.
***
Đêm hôm đó, khi tôi vừa tập luyện xong và đang nghỉ ngơi trong phòng thì bất ngờ có tiếng gõ cửa.
Mở cửa ra, đứng đó là thiếu niên Ryusha trong bộ đồ ngủ rộng rãi.
"À ừm, em muốn nói chuyện với anh Soushi một chút nên mới tới đây. Em vào phòng được không ạ?"
"Vâng, được chứ." Tôi đáp, nhưng nhìn ra sau lưng cậu bé thì chẳng thấy ai, có vẻ cậu đã đi một mình đến đây. Ở trong dinh thự này mà cậu vẫn luôn có người hộ tống, nên tôi tự hỏi liệu thế này có ổn không.
"Thưa ngài Ryusha, chẳng lẽ ngài đi một mình sao?"
Nghe tôi hỏi, Ryusha thè lưỡi ra vẻ tinh nghịch.
"Có hộ vệ đi cùng thì xấu hổ lắm. Em chỉ muốn nghe chuyện phiêu lưu của anh Soushi thôi mà."
"Cũng không có chuyện gì thú vị lắm đâu... mời ngài vào đây."
Tôi mời cậu ngồi vào chiếc ghế có sẵn trong phòng, Ryusha có vẻ thích thú ngồi xuống.
Có lẽ đối với cậu, việc lẻn vào phòng của một mạo hiểm giả để nghe chuyện cũng là một chuyến phiêu lưu nho nhỏ rồi.
"Ngài muốn nghe chuyện gì nào?"
Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện và hỏi, cậu bé liền chồm người tới đáp:
"Đầu tiên em muốn nghe chuyện chiến đấu với 'Hoàng Hôn Quyến Tộc'. Sau đó là về 'Ác ma', thứ mà nghe nói cũng có thể xuất hiện ở lãnh địa này."
"Đã rõ. Vậy bắt đầu từ 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' nhé ──"
Thế là tôi bắt đầu kể chi tiết về những trận chiến với 'Hoàng Hôn Quyến Tộc' và 'Ác ma', cố gắng không thêm thắt quá đà.
Đôi mắt cậu bé lắng nghe câu chuyện cứ lấp lánh đầy tò mò. Đúng như cậu từng nói là ngưỡng mộ mạo hiểm giả, đó có lẽ là bản tính thật của cậu. Từ lần đầu gặp mặt, tôi đã cảm thấy đây là một thiếu niên chững chạc, nhưng giờ đây cậu lại mang một bầu không khí khác hẳn, khiến tôi vừa thấy mỉm cười ấm áp, lại vừa không kìm được sự đồng cảm với hoàn cảnh của cậu.
Nghe xong câu chuyện, Ryusha thở hắt ra một hơi.
"Anh Soushi thực sự đã lập được những chiến công như những vị anh hùng trong thần thoại vậy. Được một người mạnh mẽ như thế cứu giúp, lại còn được dạy kiếm thuật, em cảm giác như mình cũng trở thành nhân vật trong thần thoại vậy."
"Nghe chuyện chiến đấu thì có thể ngài thấy vậy, nhưng thực tế tôi cũng chỉ là một mạo hiểm giả bình thường, trông có vẻ tẻ nhạt như ngài thấy thôi. Chỉ có đồng đội trong nhóm của tôi là khác biệt."
"Anh bảo là toàn phụ nữ đúng không? Hầu hết mọi người đều cùng hạng B với anh Soushi, vậy tất cả đều xinh đẹp như Mueller sao?"
"Toàn là những thành viên ưa nhìn cả. Chỉ là một nhóm ngẫu nhiên tập hợp lại thôi."
"Vậy thì em nhất định muốn gặp mặt đầy đủ mọi người một lần. Nhắc mới nhớ, lập tổ đội nghĩa là mỗi người có sở trường khác nhau đúng không ạ? Trong sách có viết như thế."
"Vâng, đúng vậy. Tôi đảm nhận vai trò đứng trước chịu đòn, ngoài ra còn có người giỏi hồi phục, người di chuyển nhanh nhẹn để hạ quái vật, người giỏi tấn công tầm xa bằng ma pháp và cung tên, mỗi người một việc. Trong chiến đấu, chúng tôi phát huy sở trường của từng người để bù đắp khuyết điểm cho nhau."
Nghe tôi nói vậy, thiếu niên Ryusha vốn đang chăm chú lắng nghe bỗng nhìn xa xăm.
"Cùng đồng đội hợp tác để tiến lên phía trước, điều đó thật tuyệt vời. Em cũng luôn muốn trở thành một người như thế."
"Ra là vậy."
"Em của trước đây không có sức mạnh, lúc nào cũng chỉ biết để người khác cứu giúp. Ở Vương đô cũng vậy, dù trốn khỏi hoàng thành nhưng sau đó em chẳng biết làm gì hơn. Nếu không có ông Danken và anh Soushi, chắc chắn em đã bị bắt và đưa trở lại thành rồi. Trước mặt Mueller em đã nói những lời to tát, nhưng bản thân em chỉ biết dựa dẫm vào cô ấy. Em luôn cảm thấy bản thân mình thật thảm hại."
"Ngài Ryusha thật đáng khâm phục. Chứ tôi hồi bằng tuổi ngài còn coi việc được người lớn chăm sóc là đương nhiên đấy."
"Làm gì có chuyện đó... Nhưng cũng chính vì thế, lần này 'Thức tỉnh' được khiến em rất vui. Em nghĩ rằng với sức mạnh này, mình có thể tự làm được điều gì đó."
Suy nghĩ đó, tôi không phải là không hiểu. Chỉ có điều, có lẽ đó là cách suy nghĩ gây rắc rối cho Hầu tước Lagantz và những quý tộc đang phò tá Ryusha. Bởi vì sức mạnh mà họ cần ở cậu không phải là khả năng tự mình chiến đấu với quái vật hay vượt qua nghịch cảnh.
Nhưng dù vậy, tôi cũng nghĩ rằng việc đáp ứng nguyện vọng của cậu một chút cũng chẳng sao. Việc cậu mạo hiểm trốn khỏi hoàng thành, hay việc dựa vào Hầu tước Lagantz để vực dậy đất nước, so với tuổi của cậu thì đã là rất đáng nể rồi. Vậy thì với tư cách là người lớn đang dõi theo cậu, chẳng phải cũng cần quan tâm để cậu có thể tự tin vào bản thân mình sao.
"Thưa ngài Ryusha, ngày mai chúng ta hãy rèn luyện thêm một ngày nữa thật kỹ càng. Khi đó nếu cảm thấy sức mạnh của ngài đã đủ, tôi sẽ thử xin Hầu tước Lagantz cho ngài vào hầm ngục."
"Hả!?"
Trước đề xuất bất ngờ, cậu bé mở to mắt ngạc nhiên.
"Nhưng mà, trông anh Soushi có vẻ cũng không tán thành việc em đi hầm ngục mà...?"
"Vâng, thực ra lúc nghe chuyện hôm qua thì tôi phản đối. Nhưng nghe những tâm tư của ngài Ryusha, tôi đã thay đổi suy nghĩ."
"Em vui lắm... nhưng liệu Mueller có cho phép không?"
"Chắc là khó đấy. Nhưng nếu tôi nhờ thì biết đâu sẽ được."
Dù sao tôi cũng không phải là không có con bài để đàm phán. Hơn nữa Hầu tước chắc chắn cũng thấu hiểu nỗi lòng của cậu bé đến đau đớn.
"Chỉ có điều dù vào hầm ngục, xin ngài hãy hiểu rằng ngài Ryusha sẽ không thể tự do hành động được. Bởi vì tôi và thuộc hạ của Hầu tước sẽ dốc toàn lực để bảo vệ ngài."
"Vâng tất nhiên rồi, em hiểu mà. Dù vậy em vẫn muốn đi hầm ngục. Nhờ anh giúp đỡ ạ."
Trên khuôn mặt cúi xuống của cậu bé hiện lên vẻ kỳ vọng không thể che giấu.
Xem ra tôi phải cố gắng đàm phán một chút rồi đây.
***
Ngày hôm sau, tôi vẫn tiếp tục huấn luyện cho Ryusha.
Có lẽ vì chuyện hầm ngục mà cậu bé hăng hái hơn hôm qua, chỉ trong buổi sáng đã nâng cấp độ kỹ năng lên mức quá đủ. Thế nên sau bữa trưa tôi để cậu tự tập, còn mình thì đi gặp trực tiếp Hầu tước Lagantz để đàm phán.
Bước vào phòng làm việc, Hầu tước mời tôi ngồi xuống ghế sofa tiếp khách.
"Vậy, ngài Soushi, có chuyện gì thế?"
Ngồi xuống đối diện tôi, nữ Hầu tước xinh đẹp nhìn thẳng vào tôi dò xét.
"Tôi có chút chuyện muốn bàn về ngài Ryusha."
"Hừm. Tối qua ngài Ryusha có vẻ rất vui, nói rằng chỉ sau một ngày rèn luyện đã mạnh lên rất nhiều. Chẳng lẽ là chuyện liên quan đến việc đó?"
Quả không hổ danh là Hầu tước sắc sảo, bà ấy đã đoán được tôi định bàn chuyện gì trước cả khi tôi mở lời. Ánh mắt sắc bén của bà nhìn lại tôi.
"Ngài đoán đúng rồi đấy. Tôi đến để đề xuất việc đưa ngài Ryusha vào hầm ngục một lần xem sao."
Tôi trả lời thẳng thắn, Hầu tước cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Lý do là gì?"
"Thứ nhất, ngài Ryusha đang có hứng thú rất lớn với hầm ngục. Lần này dù có khéo léo trì hoãn được thì cũng có giới hạn thôi. Ở lãnh địa này chỉ có duy nhất một hầm ngục hạng E mà ngài Ryusha có thể vào, chi bằng cứ để ngài ấy lấy được kỹ năng đặc thù ở đó và thỏa mãn nguyện vọng thì tốt hơn. Thứ hai, bản thân ngài Ryusha rất coi trọng việc trở nên mạnh mẽ. Tôi là người ngoài không biết rõ nội tình, nhưng có vẻ chuyện này liên quan đến phụ thân của ngài ấy, và tôi nghĩ chúng ta cũng nên thấu hiểu tâm tư đó."
Nghe tôi nói, Hầu tước thở dài.
"Quả thực những điều quý danh nói đều đúng. Nhưng đối với ta, dù chỉ là một phần vạn rủi ro cũng phải tránh."
"Tôi hiểu điều đó. Nhưng kìm kẹp quá cũng không tốt. Ngài Ryusha là người có tinh thần trách nhiệm và chính nghĩa mạnh mẽ đến mức tự mình trốn khỏi hoàng thành, nhưng chính vì địa vị đó, tôi nghĩ ngài ấy cũng đang cảm thấy những áp lực vô hình. Nếu việc có thêm sức mạnh của mạo hiểm giả giúp gánh nặng đó nhẹ đi phần nào, thì chẳng phải việc cho phép ngài ấy vào hầm ngục cũng là điều nên làm sao?"
Nghe tôi nói những lời đầy lý lẽ, Hầu tước nhíu mày, rồi rướn người về phía trước như muốn soi vào mắt tôi.
"Ngài Soushi mà lại nói những lời can thiệp sâu thế này, có phải ngài đã thay đổi ý định gì không?"
"Nói chuyện với ngài Ryusha, tôi cảm thấy ngài ấy đang hơi cố quá sức, hay nói đúng hơn là có những phần không đúng với lứa tuổi. Tôi cảm thấy việc thấu hiểu điều đó cũng là trách nhiệm của người lớn."
"Ra là vậy. Nhưng chỉ thế thôi thì..."
Hầu tước bỏ lửng câu nói, hướng ánh mắt đầy ẩn ý về phía tôi.
Lúc đó tôi mới nhận ra, Hầu tước đang tự mình đưa ra lời đề nghị thương lượng.
Hầu tước muốn nhân cơ hội này chốt lại lời hứa tham chiến của tôi. Vốn dĩ, một vị khách bình thường mà nói "hay là đưa Hoàng tử vào hầm ngục đi" thì đời nào bà ấy nghe. Nhưng nếu là đồng minh thì lại khác. Nếu tôi chịu giúp một tay trong cuộc chiến, bà ấy sẽ lắng nghe ý kiến đó.
May thay, ngay từ lúc chinh phục xong hầm ngục hạng C hôm trước, lòng tôi đã quyết rồi, và bản thân tôi cũng định dùng chuyện đó làm một trong những con bài đàm phán tại đây. Đúng là cầu được ước thấy.
"Ngoài ra, tôi cũng đã quyết định sẽ tham gia cuộc chiến dưới trướng Hầu tước các hạ. Xin hãy coi đây là đề xuất từ lập trường đó."
Tôi vừa bồi thêm câu đó, khuôn mặt đang đăm chiêu của Hầu tước bỗng giãn ra, bà bật cười "fufu".
"Ra thế, nếu đã vậy thì ta buộc phải lắng nghe rồi. Tuy nhiên có một điều kiện, ta cũng sẽ đi cùng vào hầm ngục. Chuyện đó không vấn đề gì chứ?"
"Vâng tất nhiên rồi. Nếu vậy thì ngay cả một phần vạn rủi ro cũng sẽ không xảy ra đâu."
Cùng lắm thì trong 'Hộp Đồ' của tôi vẫn còn 'Elixir'. Thế trận này có thể nói là quá an toàn rồi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm vì đã giữ được lời hứa với thiếu niên Ryusha và rời khỏi phòng làm việc.
***
Sáng hôm sau, tôi, thiếu niên Ryusha, Hầu tước Lagantz cùng hai thành viên đội thân vệ, trước hết đi đến Hội Mạo hiểm giả.
Di chuyển tất nhiên là bằng xe ngựa chứ không phải đi bộ.
Đến Hội, khi thành viên thân vệ nói chuyện tại quầy, nam nhân viên tiếp tân biến sắc rồi chạy vội vào trong. Ngay lập tức Hội trưởng xuất hiện, mời thiếu niên và Hầu tước vào phòng trong.
Đến Hội là để đăng ký mạo hiểm giả cho cậu bé, nhưng e là với tình huống ngoại lệ của cậu, họ sẽ có cách xử lý đặc biệt. Với vị thế của Hầu tước, chắc chắn bà đã yêu cầu đối chiếu với cả Tổng Hội trưởng rồi.
Khi Ryusha quay lại từ phòng trong, trên tay cậu là tấm thẻ mạo hiểm giả ghi hạng F.
"Thế là em có thể lập tổ đội với anh Soushi rồi nhé."
Cùng với nụ cười khoe hàm răng trắng bóng của cậu bé, chúng tôi rời khỏi Hội Mạo hiểm giả.
Tiếp đó xe ngựa đưa chúng tôi đến hầm ngục hạng E. Đây là hầm ngục vẫn còn hơi sớm để cậu bé vào, nhưng gần lãnh địa Hầu tước Lagantz không có hầm ngục hạng F nào nên đành chịu. Tôi và Hầu tước hạng B, hai thân vệ hạng C, nên chỉ cần lập tổ đội thì về mặt quy định của Hội sẽ không có vấn đề gì.
Bước xuống xe ngựa trước cây đại thụ nơi mở ra lối vào hầm ngục, chúng tôi khởi động nhẹ và kiểm tra trang bị. Trang bị mà Hầu tước chuẩn bị cho cậu bé được chất trên xe ngựa, toàn là đồ dành cho mạo hiểm giả lão luyện.
Cậu bé cầm những trang bị đó lên kiểm tra cảm giác, gật đầu liên tục.
"Ra là vậy, trước khi vào hầm ngục cần phải chuẩn bị nhiều thứ thế này."
"Trong sách hướng dẫn ở Hội Mạo hiểm giả cũng có viết, tám phần hoạt động của mạo hiểm giả là chuẩn bị trước. Tôi nghĩ làm việc gì cũng vậy thôi."
"Đúng là như vậy thật. Thầy gia sư cũng từng nói với em điều đó, nhưng giờ em mới cảm thấy mình thực sự hiểu ý nghĩa của nó."
Chuẩn bị xong xuôi, tôi đi đầu, theo sau là Hầu tước, cậu bé và các thân vệ, lần lượt tiến vào hầm ngục Đại Thụ.
"Vậy khi gặp quái vật tôi sẽ làm chúng suy yếu, sau đó ngài Ryusha hãy chiến đấu nhé."
"Em hiểu rồi. Xuất hiện là Kobold đúng không ạ? Là loại quái vật biết dùng vũ khí nhỉ."
"Tôi sẽ tước vũ khí của chúng. Trước tiên hãy bắt đầu từ việc làm quen với chiến đấu chống lại quái vật đã."
Vừa dứt lời thì 'Kobold', loài quái vật đi hai chân đầu chó xuất hiện.
Có hai con, nên tôi đấm một con hạ gục luôn, con còn lại tôi để nó đánh tới rồi tước luôn kiếm và khiên. Con Kobold chống cự, nhưng tiếc là so với tôi thì sự chênh lệch sức mạnh còn hơn cả võ sĩ sumo với đứa trẻ sơ sinh.
Tôi đá nhẹ khiến nó văng ra, rồi quay lại nhìn cậu bé.
"Mời ngài Ryusha. Đối thủ là hạng E nên dù không có vũ khí cũng đừng chủ quan nhé."
"A... vâng, em lên đây!"
Cậu bé có vẻ ngạc nhiên trước cách làm của tôi, nhưng rồi cậu nắm chặt thanh trường kiếm, lao về phía con Kobold đang lồm cồm bò dậy.
"Hây a!"
Cậu bé vung trường kiếm chém vát xuống. Lưỡi kiếm cắt đứt xương đòn của con Kobold, ăn sâu xuống tận ngực trên.
Nhưng ngay lúc đó cậu bé đã phạm sai lầm. Dù chém trúng, nhưng cậu lại vô thức thả lỏng tay giữa chừng. Có lẽ cảm giác lần đầu tiên chém vào sinh vật sống khiến cơ thể cậu bị co cứng lại.
"Ư... á!?"
Chính vì thế, cậu bị con Kobold đang hấp hối đẩy ngã. Con Kobold đè lên người, nhe nanh định cắn vào cổ họng cậu bé.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ngọn thương Mithril đã xuyên thủng đỉnh đầu con quái vật đầu chó. Hầu tước Lagantz đã dùng 'Tật Sách' để áp sát và tung thương.
"Đưa tay đây nào, ngài Ryusha."
"Xin lỗi Mueller. Ta... giữa chừng lại mất tập trung..."
"Lần đầu thì không tránh khỏi được. Hơn nữa đây là quái vật trên cấp, sức của ngài Ryusha vẫn chưa đủ đâu."
Được Hầu tước đỡ dậy, cậu bé vẫn lộ rõ vẻ mặt cay cú.
Tôi nói thì hơi kỳ, nhưng đối với cậu ấy, việc đối diện với sự non nớt của bản thân cũng là một điều quan trọng.
Cậu bé gật đầu như tự nhủ điều gì đó với bản thân, rồi quay sang nhìn tôi.
"Nhưng đấu với Kobold rồi em mới hiểu, anh Soushi quả nhiên quá lợi hại. Tay không bắt lấy lưỡi kiếm rồi tước đoạt vũ khí như thế, thực sự giống hệt bậc thầy kiếm thuật trong truyện vậy."
"Cái đó chỉ là dùng sức mạnh kỹ năng để áp chế thôi. Mạnh lên thì ai cũng làm được ấy mà."
"Không đâu ngài Soushi, cái đó không phải ai cũng làm được đâu."
Hầu tước vội vàng phủ nhận, có lẽ bà ấy sợ cậu bé bắt chước theo thì phiền phức to.
"Em cũng không cảm thấy mình sẽ làm được như thế. Trước đó em phải hạ được Kobold đã. Anh làm lại giống lúc nãy giúp em được không?"
"Vâng tất nhiên rồi."
Tiến sâu vào hầm ngục, lại có hai con Kobold xuất hiện. Vẫn như cũ, tôi để lại một con cho cậu bé, lần này cậu đã vung kiếm dứt khoát, rồi bồi thêm nhát thứ hai chém bay đầu để kết liễu.
"Phù... Đây là cảm giác hạ gục quái vật sao... Nhưng lạ thật, em cảm thấy tâm trí bình tĩnh hơn lúc nãy."
"Tôi nghĩ một phần do sự mạnh mẽ của ngài Ryusha, nhưng cũng có những kỹ năng giúp trấn tĩnh tâm trí, có khả năng ngài đã học được nó rồi."
"Có cả kỹ năng như thế sao."
"Vâng. Đúng hơn là nếu không có kỹ năng đó thì dù là mạo hiểm giả cũng không thể tiếp tục chiến đấu được."
Nghe tôi nói, cả Hầu tước và các thân vệ đều gật đầu. Cậu bé nhìn thấy vậy dường như cũng cảm nhận được điều gì đó.
"Ra là vậy... đúng thế thật. Vừa rồi khi hạ con Kobold, lần đầu tiên em biết đến trải nghiệm tước đoạt sinh mạng bằng chính thanh kiếm của mình. Và em cảm thấy điều đó vô cùng nặng nề."
"Tôi nghĩ cảm giác đó là một điều rất quan trọng."
Ngược lại, lời nói của cậu bé khiến tôi cảm thấy hơi nhói trong lòng. Nhắc mới nhớ, tôi đã hoàn toàn xa rời cảm giác đó từ lâu rồi. Giờ đây dù có tay không đấm nát đầu con Kobold, tôi cũng chẳng có cảm xúc gì hơn việc giẫm chết một con kiến dưới chân.
"Cảm giác đó... thực sự là một điều quan trọng."
Tôi lặp lại câu nói ấy, rồi bắt đầu bước tiếp vào sâu trong hầm ngục.
***
Vừa tiến bước vừa để thiếu niên Ryusha tích lũy kinh nghiệm và nghỉ ngơi, sau gần bốn tiếng đồng hồ, chúng tôi đã xuống đến tầng hầm thứ ba.
Nhân tiện nói về cuộc tấn công hầm ngục lần này, mục đích cuối cùng là đánh bại Boss để Ryusha nhận được kỹ năng đặc thù. Với mạo hiểm giả bình thường thì chuyện lần đầu tiên đã hạ Boss là điều không tưởng, nhưng theo Hầu tước, trường hợp con cái quý tộc đã 'Thức tỉnh' thì chuyện đó là bình thường. Tôi nhớ lại Hiệp sĩ thân vệ Hashivil của Vương quốc Vermilion cũng từng bóng gió về sự chênh lệch đẳng cấp như vậy.
Từ tầng hầm thứ ba, loài quái vật dạng sói lông đen tên là 'Sói Đêm' bắt đầu xuất hiện.
Với mạo hiểm giả mới lên hạng E, đây là loại quái vật phiền toái vì chuyển động nhanh nhẹn dễ làm họ rối trí, nhưng nếu dùng kỹ năng 'Dụ địch' để thu hút thì chúng chỉ biết lao thẳng vào từ chính diện. Thế nên tôi đấm nhẹ cho chúng yếu đi, rồi biến chúng thành bia tập luyện cho kiếm kỹ của cậu bé.
Ngoài ra, 'Cấp độ mạo hiểm giả' của cậu bé hình như đã tăng lên khoảng cấp mười rồi. Ở trạng thái hạng F mà hạ gục bao nhiêu quái vật trên cấp thì chuyện đó cũng là đương nhiên.
"Thực sự không giống cơ thể của mình chút nào. Sức mạnh cứ trào dâng, thanh kiếm này cũng nhẹ bẫng đến mức đáng sợ."
Cảm tưởng đó của cậu bé chắc chắn là chính xác.
Tuy nhiên trái với năng lực tăng lên, vẻ mặt của cậu bé lại chẳng hề tươi tỉnh chút nào.
"...Nhưng mà chỉ được anh Soushi và mọi người giúp đỡ để hạ quái vật thôi mà lại mạnh lên thế này, liệu có ổn không..."
Cậu lí nhí nói tiếp, có vẻ cậu đang có suy tư gì đó theo cách riêng của mình.
Chỉ trong vài tiếng mà 'Cấp độ mạo hiểm giả' tăng lên mười cấp, chỉ riêng việc làm quen với cảm giác cơ thể thôi đã vất vả rồi, chắc tâm lý cậu vẫn chưa theo kịp để sắp xếp lại mọi thứ. Cậu bé vừa nhíu mày, vừa vung tay hay nắm lại kiếm, cố gắng cử động cơ thể liên tục.
Chà, khi xuống đến tầng hầm thứ năm thì đã trôi qua gần tám tiếng đồng hồ. Không thể tốn thêm thời gian nữa, nên tôi và Hầu tước quyết định dọn sạch đám quái vật tép riu trên đường đến chỗ Boss.
Xuất hiện ở đây là 'Cây Sát Thủ', loại quái vật trông như cái cây nhỏ biết đi, chuyên bắn ra những quả độc rất phiền phức. Tuy nhiên chúng không phải là đối thủ của tôi và Hầu tước, chưa đầy một giờ sau chúng tôi đã đến trước phòng Boss.
"Đây là cánh cửa dẫn đến nơi ở của Boss sao. Thật kỳ lạ khi trong hầm ngục lại có cánh cửa thế này."
Ngước nhìn cánh cửa gỗ hai cánh, thiếu niên Ryusha gõ cốc cốc như thể đang gọi cửa nhà ai đó. Dù cậu ấy cảm thấy việc này là hiển nhiên, nhưng quả thực việc một cánh cửa nhân tạo tồn tại trong hầm ngục đúng là một bí ẩn.
Tuy nhiên, khi tôi đáp lại rằng:
"Bản thân việc hầm ngục tồn tại đã là chuyện lạ rồi mà. Sự hiện diện của quái vật, hiện tượng 'Thức tỉnh', hay sức mạnh của các kỹ năng, tất cả đều là những điều kỳ lạ cả thôi."
Thì không chỉ thiếu niên Ryusha mà ngay cả Hầu tước Lagants cũng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ngờ vực.
"Tiên sinh nói chuyện thú vị thật đấy. Gọi những thứ đó là kỳ lạ thì chắc chỉ có mấy học giả lập dị lắm mới nói thế thôi."
"A, chà, có lẽ là vậy thật. Các thành viên trong tổ đội cũng hay bảo tôi hơi khác người."
Tôi cười trừ cho qua chuyện, nhưng cũng chợt nhớ ra đã lâu rồi mình mới cảm nhận rõ bản thân là người đến từ thế giới khác.
Đối với những người sống ở thế giới này, quái vật, hầm ngục hay 'Thức tỉnh' hoàn toàn là một phần của tự nhiên. Cảm thấy những thứ đó kỳ lạ thì chính bản thân người cảm thấy mới là "kỳ lạ".
"E hèm, vậy chúng ta đánh bại boss rồi quay lại mặt đất nhé. Mọi người ở dinh thự chắc cũng bắt đầu lo lắng rồi."
"Đúng vậy. Ngài Ryusha có ổn không?"
"Thể lực của tôi không vấn đề gì."
"Đối thủ là boss thì nhờ cả vào Soushi tiên sinh nên chắc sẽ không sao đâu. Soushi tiên sinh, vậy chúng ta đi chứ?"
"Đã rõ."
Tôi mở cửa và bước vào trong.
Đó là một không gian rộng lớn với trần nhà cao vút. Khi chúng tôi bước vào, sương đen từ dưới sàn bốc lên, và boss của hầm ngục hiện hình.
Lẽ ra thứ xuất hiện phải là một con Kobold cơ bắp - 'Kobold Leader', nhưng hiện ra trước mắt chúng tôi lúc này lại là một con Kobold với gương mặt tinh nhuệ, trang bị đầy đủ giáp trụ, tay lăm lăm kiếm và khiên. Có vẻ như chúng tôi lại vớ phải boss hiếm (Rare Boss) rồi. Hơn nữa, không ngờ là...
"Hai con boss ư!? Có chuyện như thế này sao!?"
Thiếu niên hét lên, Hầu tước và các thành viên thân vệ đội cũng trố mắt kinh ngạc, bởi vì có đến hai con boss cùng xuất hiện.
Xem ra kỹ năng 'Ác Vận' của tôi muốn tặng quà cho cậu thiếu niên này rồi.
"Phiền phức quá nên tôi sẽ dùng 'Sóng Xung Kích'. Nếu boss còn sống thì xin ngài Ryusha hãy tung đòn kết liễu nhé."
"Hả!? V-Vâng, tôi hiểu rồi."
Lần đầu tiên kể từ khi vào hầm ngục này, tôi lấy cây chùy ra khỏi 'Hộp Đồ' và vung ngang một đường. Tôi đã cố gắng nương tay hết mức có thể, nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến hai con Kobold vũ trang tận răng bị bóp méo toàn thân và thổi bay đi.
Lũ Kobold bị đập mạnh xuống đất, nhưng có một con dường như vẫn còn thoi thóp nên chưa tan biến ngay.
Đúng theo kế hoạch, tôi để thiếu niên tung đòn kết liễu. Có vẻ như 'Cấp độ Mạo hiểm giả' đã tăng lên, cậu ấy thốt lên: "Hình như tôi lại mạnh lên rồi."
"Chúc mừng ngài. Với cái này, chắc chắn ngài sẽ nhận được hai kỹ năng đặc thù. Năng lực sẽ tự nhiên hiện lên trong đầu ngài thôi."
"Tôi có nghe nói về chuyện đó... A, thật này. Cảm giác như mình đã biết từ trước và giờ chỉ cần nhớ lại thôi vậy."
Thiếu niên nhắm mắt xác nhận nội dung kỹ năng, gật đầu rồi mở mắt ra.
"Nhờ phúc của anh mà tôi đã nhận được kỹ năng đặc thù một cách suôn sẻ. Ừm, là 'Thống Lĩnh' và 'Hộp Đồ'. Cả hai đều là kỹ năng hiếm đúng không?"
Nghe tên kỹ năng vừa được xướng lên, Hầu tước thốt lên một tiếng "Hửm".
"Cả hai đều là kỹ năng quý hiếm, hơn nữa người ta bảo rằng phải là hầm ngục hạng D trở lên mới có thể nhận được. Việc nhận được chúng ở hầm ngục hạng E, mà lại còn là hai cái cùng lúc thì ta chưa từng nghe bao giờ. Soushi tiên sinh thấy sao?"
"Đúng vậy. Tôi cũng sở hữu một kỹ năng tên là 'Tái Tạo', vốn cũng chỉ xuất hiện ở hạng D trở lên, nhưng tôi lại nhận được nó khi đánh bại boss hiếm ở hầm ngục hạng F. Vì vậy, tôi cho rằng khi đánh bại boss hiếm, có khả năng sẽ nhận được kỹ năng vượt cấp."
"Boss hiếm sao... Ra là vậy. Nhưng chuyện boss hiếm xuất hiện hai con cùng lúc thì ta cũng chưa từng nghe qua. Soushi tiên sinh vừa nãy có nói sẽ nhận được hai kỹ năng. Chẳng lẽ ngài từng có kinh nghiệm tương tự trước đây sao?"
"Vâng, đúng là vậy."
Có vẻ tôi đã lỡ miệng nói điều thừa thãi rồi. Vụ việc lần này chắc chắn là tác phẩm của kỹ năng 'Ác Vận' của tôi, nhưng vị Hầu tước sắc sảo này có thể sẽ nhận ra sự tồn tại của nó. Tuy nhiên, dù có nhận ra thì chắc cũng chẳng có chuyện gì xảy ra đâu.
"Nhân tiện, ngài Ryusha vừa nói là 'Thống Lĩnh', đó là tên kỹ năng lần đầu tôi nghe thấy. Hầu tước các hạ có biết không?"
"Ừm, đó là kỹ năng mà các trưởng nhóm của tổ đội hạng cao hiếm khi mới có được. Nghe nói nó mang lại khả năng nâng cao năng lực cho các thành viên trong tổ đội."
"Đó quả là một kỹ năng hữu dụng. Đến tôi còn muốn có nữa là."
Nghe tôi nói, Hầu tước mỉm cười gật đầu rồi hướng ánh mắt về phía thiếu niên.
"Tuy nhiên ngài Ryusha à, hai kỹ năng đó dù ở trong hay ngoài hầm ngục đều vô cùng hữu dụng. Có lẽ ngài Ryusha đang được thần linh chúc phúc đấy."
"Nói quá rồi Muella. Nhưng nếu có ích thì tôi vui lắm. Đặc biệt là 'Hộp Đồ', nhìn anh Soushi dùng tôi đã thèm muốn kỹ năng đó lắm rồi."
Thiếu niên Ryusha nói vậy nhưng vẻ mặt lại thoáng chút không vui. Tôi cứ tưởng cậu ấy sẽ thỏa mãn khi chinh phục hầm ngục và nhận được kỹ năng đặc thù, nhưng có vẻ vẫn chưa đủ sao? Dẫu vậy, trong lãnh địa Hầu tước không còn hầm ngục nào mà thiếu niên có thể vào được nữa. Tạm thời chắc cậu ấy sẽ phải từ bỏ thôi.
Nhưng gác chuyện đó sang một bên, 'Thống Lĩnh' và 'Hộp Đồ' đều là những kỹ năng cực kỳ phù hợp với một thiếu niên sau này sẽ kế thừa ngai vàng.
Tôi thầm thở dài, cảm thán về sự làm việc hiệu quả đến mức đáng sợ của kỹ năng 'Ác Vận'.
***
Trở về dinh thự, khi tôi đang nghỉ ngơi trong phòng mình thì có tiếng gõ cửa.
Người bước vào là thiếu niên Ryusha, nhưng hôm nay có hai hộ vệ đi theo phía sau. Tuy nhiên, hai hộ vệ chỉ đứng chờ bên ngoài phòng, nên rốt cuộc chỉ còn tôi và thiếu niên ở riêng với nhau.
Mời cậu ấy ngồi xuống ghế, tôi cũng ngồi xuống đối diện. Thiếu niên cúi đầu với vẻ mặt nghiêm túc.
"Hôm nay cảm ơn anh rất nhiều. Tôi cũng cảm ơn anh vì đã thuyết phục Muella. Nhờ vậy mà tôi cảm thấy mình đã mạnh lên đến mức khó tin chỉ trong một ngày."
"Ngài Ryusha lần đầu đi hầm ngục chắc đã mệt rồi. Ngài đã quen với cảm giác khác lạ của cơ thể chưa?"
"Rồi, vừa nãy tôi có vận động một chút ngoài sân để làm quen. Làm mạo hiểm giả vất vả hơn tôi tưởng nhiều."
Nói với giọng điệu đầy vẻ thấm thía, thiếu niên Ryusha lại bày ra vẻ mặt trang trọng hơn.
"Với lại, vừa nãy tôi nghe Muella nói, chuyện anh Soushi sẽ tham gia vào trận chiến của chúng tôi là thật sao?"
"Vâng, tuy quyết định có hơi muộn, nhưng tôi sẽ tham gia."
"Hôm nay trong hầm ngục tôi cũng đã nghĩ rồi, anh Soushi quả thực là một mạo hiểm giả rất mạnh. Được anh giúp đỡ, tôi thấy rất vui."
"Một nửa lý do tham gia là vì bản thân tôi thôi. Việc tôi chậm trễ trả lời cũng chỉ là do chưa quyết tâm được việc phải chiến đấu với những người lính bình thường."
Nói ra điều này, tôi cảm thấy có chút xấu hổ. Thiếu niên trước mặt tôi đang bị buộc phải đứng ở một lập trường khắc nghiệt hơn thế nhiều. Nghĩ đến đó thì nỗi băn khoăn của tôi có thấm tháp gì đâu.
Dường như không nhận ra nụ cười tự giễu của tôi, thiếu niên tiếp lời.
"Dù vậy tôi vẫn thấy anh rất tuyệt. Tôi tuy đã 'Thức tỉnh' và có kỹ năng, nhưng rốt cuộc trong chiến tranh tôi nghĩ mình chẳng làm được gì cả. Ngay cả hầm ngục hôm nay, nếu không có anh Soushi và Muella thì tôi hoàn toàn không thể chiến đấu được."
"Đó là hầm ngục vượt cấp mà, ngài không cần phải suy nghĩ nặng nề thế đâu. Hơn nữa, hầm ngục vốn dĩ không phải nơi để vào một mình. Phân chia vai trò, hỗ trợ lẫn nhau, đó mới là mạo hiểm giả."
"Điều đó trước đây tôi cũng từng nghe anh nói rồi. Nhưng quả nhiên, tôi cứ băn khoăn liệu bản thân mình có làm được gì không, liệu tôi có thể giúp được ai đó không."
Nghe những lời đó, lần đầu tiên tôi hiểu ra lý do vì sao thiếu niên Ryusha lại trầm mặc lạ thường trong hầm ngục.
Có vẻ như hành động giúp đỡ của tôi và Hầu tước trong hầm ngục đã vô tình làm tăng thêm cảm giác bất lực vốn có của cậu ấy.
Đó đúng là sự nhạy cảm đặc trưng của một thiếu niên, nhưng tôi lại thấy suy nghĩ đó rất đúng đắn.
"Điều này tôi cũng từng thưa với ngài rồi, chính sự trăn trở đó của ngài Ryusha mới là điều quan trọng nhất."
"Nhưng cũng chỉ là suy nghĩ thôi. Nghĩ đến việc trận chiến sắp tới bản thân mình cũng chẳng làm được gì, thì dù nghe tin anh Soushi tham chiến tôi vẫn thấy đau lòng."
Cũng chẳng đến mức phải đau lòng đâu, nhưng lời mà thiếu niên Ryusha cần lúc này không phải là điều đó. Tôi cũng tự hỏi liệu mình có nên thuyết giáo một nhân vật cao quý như cậu ấy không, nhưng đây có vẻ không phải lúc để khách sáo.
"Vừa nãy tôi có nói mạo hiểm giả là phải phân chia vai trò, và điều đó cũng đúng với mọi mặt trong xã hội loài người. Một con người không thể nào một mình hoàn thành tất cả mọi việc trong xã hội được."
"Vâng, điều đó tôi hiểu. Cha cũng đã nói với tôi những điều tương tự nhiều lần rồi."
"Nói cách khác, một người có thể hoàn toàn vô dụng trong một hoàn cảnh nhất định. Ví dụ như tôi là kẻ chỉ biết đánh đấm, nếu bắt tôi đứng trong nhà bếp của dinh thự này thì tôi chẳng làm được tích sự gì cả. Ngay cả Hầu tước các hạ kia, nếu bảo ngài ấy đi chăn cừu thì chắc cũng đành bó tay thôi."
Tôi nói đùa một chút, thiếu niên tròn mắt ngạc nhiên, rồi bật cười khúc khích.
Hình ảnh nữ Hầu tước hoa lệ đi chăn cừu quả thực quá khó tưởng tượng.
"Có lẽ... là vậy thật. Nhưng tôi cảm giác nếu là Muella thì cô ấy sẽ quen việc ngay thôi."
"Nếu là Hầu tước các hạ thì chắc cũng làm được kha khá việc đấy. Dù sao thì phân chia vai trò chính là như vậy. Nếu ta có thể hoàn thành tốt vai trò mình phải gánh vác, thì dù có vô dụng ở những nơi khác cũng chẳng ai trách cứ, và cũng không đáng bị trách cứ."
"Tôi hiểu rồi. Vậy, vai trò mà tôi phải gánh vác rốt cuộc là gì?"
Câu hỏi đó rốt cuộc mới là nỗi trăn trở lớn nhất của thiếu niên Ryusha.
Trong đôi mắt thiếu niên ánh lên tia sáng chân thành khiến tôi cũng phải e dè.
"Điều ngài Ryusha cần làm, trước hết là trở thành niềm hy vọng của người dân đất nước Mekarinan này. Nếu vậy, điều cần ưu tiên hơn cả là bảo trọng thân thể ngọc ngà của ngài. Ban đầu Hầu tước các hạ tỏ ý không muốn ngài Ryusha đi hầm ngục cũng là vì lý do đó."
"Ý anh là tôi cứ ngồi yên trong góc dinh thự sao? Bản thân tôi không làm gì cả?"
"Đôi khi việc không làm gì cả cũng rất khổ sở. Tôi nghĩ đó chính là điều ngài Ryusha đang cảm thấy lúc này."
"..."
"Hơn nữa, chắc chắn sẽ có một vai trò vô cùng quan trọng đang chờ đợi ngài Ryusha sau khi cuộc chiến kết thúc. Và đó là vai trò mà ngoài ngài Ryusha ra, tuyệt đối không ai có thể làm được. Vậy thì thà rằng bây giờ ngài cứ không làm gì, chỉ cần đứng nhìn Hầu tước và tôi làm việc là được rồi."
Tôi nhấn mạnh giọng điệu một chút, thiếu niên đưa tay phải lên miệng và im lặng một lúc.
Nhưng có vẻ như cậu ấy đã tự sắp xếp được suy nghĩ trong lòng, một lúc sau cậu ấy lại mở lời.
"Tức là đó cũng là phân chia vai trò, là mối quan hệ bổ trợ cho nhau giống như mạo hiểm giả sao?"
"Chính xác là vậy. Rốt cuộc thì xã hội hay quốc gia cũng có thể coi là một tổ đội lớn mà thôi."
Nói xong, tôi cảm thấy mọi thứ đã được đúc kết khá gọn gàng.
Nhưng một kẻ từng chùn bước trước chiến tranh như tôi mà lại nói những lời to tát thế này liệu có ổn không đây. Cảm giác xấu hổ cứ châm chích trong lòng khiến tôi khổ sở vô cùng, phải cố hết sức mới không để lộ ra mặt.
Mà tại sao tôi lại phải ngồi nghe tư vấn đời tư cho chàng hoàng tử đang sầu não thế này nhỉ. Mấy chuyện này tôi muốn nhờ Hầu tước làm hơn, nhưng nếu đây là lỗi của kỹ năng 'Ác Vận' thì rốt cuộc nó muốn tôi làm cái gì đây?
Thiếu niên Ryusha ngậm miệng lại và bắt đầu suy tư điều gì đó, nhưng nếu bị hỏi thêm nữa thì tôi cũng khó xử, nên tôi quyết định thay đổi không khí. Tôi lấy chiếc nhẫn 'Kháng Độc +3' nhận được hôm nọ từ 'Hộp Đồ' ra và đưa tới trước mặt thiếu niên.
"Vừa nãy ngài Ryusha có nói sau trận chiến sẽ rất vất vả, vật này có thể sẽ giúp ích cho ngài. Ngài nhận lấy giúp tôi được không?"
"Hả!? Cái này là...?"
"Đây là thứ tôi tìm được trong hầm ngục lãnh địa Lagants hôm nọ. Nó có hiệu quả hỗ trợ 'Kháng Độc', nhưng cả tôi và các thành viên trong tổ đội đều đã có kỹ năng 'Kháng Độc' rồi, nên giữ cũng chẳng có ý nghĩa gì. Có thể ngài đã có rồi, nhưng mà..."
"Không, những trang sức có hiệu quả kỹ năng đều bị thúc phụ thu giữ hết rồi. Nhưng có được không vậy, tôi nghĩ nó đắt giá lắm đấy."
"May mắn là tổ đội của tôi không thiếu tiền nên không vấn đề gì. Ngược lại nếu hiện giờ ngài chưa có thì nhất định nên đeo vào. Như vậy Hầu tước các hạ cũng sẽ bớt lo lắng hơn."
Thú thật thì việc này chẳng khác nào nói "Ngài có khả năng bị đầu độc đấy", nhưng thiếu niên Ryusha có vẻ đã quen với chuyện đó nên không tỏ vẻ khó chịu gì.
"Đúng là vậy thật. Hiện tại tôi xin phép nhận tấm lòng của anh. Nhưng ân huệ nhận từ anh Soushi, nhất định tôi sẽ báo đáp."
"Vậy tôi xin phép được kỳ vọng vào điều đó. Để được nhận thưởng, tôi cũng sẽ dốc toàn lực cho trận chiến này."
"Tôi muốn được nhìn thấy dáng vẻ chiến đấu của anh Soushi ở cự ly gần quá. Dù tôi nghĩ Hầu tước sẽ không cho phép đâu."
Khi nói câu đó, thiếu niên Ryusha đã trở lại với vẻ mặt ngây thơ thường ngày.
Bị bắt làm người tư vấn đời tư khiến tôi có chút bối rối, nhưng việc cậu ấy thoát khỏi sự u uất cũng là điều tốt. Nếu thiếu niên Ryusha bước ra khỏi phòng tôi với vẻ mặt nghiêm trọng thì hậu quả sau đó chắc đáng sợ lắm.
***
Ngày hôm sau, tôi đi đến Hội Mạo hiểm giả một mình.
Dù đã tuyên bố tham chiến, nhưng bản thân tôi cho đến ngày diễn ra cũng chẳng làm được gì. Vậy thì cứ hoàn thành các thói quen hàng ngày cho đỡ phiền phức.
Trong thành phố, không khí chiến tranh đã cận kề. Số lượng binh lính vận chuyển hàng hóa tăng lên, người dân cũng đang mua sắm tích trữ hoặc gia cố nhà cửa để chuẩn bị cho tình huống khẩn cấp.
Điều kỳ lạ là nhìn những cảnh đó, trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác hưng phấn khó tả. Cảm giác gần giống như sự háo hức trước buổi dã ngoại hồi còn nhỏ. Tôi không muốn nghĩ rằng mình đang trở thành một kẻ khao khát chiến tranh đâu, nhưng mà...
Sảnh của Hội Mạo hiểm giả cũng bao trùm một bầu không khí căng thẳng như trước nhiệm vụ đại thảo phạt. Phần lớn các mạo hiểm giả địa phương có vẻ sẽ tham gia trận chiến. Theo lời Hầu tước thì đối thủ chủ yếu là Undead (xác sống), nhưng trên chiến trường thì chắc chắn không chỉ có vậy. Chính vì thế, trên gương mặt họ hiện lên vẻ nghiêm trọng chưa từng thấy.
Giữa bầu không khí sặc mùi đe dọa đó, tôi vẫn bắt chuyện với nam nhân viên quầy lễ tân như mọi khi.
"Xin lỗi, tôi muốn nhờ thẩm định vật phẩm."
"Vâng, là vật phẩm nào ạ?"
Tôi đặt chiếc 'Vòng cổ San hô' lên quầy. Đây là thứ tôi cướp được từ boss hầm ngục Flying Jaws bằng kỹ năng 'Cường Đoạt' trước đây, nhưng vẫn chưa thẩm định. Nhân viên nói "Xin chờ một chút" rồi cầm chiếc vòng cổ đi vào trong.
Khoảng ba phút sau cậu ta quay lại, vẻ mặt có chút phấn khích.
"Tôi đã thẩm định rồi, cái này có hiệu quả 'Thủy Thuộc Tính +3' đấy ạ."
"Hiệu quả đó hiếm lắm sao?"
"Vâng. Bản thân trang sức gán thuộc tính cho đòn tấn công đã ít rồi, đằng này lại còn là '+3' nữa. Tôi nghĩ việc có thể gây sát thương bằng vũ khí lên những quái vật khó chịu với đòn tấn công vật lý là một lợi thế rất lớn."
"Ra là vậy..."
Nhắc mới nhớ, nghe nói đối thủ chính của tôi trên chiến trường là Undead. Nghĩ kỹ thì Undead cũng có những loại thuộc thể linh hồn, nếu không có cái này thì dù không đến mức bế tắc nhưng cũng sẽ rất phiền phức. Nhận được nó đúng vào thời điểm này thì không chỉ là may mắn nữa rồi, nhưng thôi, không nên soi mói làm gì.
Tôi nhận lại chiếc vòng cổ từ nhân viên, đeo lên cổ mình, rồi lại đi đến hầm ngục hạng C để xem có kiếm thêm được cái nào nữa không.
Kết quả là tôi không cướp được vòng cổ từ Flying Jaws thêm lần nào nữa. Thay vào đó, lần này tôi cướp được một chiếc 'Nhẫn Ngọc Trai' từ boss tầng cuối cùng là Tiny Kraken. Có vẻ không thể kiếm ổn định cùng một loại vật phẩm, nhưng việc cơ hội nhận vật phẩm ngoài rương kho báu tăng lên đúng là chuyện lớn.
Ra khỏi hầm ngục thì đã quá trưa. Tôi ghé qua Hội để thẩm định 'Nhẫn Ngọc Trai'. Kết quả là 'Tuấn Mẫn +2', nên tôi thay thế cho chiếc nhẫn 'Tuấn Mẫn +1' đang đeo. Tiện thể thì trang sức có cùng hiệu quả dù đeo nhiều cái cũng không được cộng dồn.
Khi tôi định rời khỏi Hội, một người đàn ông trẻ tuổi hốt hoảng chạy vào sảnh. Gương mặt đó trông quen quen. Là cấp dưới của ngài Arthrin - tâm phúc của Hầu tước Lagants, một thành viên trong thân vệ đội. Cậu ta chạy đến quầy, nói với nhân viên: "'Ác ma' đã xuất hiện trên đường lớn. Hãy triệu tập các mạo hiểm giả hạng B trở lên đang có mặt ngay lập tức."
Có vẻ như 'Cổng Dị Giới' kia cuối cùng đã lớn đến mức 'Ác ma' có thể chui qua được. Lẽ ra nó phải gần Vương đô hơn, không ngờ lại mò đến tận đây, đúng là xui xẻo. Nhưng dù sao xuất hiện lúc này vẫn còn tốt hơn gấp mấy lần so với lúc đang diễn ra chiến tranh.
Hỏi chuyện cậu ta thì biết Hầu tước Lagants, ngài Arthrin, và cả thiếu niên Ryusha đều đã đến hiện trường.
Tôi rời khỏi Hội, chạy thẳng một mạch đến cổng thành. Nhờ chiếc nhẫn 'Tuấn Mẫn +2' mới đeo, tôi cảm nhận rõ chuyển động của mình nhanh hơn hẳn. Cảm giác như vừa được nâng cấp sức mạnh ngay trước thềm chiến trận vậy.
Trước cổng thành, Hầu tước Lagants, thiếu niên Ryusha và nhóm ngài Arthrin cùng bốn thành viên thân vệ đội đã tập hợp đầy đủ.
Khi tôi tiến lại gần, Hầu tước nhận ra và bắt chuyện.
"Là Soushi tiên sinh sao, xin lỗi nhé."
"Xin đừng bận tâm. Về chuyện 'Ác ma' thì ngay từ đầu tôi đã định sẽ đối phó rồi."
"Đúng là vậy nhỉ. Nhưng ngay cả 'Ác ma' cũng không thèm đến gần Vương đô. Thật trớ trêu."
"Nhìn thái độ của Hội trưởng Hội Mạo hiểm giả Vương đô thì có vẻ bên đó khó mà đối phó nổi. Ngoài việc mạo hiểm giả đang giảm sút, các quý tộc cũng nói sẽ không xuất quân của Vương đô."
"Đội thủ vệ Vương đô là Bá tước Meltone nhỉ."
Khi nhắc đến cái tên đó, góc mặt nghiêng của Hầu tước lộ rõ vẻ chán ghét.
"Người đến Hội đúng là một vị tên là Bá tước Meltone."
"Kẻ chỉ biết quan tâm đến độ nặng của túi tiền hối lộ mà đòi bảo vệ Vương đô thì đúng là chuyện nực cười. Không, nếu 'Ác ma' xuất hiện ở đó thì chắc không chỉ cười là xong đâu."
"Có lẽ là vậy."
Đang nói chuyện thì một thành viên thân vệ đội chạy tới từ phía bên kia đường lớn. Có vẻ cậu ta vừa đi trinh sát về.
Cậu ta đến trước mặt Hầu tước, chào theo nghi thức quân đội rồi bắt đầu báo cáo.
"Hiện tại cách đây khoảng 5 kada (khoảng 5 km), những con quái vật kỳ dị đang tiến về phía này. Đã xác nhận được ba con quái vật khổng lồ to hơn cả nhà dân với tám chân, và tám con quái vật dạng côn trùng lớn cỡ xe ngựa."
"Vất vả rồi. Soushi tiên sinh, ngài có đối phó được không?"
"Với số lượng đó thì một mình tôi cũng xử lý được. Tuy nhiên, làm vậy e là không tốt lắm."
"Ừm, nhóm Arthrin và các mạo hiểm giả cũng cần phải tích lũy kinh nghiệm, nếu không sẽ rất rắc rối. Ta muốn nhờ Soushi tiên sinh - người đã có kinh nghiệm - đảm nhận cả việc chỉ huy đội thảo phạt, ngài thấy sao?"
Một lời đề nghị bất ngờ, nhưng đây có phải là lúc nên nhận lời không nhỉ?
Cả loại tám chân lẫn loại côn trùng tôi đều đã từng đối mặt nên biết rõ sức mạnh của chúng. Tôi đã tham gia hai nhiệm vụ đại thảo phạt, việc chỉ đạo các mạo hiểm giả hoạt động theo tổ đội cũng khá tùy hứng. Chắc tôi cũng làm được thôi.
"Đã rõ. Tôi xin nhận lời."
"Nhờ cậy vào ngài."
Sau khi tôi và Hầu tước trao đổi ngắn gọn xong, thiếu niên Ryusha lên tiếng.
"Anh Soushi những lúc thế này không thấy sợ sao?"
"Lần này là đối thủ tôi đã từng chiến đấu rồi nên không thấy đáng sợ lắm. Chỉ có đối thủ chưa biết rõ mới đáng sợ thôi. Vì mình không biết chúng sẽ làm gì mà."
"Quả nhiên là vậy nhỉ. Không biết gì thì ngay cả anh Soushi cũng thấy sợ sao."
"Vâng. Nếu chỉ có mình tôi thì còn đỡ, nhưng còn liên quan đến tính mạng của các thành viên trong tổ đội nữa. Vì vậy khi vào hầm ngục, tôi luôn cố gắng thu thập thông tin trước nhiều nhất có thể."
"Mạnh như anh Soushi mà cũng vậy sao... Thật đáng để học hỏi."
"Việc ngài Ryusha có mặt ở đây, chẳng phải cũng vì muốn tận mắt nhìn thấy 'Ác ma' sao? Suy nghĩ đó của ngài là đúng đắn đấy."
Tôi bồi thêm một câu, thiếu niên vui vẻ gật đầu, rồi quay sang Hầu tước với vẻ mặt đắc ý. Ngược lại, Hầu tước nhăn mặt, có lẽ ngài ấy đã từng ngăn cản thiếu niên đến đây.
Trong lúc đó, thành viên thân vệ đội đến báo cáo tại Hội Mạo hiểm giả đã dẫn theo các tổ đội mạo hiểm giả chạy từ cổng thành tới. Tổng cộng có tám tổ đội, tính ra là ba mươi tư người. Nhìn trang bị thì đều là hạng B hoặc C, đây có lẽ là lực lượng chiến đấu cao nhất có thể huy động lúc này.
Các mạo hiểm giả vừa đến nơi liền xếp hàng trước mặt Hầu tước theo chỉ thị của ngài Arthrin. Họ tuyệt nhiên không phải đám vô pháp vô thiên, nên khi đối diện với Hầu tước, tất cả đều giữ thái độ kính cẩn đúng mực.
"Cảm ơn các ngươi đã tập hợp khẩn cấp. Chắc các ngươi cũng đã nghe đồn, quái vật được gọi là 'Ác ma' đã xuất hiện và đang tiến về thị trấn này. Vì vậy ta muốn các ngươi cùng với thân vệ đội của ta tiến hành thảo phạt."
Hầu tước chỉ tay về phía nhóm ngài Arthrin rồi ngắt lời.
"Ngoài ra, vị Soushi tiên sinh đây là mạo hiểm giả hạng B đã từng tiêu diệt nhiều 'Ác ma'. Có thể các ngươi đã nghe danh, ngài ấy là một mãnh giả sở hữu danh hiệu 'Sát Thủ Hoàng Hôn' và 'Đồ Long Giả'. Lần này các ngươi sẽ hành động dưới sự chỉ đạo của ngài ấy."
Lời giới thiệu đó khiến đám mạo hiểm giả xôn xao. Nhìn ông chú có vẻ ngoài tầm thường trước mặt mà bảo là 'Sát Thủ Hoàng Hôn' hay 'Đồ Long Giả' thì chắc họ cũng chẳng tin ngay được.
"Soushi tiên sinh, nhờ ngài chỉ đạo tiếp."
"Đã rõ."
Tôi bước lên phía trước, cao giọng. Kinh nghiệm từ kiếp trước cho tôi biết, những lúc thế này mà tỏ ra khiêm tốn hay thiếu tự tin thì chắc chắn sẽ thất bại.
"Tôi là Soushi, hạng B. Sau đây, chúng ta sẽ tiến lên phía Bắc theo đường lớn và tiếp cận 'Ác ma'. Hiện tại đã xác nhận có ba con 'Ác ma' khổng lồ to hơn nhà dân, và tám con cỡ xe ngựa. Tất cả bọn chúng đều bắn ma pháp từ miệng, nhưng về cơ bản ngoài cái đó ra thì không có đòn tấn công nào khác. Tuy nhiên nếu lại gần, đương nhiên chúng sẽ dùng chân tay tấn công nên hãy cẩn thận."
Tôi dừng lời một chút, một thanh niên có vẻ là hạng B đứng ở hàng đầu giơ tay lên.
"Trên đường lớn mà bị bắn ma pháp thì tôi nghĩ là không tránh được đâu, chuyện đó tính sao đây?"
"Ma pháp thì tôi sẽ dùng 'Dụ Địch' để thu hút về phía mình, sau đó..."
Tôi mở 'Hộp Đồ', lấy ra 'Tường Thành Bất Động Bất Ngã'. Nhìn thấy tấm khiên khổng lồ làm hoàn toàn bằng Orihalcon, lần này đám mạo hiểm giả rõ ràng đã xôn xao hẳn lên.
"Tôi sẽ dùng tấm khiên này chặn hết lại nên cứ yên tâm. Khi nào tôi thấy nắm được đại khái năng lực của đối phương thì sẽ ra chỉ thị tấn công. Sau đó các cậu cứ tùy ý hành động. Tuy nhiên, 'Ác ma' rất cứng. Dù có kỹ năng hệ cắt chém thì cũng có khả năng lưỡi kiếm không xuyên qua được. Mỗi người hãy tự tìm điểm yếu mà tấn công."
"Anh Soushi làm thế nào để hạ chúng vậy?"
"Cái đó thì..."
Lần này tôi lấy cây chùy từ 'Hộp Đồ' ra. Tôi vừa vung cây chùy dị dạng đó một cái, đám mạo hiểm giả đồng loạt nín thở.
"Vì không có con nào chịu nổi cái này nên tôi không cần nhắm vào điểm yếu. Xin lỗi vì không đưa ra lời khuyên được."
"À, ừ. Hiểu rồi. Chúng tôi sẽ theo anh."
Cậu thanh niên nói vậy, các mạo hiểm giả xung quanh cũng lần lượt gật đầu. Có vẻ màn thuyết trình đã thành công. Tôi cảm giác Hầu tước đang cười ở phía sau, chắc ngài ấy nghĩ tôi không hợp với việc này.
Ngay sau đó nhận được tin báo 'Ác ma' đã đến gần trong phạm vi 3 kada, đội thảo phạt tổng cộng hơn bốn mươi người bắt đầu tiến về phía Bắc theo đường lớn, với tôi là người dẫn đầu.
***
Đi bộ khoảng ba mươi phút, phía trước đã hiện ra nhiều bóng đen khổng lồ. Cơ thể người khổng lồ với ba cái đầu, từ bên hông mọc ra bốn cặp tức tám cánh tay đóng vai trò như chân. Nhìn từ xa trông như những con nhện dị hình màu hồng. Số lượng là ba con, dáng vẻ lừ đừ tiến lại gần trông hệt như những con robot khổng lồ trong phim khoa học viễn tưởng.
Dưới chân chúng là tám con 'Ác ma' sáu chân to cỡ xe hơi đang chạy song song. Con nào cũng mang khuôn mặt người vô cảm, trông rùng rợn không bút nào tả xiết.
"Này này này, cái quái gì kia, tao chưa từng thấy thứ gì tởm lợm thế này bao giờ!"
Một mạo hiểm giả thốt lên, khiến những người khác cũng nhốn nháo. Ngài Arthrin đi bên cạnh tôi cũng trố mắt nhìn chằm chằm.
"Soushi tiên sinh, kia là 'Ác ma' sao?"
"Vâng. Một hình dáng báng bổ con người, giáo phái Ashuram đã nói như vậy."
"Đúng là như vậy thật. Ta chưa từng nghe nói có loại quái vật nào quỷ dị như thế."
"Chúng là loại hễ đánh là biết sợ ấy mà, không cần sợ hãi quá mức đâu."
Có vẻ lời nói của tôi nghe hơi quá thản nhiên, ngài Arthrin cau mày nhìn tôi.
"Soushi tiên sinh rốt cuộc đã trải qua bao nhiêu chốn tu la rồi vậy. Đối mặt với thứ đó mà vẫn giữ được tâm thế bình thản, ta phải học tập mới được."
"Chỉ là quen thôi."
Tôi trả lời rồi quay lại phía các mạo hiểm giả.
"Được rồi, từ đây tôi sẽ đi trước để thu hút đòn tấn công. Sẽ có vài phát ma pháp bay tới đấy, nên các tổ đội hãy tản ra để đối phó. Tôi sẽ canh thời điểm để ra hiệu lệnh tấn công."
"Rõ!"
Cậu thanh niên lúc nãy đáp lại, tôi bèn lấy 'Tường Thành Bất Động Bất Ngã' và cây chùy từ 'Hộp Đồ' ra, rồi lao về phía bầy 'Ác ma'.
Khi khoảng cách giữa hai bên còn khoảng hai trăm mét, lũ 'Ác ma' dường như đã nhận ra tôi và đồng loạt phun ma pháp.
Loại nhện khổng lồ bắn thương đá, loại côn trùng bắn thương băng. Vì số lượng 'Ác ma' đông nên màn mưa đạn thật kinh khủng, nhưng nhờ tấm khiên Orihalcon được cường hóa bởi các hiệu quả kỹ năng 'Bất Động', 'Ổn Định', 'Thiết Bích', tôi thậm chí không cảm thấy chút rung động nào truyền đến tay. Cảm giác như mình đã biến thành một vật thể không thể phá hủy thường thấy trong game vậy.
Tuy nhiên, bị bắn liên tục thế này thì quả thực không có kẽ hở để chuyển sang tấn công. Tôi định dùng 'Sóng Xung Kích' giáng cho một đòn, nhưng có vẻ không làm được rồi.
Nhìn lại phía sau, các mạo hiểm giả đang chăm chú quan sát tình hình lũ 'Ác ma', rồi gật đầu lia lịa hoặc trao đổi với đồng đội bên cạnh. Có vẻ sắp được rồi.
Tôi vẫn giữ nguyên tư thế giương khiên, tay kia giơ cao cây chùy dị dạng.
"Tấn công!!"
Tôi hét lên để không bị tiếng ma pháp va chạm át mất, phía sau vang lên tiếng hô "Ồ!!" hưởng ứng.
Ngay sau đó, gần hai trăm ngọn thương lửa từ phía sau bay tới, vượt qua đầu tôi và trút xuống đầu lũ 'Ác ma'. Hỏa lực tập trung của các tổ đội mạo hiểm giả hạng cao thật khủng khiếp. Đòn tấn công đó khiến bốn con dạng côn trùng cháy đen và lật ngửa.
Trong khoảnh khắc, gương mặt của lũ 'Ác ma' định quay về phía các mạo hiểm giả phía sau, nhưng tôi kích hoạt toàn bộ kỹ năng 'Dụ Địch', cưỡng chế sự chú ý của chúng quay lại phía mình.
"Lên nào!!"
Ai đó hét lên, nhóm tiền vệ của mạo hiểm giả từ phía sau lao tới, mỗi người nhắm vào con mồi của mình.
Quan sát thấy, với 'Ác ma' dạng côn trùng, họ chặt đứt chân, đợi khi chúng dừng chuyển động thì chém bay đầu. Ra là vậy, phần đầu thì cứng nhưng cổ thì không đến nỗi nào.
Chỉ có điều với 'Ác ma' dạng nhện khổng lồ, việc chặt đứt một cánh tay cũng khiến họ gặp khó khăn. Dù ma pháp thương lửa của nhóm hậu vệ cắm phập vào thân mình, nhưng có vẻ không hiệu quả lắm. Quả nhiên 'Ác ma' dạng nhện khổng lồ có cả phòng thủ lẫn kháng ma pháp đều rất cao.
Dẫu vậy, một con nhện khổng lồ đã bị chặt đứt vài cánh tay và ngã xuống đất.
Nhiều mạo hiểm giả cùng nhắm vào cổ và lần lượt chặt từng cái đầu xuống. Cái cách họ nhìn thấu điểm yếu trong nháy mắt và nhắm bắn chính xác, đúng là những người đã tích lũy kinh nghiệm để lên hạng cao có khác. Với kẻ lúc nào cũng dùng sức mạnh để áp đảo như tôi thì đây là điều đáng học hỏi.
Chà, còn lại hai con nhện khổng lồ. Màn mưa ma pháp cũng đã thưa dần, chỗ này để tôi dọn dẹp vậy.
Nhờ chiếc nhẫn 'Tuấn Mẫn +2' giúp cơ thể nhẹ nhàng hơn, tôi vừa đỡ những ngọn thương ma pháp vừa chạy đến dưới chân một con. Ba cái đầu ở độ cao mười mét trên đỉnh đầu.
Tôi phóng 『Sóng Xung Kích』 thẳng lên trên, con 『Ác ma』 khổng lồ dạng nhện bị nát hàm, thân xác đồ sộ của nó đổ sụp xuống mặt đất như thể đã mất đi ý thức. Tôi vung cây chùy (mây) theo một đường ngang, đánh nổ tung cả ba cái đầu của nó cùng một lúc.
Chứng kiến màn hủy diệt đó, con cuối cùng còn sót lại vậy mà lại quay cái thân xác khổng lồ định bỏ chạy. Có vẻ khác với quái vật thông thường, 『Ác ma』 biết lựa chọn phương án chạy trốn.
Tất nhiên tôi không thể để nó thoát, liền đuổi theo và đập nát vài cái chân của nó trước. Đợi khi nó ngã xuống, tôi nhảy lên lưng, đập nát đầu nó từ phía sau là hoàn thành việc thảo phạt. So với lần chiến đấu trước, bản thân tôi đã mạnh lên áp đảo, đối phó với một con đơn lẻ thế này thì hoàn toàn chỉ như xử lý đám tép riu.
Khi tất cả 『Ác ma』 hóa thành những hạt đen và tan biến, trên mặt đất chỉ còn lại những viên ma thạch tỏa ra khí tức tai ương.
Nhặt ma thạch lên, tôi quay lại chỗ các mạo hiểm giả và lên tiếng.
"Mọi người chiến đấu tốt lắm. Thế là việc thảo phạt 『Ác ma』 đã hoàn tất. Giờ thì mong mọi người hãy làm theo chỉ thị của ngài Hầu tước."
Tôi truyền đạt lại như vậy, nhưng đám mạo hiểm giả cứ nhìn tôi với khuôn mặt ngây ra như phỗng, một lúc lâu sau vẫn không nhúc nhích.
Người phản ứng lại đầu tiên là chàng thanh niên ban nãy.
"Ờ... ờ. Nhưng mà kinh khủng thật đấy, một đòn đập nát bấy đầu con quái vật kia luôn."
"Của tôi chỉ là dùng sức trâu thôi. Tôi nghĩ mọi người, những người có thể nhìn ra điểm yếu ngay lập tức và tấn công chính xác, mới là những người giỏi hơn."
"Không, anh nói thế thì..."
Có vẻ họ không phục lắm, nhưng sức mạnh của tôi bất thường là sự thật nên cũng đành chịu thôi.
Sau đó, theo chỉ thị của Hầu tước, chúng tôi quay trở lại thị trấn.
Trên đường đi, tôi được Hầu tước Lagantz gọi, nên đành giao vị trí tiên phong lại cho ông Earthling và di chuyển về phía đó.
"Soushi-dono, một trận chiến tuyệt vời. Ta không ngờ là có thể thảo phạt 『Ác ma』 kia mà không chịu bất cứ thiệt hại nào."
"Do đối phương số lượng ít thôi ạ. Thế nào, tôi nghĩ ngài đã hiểu được 『Ác ma』 là thứ như thế nào rồi chứ?"
"Ừm, ta đã hiểu đó là loài quái vật đáng sợ. Lần này Soushi-dono đã đỡ toàn bộ các đòn tấn công, nhưng nếu cơn bão ma pháp kia mà trút lên đầu binh lính hay mạo hiểm giả thông thường thì thiệt hại sẽ vô cùng lớn. Đặc biệt là con 『Ác ma』 khổng lồ kia, nó có thể dễ dàng vượt qua cả tường thành. Chỉ cần một con xâm nhập vào thị trấn thôi thì không biết thảm kịch sẽ lớn đến mức nào."
"Có lẽ là vậy. Nếu không phải là mạo hiểm giả sở hữu kỹ năng phòng thủ cấp cao thì rất khó để chống đỡ."
"Ta nghĩ vốn dĩ đó không phải là đòn tấn công để dùng khiên đỡ trực diện đâu."
Hầu tước nhìn tôi cười khổ. Tôi cảm giác ánh nhìn đó chứa đựng một sự nhiệt thành kỳ lạ.
"Tuy nhiên, Soushi-dono còn vượt xa quy chuẩn của một mạo hiểm giả hơn cả những gì ta tưởng tượng. Việc quý ngài đến với chúng ta, ta không biết nói gì hơn ngoài việc đó là sự sắp đặt của ý trời. Sức mạnh đó, trong trận chiến sắp tới đây, ta xin phép được trông cậy vào ngài."
"Tôi vốn dĩ cũng định như vậy. Bản thân tôi ngoài sức mạnh ra thì chẳng có tài cán gì, xin hãy sử dụng tôi ở nơi tuyến đầu."
"Phufu, Soushi-dono có vẻ e ngại chuyện chiến tranh, nhưng như vậy có ổn không?"
"Một khi đã quyết định tham gia, nếu không dốc toàn lực thì chẳng có ý nghĩa gì cả."
Khi tôi trả lời như vậy, đến cả thiếu niên Ryusha cũng bắt đầu gửi đến tôi những ánh nhìn mãnh liệt.
Thực ra vì có ánh mắt của cậu bé nên tôi cũng có chút làm màu, coi như là đúng theo kế hoạch.
Nhưng qua lần này tôi mới nhận ra, khi tôi dứt khoát diễn sâu, dường như tôi có thứ gì đó khiến những người xung quanh bị thuyết phục. Tất nhiên một phần là do sức mạnh, nhưng tôi cảm giác không chỉ có vậy.
Có khi nào lại có thêm kỹ năng mới nào đó tăng lên mà tôi không biết chăng.
***
Đội thảo phạt giải tán trước cổng thành, nhưng trước đó tôi đã truyền đạt những gì mình biết về 『Ác ma』 và 『Cổng Dị Giới』 cho các mạo hiểm giả đang tập trung ở đó. Khả năng chúng xuất hiện trong tương lai vẫn còn, việc biết trước đặc tính của kẻ địch là rất quan trọng. Trong đó, tôi đặc biệt cảnh báo họ tuyệt đối không được lại gần 『Cổng Dị Giới』. Nếu lỡ bị hút vào 『Dị Giới』, mạo hiểm giả bình thường khó mà sống sót trở về.
Về đến dinh thự Hầu tước, tôi đi tắm rồi nghỉ ngơi trong phòng một lát. Bữa tối đương nhiên là dùng chung với nhóm Hầu tước.
"Hôm nay Soushi-dono đã lập công lớn nhỉ. Earthling cứ nhắc đi nhắc lại rằng chưa bao giờ thấy một mạo hiểm giả nào như thế. Tất nhiên ta cũng đồng ý kiến."
Vừa ngồi vào bàn ăn, Hầu tước đã mở lời với vẻ mặt vui vẻ.
"Tôi là người chiến đấu với 『Ác ma』 nhiều nhất, sức lực cũng ưu việt hơn người thường một chút thôi. Nhưng lần này thị trấn không chịu thiệt hại gì là tốt rồi."
"Đúng vậy thật. Nếu thứ đó mà hướng về Vương đô thì không biết dân chúng ở đó sẽ ra sao. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy rùng mình."
"Tôi cũng đã thông báo thông tin về 『Ác ma』 cho các mạo hiểm giả, nên từ giờ thông tin chắc sẽ được chia sẻ rộng rãi thôi."
"Thật tốt quá. Nhưng lần này quan sát từ phía sau, ta thấy 『Ác ma』 là loài quái vật đáng sợ hơn ta tưởng rất nhiều. Nếu những thứ như vậy bắt đầu xuất hiện khắp nơi trên lục địa, thì đây không phải lúc để con người gây chiến với nhau nữa."
Hầu tước nói với vẻ tự trào, rồi cụp mắt xuống lộ vẻ lo âu. Theo tôi thấy thì cô ấy vẫn còn trẻ. Vậy mà trách nhiệm đè nặng lên đôi vai ấy, dù là quý tộc thì cũng phải nói là quá sức nặng nề.
"Tôi nghe nói nước Vermilion đã bắt đầu chiêu mộ các mạo hiểm giả cấp cao."
"Hẳn là vậy rồi. Soushi-dono chắc cũng đã được ngỏ lời rồi chứ?"
"Hiện tại thì chưa. Tuy nhiên tổ đội của tôi có nhiều người có hoàn cảnh đặc biệt, nên dù có được mời, chúng tôi cũng không định gia nhập thế lực nào cả."
"Ta cũng muốn gặp các thành viên trong tổ đội của Soushi-dono một lần. Sau khi mọi chuyện kết thúc, liệu ngài có thể ghé thăm Mekarinan một lần nữa không?"
"Chúng tôi dự định sẽ đi qua càng nhiều hầm ngục càng tốt, nên tôi nghĩ cả nhóm sẽ ghé thăm lại."
"Khi đó nhất định hãy đến gặp em nữa nhé. Em muốn nghe mọi người trong tổ đội kể thật nhiều chuyện."
Thiếu niên Ryusha chồm người tới, có vẻ cậu bé rất hứng thú với các nữ mạo hiểm giả. Mà, tôi cũng không phải không hiểu tâm trạng đó.
"Với lại hôm nay được nhìn thấy mạo hiểm giả cấp cao chiến đấu ở cự ly gần, em đã học hỏi được rất nhiều. Thật bõ công nài nỉ Muella."
"Cơ hội để những mạo hiểm giả cấp cao tập hợp đến mức đó không có nhiều đâu. Đến cả ta còn học được vài điều mà."
"Nhưng anh Soushi là mạo hiểm giả mạnh áp đảo trong số đó đúng không ạ? Đến các mạo hiểm giả khác còn phải kinh ngạc cơ mà. Vậy mà anh cũng có điều cần học hỏi sao?"
"Từ trước đến giờ tôi toàn dùng sức mạnh để đánh bại tất cả, nên ngược lại có nhiều chỗ cần học thì tôi lại chưa học được."
Tôi nói một câu nghe có vẻ triết lý, thiếu niên Ryusha gật đầu đầy tâm đắc: "Ra là vậy...".
Bên cạnh cậu bé, Hầu tước nở nụ cười trên môi và đưa mắt nhìn tôi. Tạm thời tôi chỉ định nói những lời có ích cho cậu bé, nhưng có vẻ Hầu tước đã hiểu ý tôi.
"Nhân tiện Soushi-dono, về trận chiến hôm nay, Earthling có nói một điều khá thú vị."
"Là chuyện gì vậy ạ?"
"Nghe nói trong trận chiến hôm nay, ông ấy cảm thấy sức mạnh tràn trề trong cơ thể hơn mọi khi. Thực tế là khi vung kiếm, độ sắc bén dường như cũng tăng lên một bậc."
"Chuyện đó... nghe thú vị thật, nhưng có phải do đối thủ là cường địch nên ông ấy đã dồn sức mà không hay biết chăng? Hoặc cũng có khả năng là hiệu quả từ 『Thống Lĩnh』 của Ryusha-sama."
"Kỹ năng 『Thống Lĩnh』 của Ryusha-sama cấp độ vẫn còn thấp nên chắc không có hiệu quả đến mức đó đâu. Vốn dĩ đó là kỹ năng chỉ có tác dụng trong nội bộ tổ đội."
Hầu tước hơi rướn người về phía này, ném cho tôi một ánh nhìn sắc bén.
"Nhân tiện, anh hùng Midgard thời cổ đại được truyền tụng rằng khi ra chiến trường sẽ ban tặng sức mạnh cho binh lính xung quanh. Không lẽ Soushi-dono cũng sở hữu sức mạnh tương tự?"
Trước câu hỏi đó, đến cả thiếu niên Ryusha cũng hướng đôi mắt đầy mong chờ về phía tôi.
"Không, tôi chưa từng nghe các thành viên trong tổ đội nói về chuyện đó bao giờ."
Tôi buột miệng lấp liếm, nhưng e rằng Hầu tước đã biết là tôi nói dối. Không ngờ chỉ từ chút thông tin ít ỏi đó mà cô ấy lại nhìn thấu sự tồn tại của kỹ năng 『Tướng Khí』 (Tố chất Tướng quân) của tôi, quả nhiên người tài giỏi thật đáng sợ.
Tuy nhiên, việc 『Tướng Khí』 có hiệu quả ngay cả khi chỉ chỉ huy tại chỗ là điều ngoài dự tính. Hơn nữa nếu nó ảnh hưởng đến cả những người không cùng tổ đội, thì có lẽ đúng như Mariane nói, đây là kỹ năng có hiệu lực ở cấp độ quân đội.
Hầu tước nhìn chằm chằm vào mắt tôi một lúc, rồi dần dần thả lỏng cơ mặt.
"Phufu, chuyện vừa rồi chắc chỉ là do họ bị cảm hóa bởi sự dũng mãnh tả xung hữu đột của Soushi-dono mà thôi. Tuy nhiên, việc phong cách chiến đấu của Soushi-dono giúp nâng cao sĩ khí là điều không thể phớt lờ. Xem ra vẫn phải nhờ quý ngài đứng ở tiên phong trên chiến trường rồi."
Có vẻ cô ấy đã hiểu cho hoàn cảnh của tôi và quyết định coi như không nhận ra kỹ năng đó. Tuy nhiên đổi lại là yêu cầu tôi giúp sức trong chiến tranh.
"Không thành vấn đề. Tôi vốn dĩ cũng định như vậy."
"Vốn dĩ cũng định như vậy, sao."
Hầu tước lặp lại lời tôi, còn thiếu niên Ryusha thì mắt sáng rực lên.
Chết dở, cách nói vừa rồi khiến tôi có cảm giác mình bị coi là "nhân vật biết rõ hiệu quả kỹ năng nhưng vẫn giấu giếm, dùng sức mạnh đó để âm thầm giúp đỡ quân Hầu tước".
Về kỹ năng thì tôi hoàn toàn quên béng mất, nên làm ơn đừng hiểu lầm tôi là con người sâu sắc đến thế.
***
Tên: Soushi Okuno
Rank: B
Cấp độ Mạo hiểm giả: 66
〈Trang bị mới nhận〉
Trang bị đặc thù:
Vòng cổ San hô (Thủy thuộc tính +3)
Nhẫn Ngọc trai (Nhanh nhẹn +2)
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
