Chương 2: Với tư cách là mạo hiểm giả tân binh
Để sống thọ nhất có thể trong cuộc đời thứ hai này, tôi buộc phải trở nên mạnh mẽ bằng mọi giá.
Vì sự thật đó đã sáng tỏ, tôi quyết định bắt đầu tập luyện từ trước khi trời sáng, chấp nhận việc quá tải một chút.
Ra cổng thị trấn vung vẩy thanh Hắc Kim, tôi thấy nó nặng hơn tưởng tượng rất nhiều. Dù sao cũng là thanh kim loại nặng hơn cả trọng lượng cơ thể mình. Nói là vung vẩy nhưng phải tính toán trọng tâm, khá là vất vả. Tuy nhiên nếu chỉ dùng như tạ tay bình thường thì độ nặng này vẫn chưa đủ đô. Có vẻ ở khoản này tôi đang dần trở thành một thứ gì đó vượt qua con người rồi. Tóm lại, sau khi dùng thanh này tập đủ kiểu, tôi xác nhận được là kỹ năng tăng lên rất tốt.
Sau đó tôi ăn mấy xiên thịt nướng mua dự trữ. Dù đã nguội và cứng ngắc nhưng tôi cứ thế mà ăn. Protein đang thấm đẫm cơ thể. Thế này thì sức mạnh cơ bắp thuần túy chắc cũng sẽ tăng lên. Chắc là vậy.
Mặt trời vừa lên, tôi căn giờ đi đến Hầm ngục Đá Lớn. Tập gym quan trọng nhưng kiếm tiền cũng quan trọng không kém.
Tôi đã nhớ lộ trình xuống tầng ba. Buổi sáng kỹ năng cũng tăng lên rồi nên chắc sẽ chiến đấu tốt hơn hôm qua. Tôi không do dự mà xuống thẳng tầng ba.
Năm con Goblin lao đến ngay lập tức. Không dùng tiểu xảo, tôi vung chùy quét ngang trực diện.
Ba con bên phải văng đi, hai con bên trái bị hất văng gậy gỗ và khựng lại. Tất nhiên tôi tận dụng sơ hở đó đập nốt hai con còn lại trong một hơi.
Gì chứ, dùng sức càn lướt cũng được đấy chứ.
Tiếp theo là bốn con Thằn lằn đá. Chúng há cái miệng rộng ngoác đồng loạt lao tới.
Quả nhiên va chạm trực diện thì không ổn. Tôi bước sang trái, vung chùy theo hướng hất từ dưới lên vào con Thằn lằn đá ngoài cùng bên trái. Ba con còn lại đổi hướng lao về phía tôi, nhưng do tôi đã di chuyển sang trái nên chúng vô tình xếp thành hàng dọc.
Tôi lần lượt tát ngang mặt từng con một bằng đòn phản công, giải quyết xong xuôi mà chẳng gặp khó khăn gì. Với loại quái vật di chuyển chậm, quả nhiên chọn vị trí là rất quan trọng.
Ồ, cảm giác tư duy còn sắc bén hơn nữa. Cứ thế này tiến sâu vào tầng ba xem sao.
Kết quả là, tôi nhận ra mình có thể xoay xở được ở tầng ba. Số lượng quái vật nhiều nên thu nhập cũng khá. Đang hăng máu thì tôi bị Thằn lằn đá đớp trúng chân một lần, nhưng nhờ hạ nó ngay và dùng Potion nên không sao cả.
Sau khi hạ khá nhiều Goblin và Thằn lằn đá, cấp độ mạo hiểm giả tăng lên 1, và xác nhận được lối vào tầng bốn, tôi quyết định rút lui. Thời gian còn dư nên không cần phải nói cũng biết tôi lại ghé qua bãi tập (tạm thời).
***
"Anh Okuno, anh đang cố quá đấy phải không?"
Cô lễ tân Kisara nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi ngờ trước đống chiến lợi phẩm khổng lồ. Đúng là hôm nay tôi có hơi cố thật, nhưng thừa nhận thì phiền phức lắm nên tôi giả lả.
"Đâu có, tôi nghĩ mình không cố quá đâu. Cơ thể vẫn ổn mà."
"Nhưng vết rách trên quần ở chân anh, là vết cắn còn gì."
Quả là dân chuyên nghiệp, không bỏ sót chi tiết đó sao.
"À, cái này thì đúng là vậy. Nhưng tôi có chuẩn bị sẵn Potion mà."
"Người ta bảo ba tháng đầu tiên của mạo hiểm giả là nguy hiểm nhất đấy. Anh làm ơn cẩn thận giùm tôi nhé."
"Cảm ơn cô. Tôi cũng chưa muốn chết đâu nên sẽ cẩn thận."
Vừa nhận số tiền hơn mười vạn Rom, tôi vừa lảng tránh ánh mắt cô ấy và nhìn về phía bảng thông báo.
Về cơ bản ở đó dán thông tin về quái vật xuất hiện trong hầm ngục, nhưng hiếm hoi cũng có lúc dán ủy thác tiêu diệt quái vật xuất hiện trên thực địa (field).
Tuy nhiên chuyện đó gần như chẳng liên quan gì đến lính mới hạng F...
"A, đúng rồi. Hiện đang có ủy thác tiêu diệt Goblin đấy ạ. Người ta phát hiện một ngôi làng nhỏ của chúng ở gần đây. Chắc là nhóm 'Ngân Luân' hạng E sẽ nhận thôi, nhưng anh Okuno có muốn tham gia không?"
"Hả?"
Đột nhiên tôi nhận được một lời đề nghị lạ lùng. 'Ngân Luân' là tên tổ đội của cậu thanh niên hay lo chuyện bao đồng kia.
"Thế thì họ sẽ khó chịu chứ?"
"Không đâu, thực ra với mạo hiểm giả từ hạng E trở lên, việc hợp tác huấn luyện người mới là một cách kiếm điểm rất tốt."
"Điểm?"
"Vâng, là điểm cần thiết để thăng hạng. Guild cũng đang chú trọng vào việc đào tạo người mới, đây cũng là một phần trong đó."
"Ra là vậy. Tức là đưa tôi đi làm nhiệm vụ cùng thì họ sẽ được cộng điểm."
"Vâng. Tôi thấy anh Okuno nói chuyện có vẻ thân thiết với anh Kaimu nên chắc là vừa khéo. Tất nhiên tham gia ủy thác tiêu diệt cũng sẽ được tính điểm cho anh Okuno nữa."
"Hừm..."
Chuyện này nghe cũng khá hời đấy chứ. Tôi cũng muốn trải nghiệm thử ủy thác tiêu diệt, và cũng hứng thú với cái gọi là làng Goblin. Hơn nữa, được tận mắt chứng kiến cách chiến đấu của một tổ đội hạng E là điều rất quan trọng.
"Tôi hiểu rồi. Nếu 'Ngân Luân' đồng ý thì cho tôi xin tham gia."
"Vâng. Vậy hôm nay khi 'Ngân Luân' trở về tôi sẽ nói chuyện với họ nhé."
Cứ thế, việc tham gia ủy thác tiêu diệt đầu tiên của tôi đã được quyết định.
***
"Này ông chú, vụ phá làng Goblin ấy, quyết định là đi cùng nhau rồi nhé."
Khi tôi đang ăn cơm ở nhà ăn, cậu thanh niên vừa trở về... Kaimu bắt chuyện.
Nhìn kỹ lại thì cậu ta là một anh chàng khá đẹp trai, vóc dáng vạm vỡ, mái tóc nâu cắt ngắn gọn gàng.
"À, cậu nhận lời rồi sao. Cảm ơn nhé, giúp tôi nhiều lắm."
"Thì bên này cũng kiếm được điểm mà. Với lại nếu là ông chú thì chắc không làm mấy trò kỳ quặc đâu."
"Tất nhiên tôi sẽ tuân theo chỉ thị của bên cậu. Dù sao đây cũng là lần đầu tôi làm nhiệm vụ tiêu diệt."
"Đó là đường tắt để lên hạng E đấy. Ngày kia xuất phát. Mai chú chuẩn bị đi. Potion tối thiểu ba lọ, lương khô ba ngày. Đừng quên bình nước. Giữa đường có làng nên có thể bổ sung nước được."
"Hiểu rồi. Lịch trình thế nào?"
"Ngày đầu di chuyển đến gần hiện trường. Sáng ngày thứ hai phá làng, nếu dư dả thời gian thì chạy một mạch về Torson. Nếu không kịp thì ngủ lại một đêm nữa ở ngôi làng giữa đường."
"Ra vậy. Còn gì nữa không?"
"Còn lại thì, à, đêm ngủ ngoài trời nên có áo choàng thì tốt hơn. Đàn ông con trai thì ăn ngủ sao cũng được, chắc không sao đâu."
"Đúng ha. Cảm ơn cậu, tôi sẽ chuẩn bị."
"Ừ, vậy nhé."
Vẫy tay chào, Kaimu đi về phòng mình. Quả nhiên là kiểu người hay chăm sóc người khác. Người đầu tiên tôi quen biết là cậu ta đúng là may mắn thật.
Ăn xong, tôi vừa chiến đấu với cơn buồn ngủ ập đến - cái giá của việc dậy sớm - vừa trở về phòng.
***
Sáng hôm sau tôi cũng tập luyện từ trước khi mặt trời mọc.
Thanh Hắc Kim cực kỳ hữu dụng. Nếu dư dả tiền bạc có khi mua thêm một thanh nữa cũng được. Có điều cần chú ý khi sử dụng. Cầm nguyên nó vào nhà trọ thì sàn nhà kêu kèn kẹt ghê lắm. Cầm hai thanh vào thì chắc chắn sập sàn. Nghe nói có kỹ năng giải quyết được vấn đề này, nhưng phải hạ bao nhiêu con trùm hầm ngục mới ra được kỹ năng mong muốn thì chỉ có trời mới biết.
Kaimu và nhóm của cậu ta bảo hôm nay nghỉ ngơi, nhưng tôi vẫn đến Hầm ngục Đá Lớn. Giờ không tích lũy chút kinh nghiệm thì nỗi bất an sẽ lấn át tất cả. Tất nhiên tôi định sẽ về sớm một chút để chuẩn bị đồ đạc.
Tầng ba hoàn toàn không thành vấn đề. Goblin thì cứ dùng sức càn lướt từ chính diện, dùng chùy hất văng tất cả trước khi đối phương kịp tấn công. Không biết quy mô cái gọi là làng Goblin thế nào, nhưng ít nhất trong chiến đấu tôi sẽ không trở thành gánh nặng ngáng chân nhóm hạng E của Kaimu.
Lúc về, tôi chợt nảy ra ý định thử xem có học được kỹ năng chiến đấu tay không ở bãi tập (tạm thời) hay không. Võ thuật thì hồi cấp ba tôi chỉ học chút Kendo và Judo trong giờ thể dục. Nhưng đối phó với quái vật thì cần võ thuật hệ đánh đấm. Với mớ kiến thức nghe lỏm được, tôi tập đi tập lại động tác đấm trong một giờ, bỗng nhiên nắm đấm tung ra mượt mà hẳn.
Tức là đã nhận được 'Quyền Cước 1' sao. Thử đá thêm một giờ nữa, đến khi lên 'Quyền Cước 2' thì tôi nhận ra mặt trời đã bắt đầu lặn, bèn vội vàng chạy về thị trấn.
Sự tiến bộ có thể nhìn thấy rõ rệt khiến tôi thấy vui, việc tập luyện chẳng khổ sở chút nào. Cái cảm giác "vui" mà mấy vận động viên thiên tài hay nói có lẽ là thế này đây.
***
Sáng hôm sau, ngay khi mặt trời vừa ló dạng, tôi và tổ đội của Kaimu tập trung trước cổng thị trấn.
"Ông chú... à ừm, chú Soushi nhỉ, cháu giới thiệu thành viên bên này một chút nhé."
Kaimu, đeo trường kiếm bên hông và cầm khiên, nói vậy rồi cô gái tết tóc cầm trượng đứng bên cạnh mở lời.
"Em là Meribe. Hạng E. Em đảm nhiệm vị trí ma đạo sư. Kaimu nhà em lúc nào cũng làm phiền anh quá."
Tiếp theo là một cô gái tóc ngắn khoảng hai mươi tuổi. Cô ấy cầm thương.
"Tôi là Ranan. Cũng hạng E. Chuyên tấn công. Mong được giúp đỡ."
Cuối cùng là một cậu thiếu niên nhỏ người. Cậu ta cũng dùng khiên nhỏ và chùy giống tôi.
"Em là Raberto ạ. Hạng E ạ. Em dùng được ma pháp hồi phục, nhưng em thích lao vào đấm nhau hơn ạ."
Tanker, Attacker, Magician và Healer, một tổ đội cân bằng như trong tranh vẽ. Nhân tiện thì ai cũng khá là đẹp mã. Thế giới này nhiều người đẹp thật.
"Tôi là Soushi Okuno. Hạng F. Hiện tại tôi chỉ biết đấm thôi. Từ hôm nay xin được mọi người giúp đỡ. Tôi đã được cậu Kaimu giúp đỡ rất nhiều."
Tôi cúi đầu chào thì bị cậu ta bảo: "Ông chú khách sáo quá nghe ghê chết, cứ nói chuyện như mọi khi đi." Có lẽ đó là cách quan tâm riêng của cậu ta.
"Anh Soushi có họ nhỉ."
Cô bé tết tóc Meribe hỏi. Thực ra ở đất nước này người có họ rất hiếm. Gần như là đặc quyền của giai cấp quý tộc, còn thường dân mà có họ thì cơ bản là người xuất thân từ nước khác.
"À, ở quê anh thì chuyện đó là bình thường ấy mà. Khi gọi thì cứ gọi là Soushi như nãy là được."
"Trang bị giống nhau chắc nói chuyện hợp đấy ạ. Sao anh lại chọn chùy thế ạ?"
"Ưm, chắc do trông dễ dùng. Anh cũng tính dùng thương mà đắt quá."
"Thương tốt mà. Đỡ phải nhìn mặt quái vật ở cự ly gần."
"Hả? Cảm giác dùng chùy đập sướng tay hơn chứ ạ."
Mỹ nhân chân dài Ranan và cậu nhóc đàn em Raberto lườm nhau. Một tổ đội có vẻ thân thiết nhỉ.
"Này, thôi ngay đi. Rồi, xuất phát nào. Trước tiên là đến ngôi làng đã."
Kaimu chỉ huy, và đội chinh phạt làng Goblin bắt đầu lên đường.
***
Rời khỏi thị trấn Torson, chúng tôi đi dọc theo con đường lớn. Tất nhiên là đi bộ.
Thế giới này cũng có xe ngựa hay xe quái vật kéo (!?) như tôi thấy hôm nọ, nhưng cơ bản chỉ có thương nhân hoặc quý tộc mới dùng. Tuy nhiên nghe nói khi đến gần các đô thị lớn thì cũng có xe ngựa chở khách, xem ra thế giới này việc đi lại cũng nhộn nhịp phết.
Đi bộ một lúc, những cánh đồng bắt đầu hiện ra ở phía xa con đường. Khi mặt trời đã quá đỉnh đầu, chúng tôi đến một ngôi làng tập trung khoảng mười nóc nhà. Đó là điểm đến đầu tiên, một ngôi làng nông nghiệp.
Chúng tôi tiến vào làng và đi thẳng đến nơi có vẻ là nhà trưởng làng. Hình như nhóm Kaimu đã đến ngôi làng này vài lần rồi.
Người bước ra là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, chính là trưởng làng.
"Ồ, nhóm 'Ngân Luân' đấy à. Các cậu đến diệt Goblin sao?"
"Vâng ạ. Cho cháu xin dùng nhờ cái giếng nhé. Với lại nếu bác cho cháu nghe chuyện của người đã nhìn thấy Goblin thì tốt quá."
Kaimu đứng ra ứng đối, ra là vậy, cậu ta thu thập thông tin rất bài bản.
"Được rồi. Lối này."
Trưởng làng dẫn chúng tôi ra cánh đồng, tại đó chúng tôi nghe chuyện từ một người phụ nữ trung niên đang làm việc.
Tuy nhiên, cũng không có thông tin gì quá hữu ích.
- Một phần cánh đồng bị phá hoại.
- Tại khu rừng cách đây ba kada (khoảng ba km), bà ấy nhìn thấy khoảng mười con Goblin.
- Dựa vào dấu chân Goblin để lại trên ruộng thì đúng là chúng hành động theo nhóm khoảng mười con.
- Hiện tại chưa có thiệt hại về người.
Cơ bản y hệt thông tin nghe được ở Guild.
"Bác có biết lũ Goblin cầm vũ khí gì không?"
Kaimu hỏi thêm.
Người phụ nữ chỉ trả lời: "Hình như chỉ cầm gậy gỗ thôi..." Nếu con người không chủ đích quan sát thì chắc chẳng ai nhớ nổi quái vật cầm cái gì.
Chúng tôi rời khỏi đó, bổ sung nước ở giếng rồi hướng về phía khu rừng nơi có Goblin.
Đi bộ khoảng ba mươi phút, đúng như lời người phụ nữ nói, có dấu vết cánh đồng bị phá hoại.
Về khoản lần theo dấu chân, kẻ nghiệp dư như tôi đành chịu chết, nhưng theo lời nhóm tiên phong Kaimu và Ranan, đó đích thị là dấu chân Goblin.
"Chuyện cậu hỏi về vũ khí của Goblin lúc nãy có ý nghĩa gì không?"
Nghe tôi hỏi, Kaimu vừa gãi đầu vừa đáp:
"À, vũ khí bọn Goblin dùng sẽ thay đổi tùy theo quy mô bầy đàn. Nếu bầy nhỏ thì cũng giống như trong hầm ngục thôi, cùng lắm là gậy gỗ hay ném đá. Nhưng khi bầy lớn hơn, chúng bắt đầu dùng dao và cung tên. Nghe đồn lúc nguy cấp chúng còn xài cả ma pháp nữa, nhưng cái đó thì tôi chưa thấy bao giờ."
"Ra là vậy, thông tin về vũ khí đúng là quan trọng thật."
"Chứ sao nữa. Mà nhìn số lượng dấu chân lần này thì bầy cũng không lớn lắm đâu. Căng lắm là trăm con đổ lại. Nếu nhiều hơn thì chúng đã tràn vào tấn công làng rồi."
Một trăm con nghe thì có vẻ nhiều đấy. Nhưng ngẫm lại, ngay cả tôi cũng xử lý được tầm hai mươi con, thì với nhóm hạng E như họ chắc không thành vấn đề.
"Vậy hôm nay cắm trại ở đây thôi. Nhóm lửa nấu cơm nào."
Dưới sự chỉ đạo của Kaimu, công tác chuẩn bị cắm trại bắt đầu. Tôi cứ tưởng kiến thức cắm trại của mình sẽ có ích đôi chút, nhưng hóa ra chỉ càng thấm thía rằng đồ nghề dã ngoại ở Nhật Bản hiện đại tiện nghi hơn biết bao nhiêu.
***
Chúng tôi thay phiên nhau canh gác qua đêm. Ngay khi mặt trời vừa ló dạng sáng hôm sau, cả nhóm bắt đầu tiến vào rừng.
Đi đầu là trưởng nhóm Kaimu, tiếp theo là thương thủ Ranan, pháp sư Meribe, trị liệu sư Raberto, và cuối cùng là khách mời - tôi. Vị trí bọc hậu khá nguy hiểm, nhưng nhờ có kỹ năng 『Cảm Nhận Khí Tức』 nên khả năng bị tập kích bất ngờ từ phía sau chắc cũng thấp thôi.
Tuy nhiên, dù nói là bầy trăm con, nhưng để tìm ra chúng trong khu rừng rộng lớn thế này cũng chẳng dễ dàng gì.
Tôi cứ nghĩ vậy, nhưng hóa ra Goblin có tập tính đánh dấu đường đi về sào huyệt, cứ lần theo đó là tìm ra ngay. Chỉ có điều cái gọi là dấu hiệu đó thực chất là những vết đập trên thân cây, thú thật là nếu không biết thì chẳng thể nào phân biệt nổi. Chuyện này đúng là phải nhờ vào kinh nghiệm rồi.
Đi được khoảng ba mươi phút, 『Cảm Nhận Khí Tức』 của tôi bắt được tín hiệu Goblin. Số lượng là tám.
Nhưng có vẻ Kaimu vẫn chưa nhận ra. Sao thế nhỉ?
"Phía trước có Goblin đấy."
Tôi khẽ nhắc, Kaimu liền quay lại.
"Hả, thật á? Ông chú nhận ra được sao?"
"Ừ, cách đây một trăm mét... à không, một trăm rido, có tám con."
"Kỹ năng 『Cảm Nhận Khí Tức』 của anh Soushi mạnh thật đấy."
Meribe tỏ vẻ hơi ngạc nhiên. Hừm, ra là 『Cảm Nhận Khí Tức』 của tôi thuộc hàng cao cấp sao?
"Mà thôi kệ, tôi với Ranan sẽ xử lý."
Hai người họ tiến lên trước, chúng tôi giữ khoảng cách bám theo sau.
Rất nhanh sau đó lũ Goblin đã hiện ra. Làn da xanh của chúng trở thành màu ngụy trang hoàn hảo giữa rừng cây. Nếu không có kỹ năng 『Thị Giác』, có lẽ tôi đã không thể phân biệt chính xác được.
"Hây a!"
Theo tiếng hô của Kaimu, cậu ta và Ranan lao vút ra trước mặt lũ quái vật.
Chưa kịp chớp mắt, bốn cái đầu đã bay lên không trung, bốn con còn lại bị xuyên thủng tim ngã gục xuống đất.
Bất ngờ thật. Tôi gần như không nhìn kịp đường kiếm và mũi thương của họ. Đây là sức mạnh của hạng E sao?
Khác với trong hầm ngục, xác quái vật ở đây không biến mất. Tuy nhiên, vác cả cái xác Goblin về thì không khả thi, nên họ chỉ dùng dao găm khoét lấy ma thạch mang đi.
Sẵn tiện tôi cũng phụ một tay và được dạy cách lấy ma thạch... nhưng quả nhiên sau này cần phải có kỹ năng kháng máu me mới được.
***
Từ đó đi thêm khoảng bốn mươi phút nữa, Kaimu khẽ hô: "Dừng lại".
Mọi người nấp vào bóng cây, nhìn theo hướng ngón tay Kaimu chỉ về phía sâu trong rừng.
Ở đó quả nhiên có thứ trông giống như sào huyệt của Goblin. Khoảng mười cái lều dựng bằng cành cây nằm rải rác, xung quanh có hơn năm mươi con Goblin đang ngồi hoặc đi lại lảng vảng.
Trong lều chắc cũng còn khá nhiều, nhưng vì số lượng Goblin quá lớn nên 『Cảm Nhận Khí Tức』 không thể soi kỹ đến mức đó.
"Đúng như dự đoán, sào huyệt tầm một trăm con. Như mọi khi, Meribe dùng ma pháp phủ đầu một phát, đợi chúng hoảng loạn thì chúng ta lao vào. Sau đòn ma pháp, Meribe và Raberto chờ ở đây, nếu Meribe còn sức thì bồi thêm phát nữa. Ông chú... có lao vào nổi không?"
"Được."
"Vậy bám theo sau tôi và Ranan nhé. Được rồi, bắt đầu thôi."
Kaimu ra lệnh, Meribe giương trượng lên và bắt đầu tập trung tinh thần. Chắc là đang niệm phép. Lần đầu tiên được chứng kiến ma pháp kể từ khi đến thế giới này, tôi không kìm được sự phấn khích trong lòng.
Khoảng mười giây sau, đầu cây trượng của Meribe bắt đầu phát sáng nhàn nhạt.
"Em bắn đây!"
Meribe nhoài người ra khỏi bóng cây, chĩa trượng về phía sào huyệt Goblin.
Ánh sáng trên đầu trượng vừa tắt, lập tức xung quanh xuất hiện vô số hòn đá to bằng nắm tay.
Vừa xuất hiện, những hòn đá đó đã lao đi theo đường thẳng với tốc độ kinh hoàng, đâm sầm vào lũ Goblin và lều trại của chúng.
Những con Goblin trúng đạn bị thổi bay cả một phần cơ thể, uy lực có vẻ rất khủng khiếp.
Lều trại cũng tan tành chỉ sau một đòn, vài con Goblin bên trong ngã gục, máu me be bét.
"Tốt lắm, xông lên!"
Kaimu và Ranan không chút do dự lao thẳng vào khu sào huyệt đang náo loạn.
Tôi thoáng chút chần chừ nhưng cũng lập tức đuổi theo sau họ. May mà có kỹ năng 『Điềm Tĩnh』. Nếu không, có lẽ tôi đã bị không khí chiến trường nuốt chửng đến mức không nhúc nhích nổi rồi.
Kaimu và Ranan chém giết, đâm xuyên bất cứ con Goblin nào trong tầm mắt. Lũ quái vật cố gắng phản công bằng gậy gỗ, nhưng chưa kịp vung lên đã bị hạ gục.
Kaimu đánh vào trung tâm, Ranan lo cánh phải, nên tôi hướng sang cánh trái. Phía trước có hai cái lều và khoảng mười con Goblin.
Khi tôi định lao tới, một chấn động mạnh đập vào bụng tôi. Là đá. Tôi quên mất Goblin ngoài thực địa biết ném đá. Ném đá thực ra là đòn tấn công có tính sát thương cực cao, nhưng với thể trạng của Goblin thì đá chúng ném được cũng không quá lớn. Kỹ năng 『Điềm Tĩnh』 và 『Tăng Tốc Tư Duy』 phán đoán rằng dừng lại lúc này là hạ sách. Tôi dùng khiên nhỏ che đầu, lao thẳng vào bầy Goblin.
Vài viên đá trúng vào người, nhưng do cơ thể đang trong trạng thái hưng phấn nên tôi không thấy đau. Tôi vung chùy quật ngang vào con Goblin gần nhất. Ba con bị thổi bay, máu thịt và đủ thứ lỉnh kỉnh văng tung tóe.
Giờ thì cứ dùng sức mà càn quét thôi. Tôi vung vẩy chùy và khiên, đánh ngã rạp lũ Goblin trước mặt.
Vừa dọn sạch lũ bên ngoài thì từ trong lều lại có thêm năm con nữa chui ra. Tôi không ngần ngại chạy tới đấm bay từng con một.
Tiện thể tôi phá hủy luôn cái lều để kiểm tra xem còn sót con nào không. Tốt, bên này xong rồi. Tôi tạm thời làm mát cái đầu đang nóng. Chỗ bị đá ném trúng hơi đau, chắc chỉ bầm tím thôi.
Nhìn quanh, phía Kaimu vẫn còn tiếng Goblin la hét.
Tôi vừa kích hoạt 『Cảm Nhận Khí Tức』 vừa chạy về hướng đó.
"Chết tiệt, Ranan qua đây mau! Có một con Vua Hụt!"
Tiếng Kaimu hét lên đầy gấp gáp. 『Vua Hụt』... tóm lại là có quái trùm chứ gì.
Tôi chạy bước nhỏ tới nơi, thấy Kaimu đang bị nhiều con Goblin ép lùi lại, vừa đánh vừa thủ.
Có một con Goblin to xác rõ rệt. Nó cao ngang ngửa Kaimu, cơ bắp toàn thân phát triển cuồn cuộn. Nó cầm một cây gậy lớn nện ầm ầm vào khiên của Kaimu, không cho cậu ta cơ hội phản công.
Ranan thì... có vẻ đã đi quá xa rồi. Cô ấy đang chạy về phía này, nhưng đợi được cô ấy thì Kaimu nguy to.
Tôi vòng ra sau lưng con Goblin khổng lồ. Nó mải mê tấn công Kaimu mà không nhận ra tôi.
Tôi vung chùy lên, giáng hết sức bình sinh vào sau gáy nó.
Bộp.
Một cảm giác va chạm khác hẳn Goblin thường truyền tới tay, con quái vật bị vỡ sọ đổ gục về phía trước.
"U oái!? Ông chú hả! Hay lắm!"
Tình thế đảo ngược, Kaimu xử lý nốt mấy con Goblin còn lại trong nháy mắt.
Lúc này Ranan, Meribe và Raberto cũng tập hợp lại.
Trên chùy của Raberto cũng dính máu. Chắc có vài con lọt qua phía Meribe.
『Cảm Nhận Khí Tức』 không bắt được tín hiệu nào khác. Có vẻ sào huyệt đã bị tiêu diệt hoàn toàn.
"Kaimu, anh không sao chứ?"
Meribe lo lắng hỏi, Kaimu gãi đầu đáp: "Ừ".
"May mà ông chú xuất hiện đúng lúc. Không ngờ lại có con 『Vua Hụt』 ở đây."
"Đúng vậy. Quy mô thế này mà có 『Vua Hụt』 là chuyện không bình thường. Nên báo cáo lại với Guild thì hơn."
Ranan gật đầu tán thành.
"Cơ mà ông chú khá thật đấy. Dù là đánh lén nhưng hạ gục 『Vua Hụt』 chỉ bằng một đòn thì chắc kỹ năng phải luyện ghê lắm. Nếu chỉ xét về sức mạnh thì không giống người mới lên hạng F chút nào."
"Đúng đấy ạ. Nói chứ nhìn trái ngược hẳn với vẻ ngoài, cách chiến đấu của chú cứ như Berserker (Chiến binh điên) ấy. Cháu thích kiểu đánh đó lắm."
Raberto nói liến thoắng vẻ đầy phấn khích. Nhưng mà Berserker ư... nghe cậu ta nói mới thấy cũng có lý. Phải kiểm điểm lại thôi.
"Tôi hạ được nó là nhờ Kaimu đã thu hút sự chú ý thôi. Tôi hiểu rõ ý nghĩa của việc chiến đấu theo tổ đội rồi."
"Cũng phải, một mình thì cũng có giới hạn mà. Dù sao thì công đầu lần này thuộc về ông chú. Nào, giờ mới là lúc làm việc đây. Đi thu thập ma thạch thôi."
"Trên mặt đất thì ngại nhất khoản này, chẳng muốn đi thảo phạt chút nào..."
Raberto ủ rũ. Đúng là nếu thế này thì đánh trong hầm ngục nhàn hơn nhiều. Nhiệm vụ thảo phạt được coi là vinh quang của mạo hiểm giả, nhưng... mấy từ hoa mỹ đó thường chỉ để lấp liếm cho cái gì đó thôi.
***
Thu hồi gần một trăm viên ma thạch, chúng tôi rời khỏi rừng và đi đến ngôi làng trên đường về.
Tôi thắc mắc liệu để xác Goblin lại như thế có ổn không, nhưng nghe nói ở trong rừng sâu xa khu dân cư thì cơ bản cứ để mặc kệ là được.
Nói chuyện với trưởng làng xong, ông ấy cảm ơn rối rít và mời ở lại một đêm, nhưng vì vụ con 『Vua Hụt』 kia nên chúng tôi quyết định về thẳng thị trấn Torson. Lần nào tôi cũng thấy thể lực của những mạo hiểm giả đã 『Thức tỉnh』 thật đáng sợ.
Về đến thị trấn Torson thì trời đã ngả chiều. Chúng tôi đi thẳng đến Guild.
Đứng tại quầy, Kisara mỉm cười khi thấy chúng tôi.
"Mọi người vất vả rồi. Nhiệm vụ thảo phạt Goblin đã hoàn thành rồi nhỉ."
"Ừ, ngon lành cành đào. Ma thạch đây, cô kiểm tra giúp nhé."
"Vâng, tôi nhận rồi ạ. Xin chờ một chút."
Kisara gọi thêm nhân viên khác đến hỗ trợ kiểm tra ma thạch. Cô ấy nhận ra ngay viên ma thạch to cỡ quả bóng bàn lẫn trong đống đó.
"Xin lỗi, anh Kaimu, cái này là..."
"Cô nhìn ra cái gì?"
"Kích thước này thì là Goblin biến thể cấp cao... Chưa đến mức King (Vua), nhưng lớn hơn General (Tướng) nhiều."
"Đúng thế. Đó là ma thạch của 『Vua Hụt』. Trong sào huyệt Goblin lại lòi ra một con 『Vua Hụt』 đấy."
"Hả!?"
Kisara mở to mắt, lấy tay che miệng. Các nhân viên xung quanh cũng có phản ứng tương tự. Việc xuất hiện 『Vua Hụt』 nguy hiểm đến mức đó sao?
Có vẻ để ý đến phản ứng của nhân viên, một mạo hiểm giả đứng phía sau tiến lại gần. Một gã đàn ông khoảng gần ba mươi, toát ra vẻ sành sỏi. Chắc là mạo hiểm giả hạng D.
"Này Kaimu, chuyện đó là thật hả?"
Gã đàn ông liếc nhìn viên ma thạch, lông mày khẽ giật một cái.
"...Viên ma thạch đó, đúng là không sai vào đâu được. Mong là không có chuyện gì rắc rối."
"Tạm thời mời các vị nhóm 『Ngân Luân』... và cả anh Okuno vào trong cho tôi hỏi chuyện chi tiết nhé. Mời vào phòng trong ạ."
Kisara lật đật chạy ra dẫn chúng tôi vào phòng trong.
Gã mạo hiểm giả kỳ cựu kia quay trở lại nhóm của mình. Hình như họ bắt đầu bàn bạc gì đó, có lẽ đây là vụ việc cần đến hạng D ra tay chăng.
***
Căn phòng bên trong mang không khí trang trọng như một phòng họp.
Có một chiếc bàn lớn, xung quanh xếp khoảng mười cái ghế.
Chúng tôi ngồi đợi một lát thì cửa mở, Kisara cùng một người đàn ông trạc tứ tuần bước vào. Trang phục có phần sang trọng nên chắc là cấp trên. Người đàn ông đó ngồi xuống ghế đối diện và mở lời:
"Xin lỗi vì đã giữ mọi người lại. Vụ này tôi không thể không trực tiếp nghe báo cáo được."
"À Gilmas, không sao đâu. Tôi hiểu chuyện này nghiêm trọng mà."
"Gilmas" chắc là viết tắt của Guild Master, tức là người đứng đầu Hội mạo hiểm giả thị trấn Torson. Không ngờ tân binh như tôi lại sớm diện kiến nhân vật tầm cỡ thế này.
"Vậy, kể tôi nghe xem nào."
Kaimu đóng vai trò chính, báo cáo lại toàn bộ sự việc cho Guild Master.
Chỗ nào thiếu thì Meribe bổ sung, theo tôi thấy thì câu chuyện đã được kể lại đầy đủ không sót chi tiết nào.
Nghe xong, Guild Master nhìn về phía tôi.
"Hừm, nghe nói người hạ gục 『Vua Hụt』 là cậu à... Nhìn mặt lạ quá nhỉ."
"Vâng, tôi mới trở thành mạo hiểm giả hôm nọ thôi. Tên tôi là Okuno Soushi."
"Ở tuổi đó mà mới 『Thức tỉnh』 sao, thảo nào Kisara có nhắc là có một mạo hiểm giả như vậy đến đây. Lần này vất vả cho cậu rồi. Hạng F mà đấm gục được 『Vua Hụt』 thì cũng có triển vọng đấy... Cố gắng nhé."
Cách nói chuyện cứ như có gì mắc trong họng, nhưng cũng đành chịu. Đến tôi còn tự thấy cái tuổi này mà làm tân binh thì cũng kỳ cục thật.
"Cảm ơn vì đã báo cáo. Vụ này tôi sẽ trình lên trên, đối chiếu với các thông tin khác để xem xét phương án xử lý. Các cậu cứ hoạt động bình thường đi."
"Rồi, đã rõ. Nhớ cộng thêm điểm thưởng cho bọn tôi đấy nhé."
"Tất nhiên là sẽ cân nhắc rồi. Cả cậu Okuno nữa."
Nói rồi, Guild Master rời đi.
Chẳng bao lâu sau chúng tôi được thả, ai nấy nhận phần thù lao của mình rồi về nhà trọ.
***
Về đến trọ, chúng tôi tổ chức một bữa tiệc ăn mừng nho nhỏ, sau đó ai về phòng nấy.
Trong lúc ăn uống, tôi nghe các thành viên 『Ngân Luân』 kể rằng Goblin 『King』 là một tồn tại đặc biệt, chỉ cần có cá thể đó xuất hiện là lũ Goblin sẽ sinh sôi nảy nở với tốc độ chóng mặt.
Goblin đi lẻ thì rất yếu, nhưng khi tập hợp thành đàn và gia tăng số lượng, các biến thể cấp cao sẽ xuất hiện, và mức độ nguy hiểm cũng tăng vọt theo quân số. Nghĩ đến đó thì 『King』 đúng là một mối đe dọa cực lớn.
Lần này tiêu diệt được con 『Vua Hụt』 đó trước có vẻ là chuyện tốt, nhưng thực tế lại không hẳn vậy. Thực ra 『King』 được sinh ra theo kiểu một con được chọn từ nhiều con 『Vua Hụt』... Tức là quanh khu rừng đó vẫn còn những con 『Vua Hụt』 khác, và từ trong số đó có khả năng sẽ nảy nòi ra một con 『King』.
Nếu 『King』 ra đời mà không ai hay biết thì hậu quả sẽ khôn lường, nên có lẽ vụ việc lần này sẽ được báo lên lãnh chúa cai quản vùng này để có biện pháp đối phó.
"Mình mới làm mạo hiểm giả được có một tuần thôi mà."
Ngồi trên giường, tôi khẽ than thở. Tôi chỉ muốn từ từ cày cấp thôi, nhưng tình hình cứ ép tôi vào thế không được phép thong thả.
Đã thế này thì đành chịu, phải tập luyện nặng đô hơn nữa thôi. Trước mắt, trong lúc chờ động tĩnh từ vụ Goblin, tôi sẽ đánh bại boss hầm ngục Đại Nham để lấy kỹ năng đặc thù. Đó cũng là một trong những điều kiện để lên hạng E, và nếu kiếm được kỹ năng hệ ma pháp thì chuyển sang làm ma đạo sư như Meribe cũng không tệ.
Dù sao thì ở cái tuổi này, làm pháp sư trông cũng sang hơn là làm Berserker điên cuồng lao vào đấm đá.
***
Sáng hôm sau, tôi tập luyện buổi sớm như thường lệ rồi đi đến hầm ngục Đại Nham.
Dù mới đi thảo phạt về nhưng cơ thể tôi vẫn sung mãn lạ thường. Giá mà kiếp trước ở Nhật Bản tôi cũng có được sức khỏe thế này.
Nhờ lên cấp, tôi đã có thể đi qua tầng hầm thứ ba mà hoàn toàn không tốn giọt máu nào. Để làm quen với cận chiến, tôi dùng tay không (thực ra là có đeo găng tay sắt) đấm chết lũ Goblin.
Nghe nói tầng hầm thứ tư sẽ xuất hiện 『Boa Wolf』 (Sói Lợn Lòi). Tôi phán đoán với sức mình hiện tại thì ổn thôi, nên quyết định xuống tầng bốn.
Tầng bốn cũng là dạng hầm ngục khoét trong đá. Từ đây Goblin không còn xuất hiện nữa. Tôi vừa đi vừa đập nát lũ Thằn lằn đá, chợt 『Cảm Nhận Khí Tức』 bắt được một tín hiệu khá lớn.
Là Boa Wolf. Vừa chạm mắt, nó đã lao tới điên cuồng. Cú húc của con này về cơ bản chỉ có nước chặn lại trực diện. Tôi nắm chặt chùy bằng hai tay, bổ thẳng xuống đầu con Boa Wolf đang lao tới.
Một cú phản đòn hoàn hảo, cây chùy lún sâu vào đỉnh đầu, đập hàm dưới con Boa Wolf xuống mặt đất. Dù không triệt tiêu hết quán tính khiến tôi phải đỡ lấy thân xác nó, nhưng tôi đã hạ gục nó mà không dính chút sát thương nào.
Thứ rơi ra là ma thạch và một tảng thịt. Hóa ra món thịt xiên tôi hay ăn là thịt con này. Thu hồi cả hai xong, tôi đi tiếp.
"Ủa? Ông chú xuống tận đây một mình á?"
Giữa đường, tôi gặp một tổ đội chưa quen mặt. Nhóm ba người gồm thiếu niên nam nữ tầm mười mấy tuổi. Người bắt chuyện là cậu thiếu niên có vẻ là trưởng nhóm, dáng người hơi gầy.
"Ừ, một mình cũng xoay xở được mà."
"Không đâu, gặp Boa Wolf là chết chắc đấy."
"Cũng không hẳn. Nếu ra tay trước thì vẫn ăn được."
Có vẻ lời tôi nói nghe đầy tự tin nên cậu thiếu niên nhún vai bảo: "Đúng là điên rồ."
"Mà thôi kệ, chả liên quan gì đến bọn này. Đi nhé."
Nói rồi họ bỏ đi vào sâu bên trong.
Hừm, nhưng tôi thấy có gì đâu mà điên rồ. Chỉ cần tăng kỹ năng và cấp độ, tích lũy kinh nghiệm tương xứng thì một mình cũng đánh được thôi. Cô tiếp tân Kisara cũng bảo Thằn lằn đá thì "Hạng E là làm được", vậy nếu hạng cao hơn thì một mình hạ Boa Wolf cũng đâu có gì lạ.
...Nói vậy tức là tôi đã có sức mạnh vượt trên hạng E rồi sao?
Không, đừng có ảo tưởng sớm. Tôi cũng chẳng làm gì đặc biệt cả. Chẳng có lý do gì để mình tôi mạnh hơn người khác được.
Sau đó, tôi đi loanh quanh tầng bốn, nhưng rốt cuộc chỉ gặp thêm hai con Boa Wolf nữa. Tỷ lệ xuất hiện có vẻ không cao lắm. Tôi định xuống tầng năm, nhưng nếu đã xuống đó thì tôi muốn đánh luôn con boss. Hôm nay dừng ở đây thôi, thời gian còn lại dành cho việc tập luyện vậy.
***
"Hả? Một mình đánh boss á, ông chú tỉnh táo không đấy?"
Tối hôm đó, lúc ăn cơm tôi hỏi Kaimu thông tin về con boss, và quả nhiên lại bị ngạc nhiên.
"Sao ông chú vội vàng thế. Già rồi thì cứ thong thả thôi. Ít nhất cũng lập tổ đội rồi hãy đi chứ."
"Đúng đấy ạ. Cháu nghĩ anh Soushi mạnh thật, nhưng một mình đánh boss thì căng lắm."
Raberto cũng tỏ vẻ lo lắng. Hai cô gái Meribe và Ranan cũng gật đầu đồng tình.
"Tất nhiên là tôi thấy nhắm được mới làm. Với lại tôi cũng muốn kiếm kỹ năng đặc thù nữa."
"Thì biết là thế nhưng mà..."
"Ông chú định nhắm đến danh hiệu mạnh nhất thế giới hay gì à?"
Kaimu nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một kẻ đáng thương hại. Bị bọn trẻ đối xử thế này cũng hơi đau lòng đấy.
"Không phải thế đâu. Nhưng mạnh lên thì vẫn tốt hơn chứ sao?"
"Thì cũng đúng. Thị trấn này còn yên bình, chứ đến mấy thành phố lớn là mạo hiểm giả hạng thấp bị khinh ra mặt luôn ấy."
À, ra là cũng có chuyện đó nữa. Vậy thì càng phải nâng hạng lên thôi.
"Thôi được rồi, nếu bao rượu thì tôi chỉ cho. Đúng là ông chú hết thuốc chữa."
"Lần nào cũng phiền cậu quá. Nhờ cậu nhé."
Tôi vừa cảm ơn vừa gọi bà chủ quán mang rượu lên.
***
Ngày hôm sau, tôi dốc hầu bao mua thêm thuốc hồi phục loại xịn, nhờ ông chủ tiệm vũ khí kiểm tra lại cây chùy, rồi lên đường đến hầm ngục Đại Nham.
Tiện thể, lúc tôi bảo muốn mua thêm thanh kim loại đen ở tiệm vũ khí thì họ bảo cần phải nhập hàng. Khỏi phải nói, khi tôi đặt mua hai thanh, ông chủ tiệm đã nhìn tôi với vẻ mặt kỳ quái thế nào.
Giờ thì Goblin, Thằn lằn đá hay Boa Wolf đều không còn là đối thủ nữa. Tôi đấm phát chết luôn, thu thập nguyên liệu mỏi tay rồi tiến xuống tầng năm.
Với cái ba lô căng phồng, tôi đặt chân xuống tầng năm. Màu tường ở đây chuyển từ nâu sang xám, mang đậm không khí của tầng thấp nhất. Quái vật tép riu xuất hiện cũng y hệt tầng bốn, hôm nay tôi là người đến sớm nhất nên không có nhóm nào đi trước cả.
Đi theo bản đồ một lúc, tôi thấy một cánh cửa đá. Cánh cửa hai cánh, kích thước khoảng ba mét vuông.
Đây là công trình nhân tạo đầu tiên tôi thấy trong hầm ngục, nhưng để làm ra cánh cửa đá thế này chắc tốn kém lắm. Chắc lại là một trong những điều kỳ lạ của hầm ngục thôi.
"Nào, thuốc hồi phục ok, giáp cố định ok, chùy không vấn đề gì. Được rồi, lên thôi."
Tôi tự nhẩm xác nhận, rồi đẩy cửa đá bước vào.
Bên trong là một căn phòng hình vuông xây bằng đá. Gọi là nhà kho thì đúng hơn là phòng. Diện tích sàn cỡ một sân bóng rổ.
Ngay khi cửa đóng lại sau lưng tôi, một làn sương đen xuất hiện ở phía bên kia căn phòng, và từ trong làn sương, con quái vật hiện ra. Đúng như trong sách hướng dẫn và lời Kaimu kể, đó là một con Boa Wolf cỡ lớn hơn một vòng. Tên gọi là 『Bear Wolf』 (Sói Gấu).
Nghe bảo "Nhìn nó to hơn thực tế nên đừng có sợ", nhưng đúng là to thật. Cơ bắp quanh hai chân trước phát triển dị thường, áp lực tỏa ra khác hẳn một trời một vực.
Hơn nữa, không chỉ có nanh, trên đầu nó còn có hai cái sừng khổng lồ... Hửm? Sừng?
Tôi chưa từng nghe nói boss ở đây có sừng. Với lại tên nó là 『Bear』 (Gấu) mà...
"Đừng bảo là boss đặc biệt nhé. Biến thể cấp cao của boss hay gì đó... Tha cho tôi đi."
Nếu có sừng thì chắc chắn Kaimu phải là người đầu tiên cảnh báo về nó rồi. Cậu ta không nói gì tức là con này là một con boss đặc biệt. Nếu kết quả đây là chuyện bình thường thì coi như chuyện cười thôi.
Tôi thay đổi suy nghĩ. Miễn là nền tảng của nó vẫn là Boa Wolf thì cách chiến đấu cơ bản sẽ không đổi.
Dù sao thì nếu dính trọn cú húc của cái đầu có sừng kia thì cũng đi đời nhà ma. Boa Wolf thường thì tôi còn ráng chịu được, chứ con 『Boss Wolf (Tạm gọi)』 trước mặt này nhìn thế nào cũng phải nặng hơn hai trăm cân. Chênh lệch cân nặng gấp ba lần.
Phì phò!
Con Boss Wolf thở hắt ra một hơi rồi bắt đầu lao tới. Nó hạ thấp đầu xuống, chắc định dùng sừng húc ngược lên.
Ngay trước khi cú húc chạm vào người, tôi nhảy sang ngang.
Tất nhiên nếu chỉ nhảy bình thường thì thừa sức bị nó phản ứng kịp. Nhưng nhờ năng lực cơ thể được nâng cao sau khi 『Thức tỉnh』 cùng kỹ năng 『Sức Bật』 và 『Cơ Bắp』, giờ tôi có thể nhảy vọt đi năm mét trong nháy mắt.
Mất mục tiêu, con Boss Wolf lảo đảo phanh gấp, quay đầu lại tìm tôi.
Tôi chỉ chờ có thế. Tôi lập tức thu hẹp khoảng cách, giáng chùy vào con Boss Wolf đang định quay đầu.
Mục tiêu là... chân.
Tôi hạ thấp người, vừa lao tới vừa vung chùy quét ngang một cú toàn lực.
Bốp!
Chân trước bên trái bị nghiền nát, con Boss Wolf gầm lên đau đớn. Nhưng đúng là boss có khác, nó không dừng lại ở đó. Trước khi mất thăng bằng, nó dùng chân sau đạp đất, cưỡng ép tung ra một cú húc.
Bị đánh vào lúc sơ hở ngay sau khi tấn công, tôi lãnh trọn cú húc đó. May mà bộ giáp đã chặn được cặp sừng, nhưng tôi vẫn bị hất văng đi dữ dội và đập mạnh xuống đất.
Hơi thở tắc nghẹn trong giây lát. Nhưng lý trí vẫn lạnh lùng cảnh báo phải lấy lại tư thế ngay.
Tôi bật dậy như lò xo. Con Boss Wolf dù chỉ còn ba chân nhưng vẫn lao về phía tôi như một khối hận thù.
Tôi nắm lại chùy bằng hai tay, bổ thẳng xuống giữa trán con Boss Wolf đang lao tới ngay trước mắt.
Đòn đánh dồn toàn lực đã đập vỡ sọ con Boss Wolf một cách ngoạn mục. Phản lực dữ dội truyền lại tê rần cả hai tay.
Vậy mà con Boss Wolf vẫn vùng vẫy. Nó lắc đầu điên cuồng, cố dùng sừng đâm xuyên người tôi.
Phải đứng lại đôi công, hoặc là chấp nhận hứng đòn thôi—
Ngay khi nghĩ vậy, toàn thân tôi bỗng cảm thấy rạo rực lạ thường. Trước mắt nhuốm màu đỏ, ý thức chỉ còn tập trung vào việc tấn công.
"Ngã xuống đi... Đồ khốn kiếp!"
Miệng tôi tự nhiên gào lên cái gì đó. Tôi giáng chùy xuống liên tiếp.
Sừng của con Boss Wolf làm móp bộ giáp, xé rách tay chân tôi.
Chùy của tôi liên tục đập nát một bên mặt con Boss Wolf, bẻ gãy luôn cái sừng đáng ghét.
Gàoooo... Ồ ồ ồ...!
Không biết hai bên đã đập nhau bao lâu. Cùng với tiếng kêu hấp hối, thân hình con Boss Wolf đổ rầm xuống đất.
Một lúc sau, cái xác bị sàn hầm ngục hấp thụ, để lại một viên ma thạch to bằng quả bóng chày và cặp sừng oai vệ.
"Hà... phù, làm được... rồi nhỉ."
Cái đầu dần nguội lại. Lạ thật, lẽ ra tôi vẫn luôn giữ được bình tĩnh, nhưng hình như có lúc ý thức đã bay đi đâu mất.
Không, tôi vẫn nhớ mang máng. Ký ức về việc tấn công điên cuồng. Có vẻ tôi đã hưng phấn đến mức quên cả bản thân. Thay vào đó, tôi cảm thấy sức mạnh trào dâng cuồn cuộn. Chẳng lẽ đây cũng là một kỹ năng?
"Ái chà, phải dùng thuốc hồi phục thôi..."
Toàn thân đau nhức do bị hất văng, nhưng xương cốt có vẻ không sao. Tuy nhiên trên người đầy rẫy vết thương. Chắc là do bị sừng quẹt trúng.
Đang định dùng thuốc để hồi phục thì bỗng nhiên tôi thấy người nhẹ bẫng. Một cảm giác chưa từng có.
"A, đây là cái mà Kaimu nói sao."
Có vẻ đây là cảm giác khi nhận được kỹ năng đặc thù. Chà, không biết được kỹ năng gì đây. Cảm giác hồi hộp này y như bóc vé số vậy. Đứng yên một lúc, kiến thức về kỹ năng từ từ chảy vào trong não tôi.
"『Tái Tạo』... là cái giúp vết thương mau lành hả?"
Nhìn xuống vết thương ở tay, tôi thấy nó đang lành lại y như lúc dùng thuốc. Tốc độ tất nhiên chậm hơn thuốc, nhưng rõ ràng không phải hiện tượng bình thường.
"Ồ, lành hết rồi này. Kỹ năng này xịn đấy chứ."
Mất khoảng năm phút, nhưng các vết thương trên tay chân đã biến mất hoàn toàn. Mấy nhân vật có năng lực kiểu này trong truyện tranh tôi gặp nhiều rồi, nhưng không ngờ có ngày chính mình lại sở hữu nó.
Dù sao thì kỹ năng giúp tăng khả năng sinh tồn là cực kỳ quan trọng. Nghe bảo kỹ năng đặc thù không có cái nào phế cả, nhưng tôi cảm giác mình đã bốc được một cái khá ngon ngay lần đầu tiên.
Tôi thu hồi ma thạch và hai cái sừng, rồi rời khỏi hầm ngục.
Tất nhiên, dù đã đánh bại boss nhưng tôi cũng không bỏ buổi tập luyện thường lệ. Chính những lúc tâm trạng hưng phấn thế này thì làm việc cực nhọc mới càng hiệu quả.
***
"Hả!? Cái gì!? Anh Okuno một mình hạ boss ư!?"
Khi tôi nhờ thu mua nguyên liệu, cô tiếp tân Kisara thốt lên một tiếng thất thanh khiến tôi giật bắn cả mình.
"Đúng vậy, có vấn đề gì không ạ?"
"A, xin lỗi anh. Không phải là có vấn đề, chỉ là hầu như không có ai một mình khiêu chiến boss cả..."
"Vậy sao?"
"Vâng, hạng F thì gần như không có ai làm thế. Có làm thì cũng không thấy về nữa..."
"À..."
"Nhưng nếu được vậy thì chúc mừng anh. Thế này là anh đã tiến rất gần đến hạng E rồi."
"Hình như thảo phạt boss là một trong những điều kiện thăng hạng E nhỉ. Quả nhiên đó là bức tường lớn nhất sao?"
"Đúng vậy. Tuy nói là boss hầm ngục hạng F, nếu đi theo tổ đội thì cũng không đến nỗi nào, nhưng ở các hầm ngục hạng cao thì vất vả lắm."
"Thị trấn này cũng có hầm ngục hạng D, chắc là khó lắm nhỉ."
"Vâng. Gần đây thì hầu như không có, nhưng nghe nói ngày xưa từng có chuyện cả tổ đội vào khiêu chiến mà không một ai sống sót trở về."
"Đáng sợ thật."
Cuốn sách hướng dẫn ở Guild này nội dung khá đầy đủ, thông tin về boss cũng có kha khá, nhưng nghe đâu cuốn sách này cũng mới được làm gần đây thôi. Hình như trên thượng tầng của Guild có một người rất tài giỏi, chính người đó đã ra lệnh biên soạn nó. Với tân binh như tôi thì đúng là chuyện đáng mừng.
"Ủa? Anh Okuno, nguyên liệu này là của con boss sao?"
Thứ Kisara đang cầm trên tay là cặp sừng oai vệ.
"Vâng. Con boss đó có sừng. Trong sách hướng dẫn không thấy ghi nên tôi cũng bất ngờ lắm."
"Hả? Thế chẳng lẽ là Rare Boss (Boss Hiếm) sao?"
"Tôi cũng không rõ... Rare Boss là kiểu boss cực hiếm khi xuất hiện ấy hả?"
"Đúng vậy. Đây là lần đầu tiên Boss hiếm xuất hiện ở hầm ngục đó đấy ạ. Nếu vậy thì tôi buộc phải nhờ anh kể chi tiết lại sự việc rồi. Anh giúp tôi được chứ?"
Chà, quả nhiên con Boss đó là hàng hiếm thật sao? Hơn nữa lại còn là lần đầu tiên... Số mình đỏ đến thế cơ à? Không, nếu nghĩ theo hướng độ khó bị tăng lên thì có khi là xui xẻo mới đúng. Nghĩ thế nghe còn hợp lý hơn.
"Tôi hiểu rồi. Tất nhiên là tôi sẽ kể, dù sao tôi cũng được cuốn sách hướng dẫn giúp đỡ nhiều mà."
Thế là tôi lại được dẫn vào căn phòng bên trong một lần nữa. Nhân tiện, chiếc sừng đã được gửi về trụ sở để đối chiếu, nên việc thu mua sẽ phải chờ một thời gian.
Ngoài ra, kỹ năng đặc biệt 『Tái Tạo』 mà tôi nhận được có vẻ là một kỹ năng khá hiếm. Chuyện đánh Boss hiếm rơi ra kỹ năng hiếm cũng là điều dễ hiểu.
Nếu vậy thì đúng là tôi đã gặp may rồi. Hy vọng đây là điềm lành.
***
Tôi nằm trên giường nhà trọ và sắp xếp lại thông tin. Các kỹ năng hiện tại của tôi có lẽ trông như thế này:
Tên: Soushi Okuno | Hạng: F | Cấp độ Mạo hiểm giả: 6
Hệ Vũ khí:
Chùy: 8 | Dao găm: 4 | Đấu tay đôi: 4
Hệ Phòng cụ:
Khiên nhỏ (Buckler): 7
Hệ Thể chất:
Thể lực: 8 | Sức mạnh: 9 | Tốc độ chạy: 8 | Sức bật: 9 | Phản xạ: 7
Hệ Cảm giác:
Thị giác: 6 | Thính giác: 5 | Khứu giác: 3 | Xúc giác: 3 | Thị lực động: 7
Cảm nhận hiện diện: 6
Hệ Tinh thần:
Điềm tĩnh: 5 | Tăng tốc tư duy: 4 | Hưng phấn: 1 (Mới)
Đặc biệt:
Tái tạo: 1 (Mới)
Việc năng lực thể chất đột ngột tăng vọt trong trận đánh Boss chắc chắn là do kỹ năng. Cảm giác nổi điên trong trạng thái kích động nghe có vẻ hơi đáng sợ, nhưng cứ tạm gọi nó là kỹ năng 『Hưng Phấn 1』 đi. Dùng thuật ngữ game thì gọi là 『Berserker - Cuồng Chiến Binh』 nghe có vẻ hợp hơn, nhưng thú thật tôi hơi ngại khi đặt cái tên đó.
Độ hữu dụng của kỹ năng đặc biệt 『Tái Tạo』 nhận được sau khi hạ Boss thì khỏi phải bàn. Ngẫm lại, nhờ có nó mà lượng thuốc hồi phục sử dụng sẽ giảm đi, đúng là một kỹ năng tuyệt vời giúp bảo vệ túi tiền.
Vấn đề hiện tại là dự định sắp tới. Tôi đã hạ Boss hầm ngục Đá Lớn rồi, theo lý thuyết thì nước đi tiếp theo là tiến sang hầm ngục cấp F còn lại. Mỗi hầm ngục chỉ có thể nhận được một kỹ năng đặc biệt. Muốn mạnh lên thì cần phải đi qua càng nhiều hầm ngục càng tốt.
Hơn nữa, một điều hiển nhiên là kỹ năng nhận được ở hầm ngục cấp thấp sẽ có độ hiếm thấp. Kỹ năng 『Tái Tạo』 mà tôi may mắn có được nghe đâu bình thường chỉ xuất hiện ở hầm ngục cấp D trở lên, tỷ lệ nhận được cũng rất thấp.
Dù sao thì tôi cũng đã lấy được thông tin về hầm ngục cấp F còn lại nhờ sách hướng dẫn. Tôi cũng định hỏi thêm thông tin từ nhóm Kaimu, nhưng hôm nay giờ ăn của tôi và họ lại không khớp nhau.
Mà thôi, dù ngày mai có đi thì tôi cũng không định lao ngay vào phòng Boss.
Phải rồi, trận chiến với Boss lần này làm quần áo tôi rách tả tơi. Có lẽ đã đến lúc phải chia tay chiếc áo sơ mi mang theo từ kiếp trước. Cảm giác như làm vậy xong tôi sẽ hoàn toàn trở thành cư dân của thế giới này. Như thế cũng tốt thôi.
Vừa suy nghĩ miên man, ý thức của tôi dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
***
Hầm ngục cấp F còn lại nằm trong một khu rừng cách thị trấn một quãng ngắn.
Đi men theo các dấu hiệu khắc trên cây, tôi thấy một cây cổ thụ khổng lồ như được bện lại từ nhiều thân cây khác nhau, trên thân cây mở ra một cái hốc lớn. Một cảnh tượng kỳ lạ, nhưng có vẻ lối vào hầm ngục ở đâu cũng kiểu như vậy.
Chắc hẳn cũng có vài tổ đội khác đến đây, nhưng tôi không thấy bóng dáng nhóm nào đi trước cả. Tôi kiểm tra lại trang bị rồi cứ thế bước vào hầm ngục.
Vách tường hầm ngục này khác với hầm ngục Đá Lớn, nó có kết cấu như vỏ cây. Việc texture thay đổi tùy theo địa điểm cũng thú vị đấy chứ.
Đi theo lộ trình trên bản đồ, kỹ năng 『Cảm nhận hiện diện』 báo hiệu. Tiếng vỗ cánh vù vù khá lớn vang lên, chắc là 『Ong Sát Thủ』 - một trong những quái vật tép riu của hầm ngục này.
Xuất hiện trước mắt tôi là một con ong to cỡ con quạ. Ở phần đuôi nó, một cái kim nhọn hoắt có ngạnh phát sáng, nhìn thôi đã thấy bị chích vào thì đau thấu trời.
Vừa xác nhận sự hiện diện của tôi, nó lắc lư sang trái phải một chút rồi lao thẳng tới. Dĩ nhiên là định dùng cái kim đó để chích con mồi rồi.
Bộp!
Tuy nhiên, các kỹ năng 『Thị lực động』, 『Phản xạ』 và 『Sức bật』 của tôi thừa sức đối phó với chuyển động đó. Cây chùy được vung ra như một đòn phản công, đập nát con Ong Sát Thủ khiến nó văng ra từng mảnh.
"Di chuyển nhanh đấy, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là cấp F."
Thứ rơi ra là ma thạch và một vật thể trông như quả bóng nước căng phồng. Nhặt lên xem thì thấy bên trong chứa chất lỏng. Hóa ra đó là mật ong. Thế giới này thực ra đồ ngọt cũng phát triển phết nhỉ.
Tôi bỏ quả bóng nước chứa mật ong vào túi chuyên dụng rồi tiếp tục tiến sâu vào hầm ngục.
***
Kết quả, hôm nay tôi leo đến tầng bốn trên mặt đất rồi quay về (Hầm ngục Cây Lớn là kiểu leo lên cao).
Về quái vật tép riu, ngoài Ong Sát Thủ còn xuất hiện một loài bọ ngựa khổng lồ tên là 『Bọ Ngựa Sát Thủ』.
Lũ này tấn công bằng lưỡi hái rất nhanh và khó chịu, khiến tôi hơi chật vật một chút. Nhưng khi nhận ra chỉ cần bẻ gãy lưỡi hái lúc chúng tấn công là thắng dễ dàng, thì bọn nó cũng lại hóa thành tép riu nốt.
Dù sao thì cùng là cấp F nhưng hầm ngục Cây Lớn có vẻ khó hơn hầm ngục Đá Lớn một chút. Nếu không luyện các kỹ năng như 『Phản xạ』 thì chắc sẽ khổ chiến đây.
"Anh Okuno, từ hôm nay anh chuyển sang hầm ngục Rừng rồi nhỉ."
Khi tôi yêu cầu thu mua tại Guild, nhìn những túi mật ong xếp trên bàn, cô nàng Kisara xác nhận lại.
"Ừ, tôi muốn sớm kiếm được nhiều kỹ năng đặc biệt ấy mà."
"Điều đó thì tôi hiểu, nhưng anh chuyển sang chỗ mới nhanh quá đấy. Với lại anh không nghỉ ngơi chút nào sao?"
"À, ừ thì đúng là thế thật nhưng mà..."
Nhìn nhóm Kaimu thì thấy họ hoạt động theo kiểu vào hầm ngục một ngày rồi nghỉ hai ngày.
Vì đây là công việc lao động chân tay nguy hiểm đến tính mạng nên thế cũng là lẽ thường. Nhưng thú thật, tôi cũng chẳng có việc gì khác để làm, hơn nữa việc mạnh lên cũng là một cách đối phó với tuổi già, nên cứ thế mà lao vào hầm ngục thôi.
Dù vậy, tôi cũng không hiểu tại sao bản thân lại không có cảm giác sợ hãi trước những trận chiến sinh tử này...
"Nhưng nếu anh khao khát sức mạnh đến thế, thì sau khi chinh phục hầm ngục Rừng xong anh sẽ đi sang thị trấn khác mất nhỉ. Hơi tiếc thật."
"Cảm ơn cô. Mà chuyện đó cũng còn xa. Với lại khi lên hạng D chắc tôi sẽ quay lại thôi."
"A, đúng rồi ha. Nhưng để được thế thì trước tiên anh phải lên hạng E đã. Thật ra anh cũng sắp lên hạng rồi đấy, cố lên nhé."
Hừm, nghe nói vậy làm tôi lại muốn đi săn Boss ngay ngày mai. Chắc Kisara cũng không ngờ lời động viên của mình lại thành ra kích động tôi thế này đâu nhỉ.
***
Ngày hôm sau, tôi lại lặn vào hầm ngục Cây Lớn.
Leo lên đến tầng bốn, tôi chạm trán một loại quái vật tép riu mà hôm qua chưa gặp: 『Sâu Sát Thủ』.
Đó là một con quái vật dạng giun đất dài khoảng ba mét, to cỡ hai mươi centimet. Ở phần đầu nó là cái miệng với những chiếc răng xếp thành vòng tròn, vẻ ngoài gớm ghiếc đủ khiến người yếu bóng vía ngất xỉu.
Nó từ từ trườn lại gần, rồi bất ngờ co người lại còn một nửa và phóng mạnh ra, lao thẳng vào tôi.
Tất nhiên, chuyển động cỡ đó hoàn toàn nằm trong tầm xử lý của kỹ năng 『Thị lực động』 và 『Phản xạ』 của tôi.
Tôi lách người né tránh trong tích tắc, lấy lại tư thế rồi vung chùy đập nát phần giữa thân nó.
Gyuuuu!
Con Sâu Sát Thủ rống lên. Trước khi cái đầu của nó kịp quay lại phía tôi, tôi đã dùng chùy đập nát cả cái miệng đó. Con quái vật mất sức sống và bị hút vào sàn hầm ngục.
Tôi thu hồi ma thạch và một cục kim loại to bằng nắm tay còn sót lại. Tại sao giun đất lại rơi ra kim loại nhỉ? Có nghĩ cũng chẳng ra câu trả lời đâu.
Lên đến tầng năm, Sâu Sát Thủ bắt đầu xuất hiện hai con cùng lúc, nhưng chỉ cần khéo léo di chuyển để đưa về thế một chọi một thì không thành vấn đề. Nếu vòng ra điểm mù và đập nát phần thân thì chúng yếu đi thấy rõ, nên với một tổ đội thì đây chắc là loại quái vật dễ xơi.
Thế rồi, tôi cũng đến được trước cánh cửa gỗ lớn. Không cần nói cũng biết phía sau đó là phòng Boss.
"Chắc không phải lại là Boss hiếm đâu nhỉ..."
Định nói "Không có đâu" nhưng sợ dính "flag" nên tôi thôi. Chắc tôi không đỏ (hoặc đen) đến mức đó đâu, nhưng đi đánh nhau thì kiêng kỵ một chút vẫn hơn.
Kiểm tra trang bị, tôi mở cửa. Bên trong giống hệt hầm ngục Đá Lớn, một phòng Boss rộng cỡ sân bóng rổ.
Cánh cửa đóng lại sau lưng, sương đen cuộn lên từ phía trong cùng. Đến đây thì vẫn giống lần trước nhưng mà... lượng sương mù có vẻ hơi nhiều thì phải?
Từ trong đám sương mù dày gấp đôi lần trước, xuất hiện một con Ong Sát Thủ với phần thân to bằng con chó cỡ trung, hay còn gọi là 『Ong Chúa Chiến Binh』 (Killer Bee Soldier). Tất nhiên không phải Boss hiếm mà là Boss thường, nhưng mà...
"Sao lại có hai con thế này?"
Đúng vậy, xuất hiện trước mắt tôi là hai con Ong Chúa Chiến Binh.
Tôi chưa từng nghe nói về chuyện này, có khi nào đây lại là trường hợp đầu tiên nữa không?
"Thôi kệ, đằng nào cũng phải chiến."
Tôi hạ ba lô xuống, thủ thế với chùy và khiên nhỏ.
Số lượng tăng gấp đôi, nhưng bản thân con Boss vẫn là loại thường. Cách tấn công chắc cũng như thông tin đã biết.
Tôi rón rén thu hẹp khoảng cách, hai con Ong Chúa Chiến Binh liền tách ra hai bên, giữ khoảng cách với tôi.
Rồi cả hai cùng cong tớn cái đuôi lên cao, quất mạnh xuống.
Vút!
Tiếng xé gió vang lên, những chiếc kim độc ở đuôi chúng bay về phía tôi. Đây là đòn tấn công tầm xa chuyên giết "gà mờ".
Tôi nhảy sang ngang né tránh, lập tức áp sát một con. Tôi biết thừa là chúng không thể bắn liên tục.
Tuy nhiên, rất khó để bắt được con Ong Chúa Chiến Binh đang tập trung né tránh. Cây chùy của tôi liên tục vung vào không khí, trong khi đó con quái vật đã kịp nạp lại kim độc vào đuôi.
Đợt kim độc thứ hai. Tôi cũng né được dễ dàng. Động tác khi bắn rất lớn nên một khi đã nắm bắt được thời điểm thì thú thật cũng chẳng nguy hiểm lắm. Chỉ có điều đòn tấn công của tôi cũng chẳng trúng đích.
Né kim độc. Chùy vung vào hư không. Né kim độc. Chùy vung vào hư không.
Chắc phải lặp lại bảy, tám lần rồi. Không ổn, thế này thì thành vòng lặp vô tận mất.
"Giá mà chúng lao vào tấn công trực diện như lũ ong thường thì mình đã phản công được rồi."
Vừa than vãn xong thì tôi chợt nảy ra ý tưởng. Nếu chúng không tới, thì mình sẽ ép chúng phải ăn đòn phản công.
Nhìn kìa, vừa đúng lúc chúng nạp xong kim độc. Chúng sẽ giãn khoảng cách rồi bắn tiếp cho xem.
Tôi nhắm vào một con và từ từ tiến lại gần.
Con Ong Chúa Chiến Binh chổng đuôi lên. Chính là lúc này.
Tôi lao tới như một mũi tên. Khoảnh khắc bắn kim là lúc chúng sơ hở nhất. Tôi nhắm vào chính điểm đó.
Con quái vật lắc đuôi. Kim bay ra. Khiên của tôi gạt phăng nó đi. Và cây chùy của tôi... vung vào hư không.
"Hự!"
Một cái kim cắm phập vào đùi tôi. Chính vì thế mà cú đạp chân của tôi bị khựng lại trong tích tắc.
Con Ong Chúa Chiến Binh còn lại đã đọc được chuyển động của tôi sao? Nếu không thì làm sao trúng được.
Tôi nghiến răng rút cái kim to như bút chì ra. Cơn đau từ đùi dội lên. Đây là độc sao?
Tôi lần mò cái túi bên hông. Dĩ nhiên là tôi có chuẩn bị thuốc giải độc.
Nhưng ngay lúc đó, hai con Ong Chúa Chiến Binh lao tới áp sát. Tiếng lách cách chói tai phát ra từ bộ hàm khổng lồ của chúng.
── Thấy có cơ hội thắng là lao vào cắn xé ngay sao. Lũ khốn kiếp này.
Trước mắt tôi nhuộm một màu đỏ. Máu sao? Không phải. Đây là... kỹ năng 『Hưng Phấn』?
"Ôooooooooo!"
Tôi gầm lên, vung chùy giáng xuống một con Ong Chúa Chiến Binh.
Đầu nó nổ tung, bắn tung tóe khắp nơi.
Ngay khoảnh khắc đó, con còn lại cắn phập vào tay phải tôi. Lực cắn kinh hoàng. Cảm giác như không chỉ thịt mà cả xương cũng bị nghiền nát.
"Chết đi con sâu cái kiến kia!"
Tôi không thèm rút tay ra, ngược lại còn dùng sức ấn mạnh thêm. Cứ thế tôi quật con Ong Chúa Chiến Binh xuống sàn. Đập đi đập lại, cho đến khi đầu nó bẹp dúm và nát bấy.
Khi tỉnh lại, hai con Ong Chúa Chiến Binh đã biến mất vào sàn hầm ngục, chỉ còn lại ma thạch và những túi mật ong cao cấp.
"Hộc, hộc... Kỹ năng 『Hưng Phấn』 ghê gớm thật."
Hình như tôi vừa thốt ra những lời mà bình thường tuyệt đối không bao giờ nói... Nhưng đang hưng phấn thì chịu thôi.
Tôi cảm thấy toàn thân uể oải và ớn lạnh, vội vàng nốc cạn lọ thuốc giải độc. Vết thương ở tay và đùi đã bắt đầu tái tạo.
"Chà, tình huống bất thường thế này chắc sẽ nhận được kỹ năng ngon nghẻ đây."
Đứng yên một lúc, tôi cảm nhận được kiến thức đang chảy vào não bộ.
"Xem nào... Đây là kỹ năng 『Ổn Định』 sao."
Độ hiếm không quá cao nhưng là kỹ năng tôi vẫn luôn để ý. Nghe nói nó giúp giữ thăng bằng bất chấp định luật vật lý.
Nhưng vất vả thế này mà chỉ được cái bình thường vậy thôi sao... Đang nghĩ thế thì kiến thức lại trôi vào não lần nữa.
"Kỹ năng 『Cương Thể』... Không ngờ lại nhận được hai kỹ năng đặc biệt cùng lúc, may mắn thật đấy."
『Cương Thể』 đúng như tên gọi, là kỹ năng khiến cơ thể cứng rắn và dẻo dai như thép. Nói dễ hiểu là tăng sức phòng thủ. Kỹ năng này độ hiếm cũng tàm tạm, nhưng kết hợp với 『Tái Tạo』 sẽ giúp tăng khả năng sống sót lên đáng kể, thật đáng mừng.
Tôi thu hồi nguyên liệu rồi hân hoan rời khỏi hầm ngục Cây Lớn.
Tất nhiên, không cần phải nói cũng biết tôi đã dành thời gian còn lại để tập luyện trong tâm trạng cực kỳ phấn khởi.
***
Tên: Soushi Okuno | Hạng: F | Cấp độ Mạo hiểm giả: 7
<Kỹ năng mới nhận>
Hệ Vũ khí:
Đấu tay đôi: 5
Hệ Tinh thần:
Hưng phấn: 2
Đặc biệt:
Tái tạo: 1 | Ổn định: 1 | Cương thể: 1
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
