Chương 5: Chuỗi những cuộc gặp gỡ
Trở lại thị trấn Euron sau một tuần, nhưng vốn dĩ tôi cũng chưa ở đây lâu nên không có cảm giác hoài niệm cho lắm.
Nhìn sang Freinir, cô ấy cũng không có phản ứng gì đặc biệt như kiểu vừa đến một nơi mới mẻ.
"Chẳng lẽ em từng đến Euron rồi sao?"
"Vâng, vài lần ạ. Nhưng nói là đến chứ em cũng không mấy khi được tự mình đi bộ trong phố thế này."
Freinir không nói gì thêm, chỉ làm tăng thêm cảm giác về một quá khứ đầy uẩn khúc.
Khi đến Euron thì trời đã về chiều, nhưng chúng tôi vẫn đi thẳng đến Guild mạo hiểm giả.
Ở sảnh có hơn hai mươi tổ đội mạo hiểm giả, tại quầy cũng có vài người đang xếp hàng, nhưng trước mặt cô nàng lễ tân khó gần kia thì chẳng có ai. Tôi thấy cô ấy cũng xinh đẹp bình thường mà, nhưng có lẽ thái độ lạnh nhạt đó khiến người ta xa lánh.
"Xin lỗi, tôi có chuyện muốn báo cáo."
"Ồ, anh Soushi, anh đã về rồi đấy à. Báo cáo gì vậy?"
"Trên đường từ thị trấn Manji về, chúng tôi đụng độ quái vật Undead, tôi muốn báo cáo về việc đó."
"Undead sao? Có bằng chứng không?"
"Có, là cái này."
Khi tôi đưa ra viên ma thạch méo mó và cây gậy mà con Skeleton cấp cao đánh rơi, đôi mắt cô lễ tân nheo lại.
Ái chà, dự cảm lại có chuyện phiền phức rồi đây.
"Tôi sẽ nghe chi tiết. Mời qua bên này."
Tôi theo sau cô lễ tân vào căn phòng bên trong. Đó là một căn phòng có chiếc bàn lớn xếp nhiều ghế.
Khi chúng tôi ngồi xuống ghế, cô lễ tân mới lần đầu tiên để ý đến Freinir.
"Vị này là thành viên tổ đội sao?"
"Vâng đúng vậy. Chúng tôi quen nhau ở thị trấn Manji. Cuối cùng cũng lập được tổ đội rồi."
"Vậy sao. Xin lỗi, tên cô là gì?"
"Vâng, tôi tên là Freinir. Tôi được Ngài Soushi cho gia nhập tổ đội. Mong chị giúp đỡ ạ."
Thấy Freinir cúi đầu, cô lễ tân nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý. Không có vẻ gì là trách móc, nên chắc không phải ý bảo ông chú già dụ dỗ gái trẻ ngây thơ đâu... Có khi nào cô ấy biết gì đó về Freinir chăng?
"Rất mong được giúp đỡ. Tôi tên là Mariane."
Cô lễ tân lập tức rời mắt khỏi tôi và chào lại Freinir. Hình như giờ tôi mới nghe được tên của cô lễ tân này thì phải.
Cô lễ tân... Mariane chuẩn bị bút viết rồi quay sang tôi.
"Vậy, xin hãy cho tôi nghe báo cáo."
"Vâng, sáng hôm qua chúng tôi xuất phát từ thị trấn Manji..."
Tôi giải thích một lượt về việc tiêu diệt quái vật Undead hôm qua.
Mariane vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm thường thấy, nhưng có những chỗ cô ấy hỏi vặn lại rất chi tiết, chứng tỏ vụ này đúng là trường hợp hiếm gặp.
"Đây là ma thạch và cây gậy mà con Skeleton cấp cao đó đánh rơi. Ma thạch thì nhờ cô mua lại, còn cây gậy nếu không có vấn đề gì thì chúng tôi định sử dụng."
"Qua câu chuyện và hình dạng ma thạch này, gần như chắc chắn con quái vật Undead đó là 'Lich'. Nếu vậy thì cây gậy này là 'Gậy Vong Linh', nếu định sử dụng thì tôi khuyên anh nên giám định nó."
"Quả nhiên là nó có dính lời nguyền hay gì đó sao?"
"Rất hiếm khi có trường hợp như vậy. Nếu giám định thì chúng tôi có nhận làm tại đây. Phí là mười vạn Rom."
"Cây gậy này có thể coi là thứ khá mạnh không?"
"Tôi nghe nói vốn dĩ nó là vật phẩm hạng C trở lên dành cho ma đạo sư sử dụng."
Hừm, có vẻ là vũ khí khá mạnh, nhưng vấn đề là liệu có kẻ nào ghen ăn tức ở khi thấy một Freinir hạng F sở hữu vũ khí như thế không.
Tuy nhiên mạo hiểm giả ở thế giới này có vẻ không thô bạo đến mức đó, và vốn dĩ cũng chẳng mấy ai đến gây sự. Tạm thời cứ để cô ấy dùng thử, có chuyện gì thì tính sau.
"Tôi hiểu rồi, vậy nhờ cô giám định giúp. Báo cáo của tôi chỉ có vậy thôi, còn chuyện gì nữa không?"
"Tôi quên chưa nói, Lich là quái vật hạng D cao cấp, hoặc hạng C. Xin hãy cẩn trọng, đừng quá sức."
Mariane đưa ra lời khuyên nhưng mặt vẫn lạnh tanh. Có khi cô ấy chịu thiệt thòi vì cái thái độ này cũng nên.
Sáng hôm sau, khi tôi cùng Freinir đến sân tập, hiếm hoi lắm mới thấy có người đến trước. Là Zeal, trưởng nhóm của tổ đội hạng C 'Fortuner', cậu ta đang lẳng lặng vung thanh trường kiếm... à không, là thanh kim loại đen.
Khi chúng tôi bắt đầu bài tập thể lực như mọi khi, Zeal thi thoảng lại liếc nhìn sang. Có vẻ cậu ta tò mò chuyện tôi dẫn theo Freinir hơn là nội dung bài tập.
Đến lúc nghỉ giải lao, Zeal bắt chuyện.
"Yo, lâu rồi không gặp. Đi chiêu mộ thành viên tổ đội đấy à?"
"Tôi đi dạo quanh các hầm ngục ở thị trấn Manji. Tình cờ quen cô ấy ở đó thôi."
"Hừm... mà cô bé này trẻ quá nhỉ. Cảm giác còn chưa đến tuổi 'Thức tỉnh' nữa."
"Vâng. Tôi cũng nghĩ thế, nhưng bản thân tôi cũng là ngoại lệ nên chẳng nói được gì."
"Haha, đúng thật. Mà chỉ là hiếm thôi chứ không phải không có. Tôi là Zeal, còn cô em?"
Zeal đột ngột chào hỏi khiến Freinir thoáng ngập ngừng rồi mới đáp lại.
"A, tôi tên là Freinir. Rất mong được anh chiếu cố."
"Chà, cô bé lễ phép ghê nhỉ. Freinir... hả. Ừ, nhờ cô giúp đỡ nhé."
Nói rồi Zeal định quay lại tập luyện, nhưng chợt nhận ra điều gì đó và dừng lại.
Thứ cậu ta đang nhìn là cây 'Gậy Vong Linh' trên tay Freinir. Hôm qua có kết quả giám định là "không vấn đề gì" nên Freinir đã trang bị ngay.
"Hử? Cô bé Freinir, cây gậy đó kiếm ở đâu ra thế?"
Trước câu hỏi đó, Freinir nhìn sang tôi. Tôi trả lời thay.
"Thực ra trên đường về từ Manji chúng tôi đụng độ một con Lich, đó là chiến lợi phẩm."
"Lich á? Soushi và cô bé tự hạ nó sao?"
"Vâng đúng thế. Cũng hơi nguy hiểm chút."
"Không, tôi nghĩ không phải chuyện 'hơi' đâu. Mà hạ được cả King thì cũng không lạ lắm nhỉ. Ngại quá, ma đạo sư nhà tôi cũng đang muốn có cây gậy đó, nếu biết chỗ nào bán thì chỉ cho tôi với nhé."
"Quả nhiên nó là đồ hiếm nhỉ."
"Đúng thế, bản thân Lich đã chẳng mấy khi xuất hiện rồi, mà đa phần lúc tiêu diệt thì gậy cũng hỏng luôn. Hiếm thì đúng là hiếm thật."
"Ra là vậy."
"Nhưng mà Lich xuất hiện quanh đây thì cũng kỳ lạ thật đấy."
"Nếu có nghĩa địa thì nó sẽ xuất hiện thôi chứ?"
Tôi vừa nói thế, Zeal liền phì cười.
"Làm gì có chuyện đó. Nếu thế thật thì ai dám đi tảo mộ nữa. Undead ấy à, ngoài hầm ngục ra thì trừ khi là nơi chướng khí tụ tập dày đặc lắm mới sinh ra được. Đặc biệt Lich là quái vật đặc biệt, bình thường không xuất hiện đâu."
"Hả..."
Vậy tại sao chúng tôi lại gặp? Nếu là do kỹ năng 'Vận Đen' của tôi thì căng đấy...
Trong lúc tôi đang suy nghĩ, Zeal hơi nhíu mày, giọng nghiêm trọng hơn.
"Thực ra đang có chút tin đồn, dạo gần đây nghe nói Undead xuất hiện ở khắp nơi. Cũng có tin đồn thấy bóng người khả nghi lảng vảng gần đó nữa."
"Gì thế? Chẳng lẽ có kẻ nào cố tình triệu hồi Undead sao?"
"Này, cậu cũng nghĩ thế hả. Nghe thì sặc mùi hư cấu, nhưng thực tế hình như ngày xưa cũng có bọn làm trò đó rồi đấy. Khi đi qua gần nghĩa địa thì cẩn thận vẫn hơn."
"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ cẩn thận."
Cảm giác vừa về Euron đã nghe chuyện động trời rồi.
May là không phải do kỹ năng 'Vận Đen' khiến tôi gặp Lich, nhưng có vẻ những rắc rối lớn hơn đang ập đến.
Tôi thì muốn tránh xa cho lành, nhưng dự cảm cái kỹ năng 'Vận Đen' này sẽ lại phản ứng thôi. Nếu vậy thì giải pháp chỉ có một. Phải mạnh lên, chỉ thế thôi.
Ngày hôm đó, tôi đưa Freinir đi chinh phục hầm ngục hạng F để cô ấy lấy kỹ năng.
Boss là con Bearwolf thông thường, bị một phát 'Thánh Quang' tiễn vong. Thực ra cây 'Gậy Vong Linh' có hiệu năng khá cao, Freinir bảo thời gian tập trung tinh thần giảm được khoảng hai phần. Đúng là tôi cảm giác thời gian phát động nhanh hơn chút, uy lực cũng tăng vọt. Vụ này thì phải cảm ơn 'Vận Đen' rồi.
Kỹ năng mới Freinir học được là 'Giảm Tiêu Hao', giúp hạn chế thể lực bị mất khi dùng ma pháp. Cô ấy đang vững bước trên con đường ma đạo sư của riêng mình.
Ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa, tôi xuống hầm ngục hạng E ở bãi sông mà mình đã từng chinh phục.
Lũ Người Cá đã không còn là đối thủ. Rùa Đá thì dính thêm kỹ năng 'Trọng Bạo' của tôi là nổ tung cả mai.
Slime thì trở thành đối tượng luyện tập ma pháp lý tưởng cho Freinir. Con Boss Slime Khổng Lồ cũng bị một phát 'Thánh Quang' bắn tỉa hạ gục.
Cảm giác tổ đội hạng E của chúng tôi mạnh đến mức phi lý. Là do sở hữu kỹ năng hiếm sao?
Kỹ năng mới của Freinir là 'Nạp Năng Lượng'. Bằng cách kéo dài thời gian tập trung tinh thần để gia tăng uy lực ma pháp. Có khi đây sẽ là năng lực chủ bài của tổ đội cũng nên.
Hôm đó cấp độ mạo hiểm giả của cả hai đều tăng, chúng tôi vui vẻ trở về thị trấn và đi đến Guild.
"Ngài Soushi, em cảm thấy mình đã trở nên hữu dụng hơn nhiều rồi ạ."
"Đúng thế. Ma pháp của em đã ở mức thực chiến tốt, di chuyển cũng quen hơn rồi. Anh đánh cùng em cũng dễ dàng hơn hẳn lúc đi một mình."
"Thật thế ạ? Nếu vậy thì em vui lắm. Em sẽ cố gắng để giúp ích cho Ngài Soushi nhiều hơn nữa."
Cô thiếu nữ xinh đẹp tóc vàng mắt xanh vừa ôm cây gậy trước ngực vừa mỉm cười nhìn tôi. Trong đôi mắt ấy vẫn ánh lên tia sáng hơi "nặng tình" như mọi khi.
Vừa nói chuyện chúng tôi vừa định bước vào Guild, bỗng tôi cảm thấy một ánh nhìn kỳ lạ.
Nhìn sang thì thấy một thiếu nữ đang đứng ở cửa Guild. Mái tóc dài ánh tím, cảm giác lớn tuổi hơn Freinir một chút. Trên đầu cô ta có đôi tai giống tai chó nên chắc là tộc thú nhân. Khuôn mặt có thể gọi là mỹ thiếu nữ, nhưng đôi mắt có vẻ mạnh mẽ kia đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
"Ngài Soushi, Ngài để ý cô ấy ạ?"
"A, không, tại anh thấy cô ta đang nhìn về phía này thôi."
"Liệu có việc gì cần không nhỉ?"
"Ai biết. Nếu cần thì người ta sẽ tự bắt chuyện thôi."
Ông chú đi cùng con gái thì dù tốt hay xấu cũng sẽ có người tò mò, nhưng đối phương là một thiếu nữ thì chẳng biết họ tò mò cái gì. Tạm thời cứ mặc kệ và đi đến quầy của Mariane.
"Vất vả rồi anh Soushi. Bán nguyên liệu nhỉ?"
"Vâng, nhờ cô."
Khi tôi lấy ma thạch và nguyên liệu ra, Mariane xem qua rồi nhìn sang Freinir nói.
"Chúc mừng cô, cô Freinir đã đủ điều kiện thăng hạng E rồi."
"Dạ? A, cảm ơn chị."
Bị thông báo bất ngờ, Freinir tròn mắt ngạc nhiên.
"Không phải hơi sớm quá sao?"
"Hạng F mà chinh phục nhiều hầm ngục hạng E, tiêu diệt Boss hiếm, tiêu diệt Lich, thành tích quá thừa rồi. Để ở hạng F mới là không được ấy."
Mariane trả lời câu hỏi của tôi với vẻ mặt tỉnh bơ, tóm lại là muốn những người có năng lực phải nhận nhiệm vụ thảo phạt bắt buộc đây mà.
Vừa cập nhật thẻ mạo hiểm giả cho Freinir, Mariane vừa mang một cuốn sổ ra quầy. Nhìn nội dung bên trong thì có vẻ là sổ cái nhiệm vụ thảo phạt.
"Nhân tiện, có một nhiệm vụ thảo phạt tôi muốn đề xuất cho anh Soushi. Anh có muốn nghe qua không?"
"À, là chuyện hôm nọ nhỉ. Cô nói đi."
"Vâng, là nhiệm vụ thảo phạt 'Terror Knight' này đây."
"Kỵ sĩ Kinh hoàng... nếu tôi nhớ không nhầm thì đó là một loại xác sống phải không?"
"Chính xác. Đó là loài quái vật giống như bộ giáp biết đi, nhưng bên trong hoàn toàn trống rỗng."
"Đúng là như vậy. Tuy nhiên, về cơ bản chúng hoàn toàn thuộc tính vật lý nên tôi nghĩ sẽ không có vấn đề gì. Có vẻ như chúng đang lảng vảng gần ngôi làng nông nghiệp phía Bắc, và đã có người bị thương."
"Số lượng bao nhiêu?"
"Trong yêu cầu ghi là hai con, nhưng xin hãy xác nhận lại tại hiện trường."
"Tôi hiểu rồi. Tôi định sẽ nhận nhiệm vụ này, Freinir có ý kiến gì không?"
Khi tôi quay sang hỏi ý kiến, Freinir lắc đầu, đặt tay lên ngực và đáp: "Mọi sự tùy theo ý định của Ngài Soushi."
Thấy dáng vẻ đó, Mariane nhíu mày liếc nhìn tôi dò xét. Hy vọng cô ấy không hiểu lầm theo hướng kỳ quặc nào đó.
"Vậy tôi xin nhận. Thủ tục làm qua thẻ mạo hiểm giả nhỉ?"
"Vâng, xin hãy đưa thẻ cho tôi."
Tôi làm theo lời cô ấy. Ngay khi định lấy thẻ mạo hiểm giả ra, tôi cảm nhận được có người đang tiến lại từ phía sau.
"Này, nếu mấy người định nhận nhiệm vụ thảo phạt đó, có muốn thêm tôi vào tổ đội không?"
Người vừa cất tiếng là cô gái tộc nhân thú lúc nãy đã nhìn chằm chằm vào chúng tôi ở lối vào.
Chuyện này không thể trả lời ngay tại chỗ được, nên tôi tạm hoãn việc nhận nhiệm vụ và quyết định nghe cô ấy nói chuyện đàng hoàng một chút. Dưới sự dẫn đường của cô gái nhân thú vừa bắt chuyện – tên là Rani – chúng tôi bước vào một quán ăn gần đó.
Sau khi ba người đã yên vị tại bàn và gọi món, tôi hỏi Rani.
"Nào, giờ cô có thể cho tôi biết đầu đuôi câu chuyện vì sao lại bắt chuyện với chúng tôi không?"
"Nói là đầu đuôi thì... tóm lại là, đúng lúc tôi vừa rời khỏi tổ đội cũ thì các người xuất hiện, kiểu vậy đó? Tôi cũng hạng E, nghe lỏm được thì thấy các người cũng hạng E, nên tôi nghĩ là vừa đẹp."
Lời lẽ của Rani không có vẻ gì là e dè, nên chắc cô ấy nói thật. Tuy nhiên, phía tôi vẫn chưa nhận được chút thông tin nào mình muốn biết cả.
"Tôi có hai câu hỏi. Một là lý do cô rời tổ đội cũ, hai là lý do cô phán đoán rằng có thể gia nhập tổ đội của chúng tôi."
"Hừm, hỏi mấy chuyện khó nói ghê. Tổ đội cũ đuổi tôi đi vì họ bảo tôi là 'thần xui xẻo'."
"Thần xui xẻo?"
"Ừ. Nghe bảo hễ có tôi là quái vật cứ kéo đến nườm nượp không hiểu vì sao. Tôi nghĩ là họ vu khống thôi, nhưng thực ra trước đó tôi cũng bị đuổi khỏi một tổ đội khác với cùng lý do y hệt."
Đúng là chuyện khó nói thật, nhưng việc cô ấy không giấu giếm điều đó cũng không tệ. Tất nhiên, xét về mặt đối nhân xử thế thì làm vậy chẳng khác nào đánh bạc.
"Còn chuyện chọn các người, như đã nói lúc nãy là vì cùng hạng. Với lại, sự kết hợp giữa một ông chú và một cô gái trẻ trông lạ quá."
"Sự kết hợp lạ lùng khiến cô muốn gia nhập sao?"
"Tôi hơi tò mò không biết hai người có quan hệ gì. À, với lại tôi biết ông chú không phải người xấu qua mùi."
"Chỉ ngửi mùi mà cũng biết được sao?"
"Được chứ, tôi là nhân thú tộc Sói nên mũi thính lắm. Trên người Freinir không vương mùi của ông chú, nên tôi đoán là an toàn."
"Việc trên người tôi không có mùi của Ngài Soushi và nhân cách của Ngài ấy thì có liên quan gì đến nhau ạ?"
Freinir nghiêng đầu, nhìn luân phiên giữa tôi và Rani.
Cái cô gái người sói này, sao lại nói toạc chuyện đó giữa thanh thiên bạch nhật thế chứ. Tôi vừa đưa tay day thái dương vừa nhẹ nhàng bảo ban Freinir.
"Freinir, chuyện đó sau này em sẽ hiểu, còn giờ thì cứ quên đi."
"Dạ? Em hiểu rồi, nếu Ngài Soushi đã nói vậy."
May mà Freinir là một cô gái biết nghe lời. Mà không, ngoan ngoãn quá mức thế này kể ra cũng hơi đáng sợ.
"Cái kiểu đó trông cũng thú vị ghê ha. Có vẻ không phải là bị ép buộc. Với Freinir thì ông chú này là người thế nào?"
"Không phải là ông chú, là Ngài Soushi. Ngài ấy là ân nhân đã cứu mạng tôi."
"Hư~m, ra là quan hệ kiểu đó. Mà thôi kệ, vậy cho tôi vào nhé? Nhiệm vụ thảo phạt thì cái mũi của tôi sẽ hữu dụng lắm đấy."
"Sở trường của Rani chỉ là tìm kiếm quái vật thôi sao?"
"A, nhìn phong cách chiến đấu là biết chứ gì?"
Rani đeo một thanh trường kiếm bên hông, đồ phòng hộ chỉ là mấy miếng bảo vệ trông chẳng giống giáp trụ chút nào. Cô ấy mặc bộ đồ màu tím cùng tông với màu tóc, nhưng nói sao nhỉ, da thịt lộ ra hơi nhiều. Tôi cảm giác chiếc váy kia quá ngắn... thôi thì cứ tin là bên dưới cô ấy có mặc thứ gì đó khác ngoài đồ lót đi.
"Tôi chỉ biết là cô chiến đấu bằng trường kiếm thôi. Kiểu dùng tốc độ để trêu đùa đối thủ à?"
"Cũng có phần đó, nhưng sở trường của tôi là Ma pháp kiếm. Nên nếu gặp quái vật kháng vật lý thì tôi mạnh lắm đấy. Tất nhiên đánh thường cũng mạnh."
Ma pháp kiếm, ra là có cả loại đó. Nghĩ theo kiểu game thì chắc là dùng kiếm đã được yểm thuộc tính để chiến đấu. Quả thực nếu sau này gặp kẻ địch chỉ sợ tấn công thuộc tính thì sẽ giúp ích rất nhiều.
"Hưm..."
Giờ tính sao đây. Chuyện 'thần xui xẻo' cũng đáng lo ngại, nhưng nếu chỉ là quái vật tăng lên thì cũng giống kỹ năng 'Vận đen (tạm thời)' của tôi thôi, chắc chẳng cần bận tâm lắm.
Vốn dĩ người chịu lập tổ đội với tôi đã là hàng hiếm rồi. Xét đến việc tăng cường chiến lực thì đây là nhân sự nên nhận. Freinir là con gái, có mỗi một mình chắc cũng nhiều nỗi bất an.
Thêm nữa, Rani có cái đuôi đúng chất nhân thú, nhưng nãy giờ nó cứ rũ xuống suốt. Không biết ý nghĩa cái đuôi của nhân thú có giống động vật không, nhưng nếu giống thì trái ngược với lời nói mạnh miệng, cô ấy hẳn đang rất buồn bã. Nghĩ vậy, tôi cũng thấy ngần ngại nếu từ chối phũ phàng.
"Cho cô vào cũng được, nhưng trưởng nhóm là tôi, được chứ?"
"Cái đó thì đương nhiên rồi."
"Tổ đội này về cơ bản ngày nào cũng vào hầm ngục. Thời gian rảnh thì toàn bộ dành cho rèn luyện. Nếu chịu được thì vào."
Nghe vậy, tai Rani giật giật. Nếu đến đây mà cô ấy rút lui thì coi như không có duyên vậy...
"Thật á? Thú thật là mấy tổ đội trước toàn than vãn, chẳng chịu đi hầm ngục gì cả, chán chết đi được. Tôi đang muốn trở nên mạnh hơn, nghe vậy tôi lại càng muốn vào tợn. Chốt nhé, mong được giúp đỡ!"
Nhìn cái đuôi của Rani đang lắc tít mù, xem ra cô ấy nghiêm túc thật.
Mà, dù sao đi nữa, không gì tốt hơn là có đồng đội cùng chung mục đích. Cảm giác như sắp biến thành một tổ đội "bóc lột sức lao động" (Black Party) đến nơi, nhưng cứ tin rằng mưu cầu sức mạnh là điều đúng đắn đi.
***
Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa ló dạng, tôi đã dẫn Freinir và Rani đến sân tập.
Chúng tôi thực hiện bài tập nâng cao năng lực thể chất như mọi khi. Rani tỏ ra khá ấn tượng với việc tăng chỉ số cơ thể một cách hiệu quả thế này.
Hỏi ra mới biết, ít nhất là với các mạo hiểm giả hạng thấp, họ không có thói quen ý thức việc nâng từng kỹ năng thể chất riêng biệt. Tất nhiên, cũng chẳng có hệ thống kỹ thuật nào chuyên biệt cho việc đó.
Tôi chợt nghĩ hay là phổ biến phương pháp luyện tập này thông qua Guild, nhưng Rani gạt đi: "Có phổ biến cũng chẳng ai làm đâu. Mọi người chỉ lo cái ăn cái mặc trước mắt thôi."
Ngoài ra, Rani nói cô ấy giỏi tấn công chính xác vào điểm yếu, có vẻ cô ấy có năng lực điều khiển cơ thể rất tốt. Tôi nghĩ đó cũng là một kỹ năng nên đã hướng dẫn cô ấy tập luyện có ý thức, kết quả là cô ấy đã nhận được kỹ năng mới: 'Thao túng cơ thể'.
"Lần đầu tiên tôi tập kiểu này đấy, nhưng đúng là cảm giác cơ thể linh hoạt hơn hẳn hôm qua. Soushi giỏi thật nha."
Tập xong, Rani vung vẩy thanh trường kiếm để kiểm tra cảm giác cơ thể. Khi kỹ năng tăng lên, cảm giác có thể bị lệch pha đôi chút nên việc làm quen lại là rất quan trọng.
"Nhờ có Ngài Soushi mà em mới có thể chiến đấu như một mạo hiểm giả. Nhưng quả nhiên đây là những bài huấn luyện đặc biệt nhỉ."
Freinir vừa nói vừa thực hiện tư thế tập trung tinh thần, giơ cao cây trượng.
"Đúng thế, tăng năng lực kiểu này ở hạng E chắc là hiếm lắm? Bằng chứng là giờ này sân tập làm gì có ai đâu."
"Đúng vậy thật. Em phải biết ơn Ngài Soushi nhiều."
"Mà công nhận, Soushi vung vẩy cây gậy đó, sao ông chú cầm nổi hay vậy? Phải tập bao lâu mới làm được thế?"
"Có vẻ anh dễ tăng kỹ năng cường hóa cơ bắp. Anh cũng có 'Sức mạnh trâu bò' (Cương lực) nữa."
"Hư~m. Nhưng mà kiểu mạnh về sức lực đơn thuần như thế rất hợp làm trưởng nhóm. Mấy thành viên tổ đội trước đây ai cũng yếu hơn tôi cả."
"Vậy sao? Thế thì với tư cách đàn ông cũng hơi mất mặt nhỉ."
Người ta bảo tộc nhân thú có năng lực thể chất vượt trội, nhưng nhìn Rani vẫn chỉ là một thiếu nữ mảnh mai. Đàn ông mà thua về sức mạnh thì còn mặt mũi nào nữa. Chuyện cô ấy bị đuổi khỏi tổ đội chắc cũng có phần lý do nằm ở đó.
Sắp đến giờ các cô tiếp tân đi làm nên chúng tôi định nghỉ, đúng lúc đó Zeal đi tới.
"Ồ, đang tập hả. Ái chà, thành viên mới sao? Tao là Zeal, hân hạnh."
"Tôi là Rani. Zeal... có phải là trưởng nhóm 'Fortuner' không?"
"À đúng rồi. Gì đây, tao cũng nổi tiếng phết nhỉ."
"Chắc không mạo hiểm giả nào ở thị trấn này mà không biết 'Fortuner' đâu."
"Hề, nghe sướng cái lỗ tai ghê."
Vừa nói, Zeal vừa quay sang nhìn tôi. Ánh mắt hắn cười cợt, đại loại muốn nói "Mày thích gái trẻ hả?".
Tình huống này thì có chối đằng trời, nên tôi chỉ đành lắc đầu cho qua chuyện. Mấy cái này càng gân cổ lên phủ nhận thì càng tự đào hố chôn mình thôi. Cứ lờ đi là thượng sách.
***
Đầu giờ sáng, tôi nhờ tiếp tân Mariane làm thủ tục nhận nhiệm vụ thảo phạt, rồi cả nhóm xuất phát ngay.
Ra khỏi cổng Bắc thị trấn Euron, chúng tôi đi bộ dọc theo con đường lớn hướng về phía Bắc, mất khoảng một ngày đường để đến ngôi làng nông nghiệp. À không, định là đi bộ, nhưng Rani đề xuất "Tiện thể chạy bộ luôn đi?", thế là thành ra chạy marathon. Freinir bị đuối sức giữa đường nên tôi phải cõng, nhưng nhờ vậy mà cũng thành một buổi tập ra trò.
Thế nên mới tầm trưa chúng tôi đã đến nơi, bèn ghé ngay nhà trưởng làng để hỏi thông tin về mục tiêu thảo phạt: 'Kỵ sĩ Kinh hoàng'.
Có vẻ chúng xuất hiện bất kể ngày đêm, số lượng được xác nhận là hai con, nhưng đó chỉ là do chúng đi theo cặp, có khả năng tổng số lượng còn nhiều hơn.
"Tại sao ông lại nghĩ vậy?"
Đây là thông tin quan trọng nên tôi hỏi kỹ vị trưởng làng lớn tuổi.
"Vì mỗi lần nhìn thấy, vũ khí chúng cầm lại khác nhau. Kiếm, thương và rìu, gần đây chúng tôi nhận ra có ít nhất ba loại."
Nghe đến chuyện thay đổi vũ khí làm tôi nhớ đến đám Goblin lần trước. Không biết bọn xác sống này khi số lượng tăng lên thì có biến đổi vũ khí không nhỉ. Thôi thì cứ thăm dò xem sao, nếu đông quá thì rút lui rồi yêu cầu Guild chi viện. Dù sao thì việc tiên quyết bây giờ là tìm ra quái vật đã.
Chúng tôi xin phép sử dụng chòi nghỉ trọ, rồi quyết định đi thám thính khu vực Kỵ sĩ Kinh hoàng hay xuất hiện.
Đó là một vùng thảo nguyên nằm cách xa ruộng đồng, xa xa có thể thấy một cánh rừng. Gió thổi mát rượi nhưng không khí lại có gì đó rợn người. Freinir nheo mắt nhìn quanh, còn Rani thì giật giật tai và mũi như đang cố bắt lấy tín hiệu gì đó.
"Em cảm thấy luồng khí rất khó chịu ở hướng kia."
"Đúng đấy, đằng đó có mùi ghê lắm."
Hai cô gái cùng chỉ về một hướng. Phía sâu trong rừng. 'Cảm nhận khí tức' của tôi chưa bắt được gì, nhưng hai người họ đã nói thì chắc chắn có vấn đề.
"Được, đi xem sao. Anh đi đầu, Rani bọc hậu."
"Vâng, thưa Ngài Soushi."
"Rõ rồi."
Chúng tôi tiến về phía khu rừng, cảnh giác cao độ. Quả nhiên cảm giác rợn tóc gáy ngày càng mạnh. Lần đầu tiên tôi thấy thế này, chắc chắn phải có 'thứ gì đó' hiện diện rất lớn ở đây.
Nhích từng bước một, đột nhiên 'Cảm nhận khí tức' phía trước phản ứng dữ dội. Tôi cảm nhận được Rani phía sau đã thủ thế kiếm.
"Tới rồi. Freinir, 'Thánh quang'."
"Vâng."
Tôi trừng mắt nhìn về phía vừa cảm nhận được khí tức, hai chiến binh giáp đen hiện ra. Gọi là chiến binh nhưng bên trong bộ giáp chắc chắn trống rỗng. Kỵ sĩ Kinh hoàng là một loại 'Giáp sống' (Living Armor).
Vấn đề là bọn chúng dường như xuất hiện từ hư không. Dù thế giới này giống game đến đâu, quái vật xuất hiện không báo trước thế này cũng quá vô lý. Chắc chắn phía trước có uẩn khúc gì đó.
Khi chúng tôi đã sẵn sàng, hai tên Kỵ sĩ Kinh hoàng lao tới, tiếng giáp va chạm loảng xoảng. Trên tay chúng lăm lăm kiếm và khiên.
"Soushi, để một con cho em nhé."
Rani tiến lên ngang hàng với tôi. Muốn thể hiện sức mạnh đây mà. Hoặc cũng có thể chỉ là do cô nàng ham đánh đấm.
"Được. Con còn lại để anh và Freinir lo. Em có thể dụ đối thủ của mình ra chỗ khác không?"
"Cứ giao cho em."
Vừa dứt lời, bóng dáng Rani đã biến mất khỏi bên cạnh tôi trong nháy mắt. Khi tôi nhận ra thì cô ấy đã giáng một đòn vào tên Kỵ sĩ Kinh hoàng, thu hút sự chú ý của nó rồi lùi ra xa. Chắc là chuyển động của kỹ năng 'Tật tẩu' (Chạy nhanh), nhưng nhìn ở cự ly gần thế này, dù có kỹ năng 'Thị lực động' mắt tôi cũng không theo kịp.
"Ma pháp sẵn sàng ạ."
"Làm đi."
Freinir bước lên ngang tôi và bắn 'Thánh quang'.
Tia sáng xuyên thủng cả khiên lẫn giáp, và từ cái lỗ đó, tên Kỵ sĩ Kinh hoàng tan chảy rồi biến mất. Quả nhiên ma pháp thuộc tính Thánh là khắc tinh của xác sống.
Nhìn sang bên kia, Rani đang dùng chiến thuật đánh du kích (hit-and-run) để trêu đùa tên Kỵ sĩ.
Rani liếc nhìn tôi một cái rồi giơ thanh trường kiếm ra trước. Lưỡi kiếm rực sáng màu đỏ, cô vung lên chém toạc chiếc khiên của tên Kỵ sĩ.
Chiếc khiên trông như bị nung chảy, đó là Ma pháp kiếm thuộc tính Hỏa sao? Kiếm của Rani loang loáng hai ba đường, tên Kỵ sĩ vỡ vụn thành từng mảnh rồi đổ sụp xuống.
Rani nhặt ma thạch rồi chạy về phía tôi.
"Sao, Ma pháp kiếm đó. Trông dùng được chứ?"
"Ừ, chém được cả khiên và giáp thì uy lực lắm đấy. Bản thân Rani di chuyển cũng nhanh, mắt anh nhìn không kịp luôn."
"Em cũng tự tin vào tốc độ lắm. Đây là phong cách cơ bản của em, anh nhớ nhé."
"Anh hiểu rồi."
Vừa gật đầu thì 'Cảm nhận khí tức' lại có phản ứng mới. Hai tên Kỵ sĩ Kinh hoàng cầm thương xuất hiện.
Có vẻ lời trưởng làng nói là thật. Nếu vậy thì sau đợt này vẫn còn hai con nữa.
"Hai con đó để anh. Rani hỗ trợ Freinir nhé. Sau khi hạ bọn này chắc sẽ còn nữa, Freinir chuẩn bị 'Thánh quang'."
Cũng nên thể hiện chút sức mạnh của trưởng nhóm. Rani có vẻ là kiểu người coi trọng thực lực.
Tôi đi thẳng tới trước mặt, bước vào tầm tấn công của đám Kỵ sĩ cầm thương. Tất nhiên chúng phóng thương tới, nhưng cây chùy (mace) của tôi chỉ cần một cú vung là đập nát cả hai ngọn thương. Tôi lập tức áp sát, dùng chùy đập nát bấy chúng là xong. Trước bạo lực của khối lượng và tốc độ, bộ giáp tấm kia chỉ còn nước bẹp dúm như chất lỏng.
"Hả~, cái gì vậy, dùng mỗi sức mạnh thuần túy mà đập nát bấy luôn á? Uy lực kinh khủng khiếp. Được đấy, rất ra dáng đàn ông."
"Sức mạnh của Ngài Soushi đâu chỉ có thế."
Tôi nghe tiếng hai cô gái xì xầm phía sau.
Sau đó quả nhiên hai tên Kỵ sĩ Kinh hoàng còn lại xuất hiện, nhưng Rani và Freinir đã dọn dẹp gọn gàng, trận chiến tạm thời kết thúc.
***
Thu thập ma thạch và vũ khí, giáp trụ của đám Kỵ sĩ xong, ba người chúng tôi tiến sâu hơn nữa. Cảm giác khó chịu vẫn còn đó, cả Freinir và Rani đều đồng thanh nói rằng vẫn còn thứ gì đó.
Khi đến gần khu vực bọn Kỵ sĩ Kinh hoàng đột ngột xuất hiện lúc nãy, tôi bỗng thấy tầm nhìn mờ đi. Freinir và Rani thì không có phản ứng gì đặc biệt. Tôi chớp mắt vài cái nhìn về phía rừng. Ban đầu không lấy được tiêu cự, nhưng dần dần cảnh vật hiện ra rõ ràng.
Nói là thấy thì vẫn là rừng thôi. Điều đó không đổi, nhưng mà──
"Cái gì kia... Một tòa lâu đài ư?"
Sâu trong rừng, tôi thấy một kiến trúc to lớn với vài toà tháp nhọn. Chỉ thấy được phần chóp, nhưng trông giống như một lâu đài phương Tây.
"Ngài Soushi, có chuyện gì vậy ạ?"
"Không, em có thấy vật gì như lâu đài trong rừng kia không?"
"Dạ không, em không thấy gì cả."
"Làm gì có lâu đài nào đâu."
"Cái gì...?"
Rõ ràng tôi nhìn thấy, chẳng lẽ là ảo giác?
...Khoan, đúng rồi, là ảo giác. Tôi có 'Kháng ảo giác', nhưng hai người họ thì không.
Nghĩa là việc tôi nhìn thấy trong khi hai người họ không thấy chứng tỏ có một ma thuật ảo giác đang bao trùm cả khu vực này để che giấu toà lâu đài đó.
"Được rồi, quay về thôi. Chỗ này nguy hiểm lắm."
"Hả, trông như vẫn còn gì đó ở sâu bên trong mà?"
"Về rồi nói. Trước mắt cứ quay lại làng đã."
Một toà lâu đài quỷ dị nằm sâu trong rừng, lại được che giấu bằng ma thuật ảo giác diện rộng. Nghĩ thế nào thì đây cũng không phải là việc mà một tổ đội hạng E có thể đơn độc giải quyết.
Tôi hối thúc Rani - người vẫn cứ ngoái lại nhìn - trong lòng dự cảm về một nhiệm vụ Đại thảo phạt sắp tới.
***
Trở về làng, tôi báo cho trưởng làng biết đã tiêu diệt đám Kỵ sĩ Kinh hoàng và dặn tuyệt đối không được lại gần khu rừng, sau đó chúng tôi quay lại thị trấn Euron.
Khi báo cáo chi tiết cho tiếp tân Mariane, đúng như dự đoán, cô ấy yêu cầu tôi báo cáo trực tiếp với Hội trưởng Guild.
Tại phòng làm việc, ba chúng tôi được mời ngồi vào bộ ghế tiếp khách. Hội trưởng ngồi đối diện, Mariane ngồi ghế bên cạnh.
"Hưm, nhìn thấy lâu đài trong rừng sao. Rút lui ngay lúc đó là quyết định đúng đắn đấy."
Hội trưởng Guild Euron là một người đàn ông toát ra khí chất của một doanh nhân ưu tú với mái tóc vàng chải ngôi bảy ba. Dù mặc vest chỉnh tề nhưng cơ thể bên dưới lớp áo có vẻ rất săn chắc. Nhìn phong thái thì có lẽ xuất thân là cựu mạo hiểm giả hay gì đó đại loại vậy.
"Ta đã hiểu báo cáo rồi. Về nhiệm vụ thảo phạt lần này, ta sẽ coi như đã hoàn thành và thưởng thêm cho các cậu. Đổi lại, nếu có chuyện gì ta có thể sẽ cần hỏi thêm thông tin sau. Các cậu định hoạt động ở Euron một thời gian chứ?"
"Chúng tôi định thế, nhưng nếu có thể tôi muốn đi quanh các thị trấn lân cận có hầm ngục hạng E, F."
"Khá nhiệt huyết nhỉ. Trước khi đi cứ báo lại nơi đến cho Mariane là được."
"Đã rõ, tôi sẽ làm vậy."
Buổi báo cáo kết thúc êm đẹp, nhưng Hội trưởng cũng nhìn Freinir với ánh mắt đầy ẩn ý. Việc Freinir có uẩn khúc gì đó gần như đã chắc chắn, tôi chỉ cần chuẩn bị tâm lý để không quá ngạc nhiên khi đến lúc em ấy kể cho tôi nghe.
Còn giờ thì phải tranh thủ mạnh lên trước khi cái 'chuyện gì đó' mà Hội trưởng nói xảy ra. Kiểu gì cái kỹ năng 'Vận đen' cũng sẽ gây ra chuyện rắc rối như hồi Vua Goblin cho mà xem.
***
"Ngài Soushi, liệu vụ việc kia có gây ra chuyện chẳng lành trong tương lai không ạ?"
Trong lúc ăn tối tại nhà trọ, Freinir lo lắng hỏi.
"Ừm. Hồi ở thị trấn Torson cũng có nhiệm vụ Đại thảo phạt Goblin, lần này chắc cũng tương tự vậy thôi."
"Vậy là sẽ có nhiệm vụ Đại thảo phạt hả?"
Thấy vẻ mặt mong chờ của Rani, tôi đáp: "Chắc là vậy."
Quả thực, việc một toà lâu đài mọc lên trong lãnh địa mà không ai hay biết là chuyện Tử tước Barius - lãnh chúa nơi này - không thể làm ngơ. Huống chi đó lại là lâu đài của bọn xác sống.
Chưa kể việc xây dựng lâu đài trong bí mật cũng là một chuyện đáng sợ. Biết đâu nhờ yếu tố fantasy nào đó mà nó có thể mọc lên chỉ sau một đêm.
"Nếu có nhiệm vụ, chúng ta cũng sẽ tham chiến đúng không ạ?"
"Tất cả đều đã lên hạng E rồi, đương nhiên là sẽ tham gia."
"Vậy thì phải trở nên mạnh hơn nữa mới được."
Nghe Freinir nói, tai Rani giật nhẹ một cái.
"Đúng ha, đã làm mạo hiểm giả thì phải mạnh lên. Đó là điều quan trọng để sinh tồn mà. Soushi chắc đã tính toán nhiều thứ cho việc đó rồi nhỉ?"
"Cũng chẳng có gì to tát đâu. Rèn luyện, xuống hầm ngục, học càng nhiều kỹ năng càng tốt, chỉ vậy thôi. Sau đó thì làm nhiệm vụ thảo phạt để tích lũy kinh nghiệm."
"Cái đó quan trọng lắm đấy. À, nhưng cũng phải trang bị đầy đủ nữa."
"Ừ đúng rồi. Kiếm của Rani đã cần thay chưa?"
"Ư~m, sao nhỉ. Chắc dùng thêm chút nữa, khi nào thấy thiếu thiếu rồi tính."
"Freinir thì... trượng chắc ổn rồi, còn đồ phòng hộ có vấn đề gì không?"
"Vâng, không vấn đề gì ạ. Chỉ là có lẽ nên mua thêm thuốc hồi phục (Potion)."
"Đúng vậy. Với phong cách chiến đấu của Rani thì chắc hay bị thương lắm nhỉ?"
"Đúng thế, khó mà lành lặn hoàn toàn được. Tôi bị đuổi khỏi tổ đội cũng một phần vì dùng tốn Potion quá."
Rani xụ mặt xuống. Cô ấy ngước mắt nhìn tôi, có lẽ đang lo lắng liệu mình có bị đuổi nữa không.
"Vậy thì chuẩn bị nhiều chút, dù sao phần thưởng lần này cũng được thêm tiền mà. Vết thương nhỏ cũng có thể dẫn đến tai nạn lớn, tổ đội chúng ta sẽ không keo kiệt khoản đó đâu."
Tôi nói đỡ một câu, Rani có vẻ an tâm hơn, đáp "Ừm".
"Ngày mai chúng ta sẽ đến hầm ngục hạng E gần Euron. Sau đó sẽ đi hết các hầm ngục hạng F, E lân cận. Nói là hết chứ cũng chẳng có mấy đâu."
"Em tán thành việc lấy được càng nhiều kỹ năng càng tốt."
"Em cũng thế. Càng dễ chiến đấu hơn mà."
Tổ đội nhà tôi có hai cô gái đầy nhiệt huyết thế này thật đáng quý. Ông chú này cũng phải cố gắng để làm tấm khiên vững chắc cho các cô nương mới được.
***
Ngày hôm sau, tôi báo địa điểm cho Mariane tại Guild rồi hướng đến hầm ngục hạng E ở Euron.
Rani tình cờ đã chinh phục hầm ngục hạng E ở bãi sông rồi, nhưng cái còn lại thì chưa. Sự may mắn nho nhỏ này thật đáng quý.
Hầm ngục hạng E còn lại nằm dưới chân một ngọn núi đá. Nhìn bên ngoài nó là một hang động mở ra trên vách núi.
Tôi, Freinir, Rani xếp đội hình tiến vào. Lần này tôi giao nhiệm vụ vẽ bản đồ cho Freinir. Ở hầm ngục hạng thấp ít khi bị quái vật tập kích, nhưng phân chia công việc được cũng là một lợi thế của tổ đội.
Đi vào lối đi đúng chất hang đá, 'Cảm nhận khí tức' báo hiệu. Số lượng là bảy con, mới tầng một mà đông thế.
Xuất hiện là 'Thằn lằn Đá Cứng' (Hard Rock Lizard), biến thể cấp cao của Thằn lằn đá. Nghe đồn chỉ là lớp da cứng hơn thôi, nhưng với các tổ đội có sức tấn công thấp thì đây là mối đe dọa lớn.
"Ma pháp sẵn sàng."
Freinir đã chuẩn bị sẵn, bắn 'Thánh quang' xuyên thủng một con.
"Rani, lo hai con được không?"
"Để đó cho em!"
Rani dùng 'Tật tẩu' vượt qua tôi đang tiến lên, giáng cho hai con mỗi con một đòn để thu hút sự chú ý.
Tôi lao vào bốn con còn lại, dùng chùy đập nát đầu từng con một. Bạo lực từ các kỹ năng 'Cơ bắp', 'Ổn định', 'Cương lực', 'Trọng bạo' khiến đầu chúng nổ tung cùng lớp da đá cứng. Sát thương dư thừa quá mức cần thiết.
Nhìn sang Rani, cô ấy đang đâm thanh Ma pháp kiếm thuộc tính Hỏa vào miệng một con vừa há ra. Con còn lại vẫn đang ở phía sau cô ấy.
"Ma pháp đi được ạ!"
"Rani, lùi lại!"
Tôi hét lên, Rani lập tức nhảy lùi lại giữ khoảng cách. 'Thánh quang' xuyên thủng con còn lại, hoàn tất việc tiêu diệt. Phối hợp cũng không tệ.
Rani quay lại, lè lưỡi.
"Quả nhiên em ngại mấy con cứng đầu này. Soushi thì không nói làm gì, nhưng ma pháp của Freinir cũng mạnh thật đấy. Có cả loại ma pháp xuyên thủng được lớp da đó sao."
"Là 'Ma pháp thuộc tính Thánh'. Đây là kỹ năng tôi học được trong lần đầu tiên 'làm việc chung' với Ngài Soushi đấy."
Cách nói của Freinir nghe cứ sai sai thế nào ấy... nhưng chắc không có ẩn ý gì sâu xa đâu, chắc vậy.
"Bù đắp điểm yếu cho nhau là điều quan trọng. Mấy con quái vật nhanh nhẹn thì sẽ phải nhờ Rani lo liệu rồi."
"Ừm, mấy vụ đó em rành. Trưởng nhóm hiểu cho là em mừng rồi."
Rani vừa vẫy đuôi vừa vỗ vai tôi. Freinir thấy thế cũng định chạm vào người tôi, nhưng rồi sực nhớ ra điều gì đó, đỏ mặt rồi thôi.
Chẳng lẽ em ấy đang khao khát sự tiếp xúc da thịt sao? Nhưng mà, tôi cũng không thể chủ động chạm vào em ấy được.
***
Sau đó chúng tôi gặp Thằn lằn Đá Cứng thêm vài lần nữa, lần nào số lượng cũng khá đông. Có vẻ đó là lý do Rani bị gọi là 'Sao chổi'. Thú thật là nguyên liệu thu được nhiều hơn, lại là cơ hội tốt để luyện phối hợp nên cũng chẳng có gì xấu, nhưng đó là vì chúng tôi mạnh so với hạng E. Chứ tổ đội bình thường mà gặp bảy con Thằn lằn Đá Cứng một lúc thì chắc toang.
Xuống tầng hầm thứ hai, số lượng tăng lên tối đa mười con, lúc này tôi phải cố gắng đập phá một chút. Đối thủ chịu sát thương vật lý thì tôi gần như vô đối. Freinir liên tục thốt lên "Quả không hổ danh Ngài Soushi", còn ánh mắt Rani nhìn tôi dường như cũng lấp lánh hơn. Chà, thể hiện mặt tốt của trưởng nhóm là điều quan trọng mà.
"Nhắc mới nhớ, 'Hào quang của Thần' của Freinir có tác dụng làm suy yếu quái vật đúng không? Nó có hiệu quả với Lich, nhưng không biết với quái vật thường thì sao nhỉ?"
Vừa thu thập ma thạch và khối kim loại từ xác đám thằn lằn, tôi chợt nảy ra ý nghĩ đó. 'Ma pháp thuộc tính Thần' hiện tại tiêu tốn khá nhiều thể lực nên tôi ít khi để em ấy dùng.
"Lần tới gặp quái vật chúng ta thử xem sao ạ."
"Thể lực em ổn chứ?"
"Vâng, em nghĩ mình đã mạnh hơn lúc đó rồi, lại có kỹ năng 'Giảm tiêu hao' nữa. Với cả em còn có cây trượng này."
Thế là, trước cầu thang xuống tầng ba, khi đụng độ tám con Thằn lằn Đá Cứng, tôi để em ấy dùng 'Hào quang của Thần'.
Trong khoảnh khắc, hầm ngục ngập tràn ánh sáng, chuyển động của đám thằn lằn chậm đi trông thấy.
Tôi thử gõ vào một con, kỳ lạ thay, lớp da đá cứng dường như đã mềm đi. Nguyên lý là gì nhỉ... mà thôi nghĩ làm gì cho mệt óc.
"Chắc đòn tấn công của Rani cũng xuyên qua được đấy."
"Thật á?"
Rani chém vào con thằn lằn, lưỡi kiếm đỏ rực dễ dàng xẻ toạc lớp da và chém bay đầu nó.
"Hả!? Gì thế này, tuyệt quá!"
Rani nhảy cẫng lên sung sướng, rồi cứ thế dùng 'Tật tẩu' chạy vòng quanh gặt đầu toàn bộ đám còn lại.
"Ma pháp của Freinir cái nào cũng mạnh kinh khủng. Nếu để người khác biết được thì chắc lời mời chiêu mộ sẽ tới tấp nập cho xem."
Tôi định khen ngợi, nhưng Freinir lại nhìn tôi bằng ánh mắt như cún con rồi ôm chầm lấy tôi.
"Em sẽ ở bên Ngài Soushi mãi mãi. Em không đi sang tổ đội nào khác đâu."
"Hả? À, tất nhiên anh cũng mong như thế. Yên tâm, chừng nào Freinir chưa chán thì anh em mình vẫn ở bên nhau."
"Em sẽ không bao giờ chán đâu. Nên là mình sẽ bên nhau mãi mãi."
Nói rồi, Freinir cứ ôm chặt lấy tay tôi một lúc lâu.
Rani nhìn cảnh đó rồi ném cho tôi một ánh mắt đầy ẩn ý, tôi chỉ biết lắc đầu chịu trận.
***
Xuống tầng ba, xuất hiện loại quái vật mới hình người làm từ đất, cao khoảng hai mét gọi là 'Người Đá Bùn' (Mud Golem).
Tuy nhiên chúng hoàn toàn thuộc tính vật lý, nên chẳng là mối đe dọa gì với tôi. Cánh tay đấm tới bị chùy của tôi đập nát, bồi thêm một đòn vào thân mình là tan tành.
Sức phòng thủ tương đối thấp và di chuyển cũng không quá nhanh, nên đây là đối thủ ưa thích của Rani. Cô ấy dùng thân pháp nhanh nhẹn để trêu đùa chúng, dùng trường kiếm yểm ma pháp Gió để cắt rời tứ chi bọn chúng như thể đang giải phẫu.
Ngược lại, 'Thánh quang' có vẻ không gây sát thương hiệu quả lắm, nên tôi chỉ nhờ Freinir dùng 'Hào quang của Thần' khi số lượng quá đông.
Tiện thể, Người Đá Bùn ngoài ma thạch ra thì thi thoảng còn rơi ra đá quý. Nhờ cái vía 'Sao chổi' của Rani mà số lượng quái xuất hiện nhiều, may mắn thay chúng tôi nhặt được một viên.
Tôi bảo "Đây là chiến công của Rani đấy", Rani vẫy đuôi rối rít, có vẻ cô nàng vui lắm. Phần mình từng coi là khuyết điểm nay lại trở nên hữu ích thì đương nhiên là vui rồi.
Ở tầng bốn, chúng tôi tiếp tục càn quét Người Đá Bùn và tiến lên. Cấp độ kỹ năng và cấp độ mạo hiểm giả đều tăng lên rất khả quan, nhưng quả thật một lúc mà ra hơn năm con thì cũng hơi phiền phức. Tuy nhiên, có ma pháp của Freinir thì cũng chẳng đến nỗi khổ chiến.
Tại tầng năm, một loại quái vật hình chuột được gọi là "Chuột Ăn Sắt" bắt đầu xuất hiện. Nghe đồn số lượng chúng rất đông, lại còn ăn cả vũ khí và áo giáp, nhưng chỉ cần hạ gục trước khi chúng kịp hành động thì cũng chẳng thành vấn đề. Với những đối thủ có sức phòng thủ thấp, khả năng ra đòn liên tục của Rani trở thành chỗ dựa vô cùng vững chắc.
Nhờ vậy, chúng tôi đã đến trước phòng Boss mà chẳng tốn chút sức lực nào.
"Lần đầu tiên em đến được chỗ Boss dễ dàng thế này luôn á. Tổ đội mình ghê thật đấy chứ?"
Rani vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng Boss, cái đuôi cứ ngoáy tít lên.
"Có khi đây cũng là lần đầu anh đến chỗ Boss ngay trong lượt đi đầu tiên đấy. Việc có Rani gia nhập giúp ích rất nhiều, và ma pháp của Freinir cũng cực kỳ mạnh mẽ nữa."
"Em nghĩ một phần cũng nhờ chỉ đạo chính xác của anh Soushi ạ. Với lại bản thân anh Soushi cũng rất mạnh nữa."
"Đúng ha. Nếu đấu tay đôi, khéo đám quái vật kia còn đáng thương hơn ấy chứ. Nhưng mà có một trưởng nhóm như vậy thì yên tâm thật."
Ừm, tôi thật may mắn khi có những thành viên biết cách khích lệ tinh thần trưởng nhóm thế này.
"Được rồi, đi gặp mặt Boss nào. Chuẩn bị ổn cả chứ?"
"Ổn áp!"
"Em sẵn sàng rồi ạ."
Tôi mở cửa bước vào trong. Vẫn như mọi khi, một làn sương đen xuất hiện nhưng mật độ dày đặc hơn hẳn.
"Có khả năng sẽ xuất hiện hai con Boss đấy. Cẩn thận."
"Hả, có vụ đó nữa sao?"
"Ừ, anh từng gặp một lần rồi."
Trong lúc tôi trả lời Rani, làn sương đen bắt đầu tụ lại thành hình dạng của Boss.
Đó là "Golem Đá", một loại quái vật hình người cao khoảng hai mét rưỡi, toàn thân được cấu tạo từ đá tảng. Đúng như dự đoán, có hai con xuất hiện.
"Freinir, 'Thần Quang'. Rani, thu hút sự chú ý của một con giúp anh. Trước khi ma pháp có hiệu lực thì ưu tiên né tránh nhé."
"Vâng, anh Soushi."
"Rõ rồi, cứ để đó cho em!"
Rani lao lên tung đòn phủ đầu quen thuộc rồi lập tức lùi lại để dụ một con tách ra. Chuyển động của Golem không nhanh nên chắc em ấy sẽ không bị trúng đòn đâu.
Con còn lại đang lao về phía tôi, nhưng có vẻ mục tiêu của nó là Freinir. Nếu vậy, tôi buộc phải chặn đầu nó lại.
Khi tôi đứng chắn trước mặt, con Golem Đá tung ra một cú đấm. Cú đấm biên độ rộng nên không khó để né tránh. Tôi phản đòn bằng cách quất cây chùy vào bụng nó, nhưng quả nhiên không thể đập nát nó chỉ với một đòn. Tuy nhiên, mảnh vụn vẫn bắn ra tung tóe và con Golem phải lùi lại hai ba bước.
Rani đang dùng chiến thuật đánh du kích để cầm chân con Golem kia. Tuy nhiên, em ấy hầu như không gây được sát thương hiệu quả nào. Có vẻ thuộc tính Phong khắc chế tốt thuộc tính Thổ, nhưng nếu phòng thủ quá cao thì lưỡi dao gió cũng khó lòng xuyên qua dễ dàng.
Con Golem tôi đang đối đầu đã lấy lại tư thế và lao tới lần nữa. Nó giơ cả hai tay lên cao, định giáng xuống như một chiếc búa tạ. Tôi lùi lại né tránh, nhưng con Golem vừa vung tay vừa bước thêm một bước tới.
Nếu lùi thêm nữa sẽ gây nguy hiểm cho Freinir. Trước khi con Golem kịp vung tay hết đà, tôi lập tức lao vào, dồn toàn lực tống mạnh cây chùy vào ngực nó. Con Golem đang trong tư thế giơ tay cao bị mất thăng bằng, ngã bệt mông xuống đất.
"Ma pháp tới đây ạ!"
Cùng với tiếng hô của Freinir, cả phòng Boss bao trùm trong ánh sáng. Thấy chuyển động của Golem trở nên chậm chạp, tôi phang mạnh cây chùy vào vai con Golem đang cố đứng dậy.
Khác với lúc nãy, nửa thân trên của con Golem vỡ nát. Nó đổ gục xuống và không còn cử động nữa. Hiệu ứng suy yếu của "Ma pháp thuộc tính Thần" cảm giác hơi bị mạnh quá mức thì phải.
Bên phía Rani, có vẻ kiếm ma pháp hệ Phong cũng đã bắt đầu có tác dụng. Em ấy tung đòn liên hoàn, bào mòn bề mặt con Golem để gây sát thương. Khi cả hai cánh tay của Golem rơi xuống và phần đầu biến mất, con quái vật liền sụp đổ.
"Phù~, xong rồi. Không ngờ em có thể hạ được con Golem cứng như đá thế này, ma pháp của Freinir bá đạo quá đi."
"Em dùng được ma pháp này cũng là nhờ anh Soushi cả thôi ạ."
"Thiệt tình, Freinir cứ mở miệng ra là nói thế. Biết là cậu thích Soushi rồi, nhưng mấy câu kiểu đó thi thoảng nói mới có tác dụng chứ."
"Th-Thích hay gì chứ, tớ chỉ đang bày tỏ lòng biết ơn thôi mà!"
Hiếm khi thấy Freinir đỏ mặt luống cuống như vậy. Con gái tuổi này mà, chắc là yếu thế trước mấy kiểu trêu chọc đó lắm.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ mấy điều đậm chất ông chú như thế thì kỹ năng mới ập đến. Hai con Boss nên quả nhiên là có hai kỹ năng.
Là "Kháng Tê Liệt" và "Nắm Giữ". "Kháng Tê Liệt" thì đúng như tên gọi, còn "Nắm Giữ" hình như là kỹ năng hỗ trợ cực mạnh khi cầm nắm vật gì đó. Có vẻ nó cho phép người dùng giữ chặt vật thể mà không cần phải nắm quá kỹ. Tùy cách sử dụng mà đây có thể là một kỹ năng thú vị. Việc không bao giờ bị tuột vũ khí cũng là một lợi thế lớn.
"Em nhận được 'Ma pháp thuộc tính Sinh Mệnh' và 'Kháng Độc'. Hai con Boss thì sẽ nhận được hai kỹ năng nhỉ, anh Soushi."
"Có vẻ là vậy. Lần này chúng ta cũng may mắn thật."
Bên cạnh tôi và Freinir đang nói chuyện, Rani cứ nhảy tưng tưng lên.
"Ghê chưa ghê chưa, một lần được hai cái luôn, hên quá xá! Không ngờ có chuyện này luôn á. Tiện thể thì em nhận được 'Đánh Hiểm' và 'Cương Lực'. Cả hai đều là kỹ năng em muốn, kiểu này chắc sức tấn công tăng vọt luôn quá."
Có khi cái "Ác Vận" của tôi và "Thần Xui Xẻo" của Rani lại tạo ra hiệu ứng cộng hưởng tốt cũng nên. Có Freinir ở đây thì dù đối thủ có mạnh hơn một chút vẫn chiến tốt, đây có lẽ là một tổ đội hoàn hảo để trở nên mạnh mẽ hơn.
---
Tên: Soushi Okuno
Hạng: E
Cấp độ Mạo hiểm giả: 12
<Kỹ năng mới nhận>
Hệ Thể chất:
Thao Tác Cơ Thể 3
Đặc biệt:
Trọng Bạo 3, Nắm Giữ 1, Kháng Tê Liệt 1
Tên: Freinir
Hạng: E
Cấp độ Mạo hiểm giả: 8
<Kỹ năng mới nhận>
Hệ Thể chất:
Thao Tác Cơ Thể 1
Đặc biệt:
Ma pháp thuộc tính Sinh Mệnh 1, Kháng Độc 1
---
Hồi ức của Rani ~Tổ đội lý tưởng~
A~ Lại hỏng bét rồi.
Tại sao bọn này cứ mở mồm ra là than vãn thế nhỉ?
Đã chẳng mạnh mẽ gì cho cam, lại còn không chịu đi hầm ngục để cày cuốc, cứ nghỉ ngơi lười biếng rồi ngồi rên rỉ về chuyện làm mạo hiểm giả, thế mà hễ gặp chút nguy hiểm là lại đổ lỗi cho người khác.
Đã thế tên trưởng nhóm còn định lôi mình vào phòng hắn nữa chứ. Cái thói dê cụ lộ rõ mồn một thế kia thì ai mà thèm đi theo. Bộ hắn không biết tộc nhân thú nổi tiếng là cự tuyệt đàn ông yếu đuối sao? Đã yếu hơn mình mà còn tưởng bở là ăn được chắc.
Lại còn, khi nhận ra không thể thắng bằng sức mạnh thì quay ra bảo:
"Cái đồ sao chổi như mày cút khỏi tổ đội ngay!"
Hắn nói thế đấy.
Chuyện hắn định giở trò đồi bại với tôi rồi bị tôi đấm cho một trận, ai mà chẳng biết. Đúng là ngu không để đâu cho hết.
A~ Nhưng mà tính sao đây. Đây là lần thứ hai bị đuổi rồi. Hay là cứ hoạt động solo quách cho xong. Hoặc đi tìm đứa bạn thuở nhỏ đã làm mạo hiểm giả trước mình cũng được đấy nhỉ.
Đang vừa nghĩ ngợi vừa tìm kiếm một tổ đội trông có vẻ ổn ổn trước cửa Hội, tôi bắt gặp một bộ đôi hơi kỳ lạ. Một ông chú tầm bốn mươi tuổi và một cô bé nhỏ hơn tôi, tầm mười hai, mười ba tuổi.
Cha con thì nhìn chẳng giống nhau tẹo nào. Ông chú kia rõ ràng là dân thường, còn cô bé kia chắc là cựu quý tộc hay gì đó. Chẳng lẽ là tiểu thư quý tộc và hộ vệ sao? Nhưng ông chú kia nhìn chẳng có chút khí chất nào của hộ vệ cả.
Khi hai người đó đi ngang qua trước mặt, tôi thử ngửi mùi của họ. Tôi là người thú tộc Sói mà, chỉ cần ngửi mùi là biết đại khái đó là loại người nào. Dù vậy thì chuyện tôi gia nhập cái tổ đội cũ kia cũng là do không còn lựa chọn nào khác... nhưng giờ thì là hai người trước mắt này.
Ông chú kia tỏa ra một mùi hương cực kỳ mạnh mẽ. Nói sao nhỉ, cảm giác đơn thuần là rất mạnh ấy? Hình như bố tôi cũng có mùi giống thế này. Hồi đó còn bé quá nên tôi chẳng nhớ rõ lắm.
Còn cô bé kia thì đúng là có mùi quý tộc. Hoặc cũng có thể do tôi chưa ngửi thấy mùi đó bao giờ nên nghĩ thế thôi.
Nhưng điều tốt nhất là, trên người cô bé không có mùi của ông chú. Nhìn qua thì cô bé có vẻ thích ông chú kia, và có vẻ ông chú cũng không làm trò gì kỳ quặc với cô bé cả.
Tôi bám theo họ vào Hội, thấy hai người đang nói chuyện với chị nhân viên tiếp tân tên Mariane. Chị Mariane đó cũng nổi tiếng là người kỳ lạ, thế mà họ nói chuyện bình thường được với chị ta thì cũng thú vị đấy. Ông chú ăn nói cũng lịch sự, không có kiểu cố tỏ ra nguy hiểm, cảm giác cũng được phết.
Nghe lỏm câu chuyện thì biết được hạng mạo hiểm giả của hai người họ cũng là E giống tôi. Hơn nữa họ đang định nhận nhiệm vụ thảo phạt, thế là tôi quyết định không chần chừ mà bắt chuyện luôn.
Ông chú và cô bé... tổ đội của Soushi và Freinir, chính là tổ đội lý tưởng của tôi.
Hầu như ngày nào cũng vào hầm ngục, dù quái vật có xuất hiện nhiều do lỗi của tôi thì họ cũng chẳng gặp chút khó khăn nào, cứ thế bình thản hạ gục hết.
Thêm nữa, cái bài tập luyện đặc biệt mà Soushi nghĩ ra cũng ghê gớm lắm. Chỉ cần cử động cơ thể theo đúng lời anh ấy bảo thôi mà cảm giác kỹ năng cứ tăng vù vù. Đổi lại thì tập luyện cũng chẳng sướng ích gì, nhưng được mạnh lên thì còn kêu ca gì nữa.
Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên nhất khi vào đội của Soushi là vụ hai con Boss hầm ngục xuất hiện. Hạ xong nhận được tận hai kỹ năng, mà cả hai đều là thứ tôi đang thèm muốn. Soushi bảo là ngẫu nhiên thôi, nhưng trực giác của tộc Sói mách bảo tôi rằng chuyện này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên đâu.
"Có Rani ở đây quái vật ra nhiều hơn, vừa mạnh lên được lại vừa kiếm được nhiều tiền, toàn chuyện tốt thôi. May mà có Rani gia nhập tổ đội."
Có lần Soushi nói với tôi như vậy, làm tôi vui sướng cả người. Cái "Thần Xui Xẻo" của tôi mà lại được coi là tốt, trước giờ chưa từng có ai nói với tôi như thế cả.
"Đúng đúng, chuẩn luôn! Thế mà chẳng ai chịu hiểu cho em, nghĩ mà tức á."
"Có khi như họ mới là bình thường đấy."
"Vậy ý là tụi mình không bình thường hả?"
"Chắc chắn là môi trường 'Hắc ám' rồi."
Tôi chẳng hiểu từ "Hắc ám" nghĩa là gì, nhưng với tôi thì nghe nó chỉ toàn ý nghĩa tốt đẹp thôi. Vì cứ "Hắc ám" là sẽ mạnh lên được mà.
Với lại, mục tiêu của tôi là trở thành mạo hiểm giả mạnh nhất mà lị!
---
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
