Chương 1: Chuyển sinh và trở thành Mạo hiểm giả
Khi mở mắt ra, tôi thấy mình đang nằm trên bãi cỏ.
Trước mắt là bầu trời xanh ngắt, lác đác vài cành cây.
"Đau...... á, ui...... da."
Vừa nhổm người dậy, một cơn đau dữ dội chạy dọc toàn thân trong khoảnh khắc.
Theo ký ức ngay trước đó, lẽ ra tôi đang trên đường từ công ty về nhà.
Lê lết cơ thể mệt mỏi định bước xuống cầu thang, hình như lúc đó tim tôi đột nhiên đau nhói, tôi bước hụt chân trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê......
Nếu vậy thì đáng lẽ tôi phải đang nằm trên giường bệnh mới đúng, tại sao lại nằm ngoài trời thế này?
Trên người tôi vẫn nguyên bộ đồ công sở lúc đi làm về. Áo sơ mi, quần âu và cà vạt. À, cái túi đeo vai vẫn hay khoác đâu mất rồi? Trong túi quần cũng chẳng có gì. Mà khoan, không có điện thoại thì hơi căng đấy nhỉ?
Vừa suy nghĩ tôi vừa thử đứng dậy. Ngoài cơn đau lúc nãy ra thì cơ thể cử động bình thường. Lạ cái là chứng đau vai của tuổi tứ tuần đã biến mất hoàn toàn──
"Đây là đâu?"
Nơi tôi đang đứng là một thảo nguyên mà cả đời tôi chưa từng thấy bao giờ. Cỏ mọc cao đến mắt cá chân trải dài tít tắp. Xung quanh cây cối mọc thưa thớt, nhưng phía sâu bên trong có vẻ là một khu rừng rậm rạp.
Ngược hướng với khu rừng, cách đó một đoạn có một con đường đất trơ trọi. Đưa mắt nhìn theo con đường đó, phía xa xa có thể thấy một thị trấn, hay là làng nhỉ, đại loại là một khu dân cư. Nhìn từ xa cũng thấy những tòa nhà có kiến trúc chưa từng thấy ở Nhật Bản hiện đại.
"Có vẻ không phải là mơ rồi. Trước mắt cứ đi thử xem sao."
Cứ đứng đây cũng chẳng giải quyết được gì. Tôi bắt đầu bước về phía khu dân cư.
Vừa đi tôi vừa nhận ra, cơ thể mình khỏe khoắn một cách lạ thường.
Đừng nói là vai, đến đầu gối và lưng cũng đã rệu rã từ lâu, vậy mà giờ bước chân trên đường đất lại nhẹ tênh.
Nhắc đến đường xá, trên con đường tôi đang đi cũng có những người khác. Nhìn qua thì rõ ràng không phải người Nhật, nhưng cũng chẳng giống người nước nào mà tôi biết. Thoạt nhìn thì giống người phương Tây nhất, nhưng nét mặt không quá sâu, trông khá dễ gần với người Nhật.
Chỉ có điều trang phục của họ thì không "dễ gần" chút nào. Quần áo trông rõ là đồ cổ, ngay cả những người trông như dân thường cũng đeo dao găm hay những thứ rõ ràng là vũ khí bên hông.
Vài người trong số họ nhìn tôi chằm chằm. Cũng phải thôi, với họ thì một kẻ tay không tấc sắt, lại mặc bộ đồ chưa từng thấy bao giờ như tôi mới là kẻ lạc loài.
Rốt cuộc thì đây là đâu vậy?
Tôi thử lắng tai nghe cuộc trò chuyện của mấy gã trông như lữ khách. Những từ ngữ thốt ra từ miệng họ là thứ ngôn ngữ tôi chưa từng nghe bao giờ.
"......Ở Mekarinan thì Hiệp sĩ đoàn...... Hầm ngục bị phong tỏa một phần......"
"Thật hả? ......Nghe đồn hầm ngục đằng kia...... Mạo hiểm giả...... nhắm vào nước láng giềng......"
Nhưng kỳ lạ thay, chẳng hiểu sao tôi lại hiểu được ý nghĩa của những lời đó. Cứ như tiếng mẹ đẻ, tôi hiểu mà không gặp chút trở ngại nào.
Nhưng mà "Hiệp sĩ đoàn"? "Hầm ngục"? "Mạo hiểm giả"?
Mấy từ ngữ lọt ra từ miệng họ nghe sao mà thiếu thực tế.
Không, nói thẳng ra thì, nó làm tôi nhớ đến thế giới trong mấy cái game mà tôi hay chơi để trốn tránh đủ loại áp lực của cuộc đời──ví dụ như ly hôn, công việc hay quan hệ đồng nghiệp.
Chẳng lẽ vì muốn trốn tránh áp lực quá độ mà bộ não mệt mỏi của tôi tự tạo ra ảo giác này sao?
......Không thể nào. Dù có cố nghĩ như vậy, nhưng khung cảnh trước mắt, tiếng gió, mùi đất, cảm giác dưới lòng bàn chân, tất cả đều quá chân thực. Bảo là bị ném sang thế giới khác nghe còn thuyết phục hơn.
Mải suy nghĩ, tôi đã đến lối vào của khu dân cư──nói là lối vào nhưng thực ra chỉ có hai cái cột gỗ dựng đứng.
Khu dân cư đó là một thị trấn nhỏ với con đường uốn lượn từ cổng vào sâu bên trong, hai bên đường là những ngôi nhà hai tầng san sát.
Ngoài hai bên đường chính cũng có nhà cửa, chỉ tính những gì nhìn thấy được cũng phải đến năm mươi căn. Nếu ở Nhật thì không khí này gần giống một khu tập thể.
Chỉ có điều vẻ ngoài của nó mang đậm dấu ấn thời gian, mặt đường lát đá không đồng đều, nhà làm bằng gỗ với những bức tường trát vữa. Thú thật, nó y hệt mấy thị trấn vùng quê trong thế giới giả tưởng mà tôi từng thấy trên phim hay game.
Người qua lại trên đường, người trông coi sạp hàng ven đường cũng không khác mấy những người tôi gặp lúc nãy. Những bộ âu phục kiểu cũ may đo vụng về, kết hợp với túi rút hay dao găm đeo bên hông, trông họ đúng chất cư dân thế giới giả tưởng.
"Cái gì kia......"
Trong lúc nhìn quanh, mắt tôi bắt gặp một nhóm bốn nam nữ ăn mặc cực kỳ sặc sỡ.
Nói là "sặc sỡ" thì không đúng lắm, phải gọi là "vũ trang" mới chuẩn. Một gã đàn ông mặc giáp trụ, cầm vũ khí cán dài (theo kiến thức game thì là Halberd - Thương kích), một gã đàn ông vác cái khiên cao gần bằng người, một cô gái đội mũ rộng vành chóp nhọn kèm áo choàng và gậy phép, cùng một cô gái trông nhanh nhẹn mang theo cung tên. Trông hệt như một tổ đội mạo hiểm giả trong game nhập vai vậy.
Tuy nhiên, những món đồ họ mang trên người đều có dấu vết đã qua sử dụng, và bản thân họ cũng toát ra bầu không khí khác hẳn những người tôi gặp từ nãy đến giờ. Dù là một người Nhật Bản bình thường, tôi cũng cảm nhận rõ ràng rằng họ là những "người chiến đấu".
"......Chẳng lẽ mình thực sự đến thế giới giả tưởng như trong game hay phim ảnh rồi sao?"
Biết là chuyện hoang đường, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt thì chỉ còn cách nghĩ như vậy.
Tôi vừa quan sát xung quanh vừa đi dạo một vòng trên con đường lát đá.
Con đường này có vẻ là khu phố thương mại, xen kẽ giữa các nhà dân là lác đác những cửa hàng bán thực phẩm, quần áo và nhu yếu phẩm.
Trong số đó, thứ thu hút sự chú ý nhất là cửa hàng vũ khí và áo giáp. Những món vũ khí tỏa ra ánh sáng nguy hiểm mà ở Nhật Bản hiện đại tuyệt đối không thể thấy, càng làm tôi thấm thía sự kỳ lạ của hoàn cảnh mình đang gặp phải.
Mặt khác, bầu không khí của người đi đường khá ôn hòa. Đến lúc này tôi mới nhận ra, có một tỷ lệ khá lớn người dân có sừng hoặc tai thú trên đầu. Chắc là các chủng tộc khác thường thấy trong game, nhưng nhìn tận mắt quả thực vẫn thấy giật mình.
Nhân tiện thì tôi cũng thấy lác đác vài người giống nhóm mạo hiểm giả lúc nãy. Trang phục của họ rất đa dạng, nhưng điểm chung là đều toát ra vẻ khó gần.
Đi hết một vòng, tôi quay lại chỗ cổng.
"Là hiện thực...... rồi nhỉ."
Tôi buột miệng nói, nhưng chứng kiến cảnh tượng đến mức này thì buộc phải thay đổi tư duy thôi.
Có vẻ như tôi đã ngã cầu thang ở công ty và đến thế giới này. Ngay trước đó tôi cảm thấy đau nhói ở tim, có khi nào tôi đã chết ở thế giới cũ và chuyển sinh sang đây không chừng.
"Nếu vậy thì làm thế nào đây? Trước mắt phải nghĩ cách sinh tồn ở đây đã......"
Chấp nhận việc sống ở thế giới này là một chuyện, nhưng vấn đề đầu tiên nằm ở đó. Hiện tại tôi không một xu dính túi, đừng nói chỗ trọ, đến cái ăn còn không có.
Dù có làm thuê kiếm sống qua ngày, thì cái thị trấn nhỏ này có việc hay không cũng rất đáng ngờ. Mà kể cả có việc thì liệu họ có thuê tôi không.
Bị ném vào thế giới kỳ lạ thì cũng thôi đi, nhưng mới nước đầu đã chiếu bí thì chắc không đến nỗi thế chứ──
"Phải chăng cậu đang tìm Hội Mạo Hiểm Giả?"
Khi tôi đang suýt tuyệt vọng, một người cất tiếng gọi từ cách đó không xa. Nhìn bề ngoài thì đó là một người đàn ông lớn tuổi, có vẻ là cư dân thị trấn này.
"Dạ...... không...... À, cái Hội Mạo Hiểm Giả đó là gì vậy ạ?"
"Hử? Chẳng lẽ cậu mới 'Thức tỉnh' sao?"
"'Thức tỉnh'......?"
Thấy tôi ngơ ngác trước từ ngữ lạ lẫm, ông lão tiếp lời.
"Hừm, xem ra cái đó cậu cũng không rõ nốt. Chắc là bị đuổi khỏi ngôi làng nào đó mà chẳng biết cái gì chứ gì?"
"À~, vâng, đại loại thế ạ......"
Thú thật là tôi chả hiểu gì, nhưng muốn biết thêm thông tin nên cứ hùa theo đại.
"Vậy thì càng phải đến Hội Mạo Hiểm Giả. Đi theo ta."
"Vâng, tôi hiểu rồi."
Tôi hơi đắn đo một chút, nhưng thấy ông lão ra vẻ hiểu chuyện và nhiệt tình dẫn đường cũng không có ác ý gì, nên quyết định đi theo.
Dù sao thì cái tên "Hội Mạo Hiểm Giả" cũng gợi lên chút hình dung, chắc không đến nỗi bị đưa vào chỗ quái gở nào đâu.
"Cơ mà ở cái tuổi của cậu mà mới 'Thức tỉnh' thì ta chưa nghe bao giờ. Chặng đường phía trước chắc sẽ vất vả lắm, cố gắng lên nhé."
"Vâng...... cảm ơn ông."
Được ông lão an ủi, tôi bước đi trên phố. Nơi ông dẫn tôi đến là trước tòa nhà ba tầng mà lúc nãy tôi đã đi lướt qua.
"Đây là Hội Mạo Hiểm Giả của thị trấn này. Cậu cứ vào nói chuyện với cô bé lễ tân, họ sẽ hướng dẫn cậu phải làm gì tiếp theo. Thôi nhé, cố gắng đừng làm gì quá sức đấy."
Tôi cảm ơn ông lão, ông vừa đi vừa lẩm bẩm: "Trông mặt mũi nghiêm túc thế kia mà số khổ ghê......" rồi rời đi.
Vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng có vẻ vào Hội Mạo Hiểm Giả hỏi chuyện thì sẽ tìm được manh mối để sống ở thế giới này.
Tôi bước qua cánh cửa lớn đang mở toang, tiến vào bên trong Hội Mạo Hiểm Giả.
Tầng một của Hội Mạo Hiểm Giả là một sảnh chờ khá rộng.
Bên trái có bảng thông báo, trước bảng là hai nhóm mạo hiểm giả, bên phải là quầy tiếp tân với vài nhân viên đang đứng...... không khí y hệt như trong mấy game tôi từng chơi.
Tôi cứ thế bước trên sàn gỗ hướng về phía quầy tiếp tân.
Khi tôi lại gần, một nữ nhân viên trông chỉ khoảng mười tám đôi mươi ra tiếp đón.
"Xin chào. Anh cần giúp gì không ạ?"
"Xin chào. Tôi tên là Okuno Soushi. Chuyện là, tôi được người dân trong thị trấn bảo đến đây......"
"A, có phải anh là người mới 'Thức tỉnh' không ạ?"
"Xin lỗi, tôi cũng chưa hiểu rõ về cái 'Thức tỉnh' đó lắm."
"Tôi hiểu rồi, vậy tôi sẽ giải thích về hệ thống mạo hiểm giả từ đầu nhé. Mời anh qua bên này."
Cô ấy dẫn tôi di chuyển một cách trôi chảy đến quầy có ghế ngồi ở phía trong.
"Ưm, là anh Okuno Soushi đúng không ạ. Họ là Soushi phải không anh?"
"A, Okuno là họ."
Thế giới này, hay đất nước này nhỉ? Có vẻ ở đây họ đặt họ ở phía sau.
"Vậy anh Okuno, xin hãy nắm lấy tấm bảng này."
Làm theo lời cô ấy, tôi nắm lấy tấm kim loại thon dài mà cô nhân viên...... hay gọi là cô tiếp tân lấy ra.
Tấm bảng lập tức phát sáng màu đỏ nhạt ở một phần.
"Vâng, đã xác nhận xong. Anh Okuno chắc chắn là 'Người thức tỉnh'. Về cơ bản, 'Người thức tỉnh' ở tất cả các quốc gia trên lục địa này đều có nghĩa vụ hoạt động như một 'Mạo hiểm giả'."
"Hả......"
"A, xin lỗi. Anh cũng không biết về 'Thức tỉnh' nhỉ, vậy tôi sẽ giải thích từ đầu nhé."
Nói rồi, cô ấy bắt đầu giải thích.
Tóm tắt lại thì:
* "Thức tỉnh" là việc một người bình thường có thể sử dụng sức mạnh to lớn gọi là "Skill" (Kỹ năng).
* Điều kiện phát sinh "Thức tỉnh" hoàn toàn chưa được biết rõ. Nó xuất hiện với tỷ lệ thấp ở cả nam và nữ, thường xảy ra trong độ tuổi từ mười lăm đến hai mươi lăm.
* Người đã "Thức tỉnh" bắt buộc phải trở thành "Mạo hiểm giả" ít nhất một lần.
* "Mạo hiểm giả" là những người lấy việc chiến đấu với quái vật làm nghề sinh nhai, và phần lớn hoạt động tại các "Hầm ngục" (Dungeon).
Đại khái là vậy.
Nói một cách dễ hiểu (dù có thể hơi sai lệch), thì tóm lại tôi đã bị ném vào thế giới này với tư cách là nhân vật người chơi trong một game nhập vai.
Vừa cố gắng chấp nhận tình cảnh hiện tại, tôi vừa đặt câu hỏi cho cô tiếp tân.
"Tôi bị ném ra đây với mỗi bộ đồ trên người, giờ tôi nên làm gì đây?"
"Vâng, cũng có nhiều người gặp trường hợp như vậy, nên Hội có chính sách cho vay vốn ạ. Phương thức hoàn trả sẽ là trừ dần một khoản nhất định vào thù lao anh Okuno kiếm được, nếu anh đồng ý thì có thể đăng ký ạ."
"Ra là vậy, thế thì tốt quá."
Xem ra đãi ngộ còn tốt hơn con cháu dũng sĩ trong mấy cái game ngày xưa nhiều.
Tôi hỏi thêm cô tiếp tân vài điều, nhận tấm "Thẻ Mạo Hiểm Giả", và cuối cùng vay một khoản tiền rồi rời khỏi Hội.
Hôm đó, tôi làm theo hướng dẫn dành cho người mới tại Hội Mạo Hiểm Giả để mua sắm dụng cụ, và quyết định trọ lại tại nhà trọ rẻ hơn trong hai cái nhà trọ ở thị trấn này (nghe nói tên là Torson). Nếu không vay được tiền ở Hội thì khéo tôi phải ngủ chuồng ngựa rồi, may thật.
Phòng trọ đơn sơ chỉ có mỗi một cái giường, nhưng vẫn tốt chán so với ngủ ngoài đường. Nghe nói ngoài thị trấn còn có chó hoang với trộm cướp nữa.
Tôi ngồi xuống chiếc giường cứng ngắc, kiểm tra lại đống đồ vừa mua hôm nay.
Ba lô, dao ngắn, bình nước, lương khô, tấm vải thay cho khăn tắm, một cây chùy kim loại độ dài vừa phải để dùng một tay, một chiếc khiên nhỏ cũng dùng một tay, và một cái mũ trông như nửa cái mũ bảo hiểm.
Món nào trông cũng cổ lỗ sĩ đến mức tôi tưởng là đồ cổ, nhưng ở thế giới này thì thế là bình thường.
"Nhưng mà vũ khí...... à."
Khỏi phải nói, là một người Nhật hiện đại, tôi chưa bao giờ cầm vũ khí thật sự.
Ví dụ như cây chùy bằng kim loại này...... ông chú bán vũ khí bảo người mới dùng cái này là tốt nhất, quả thực cảm giác nếu bị thứ này đập trúng thì không xong đâu.
Nói ngược lại, từ giờ tôi phải dùng thứ vũ khí này để đập chết những con quái vật chưa từng thấy bao giờ, nghĩ đến đó thôi mà cảm giác bất an ập đến không sao cản nổi.
Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, bản thân việc bị ném đến thế giới này đã là nguồn gốc của mọi sự bất an rồi.
"Hôm nay cứ ăn cơm rồi ngủ đã."
Tôi cất đồ vào ba lô, xách túi xuống nhà ăn ở tầng một.
Nhà ăn đã kín khoảng sáu phần. Nghe nói khách trọ ở đây chủ yếu là thương nhân hoặc mạo hiểm giả, nhìn qua thì thấy tỷ lệ khoảng 50-50. Đặc biệt là mạo hiểm giả, nhìn qua là biết toàn lính mới, tức là giống tôi. Điểm khác biệt là họ đều đi cùng đồng đội.
Tôi ngồi vào một bàn trống, gọi món với bà chủ trọ rồi ngồi đợi cơm.
"Này ông chú, mạo hiểm giả hả?"
Thấy tôi ngồi không, một cậu thanh niên khoảng chưa đến hai mươi tuổi cất tiếng hỏi. Má cậu ta đỏ bừng, chắc là do có chút men rượu.
"À, ừ."
"Hê, tuổi đó mà làm mạo hiểm giả thì hiếm đấy. Nhỉ mọi người?"
Cậu ta quay sang hỏi, đám bạn cùng bàn...... cũng toàn nam nữ chưa đến hai mươi...... gật đầu vẻ không quan tâm lắm.
Nhìn thái độ đó thì có vẻ cậu thanh niên này thuộc kiểu cứ say vào là thích cà khịa người khác.
"Thế, ông chú có mạnh không...... mà chắc là không rồi. Mạnh thì đã không trọ ở cái nhà trọ này."
"Vậy sao?"
"Chứ còn gì nữa, mạnh thì kiếm được nhiều tiền, có tiền thì ở trọ xịn, đúng không nào."
"Ra là vậy. Thế còn cậu thì sao? Tôi nhìn cậu có vẻ mạnh đấy."
Với người say thì cứ nịnh là tốt nhất...... nhưng cũng một phần là cậu ta trông mạnh hơn tôi thật.
Chiều cao thì không khác mấy, nhưng bắp tay to hơn hẳn một vòng. Đồ đạc trên người cũng có vẻ đã qua sử dụng nhiều.
"Hả? Vẫn chưa ăn thua đâu. Mới hạng E thôi mà. Chỉ là thoát kiếp tân binh thôi."
"Cậu hạng E, tức là hạng mạo hiểm giả khó lên hơn tôi tưởng tượng nhiều nhỉ."
Nghe tôi nói vậy, có vẻ hiểu đó là lời khen khéo, cậu thanh niên tỏ vẻ vui sướng.
"Haha, cũng đúng. Lên được E cũng mất hai tháng đấy, nhưng thế này là nhanh rồi. Ông chú cũng cố lên nhé."
Nói xong có vẻ thỏa mãn, cậu ta vui vẻ quay lại bàn của nhóm mình. Cô bé có vẻ là đồng đội của cậu ta cúi đầu xin lỗi tôi, xem ra nhóm mạo hiểm giả này cũng biết điều hơn tôi tưởng.
Cơ mà, hạng mạo hiểm giả à. Theo lời cô tiếp tân, mạo hiểm giả có hạng từ F đến A, dựa vào thành tích mà thăng hạng. Tôi là tân binh hạng F, nếu cố gắng thì ba tháng sẽ lên được E. Vậy thì cậu ta đúng là ưu tú thật.
"Của anh đây."
Bà chủ trọ mang đồ ăn ra.
Có vẻ là món rau củ hầm thịt. Đưa lên miệng nếm thử, hương vị vừa lạ vừa quen.
Dù sao thì vị cũng hơi nhạt nhưng không tệ. Là người Nhật, đồ ăn ảnh hưởng trực tiếp đến động lực sống mà. Khoản ăn uống ở thế giới này có vẻ ổn, thật may quá.
Mặt trời lặn thì đi ngủ, mặt trời mọc thì bắt đầu hoạt động.
Ở thế giới thiếu ánh sáng về đêm này, lối sống đó là điều hiển nhiên. Mà chuyện này thì hồi trước (kiếp trước?) tôi hay đi cắm trại nên cũng không thành vấn đề.
Sáng sớm tôi ăn cơm xong, việc đầu tiên là đi đến cái gọi là "Hầm ngục" mà hôm qua đã tìm hiểu. Quanh thị trấn Torson này có ba hầm ngục, trong đó hai cái là hạng F, một cái hạng D.
Hạng của hầm ngục tương ứng với hạng của mạo hiểm giả, mạo hiểm giả hạng F được khuyến khích vào hầm ngục hạng F. Tuy nhiên cần lưu ý là cụm từ "Khuyến khích mạo hiểm giả hạng F" về cơ bản có nghĩa là "Khuyến khích tổ đội mạo hiểm giả hạng F". Một tổ đội thường có từ ba đến năm người, nên nghĩa là "Hầm ngục hạng F cần ba mạo hiểm giả hạng F trở lên lập nhóm để vào".
Thế nên hôm nay tôi chỉ định đi xem thôi chứ không vào. Vốn dĩ tôi còn chưa biết kỹ thuật chiến đấu với quái vật, đến cái chùy còn chưa vung cho ra hồn nữa là.
Ra khỏi thị trấn, đi theo biển chỉ dẫn khoảng một tiếng đồng hồ, tôi thấy một tảng đá khổng lồ giữa thảo nguyên. Trên tảng đá có một cái lỗ lớn, đó chính là lối vào hầm ngục.
Quanh lối vào đã có vài nhóm mạo hiểm giả đang kiểm tra trang bị. Nhìn kỹ thì thấy cả nhóm của cậu thanh niên hôm qua ở nhà ăn. Họ là hạng E, sao lại vào hầm ngục hạng F nhỉ, chắc là có lý do gì đó.
Định ra hỏi chuyện nhưng nghĩ lại họ đang chuẩn bị chiến đấu. Biết đâu họ đang căng thẳng sát khí đằng đằng nên thôi.
Trong lúc tôi đứng nhìn từ xa, tất cả các nhóm ở đó đều đã đi vào hầm ngục.
"Ngó qua chút xem sao."
Lát nữa tôi định tập vung chùy, nhưng ngó qua nơi mình sắp chiến đấu thì tập luyện cũng sẽ hiệu quả hơn.
Tôi lại gần tảng đá khổng lồ, nhìn vào cái lỗ rộng khoảng ba mét vuông. Bên trong có vẻ là hang động đá. Con dốc thoai thoải dẫn xuống lòng đất. Phía sâu bên trong tỏa ra ánh sáng mờ ảo, đây là một trong những bí ẩn của hầm ngục. Nhờ thế mà không cần đuốc, đỡ cho mạo hiểm giả bao nhiêu.
"Này, không vào thì tránh ra."
Ái chà, có nhóm mới đến. Tôi vội xin lỗi cậu thanh niên to con vừa lên tiếng rồi rời khỏi đó.
Được rồi, xem xét xong rồi, giờ tìm chỗ nào vắng người để vận động tay chân chút nào.
Tôi quay ngược từ hầm ngục về phía thị trấn, đi vào một khu rừng nhỏ nằm tách biệt khỏi con đường chính. Tất nhiên là để tập vung chùy.
Hồi trẻ bị lôi đi tham gia giải bóng chày của công ty tôi mới biết, người mới đến cái gậy bóng chày còn không vung nổi cho ra hồn. Cầu thủ chuyên nghiệp còn phải tập vung gậy, chuyện đó là đương nhiên, nhưng với kẻ lười vận động như tôi thì đó là một trải nghiệm kinh ngạc. Thế nên chuyện chưa tập tành gì mà đòi thực chiến là không thể nào, tôi quyết định ít nhất cũng phải tập vung chùy cho quen tay.
Hạ ba lô xuống, tôi cầm lấy cây chùy.
Một thanh kim loại, đầu gắn mấy miếng kim loại góc cạnh.
Tôi thử vung vài cái. Lạ thay, tôi không cảm thấy nặng lắm. Cơ thể chuyển động mượt mà hơn trước rất nhiều. Cây chùy vung xuống xé gió tạo ra tiếng vút, quả thực chỉ thế thôi cũng cảm thấy sức phá hoại ghê gớm rồi.
Tôi cứ thế say sưa vung chùy liên hồi. Cơ thể vốn dĩ đã rệu rã, nay bỗng sung sức đến lạ thường. Có lẽ đây chính là hiệu quả của cái gọi là "Thức tỉnh".
Không biết tôi đã vung bao nhiêu trăm lần, đột nhiên một cảm giác kỳ lạ bao trùm lấy cơ thể. Cây chùy mà trước đó tôi phải dồn sức mới vụt xuống được, giờ đây lại có thể điều khiển nhẹ nhàng, tự nhiên. Không phải kiểu quen tay dần dần, mà là một cảm giác rất giống trong game, như thể vừa lên cấp và các chỉ số đột ngột thay đổi vậy.
"Ra là thế, đây chính là cảm giác 'lĩnh hội kỹ năng' sao."
Tuy nhiên, hiện tượng này thực ra tôi đã biết trước. Chẳng có gì bí mật cả, nó được viết rành rành trong cuốn hướng dẫn mạo hiểm giả của Guild.
Con người sau khi "Thức tỉnh", nhờ tích lũy kinh nghiệm, có thể nhận được những năng lực đặc biệt gọi là "Kỹ năng". Nó hoàn toàn khác với việc người thường luyện tập để giỏi lên, mà giống như "sức mạnh được thần linh ban tặng" hơn.
Nói theo ngôn ngữ game, có lẽ giờ tôi đã nhận được kỹ năng "Chùy 1".
"Nhưng mà cái này... tuyệt thật đấy."
Tôi tiếp tục vung chùy. Trong đầu hình dung ra đối thủ, tôi nhắm vào các bộ phận khác nhau từ nhiều góc độ để tấn công. Rõ ràng là những động tác tôi chưa từng làm bao giờ, vậy mà cơ thể lại chuyển động tự nhiên như thể đã luyện tập hàng năm trời.
Điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là dù đã vung cây chùy nặng trịch cả trăm lần, thể lực của tôi vẫn chưa cạn kiệt. Ngẫm lại cả đời mình, chưa bao giờ sức mạnh cơ bắp hay chức năng tim phổi của tôi lại tốt đến mức này. Nhờ vậy mà tôi thấy phấn khích, cứ thế tiếp tục tập vung chùy thêm khoảng một tiếng nữa lúc nào không hay.
Đang định bụng thôi nghỉ... thì đợt lên cấp thứ hai ập đến.
Tôi tự ghi nhớ trong đầu là "Chùy 2". Nghe nói có cách để kiểm tra kỹ năng đã học, nhưng ở thị trấn Torson này lại không có phương tiện đó.
"Chà, vậy thì thử luôn các kỹ năng khác xem sao."
Sau khi xác nhận đường chùy đã trở nên sắc bén hơn, tôi bắt đầu chuyển sang bài huấn luyện tiếp theo.
***
Hôm đó, tôi dành cả ngày để thử nghiệm đủ thứ cho đến khi mặt trời lặn.
Trở về nhà trọ, tôi ăn xong bữa tối rồi nằm dài trên giường. Quả nhiên toàn thân đã tích tụ kha khá mệt mỏi.
Đổi lại cho sự mệt mỏi đó, những kỹ năng tôi nhận được bao gồm:
Tên: Soushi Okuno - Hạng F
Hệ Vũ khí:
Chùy 2 | Dao găm 1
Hệ Phòng cụ:
Buckler 1
Hệ Thể chất:
Thể lực 2 | Sức mạnh 2 | Tốc độ chạy 2 | Sức bật 2 | Phản xạ 2
Hệ Giác quan:
Thị giác 1 | Thính giác 1 | Khứu giác 1 | Xúc giác 1 | Thị lực động 1
Cảm nhận hiện diện 2
Hầu hết kỹ năng đều đúng như tên gọi, riêng "Buckler" là chỉ loại khiên nhỏ. Tôi cứ cầm khiên, dồn sức và tưởng tượng cảnh đỡ đòn của đối phương thì học được.
"Cảm nhận hiện diện" là kỹ năng cảm nhận khí tức của động vật. Tôi đi sâu vào rừng tìm kiếm thú hoang hay côn trùng, dần dần tự nhiên biết được vị trí của chúng và thế là lĩnh hội thành công. Theo sách hướng dẫn, đây là kỹ năng cần thiết để không bị quái vật tập kích bất ngờ, nên tôi nhất định muốn có nó.
Dù sao cũng đã tốn mất một ngày, nhưng với tôi thì thu hoạch khá lớn. Không chỉ là những kỹ năng thực tế đạt được, mà việc nắm bắt bí quyết "luyện tập có ý thức về kỹ năng muốn học sẽ đạt hiệu quả cao" cũng là một phát hiện quan trọng. Với người được giáo dục ở Nhật Bản hiện đại thì chuyện này nghe có vẻ hiển nhiên, nhưng trong sách hướng dẫn mạo hiểm giả lại không hề đề cập đến. Có thể đây là thường thức ai cũng biết, hoặc cũng có thể là một phát hiện kiểu "quả trứng Columbus" không chừng.
Thôi, giờ có nghĩ ngợi cũng chẳng để làm gì. Dù sao tôi cũng chỉ là lính mới ngày thứ hai ở dị giới. Tạm thời ngày mai tôi sẽ tập luyện thêm một ngày nữa, rồi ngày kia sẽ thử vào hầm ngục.
Nếu được thì lập tổ đội vẫn tốt hơn, nhưng tôi khá ngại việc đột ngột kết giao sâu sắc với người ở thế giới khác biệt về văn hóa và tập tục. Tôi đã lăn lộn ngoài xã hội đủ lâu để biết rằng rủi ro từ các mối quan hệ giữa người với người là cao nhất.
Thực ra lúc ăn tối tôi có hỏi chuyện cậu thanh niên kia, nghe nói ở những tầng nông của hầm ngục đó thì đi một mình cũng không đến nỗi quá nguy hiểm. Khi nói qua về chuyện kỹ năng, cậu ta bảo chỉ cần cấp độ kỹ năng vũ khí là 1 thì cũng đủ dùng rồi, nên tôi luyện thêm một ngày nữa chắc là ổn thôi.
Chỉ là cậu ta dặn "Nhớ phải mang theo thuốc hồi phục đấy", nên tôi sẽ mua sẵn. Có vẻ cậu thanh niên đó là người khá tốt.
Mải suy nghĩ miên man, ý thức của tôi dần chìm vào giấc ngủ.
***
Chà, sáng ngày thứ ba ở dị giới.
Hôm nay tôi cũng ăn sáng ngay đầu giờ rồi đi đến bãi tập (tạm thời) hôm qua.
Để khởi động ngày mới, tôi thử dùng chùy đập vào một cái cây khá to, kết quả là thân cây bị khoét mất một nửa. Nghĩ thế nào thì đây cũng không phải uy lực mà con người bình thường có thể tạo ra. Nghĩ đến việc đây là sức mạnh của mạo hiểm giả đã "Thức tỉnh", tôi thấy cũng phải thôi khi họ bị bắt đi tiêu diệt quái vật. Dù tôi vẫn chưa biết quái vật mạnh đến cỡ nào.
Nào, hôm nay tôi sẽ cố gắng nâng các kỹ năng hôm qua lên thêm 1 cấp nữa.
Thế là tôi thực hiện một lượt các bài tập từ chạy bộ, chạy nước rút, bật nhảy cho đến vung vũ khí.
Đến quá trưa một chút, ngoại trừ "Cảm nhận hiện diện", các kỹ năng hôm qua đều đã tăng thêm 1 cấp... nhưng tôi có cảm giác nó tăng hơi dễ quá. Sách hướng dẫn không ghi rõ tần suất tăng cấp là bao nhiêu. Chắc hôm nào phải hỏi thử các mạo hiểm giả tiền bối xem sao. Không biết họ có chịu chỉ cho không nữa.
Cuối cùng, tôi đi sâu vào trong rừng để luyện "Cảm nhận hiện diện". Kỹ năng này dường như là sự mở rộng của ngũ quan như thị giác, thính giác, khứu giác, xúc giác, hay nói đúng hơn là sự tổng hợp của chúng. Có lẽ nó là năng lực cảm nhận những thay đổi nhỏ của môi trường để lờ mờ đoán biết vị trí của động vật. Cảm giác giống như một tri giác mơ hồ rằng có thứ gì đó đang ở vị trí cách đây vài mét.
Vừa đi trong rừng, tôi vừa tập trung ý thức để dò tìm sự hiện diện của thú nhỏ hay côn trùng lớn.
Hừm, có cái gì đó trên mặt đất cách đây khoảng năm mét. Cảm giác thon dài nên chắc là rắn. Trên cây có con thú nhỏ, chắc là loài giống sóc tôi thấy hôm qua. Con đó hễ lại gần là nhảy sang cây khác chạy mất. Cách hai mươi mét phía trước có một con thú lớn... cỡ con chó... lợn rừng, hay là chó hoang!?
Chưa kịp nghĩ là nguy to, con thú đó đã gầm lên một tiếng "Gàooo" sắc lạnh rồi lao bổ từ giữa lùm cây về phía này. Trông giống chó nhưng cấu tạo cơ thể lại sai lệch một cách kỳ dị. Nửa thân trên phát triển quá mức, nanh nhọn từ miệng chĩa ngược lên trên.
Nếu tôi nhớ không nhầm trong sách hướng dẫn, đó là con quái vật tên là "Boar Wolf".
Chạy lên cây... Chết tiệt, chân tôi cứng đờ không nhúc nhích được.
Con Boar Wolf đã ở ngay trước mắt. Chỉ còn cách nghênh chiến. Tôi giương chiếc Buckler lên và hạ thấp trọng tâm.
Gàooo!
Khoảnh khắc va chạm, tôi đẩy mạnh chiếc Buckler bên tay trái ra, đồng thời tung chùy tới.
Chẳng còn bài bản luyện tập gì sất. Tôi hoảng loạn và chỉ có thể thực hiện động tác như muốn đẩy văng con quái vật ra.
Một cú va chạm kinh hoàng dội vào nửa thân trái tôi. Nhờ cú đẩy đó mà tôi tránh được cú húc trực diện, nhưng vẫn bị hất văng đi khoảng hai mét.
Tầm nhìn chao đảo, nhưng tôi biết giờ không phải lúc nằm đấy. Tôi bật dậy ngay lập tức, và quả nhiên con Boar Wolf vẫn lù lù trước mặt.
Trong khoảnh khắc, tôi vung chùy nhắm thẳng vào mặt nó theo phản xạ.
Cảm giác nặng trịch truyền đến từ đầu chùy, cùng lúc đó tiếng kêu "Éccc" vang lên. Nhìn kỹ thì vùng mắt của con Boar Wolf đã bị lõm vào. Có vẻ cú đánh may mắn đã trúng đích.
Con Boar Wolf loạng choạng tại chỗ. Thấy nó bắt đầu vùng vẫy loạn xạ, tôi vung chùy bổ xuống.
Rất khó để đánh trúng đích một mục tiêu đang di chuyển dữ dội. Nhưng lạ thay, mỗi lần vung chùy, đầu óc tôi lại trở nên lạnh lùng hơn.
Đúng rồi. Bình tĩnh, bình tĩnh nào. Quan sát kỹ chuyển động của đối thủ. Đừng nhắm vào chỗ hiểm ngay. Đầu tiên là chân.
Một cảm giác kỳ lạ. Một kẻ chưa từng đánh đấm ai như tôi mà lại có thể bình tĩnh đến thế trong tình huống này sao?
Tôi vung chùy chéo xuống. Tiếng va chạm ướt át vang lên. Đúng như dự tính, chân trước của con Boar Wolf bị nghiền nát.
Tôi dồn toàn lực bổ chùy xuống đầu con Boar Wolf đang ngã gục. Đầu nát bấy một nửa, con quái vật giật nảy lên một cái rồi ngừng bặt mọi cử động như thể bị ngắt pin.
"Xong... rồi hả?"
Vừa an tâm vừa kiệt sức, tôi quỵ một gối xuống, dùng cây chùy làm gậy chống để đỡ lấy thân trên.
Con Boar Wolf không còn nhúc nhích dù chỉ một chút. Có vẻ tôi đã hạ được nó thật rồi.
"Chẳng phải bảo quái vật không xuất hiện ở quanh đây sao..."
Sách hướng dẫn chắc chắn đã viết thế. Rằng ở khu vực này quái vật chỉ xuất hiện trong hầm ngục. Chính vì thế tôi mới dám luyện tập ở chỗ này.
"Ư... Đau... Chết dở."
Mặt ngoài đùi trái của tôi bị rách một đường khá sâu. Chắc là bị nanh nó quẹt trúng lúc húc. Tôi lấy bình nước từ trong túi đeo lưng ra rửa vết thương.
"Phải rồi... dùng thuốc hồi phục..."
Tôi nhớ ra sáng nay đã mua hai lọ thuốc hồi phục theo lời khuyên của cậu thanh niên. Tôi lấy một lọ, mở nắp và đổ dung dịch lên vết thương. Ông cụ chủ tiệm đạo cụ đã dặn dùng như thế.
"Xót thật..."
Đang tự hỏi không biết hiệu quả đến đâu... thì tôi thấy vết thương liền lại như một đoạn băng video tua ngược. Cứ như thuốc tiên vậy. Chỉ một phút sau, ngoại trừ vết rách trên quần âu, mọi thứ đã hoàn toàn trở lại bình thường.
"Hà, sống rồi."
Tôi buông người ngồi bệt xuống đất.
Giờ nhìn lại mới thấy con Boar Wolf này to thật. Chắc cũng phải cỡ con chó ngao. Vậy mà tôi lại đánh thắng được thứ này cơ đấy.
"Chà, hình như nếu hạ quái vật bên ngoài hầm ngục thì phải mang xác về nguyên con nhỉ."
Tôi từ từ nhớ lại những việc cần làm tiếp theo.
Quái vật nếu bị hạ trong hầm ngục thì sẽ biến mất, chỉ để lại một phần nguyên liệu, hay nói đúng hơn là bị hầm ngục hấp thụ.
Nhưng nếu hạ ở ngoài hầm ngục – nói theo kiểu game là trên Field – thì xác chết sẽ còn nguyên vẹn.
Trường hợp đó xác quái vật có rất nhiều công dụng, nhưng bù lại phải tự mình vận chuyển cái xác.
Tôi nghỉ khoảng năm phút rồi đứng dậy, thử vác con Boar Wolf lên.
Trông thì có vẻ nặng gần cả tạ, nhưng tôi hầu như không cảm thấy sức nặng. Chắc là nhờ cơ thể được cường hóa sau khi "Thức tỉnh" và các kỹ năng như "Sức mạnh".
"Coi như đây là công việc đầu tiên với tư cách mạo hiểm giả đi."
Tôi cứ thế vác con quái vật đi bộ về phía thị trấn Torson.
***
Khi tôi vác nguyên con Boar Wolf bước vào Guild Mạo hiểm giả, cô nhân viên lễ tân tròn mắt ngạc nhiên rồi hướng dẫn tôi ra khu vực gọi là lò mổ nằm phía sau Guild.
Người dân trong thị trấn cũng nhìn tôi chằm chằm đầy kinh ngạc, có vẻ việc quái vật xuất hiện trên Field ở vùng này đúng là hiếm thật.
Vậy tại sao lại có lò mổ... tôi hỏi cô lễ tân thì được trả lời là "Không phải là hoàn toàn không xuất hiện", xem ra tôi chỉ đơn giản là đen đủi thôi.
"Ưm, anh là Okuno đúng không ạ? Nhân viên của chúng tôi sẽ tiến hành xẻ thịt, phiền anh chờ một lát. Đây là thẻ số, anh vui lòng giữ cẩn thận nhé."
Sau khi tôi đặt con Boar Wolf lên bàn mổ, cô lễ tân đưa cho tôi một tấm thẻ gỗ và nói.
"Xin lỗi, cô cho tôi hỏi con mồi này sẽ được xử lý thế nào vậy?"
"À, vâng. Con Boar Wolf này sẽ được nhân viên bên em xẻ thịt. Boar Wolf có nhiều bộ phận sử dụng được, nên bọn em sẽ xem xét tình trạng từng loại nguyên liệu để định giá, sau đó sẽ mua lại từ anh dựa trên giá đó. Bọn em cũng sẽ trừ một phần vào khoản nợ anh vay hôm trước ạ."
"Ra là vậy. Tiện thể cho tôi hỏi ước chừng được khoảng bao nhiêu?"
"Ưm, để xem nào... Boar Wolf thì chắc được khoảng bảy mươi vạn Rom đấy ạ."
"Số tiền cũng khá đấy chứ."
Khoản tiền tôi vay hôm trước là ba mươi vạn Rom (Rom là đơn vị tiền tệ của nước này). Về giá trị tiền tệ thì cảm giác có thể quy đổi gần như ngang giá với yên Nhật.
Tôi không biết ở Nhật một con lợn rừng giá bao nhiêu, nhưng bảy mươi vạn thì có vẻ không tệ chút nào.
"Vì ở vùng này quái vật xuất hiện ngoài hầm ngục thực sự rất hiếm. Đặc biệt là thịt có nguồn gốc ngoài hầm ngục đôi khi còn được coi là đặc sản nữa."
"Ồ, vị khác nhau sao?"
"Hình như là vậy ạ. Em mới chỉ ăn thịt trong hầm ngục nên cũng không rõ lắm."
Cô lễ tân cười gượng. Ra thế, ở thế giới này cũng không thoát khỏi sự phân biệt giàu nghèo. Có vẻ đất nước này là một xã hội đẳng cấp theo chế độ quân chủ.
"Mà anh Okuno mới làm mạo hiểm giả được ba ngày thôi nhỉ. Vậy mà một mình săn được Boar Wolf thì giỏi thật đấy. Trước đây anh từng làm lính hay gì đó ở đâu sao?"
"Hả? Không, chỉ là... nói sao nhỉ, thương nhân chăng? Ít nhất thì chẳng liên quan gì đến chiến đấu cả."
"Hả? Vậy chắc là anh có khiếu làm mạo hiểm giả rồi. Cố gắng lên nhé."
"Cảm ơn cô. Vậy tôi sẽ vừa đọc lại sách hướng dẫn vừa chờ xẻ thịt xong nhé."
Cảm ơn cô lễ tân xong, tôi đi về phía phòng tư liệu, nơi mà các mạo hiểm giả ít khi lui tới.
***
Rốt cuộc tôi nhận được bốn mươi lăm vạn Rom rồi trở về nhà trọ. Số tiền ít hơn dự tính là do tôi đã trả hết toàn bộ khoản vay.
Trên đường về, tôi bổ sung thêm thuốc hồi phục, sau đó mua một chiếc quần dài thay cho cái quần âu đã bị rách. Vì quần âu là loại vải hiếm nên cửa hàng quần áo đã thu mua lại với giá khá hời. Quả thực so với vải vóc ở thế giới này thì vải của Nhật Bản hiện đại trông có vẻ đắt tiền thật.
Ngoài ra, để chuẩn bị cho chuyến đi hầm ngục ngày mai, tôi quyết định sắm thêm đồ phòng hộ. Tôi ghé vào cửa hàng giáp trụ, đặt mua giáp ngực, găng tay sắt và giáp ống chân. Vì chỉ cần điều chỉnh dây đai cố định nên họ bảo sáng mai là có thể lấy được.
Giờ thì, nằm duỗi người trên giường, tôi có chút băn khoăn.
Tôi cảm thấy năng lực cơ thể mình dường như đã tăng lên một bậc so với sáng nay.
Lúc vác con Boar Wolf tôi cũng đã cảm thấy rồi, dường như có sự thay đổi trước và sau trận chiến.
"Giống như lên cấp ấy nhỉ?"
Sách hướng dẫn đúng là có viết "Mạo hiểm giả sẽ mạnh lên qua chiến đấu", nhưng tôi cứ tưởng là nói về kỹ năng. Có lẽ cơ thể cũng được cường hóa theo một cách khác.
Xem ra cái gọi là "Thức tỉnh" mang lại cho con người rất nhiều ân huệ. Nếu kết hợp với kỹ năng mà cứ mạnh lên mãi, thì chẳng phải sẽ trở thành siêu nhân sao. Ngay cả hạng F như tôi còn có thể hạ gục con quái vật kia trong trận đấu tay đôi. Nghĩ vậy thì những mạo hiểm giả hạng D trong thị trấn này có lẽ đã thoát khỏi phạm trù con người rồi cũng nên.
Nhắc mới nhớ, nghe nói mạo hiểm giả nếu dùng sức mạnh đó gây hại cho người khác mà không có lý do chính đáng sẽ bị phạt rất nặng. Cũng phải thôi. Những kẻ sở hữu sức mạnh này mà sa vào tội phạm thì hậu quả khôn lường. Không, nghĩ ngược lại thì chắc chắn sẽ có những kẻ muốn lợi dụng nó. Chuyện này tôi phải cảnh giác mới được.
Dù sao thì, kết quả của buổi tập luyện và trận chiến hôm nay, tôi ước tính các kỹ năng đạt được như sau:
Tên: Soushi Okuno - Hạng F - Cấp độ Mạo hiểm giả 2
Hệ Vũ khí:
Chùy 3 | Dao găm 2
Hệ Phòng cụ:
Buckler 2
Hệ Thể chất:
Thể lực 3 | Sức mạnh 3 | Tốc độ chạy 3 | Sức bật 3 | Phản xạ 3
Hệ Giác quan:
Thị giác 2 | Thính giác 2 | Khứu giác 2 | Xúc giác 2 | Thị lực động 2
Cảm nhận hiện diện 3
Hệ Tinh thần:
Điềm tĩnh 1
Giả định là tôi đã lên cấp sau trận chiến với Boar Wolf. Kỹ năng thì chắc đã tăng 1 cấp nhờ luyện tập. Việc đột nhiên trở nên bình tĩnh trong chiến đấu có lẽ cũng là một kỹ năng. Tạm thời tôi cứ giả định đó là kỹ năng "Điềm tĩnh".
Nhưng cứ suy nghĩ thế này, tôi lại có cảm giác như mình đang gặp ác mộng vậy. Thế nhưng cơn đau từ vết thương và cảm giác khi đập vào con Boar Wolf khẳng định rằng đó chỉ là cảm thán vẩn vơ.
Thật tình, người ta hay nói đời không biết trước chữ ngờ, nhưng chắc hiếm có ai rơi vào tình cảnh chẳng hiểu mô tê gì đến mức này như tôi.
***
Sáng hôm sau, nhận đồ phòng hộ và trang bị xong xuôi, tôi đi đến Hầm ngục Đá Lớn muộn hơn mọi khi một chút.
Ở cửa hầm ngục đã không còn bóng người. Chắc nhóm đi trước đã vào hết rồi. Theo quan sát động thái của các mạo hiểm giả, có vẻ như đang có bốn tổ đội hoạt động trong Hầm ngục Đá Lớn này. Tôi không biết thế là nhiều hay ít, nhưng để tránh rắc rối thì tốt nhất nên hạn chế dính dáng đến họ.
Tôi hít một hơi thật sâu trước cửa hang, rồi bước vào bên trong tảng đá lớn.
Bên trong hầm ngục lạ thay lại sáng mờ mờ, có lẽ nhờ kỹ năng "Thị giác" tăng lên nên tầm nhìn của tôi không gặp vấn đề gì.
Hành lang rộng khoảng năm mét, cao chừng ba mét. Vách tường lởm chởm đá như trong hang động, nhưng mặt đất lại bằng phẳng, dễ đi hơn hẳn hang động thường. Cảm giác cứ như đang ở trong một khu vui chơi nhân tạo vậy, nhưng đó dường như cũng là điểm kỳ lạ của hầm ngục.
Đi xuống một con dốc thoai thoải, tôi đến một ngã ba. Từ đây mới thực sự là hầm ngục.
Tôi lấy tấm bản đồ hầm ngục được Guild phát cho ra kiểm tra. Bên phải là đường chính dẫn xuống tầng hầm thứ hai, còn bên trái đi một đoạn sẽ là ngõ cụt.
Tôi không do dự rẽ trái. Điều tôi cần bây giờ không phải là xuống tầng hai, mà là chiến đấu với quái vật trong tình huống không có ai xung quanh.
Tôi chậm rãi tiến bước, vừa cảnh giác bằng "Cảm nhận hiện diện". Nhờ kỹ năng "Điềm tĩnh" mà tinh thần tôi vô cùng ổn định. Tay phải cầm chùy, tay trái cầm Buckler. Đúng chất nhân vật game luôn.
Bất chợt "Cảm nhận hiện diện" bắt được thứ gì đó. Phía trước, từ trong góc khuất khúc quanh, có cái gì đó đang đi tới. Kích thước cỡ một đứa trẻ, quái vật đi bằng hai chân.
Gya?
Nó xuất hiện từ góc tường, nhìn thấy mặt tôi thì thoáng tỏ vẻ bối rối.
Gya gya!
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nó giơ thứ giống như cây gậy gỗ lên và lao về phía này.
Da xanh lè, mặt mũi gớm ghiếc, hàm răng lởm chởm vàng khè, chắc chắn là "Goblin", quái vật cấp thấp nhất hạng F có trong sách hướng dẫn.
Con Goblin vụt gậy gỗ xuống. Tôi dùng Buckler chặn lại như muốn hất văng nó ra trước khi đòn đánh kịp lấy đà.
Tôi vung chùy quất ngang vào phần thân đang sơ hở của nó. Con Goblin kêu lên một tiếng "Gue", người gập lại như hình chữ V rồi bay vèo đi.
Định bồi thêm đòn kết liễu... nhưng con Goblin đã chết toi rồi.
Chỉ trong chớp mắt, cơ thể nó tan ra rồi bị hút vào nền hầm ngục, để lại một cây gậy gỗ và một viên đá bóng loáng to cỡ hòn bi sắt.
"Phù... Yếu hơn mình tưởng. Cấp thấp nhất thì chỉ đến thế này thôi sao."
Con Boar Wolf tôi đấu hôm qua nghe đâu là hạng F cao cấp, nên có vẻ cùng là hạng F nhưng chênh lệch khá lớn. Mà cũng có thể do cấp độ của tôi đã tăng lên nữa.
Tôi nhặt cây gậy gỗ và viên đá bỏ vào túi đeo lưng. Gậy gỗ thì chỉ làm củi được thôi, nhưng viên đá kia gọi là "Ma thạch", cái này mới ra tiền. Hay nói đúng hơn, thu nhập của mạo hiểm giả cơ bản là chỉ việc thu thập "Ma thạch" này đem bán.
Tôi kiểm tra lại trang bị, rồi lại tiếp tục hướng về phía ngõ cụt.
***
Cho đến tận ngõ cụt, tôi gặp thêm ba con Goblin nữa.
Nhờ "Thức tỉnh" mà tôi quen với chiến đấu rất nhanh, con cuối cùng tôi đã hạ được trước khi nó kịp vung vũ khí.
Sau đó tôi quay lại ngã ba đầu tiên, rồi lại đi vào ngõ cụt một lần nữa.
Không biết có phải đi qua một lần rồi thì tỷ lệ gặp quái vật giảm đi không, mà lần này tôi chỉ gặp đúng một con Goblin cho đến tận cùng đường. Khác với game, việc lảng vảng một chỗ để cày cấp có vẻ khó khăn.
Nghĩ vậy, tôi giật mình nhận ra cảm xúc bản thân dường như đang tê liệt. Rõ ràng là chuyện liên quan đến mạng sống, vậy mà tôi chẳng còn chút cảm xúc gì ngay cả khi đập nát đầu lũ Goblin.
Chẳng lẽ đây cũng là do kỹ năng "Điềm tĩnh"? Nếu vậy thì mạo hiểm giả có khi là một nghề nguy hiểm, sơ sẩy chút là mất đi nhân tính cũng nên. Tôi phải luôn ghi nhớ điều này trong đầu mới được.
Vừa khắc cốt ghi tâm điều đó, tôi vừa quay lại ngã ba. Giữa đường "Cảm nhận hiện diện" phản ứng. Là Goblin... nhưng đối phương có ba con.
Gieee!
Ba con Goblin dàn hàng ngang cùng lúc lao tới. Hành lang bị chắn hết chiều ngang. Không có đường lui. Vậy thì chỉ còn cách tiến lên.
Tôi cũng bắt đầu chạy về phía lũ Goblin. Và trước khi tiếp cận, tôi lấy đà nhảy lên. Vừa nhảy qua đầu con Goblin ở giữa tôi vừa tung cước đá bay nó. Tiếp đất xong, tôi kết liễu luôn con đang ngã.
Hai con Goblin kia loạng choạng quay đầu lại. Tôi đã lao tới chỗ chúng rồi. Dùng chùy quất bay mặt một con, thế là xong con thứ hai.
Nhưng nhân lúc sơ hở đó, con thứ ba vụt gậy gỗ xuống. Tôi kịp dùng Buckler đỡ được, nhưng vẫn bị đánh trúng nhẹ vào vai.
Đáp lễ lại, tôi bổ chùy xuống đỉnh đầu nó. Thế là xong cả ba.
"Phù... Cũng xoay xở được."
Không phải tôi không tính đến chuyện chúng xuất hiện nhiều con, nhưng thực chiến quả nhiên vẫn khác. Tuy vậy tôi thấy mình di chuyển cũng khá tốt... Dù sao đối thủ cũng chỉ là cấp thấp nhất mà.
Tôi nhặt gậy gỗ và ma thạch, rồi bắt đầu đi bộ về phía ngã ba.
***
Hôm đó tôi dành cả buổi sáng lang thang ở tầng một Hầm ngục Đá Lớn, nhưng chỉ toàn gặp Goblin chứ chẳng thấy gì đáng chú ý. Thực chiến mang lại nhiều lợi ích, nhưng không biết có phải do đối thủ quá yếu hay không mà tôi chẳng thấy cấp độ hay kỹ năng tăng lên chút nào.
Thế nên buổi chiều tôi lại đến bãi tập (tạm thời) quen thuộc để luyện tập, nâng vài kỹ năng lên. Tôi rời hầm ngục sớm cũng là để tránh chạm mặt các tổ đội khác.
Khi bản thân còn yếu, tôi muốn tránh tiếp xúc với các tổ đội khác trong hầm ngục. Nói thế này hơi kỳ, nhưng họ mạnh hơn lũ Goblin nhiều.
***
"Ma thạch Goblin giá tám trăm Rom một viên. Tổng cộng có hai mươi sáu viên, vậy là... ừm..."
"Hai vạn tám trăm Rom nhỉ."
"Hả? À... đúng rồi ạ. Anh Okuno tính nhanh thật đấy."
"À ừ, dù sao tôi cũng từng là thương nhân mà."
Vừa nói với cô lễ tân đang tỏ vẻ ngạc nhiên, tôi vừa nhìn quanh sảnh Guild Mạo hiểm giả. Vẫn còn sớm chưa đến lúc mặt trời lặn nên mới chỉ có một tổ đội trở về. Hình như họ về vì một thành viên bị thương nặng. Một thanh niên người đầy máu được khiêng vào phòng cứu thương của Guild, không biết có sao không.
"Cậu lúc nãy có ổn không vậy?"
"Dạ? À, chắc là ổn thôi ạ, vết thương cỡ đó dùng thuốc hồi phục hạng hai là khỏi ngay. Có điều tốn mất bốn mươi lăm vạn Rom. Anh Okuno là thương nhân chắc không sao, nhưng anh nên tiết kiệm tiền thì hơn ạ."
Cô lễ tân nói tỉnh bơ. Ra là vậy, chuyện cỡ đó là cơm bữa sao.
"Ừ, tôi sẽ làm thế. Nhân tiện, gậy gỗ của Goblin thì thường xử lý thế nào?"
"Anh đưa cho người nhà trọ thì chắc họ sẽ dùng làm củi đấy ạ. Nghe nói nó giữ lửa tốt hơn gỗ thường. Có khi anh sẽ được miễn phí một bữa cơm đấy."
"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cô nhé."
"Dạ không có chi ạ."
Không biết giáo dục phổ thông ở thế giới này đến mức nào, nhưng cô lễ tân này có vẻ là một cô gái khá tháo vát. Các chủ cửa hàng khác phần lớn đều cộc cằn, nên tôi càng cảm thấy thế. Tôi nhận tiền rồi rời Guild về nhà trọ.
Nhân tiện thì tiền tệ ở thế giới này toàn là tiền xu. Tuy nhiên, không phải kiểu tiền vàng hay tiền bạc gì đó. Có vẻ chế độ tiền tệ của nước này tiến bộ hơn thế giới fantasy kiểu trung cổ mà tôi tưởng tượng.
Trước khi về đến nhà trọ, tôi mua mấy xiên thịt nướng ở quầy hàng rong. Đồ ăn ở nhà trọ cũng ngon, nhưng tôi cứ cảm thấy thiếu protein thế nào ấy. Để xây dựng cơ thể thì protein động vật là thiết yếu... hay không thì tôi không rõ, nhưng xét lượng vận động mấy ngày nay thì cái gì ăn được cứ nên ăn.
Tôi trả một ngàn năm trăm Rom để lấy hai xiên thịt, rồi đứng đó ăn luôn. Gia vị chỉ có muối và hương liệu giống hạt tiêu. Thịt cũng nặng mùi hơn thịt lợn tôi hay ăn ở Nhật, nhưng cũng không tệ. Cả hàm, răng lẫn dạ dày tôi đều khỏe hơn trước nhiều, nên thịt có dai chút cũng chẳng sao. Phải rồi, từ giờ phải tích cực nạp protein mới được.
Ở thế giới này, những kiến thức có được ở Nhật Bản hiện đại có thể sẽ là chút lợi thế. Vừa nhen nhóm suy đoán đầy hy vọng đó, tôi vừa rảo bước về nhà trọ.
***
Ngày hôm sau, tôi lại đến Hầm ngục Đá Lớn từ sáng.
Tôi đợi một lúc sau khi tổ đội đi trước vào rồi mới tiến vào. Đi đến ngã ba đầu tiên, trước hết tôi rẽ vào nhánh trái cụt đường. Tỷ lệ xuất hiện của Goblin cũng ngang ngửa lần đầu tôi vào hôm qua. Chắc là sau một khoảng thời gian nhất định thì tỷ lệ xuất hiện sẽ hồi phục.
Sau khi tiêu diệt sáu con Goblin và quay lại ngã ba, lần này tôi thử đi vào đường chính bên phải.
Vì đã có tổ đội đi trước vào rồi nên tôi tưởng tỷ lệ xuất hiện sẽ giảm, nhưng chưa đến được con dốc dẫn xuống tầng hầm thứ hai tôi đã gặp khoảng hai mươi con Goblin. Tất nhiên quãng đường đó dài gấp đôi so với đường vào ngõ cụt bên trái.
Nhưng thú thật, lũ Goblin giờ chẳng còn là đối thủ nữa. Dù ba con xuất hiện cùng lúc tôi vẫn có thể dùng sức mạnh áp đảo hoàn toàn. Thậm chí một chùy là hạ được ba con.
Nhân tiện thì tính cả hôm qua tôi đã hạ hơn năm mươi con Goblin, cuối cùng cấp độ mạo hiểm giả cũng lên 3. Thế nên tôi càng thấy Goblin không đủ "đô".
...Ủa, mình là người hiếu chiến thế này sao?
Dù sao thì cũng tò mò nên tôi quyết định xuống tầng hầm thứ hai xem thử. Lúc hỏi chuyện cậu thanh niên kia ở nhà ăn, nghe nói họ chủ yếu chiến đấu ở tầng hầm thứ năm - tầng thấp nhất. Các tổ đội khác cũng kiếm ăn ở tầng bốn, năm.
Tầng hầm thứ hai cũng có không khí giống tầng một. Tôi vừa nhìn bản đồ xác định vị trí vừa tiến sâu vào hầm ngục. Quả nhiên sau vài lần gặp Goblin, cuối cùng quái vật mới cũng xuất hiện.
Một con thằn lằn có lớp da như đá, kích thước cỡ con cá sấu nhỏ, tên là "Rock Lizard". Đòn tấn công của nó là cắn và quất đuôi.
Con Rock Lizard lao về phía này với tiếng lạo xạo. Rồi nó há to miệng ngay trước mặt tôi định cắn—
Bốp!
Tôi quất chùy vào mặt nó theo kiểu phản đòn. Kỹ năng "Phản xạ" và "Thị lực động" cho phép thực hiện những đòn tấn công kỹ thuật cao như vậy.
Con Rock Lizard văng sang bên, nằm ngửa ra giãy giụa. Chịu được đòn vừa rồi chứng tỏ sức phòng thủ của nó cao hơn Goblin. Tôi lại gần, bổ chùy xuống cái bụng trắng hếu của nó. Kêu lên một tiếng "Gue" hấp hối, con Rock Lizard tắt thở.
Thứ còn lại là ma thạch và da. Ma thạch thì không nói, nhưng da có vẻ cồng kềnh. Thôi thì cứ mang đi vậy.
Thấy vẫn chiến đấu được nên tôi đi tiếp. Cũng có lúc hai con Rock Lizard xuất hiện cùng lúc, nhưng chúng di chuyển không nhanh lắm nên tôi hạ được không vấn đề gì.
Sau khi hạ khoảng hai mươi con Goblin và hai mươi con Rock Lizard, tôi đã đến trước con dốc xuống tầng hầm thứ ba. Hôm nay đến đây thôi. Đừng có hăng máu quá mà đi tiếp.
Định quay gót trở về thì từ dưới dốc có tiếng người vọng lên.
"Ủa, ông chú đấy à. Đừng có xuống tầng ba nhé. Một mình không nổi đâu."
Người đi lên là tổ đội của cậu thanh niên nọ.
"À, tất nhiên là tôi không định xuống rồi. Đến đây là hết sức rồi."
"Thế thì tốt. Mà tôi thấy một mình mò xuống tận đây cũng liều phết đấy."
"Chắc vậy. Thế các cậu hôm nay cũng xuống tầng năm à?"
Nghe tôi hỏi, cậu thanh niên lắc đầu.
"Không, Boar Wolf xuất hiện nhiều quá nên hôm nay nghỉ sớm. Không có người sở hữu 'Hộp Đồ' nên không mang hết nguyên liệu về được. Mà cũng kiếm được bằng ba ngày thường rồi nên chả sao."
"Ra thế... Tiện thể cho tôi hỏi, 'Hộp Đồ' quả nhiên là kỹ năng hả?"
"Ông chú không biết à? Là kỹ năng mang vác được lượng lớn đồ đạc đấy. Giống như ma thuật vậy. Nghe nói tổ đội hạng C trở lên thì nhất định phải có một người sở hữu. Vì lên đến hạng đó sẽ thu được mấy nguyên liệu to tổ bố mà."
"Chà... Nghe mà xa vời quá nhỉ."
"Chà. Nói thật, kiếm cơm qua ngày ở hạng thấp cũng đâu có tệ. Nghe đồn mấy cái hầm ngục hạng cao thì có bao nhiêu mạng cũng chẳng đủ đâu. Tất nhiên, ở đây mà lơ là thì cũng chầu trời như chơi. Cẩn thận cái mạng đấy."
"Cảm ơn, tôi sẽ cẩn thận."
"Ừ, vậy nhé."
Dứt lời, đám thanh niên rời đi. Qua vài lần trò chuyện, tôi nhận ra cậu ta là kiểu người thích giao thiệp và hay lo chuyện bao đồng.
Cơ mà, "Hộp Đồ" à? Tóm lại, chắc là kỹ năng cho phép mang vác lượng vật phẩm vô lý y như trong game chứ gì. Làm sao để có được kỹ năng đó... thì tôi biết thừa rồi. Phải đánh bại trùm hầm ngục. Nghe nói khi hạ trùm, người ta sẽ ngẫu nhiên nhận được một kỹ năng đặc biệt. Lúc đó nếu may mắn thì... đại loại vậy.
Gác chuyện đó sang một bên, qua cuộc hội thoại vừa rồi, tôi cũng lờ mờ hiểu được lý do họ vẫn ở lại cái hầm ngục hạng thấp nhất này. "Kiếm cơm qua ngày ở hạng thấp". Ra là vậy, mạo hiểm giả cũng được phép chọn lối sống thong dong như thế sao.
Nếu vậy thì mình sẽ làm thế nào đây? Có lẽ tôi sẽ vừa suy nghĩ về điều đó, vừa lặn lội trong hầm ngục thêm một thời gian nữa.
***
"Ơ, anh Okuno đã xuống tầng hai rồi sao? Lại còn săn được nhiều Thằn lằn đá thế này nữa."
Khi tôi xếp đống nguyên liệu lên quầy ở Guild, cô nhân viên lễ tân quen thuộc tròn mắt ngạc nhiên. Nhân tiện, cô ấy tên là Kisara. Một cô gái đáng yêu với mái tóc màu đào buộc hai bên.
"Chuyện này đáng ngạc nhiên đến thế sao?"
"Nếu là người đã lên hạng E và có chút kinh nghiệm thì tôi còn hiểu được, chứ người mới làm mạo hiểm giả được năm ngày mà làm được thế này là hiếm lắm đấy. Mà anh không đang cố quá đấy chứ?"
"Ưm, tôi nghĩ mình cũng không cố quá đâu."
"Quả nhiên anh Okuno quen với việc chiến đấu rồi đúng không? Có khi anh sẽ trở thành một mạo hiểm giả cực mạnh đấy."
"Haha, được thế thì tốt quá. Nhưng đường còn dài lắm."
"Đúng vậy ha. Nghe nói lên được hạng D cũng vất vả lắm. Trường hợp của anh Okuno thì trước tiên phải bắt đầu từ việc lập tổ đội đã."
"Chắc phải mạnh lên chút nữa mới được. Ở cái tuổi này mà còn 'Thức tỉnh' thì cũng hiếm, chắc chẳng có mấy ai chịu lập đội với tôi đâu."
"Chỗ đó cũng hơi lạ thật. Cha tôi cứ đinh ninh là hết cơ hội 'Thức tỉnh' rồi nên an phận thủ thường lắm."
"Chính tôi nghe chuyện xong cũng còn bất ngờ nữa là."
Bị so sánh với cha của cô Kisara làm tôi giật mình nhận ra sự bất thường của bản thân.
Quả nhiên chuyện lập tổ đội có vẻ khó khăn. Người trẻ thường lập nhóm với người trẻ là chuyện bình thường. Ngay cả ở công ty, đám nhân viên trẻ cũng đâu có thích rủ mấy lão già đi ăn cơm.
Mà, một mình thì thoải mái hơn. Tôi vừa ngẫm lại cuộc đời mình, vừa nhận khoản tiền thu mua gần năm vạn Rom rồi rời khỏi Guild.
***
Tôi mua ba xiên thịt nướng ở quầy hàng rong, vừa ăn vừa suy tính.
Lặn xuống tầng hai hầm ngục hạng F, một ngày kiếm được năm vạn Rom. Nếu ở Nhật Bản, số tiền này tương đương mức lương ngày năm vạn yên. Nghĩ theo lẽ thường thì không tệ. Không, chẳng những không tệ mà còn là mức lương khá cao.
Tuy nhiên, cảm giác vật giá thực phẩm ở thế giới này đắt gấp hai, ba lần Nhật Bản nên thực tế cũng chẳng dư dả đến thế. Tiền trọ cũng phải trả liên tục. Nhà trọ hiện tại giá sáu ngàn Rom một đêm, nhưng thú thật tôi cũng xin kiếu việc ở lì đây mãi. Nhân tiện, một nhà trọ khác trong thị trấn (dành cho mạo hiểm giả hạng D) nghe đâu giá tới hai vạn Rom một đêm.
Vấn đề lớn hơn nữa là trang bị và đạo cụ của mạo hiểm giả cực kỳ đắt đỏ. Vũ khí và giáp trụ nếu dùng nhiều chắc chắn sẽ hỏng, bảo dưỡng định kỳ cũng là điều bắt buộc. Quần áo đang mặc rồi cũng sẽ sớm rách nát.
Thuốc hồi phục (Potion) loại thấp nhất, hàng cấp năm, cũng tốn một vạn năm ngàn Rom. Như lời cô Kisara nói, nếu bị thương nặng thì bay ngay bốn mươi lăm vạn Rom. Tính ra so với thuốc men ở thế giới cũ thì hiệu năng siêu việt hơn nhiều, nên có khi thế là rẻ cũng nên, nhưng mà...
Tóm lại, nghĩ thế mới thấy năm vạn Rom một ngày cho việc bán mạng chiến đấu cũng chỉ là mức thu nhập vừa đủ sống, giật gấu vá vai mà thôi.
Theo lời cô Kisara, giá thu mua ma thạch sẽ tăng vọt khi hạng của quái vật tăng lên. Tức là nếu muốn có cuộc sống sung túc của một mạo hiểm giả, tất yếu phải nhắm đến hạng mạo hiểm giả cao hơn, chiến đấu với quái vật mạnh hơn. Rốt cuộc vẫn là câu chuyện đặt điểm thỏa hiệp ở đâu giữa rủi ro và lợi nhuận. Chẳng có gì lạ, y hệt thế giới cũ.
Về đến nhà trọ thì tôi cũng ăn xong ba xiên thịt. Thật ra hôm qua tôi cũng cảm thấy rồi, có một cảm giác kỳ lạ như thể dinh dưỡng từ thịt lập tức lan tỏa đi khắp toàn thân. Có khi nào đây cũng là hiệu quả của việc 'Thức tỉnh'? Liệu tập gym sau khi ăn thế này có hiệu quả cao hơn không nhỉ? Thử một thời gian xem sao.
Đêm đó, tôi thử tập các bài tập dùng trọng lượng cơ thể (bodyweight) ngay tại phòng trọ, nhưng nhận ra với cơ thể hiện tại, mấy bài tập này chẳng có ý nghĩa gì mấy. Để sau nhờ thợ rèn làm cho cái tạ tay vậy.
***
Sáng hôm sau, như một lẽ đương nhiên, tôi lại chui vào Hầm ngục Đá Lớn. Tôi đến được lối vào tầng ba mà không gặp trở ngại gì đặc biệt.
Đến lúc đó, hình như cấp độ mạo hiểm giả đã tăng lên 4 rồi. Thằn lằn đá giờ tôi có thể hạ trong một đòn, dù có hai con xuất hiện cùng lúc cũng giải quyết xong trong nháy mắt.
"Xuống thử một chút xem sao..."
Tối qua tôi có mời cậu thanh niên kia một ly rượu để hỏi chuyện, nghe nói tầng ba chỉ khác ở chỗ Thằn lằn đá và Goblin sẽ đi thành nhóm bốn, năm con, ngoài ra không có thay đổi gì đặc biệt. Tất nhiên vì tôi đi solo nên việc đối thủ đi theo nhóm đồng nghĩa với độ nguy hiểm tăng vọt, nhưng thú thật tôi có niềm tin mình xử lý được nếu chỉ có năm con.
Lý do là hôm nay, khi vừa chiến đấu vừa ý thức về di chuyển và chọn vị trí để đối phó với số đông, tôi cảm thấy suy nghĩ của mình trở nên cực kỳ minh mẫn. E là tôi đã lĩnh hội được kỹ năng nào đó... kiểu như 'Tăng Tốc Tư Duy' chẳng hạn.
Tôi kiểm tra lại tình trạng trang bị rồi bước xuống tầng ba.
Lối đi ở tầng ba rộng gấp đôi so với các tầng trước. Vừa nhìn bản đồ vừa tiến theo lộ trình thì 'Cảm Nhận Khí Tức' có phản ứng. Ngay lập tức là năm con Goblin.
Lũ Goblin di chuyển như muốn bao vây tôi. Tất nhiên nếu cứ đứng chôn chân một chỗ thì sẽ bị đánh hội đồng ngay.
Tôi giơ tấm khiên nhỏ, lao mạnh về phía trước. Không hề giảm tốc độ, tôi húc cả người lẫn khiên vào tên đứng giữa khiến hắn văng đi, rồi cứ thế chạy xuyên ra sau lưng cả đám.
Tên bị húc bay đã tắt thở. Cú húc người đó, cộng với sự chênh lệch cân nặng, đã trở thành đòn chí mạng. Tôi lập tức quay người lại, vung chùy đánh tới tấp vào đám Goblin đang luống cuống chỉnh đốn đội hình.
Một đòn chùy của tôi giờ đã đủ uy lực để nghiền nát đầu Goblin. Tình hình hơi loạn một chút và tôi bị gậy gỗ phang trúng hai, ba phát, nhưng chỉ mất khoảng ba mươi giây từ lúc chạm trán để tiêu diệt toàn bộ.
"Đau... bầm tím rồi..."
Xắn tay áo lên xem, chỗ bị đánh trúng đã chuyển màu xanh tím. Nhức nhối quá nên dù tiếc tiền tôi vẫn phải dùng Potion. Nhân tiện, Potion sau khi mở nắp một lúc sẽ bị biến chất, nên cơ bản là phải dùng hết một lần.
Chiến đấu với số đông khó hơn tôi tưởng. Hay đúng hơn, quả nhiên đây không phải tình huống dành cho người solo.
Tôi cứ nghĩ dùng kỹ thuật di chuyển là xoay xở được, nhưng quái vật cơ bản chỉ biết lao vào nên loáng cái đã thành hỗn chiến. Nếu là Thằn lằn đá thì có khi tôi đã bị cắn ở đâu đó rồi.
"Quả nhiên cần có biện pháp đối phó."
Thế là tôi quay đầu đi thẳng ra khỏi hầm ngục. Vì thời gian vẫn còn sớm, nên không cần phải nói cũng biết tôi đã tập luyện cật lực ở bãi tập (tạm thời).
***
Trên đường về, tôi suy nghĩ phương pháp công lược chiến thuật số đông.
Nói là vậy nhưng cũng chỉ có hai cách: "Tăng chỉ số, đắp trang bị rồi dùng sức càn lướt" hoặc "Đổi vũ khí, đổi chiến thuật". Tất nhiên "Lập tổ đội" là phương pháp chính thống nhất, nhưng tạm thời tôi loại bỏ lựa chọn đó.
Về việc "Tăng chỉ số", tôi chỉ cần tiếp tục những gì đang làm. Luyện tập lặp lại để nâng cao năng lực thể chất và kỹ thuật, rồi tích lũy kinh nghiệm qua thực chiến. Y hệt phương pháp huấn luyện thể thao tôi từng học hồi thể dục ở trường hay câu lạc bộ.
Vậy thì điều cần cân nhắc bây giờ là "Đổi vũ khí" chăng? Chùy đúng là dễ sử dụng và khá mạnh trong cận chiến, nhưng ngặt nỗi tầm đánh ngắn. Nếu dùng vũ khí cán dài thì sẽ hơi bị hạn chế trong lối đi hẹp, nhưng đó vẫn là một lựa chọn khả thi. Thật ra lúc đầu ông chủ tiệm vũ khí cũng khuyên dùng thương, nhưng do ngân sách eo hẹp nên tôi không mua nổi.
Để chắc chắn, tôi ghé qua tiệm vũ khí trước khi đến Guild.
"Có ngay. Ồ, là người anh em hôm nọ à. Sao thế, chùy hỏng rồi hả?"
Ông chủ tiệm vũ khí là một người đàn ông trạc tuổi tôi. Vì kiêm luôn cả thợ rèn nên cơ thể ông ta khá vạm vỡ.
"Chào ông. Chùy không vấn đề gì. Hôm nay tôi đang tính tìm vũ khí để đối phó với số đông."
"Số đông? Ý cậu là một mình cân số đông ấy hả?"
"Ừ đúng vậy. Dùng chùy thì dễ bị hỗn chiến quá, nên tôi nghĩ vũ khí nào giữ khoảng cách được thì tốt hơn."
"Trước đó tôi nghĩ cậu nên kiếm đồng đội thì hơn... mà thôi chắc cậu cũng có lý do riêng. Muốn giữ khoảng cách thì đầu bảng là vũ khí tầm xa, nhưng chắc không phải loại đó nhỉ?"
"Ừ, cung tên các thứ thì tạm thời tôi chưa tính đến."
"Thế thì thương là nhất rồi. Glaive hay Halberd thì khó dùng lắm, với lại ở chỗ hẹp thì hơi vướng."
Glaive là loại giống thế đao, Halberd là loại vũ khí cán dài kết hợp giữa thương và rìu.
"Đúng vậy ha."
"Cơ mà thương dành cho mạo hiểm giả thì cơ bản phải làm hoàn toàn bằng kim loại nên giá chát lắm. Rẻ nhất cũng hai mươi tám vạn Rom."
Nói rồi ông chủ chỉ tay về phía cây thương đen bóng dài khoảng hai mét đang dựng ở tường. Lý do thương cho mạo hiểm giả phải làm toàn bộ bằng kim loại là vì cán gỗ không chịu nổi sức mạnh của người đã 'Thức tỉnh'.
"Vẫn chưa phải mức giá tôi mua được. Để tôi tích tiền rồi quay lại sau."
"Ừ. Mà đối phó với số đông tức là tầng hai hả? À không, tầng một cũng có thì phải."
"Không, là tầng ba. Năm con thì đúng là hơi nhiều."
"Một mình xuống tầng ba á!? Cậu cũng liều thật đấy, cẩn thận vào. Tôi mới thấy người cùng lứa với mình làm mạo hiểm giả lần đầu đấy. Cố mà sống cho dai vào."
"Cảm ơn ông. À đúng rồi, ngoài vũ khí ra, tôi đang tìm dụng cụ để rèn luyện cơ thể."
"Dụng cụ rèn luyện cơ thể? Cái gì thế?"
"À thì, nói nôm na là cục tạ thôi. Có hình dáng dễ cầm trên tay như thế này..."
Tôi mô tả hình dáng của cái tạ tay. Ông chủ nghiêng đầu thắc mắc, nhưng rồi nói:
"Tóm lại là cần một thanh kim loại nặng chứ gì? Chờ chút."
Nói rồi ông ta đi vào trong, mang ra một thanh kim loại đường kính năm centimet, dài khoảng năm mươi centimet. Nói là mang ra nhưng thực chất là đặt lên xe đẩy chở ra.
"Cái này thế nào, cầm thử xem. Ấy chết, nặng hơn vẻ ngoài nhiều đấy."
Nghe lời ông ta, tôi thử nhấc lên, quả nhiên nặng kinh khủng. Chắc chắn phải hơn năm mươi cân, có khi đến cả trăm cân. Nghĩ thế nào cũng không giống trọng lượng của sắt. Hay đúng hơn tôi chưa từng nghe đến loại kim loại nào có tỷ trọng lớn thế này.
"Cái đó gọi là Hắc Kim, một loại kim loại siêu nặng. Ngặt nỗi nó có tính chất kỳ quặc là chịu xung lực kém và không chịu trộn lẫn với kim loại khác, nên chỉ dùng làm tạ được thôi. Nhưng chắc hợp với nhu cầu cậu vừa nói nhỉ?"
"Ừ, cái này tập luyện tốt đấy."
"Cơ mà nó cũng thuộc hàng hiếm đấy nhé. Thôi thì giá nhập cộng thêm tí lãi, tám vạn, chịu không?"
Không rẻ. Không rẻ chút nào, nhưng có cái này thì cảm giác việc tập luyện sẽ tiến triển hơn nhiều. Tôi cũng muốn tích tiền mua thương, nhưng tập gym để tăng thể lực nền tảng và kỹ năng thì có tính đa dụng hơn chăng...
"...Tôi mua."
Tôi rước thanh kim loại nặng khủng khiếp đó về và rời khỏi cửa tiệm.
***
Khi đến Guild mạo hiểm giả, đập vào mắt tôi là một cỗ xe ngựa đang đậu bên cạnh lối vào.
Ở Torson này xe ngựa cũng không phải thứ gì quá hiếm. Guild mạo hiểm giả đôi khi dùng để vận chuyển nguyên liệu đã thu mua, ngược lại nhu yếu phẩm sinh hoạt cũng được chuyển từ thị trấn khác đến. Tất nhiên thanh Hắc Kim tôi vừa mua cũng là hàng từ bên ngoài chuyển vào. Phương tiện dùng để vận chuyển những thứ đó đương nhiên là xe ngựa.
Tuy nhiên, dùng cho mục đích vận chuyển thì phải là xe thồ. Trái lại, chiếc xe đang đậu trước cửa Guild lúc này là loại xe ngựa thùng kín chuyên chở khách. Nhìn kết cấu sang trọng tôi cứ tưởng là quý tộc, nhưng cả mạo hiểm giả lẫn người dân trong thị trấn đều không có phản ứng gì đặc biệt nên có vẻ không phải vậy.
Bên trong xe có hơi người. Dù biết là thất lễ nhưng không thắng nổi sự tò mò, khi đi ngang qua tôi đã liếc trộm vào trong khoang khách.
Ngồi ở đó là một thiếu nữ. Tóc vàng mắt xanh, góc nghiêng khuôn mặt thanh tú đến mức khiến người ta liên tưởng đến búp bê. Tuổi chừng mười hai, mười ba, một mỹ thiếu nữ đẹp như tranh vẽ.
Thế nhưng điều vướng lại trong tâm trí tôi không phải là vẻ đẹp mong manh ấy, mà là đôi mắt ngập tràn bi thương và bất an của cô bé. Phải rơi vào cảnh ngộ nào mới có ánh mắt như thế... Chính vì cô bé là một thiếu nữ xinh đẹp nên người ta mới càng dễ tưởng tượng ra đủ thứ chuyện.
Trong lúc tôi đứng sững lại một thoáng, từ lối vào của Guild, một người đàn ông trung niên khoác áo choàng trắng bước ra. Ông ta tiến lại gần xe ngựa, mở cửa và nói với thiếu nữ.
"Ở Guild này có vẻ không có tổ đội mạo hiểm giả nào phù hợp. Chúng ta sẽ đi sang thị trấn khác, xin người hãy chịu khó thêm một chút."
"...Tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền ông."
"Không, tôi cũng chỉ có thể làm được đến thế này..."
"Dù vậy... cũng cảm ơn ông."
"Chúng ta hãy đi đến thị trấn tiếp theo trước khi mặt trời lặn."
Người đàn ông áo choàng trắng ngồi lên ghế xà ích, giật dây cương cho xe ngựa bắt đầu lăn bánh.
Quả nhiên là có uẩn khúc gì đó. Tôi cứ tưởng họ tìm tổ đội mạo hiểm giả để ủy thác nhiệm vụ, nhưng nghe cuộc hội thoại thì có vẻ không phải. Vốn dĩ nếu muốn ủy thác thì họ đã đến Guild ở thị trấn lớn hơn rồi.
Hơn nữa dáng vẻ của thiếu nữ đó không giống kiểu đơn thuần là gặp rắc rối hay gì đó đại loại vậy.
"...Cơ mà, mình của hiện tại cũng chẳng làm được gì, nhỉ."
Rốt cuộc thì, tôi cũng chỉ là một kẻ mới đến dị giới được một tuần, một mạo hiểm giả hạng bét mà thôi. Dù có bắt gặp một mỹ thiếu nữ bạc mệnh hay gì đi nữa, tôi cũng chẳng làm được gì cả.
Tôi nhìn theo chiếc xe ngựa, rồi cứ thế lắc đầu bước vào trong Guild.
***
Đến lúc ngả lưng xuống giường trọ, chuyện về thiếu nữ kia chẳng biết từ lúc nào đã biến mất khỏi đầu tôi.
Thay vào đó, tôi chợt nhớ về thế giới cũ. Có lẽ do cuộc sống ở dị giới bắt đầu vào guồng nên tâm trí mới có chút thảnh thơi chăng.
Cha mẹ tôi vẫn còn khỏe mạnh, lại có em trai và em gái nên chắc không sao đâu. Hơi có lỗi với thằng em trai vì bỗng dưng việc chăm sóc cha mẹ lại dồn hết lên vai nó, nhưng tim tôi đã ngừng đập rồi nên đành chịu thôi.
Vợ cũ thì... bên đó hình như đã có người mới rồi nên sao cũng được.
Công việc thì tuy tôi đang là trưởng nhóm dự án mới, nhưng chắc cũng sẽ có người thay thế thôi. Công việc công ty mà, ai chẳng thay thế được.
Gì chứ, cũng đâu có gì đáng phải trăn trở lắm đâu. Cha mẹ, anh em và vài người bạn ít ỏi chắc sẽ đau buồn, nhưng ngược lại cũng chỉ có thế. Tất nhiên bản thân tôi cũng thấy cô đơn, nhưng đến cái tuổi này rồi thì cảm xúc cũng chẳng kéo dài lâu. Chỉ cần chuyển đổi tâm thế và sống tiếp "phần đời còn lại" thôi. Dù là theo cái cách không thể nào tưởng tượng nổi.
Nhắc mới nhớ, cô lễ tân Kisara có nói một điều lạ lùng. Rằng người đã 'Thức tỉnh' sẽ khó già đi hay gì đó. Nhưng nếu chỉ toàn đối đầu với quái vật yếu thì vẫn sẽ già đi bình thường. Tức là muốn sống thâu thì chỉ có cách chiến đấu với quái vật mạnh. Tất nhiên chiến đấu với quái vật mạnh thì không ai đảm bảo tính mạng... một hệ thống có ý đồ xấu xa thật.
Ủa, nghĩ thế thì, tôi khởi đầu ở tuổi trung niên, tức là phải mạnh lên bằng mọi giá và chiến đấu với quái vật hạng cao, nếu không "phần đời còn lại" cũng sẽ kết thúc sớm sao?
Cái gì thế, chẳng phải là game rác (kusoge) sao. Chuyện kinh khủng thật.
Vậy thì không phải lúc dậm chân tại chỗ ở hầm ngục hạng F rồi. Phải tăng khối lượng tập luyện, tăng thu nhập... Rốt cuộc sang bên này vẫn là cuộc đời chạy theo chỉ tiêu (KPI). Chán thật chứ.
Tên: Soushi Okuno - Hạng F - Cấp độ Mạo hiểm giả: 4
<Kỹ năng mới nhận>
Hệ tinh thần:
Bình Tĩnh 3 | Tăng Tốc Tư Duy 2
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
