Chương 4: Đến thị trấn mới
Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, tôi rời khỏi thị trấn Torson.
Tuy cũng có vài người khá thân thiết, nhưng dĩ nhiên là không có ai tiễn đưa. Hoặc đúng hơn là lỡ có ai tiễn thì cũng xấu hổ lắm nên tôi mới đi sớm.
Nào, thị trấn Euron mà tôi sắp đến nằm cách Torson ba ngày đi bộ. Tất nhiên đó là với người thường, còn với mạo hiểm giả có thể lực và chân cẳng hơn hẳn người thường thì nhanh nhất là một ngày sẽ tới.
Bản thân tôi cũng muốn đi nhanh, nhưng vì là lần đầu di chuyển đường dài nên tôi dự tính mất hai ngày.
Dù sao thì đây cũng là thế giới có quái vật và sơn tặc. Nghĩ đến cái vận xui (hay hên?) của mình từ khi đến thế giới này, tôi đoán chắc chắn sẽ có sự kiện rắc rối nào đó xảy ra.
Tôi đang đi trên đường cái. Tuy là đường đất nhưng xe ngựa qua lại nhiều nên đất được nện khá chặt, đi không khó lắm.
Trời mới tờ mờ sáng nên không có ai khác. Bản thân thị trấn Torson cũng là vùng quê nên lưu lượng giao thông vốn không nhiều.
Nhân tiện, hiện giờ tôi đang trang bị vũ khí, áo giáp, vác theo thức ăn, nước uống và cả mấy thanh kim loại đen. Tổng trọng lượng chắc cũng gần bốn trăm ký, và tất nhiên để bảo vệ giày, tôi đang đi chân đất. Nếu bị ai nhìn thấy thì cũng hơi xấu hổ, nhưng đành chịu thôi. Chắc chắn là vác đống hành lý này mà đi bộ nhanh thì sẽ là bài tập luyện cực tốt.
Mặt trời lên cao, đến lúc đứng bóng thì tôi nghỉ một lát. Phong cảnh dọc đường đi, ngoài thỉnh thoảng thấy ruộng đồng và thôn làng, thì chỉ toàn là rừng cây, thảo nguyên, núi non và suối nhỏ.
Khung cảnh vô cùng thanh bình, nghĩ đến sự xám xịt của đô thị Nhật Bản kiếp trước, tôi cảm thấy tâm hồn như được gột rửa.
Sau khi ăn hết mấy xiên thịt nướng mua sẵn cho bữa trưa, tôi lại tiếp tục lên đường.
Đi được một lúc, tôi thấy một chiếc xe kéo đang dừng bên vệ đường và hai người đang đứng cạnh đó. Chiếc xe được buộc vào một con vật giống lừa nên có vẻ là xe ngựa, nhưng thùng xe đang bị nghiêng hẳn sang một bên.
Lại gần mới thấy một bên bánh xe đã vỡ một nửa và nằm lăn lóc trên đất. Có vẻ xe bị hỏng và họ đang không biết làm thế nào.
Hai người đang đứng đó với vẻ mặt lo âu có đôi tai chó nhô lên trên đầu. Họ thuộc tộc Thú nhân, nghe nói ngoài khả năng thể chất vượt trội hơn một chút thì cơ bản cũng giống người bình thường. Nhìn họ là một nam một nữ trẻ tuổi, có lẽ là vợ chồng.
"Có chuyện gì vậy?"
Không thể cứ thế đi qua, tôi cất tiếng hỏi. Người đàn ông nhìn tôi rồi nhún vai.
"Như anh thấy đấy. Bánh xe bị hỏng nên tụi tôi đang mắc kẹt ở đây. Đến Euron vẫn còn xa lắm."
Chiếc xe chất đầy hàng hóa. Chắc là thương buôn hay gì đó. Hoặc là đang chuyển nhà.
"Chà, tệ thật đấy. Tôi có thể giúp gì được không?"
Nghe tôi nói vậy, người đàn ông tỏ vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng nhìn bộ dạng của tôi, anh ta dường như nhận ra điều gì đó.
"Chẳng lẽ anh trai đây là mạo hiểm giả?"
"Vâng đúng vậy."
"Thế thì xin lỗi, anh có thể nhận lời thuê của tôi không? Tôi muốn anh đến thị trấn Euron, trình bày hoàn cảnh của tôi với Hội Thương nhân. Như vậy họ sẽ cử xe ngựa đến đón."
Anh ta vừa nói "được thuê", đúng là có tập quán mạo hiểm giả nhận ủy thác hoặc được thuê làm việc.
"Ra là vậy. Nhưng như thế thì phải đợi rất lâu mới có xe đến đón phải không?"
"Đành chịu thôi. Cũng không thể rời bỏ hàng hóa được."
"À, ừ cũng phải."
Tôi vừa gật đầu đồng tình vừa ngắm nghía thùng xe, và nảy ra một giải pháp khác.
"Tôi nhận lời thuê cũng không sao, nhưng nếu tôi nâng một bên thùng xe lên và cứ thế đi tiếp thì anh thấy thế nào?"
"Hả? Không, anh gì ơi, dù là mạo hiểm giả thì cũng không thể nào làm được đâu. Nặng lắm đấy?"
"Để tôi thử chút nhé."
Tôi đặt tay vào trục bánh xe bị gãy, thử dùng sức nhấc lên.
Đúng là nặng thật, nhưng nếu chỉ nâng một bên thì một tay cũng làm được. Việc tôi thay thế cho cái bánh xe chắc chắn không thành vấn đề.
"Tôi nghĩ là ổn đấy. Thử đi một đoạn xem sao nhé?"
"A, ừ, được thôi. Mạo hiểm giả đúng là kinh khủng thật."
Người đàn ông tròn mắt kinh ngạc rồi bắt đầu dắt con lừa đi. Người phụ nữ đi ở phía đối diện tôi để trông chừng hàng hóa.
Có vẻ như nếu tôi đi cùng tốc độ thì sẽ không có vấn đề gì. Tuy đến nơi sẽ chậm hơn một chút, nhưng đành vậy thôi.
Chúng tôi cứ thế đi dọc theo con đường cái cho đến khi mặt trời lặn.
***
"Chà, anh cứu chúng tôi một bàn thua trông thấy. Mà anh Soushi khỏe quá thể đáng luôn. Anh là mạo hiểm giả hạng D ở thị trấn Torson hả?"
Người đàn ông tộc Thú nhân (tên là Gashi) vừa nói vừa rót một ít rượu từ bình nước mang theo vào cốc của tôi.
Hiện tại chúng tôi đang ở trong một căn chòi trống tại một ngôi làng nông nghiệp nào đó. Vì các ngôi làng ven đường cái thường được lữ khách dùng làm điểm dừng chân, nên nhiều làng có dựng sẵn những căn chòi như thế này. Không khí giống như mấy trạm nghỉ trên núi ở Nhật Bản, tốt hơn gấp ngàn lần so với ngủ ngoài trời nên tôi rất biết ơn.
"Không, thực ra tôi mới hạng E thôi. Chỉ là tôi có chút sức lực nên chừng đó trọng lượng cũng không thành vấn đề."
"Không không, vừa vác ba thanh kim loại đen vừa nâng xe đi như thế thì tôi chưa nghe bao giờ đâu. Với lại hàng hóa của nhà tôi cũng đâu có nhẹ. Sức mạnh kinh khủng thật đấy."
Gashi liên tục trầm trồ thán phục. Bên cạnh anh ta, người phụ nữ tộc Thú nhân (tên là Nari hay gì đó) cũng gật đầu "Đúng thật đấy ạ". Nhân tiện thì hai người họ đúng là vợ chồng làm nghề buôn bán, hay chính xác hơn là người vận chuyển thầu phụ cho Hội Thương nhân.
"Nhắc mới nhớ, anh Gashi làm công việc này bao lâu rồi?"
"À~, chắc hơn mười năm rồi. Tôi làm từ hồi còn nhóc con mà."
"Vậy là lão luyện rồi. Anh chủ yếu làm việc quanh Euron à?"
"Đúng rồi, trong lãnh địa Tử tước thì Euron là thị trấn lớn nhất mà. Từ đó đi vòng quanh mấy thị trấn hầm ngục kiểu Torson để lấy hàng thôi."
Thực ra Euron, nơi tôi sắp đến, là thủ phủ của vùng này, tức là lãnh địa của Tử tước Barius.
Vậy hóa ra Torson cũng nằm khá gần trung tâm. Thế mà tôi lại có cảm giác nơi đó hơi vắng vẻ.
"Thị trấn hầm ngục là gì vậy?"
"Ủa, anh không biết hả? Là mấy thị trấn được xây dựng bên cạnh hầm ngục ấy mà. Công việc chính của chúng tôi là vận chuyển nguyên liệu thu thập được ở đó."
"Nguyên liệu? Kiểu như ma thạch ấy hả?"
"Không, ma thạch chỉ có Hội Mạo hiểm giả mới được xử lý thôi. Chúng tôi xử lý những thứ khác."
"À, ra là vậy."
Tôi chưa bao giờ để ý đến việc xử lý nguyên liệu từ hầm ngục, hóa ra đầu ra của chúng được phân chia như vậy. Học thêm được một điều mới.
Khi tôi vừa uống cạn cốc rượu, đột nhiên có tiếng gõ cửa. Nhờ 『Cảm nhận khí tức』 nên tôi biết có người đến gần, nhưng không thấy động tĩnh gì lạ nên chắc là dân làng.
"Mời vào."
Tôi vừa dứt lời thì cửa mở, một người đàn ông trung niên ló đầu vào. Hình như là trưởng làng.
"À, xin lỗi nhé. Mọi người này, đêm nay tốt nhất đừng ra ngoài đấy. Lúc nãy tôi nghe thấy tiếng hú."
"Tiếng hú?"
Tôi hỏi lại, trưởng làng gật đầu.
"Tiếng quái vật hú ấy mà. Gần đây có một con sống quanh vùng này. Là con 『Sói Đêm』 (Night Wolf)."
"Đó là... Các bác đã gửi yêu cầu thảo phạt chưa?"
"Ừ, đã quyết định là sẽ đi gửi yêu cầu rồi, nhưng hiện tại công việc đồng áng đang bận quá nên..."
Tôi thầm nghĩ, thứ tự ưu tiên thế này chẳng phải có hơi sai sao... nhưng mà, chắc có những chuyện chỉ người sống ở đây mới hiểu được.
Cơ mà, Sói Đêm à? Chắc chắn là quái vật hạng E rồi. Nghe nói vì là loài dạ hành nên nếu không ra ngoài vào ban đêm thì tương đối an toàn, nhưng với mấy căn nhà gỗ quanh đây thì tôi cảm giác vẫn khá nguy hiểm.
"Số lượng chỉ có một con thôi sao?"
"Đúng thế. Nhìn dấu chân thì có vẻ là một con."
"... Tôi hiểu rồi. Nếu vậy để tôi tiêu diệt nó cho. Dù sao tôi cũng là mạo hiểm giả hạng E mà."
Vừa nói, tôi vừa giơ cây chùy lên. Trưởng làng hơi mở to mắt ngạc nhiên.
"Hóa ra cậu đúng là mạo hiểm giả hả? Vậy thì tốt quá. Ta sẽ trả thù lao bằng đúng số tiền ủy thác, cậu làm giúp ta được không?"
"Đã rõ. Cứ giao cho tôi."
Chà, quả nhiên là có sự kiện xảy ra rồi. Vấn đề là liệu có thật sự chỉ có một con Sói Đêm hay không thôi... nhưng mà, cứ chuẩn bị tinh thần trước đã.
***
Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn. Tuy nhiên, nhờ ánh trăng chiếu rọi và kỹ năng 『Thị Lực』 được cường hóa, tôi có thể quan sát xung quanh đủ để hành động không gặp trở ngại gì.
"Xin lỗi nhé, nhờ cậu cả đấy," trưởng làng nói rồi rời đi, để lại không gian chìm vào tĩnh lặng. Một sự yên tĩnh khó mà trải nghiệm được ở Nhật Bản.
Tôi bước về phía được cho là tìm thấy dấu chân. Gọi là làng nhưng cũng chỉ có năm, sáu nóc nhà. Đi một loáng là ra khỏi làng ngay.
Đi bộ được một lúc, từ nơi không xa lắm vang lên tiếng gầm gừ: "Grừooo...".
『Cảm Tri Khí Tức』 phản ứng, con quái vật đang lao tới với tốc độ cực nhanh. Số lượng là một.
Có tiếng vật thể lớn chạy sột soạt rẽ cỏ lao đến.
Khi tôi quay mắt về hướng đó, một con quái vật bốn chân đang lao tới như một cơn lốc. Một con quái vật giống chó lớn với bộ lông trắng toát.
Trắng...? Sói Đêm lẽ ra phải có màu xám đen chứ.
Ngay khoảnh khắc nó lọt vào tầm đánh, tôi vung chùy phản đòn theo phương ngang. Thế nhưng, như thể phớt lờ các định luật vật lý, nó đổi hướng đột ngột, né cú đánh đó một cách nhẹ nhàng rồi lùi lại.
Dưới ánh trăng, tôi đối mặt với con Sói Đêm (?) đó.
Nhìn kỹ thì đúng là một con quái vật có ngoại hình giống sói. Đôi mắt nó rực sáng màu đỏ, chứa đầy vẻ hung tàn.
"Không lẽ lại là quái vật hiếm (Rare Monster) sao?"
Lông trắng mắt đỏ thì cũng có khả năng là bạch tạng... nhưng mà thôi, chỉ còn cách không lơ là mà chiến đấu.
Con Sói Đêm hạ thấp trọng tâm, rình rập sơ hở để tấn công.
Tôi giơ khiên nhỏ ra trước, thu chùy về sát bên hông thủ thế. Tốc độ của nó nhanh hơn tôi. Muốn trúng thì chỉ có nước phản đòn.
Con Sói Đêm di chuyển. Nó lao về phía tôi, chạy ngoằn ngoèo với tốc độ cao. Chuyển động quả nhiên như thể bỏ qua quán tính vậy. Chắc là nó có kỹ năng gì đó.
Con Sói Đêm làm động tác giả như muốn nhảy bổ vào bên trái chính diện của tôi, lẩn vào điểm mù của chiếc khiên nhỏ.
Khi tôi định vung chùy về phía đó, con sói lại nhảy sang hướng ngược lại... bên phải tôi. Không ngờ là động tác giả!
Cơ thể tôi bị lỡ đà trong tích tắc. Con Sói Đêm không bỏ lỡ sơ hở đó, nó há miệng nhắm thẳng vào cổ tôi.
Dù tôi đã tránh được đòn tấn công vào động mạch cảnh, nhưng vai phải vẫn bị nó ngoạm trúng một cú đau điếng. Nhờ 『Thân Thép』 mà thịt không bị xé toạc, nhưng răng nanh của nó đã xuyên qua da, gây ra sát thương kha khá.
Khi tôi định vung chùy, con Sói Đêm đã nhảy lùi lại giãn khoảng cách. Ra là vậy, định dồn ép con mồi từ từ rồi mới kết liễu sao.
Tôi lại giơ khiên nhỏ ra trước. Cơn đau ở vai phải đang dần dịu đi. Là nhờ kỹ năng 『Hồi Phục』... Phải rồi, con Sói Đêm chắc cũng không nghĩ là tôi có 『Hồi Phục』 đâu nhỉ.
Tôi thả lỏng tay phải xuống, làm động tác từ từ lùi lại phía sau. Đã chơi động tác giả thì tôi cũng trả lễ bằng đòn nhử vậy.
Như chỉ chờ có thế, con Sói Đêm lao tới. Lần này là một đường thẳng tắp.
Tôi hạ thấp khiên chờ đợi. Ngay trước mặt tôi, con Sói Đêm tăng tốc bùng nổ. Vẫn còn giấu bài tẩy sao?
Tôi đỡ cặp nanh sắc nhọn bằng khiên nhỏ. Thật khó tin, răng của con Sói Đêm cắn nát nửa trên của chiếc khiên trong nháy mắt. Được đà lấn tới, nó định nhắm vào cổ tôi.
Ngay lúc đó, cây chùy của tôi thốc từ dưới lên thẳng vào bụng nó.
"Gàuuu!"
Con Sói Đêm rên lên một tiếng, hộc máu tươi từ miệng rồi bị hất văng lên cao theo hướng chéo.
Dù tiếp đất được nhưng chân của con Sói Đêm đã không còn cử động nổi. Tôi lập tức áp sát, dùng chùy đập nát đầu nó.
"Phù, cận chiến thì quả nhiên sức mạnh cơ bắp vẫn là nhất."
Tôi vác xác con Sói Đêm đã nát đầu lên vai, quay trở về làng.
***
"Ồ, đây chẳng phải là Sói Trăng (Moon Wolf) sao? Là con này đã làm loạn đấy hả?"
Sáng hôm sau, khi tôi cho xem xác con Sói Đêm, người thú tên Gashi ngạc nhiên thốt lên.
"Vâng, con xuất hiện là con này đây. Thì ra gọi là Sói Trăng nhỉ."
"Nghe đồn là cá thể hiếm của loài Sói Đêm đấy. Bộ lông chắc chắn bán được giá cao, nhưng để nguyên thế này thì vận chuyển phiền phức lắm. Anh Soushi có biết xẻ thịt không?"
"Không, tôi chỉ biết lấy ma thạch ra thôi..."
"Nếu không phiền thì để tôi làm cho, tính sao đây? Tất nhiên là không lấy tiền công đâu nhé."
"Thế à, vậy nhờ anh giúp nhé?"
Thế là tôi nhờ vả, và Gashi bắt đầu xẻ thịt cực kỳ thành thục. Có vẻ anh ta cũng kiếm sống bằng nghề này. Ở thế giới này, có một nghề trong tay quả là quan trọng.
Trong lúc đó, tôi gọi trưởng làng đến báo cáo việc tiêu diệt quái vật, nhận lời cảm ơn và thù lao.
Thịt sói nghe nói ăn cũng tạm được, đối với làng thì là nguồn protein quý giá nên tôi tặng lại cho họ luôn.
"Này, anh Soushi may mắn thật đấy. Con này hình như có mang theo ngọc (Orb) này."
"Ngọc?"
Thứ Gashi đưa cho tôi không phải ma thạch, mà là một vật giống như quả cầu pha lê. Nó tỏa sáng lấp lánh bảy màu, cảm giác chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ. Vì là cá thể hiếm nên lấy được loại ma thạch đặc biệt sao?
"Anh không biết ngọc là gì hả? Cái đó gọi là Ngọc Kỹ Năng, là vật quý giúp mạo hiểm giả học được kỹ năng khi sử dụng đấy. Bán cho Guild được giá lắm."
"Hả..."
Cái này không thấy ghi trong sách hướng dẫn. Nhưng nếu học được kỹ năng thì tôi muốn tự dùng hơn là bán đi.
"Cái này tôi tự dùng cũng được đúng không?"
"Về cơ bản thì đồ lấy được từ việc diệt quái là của mạo hiểm giả đó mà. Trừ khi buôn bán không thông qua Guild, còn lại thì chắc chẳng ai phàn nàn gì đâu."
"Đúng nhỉ. Nhưng mà dùng thì dùng thế nào..."
Tôi thử nắm chặt nó, cảm giác như có thứ gì đó đang chảy vào từ lòng bàn tay.
Kiến thức về kỹ năng từ từ hiện lên trong đầu. 『Đảo Thân』, có vẻ là một kỹ năng cho phép di chuyển phớt lờ quán tính. Ra là kỹ năng mà con Sói Trăng kia đã dùng. Kỹ năng này thú vị thật. Tùy cách sử dụng mà tôi cảm giác nó sẽ cực kỳ lợi hại.
"Ô kìa, anh dùng rồi đấy à?"
"Vâng, hình như tôi lỡ dùng mất rồi. Học được một kỹ năng khá tốt."
"Thế thì tốt quá. Cơ mà một mình hạ được con này, anh Soushi quả nhiên mạnh thật đấy."
"Ưm~, đối thủ cũng chỉ có một con thôi mà. Lại gần được thì sức mạnh cơ bắp sẽ quyết định tất cả."
"Ha ha, nói cũng phải. Được rồi, da cũng lột xong rồi, anh cầm lấy đi. Lát nữa chúng ta xuất phát, ổn chứ?"
"Vâng, chúng ta nhanh chân để đến Euron trong hôm nay nào."
Vậy là, nhờ một hiện tượng bí ẩn chẳng biết là hên hay xui, tôi đã học được kỹ năng mới. Đối mặt với kẻ địch lần đầu gặp cũng xử lý bình tĩnh được, tôi cảm giác mình đang mạnh lên kha khá rồi.
***
Rời làng, nhóm chúng tôi không gặp rắc rối gì đặc biệt, đến chiều tối thì đã nhìn thấy thị trấn Euron.
Phía bên kia con đường là một thị trấn kiểu thành trì được bao quanh bởi tường thành. Bên kia bức tường chỉ thấy được mái của những tòa nhà cao tầng, nhưng có vẻ các công trình nằm san sát nhau với mật độ khá dày. Tòa dinh thự lộng lẫy nằm ở vị trí cao nhất ngay trung tâm chắc hẳn là nơi ở của Tử tước Barius, lãnh chúa nơi này.
Nhân tiện thì bên ngoài tường thành cũng có những ngôi nhà và lều lán dựng lên lộn xộn, tạo ra bầu không khí đậm chất khu ổ chuột. Theo lời Gashi, đây là nơi cư trú của tầng lớp nghèo khổ không được vào thị trấn hoặc những kẻ có tiền án. Ở đất nước này, người ta dùng từ 『Vùng Ngoài Tường』 để gọi nơi đó.
Vì Tử tước Barius quản lý khá nghiêm ngặt nên có vẻ ít khi họ dám công khai làm gì chúng tôi. Tuy nhiên, nếu đi vào đường tắt thì... Gashi đã cảnh báo tôi phải cẩn thận điều đó. Dù anh ta cũng bồi thêm: "Cơ mà hiếm có thằng ngu nào dám đụng vào mạo hiểm giả lắm."
"A, cuối cùng cũng tới nơi. Anh Soushi, thật sự cảm ơn anh nhiều lắm."
"Không có gì, tôi chỉ làm công việc của mình thôi mà."
"Dù vậy, đến được đúng hạn là nhờ cả vào anh Soushi đấy. Tôi sẽ hậu tạ đàng hoàng."
Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa đi qua 『Vùng Ngoài Tường』 và đến trước cổng thành. Có vẻ đang kiểm tra an ninh nên khoảng bốn mươi người đang xếp hàng trước cổng. Có những người rõ ràng mang dáng dấp mạo hiểm giả, nhưng nghe nói có trạm kiểm soát dành riêng cho mạo hiểm giả nên họ đi vào cổng từ lối đó.
Trong lúc hỏi Gashi thông tin về nhà trọ tốt, chúng tôi đã đến trước trạm kiểm soát. Khi tôi đưa thẻ mạo hiểm giả và nhóm Gashi đưa thẻ thương hội ra, chúng tôi được cho qua mà không bị kiểm tra gắt gao gì. Việc trực thuộc Guild có lẽ bản thân nó đã là một sự bảo đảm tín nhiệm rồi.
Thị trấn Euron sầm uất hơn hẳn so với Torson. Nơi tôi đang đứng có vẻ là trục đường chính, hai bên là nhà dân và cửa tiệm san sát nhau.
Kiến trúc tòa nhà và biển hiệu cũng khá bề thế, cửa sổ kính vốn hiếm thấy ở Torson thì ở đây có vẻ đã phổ cập. Cả thị trấn rộng đến mức nhìn không xuể, cảm giác nếu không có người dẫn đường thì sẽ lạc mất.
Chuyện đó để sau, trước tiên phải chuyển xe hàng đến kho của Guild Thương nhân đã, nên tôi cũng phụ giúp đến tận đó. Rời trục đường chính một chút, đi thêm một đoạn là thấy một tòa nhà lớn cao khoảng ba tầng, không trang trí cầu kỳ, có vẻ là nhà kho. Cửa lớn mở toang, rất nhiều thương nhân và phu khuân vác đang ra vào.
Đẩy xe hàng vào sâu một chút bên trong cửa, công việc của tôi coi như kết thúc.
"Đi cùng tôi một chút được không?"
Tôi đi theo sau Gashi, được dẫn đến một căn phòng giống như văn phòng kho. Gashi nói chuyện với người ngồi ở ghế trong cùng, rồi người đàn ông trung niên có vẻ là trưởng phòng đó bước về phía tôi.
"À xin chào, tôi là Paolo thuộc Guild Thương nhân. Nghe nói người của chúng tôi đã được cậu giúp đỡ, xin cảm ơn rất nhiều. Tôi nghe nói cậu là mạo hiểm giả, đúng không?"
"Vâng, tôi là Soushi, hạng E. Tình cờ đi ngang qua thấy anh Gashi đang gặp khó khăn nên tôi đã giúp một tay."
Có lẽ do cách nói chuyện lịch sự của tôi, Paolo lộ vẻ hơi ngạc nhiên.
"Ra là vậy. Lẽ ra chúng tôi phải thông qua Guild Mạo hiểm giả để cảm ơn, nhưng vì muốn tránh rắc rối nên cậu có thể coi như đây là sự giúp đỡ cá nhân được không? Chúng tôi sẽ trả thù lao tương đương."
"À không sao đâu. Cứ coi như tôi làm vì thiện ý đi."
"Cảm ơn cậu. Vậy xin nhận cái này..."
Thế là, tôi nhận được tám vạn Rom. Không biết là đắt hay rẻ, nhưng so với nhật ký năm vạn Rom cho cuộc đại thảo phạt Goblin hạng E thì số tiền này cho hai ngày công cũng không phải là bất thường.
"Tôi đã nhận đủ. Có cần ký giấy tờ gì không?"
"Không không, chỉ là chuyện cá nhân thôi nên không cần đâu."
Nói rồi, Paolo cười xã giao.
"Tôi hiểu rồi, vậy tôi xin phép."
Khi tôi định rời đi, Gashi vội vàng chạy tới: "Lần này thực sự cảm ơn anh nhé. Khi nào ổn định chỗ ở trong thị trấn này thì lại cùng đi uống rượu nhé."
Dù chỉ là lời xã giao, nhưng có người quen ở thị trấn mới đến lần đầu cũng có thể coi là may mắn nhỉ.
Tôi vừa nghĩ vậy vừa quay lại trục đường chính để tìm nhà trọ.
***
Sau khi thuê được phòng tại nhà trọ mà Gashi giới thiệu, tôi đi đến Guild Mạo hiểm giả của Euron.
Guild Mạo hiểm giả Euron là một tòa nhà lớn bốn tầng nằm trên trục đường chính gần cổng thành, vị trí cho thấy Guild được ưu đãi khá nhiều. Tôi bước qua lối vào rộng rãi đang mở toang. Khung cảnh sảnh chờ giống như phiên bản phóng to của Guild ở Torson vậy.
Vào trong, bên phải là quầy tiếp tân, bên trái là bảng thông báo, và trong sảnh có khoảng mười nhóm mạo hiểm giả đang tụ tập. Ngoại hình các nhóm mạo hiểm giả rất đa dạng, trong đó có những nhóm trông rõ ràng là dân lão luyện.
Gần thị trấn này có cả hầm ngục (Dungeon) cấp C nên chắc chắn phải có nhóm hạng C. Nhóm 『Fortuner』 từng tham gia cuộc đại thảo phạt cũng trực thuộc ở đây thì phải.
Họ cũng chẳng buồn để ý đến tôi, ai nấy đều đang cười nói chuyện trò. Không bị ai gây sự thì càng tốt chứ sao.
Tôi đi đến một quầy tiếp tân đang trống.
"Xin lỗi, tôi muốn bán nguyên liệu. Với lại tôi muốn xin phép xem sách hướng dẫn."
Cô nhân viên tiếp tân trẻ tuổi đó dù tôi đã đến ngay trước mặt vẫn ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Khi tôi lên tiếng, cô ta mới liếc nhìn tôi bằng khóe mắt và lầm bầm: "Gương mặt mới nhỉ."
"Vâng, lần đầu tiên tôi đến đây. Tôi là Soushi, hạng E."
"Soushi hạng E nhỉ. Vậy nguyên liệu cần bán là?"
"Là cái này."
Khi tôi lấy bộ lông Sói Trăng ra, vẻ mặt của cô tiếp tân vốn đang ngái ngủ bỗng thay đổi một chút.
"Cái này là... lông Sói Trăng sao? Anh hạ được nó ở đâu vậy?"
"Tôi tình cờ diệt được nó ở khoảng giữa Torson và Euron."
"Có ma thạch không?"
"Thực ra thay vì ma thạch thì nó rơi ra ngọc (Orb), nhưng tôi lỡ dùng mất rồi."
"Vỏ ngọc còn không?"
"Nếu là cái đó thì đây."
Thực ra Ngọc Kỹ Năng sau khi dùng thì chỉ mất đi ánh sáng cầu vồng, còn vật thể giống quả cầu pha lê vẫn còn lại.
Cô tiếp tân cầm lấy nó, nói "Đã xác nhận" rồi đặt lên quầy.
"Tôi sẽ thu mua bộ lông và vỏ ngọc này. Được chứ?"
"Nhờ cô."
Tổng cộng được tám mươi vạn Rom. Tôi không rõ giá cả thị trường nên không dám chắc, nhưng chắc chắn đây không phải là mức giá rẻ. Là do lông của quái vật hiếm chăng? Dù sao thì cũng là khoản thu nhập bất ngờ may mắn.
"Sách hướng dẫn ở trên tầng hai, anh cứ tự nhiên xem. Với lại Ngọc Kỹ Năng rơi ra từ cùng một loại quái vật thì có dùng chồng lên nhau cũng vô nghĩa, nên nếu lần sau có nhặt được thì cứ mang bán nhé. Kỹ năng 『Đảo Thân』 của Sói Trăng là kỹ năng hiếm nên ít nhất cũng được một ngàn vạn Rom đấy."
Cô tiếp tân vừa nói vừa nhìn tôi như để đánh giá. Nhìn chính diện thì cô ấy là một mỹ nhân tóc xanh cắt ngắn kiểu bob khá xinh đẹp.
"Hả, tôi biết rồi. Cảm ơn cô."
Tôi trả lời rồi đi lên tầng hai để xem sách hướng dẫn. Khỏi phải nói, giữa cầu thang tôi đã đứng hình: "Một ngàn vạn Rom á?".
***
Đêm đó, sau khi ăn cơm ở nhà trọ, tôi nằm dài trên giường trong phòng mình.
Một đêm giá một vạn ba ngàn Rom, so với nhà trọ ở Torson thì đây là nhà trọ cao cấp. Phòng rộng hơn một chút, giường cũng mềm hơn một chút.
Giờ thì, điều cần suy nghĩ là xây dựng nếp sinh hoạt ở thị trấn này thế nào đây. Nếu được thì tôi muốn duy trì thói quen tập luyện sáng sớm, thám hiểm hầm ngục, rồi dành thời gian còn lại để tập luyện tiếp.
Vấn đề là địa điểm tập luyện. Thị trấn này rộng hơn Torson, hơn nữa cổng thành sáng sớm vẫn đóng nên không thể ra ngoài tập được. Còn nếu vung vẩy thanh hắc kim giữa đường thì chắc chắn sẽ bị coi là kẻ khả nghi và gặp rắc rối to.
Theo sách hướng dẫn thì Guild Mạo hiểm giả ở đây có sân tập đi kèm, nhưng lính mới hạng E như tôi có được dùng hay không thì chưa biết. Thôi thì mai cứ ghé qua thử xem sao. Nếu dùng được vào sáng sớm thì tốt quá.
Về hầm ngục thì gần thị trấn có một cái cấp F, hai cái cấp E, hai cái cấp D và một cái cấp C.
Ngày mai tôi sẽ đi cái cấp F để lấy kỹ năng cho xong. Sau đó sẽ chuyển sang chinh phục cấp E.
Với lại cũng phải thử kỹ năng 『Đảo Thân』 mới học được nữa. Không ngờ nó là kỹ năng hiếm trị giá một ngàn vạn Rom, thảo nào tôi thấy nó mạnh đúng như dự đoán.
Trong lúc suy nghĩ miên man những điều đó, tôi chìm vào giấc ngủ.
***
Sáng sớm hôm sau, tôi đến Guild Mạo hiểm giả ngay lập tức.
Bước vào sảnh thì vẫn chưa có ai. Ở quầy tiếp tân cũng chỉ có cô nhân viên xinh đẹp nhưng lạnh lùng hôm qua.
"Xin lỗi, tôi có thể sử dụng sân tập ở đây không?"
Tôi cất tiếng hỏi, cô ấy lại liếc nhìn tôi bằng khóe mắt và lầm bầm: "Được, dùng tự do."
"Có cần thủ tục gì không?"
"Không, về cơ bản thì anh cứ dùng thoải mái bất cứ lúc nào."
"Ví dụ như trước khi mặt trời mọc cũng được chứ?"
Câu hỏi đó có vẻ làm cô ấy ngạc nhiên, cô tiếp tân quay hẳn người về phía tôi.
"Anh dùng để làm gì?"
"Tất nhiên là rèn luyện rồi. Tôi vẫn thường tập từ lúc tờ mờ sáng."
Cô tiếp tân nhìn tôi đầy nghi hoặc, nhưng rồi thở dài và bước ra khỏi quầy.
"Để tôi dẫn đường."
Đi theo cô tiếp tân, tôi được dẫn ra phía sau tòa nhà. Ở đó giống như một sân vận động nhỏ, trong góc có dựng một căn nhà tiền chế có vẻ là nơi xẻ thịt.
"Nơi này đôi khi cũng dùng để vận chuyển nguyên liệu của quái vật cỡ lớn vào, nhưng về cơ bản là luôn mở cửa. Khi Guild đóng cửa thì anh cứ đi vào từ lối kia."
Cô tiếp tân chỉ tay về phía một cánh cổng đơn sơ, phía bên kia có vẻ thông ra một con đường khác. Ra là vậy, thế thì tốt quá. Vậy là vấn đề chỗ tập luyện tạm thời đã được giải quyết.
"Cảm ơn cô. Tôi sẽ dùng ngay đây."
Tôi cúi đầu cảm ơn, cô tiếp tân chỉ nói "Xin mời" rồi quay trở vào tòa nhà. Tuy lạnh lùng nhưng có lẽ là kiểu người làm việc đàng hoàng.
Tôi bắt đầu bài tập luyện quen thuộc ngay lập tức. Sử dụng thanh hắc kim, tôi lặp đi lặp lại các động tác với ý thức nâng cao năng lực cơ thể và kỹ năng. Tôi cũng thử kỹ năng 『Đảo Thân』, đúng như dự đoán, đó là một kỹ năng bá đạo giúp triệt tiêu quán tính bất chấp định luật vật lý. Thử nhảy ngang qua lại, tôi có thể chuyển trọng tâm mượt mà đến mức cảm thấy rõ sự khác biệt. Tuy nhiên hiệu quả vẫn còn yếu, muốn tái hiện lại chuyển động của con Sói Trăng thì có vẻ cần phải nâng cấp độ lên.
Điều làm tôi ngạc nhiên hơn nữa là kỹ năng này cũng áp dụng cho việc vung vũ khí. Khi vung hết tầm chùy rồi đảo chiều đánh lại, sức nặng rõ ràng đã được giảm bớt. Nếu cấp độ tăng cao, có khi tôi sẽ tung ra được những đòn liên hoàn khủng khiếp như nhân vật trong truyện tranh cũng nên.
Sau khi thử qua một lượt các chuyển động và làm nóng cơ thể đến mức có thể thực chiến, tôi quyết định đi đến hầm ngục.
***
Hầm ngục cấp F nằm cách cổng thành Euron khoảng một giờ đi bộ.
Giống như hầm ngục Đá Lớn ở Torson, đây là một hầm ngục dạng tảng đá lớn có cái lỗ đen ngòm nằm chễm chệ giữa đồng bằng. Số lượng nhóm mạo hiểm giả đến thử sức rất đông, chỉ riêng bên ngoài đã có năm nhóm. Nếu tính cả thời gian bây giờ đã hơi muộn thì bên trong chắc còn nhiều nhóm hơn nữa.
Tuy nhiên tôi là hạng E nên cũng chẳng cần phải khách sáo. Tôi đi vào trong và tiến thẳng một mạch đến phòng Boss. Quái vật xuất hiện cũng giống nhau, là Goblin, Thằn lằn Đá (Rock Lizard) và Sói Lợn (Boar Wolf). Giờ thì dù chúng có xuất hiện cả bầy cũng bị tôi hạ trong nháy mắt.
Trước phòng Boss, một nhóm thiếu niên nam nữ đang chờ đến lượt. Khi tôi gia nhập hàng chờ, bọn trẻ nhìn tôi chằm chằm. Chà, một ông chú đi solo thế này thì dù không muốn cũng gây tò mò thôi. Mấy nhóm gặp trên đường cũng có đủ loại phản ứng khi nhìn thấy tôi mà.
"Ông chú định đấu với Boss một mình hả?"
Người hỏi câu đó là một cô bé trong nhóm. Có vẻ không kìm nén được sự tò mò.
"Ừ đúng rồi. Chú từng đấu với con Boss giống hệt con ở đây nhiều lần rồi nên không sao đâu."
"Một mình mà cũng thắng được á? Nghe nói không có tổ đội thì khó lắm mà."
"Bình thường thì chắc là khó đấy. Tại chú là hạng E mà."
"A, ra là vậy. Trông chú có vẻ làm mạo hiểm giả lâu năm rồi nhỉ."
"Không, chú là lính mới, mới làm được một tháng thôi."
Tôi vừa nói xong thì cả nhóm đó làm vẻ mặt kỳ quặc.
Lúc đó cửa phòng Boss mở ra, nhóm mạo hiểm giả đang khiêu chiến Boss bước ra. Cũng là một nhóm thiếu niên. Thấy họ đập tay vui vẻ thì chắc là đã thắng lợi trót lọt rồi.
"A, vậy bọn cháu đi nhé."
Nói rồi, cô bé cùng đồng đội bước vào phòng Boss.
***
Một lúc sau cửa phòng Boss mở ra, nhóm lúc nãy bước ra ngoài. Tuy vẫn đủ quân số nhưng cô bé bắt chuyện với tôi lúc nãy bị thương khá nặng ở chân, đang được đồng đội dìu đi.
Nhìn tình hình thì có vẻ họ định cứ thế mà đi về...
"Mấy đứa không có thuốc hồi phục (Potion) sao?"
Tôi lỡ miệng hỏi vì thói bao đồng. Mà đối phương là trẻ con nên phận làm ông chú cũng thấy lo lo.
"Lúc nãy bọn cháu dùng hết sạch rồi."
Cậu thiếu niên có vẻ là trưởng nhóm trả lời. Trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng.
"Nếu muốn thì chú bán lại cho. Hàng cấp năm, giá một vạn năm ngàn Rom."
"Được sao ạ?"
"Ừ."
Trao đổi tiền và thuốc xong, cậu thiếu niên chữa trị vết thương cho cô bé ngay tại chỗ. Có thể cảm nhận được bầu không khí nhẹ nhõm lan tỏa trong cả nhóm.
"Xin lỗi, bọn cháu mang ơn chú."
"Giao dịch sòng phẳng thôi. Nhưng được cảm ơn thì cũng không tệ. Về cẩn thận nhé."
Nhóm thiếu niên cúi chào rồi rời đi.
"Rồi, giờ thì đi nào."
Tôi nhìn theo bọn trẻ rồi bước vào phòng Boss. Quả nhiên lần này là con Sói Gấu (Bear Wolf) bình thường. Dùng chùy thì chắc chắn là một đòn chết ngay nên tôi thử đấu tay không xem sao... Kết quả cho thấy nắm đấm của tôi đã biến thành thứ vũ khí hung hiểm đáng sợ rồi.
À, kỹ năng nhận được là 『Kháng Độc』. Khả năng sinh tồn tăng lên thuận lợi thế này thật đáng mừng.
***
Sau khi quay lại Guild bán nguyên liệu, tôi đi đến sân tập.
Vài mạo hiểm giả đang vung vũ khí của mình. Nhìn qua thì ai cũng có vẻ thuộc hạng cao, tôi tự gật gù rằng quả nhiên mạo hiểm giả hạng cao thì chuyện rèn luyện là đương nhiên.
Trong lúc tôi đang dùng thanh hắc kim để tập cơ bắp như mọi khi, một thanh niên khoảng giữa tuổi hai mươi bước lại gần. Là một mạo hiểm giả kiểu kiếm sĩ, lúc nãy còn đang vung trường kiếm.
"Xin lỗi, hình như tôi gặp anh ở đâu rồi thì phải?"
"Thế à? Tôi tên là Soushi. Mới đến Euron hôm qua thôi, trước đó tôi ở Torson."
"Tôi là Zeal. Nhớ ra rồi. Hôm nọ anh có tham gia đại thảo phạt Goblin đúng không? Cái người hạ Vua Goblin (King) rồi bị Anatolia mắng ấy."
"À, cũng có chuyện đó nhỉ. Xấu hổ thật."
"Ha ha, hình như anh là hạng E nhỉ. Đối đầu trực diện với Vua Goblin mà thắng được thì có gì đâu mà xấu hổ."
"Không, tại vì thế mà tôi lỡ cướp mất công việc của người khác... A, chẳng lẽ anh là người của nhóm hạng C hôm đó?"
Gương mặt điển trai nhưng có nét gì đó rất dễ mến, không hề đáng ghét. Nhắc mới nhớ, tôi cũng cảm giác từng gặp cậu ta rồi.
"Là 『Fortuner』. Tạm thời tôi đang làm trưởng nhóm. Mà ra là vậy, anh đến Euron rồi hả. Cơ mà anh đang tập cái gì lạ thế, cái thanh đó là gì vậy?"
"Đây là thanh hắc kim. Dùng để tạo gánh nặng cho cơ thể khá tốt nên tôi nhờ cửa hàng vũ khí nhượng lại đấy."
"Hả... cho tôi cầm thử chút được không?"
"Xin mời. Nặng lắm đấy, cẩn thận nhé."
Zeal nhận lấy thanh kim loại, người cậu ta loạng choạng trong tích tắc nhưng quả nhiên lấy lại thăng bằng ngay và nâng nó lên được.
Nhìn cách cầm đó là biết cậu ta cũng có kỹ năng 『Ổn Định』. Mà dù sao cũng là hạng C, chắc cậu ta còn sở hữu cả đống kỹ năng mà tôi không biết ấy chứ.
"Cái này thú vị thật đấy. Đúng là vung vẩy cái này thì rèn luyện tốt thật. Ra là thế, thảo nào anh hạ được Vua Goblin."
Zeal bắt đầu thực hiện động tác vung kiếm với thanh hắc kim. Quả nhiên là những chuyển động điêu luyện không chút thừa thãi. Mạo hiểm giả hạng cao đúng là khác bọt.
"Chà chà, cái này tốt thật đấy. Tôi cũng phải ra cửa hàng vũ khí bảo họ nhượng lại mới được. Xin lỗi nhé, cảm ơn anh."
Zeal trả lại thanh kim loại cho tôi rồi rời đi, tiếp tục bài tập của mình.
Được hạng C đóng dấu đảm bảo thì chắc chắn không sai rồi. Tôi cảm thấy phấn chấn vì có thêm niềm tin, thế là càng hăng say tập luyện hơn.
***
Ngày hôm sau, cuối cùng tôi cũng đi đến hầm ngục cấp E. Đã xem trước trong sách hướng dẫn nên giờ chỉ còn việc kiểm chứng thực tế xem mức độ thế nào thôi. Có thể solo được hay không, đó là vấn đề lớn nhất.
Có hai hầm ngục cấp E, cái tôi thử thách đầu tiên nằm cách thị trấn khoảng một giờ đi bộ, bên bờ sông.
Đến nơi, tôi thấy những viên đá cuội sông chất đống như núi, và trên ngọn núi đó mở ra một cái miệng đen ngòm. Quả nhiên có vài nhóm mạo hiểm giả đi trước đang tụ tập gần đó, nhưng tôi chỉ liếc nhìn họ rồi đi thẳng vào hầm ngục.
Bên trong là một không gian ẩm ướt, mát lạnh, bề mặt tường trông như được xếp từ những viên đá cuội. Đi dọc theo lộ trình trên bản đồ một lúc, 『Cảm Tri Khí Tức』 có phản ứng. Tầng hầm một nhưng số lượng là năm con. Hầm ngục cấp E tuy cũng có năm tầng giống cấp F, nhưng chất lượng và số lượng quái vật đều tăng lên. Mới vào đã bị "rửa tội" bằng số lượng thế này đây.
Xuất hiện là loài cá có tay chân và đi bằng hai chân, quái vật tên là 『Người Cá』 (Fishman). Cao hơn Goblin, trên tay cầm ngọn giáo ngắn.
Phù phù phù phù!
Lũ Người Cá vừa phát hiện ra tôi liền phát ra những âm thanh kỳ quái, lập đội hình lao tới. Có vẻ là loại quái vật có kỷ luật hơn Goblin. Đối mặt với những ngọn giáo đâm tới, tôi vung chùy phản đòn. Nhờ kỹ năng 『Đảo Thân』, cú vung chùy trở nên sắc bén hơn khi đổi hướng, đánh gãy năm ngọn giáo trong chớp mắt.
Đến nước này thì chỉ còn là cận chiến. Lũ Người Cá dùng cán giáo còn lại trên tay lao vào đánh, nhưng vừa lọt vào tầm đánh của chùy là đầu chúng nổ tung. Dù là cấp F nhưng đến Boss còn bị tôi hạ trong một đòn. Lũ tôm tép này chịu sao thấu.
Nguyên liệu rơi ra là ma thạch và cái vảy lớn cỡ lòng bàn tay. Vảy nhìn có vẻ như chất liệu thủy tinh. Tôi bỏ cả hai vào ba lô rồi đi tiếp.
Cho đến cầu thang xuống tầng hầm hai, tôi gặp khoảng sáu nhóm Người Cá, mỗi nhóm từ ba đến năm con. Nếu lơ là một chút thì chắc chắn không bị thương đâu, nhưng thi thoảng cũng có mũi giáo xuyên qua 『Thân Thép』 và đâm vào người một chút. Sức tấn công có lẽ cao hơn tôi tưởng. Tất nhiên vết thương nhờ 『Hồi Phục』 mà lành ngay lập tức.
Xuống đến tầng hai, tôi gặp một nhóm bốn người trẻ tuổi. Một nam ba nữ. Là tổ đội Harem đấy à?
Khi tôi gật đầu chào và định đi qua, cô gái có vẻ lớn tuổi nhất trong nhóm bắt chuyện.
"Ông chú đi đến đây một mình, bộ bị vợ bỏ hay sao mà chán đời thế?"
"Không, tôi chỉ hoạt động một mình thôi. Cũng chẳng phải đang tự hủy hay gì đâu."
Tôi trả lời vậy, nhưng cái vụ "bị vợ bỏ" thì cũng không hẳn là sai. Là chuyện kiếp trước thôi, nhưng mà...
"Cơ mà một mình đi cấp E thì căng đấy."
"Cứ cho là vì không vấn đề gì nên tôi mới xuống được tầng hai đi. Người Cá cũng chẳng phải đối thủ của tôi mà."
"Hừm... Trông có vẻ bị đâm khá nhiều đấy, nhưng vẫn tỉnh bơ thế kia thì chắc là có 『Thân Thép』 rồi. Vậy thì chắc không chết ngay được đâu."
Cô gái nói vậy, còn phía sau lưng cô ta, cậu chàng có vẻ yếu đuối đang lúng túng khổ sở. À, cái này là kiểu ngược lại, vất vả lắm đây. Harem gì chứ, xin lỗi nhé, tôi thầm tạ lỗi trong lòng.
"Mà phía trước là Rùa Đá (Stone Tortoise) đấy, nếu chùy không ăn thua thì tốt nhất là chạy sớm đi. Bị nó cắn là đi luôn cái chân đấy."
"À, cảm ơn nhé. Tôi sẽ cẩn thận."
Cảm giác mạo hiểm giả ở thế giới này nhiều người tốt tính ghê.
Nghĩ kỹ thì mạo hiểm giả ở thế giới này được quyết định ngẫu nhiên nhờ 『Thức Tỉnh』, nên không phải cứ là kẻ thô lỗ mới làm mạo hiểm giả, có lẽ điều đó cũng có liên quan.
Nào, tiến vào tầng hai, ngay lập tức hai con 『Rùa Đá』 đã xuất hiện. Tóm lại là một con rùa cá sấu lớn với mai phủ đá. Di chuyển chậm chạp nhưng phòng thủ cao, chỉ riêng khoảnh khắc tấn công là cổ vươn ra bất ngờ nên cận chiến rất nguy hiểm.
Tôi tiếp cận trực diện, kích hoạt kỹ năng "Lật Mình" để tung đòn nhử rồi lập tức vòng ra sườn con quái. Ngay khi nó mắc bẫy và vươn cổ ra, tôi vung chùy giáng mạnh vào đó, khiến cả cái đầu nó nổ tung một cách dễ dàng.
Tôi cũng thử tấn công vào phần mai. Lớp đá bên ngoài vỡ vụn khá đẹp mắt nhưng dường như không gây ra sát thương đáng kể. Ngược lại, cánh tay tôi còn phải chịu lực phản chấn khá mạnh, nên tốt nhất vẫn là nhắm vào cái cổ đang vươn dài kia.
Sau khi bị hạ gục, nó rơi ra ma thạch và một mảnh mai. Mảnh mai trông hệt như đồi mồi, chẳng hiểu yếu tố "đá" của nó đã biến đi đâu mất.
Dù sao thì tôi cũng đã chinh phục tầng hai mà không gặp vấn đề gì lớn. Có một lần tôi né trượt và bị con Rùa Đá cắn trúng, nhưng nhờ kỹ năng "Cương Thể" nên chỉ bị thương nhẹ.
Đến khi chạm tới lối vào tầng ba, có vẻ như tôi đã lên cấp.
Nghe nói tầng ba chỉ là số lượng Rùa Đá tăng lên, nhưng túi hành lý đã gần đầy, hôm nay dừng ở đây là vừa.
Cây chùy hiện tại cũng bắt đầu không còn đáp ứng đủ nhu cầu nữa. Vì đang chinh phục hầm ngục hạng E, có lẽ đã đến lúc nâng cấp trang bị rồi.
***
Tôi quay lại Guild để bán vật phẩm. Phụ trách quầy vẫn là cô nàng tiếp tân khó ở nọ. Chỉ có quầy của cô ấy là lúc nào cũng vắng tanh, có lẽ thái độ đó khiến người ta ghét. Tuy nhiên, cô ấy làm việc rất chỉn chu nên tôi cũng chẳng bận tâm.
"Vảy và mai hạng E đây nhỉ... Anh kiếm được số lượng này một mình sao?"
Cô ấy ném cho tôi ánh mắt đầy nghi ngờ, nhưng biết sao được. Ở Euron này dường như không có mạo hiểm giả nào hoạt động đơn độc cả.
"Ừ, tôi đã chinh phục xong tầng hai."
"Thất lễ, nhưng anh hạ gục Rùa Đá bằng cách nào vậy?"
"Đợi lúc nó vươn cổ ra thì dùng chùy đập từ bên hông."
"...À, nhắc mới nhớ... anh có sở hữu kỹ năng."
Cô ấy không nói to tên kỹ năng "Lật Mình", chắc là vì có mạo hiểm giả khác đang ở gần. Xem ra cô ấy cũng biết giữ ý tứ.
"Ừ, nhờ vậy mà một mình tôi cũng xoay xở được."
Bình thường người ta sẽ chiến đấu theo kiểu một người làm mồi nhử, người khác vòng sang bên chém đầu. Quả thực, nếu đi một mình thì đây là một đối thủ khá phiền phức.
"Xin lỗi vì đã hỏi chuyện thừa thãi. Đây là tiền bán vật phẩm của anh."
"Cảm ơn cô."
"Nhân tiện, anh mang theo nhiều tiền mặt như vậy không thấy vướng víu sao? Từ hạng E trở đi, anh có thể gửi tiền tại Guild."
Ái chà, đến lúc đề cập chuyện này rồi sao. Đúng là trong sách hướng dẫn có viết Guild cũng hoạt động giống như ngân hàng.
"Vậy nhờ cô làm thủ tục giúp tôi."
"Mời anh đưa thẻ mạo hiểm giả."
Tôi đưa thẻ, cô tiếp tân đi vào phòng trong một lúc rồi quay lại.
"Tôi đã nhập tiền vào thẻ của anh Soushi. Anh có thể rút tiền tại bất kỳ Guild mạo hiểm giả nào, khi nào cần cứ nói với nhân viên."
"Giúp tôi nhiều rồi."
Thế là tôi đã giải quyết được đống tiền xu leng keng vướng víu. Cô ấy tinh ý và hướng dẫn những điều cần thiết như vậy, nên dù có khó ở một chút tôi cũng chẳng có gì để phàn nàn.
Rời khỏi Guild, tôi đi đến cửa hàng vũ khí trước khi bắt đầu buổi tập luyện.
***
Chủ tiệm vũ khí ở Euron là một gã đàn ông râu ria xồm xoàm, chiều cao khiêm tốn nhưng bề ngang lại gấp đôi tôi. Đó là tộc Người lùn (Dwarf), một chủng tộc nổi tiếng trong thế giới giả tưởng. Do bộ râu che kín mặt nên không rõ tuổi tác, nhưng chắc cũng trạc tuổi tôi hoặc lớn hơn một chút.
"Muốn một cây chùy nặng và bền hơn cái này hả?"
Ông chủ cầm cây chùy của tôi lên, soi tôi từ đầu đến chân.
"Trông cậu cũng có rèn luyện đấy, nhưng cây này chắc gì cậu đã vung nổi. Cậu hạng mấy rồi?"
"Hạng E."
"E á? Hạng E mà dùng cây chùy cỡ này sao? Cầm vung thử ta xem nào."
Ông ta trả lại cây chùy, tôi cầm lấy và vung thử ngay tại chỗ. Nhờ các kỹ năng "Cơ Bắp", "Ổn Định" và "Lật Mình" phối hợp nhịp nhàng, tôi vung nó khá nhẹ nhàng. Thậm chí còn tạo ra tiếng xé gió vút vút rất đã tai.
"Hô, thế mà vẫn lẹt đẹt hạng E, chắc là có uẩn khúc gì hả? Mà thôi kệ, nếu có sức khỏe như thế thì đúng là cây này không đủ đô thật. Lại đây."
Người ta thường hình dung Người lùn là những kẻ khó tính và cố chấp, nhưng có vẻ tôi đã qua được bài kiểm tra.
Tôi theo ông chủ đi vào kho chứa đồ phía trong. Bên cạnh có vẻ là lò rèn, hơi nóng phả vào hầm hập.
"Vũ khí cao cấp ít người dùng nên ta không bày nhiều hàng xịn. Tạm thời có hai cây này là ta có thể giới thiệu cho cậu."
Theo hướng ngón tay ông chủ chỉ, có hai cây chùy dựng ở đó: một cây đầu quả cầu sắt có gai, và một cây hình dạng như cái búa.
Tôi cầm từng cây lên vung thử. Có vẻ chúng nặng hơn cây tôi đang dùng khoảng 50%. Nhìn bề ngoài thì không nghĩ là nặng đến thế, có lẽ bên trong có pha trộn Hắc Kim chăng.
Cả hai đều rất vừa tay, nhưng sau một hồi suy nghĩ, tôi chọn cây quả cầu sắt có gai.
"Tôi lấy cây này. Vì đôi khi tôi cũng dùng động tác đâm."
"Ồ, ra là thế. Cây đó giá 500.000 Rom."
Thấy tôi trả tiền ngay không chút do dự, ông chủ làm vẻ mặt hơi kỳ quặc.
"Cậu không mặc cả à?"
"Tôi không có ý định mặc cả với đồ do nghệ nhân làm ra."
Đây là nguyên tắc của tôi... nói thế thì hơi to tát, nhưng quả thực tôi thấy ngại khi trả giá cho kỹ năng của người khác. Có lẽ đây là phản ứng ngược sau khi sống trong một xã hội mà người ta đua nhau ép giá sức lao động.
"Hừm, cậu có khi sẽ làm nên chuyện đấy. Mấy gã không mặc cả thì một là loại ngốc nghếch chết sớm, hai là kẻ có khí phách lớn."
"Haha, khí phách lớn thì tôi không dám nhận, nhưng tôi cũng không định chết sớm đâu."
Tôi cảm ơn rồi rời khỏi cửa hàng vũ khí.
***
Sau đó, tôi ghé qua cửa hàng phòng cụ để sắm bộ giáp mới, mua thêm bình máu, tập luyện một chút rồi trở về nhà trọ.
Tôi nhờ con gái chủ trọ mang nước nóng lên để lau người. Ở Euron có nhà tắm công cộng, nhưng tôi chưa đủ thoải mái để đến đó. Tuy nhiên, chỉ lau người thôi thì vẫn không thấy sảng khoái lắm, chắc tôi sẽ sớm đi tắm thôi.
Gác chuyện đó sang một bên, khi cởi trần nhìn vào cánh tay, ngực và bụng mình, tôi nhận thấy cơ bắp đã trở nên săn chắc đến đáng sợ. Mới đến thế giới này được khoảng một tháng, tốc độ rèn luyện thế này chẳng phải quá nhanh sao? Nếu đây cũng là ảnh hưởng của việc "Thức tỉnh" thì việc tập luyện sẽ càng trở nên thú vị hơn.
Sau khi lau người sạch sẽ, tôi xuống nhà ăn của trọ.
Trong lúc chờ món thịt, tôi nghe tiếng gọi từ bên cạnh.
"Ồ, anh Soushi. Ngồi cùng được không?"
Đó là Gashi, chàng thanh niên tộc người thú mà tôi đã quen khi đến thị trấn Euron.
"Chào cậu, buổi tối tốt lành. Mời ngồi, mời ngồi."
"Vậy tôi xin phép."
Ngồi xuống đối diện, Gashi nở nụ cười thân thiện hỏi: "Anh Soushi đã đi hầm ngục chưa?"
"Rồi, tôi đã chinh phục xong hạng F, hiện đang thử sức ở hạng E."
"Anh Soushi đi hầm ngục một mình à?"
"Ừ, hiện tại thì đi một mình cho thoải mái."
"Ghê thật. Có sức khỏe như anh là đi được hả ta?"
"Chắc cũng sẽ đến lúc gặp giới hạn thôi. Khi đó tôi sẽ tính chuyện lập tổ đội. Nhân tiện, cậu Gashi lại sắp đi đâu à?"
"Ừ, lần này tôi sẽ đến thị trấn Maneji."
"Đó cũng là thị trấn hầm ngục sao?"
"Đúng vậy. Thị trấn đó có hầm ngục hạng F và E. Nhỏ hơn Torson, nhưng khoảng cách gần nên đi lại cũng nhàn."
"Mà dạo trước tôi đã thắc mắc rồi, chỉ có hai người là cậu và cô Nari đi thôi thì không nguy hiểm sao?"
"À, quanh Euron thì không nguy hiểm đến thế đâu. Quái vật hay cướp đường hầu như không có. Chỉ là gần đây nghe nói quái vật xuất hiện hơi nhiều. Kiểu như vụ lần trước ấy, số lượng đang tăng lên."
"Vụ lần trước" chắc là ám chỉ con Sói Trăng. Quái vật ngoài môi trường tự nhiên tăng lên chắc chắn là tin xấu đối với người dân bình thường.
Nhắc mới nhớ, tôi cứ nghĩ nhiệm vụ tiêu diệt trên bảng thông báo của Guild không dành cho người chơi hệ solo nên chẳng để ý lắm. Có lẽ gần đây số lượng nhiệm vụ cũng tăng lên chăng? Nghe nói điều kiện để lên mạo hiểm giả hạng D là phải hoàn thành nhiều nhiệm vụ tiêu diệt, nếu có cái nào làm một mình được thì chắc tôi nên tích cực nhận.
"Anh Soushi định làm mạo hiểm giả ở Euron một thời gian à?"
"Ừ. Tôi định lấy đây làm căn cứ hoạt động, rồi đi càng nhiều hầm ngục càng tốt."
"Đi nhiều hầm ngục? Chi vậy?"
"Càng đi nhiều hầm ngục thì càng kiếm được nhiều kỹ năng. Để không bỏ mạng thì tôi muốn sở hữu càng nhiều kỹ năng càng tốt."
"Ra là vậy. Đúng là tôi có nghe nói những mạo hiểm giả mạnh thường đi đây đi đó, hóa ra là có mục đích như thế."
"Chắc là vậy. Tôi cũng muốn đến thị trấn Maneji mà cậu vừa nói. Có hạng E và F thì vừa đẹp."
"Vậy thì đi cùng chúng tôi luôn không? Có anh Soushi đi cùng bọn tôi cũng yên tâm."
"Ý hay đấy. Khi nào thì đi?"
"Sáng sớm ngày kia. Anh thấy sao?"
"Ừ, vừa khéo. Ngày mai tôi định chinh phục nốt hạng E. Trước bình minh tôi đến Thương hội là được nhỉ?"
"Được, vậy chốt nhé. Đường đến Maneji phải nghỉ lại một đêm, nhớ chuẩn bị rượu đấy."
"Nghe hấp dẫn đấy. Rượu hôm nọ ngon thật."
"Phải không? Mua cái đó là Nari hay cằn nhằn lắm, nhưng đi đường mà thiếu nó thì..."
Thế là vừa đến Euron chưa bao lâu tôi đã lại chuyển sang thị trấn khác, nhưng mà cũng tốt thôi.
Thấy hầm ngục hạng F thì cứ ghé qua cho biết. Thú thật là tôi cũng bắt đầu thấy hứng thú với việc sưu tầm kỹ năng rồi.
***
Sáng hôm sau, sau khi tập luyện sớm để làm quen với vũ khí và giáp mới, tôi đi đến hầm ngục bên bờ sông.
Tôi xuống đến lối vào tầng ba mà không gặp chút khó khăn nào. Nhờ vũ khí mạnh hơn, tôi có thể đập nát con Rùa Đá cùng với cái mai của nó, điều này giúp ích rất nhiều. Tiện thể thì tôi cũng đã nâng cấp ba lô nên dù có thu thập toàn bộ nguyên liệu thì vẫn còn chỗ trống. Tuy nhiên, nếu thu thập hết nguyên liệu đến tầng năm thì chắc là không đủ chỗ.
Xuống tầng ba, Rùa Đá xuất hiện theo nhóm ba con, nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Chúng không còn là đối thủ của tôi nữa, tôi nhanh chóng hạ gục và tiến xuống tầng bốn. Từ đây xuất hiện loại quái tép riu mới là "Slime". Đây là loại quái vật quá quen thuộc trong thế giới giả tưởng, nhưng ở thế giới này, chúng là dạng sinh vật bán trong suốt, hình thù không cố định và nhớp nháp. Có thể nhìn thấy một cái lõi màu nâu ở giữa, phá hủy nó là tiêu diệt được.
Vấn đề là cái lõi đó được bao bọc bởi cơ thể có độ nhớt cao, nhưng trước bạo lực về khối lượng và tốc độ thì điều đó trở nên vô nghĩa. Tôi vung chùy đập mạnh, cả cơ thể dạng thạch lẫn cái lõi đều nổ tung. Nghe nói mạo hiểm giả hạng E bình thường phải tốn chút công sức mới phá được lõi... nhưng có vẻ sức mạnh cơ bắp của tôi đã vượt qua hạng D rồi nên mới dễ dàng như vậy.
Tiện thể thì Slime có độc, nhưng tôi có kỹ năng "Kháng Độc" nên không thành vấn đề. Nguyên liệu rơi ra là "Lõi Slime". Nghe nói dùng làm nguyên liệu chế thuốc.
Tầng năm chỉ là số lượng Slime tăng lên. Tôi thu được rất nhiều lõi, nhưng vì chúng không tốn diện tích nên tôi thu thập hết.
Giờ thì, cuối cùng cũng đến trùm hầm ngục hạng E đầu tiên.
Trường hợp của tôi hay gặp mấy ca bất thường như trùm hiếm hay nhiều trùm cùng lúc nên tôi đã chuẩn bị tinh thần, nhưng xuất hiện chỉ là con "Slime Lớn" đúng như sách hướng dẫn. Đúng như tên gọi, nó là một con Slime khổng lồ đường kính ba mét, phần giữa cao khoảng một mét. Có thể thấy cái lõi to bằng quả bóng chuyền ở phần trung tâm nhô lên.
Con Slime Lớn vừa nhích lại gần vừa vươn một phần cơ thể ra như xúc tu. Cách tấn công của nó có vẻ là bắt lấy con mồi, kéo vào bên trong cơ thể rồi làm cho ngạt thở.
Đi solo mà bị bắt thì coi như xong đời, nên tôi dùng chùy đánh chặn, làm nổ tung những cái xúc tu đó. Sau hơn chục lần làm nổ xúc tu, tôi nhận ra con Slime Lớn đã teo nhỏ lại chỉ còn cỡ Slime Trung bình. Tôi áp sát, dùng chùy gọt bớt cơ thể nó thêm chút nữa. Khi lớp vỏ đã mỏng đi, tôi đập nát cái lõi và kết thúc trận chiến.
Đánh trùm mà dễ dàng thế này có ổn không nhỉ, nhưng nếu đối thủ thuộc hệ vật lý thì đúng là sức mạnh chính là chân lý. Vũ khí chính của tôi là chùy nên có lẽ cũng khắc hệ tốt.
Đợi một lúc, tôi cảm nhận được việc nhận kỹ năng.
"『Cường Lực』... Khoan đã, chẳng phải là kỹ năng tăng sức mạnh sao. Cái gì thế này, định bảo tôi chơi kiểu não cơ bắp à?"
Tôi buột miệng than thở. Vốn dĩ sức mạnh cơ bắp của tôi đã cao rồi, giờ còn tăng thêm nữa, liệu có ổn không đây. Đúng là xây dựng nhân vật dồn hết vào một chỉ số đôi khi là phương án tối ưu trong game, nhưng mà...
Nếu thực sự phát triển theo hướng thuần vật lý thì tôi cảm giác mình sẽ sớm đi vào ngõ cụt nếu không tìm đồng đội lập tổ đội sớm.
Vừa suy nghĩ miên man, tôi vừa vác cái ba lô giờ đây cảm giác nhẹ bẫng nhờ kỹ năng mới và rời khỏi hầm ngục.
***
"Đây là lõi Slime Lớn. Chẳng lẽ anh đã hạ nó một mình sao?"
Khi tôi quay lại Guild bán đồ, cô tiếp tân khó ở lại hỏi câu đó. Ánh mắt vẫn đầy vẻ ngờ vực.
"Ừ. Vũ khí tương thích tốt nên tôi xoay xở thắng được."
"Xoay xở... Tôi nghĩ anh Soushi hẳn đã đọc kỹ sách hướng dẫn rồi chứ?"
"Ừ, nhờ đó mà tôi tránh đòn dễ dàng hơn. Tôi rất biết ơn Guild đã soạn ra sách hướng dẫn đấy."
"...Vậy sao. Anh vẫn không có ý định tìm người chiến đấu cùng nhỉ."
"Ừ thì, tôi nghĩ mình thắng được mà."
Tôi cố gắng trả lời một cách thản nhiên nhất có thể, cô tiếp tân thở dài một hơi và không nói gì thêm nữa.
"Tiền bán vật phẩm gửi hết vào Guild đúng không ạ?"
"Ừ, nhờ cô."
Vừa trả lời xong, tôi chợt nhớ đến chuyện Gashi nói tối qua về việc "quái vật ngoài môi trường đang tăng lên".
"Nhân tiện cho tôi hỏi, gần đây có xu hướng nhiệm vụ tiêu diệt quái vật tăng lên không?"
"Đúng vậy, so với một năm trước thì tăng khoảng 20%. Anh có muốn nhận nhiệm vụ nào không?"
"Nếu là quái vật chịu sát thương vật lý. Nhưng mà ngày mai tôi phải đi sang thị trấn khác rồi, nên có lẽ để sau vậy."
"Tôi hiểu rồi."
"À, ví dụ như trên đường di chuyển sang thị trấn khác mà tình cờ tiêu diệt được quái vật có trong danh sách nhiệm vụ, thì có được tính là hoàn thành nhiệm vụ không hay chỉ được bán nguyên liệu thôi?"
"Vâng, sẽ tính như vậy. Trong trường hợp đó, anh nhất định phải nhớ kỹ địa điểm tiêu diệt. Đó sẽ là căn cứ để xác định xem có phải là quái vật trong nhiệm vụ hay không."
"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ lưu ý. Cảm ơn cô."
Tôi cúi đầu chào nhẹ rồi định rời đi, thì nghe thấy tiếng cô tiếp tân lầm bầm: "Bảo trọng nhé."
***
Ngày hôm sau, sau khi tập cho ra chút mồ hôi, tôi đến Thương hội thì thấy vợ chồng người thú Gashi và Nari đang đợi. Có vẻ chuyến đi này họ chở nhu yếu phẩm đến thị trấn Maneji, đi kèm là chiếc xe kéo chất đầy hàng hóa.
Sau khi hội ngộ, chúng tôi ra khỏi thị trấn Euron, thẳng tiến theo con đường lớn đến Maneji. Xung quanh Euron là những cánh đồng rải rác, khung cảnh vô cùng thanh bình. Vừa đi vừa trò chuyện phiếm với Gashi, đến trước khi trời tối thì chúng tôi tới một ngôi làng nông nghiệp dùng làm trạm nghỉ chân.
"Biết đâu lại gặp Sói Trăng như hồi trước nhỉ."
Trong căn chòi dành cho khách lữ hành ở rìa làng, Gashi buông một câu như vậy.
Cả hai đều đã ngà ngà say. Nari thì đang nằm thiu thiu ngủ bên cạnh.
"Tôi đã xem qua các nhiệm vụ tiêu diệt của Guild, vùng này không thấy có nhiệm vụ nào cả."
"Vậy hả. Mà nếu có nhiệm vụ kiểu đó thì tôi cũng chẳng dám đến đây đâu."
"Nếu trên đường đi có nguy cơ gặp quái vật rõ ràng thì các cậu sẽ đợi đến khi nó bị tiêu diệt à?"
"Thường là thế. Nhưng nếu gấp gáp thì cũng có khi thuê mạo hiểm giả hộ tống để vận chuyển hàng."
"À, ra là vậy."
Tôi có nghe nói mạo hiểm giả ngoài nhiệm vụ tiêu diệt quái vật còn có những công việc kiểu đó. Đặc biệt là hộ tống quý tộc thì rất phổ biến.
Tất nhiên, những công việc đó chỉ dành cho những mạo hiểm giả có mối quan hệ và uy tín.
"Biết đâu đấy sắp tới tôi sẽ nhờ anh Soushi cũng nên. Khi đi xa thì kiểu gì cũng cần hộ tống mà."
"Tôi chỉ có một mình nên chắc không hợp làm hộ tống đâu."
"Tất nhiên khi đi xa thì sẽ đi theo đoàn buôn nên thuê nhiều mạo hiểm giả lắm. Có một người hạ được Sói Trăng một mình như anh đi cùng thì độ an tâm nó khác hẳn chứ."
"Vậy sao. Thôi thì khi nào có dịp cứ nhờ nhé."
Tôi nói xã giao vậy thôi, chứ Sói Trăng được coi là mạnh lắm sao? Cô tiếp tân khó ở đâu có phản ứng gì ghê gớm, trong sách hướng dẫn cũng không có nhiều thông tin về quái hiếm đến thế.
Mà, chắc ý cậu ta là dọc đường lớn hiếm khi xuất hiện quái vật cấp cao, nên cỡ đó là đủ rồi. Nhận nhiệm vụ hộ tống nghe cũng thú vị, khi nào đánh giá được rủi ro đối đầu với con người thì thử nhận xem sao.
***
Đêm trôi qua yên bình, sáng sớm hôm sau chúng tôi rời làng.
Đi dọc theo con đường lớn, đến khoảng giữa trưa thì thấy một hồ nước lớn hiện ra phía xa. Bên bờ hồ là một thị trấn nhỏ. Maneji dường như là thị trấn sống chủ yếu dựa vào thủy sản đánh bắt từ hồ.
Đi bộ thêm khoảng một tiếng nữa thì đến nơi. Thị trấn Maneji được bao quanh bởi một hàng rào gỗ. Cổng vào cũng có cửa đóng chắc chắn, có lẽ thỉnh thoảng quái vật vẫn xuất hiện ở đây.
Vừa qua khỏi cổng thì tôi chia tay nhóm Gashi. Họ sẽ dỡ hàng và quay lại Euron vào ngày mai. Tôi dự định chinh phục cả hai hầm ngục hạng E và F nên chắc sẽ ở lại đây ít nhất bốn ngày.
Tôi thuê phòng tại nhà trọ mà Gashi giới thiệu, rồi đi đến Guild mạo hiểm giả. Quy mô cũng tương đương thị trấn Torson, nhưng số lượng mạo hiểm giả lại ít hơn. Chắc do ít hầm ngục nên chỉ thế thôi.
Tại quầy tiếp tân là một nam nhân viên. Tôi chào hỏi và xin phép xem sách hướng dẫn.
Trong phòng tư liệu hiếm hoi lắm mới có một vị khách đến trước. Một cô gái trẻ... hay đúng hơn là một thiếu nữ. Nghe nói độ tuổi "Thức tỉnh" hầu hết là từ 15 đến 25 nên cũng không lạ, nhưng nhìn góc nghiêng kia thì cô bé trông chưa đến 15 tuổi.
Dù sao thì "Người thức tỉnh" ngoại hình và tuổi thật cũng khác nhau, nếu cô bé có tổ đội rồi thì chắc không sao, nhưng tôi vẫn không khỏi lo lắng liệu có ổn không.
"...Hửm?"
Lúc đó, tôi nhận ra góc nghiêng của thiếu nữ này trông rất quen. Nhưng đã gặp ở đâu rồi nhỉ?
"Xin lỗi nhé."
Trong khi chưa nhớ ra, tôi lên tiếng với cô bé đang chăm chú đọc sách hướng dẫn trên kệ, rồi với tay lấy một cuốn.
"A, xin lỗi..."
"Không sao đâu. Cháu chăm chỉ thật đấy."
Nghe tôi nói vậy, cô bé ngước nhìn tôi với vẻ rụt rè lo sợ.
Lúc này tôi mới nhận ra, cô bé là một thiếu nữ vô cùng xinh xắn. Tóc vàng mắt xanh ở thế giới này cũng hay gặp, nhưng mái tóc buộc hai bên hoàn toàn không chút rối bời kia thì thật hiếm thấy. Các đường nét trên khuôn mặt đều tăm tắp như búp bê, ánh mắt yếu đuối kia chẳng giống của một mạo hiểm giả chiến đấu với quái vật chút nào.
Trang phục là một chiếc váy đơn giản màu trắng, khoác thêm một chiếc áo gile dày bên ngoài, nếu nhìn cố thì trông giống kiểu pháp sư... đại loại vậy.
Đến đây thì tôi nhớ ra rồi. Cô bé chắc chắn là người ngồi trong cỗ xe ngựa đi lướt qua tôi ở thị trấn Torson dạo trước. Cỗ xe ngựa đó rất sang trọng nên cô bé hẳn không phải thường dân. Tại sao lại ở Guild mạo hiểm giả thế này?
Khả năng cao là cô bé cũng đã "Thức tỉnh" và trở thành mạo hiểm giả, nhưng nếu vậy thì việc một tiểu thư con nhà lành như thế này phải "Thức tỉnh" quả là một câu chuyện tàn khốc.
***
"...Vâng, vì trước giờ cháu không biết gì về mạo hiểm giả cả."
"Chú hỏi điều này hơi đường đột, cháu mới 'Thức tỉnh' sao?"
"Vâng, khoảng ba tuần trước ạ. Cháu mới trở thành mạo hiểm giả được hai ngày thôi."
À, quả nhiên là vậy. Việc chọn ngẫu nhiên cả những cô bé như thế này đúng là có vấn đề thật.
"Vậy cháu chưa có tổ đội... hay đồng đội nào sao?"
"Vâng. Các chú ở Guild bảo là đang tìm giúp cháu..."
Ra là thế, Guild cũng không thể bỏ mặc được. Khác với ông chú như tôi mà.
"Thực ra chú cũng mới làm mạo hiểm giả được hơn một tháng thôi. Tự nhiên bị bắt làm cái nghề này cũng phiền thật nhỉ."
"Vậy ạ? Chú cũng làm một mình sao?"
"Ừ, hiện tại thì chú vẫn xoay xở được. Nhưng chú không khuyến khích làm thế đâu nhé."
"Vâng, cháu cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chiến đấu với quái vật... Cháu không nghĩ mình làm được, cháu chẳng biết phải làm sao nữa."
Mới gặp lần đầu mà đã tâm sự như vậy, chắc cô bé đang bất an lắm. Nếu cô bé đúng là tiểu thư đài các như vẻ bề ngoài, thì việc đột nhiên bị bắt chui vào hầm ngục giết quái vật để kiếm sống là điều không tưởng.
Tuy nhiên, tôi cũng thường thấy các nữ mạo hiểm giả ở độ tuổi mười tám đôi mươi, có lẽ họ cũng đã trải qua con đường tương tự.
"Chú hiểu cảm giác sợ hãi và lo lắng đó. Nếu cháu muốn, chú có thể kể một chút về hầm ngục hạng F được không? Biết đâu nghe xong cháu sẽ thấy nhẹ lòng hơn."
"Dạ, chuyện đó... cháu rất biết ơn, nhưng có phiền chú không ạ?"
"Chú cũng mới làm mạo hiểm giả nên hiểu sự lo lắng đó mà, với lại có những điều trong sách hướng dẫn không viết đâu."
Cảm thấy không thể coi như người dưng, tôi quyết định kể cho cô bé nghe những gì mình biết về hầm ngục hạng F.
Tôi nghĩ biết thêm thông tin sẽ giúp cô bé bớt lo âu phần nào... nhưng nhìn thái độ của cô bé sau khi nghe xong, có vẻ tôi lại làm cô bé lo sợ thêm rồi.
"Càng nghe chú kể, cháu càng thấy mình không thể làm được... Xin lỗi chú, đã mất công chú kể cho cháu nghe..."
"Không sao, cảm thấy sợ là chuyện đương nhiên mà. Nhưng con người rồi cũng sẽ quen thôi."
Tôi không nỡ nói thẳng ra là "Không quen thì không sống nổi đâu". Nhưng rốt cuộc sự thật là vậy. Kẻ không sống nổi sẽ chết bờ chết bụi ở đâu đó. Tôi đã cảm nhận được thế giới này khắc nghiệt đến mức nào rồi.
Sau đó, cô bé lấy một cuốn sách hướng dẫn trên kệ và bắt đầu cắm cúi đọc.
Không còn gì để nói thêm, tôi đọc lướt qua sách hướng dẫn rồi rời khỏi Guild.
***
Sáng hôm sau, sau khi hoàn thành bài tập ngoài thị trấn, tôi đi đến hầm ngục hạng F ngay từ sớm.
Hầm ngục hạng F ở Maneji là hầm ngục đá tảng nằm giữa thảo nguyên, gần như y hệt cái ở Torson. Quái vật lảng vảng cũng là Goblin, Thằn Lằn Đá và Sói Lợn, trùm cũng là Sói Gấu y chang. Tất nhiên tôi chinh phục nó trong khoảng hai tiếng mà không gặp vấn đề gì, nhưng cảm giác độ khó ở đây thấp hơn hầm ngục Torson một chút.
Gác chuyện đó sang một bên, kỹ năng mới tôi nhận được là "Kháng Ảo Giác". Theo sách hướng dẫn thì kỹ năng hệ kháng có rất nhiều loại, nói cách khác là có rất nhiều quái vật gây ra các trạng thái bất lợi. Có lẽ dù là kỹ năng độ hiếm thấp thì cũng nên kiên trì thu thập.
Chuyện đó thì tốt thôi, nhưng khi vừa ra khỏi hầm ngục, tôi thấy một nhóm thiếu niên nam nữ đang ồn ào gì đó. Nhìn kỹ thì thấy cô bé tôi gặp ở Guild hôm qua đang bị các thành viên khác trong nhóm nói gì đó.
À, vậy là lập được tổ đội rồi... Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì ngay lập tức, cậu thiếu niên có vẻ là trưởng nhóm hét lên với giọng nửa như phát cáu.
"Đã bảo rồi, cứ đứng đó kêu sợ với không làm được thì giải quyết được cái gì! Bọn tao cũng giống mày, tự nhiên bị bắt làm mạo hiểm giả rồi phải làm thôi! Có thời gian than vãn thì thử đấm con Goblin xem nào!"
"Xin lỗi, mình xin lỗi..."
"Chán thật chứ, xin lỗi nhé nhưng bọn tao cũng cần kiếm sống. Nếu không định làm gì thì biến về đi. Thế nhé!"
Cậu thiếu niên buông lời phũ phàng rồi bỏ mặc cô gái đang cúi gằm mặt ở đó, cùng hai người kia đi vào hầm ngục.
Cô bé bị bỏ lại đứng chôn chân một lúc lâu.
Tôi phân vân không biết có nên lên tiếng
"Đạo Ashram là tôn giáo răn dạy con người sống ngay thẳng dưới sự chỉ dẫn của Chủ thần Ashram. Anh Soushi tin vào vị thần khác sao ạ?"
"Chà, đại loại thế. Nhưng có lẽ anh đang hành động theo giáo lý đó để giúp đỡ Freinir cũng nên."
Nghe tôi trả lời vậy, Freinir khẽ gật đầu, vẻ mặt như đã hiểu ra. Có lẽ cô bé xem Đạo Ashram là chỗ dựa tinh thần ở một mức độ nào đó. Thế nên nếu biết hành động của đối phương xuất phát từ đức tin tôn giáo, cô bé sẽ dễ dàng chấp nhận hơn.
"Nếu vậy thì em có thể hiểu được. Xin lỗi anh, em lại đi nói những lời như thể nghi ngờ thiện ý của anh Soushi."
"Không sao, việc xác nhận những điều mình chưa rõ là rất quan trọng. À đúng rồi, từ giờ anh sẽ dạy Freinir nhiều thứ về cách chiến đấu, nhưng huấn luyện sẽ nghiêm khắc lắm đấy, em chuẩn bị tinh thần đi. Trước khi vào hầm ngục cần phải rèn luyện thật kỹ càng. Chừng nào còn chung tổ đội với anh thì không có chuyện nghỉ ngơi đâu."
"Vâng, em hiểu rồi ạ. Em sẽ nỗ lực hết mình để không phụ lòng tốt của anh Soushi."
Ừm, cô bé này quả nhiên xuất thân từ gia đình gia giáo. Chính vì thế mà em ấy có những điểm mong manh dễ vỡ, có lẽ tôi phải từ từ chỉ dạy thêm về mặt đó nữa.
***
Sáng hôm sau, trước khi mặt trời mọc, chúng tôi rời nhà trọ và cùng Freinir đi ra ngoại ô thị trấn, phía cuối con đường lớn.
Tất nhiên mục đích chính là để luyện tập cho Freinir, nhưng vì bản thân tôi cũng không thể lơ là việc rèn luyện, nên tôi quyết định cho cô bé tập cùng bài với mình nhưng giảm nhẹ cường độ.
Vì là 『Người thức tỉnh』 nên năng lực thể chất của cô bé vốn đã cao hơn người thường. Tuy nhiên, cảm giác cơ thể vẫn đang trong giai đoạn phát triển, nên việc rèn luyện sẽ tập trung vào kỹ năng là chính. Trước mắt, tôi cho cô bé tập luyện để ý thức được các chỉ số như 『Sức mạnh』, 『Thể lực』, 『Tốc độ chạy』, 『Thị lực』, 『Thị lực động』. Về cơ bản là thực hiện các bài tập lặp lại. Có vẻ như cô bé không ngại những việc thế này, Freinir cứ lẳng lặng hoàn thành đúng những động tác được giao.
"Sao rồi, thấy vũ khí bỗng nhiên dễ sử dụng hơn hẳn đúng không?"
"Vâng, cảm giác kỳ lạ thật. Trước giờ em chưa từng làm những việc như thế này bao giờ..."
Vũ khí tôi đưa cho Freinir là một cây thương dài chưa đến hai mét. Dùng chùy giống tôi cũng được, nhưng thú thật, tôi hơi ngại khi để một thiếu nữ phải lao vào cận chiến đấm đá với quái vật.
Đúng ra thì cung tên sẽ hợp hơn, nhưng chẳng hiểu sao trực giác mách bảo tôi rằng sau này cô bé sẽ trở thành hệ pháp sư. Freinir là một cô gái mảnh mai, xét theo khía cạnh nhân vật game thì hướng đó là tự nhiên nhất, dù đây chỉ là cảm giác ngớ ngẩn của tôi thôi.
Dù sao đi nữa, nếu theo hướng đó thì sẽ dùng gậy phép, nên học kỹ năng Thương cũng đỡ phí phạm hơn.
Nhân tiện, hiện tại tôi để cô bé mặc một bộ giáp nhẹ như tấm bảo hộ bên ngoài chiếc váy ngắn màu trắng vốn có. Khi đeo đồ phòng hộ vào tôi mới nhận ra, phần giáp ngực có vẻ khá chật, làm lộ ra những đường nét cơ thể phát triển không tương xứng với lứa tuổi. À mà, nói ra cũng chẳng để làm gì.
Ngày hôm đó chúng tôi tập luyện suốt cả ngày, nhưng cô bé không hề than vãn nửa lời. Chỉ có điều, thỉnh thoảng em ấy lại tròn mắt ngạc nhiên khi thấy tôi vung vẩy thanh kim loại đen bên cạnh.
Dù sao thì tôi nghĩ cô bé cũng đã nắm được sơ qua các kỹ năng cơ bản giống tôi. Đến chiều tối, khi tôi cho nghỉ, Freinir ngước nhìn tôi với vẻ mặt rạng rỡ.
"Chỉ mới tập luyện một ngày mà chuyển động cơ thể em cứ như biến thành người khác vậy. Trí tuệ của anh Soushi thật tuyệt vời."
"Anh cũng chỉ học lại từ người khác thôi. Với lại, những bài tập này quan trọng nhất là sự lặp lại thường xuyên, nên về cơ bản là ngày nào cũng phải tập đấy."
"Vâng. Đã được anh Soushi dạy bảo, em sẽ cố gắng để mạnh lên dù chỉ một chút."
Nét mặt của Freinir đã tươi tỉnh hơn nhiều so với lúc gặp ở phòng tư liệu. Hôm nay chỉ tập luyện thể chất nhưng có vẻ cũng tác động tốt đến tinh thần. Nếu có thêm sự tự tin, cảm giác đối với hầm ngục cũng sẽ thay đổi. Với cô bé, trước tiên phải bắt đầu từ đó.
***
Ngày hôm sau chúng tôi cũng tập luyện tương tự.
Các kỹ năng của Freinir nhìn chung đều tăng lên một bậc, có vẻ ngày mai là có thể tiến vào hầm ngục được rồi. Vấn đề là liệu cô bé có dám chĩa thương vào quái vật hay không, về điểm này tôi quyết định dùng biện pháp mạnh.
"Được rồi, đâm đi."
"Nhưng mà..."
Trước mặt Freinir đang lăm lăm cây thương, tôi đứng sừng sững trong trạng thái không phòng bị, đã tháo hết giáp. Chẳng có gì to tát cả, đây chỉ là bài tập để cô bé coi tôi là quái vật và đâm thương vào.
Tất nhiên nếu không đâm với ý định giết chết thì chẳng có ý nghĩa gì, nên tôi đã dặn dò rất kỹ. Tôi cũng đã nói rõ là mình có kỹ năng 『Cương Thể』 nên sẽ không sao. Vì thế đây thực chất là bài huấn luyện tinh thần.
Thấy Freinir mãi không dám ra tay, tôi quyết định chia nhỏ giai đoạn.
"Vậy trước tiên cứ đâm nhẹ thôi. Chỉ cần mũi thương chạm vào là được. Thế thì làm được chứ?"
"V-Vâng, em sẽ thử ạ."
Freinir rụt rè đâm thương tới. Mũi thương run rẩy chạm vào bụng tôi, rồi bị kỹ năng 『Cương Thể』 đánh bật ra.
"Tuyệt quá... Cứng thật ạ."
"Đây là sức mạnh của kỹ năng. Nào, đã biết là không sao rồi thì đâm mạnh hơn chút nữa."
"Vâng, em tới đây..."
Cứ thế làm quen dần, cuối cùng cô bé cũng có thể đâm toàn lực. Quả nhiên cú đâm hết sức khiến mũi thương cắm vào khoảng một centimet, nhưng tất nhiên là 『Tái tạo』 ngay lập tức.
Nhìn vết thương khép miệng nhanh chóng, mắt Freinir sáng rực lên.
"Vết thương lành ngay lập tức luôn. Cứ như phép thuật vậy..."
"Đúng thế, kỹ năng chính là phép thuật. Tất nhiên cũng có những kỹ năng cho phép sử dụng phép thuật thực sự nữa."
"Hả!? Làm sao để học được cái đó ạ?"
"Đánh bại trùm hầm ngục. Làm thế sẽ nhận được một kỹ năng đặc biệt. Nếu may mắn thì sẽ dùng được phép thuật."
"Còn anh Soushi thì sao?"
"Tiếc là anh không có kỹ năng nào liên quan đến phép thuật cả. Chắc là bị thần phép thuật ghét rồi."
Thấy tôi giả vờ hờn dỗi, Freinir bật cười khúc khích. Có vẻ tâm lý em ấy đã thoải mái hơn nhiều.
"Theo trực giác của anh thì Freinir sẽ dùng được phép thuật đấy. Sao nào, ngày mai có muốn cùng anh vào hầm ngục thử không? Đặt mục tiêu là hạ trùm và lấy kỹ năng đặc biệt nhé."
"Thật ạ...? Nếu anh Soushi đã nói vậy thì xin cho em đi cùng."
"Ừ, Freinir bây giờ thì ổn rồi. Quen rồi thì trùm cũng hạ được thôi. Anh cũng sẽ giúp mà."
"Vâng, em sẽ cố gắng!"
Nhìn biểu cảm đầy quyết tâm đó của Freinir, tôi cảm nhận được một nguồn sức sống chưa từng thấy trước đây. Biết đâu qua đợt huấn luyện này, cô bé đã học được kỹ năng tinh thần kiểu như 『Dũng cảm』 cũng nên. Những vấn đề tâm lý thường khó giải quyết, nhưng nếu nhờ kỹ năng mà nhẹ gánh được phần nào thì tốt quá.
***
Sáng hôm sau, tôi và Freinir đi đến hầm ngục Đá Lớn cấp F.
Tại lối vào, tôi hỏi: "Đi được chứ?", Freinir đáp lại đầy mạnh mẽ: "Em ổn ạ."
Với khí thế đó, chúng tôi bước vào hầm ngục.
Gya gya!
Một con Goblin xuất hiện ngay lập tức. Nào, đây là ngã rẽ định mệnh. Thời khắc quan trọng quyết định xem Freinir có thể làm mạo hiểm giả được hay không.
Trước con Goblin đang vung gậy lao tới, Freinir có vẻ hơi cứng người lại. Tôi đặt tay lên vai cô bé và nói: "Không sao đâu."
Ngay lập tức, Freinir đáp "Em lên đây" đầy dứt khoát, rồi tung cú đâm sắc bén về phía con Goblin đang lao thẳng tới. Mũi thương xuyên thủng ngực con Goblin một cách ngoạn mục. Khi cô bé rút thương ra, con Goblin ngã gục xuống đất, tan biến và để lại nguyên liệu.
"Phù... thế là hạ được nó rồi... phải không ạ?"
Freinir ngước nhìn tôi với khuôn mặt như vẫn chưa hoàn hồn. Tôi gật đầu khen "Làm tốt lắm", lúc này gương mặt ấy mới chuyển sang biểu cảm an tâm.
"May quá... em làm được rồi. Là nhờ anh Soushi cả đấy ạ."
"Là do Freinir đã cố gắng thôi. Nhưng chưa xong đâu nhé. Hôm nay chúng ta sẽ xuống tầng bốn."
"Vâng!"
Thế là sau đó tôi cùng Freinir xuống tầng bốn.
Giữa chừng có vẻ cấp độ mạo hiểm giả của Freinir đã tăng lên, nhìn từ bên ngoài cũng thấy chuyển động của cô bé tốt lên trông thấy.
Ban đầu cô bé khá vất vả để xuyên thủng lớp vảy của Rock Lizard (Thằn lằn đá), nhưng sau khi đánh vài con, mũi thương đã cắm vào chắc chắn hơn, cuối cùng Freinir đã có thể tự mình kết liễu nó.
Với Boawolf (Heo sói) thì quả nhiên đối đầu trực diện là quá sức, nên tôi đỡ đòn húc của nó để cô bé đâm liên tiếp từ bên hông. Có vẻ cấp độ lại tăng thêm, Freinir tỏ ra ngạc nhiên trước sự thay đổi năng lực của chính mình.
"Hôm nay tới đây thôi. Sau đây chúng ta sẽ tập luyện tiếp rồi về thị trấn. Phải vận dụng kinh nghiệm chiến đấu vào tập luyện."
"Vâng!"
Đã đạt được mục tiêu nên hôm nay chúng tôi rút lui.
Tuy nhiên, bắt Freinir theo lịch trình của mình, tôi cũng tự hỏi liệu có phải mình đang làm những việc quá sức với một mạo hiểm giả mới hay không.
Mà thôi, tôi làm vì thấy vui, và nếu Freinir thấy cực quá thì chắc sẽ có phản ứng thôi. Cho đến lúc đó, cứ coi như đây là việc cần thiết và nhờ em ấy theo cùng vậy.
***
Ngày hôm sau hai người lại chui vào hầm ngục.
Đến tầng bốn, chúng tôi vẫn tiến hành theo kiểu Freinir chủ công, tôi hỗ trợ như hôm qua. Quả nhiên nếu xuất hiện từ ba con quái vật trở lên cùng lúc thì Freinir vẫn chưa xử lý kịp. Những lúc đó tôi sẽ tỉa bớt hoặc làm lá chắn thu hút địch. Cảm giác phân chia vai trò tự nhiên giống như tổ đội trong game tôi chơi hồi trước thật thú vị.
Tầng năm cũng không có vấn đề gì đặc biệt, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa phòng trùm.
"Đây là phòng của trùm hầm ngục... phải không ạ?"
"Đúng rồi. Một con Bearwolf (Gấu sói), chủng cấp cao của Boawolf sẽ xuất hiện làm trùm. Cách chiến đấu vẫn thế. Anh giữ đầu nó, Freinir tấn công từ bên hông, làm được chứ?"
"Vâng, em làm được."
"Tốt, đi nào."
Không thấy bóng dáng của sự bất an trong mắt Freinir. Thế này thì ổn rồi.
Khi chúng tôi bước vào phòng trùm, làn sương đen quen thuộc xuất hiện và con trùm Bearwolf hiện ra.
"Đây là trùm sao... trông mạnh quá."
"Ừ, mạnh hơn quái thường. Nhưng mà anh dùng tay không cũng hạ được."
"Hả!? Tay không á!?"
"Không thế thì sao hỗ trợ Freinir được. Nào, nó tới đấy."
Con Bearwolf lao tới như mọi khi. Tôi cũng đồng thời phóng tới trước, tông thẳng vào nó từ chính diện trước khi nó đạt tốc độ tối đa.
Vận dụng các kỹ năng 『Sức mạnh』, 『Cương lực』, 『Ổn định』, tôi ghì chặt đầu nó xuống. Con Bearwolf định cắn trả, nhưng kỹ năng 『Cương Thể』 không cho phép răng nanh của nó xuyên qua.
"Làm đi, Freinir!"
"Vâng!"
Freinir vòng ra bên cạnh, đâm mạnh cây thương vào sườn con Bearwolf. Tất nhiên một phát không thể hạ ngay được.
"Yaaa! Haaa!"
Vừa hét lên, mái tóc vàng tung bay, Freinir liên tiếp tung ra những cú đâm. Con Bearwolf gầm lên đau đớn và giãy giụa, nhưng cánh tay tôi vẫn khóa chặt cổ nó không rời.
Chắc phải đâm đến hơn chục nhát, cú đâm cuối cùng có lẽ đã chạm đến tim con Bearwolf. Nó kêu lên "Gộc!" một tiếng rồi mất hết sức lực, gục xuống sàn.
Cái xác tan biến, để lại ma thạch và thịt như mọi khi.
"Hộc, hộc... Em làm được rồi... hạ được rồi..."
"Ừ, làm tốt lắm. Giờ thì Freinir đã là một mạo hiểm giả thực thụ rồi."
"Cảm ơn anh. Nhưng nếu không có anh Soushi giúp thì em không thể nào hạ được nó."
"Chuyện đó là đương nhiên. Mạo hiểm giả sát cánh cùng đồng đội là chuyện bình thường mà. Nếu không có anh thì sẽ có người khác làm thay thôi. Việc Freinir với tư cách là một thành viên trong tổ đội đã hạ được nó là sự thật không thay đổi."
"Anh Soushi... Vâng, em sẽ nghĩ như vậy ạ."
Một kẻ chuyên độc hành như tôi mà lại nói "chiến đấu cùng đồng đội" nghe cũng hơi ngượng, nhưng có vẻ Freinir đã chấp nhận.
Giờ vấn đề là sẽ nhận được kỹ năng gì đây... Thấy Freinir giật mình một cái, chắc là đã học được gì đó rồi.
"Đây là cảm giác nhận được kỹ năng đặc biệt sao? Cách sử dụng thực sự hiện lên trong đầu em... Cái này là... 『Ma pháp hệ Thánh』...?"
Có vẻ đúng như trực giác của tôi, em ấy đã học được kỹ năng phép thuật. 『Hệ Thánh』 có trong sách hướng dẫn không nhỉ? Chắc phải về tra cứu lại xem sao.
"Chúc mừng em, quả nhiên là học được kỹ năng phép thuật rồi."
"Vâng, đúng như anh Soushi nói. Sao anh biết hay vậy ạ?"
"Hoàn toàn là trực giác thôi. Thật sự không có lý do gì đâu."
Tất nhiên không thể nói là vì nhìn nhân vật em giống hệ pháp sư được. Nhưng mà, một thiếu nữ tóc vàng mắt xanh, dáng vẻ mong manh như Freinir mà lại có 『Ma pháp hệ Thánh』 thì đúng là chuẩn bài quá, làm tôi suýt bật cười.
***
Sau khi ra khỏi hầm ngục, như thường lệ, chúng tôi tập luyện trước khi về thị trấn.
Tôi bảo Freinir dùng thử 『Ma pháp hệ Thánh』 vừa học được, nhưng hiện tại có vẻ chỉ dùng được mỗi phép 『Tia Thánh Quang』.
Đúng như tên gọi, phép này bắn ra một tia sáng từ đầu ngón tay. Bắn thử vào tảng đá thì thấy nó bị cháy xém và thủng một lỗ nhỏ, nói trắng ra thì giống như tia laser ở kiếp trước vậy. Tuy nhiên, đã gọi là 『Hệ Thánh』 thì có lẽ sẽ phát huy sức mạnh đặc biệt với bọn quái vật 『hệ xác sống - Undead』.
Dù sao thì cũng may là Freinir không phải đảm nhận vai trò tấn công vật lý. Chỉ có điều, hệ thống kỹ năng của thế giới này khá trớ trêu ở chỗ không đảm bảo sau này sẽ tiếp tục rút được kỹ năng hệ phép thuật...
Về hội quán kiểm tra sách hướng dẫn thì thấy có ghi chép một chút về 『Hệ Thánh』. Có vẻ đây là thuộc tính hiếm, nếu phát triển tốt thì sẽ trở thành nhân lực quý giá chuyên đối phó với Undead.
Khi tôi nói chuyện này trong lúc ăn tối ở nhà ăn nhà trọ, Freinir tỏ vẻ hơi phức tạp.
"Trong số các mạo hiểm giả ở nhà thờ đạo Ashram cũng có người giỏi tiêu diệt quái vật Undead. Có phải giống như vậy không ạ?"
"Chà, cái đó thì anh không rõ. Nhưng anh từng thấy mạo hiểm giả phục vụ quý tộc với tư cách hiệp sĩ rồi, nên chuyện mạo hiểm giả dùng 『Ma pháp hệ Thánh』 gia nhập nhà thờ làm chuyên gia chống Undead cũng có thể lắm."
"Chuyện đó..."
"So với việc làm mạo hiểm giả nay đây mai đó, thì gia nhập một tổ chức như nhà thờ cũng là một cách sống tốt mà. Sau này em cũng phải tính đến chuyện đó chứ."
"Dù vậy thì em cũng không muốn gia nhập nhà thờ. Cả việc phục vụ quý tộc nữa... Anh Soushi nghĩ sao ạ?"
"Anh mới chỉ hạng E, cũng chưa đến lúc phải suy nghĩ chuyện đó, nhưng hiện tại anh không có ý định trực thuộc nơi nào cả."
Tôi cũng biết sơ sơ ưu nhược điểm của việc gia nhập tổ chức, nếu lợi ích lớn hơn thì vào cũng được. Nhưng với một kẻ kiếp trước làm nhân viên văn phòng như tôi, nếu có thể sống tự do (freelance) thì cũng hấp dẫn đấy chứ.
"Vậy ạ. Em cũng sẽ noi gương anh."
"Giờ thì ưu tiên nâng cao năng lực mạo hiểm giả đã. Chuyện khó khăn cứ để sau hãy tính."
"Vâng, em sẽ làm thế."
Freinir có vẻ an tâm hơn, lại tiếp tục ăn.
Từ việc từ chối cả nhà thờ lẫn quý tộc, xem ra cô bé cũng có nhiều uẩn khúc.
Mà thôi, rồi cũng có lúc cô bé tự kể ra. Miễn là đến lúc đó em ấy không chán việc lập tổ đội với ông chú như tôi là được.
***
Sáng hôm sau, một rắc rối nhỏ nảy sinh.
Thị trấn Maniji hiện tại có một hầm ngục cấp F và một cấp E, tất nhiên tôi muốn chinh phục cả cái cấp E nữa.
Dĩ nhiên không thể dắt Freinir mới làm mạo hiểm giả được một tuần vào hầm ngục cấp E được. Không thể được, nhưng mà...
"Sao lại... Anh Soushi, xin đừng bỏ em lại mà."
Freinir, với vẻ đẹp mong manh, hai tay đan trước ngực cầu xin tôi.
"Anh chắc chắn sẽ quay lại mà, em cứ đợi ở nhà trọ đi. Cấp E quả thực quá nguy hiểm với Freinir."
"Dù vậy, rời xa anh Soushi em thấy bất an lắm."
Nhìn biểu cảm như cún con bị bỏ rơi của Freinir, tôi thoáng nghi ngờ không biết có phải mấy ngày qua cô bé đã trở nên phụ thuộc vào tôi rồi không.
Nếu đúng là vậy thì thú thật tôi chẳng biết cách xử lý thế nào. Kiếp trước tôi cũng đâu có con cái gì.
"...Được rồi, vậy vào chung một chút xem tình hình thế nào nhé. Nhưng nếu không ổn là anh tính lại đấy."
Rốt cuộc tôi lại chọn phương án ngu ngốc nhất là "xem tình hình", nhưng đám lâu la ở hầm ngục cấp E thú thật cũng chẳng phải đối thủ của tôi nên chắc không vấn đề gì lớn. Biết đâu lại xuất hiện quái vật khắc chế tấn công vật lý cũng nên.
"Vâng! Em sẽ đi theo anh Soushi, dù là bất cứ đâu."
Cơ mà, chuyện mặt mày hớn hở lên thì không nói, nhưng lời lẽ của Freinir sao nghe có chút nặng nề thế nhỉ. Tôi định bụng nuôi dạy cho đến khi em ấy tự lập được làm mạo hiểm giả rồi chuyển sang nhóm trẻ tuổi nào đó... liệu có ổn không đây?
***
Hầm ngục cấp E ở Maniji nằm bên bờ hồ.
Mặt đất mở ra một cái hố, cầu thang dẫn xuống sâu bên dưới lòng hồ.
Thi thoảng cũng thấy vài tổ đội khác, nhưng họ nhìn hai chúng tôi rồi hơi cau mày. Một ông chú và một thiếu nữ lập tổ đội hai người vào hầm ngục cấp E, trông còn kỳ quặc hơn cả việc ông chú đi độc hành.
Xuất hiện đầu tiên ở tầng hầm một là hai con Người Cá (Fishman). Tôi đánh thì một phát chết ngay, nhưng cũng cần thử nghiệm phép thuật của Freinir trong thực chiến.
"Anh sẽ chặn ở tuyến đầu, Freinir chuẩn bị phép xong thì ra hiệu nhé. Lúc đó anh sẽ đẩy quái vật ra. Em dùng phép tấn công vào đó, làm được chứ?"
"Vâng, em làm được!"
Khi Freinir bắt đầu tập trung tinh thần thì bọn Người Cá lao tới. Tôi đứng chắn trước mặt, tóm lấy cả hai cây thương chúng đâm tới. Bọn Người Cá hoảng hốt định rút thương về, nhưng với đối thủ có kỹ năng 『Cương lực』 và sức mạnh tương đương hạng C như tôi thì chúng chẳng xê dịch nổi một ly.
Giằng co hai chọi một khoảng mười giây thì phía sau vang lên tiếng: "Phép thuật sẵn sàng ạ!"
Tôi giật mạnh cây thương của bọn Người Cá, rồi đẩy hai con quái đang mất đà ngã dúi dụi ra xa.
Đồng thời, Freinir lao lên bên cạnh tôi và kích hoạt 『Tia Thánh Quang』. Tia laser phóng ra từ đầu ngón tay quét ngang một đường, chém đôi cả hai con Người Cá, kết liễu chúng ngay tức khắc.
"Anh Soushi, em làm được rồi. Em dùng phép hạ được quái vật rồi."
"À, ừ, phép mạnh thật đấy. Một đòn hạ gục quái vật hạng E, uy lực đáng nể thật."
Một kẻ chuyên đấm nổ xác quái vật như tôi mà nói thế này thì hơi kỳ, nhưng phép này cũng ghê gớm thật. Tuy nhiên, nhìn Freinir không những bình thản khi chém đôi quái vật mà còn có vẻ vui mừng, tôi hơi ngạc nhiên.
"Thế này là em có thể theo chân anh Soushi rồi đúng không ạ?"
"Ừ... đúng thế. Chắc là ổn thôi."
Cảm thấy một áp lực khó tả trong đôi mắt của Freinir, tôi đành gật đầu.
***
Tầng một, hai toàn là Người Cá nên chúng tôi tiến lên không chút trở ngại. Tôi để Freinir tích cực dùng phép nên trước khi xuống tầng ba, cấp độ kỹ năng phép thuật của em ấy đã tăng lên.
"Freinir, anh nghĩ em dùng phép cũng khá nhiều rồi, còn dùng được nữa không?"
"Dạ? Em vẫn dùng bình thường mà, có gì đáng lo sao ạ?"
Tôi muốn kiểm tra xem em ấy còn thứ giống như điểm MP trong game không, nhưng Freinir nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
"À, không phải, ý anh là dùng phép xong có thấy thể lực bị tiêu hao hay gì không ấy?"
"A, vâng, cảm giác đó thì có ạ. Nhưng nó hồi phục ngay nên không sao đâu ạ."
"Phép thuật chỉ cần còn thể lực là bắn được mãi sao?"
"Vâng, tuy tốn thời gian tập trung tinh thần nhưng chỉ cần không mệt thì vẫn dùng được ạ."
Hừm, có vẻ không có giới hạn kiểu MP hay ma lực. Thay vào đó là cần tập trung tinh thần à. Vì có tiêu hao thể lực nên có lẽ nếu dùng phép mạnh sẽ kiệt sức và không thể dùng liên tục được.
"Anh hiểu rồi. Nhưng nếu dùng phép mà cảm thấy đến giới hạn thì phải bảo anh ngay nhé."
"Vâng, cảm ơn anh đã lo lắng cho em."
"Được rồi, xuống tầng ba nào."
Tầng ba quả nhiên xuất hiện Rùa Đá (Stone Tortoise).
Trong lúc tôi thu hút sự chú ý, Freinir dùng phép cắt cổ nó, ra là vậy, đây mới là cách tiêu diệt chính thống.
Thử để Freinir tập trung bắn phép vào mai rùa thì cũng đục được lỗ. Nhưng làm thế không gây vết thương chí mạng, ngược lại còn khiến con Rùa Đá nổi điên lên.
Hết cách, tôi đành đập nát cả cái mai rùa, thấy cảnh đó Freinir trố mắt nhìn.
"Anh Soushi có sức mạnh kinh khủng thật đấy."
"Chỉ tính sức mạnh thôi thì chắc cũng cỡ hạng C rồi."
"Có sức mạnh nhường này thì đâu cần đến phép thuật của em nữa..."
Freinir lại đột ngột trưng ra ánh mắt như cún con bị bỏ rơi.
"Không đâu, chắc chắn sẽ có những con quái vật mà chỉ dùng sức mạnh thì không hạ được. Lúc đó anh cần sức mạnh của Freinir."
"Vâng! Để giúp ích cho anh lúc đó, em sẽ cố gắng nâng cấp kỹ năng phép thuật ạ!"
Lỡ miệng an ủi một câu, nhưng nhìn Freinir vui sướng ra mặt, tôi cứ có cảm giác mọi chuyện đang tiến triển theo hướng không tốt lắm. Nhưng với một cô gái ở tuổi này, việc bản thân có được cần đến hay không là vấn đề quan trọng, nên cũng đành chịu thôi.
Cứ thế chúng tôi xuống đến tầng hầm bốn, nhận ra nếu dùng 『Tia Thánh Quang』 xuyên thủng lõi của Slime thì hạ chúng rất dễ, tôi lại càng nhận thức rõ sự hữu dụng của phép thuật.
Thế này thì con trùm Slime Khổng Lồ (Large Slime) chắc cũng dễ xơi thôi, nghĩ vậy nên hôm nay chúng tôi rút lui.
***
Ngày hôm sau, chúng tôi vào hầm ngục ngay từ sáng sớm.
Lần này đặt mục tiêu chính là hạ trùm, nên tôi hạn chế tối đa việc thực chiến của Freinir để tiến thẳng xuống tầng hầm năm.
Trước cửa phòng trùm, tôi kiểm tra trang bị, đặc biệt đưa thêm nhiều thuốc giải độc cho Freinir vì em ấy không có kỹ năng 『Kháng độc』.
Vào phòng trùm, sương đen bốc lên, từ trong đó con trùm Slime Khổng Lồ xuất hiện. Nhưng nhìn kỹ thì có gì đó khác với con Slime Khổng Lồ tôi từng đánh. Cảm giác kích thước lớn hơn một chút, và hình như có tới ba cái lõi ở trung tâm.
"Hình như là trùm hiếm (Rare Boss). Mạnh hơn trùm thường đấy. Cẩn thận nhé."
"Vâng. Vẫn là tấn công vào cái lõi kia đúng không ạ?"
"Ừ. Có ba cái nên chắc phải phá hết mới được."
"Em sẽ thử dùng phép tấn công."
"Nhờ em đấy, cứ phá từng cái lõi một. Anh sẽ bảo vệ phía trước như mọi khi."
"Vâng, em chuẩn bị phép đây."
Tôi đứng chắn trước mặt Freinir đang bắt đầu tập trung tinh thần, đối đầu với con trùm hiếm. Ba cái lõi à, gọi là 『Triple Core』 (Tam Lõi) đi.
Con Triple Core nhích lại gần, rồi cũng vươn cơ thể ra như xúc tu định quấn lấy chúng tôi. Chắc do có ba lõi nên số lượng xúc tu vươn ra cùng lúc nhiều hơn hẳn. Nhưng nhờ các kỹ năng 『Sức mạnh』, 『Phiên thân』, 『Ổn định』, cây chùy của tôi có thể vung lên bất chấp định luật vật lý, đánh bật tất cả bọn chúng. Tôi có thể đập nát nó cũng được, nhưng sợ Freinir bị dính chất lỏng văng ra sẽ trúng độc nên tôi không quên nương tay.
"Phép tới đây ạ!"
Freinir phóng 『Tia Thánh Quang』 từ phía sau chéo lưng tôi. Tia sáng có vẻ to hơn do cấp độ tăng lên đã xuyên thủng một cái lõi. Toàn thân con Triple Core run lên bần bật chứng tỏ nó đã bị thương.
"Tốt lắm, cái tiếp theo nhờ em."
"Vâng!"
Freinir lại bắt đầu tập trung tinh thần. Con Triple Core dường như cảm nhận được Freinir là mối nguy hiểm, định vươn xúc tu ra sau lưng tôi.
Tất nhiên tôi đời nào để nó làm thế. Tôi vung chùy đẩy lùi đám xúc tu về phía bản thể.
"Tiếp theo đây ạ!"
Tia sáng phóng ra lần nữa xuyên thủng cái lõi thứ hai. Nghĩ kỹ thì độ chính xác ghê thật. Phải khen em ấy mới được... vừa nghĩ đến đó thì,
"Á á!"
Nghe tiếng hét, tôi quay lại thì thấy một cái xúc tu đang quấn lấy chân Freinir. Có vẻ nó đã lén vươn xúc tu vòng qua điểm mù của tôi.
Cơ thể Freinir bị xúc tu kéo ngã nhào. Nghe tiếng kêu "Không! Anh Soushi ơi!", mắt tôi đỏ ngầu.
"Mẹ kiếp, buông ra ngay!"
Tôi lao thẳng vào bản thể nó, vung chùy loạn xạ, gọt sạch từng mảng cơ thể dạng thạch của con Triple Core.
Trước mắt là cái lõi cuối cùng. Tôi dồn toàn lực giáng chùy xuống, đập nát cái lõi cùng phần cơ thể còn sót lại.
"A, cảm ơn anh Soushi..."
Tiếng nói ấy làm tôi bừng tỉnh.
Hình như kỹ năng 『Hưng phấn』 lại kích hoạt rồi. Cảm giác vừa nãy tôi có văng tục, mong là không làm Freinir sợ.
Tôi chạy lại chỗ Freinir, quả nhiên em ấy bị dính chất lỏng của con Slime. Không biết có trúng độc không nhưng cứ cho uống thuốc giải độc trước đã.
"Xin lỗi, anh sơ suất quá. Chắc không bị độc đâu, nhưng em có bị thương ở đâu không?"
"Vâng, em không sao ạ. Em cũng sơ suất quá. Xin lỗi anh..."
"Không cần xin lỗi. Cả hai cùng rút kinh nghiệm cho lần sau."
Tôi đỡ Freinir đứng dậy. Nhìn qua thì giáp và quần áo không bị hỏng nên chắc không bị thương.
Nhưng mà lại gặp trùm hiếm, tỉ lệ gặp đúng là hơi bất thường. Biết đâu tôi có kỹ năng kiểu 『Vận đen cấp 10』 cũng nên.
Chắc do mặt tôi đang đăm chiêu nên Freinir rụt rè hỏi.
"Ừm... Anh Soushi không giận chứ ạ?"
"Không, hoàn toàn không có chuyện đó. Trông anh giống đang giận lắm à?"
"Lúc nãy khi chiến đấu trông anh rất giận dữ..."
"À, cái đó chắc là do ảnh hưởng của kỹ năng. Hình như có kỹ năng khiến bản thân rơi vào trạng thái hưng phấn để tăng năng lực, nhưng khi kích hoạt thì lời lẽ lại trở nên thô lỗ."
"Ra là vậy ạ. Em cứ tưởng anh giận vì sự yếu kém của em..."
"Freinir mới bắt đầu làm mạo hiểm giả được hơn một tuần thôi. Ngược lại em làm rất tốt là đằng khác, anh đâu có lý do gì để giận vì chuyện cỏn con đó. Vốn dĩ đó là tình huống anh phải hỗ trợ em mà."
Nghe tôi nói vậy, Freinir có vẻ an tâm, đáp "Vâng" rồi mỉm cười.
Cơ thể em ấy giật nảy lên chắc là do kỹ năng vừa chạy vào đầu. Bên tôi cũng vừa nhận được.
"『Trọng Bạo』? Cái gì đây?"
Theo kiến thức truyền vào thì đây là kỹ năng gia tăng thêm "sức nặng" cho đòn đánh ngay khoảnh khắc tấn công, nhưng cảm giác độ "não cơ bắp" lại tăng lên, trở thành chuyên gia tấn công vật lý thuần túy rồi thì phải... Mà thôi, chắc là kỹ năng hiếm, nghe cũng mạnh nên tôi không phàn nàn gì.
"Freinir thế nào?"
"Vâng, hình như em nhận được 『Ma pháp hệ Thần』 ạ."
"『Hệ Thần』?"
Nghe tên kỹ năng là thấy mùi phép thuật hiếm rồi. Lúc tra cứu về 『Hệ Thánh』 tôi đã xem qua một lượt các kỹ năng hệ phép thuật, nhưng hình như không có cái nào là 『Hệ Thần』 cả.
"Nghe nói là phép thuật tạo ra không gian thần thánh để cường hóa đồng minh hoặc làm suy yếu quái vật. Có giúp ích được gì không ạ?"
Ra thế, là loại thuộc tính pha trộn nhiều hiệu ứng hỗ trợ à. Nghe tên cứ tưởng là kỹ năng cấp cao của 『Hệ Thánh』 nhưng có vẻ phạm vi tác dụng khác nhau.
"Cái đó cực kỳ hữu ích đấy. Phải luyện tập chăm chỉ để sử dụng thành thạo nhé."
"Vâng, em nhất định sẽ học để giúp ích cho anh Soushi!"
"À, ừ..."
Cảm giác lời nói của Freinir lại tăng thêm một bậc nặng nề, khiến tôi hơi bị áp lực.
Với Freinir, hiện tại tôi giống như ân nhân, nên suy nghĩ muốn giúp ích cho tôi cũng dễ hiểu. Nếu điều đó trở thành động lực để làm mạo hiểm giả thì cũng không tệ.
Dù sao cũng đã đạt được mục đích, chúng tôi quay về nhà trọ và ăn tối tại nhà ăn.
Sau khi nhận ra mình có thể theo kịp tiến độ ở hầm ngục hạng E, thần sắc của Freinir dường như đã tươi tỉnh hơn đôi chút. Việc bắt đầu kiếm được tiền có lẽ cũng là một yếu tố quan trọng. Trang bị hiện tại cô bé đang dùng là do tôi bỏ tiền túi ra mua, nên có vẻ cô vẫn cảm thấy mắc nợ nhiều về chuyện đó.
"Freinir này, ngày mai anh định khởi hành đi Euron, em thấy sao?"
"Nhắc đến Euron thì đó là lãnh địa của Tử tước Barius... à không, không sao ạ. Em sẽ theo Ngài Soushi đến bất cứ đâu."
Freinir chỉ thoáng trầm ngâm trong giây lát, nhưng ngay sau đó đã đáp lại bằng một câu nghe có phần "nặng tình".
"Khi về đến Euron, trước tiên chúng ta sẽ xem lại trang bị cho Freinir. Ít nhất thì vũ khí cũng phải đổi sang loại gậy phép dành cho ma đạo sư mới được."
"Vâng ạ. Tuy em cũng đã quen dùng thương rồi, nhưng nếu đánh cận chiến thì em chỉ tổ làm vướng chân Ngài Soushi thôi..."
"Chuyện đó thì đành chịu. Tận dụng sở trường của từng người mới là ý nghĩa của việc lập tổ đội mà."
"Vâng, em muốn rèn luyện ma pháp. Em nghĩ việc nhận được hai kỹ năng ma pháp chính là sự dẫn dắt của thần Ashram, Người bảo em hãy đi theo con đường đó."
"Đúng vậy, 'Thuộc tính Thần' dường như là một kỹ năng cực kỳ hiếm. Tận dụng nó mới là con đường đúng đắn."
Lúc quay về, tôi có ghé qua Guild để tra cứu lại sách hướng dẫn, nhưng hoàn toàn không có mô tả nào về 'Thuộc tính Thần'. Điều này có nghĩa đây là trường hợp cần phải báo cáo cho Guild, nhưng hiện tại tôi vẫn đang tạm hoãn lại.
Chẳng hiểu sao, tôi cứ có linh cảm rằng nếu để lộ chuyện một thiếu nữ có hoàn cảnh phức tạp như Freinir lại sở hữu kỹ năng hiếm đến thế, thì rắc rối sẽ ùn ùn kéo đến.
"Nhân tiện, việc Ngài đưa em đến Euron... em có thể hiểu là Ngài cho phép em đi cùng mãi mãi được không ạ?"
"Hửm? Ý em là sao?"
"Dạ, lúc Ngài cho em gia nhập tổ đội, Ngài có nói là 'sẽ dạy cho đến khi em có thể chiến đấu như người bình thường', nên là..."
Vừa nói, Freinir vừa ngước đôi mắt ầng ậc nước nhìn tôi như cầu xin. Ra là vậy, cô bé nghĩ rằng khi đã biết chiến đấu rồi thì sẽ bị tôi đuổi đi.
"Câu đó có nghĩa là nếu Freinir muốn chuyển sang tổ đội khác thì anh sẽ không ngăn cản. Còn nếu Freinir thấy cứ như hiện tại là ổn, thì ở cùng nhau mãi cũng được."
"Vâng! Em xin phép được đi cùng Ngài mãi mãi ạ!"
Nhìn thiếu nữ trước mặt đột nhiên phấn chấn hẳn lên, tôi bỗng có ảo giác như mình vừa phạm phải một sai lầm mang tính quyết định nào đó. Chắc không đến mức mới gặp nhau vài ngày mà một cô gái trẻ lại phụ thuộc vào một ông chú lạ mặt đến thế đâu nhỉ... Nhưng quả thực, với một kẻ không con cái như tôi thì đúng là không thể hiểu nổi suy nghĩ của mấy cô nương ở độ tuổi này.
***
Từ đây đến Euron mất hai ngày đi bộ, nên chúng tôi định sẽ nghỉ một đêm tại ngôi làng giống lúc đi, rồi mới rời thị trấn Manji.
Khi mặt trời bắt đầu ngả bóng và sắp nhìn thấy ngôi làng, Freinir đột nhiên dáo dác nhìn quanh.
"Sao thế?"
"Em cảm thấy có luồng khí tức hơi kỳ lạ... Ở hướng kia ạ."
Nhìn theo ngón tay Freinir chỉ, tôi thấy một làn sương đen mờ ảo đang bao phủ một vùng. Nơi đó nằm khá xa con đường chính, nhưng vì là đồng bằng nên việc di chuyển tới đó có vẻ không gặp trở ngại gì.
"Đúng là chỗ đó có bầu không khí quái gở thật. Đến xem thử không?"
"Vâng, em cảm thấy nên làm thế ạ."
Trong lời nói của Freinir ẩn chứa sự chắc chắn. Có lẽ trực giác của cô ấy đã bắt được điều gì đó.
Khi đi bộ lại gần, chúng tôi thấy một khu vực rộng cỡ sân bóng chày được bao quanh bởi hàng rào mục nát, bên trong là những tảng đá và vật dụng bằng gỗ... trông như những bia mộ nằm ngổn ngang.
Một nơi mang cảm giác như nghĩa địa bị lãng quên.
Nhưng nếu là khí tức kỳ lạ ở nghĩa địa, thì trong thế giới này có nghĩa là quái vật Undead (Xác sống) xuất hiện sao? Theo lẽ thường thì tôi muốn bỏ đi ngay, nhưng với tư cách là mạo hiểm giả thì không thể làm ngơ được.
"Vào xem sao. Có thể quái vật sẽ xuất hiện đấy. Em chuẩn bị sẵn sàng dùng 'Thánh Quang' nhé."
"Vâng. Ý Ngài là có thể là quái vật Undead ạ?"
"Nếu không phải thì tốt."
Theo kinh nghiệm chơi game thì nhắc đến Undead là chỉ thấy toàn phiền toái.
Dù sao thì, tôi vừa sử dụng 'Cảm Tri Khí Tức' vừa chậm rãi tiến vào khuôn viên nghĩa địa, nhưng không có động tĩnh gì đặc biệt. Nhìn những dòng chữ khắc trên các bia mộ mục nát, có vẻ đây là nơi chôn cất những người lính tử trận từ xa xưa.
"Hử?"
'Cảm Tri Khí Tức' có phản ứng. Nhìn sang bãi đất phía xa, mặt đất đang đùn lên lục bục và có thứ gì đó chui ra.
Ngay lập tức, ba bộ xương khô trang bị kiếm và khiên rách nát – 'Skeleton' – trồi lên từ mặt đất.
"Freinir, chuẩn bị ma pháp."
"Vâng, thưa Ngài Soushi."
Tôi lao lên cũng được, nhưng vì vụ việc hôm qua nên tôi hơi ngần ngại việc rời xa Freinir. Trong khi tôi đang thủ thế chờ đợi, bọn Skeleton vừa phát ra tiếng lách cách vừa lao tới.
"Ma pháp sẵn sàng ạ!"
"Triển khai đi."
Freinir bước đến bên cạnh tôi và phóng ra một tia 'Thánh Quang'. Luồng sáng quét ngang, cắt đôi cả ba con Skeleton và khiến chúng bốc hơi trong nháy mắt. Không rõ sức mạnh của Skeleton đến đâu, nhưng quả nhiên 'Thánh Quang' có hiệu quả cực mạnh với Undead.
Thân xác Skeleton biến mất, nhưng ma thạch và vũ khí vẫn còn lại tại chỗ. Trong lúc tôi đang nhặt ma thạch, mặt đất xung quanh lại lục bục đùn lên. Lần này xuất hiện tới tám con.
"Bị bao vây thì nguy đấy. Em lùi lại phía sau anh."
"Vâng!"
Tôi lao thẳng vào hai con gần nhất, dùng chùy đập nát chúng cùng với cả tấm khiên.
Thừa thế thoát ra khỏi vòng vây, tôi vừa che chắn cho Freinir ở phía sau vừa quay lại.
Sáu con Skeleton còn lại lách cách lao tới, nhưng không con nào chịu nổi những cú chùy giáng xuống.
Mũi kiếm của lũ Skeleton có đôi lần sượt qua, nhưng nhờ giáp và kỹ năng 'Cương Thể', tôi không chịu sát thương nào đáng kể ngoài mấy vết xước nhẹ.
"Thế là hết rồi sao...?"
Tôi cảnh giác nhìn quanh, mặt đất có vẻ không còn biến động gì nữa. Tuy nhiên làn sương đen vẫn lờ mờ bao phủ. Cảm giác rất khó chịu, tôi linh cảm vẫn còn thứ gì đó sắp xuất hiện.
"Freinir, chuẩn bị 'Thánh Quang'."
"D-Dạ!"
Ngay khi tôi ra lệnh, làn sương đen bắt đầu tụ lại tại một điểm trên không trung. Khối sương đó dần dần tạo thành hình thù rõ rệt.
Thứ vừa hiện hình là một bộ xương khoác áo choàng đen trùm kín đầu. Hai tay nó cầm một cây gậy dài, toát ra khí thế của một con quái vật biết sử dụng ma pháp. Nhìn việc nó đang lơ lửng trên không, có lẽ đây là một con Undead cấp cao.
Freinir vẫn đang tập trung tinh thần. Chừng nào nó còn bay trên trời thì đòn tấn công của tôi không thể chạm tới.
Trong lúc tôi đang thủ thế lườm nó, tên kia giơ cao cây gậy lên trời. Xung quanh đầu gậy xuất hiện ba ngọn giáo bằng đá.
Ba ngọn giáo đó lần lượt được bắn ra. Phía sau tôi là Freinir. Không có lựa chọn né tránh. Vậy thì cách đối phó chỉ có một.
Tôi vung chùy lên đánh chặn. Huy động toàn bộ các kỹ năng 'Thị Lực Động', 'Phản Xạ Thần Kinh', 'Sức Bật', cùng với 'Điềm Tĩnh' và 'Tăng Tốc Tư Duy', tôi đập rơi những ngọn giáo đang lao tới.
Dù là ma pháp, nhưng một khi đã biến thành vật chất như giáo đá thì có vẻ vẫn có thể dùng lực vật lý áp đảo để triệt tiêu.
"Ma pháp phóng đây ạ!"
Freinir bắn 'Thánh Quang'. Con Skeleton cấp cao bị luồng sáng chém xéo, tuy không bị cắt đứt nhưng có vẻ đã chịu sát thương nên rơi xuống đất.
"Freinir, dùng ma pháp Thuộc tính Thần!"
"D-Dạ vâng!"
Nhìn phản ứng vừa rồi, có vẻ 'Thánh Quang' không đủ để kết liễu nó. Nếu 'Thuộc tính Thánh' chưa đủ đô, thì đành phải thử loại ma pháp khác, 'Thuộc tính Thần'.
Ra lệnh xong, tôi lao về phía con Skeleton cấp cao vừa rơi xuống đất. Phải gây sát thương cho nó khi còn trong tầm đánh.
Khoảnh khắc tôi áp sát cũng là lúc nó vừa lấy lại tư thế.
Tôi vung chùy quét ngang. Quả cầu sắt đầy gai đập trúng phần xương sườn, con Skeleton bị hất văng đi trong khi cơ thể vỡ ra từng mảnh.
"Chết tiệt, không được à!"
Cảm giác va chạm truyền về tay rất nhẹ. Có vẻ như nó có thể tự tách rời cơ thể để triệt tiêu xung lực. Dù phần xương bị đánh trúng đã nát vụn... nhưng những phần xương bị hất văng lại đang tái tạo thành hình dạng Skeleton ở một nơi xa hơn.
Tôi lại chạy về phía đó. Con Skeleton giơ gậy lên trời. Thứ được bắn ra là một quả cầu lửa đường kính chừng một mét.
Quả nhiên không thể dùng chùy để triệt tiêu cầu lửa được. Sau khi xác nhận dù có né thì Freinir cũng không bị trúng đòn, tôi dùng 'Phi Thân' để tránh ngay trước khi nó va chạm.
Thấy chuyển động của tôi, con Skeleton có vẻ hơi dao động. Tên này có trí tuệ. Mà không, không có trí tuệ thì sao dùng ma pháp được.
"Ma pháp tới đây ạ!"
Freinir hét lên. Ngay lập tức, xung quanh tôi và con Skeleton bị bao phủ bởi một luồng sáng chói lòa.
Ma pháp Thuộc tính Thần – 'Thần Hậu Quang'. Đây là ma pháp làm suy yếu quái vật trong phạm vi ảnh hưởng. Tôi đoán nó sẽ có hiệu quả đặc biệt với Undead, và quả nhiên con Skeleton trước mắt đã đổ sụp xuống đất như thể toàn thân mất hết sức lực.
"Hự!"
Tôi xốc lại tinh thần, lao tới và giáng chùy từ trên cao xuống thẳng hộp sọ con quái vật.
Rắc! Cùng với cảm giác va chạm, hộp sọ vỡ nát, kéo theo xương sống và các phần khác cũng vụn ra thành bột. Do bị suy yếu nên có vẻ nó không thể tự tách rời cơ thể để tản lực được nữa.
Khi con Skeleton cấp cao tan thành bụi phấn, làn sương đen xung quanh cũng tan biến hẳn. Có vẻ như sự xuất hiện của quái vật Undead đến đây là kết thúc.
Trên mặt đất chỉ còn lại đống xương vụn, một viên ma thạch to bằng bàn tay có hình thù méo mó, và cây gậy mà con Skeleton cấp cao đã sử dụng.
Tôi thu hồi ma thạch và cây gậy rồi quay lại chỗ Freinir.
"Nếu không có ma pháp của Freinir thì nguy to rồi. Công lớn đấy."
"Hộc, hộc... Vâng, em rất vui... vì giúp được Ngài Soushi."
Freinir vừa trả lời vừa thở dốc. Có vẻ 'Ma pháp Thuộc tính Thần' tiêu hao thể lực rất nhiều, nhưng bù lại hiệu quả đối với Undead cũng cực lớn.
"Nhưng mà cũng lạ khi Undead đột nhiên xuất hiện thế này nhỉ. Freinir vốn có khả năng cảm nhận mạnh mẽ với những thứ này sao?"
"Dạ không, em nghĩ trước đây không có đâu ạ... Nhưng vừa rồi em cảm nhận được sự bất thường rất rõ ràng."
"Nếu vậy, có thể khi 'Thức tỉnh', Freinir đã được trang bị thêm năng lực cảm nhận đặc biệt nào đó chăng."
"Vậy sao ạ? Nếu thế thì tốt quá."
Có lẽ cô ấy đang dần có thể chất đặc biệt nhạy cảm với Undead. Giống như việc tôi đang trở thành một gã "cơ bắp não phẳng" vậy.
"Nhân tiện, cây gậy này trông có vẻ là đồ tốt đấy, Freinir có muốn dùng thử không?"
"Dạ? Ý Ngài là dùng đồ của con Undead đó ạ?"
Khi tôi đưa cây gậy vừa nhặt được ra, Freinir chau đôi lông mày thanh tú lại. Cũng phải thôi, bình thường thì ai mà muốn chạm vào chứ. Hơn nữa cây gậy này nhìn cũng hơi toát ra vẻ tai ương.
"À xin lỗi, anh chỉ chợt nghĩ ra nên nói thế thôi. Nghĩ kỹ thì có khi nó bị dính lời nguyền kỳ quái nào đó cũng nên. Tốt nhất là bán cho Guild đi."
"Vâng ạ... Nhưng nếu nó thực sự là đồ tốt thì em cũng muốn thử dùng xem sao."
"Vậy à. Dù sao thì cứ để đến Guild hỏi xem nó là thứ gì đã."
"Vâng."
Chắc chắn cũng cần phải báo cáo về việc Undead xuất hiện bất ngờ thế này. Đây không giống chuyện xảy ra như cơm bữa.
Nhưng mà lại gặp phải một trường hợp có vẻ hiếm hoi thế này nữa. Xem ra sự tồn tại của kỹ năng 'Vận Đen' gần như đã được xác định rồi.
Nếu đây là một kỹ năng cực hiếm... thì việc tôi nghĩ rằng nó có liên quan gì đó đến việc tôi đến thế giới này, liệu có phải là suy diễn quá đà không nhỉ.
***
Tên: Soushi Okuno
Rank: E
Cấp độ Mạo hiểm giả: 10
<Kỹ năng mới nhận được>
Đặc thù:
Kháng Độc 2, Kháng Ảo Giác 1, Cương Lực 2, Phi Thân 2, Trọng Bạo 1
Đặc dị:
Vận Đen 10
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
