Ông Chú Trở Thành Kẻ Mạnh Nhất Dị Giới

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 1 - Mở đầu

Mở đầu

"Chủ nhiệm Okuno, tôi xin phép về trước ạ."

"Vất vả rồi, về cẩn thận nhé."

Cậu nhân viên mới, người duy nhất còn lại ngoài tôi, vừa bước ra khỏi cửa. Văn phòng ban đêm giờ chỉ còn lại mình tôi.

"Hôm nay lại là người cuối cùng sao? Mà, dù gì cũng chẳng có ai đợi ở nhà, thế này cũng thoải mái."

Tôi lẩm bẩm một mình rồi đưa mắt nhìn lại màn hình máy tính.

Dạo gần đây luật pháp đã siết chặt hơn về vấn đề làm thêm giờ. Tuy nhiên, vẫn có những lúc bắt buộc phải làm cho xong việc. Ngặt nỗi, vấn đề của tôi là những lúc "bắt buộc" ấy lại quá nhiều.

"......Tạm thời làm đến đây thôi vậy."

Chẳng biết đã qua một tiếng đồng hồ từ lúc cậu nhân viên mới ra về tự bao giờ. Thở hắt ra một hơi đầy mệt mỏi, tôi tắt nguồn máy tính.

Uống cạn chai nước nhựa, tôi kéo chiếc túi đeo vai đặt dưới gầm bàn ra rồi đứng dậy khỏi ghế. Vừa cử động đột ngột, các khớp xương trên người liền lên tiếng biểu tình, nhưng vẫn chưa đến mức quá ồn ào. À không, hình như dạo trước cái vai của tôi đã từng gào thét thảm thiết lắm thì phải.

Tôi kiểm tra giờ trên điện thoại, ghi tên và thời gian vào sổ theo dõi người ra về cuối cùng rồi rời khỏi văn phòng.

Đi bộ từ tầng ba xuống coi như là một biện pháp rèn luyện sức khỏe nho nhỏ. Chẳng biết có tác dụng gì không, nhưng có làm vẫn hơn không.

Định bước chân xuống bậc thang, chẳng hiểu sao tôi lại do dự. Cảm giác như bước chân ấy, tôi đã từng bước ra rồi thì phải.

Trong lúc đang bị cảm giác kỳ lạ đó bủa vây, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc vọng lại từ đâu đó rất xa.

"......Anh Soushi, anh Soushi."

Người đang gọi tên tôi là một cô gái có giọng nói rất dễ thương.

"......À ra vậy, đây là mơ sao......"

Tôi rụt chân lại, tập trung ý thức về phía giọng nói đó. Cảm giác như xung quanh đang được bao bọc bởi ánh sáng. Nhớ lại thì, hình như lúc đó tôi cũng đã cảm thấy luồng ánh sáng tương tự thế này──

***

"Anh Soushi, chào buổi sáng ạ."

"Ừ chào em. Xin lỗi nhé, anh ngủ quên chút à?"

Người đang lo lắng nhìn vào mặt tôi là một thiếu nữ xinh đẹp với mái tóc vàng và đôi mắt xanh biếc. Tôi trả lời cô ấy rồi từ từ ngồi dậy. Khác với bản thân trong "giấc mơ", cơ thể tôi không hề có chút đau nhức nào. Thân hình săn chắc đầy cơ bắp này thậm chí còn chuyển động linh hoạt đúng như ý tôi muốn.

"Trông anh có vẻ hơi khó chịu khi ngủ. Anh gặp ác mộng hay sao ạ?"

"Ác mộng...... Ác mộng à? Có lẽ là vậy. À mà không sao đâu, ổn cả rồi."

Nhìn quanh một lượt, tôi nhận ra mình đang ở trong một căn phòng được quây bằng vải dày. Lúc này tôi mới nhớ ra là từ tối qua chúng tôi đã ngủ trong lều.

Tôi đứng dậy, cùng thiếu nữ bước ra ngoài.

Trước mắt là một vùng thảo nguyên bao la. Cách đó một quãng là khu rừng, xa xa là những dãy núi trập trùng. Thiên nhiên hùng vĩ trải dài ngút tầm mắt, công trình nhân tạo duy nhất có lẽ là con đường lát đá chạy ngang gần đó.

"A, anh Soushi chào buổi sáng! Hiếm khi thấy anh Soushi dậy muộn nha."

Một thiếu nữ khác vừa tiến lại gần vừa để mái tóc tím nhảy nhót theo từng bước chân. Trên đầu cô bé có đôi tai thú trông như tai sói, phía sau lưng là cái đuôi to xù lông đang lắc qua lắc lại. Đây cũng là một cô bé đáng yêu mà tôi chưa từng gặp trong "giấc mơ".

"Anh vừa mơ thấy một giấc mơ hơi kỳ lạ ấy mà. Chắc là tại nó thôi."

"Hửm, mơ thấy gì dợ?"

"Mơ thấy ngày nào cũng phải làm việc đến tối muộn mà tiền lương thì ít ỏi."

"Cái đó đúng là ác mộng thiệt luôn á. Anh Soushi bây giờ cũng làm việc quá sức rồi, ít nhất trong mơ cũng phải nghỉ ngơi thư thả chứ."

"Anh cũng thấy vậy."

Tôi vừa trả lời vừa nở nụ cười, nhưng có vẻ cô bé không nhận ra nụ cười ấy đắng chát đến mức nào.

Phía bên kia nơi cô bé tai sói vừa chạy tới, một cái nồi lớn đang bốc hơi nghi ngút trên dụng cụ trông như bếp lò. Tôi lại gần và nhìn vào trong nồi.

"Thơm quá. Mới sáng ra đã được ăn ngon rồi."

Nghe tôi nói, cô gái thứ ba đang nấu nướng ngẩng mặt lên.

Đó là một mỹ thiếu nữ với mái tóc bạc buộc kiểu đuôi ngựa và khuôn mặt thanh tú như búp bê. Đôi tai nhọn càng làm tôn lên vẻ đẹp thoát tục của cô ấy.

"Nhờ hầm ngục hôm nọ mà chúng ta kiếm được thịt ngon đấy ạ. Đi cùng anh Soushi lúc nào cũng được ăn ngon, nên hành trình trên đường cũng trở nên vui vẻ hơn hẳn."

"Anh cũng vậy thôi. Nhờ có mấy đứa mà ngay cả ngủ ngoài trời cũng thấy vui. Chứ nếu chỉ có một mình thì anh tuyệt đối không bao giờ nghĩ đến chuyện ngủ lại ở nơi thế này đâu."

"Fufu, đúng vậy thật. Có mọi người ở bên chắc chắn là vui rồi. Cơ mà, chuyện giấc mơ lúc nãy, nghe đúng kiểu anh Soushi luôn làm em buồn cười quá."

"Anh cũng thấy thế. Thật may đó chỉ là mơ."

Vẫn cười khổ, tôi đi ra một chỗ cách đó một chút và vận động nhẹ cơ thể.

Không đau vai, không mỏi gối, cũng chẳng đau lưng. Nơi đây là một thế giới khác với "giấc mơ" kia. Tôi không còn là nhân viên làm thuê cho ai nữa. Cũng chẳng phải là con ong cái kiến làm việc bán mạng đến mức bị vợ chán ghét bỏ đi.

Tôi niệm trong đầu "Hộp Đồ", ngay lập tức một cái hố đen ngòm hiện ra giữa khoảng không trống rỗng trước mặt.

Thò tay vào trong, tôi lôi ra một cây chùy kim loại lớn và một chiếc khiên to đủ để che kín cả người. Cả hai món đều nặng hơn một trăm ký lô. Chắc chắn không phải thứ mà con người có thể cầm bằng một tay.

Thế nhưng, tôi lại có thể vung vẩy cả hai thứ đó nhẹ nhàng như đồ chơi trẻ con.

"......Mình hoàn toàn là người của thế giới này rồi nhỉ."

Ngước nhìn bầu trời xanh ngắt, tôi lẩm bẩm một mình.

"Giấc mơ" đó, có lẽ thực sự chỉ là một giấc mơ thôi.

Tôi sinh ra và lớn lên ở đây ngay từ đầu. Giống như các cô gái này vậy.

Nghĩ như thế, tôi cảm thấy mình có thể sống một cách chân thành hơn.

"Anh Soushi, cơm chín rồi ạ."

"Anh tới ngay."

Cất vũ khí vào "Hộp Đồ", tôi đi về phía các cô gái.

Không phải là cư dân trong "giấc mơ" Okuno Soushi, mà là con người của thế giới này, Soushi Okuno.

"......Mình có thể suy nghĩ được như vậy, cũng là nhờ lập tổ đội với các em ấy nhỉ."

Nhớ lại hồi mới đến thế giới này và hoạt động một mình, tôi chưa bao giờ cảm thấy tâm hồn mình được đổi mới đến mức này.

Đúng vậy, vào cái thời điểm tôi vừa mới bị ném tới thế giới này một thân một mình ấy.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!