Ơ Kìa Tiên Tử, Đã Nói Chỉ Là Trải Nghiệm Nhân Sinh Thôi Mà!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 02 - Chương 29 : Giấc ngủ này, có thể sẽ là cả một đời

Trưa ngày mùng sáu Tết.

Trong sân nhà ở thôn Thạch Kiều, một cặp tỷ muội đang ăn cơm.

Có lẽ là vì Tiêu Mặc đã đi rồi, chỉ còn lại hai tỷ muội, nên trên bàn ăn có vẻ hơi lạnh lẽo.

Hơn nữa vào những lúc trước đây, vì cân nhắc đến việc Tiêu Mặc đọc sách rất mệt, nên Bạch Như Tuyết thường xuyên nghĩ ra những thực đơn khác nhau.

Nhưng sau khi Tiêu Mặc rời đi, hai tỷ muội ăn uống khá đơn giản, về cơ bản là một mặn một chay.

"Tỷ tỷ, để muội rửa bát cho..." Sau khi ăn xong bữa trưa, Tiểu Thanh nói với tỷ tỷ.

"Không sao, để ta là được rồi, dù sao ta cũng không có việc gì làm." Bạch Như Tuyết mỉm cười lắc đầu, bưng bát cơm đi vào bếp.

Nhưng không bao lâu sau, trong bếp truyền đến tiếng bát vỡ.

Tiểu Thanh vội vàng chạy vào.

Trong bếp, chiếc bát đất vỡ tan trên mặt đất, tỷ tỷ chống tay lên kệ bếp, trông như sắp ngã đến nơi.

"Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?" Tiểu Thanh đỡ lấy tỷ tỷ, trong mắt tràn đầy lo lắng.

"Không sao đâu." Bạch Như Tuyết lắc lắc đầu.

"Tỷ tỷ à, bộ dạng này của tỷ mà là không sao sao..." Tiểu Thanh thở dài một hơi, "Tỷ tỷ, để muội xử lý là được rồi, tỷ ra ngoài ngồi một lát đi."

Bạch Như Tuyết vẫn muốn tự mình dọn dẹp chiếc bát đất bị vỡ, nhưng đã bị Tiểu Thanh kéo ra ngoài, ấn ngồi xuống trong sân.

Sau khi Tiểu Thanh dọn dẹp xong bước ra khỏi bếp, liền thấy tỷ tỷ ngồi trong sân, cứ mãi nhìn ra con đường nhỏ dẫn vào sân.

Trong khoảng thời gian này, hễ có thời gian rảnh là tỷ tỷ lại ngồi trên ghế đá trong sân trông ra xa, giống hệt như lần trước.

Nhưng khác ở chỗ, lần trước Tiêu đại ca chỉ đi hai ba ngày mà thôi.

Còn lần này, Tiêu đại ca ít nhất phải đến tháng Tư mới trở về.

Tiểu Thanh nhìn bộ dạng đầu của tỷ tỷ gật gà gật gù, mí mắt đã khép lại một nửa, dường như giây tiếp theo sẽ ngủ thiếp đi.

Nhưng mỗi khi tỷ tỷ sắp ngủ thiếp đi, tỷ ấy lại sẽ đột ngột tỉnh lại, sau đó lắc đầu, tiếp tục nhìn ra con đường nhỏ.

Tiêu Thanh đi đến bên cạnh tỷ tỷ, ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay nhỏ của cô: "Tỷ tỷ, tỷ đi ngủ một giấc đi. Lúc Tiêu đại ca trở về đã là chuyện của mùa xuân rồi, lúc đó tỷ tỷ cũng đã tỉnh lại."

Bạch Như Tuyết mỉm cười: "Tiểu Thanh, ta muốn đợi thêm một chút. Hơn nữa tỷ tỷ cảm thấy lần ngủ đông này, có lẽ không giống như trước."

"Không giống như thế nào ạ?" Tiểu Thanh nghi hoặc hỏi.

Bạch Như Tuyết lắc đầu: "Tỷ tỷ cũng không rõ, chỉ là cảm thấy lần ngủ đông này, tỷ tỷ sẽ ngủ một giấc rất dài... không biết bao lâu mới có thể tỉnh lại."

"Ôi chao, tỷ tỷ nghĩ nhiều rồi. Xà tộc chúng ta có thể ngủ đến bao giờ chứ? Nhiều nhất là đến tháng Năm là tỉnh rồi." Tiểu Thanh khuyên nhủ.

Nhưng Bạch Như Tuyết chỉ mang theo một nụ cười dịu dàng: "Không sao đâu, chỉ là một mùa đông không ngủ thôi, tỷ tỷ có thể chịu được. Nhưng mà Tiểu Thanh, muội nên ngủ đông rồi, gần đây muội cũng buồn ngủ lắm đó."

"Nhưng tỷ tỷ còn chưa ngủ..."

"Ta đợi cậu ấy trở về."

"Tỷ tỷ à!" Tiểu Thanh đã không còn gì để nói.

Những ngày tiếp theo, sau khi làm xong việc nhà, Bạch Như Tuyết mỗi ngày đều sẽ ngồi trong sân.

Tiểu Thanh cũng phát hiện tỷ tỷ ngày càng buồn ngủ.

Nhưng tỷ tỷ chính là không chịu ngủ đông.

Thậm chí đến ngày mùng mười, tỷ tỷ lo lắng một khi ngủ thiếp đi sẽ rơi vào giấc ngủ đông, nên buổi tối tỷ tỷ dứt khoát không ngủ nữa.

Bạch Như Tuyết không ngủ, Tiểu Thanh không yên tâm, cũng gắng gượng thức cùng.

Một ngày nọ, ngay lúc Bạch Như Tuyết đi giặt giũ quần áo.

Một nữ tử mặc đạo bào đã đến ngoài sân.

"Không biết đạo trưởng tìm ai?" Tiểu Thanh cảnh giác nhìn nữ đạo sĩ này, lo lắng thân phận của mình và tỷ tỷ bị bại lộ, đối phương là đến để trừ yêu.

Phất Trần mỉm cười: "Cô nương không cần căng thẳng như vậy. Ta và Bạch cô nương cũng như Tiêu công tử có quen biết. Lần này có việc tìm cô ấy, không biết Bạch cô nương có ở đây không? Hơn nữa bây giờ đã là sâu trong mùa đông, cô nương cũng vẫn chưa ngủ đông sao?"

"!"

Lời của Phất Trần vừa dứt, Tiểu Thanh trong lòng kinh hãi, đôi mắt trong nháy mắt biến thành con ngươi dọc màu xanh, định ra tay trước chiếm ưu thế!

Đầu ngón tay của Phất Trần chỉ nhẹ nhàng đưa ra, một đạo linh lực bắn vào mi tâm của Tiểu Thanh.

Chỉ trong nháy mắt, Tiểu Thanh cảm thấy mình không thể động đậy được.

"Ngươi muốn làm gì?" Tiểu Thanh trong lòng sinh ra sợ hãi, nhưng không có một chút lùi bước nào.

"Bần đạo đến từ Thiên Huyền Môn, tên là Phất Trần, đến đây không có ác ý. Trước đây bần đạo cũng đã đến một lần, muốn thu Bạch cô nương làm đồ đệ, chỉ là lần đó Bạch cô nương đã từ chối. Bần đạo biết duyên phận chưa đến, cũng không miễn cưỡng. Nếu cô nương không tin ta, lát nữa Bạch cô nương trở về, cô có thể tự mình hỏi."

Dứt lời, ngón tay ngọc thon dài của Phất Trần lại búng ra, một tia sáng nữa bắn vào mi tâm của Tiểu Thanh.

Định thân thuật của Tiểu Thanh được giải.

Nhìn nữ đạo sĩ trước mặt, trong mắt Tiểu Thanh tuy vẫn mang theo vẻ cảnh giác, nhưng cảm thấy đối phương chắc là không có ác ý. Nếu không, với cảnh giới của đối phương, muốn làm gì mình và tỷ tỷ cũng được, không cần phải tốn nhiều nước bọt.

"Ngươi tìm tỷ tỷ ta có việc gì?" Tiểu Thanh hỏi.

"Bần đạo mấy hôm trước tâm huyết dâng trào, tình cờ bói một quẻ, biết được cảnh giới của Bạch cô nương đã đến, cần phải bế quan hóa nhiêm. Sau khi xuất quan, Bạch cô nương có thể trực tiếp xuống nước tẩu giao."

"Nhưng mệnh hỏa của Bạch cô nương kỳ lạ, dường như mãi không chịu ngủ đông. Lần này bần đạo muốn đến hỏi nguyên nhân, không biết Bạch cô nương có phải có chuyện gì không?"

Phất Trần hỏi.

Tiêu Thanh liếc nhìn nữ đạo sĩ này một cái, nhẹ nhàng cắn đôi môi mỏng: "Tiêu đại ca đã lên kinh thành rồi, cần phải thi Hội và thi Đình xong mới có thể trở về. Tỷ tỷ của tôi đang đợi huynh ấy, nói rằng nếu ngủ đông, sợ sẽ ngủ một giấc không dậy nổi, nên mãi không chịu ngủ đông."

"Thì ra là vậy." Phất Trần gật đầu, "Đây chính là kiếp số của Bạch cô nương rồi."

"Đạo trưởng, kiếp số mà người vừa nói có ý gì?" Tiểu Thanh lo lắng.

Sao tỷ tỷ nhà mình lại có kiếp số chứ?

Phất Trần giải thích: "Sau khi cảnh giới của xà tộc đã đến, sẽ từ mãng hóa thành nhiêm, sẽ trải qua một lần lột xác. Thể hình sẽ trở nên to lớn và rắn chắc hơn, đây là để chuẩn bị cho việc tẩu giao. Toàn bộ quá trình cần mấy năm thời gian."

"Tỷ tỷ của cô nương nếu không ngủ, sẽ không thể lột da hóa nhiêm. Mà cơ thể hiện tại của tỷ tỷ cô, không chịu đựng nổi huyết mạch đang dần phản tổ trong cơ thể, càng không chịu đựng nổi cảnh giới hiện tại."

"Vì vậy, tỷ tỷ của cô nương nếu còn không ngủ đông, không chỉ sẽ hỏng mất căn cơ đại đạo, mà thậm chí cực kỳ có thể nguy hiểm đến tính mạng."

Nghe những lời của đối phương, Tiểu Thanh tức giận nói: "Ngươi cái nữ đạo sĩ này nói bậy bạ!"

Phất Trần cũng không tức giận: "Bần đạo không nói bậy. Xin hỏi gần đây sắc mặt của Bạch cô nương có phải ngày càng tệ, mỏng manh như giấy không?"

Nhớ lại dáng vẻ của tỷ tỷ gần đây, miệng Tiểu Thanh khẽ mở, đôi mắt run rẩy, cúi đầu như tự nói với mình: "Chuyện này... chuyện này phải làm sao bây giờ..."

"Duyên, cũng là mệnh."

Phất Trần thở dài một hơi, lấy ra một viên đan dược.

"Nếu Tiểu Thanh cô nương tin được ta, viên đan dược này cho tỷ tỷ của cô nương uống, tỷ tỷ cô nương sẽ chìm vào giấc ngủ để hóa nhiêm."

"Nhưng mà Tiểu Thanh cô nương, chấp niệm của tỷ tỷ cô, chắc cô cũng rõ."

"Bởi vì giấc ngủ này, có thể sẽ là cả một đời."

"Tỷ tỷ của cô có lẽ, sẽ vĩnh viễn không đợi được cậu ấy trở về nữa..."