Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 33 - Lại biến thân!

Hoàng hôn như một tấm màn sa xám dày, từ từ bao phủ khu rừng bên ngoài thị trấn Woodcreek.

Riel và Julian kéo lê thân thể mệt mỏi, cuối cùng cũng quay về bên đống lửa trại tạm thời của họ. Than tàn trong đống lửa vẫn còn lập lòe ánh đỏ yếu ớt, thỉnh thoảng nổ ra vài tia lửa như đang chào đón hai người trở về.

“Phù… cuối cùng cũng về rồi.” Julian ngồi phịch xuống gốc cây bên đống lửa, tiện tay vớ lấy túi da bên cạnh tu một ngụm nước, lau mặt, “Mệt chết đi được, muốn được tắm nước nóng thoải mái, nằm trên chiếc giường lớn mềm mại quá…”

Riel không đáp lời, chỉ lau mồ hôi trên trán, lặng lẽ dựng cái lều cỡ nhỏ tiện tay tìm được từ hang Goblin lúc trở về, vết bẩn trên bề mặt đã sớm được rửa sạch, chỉ là vẫn còn phảng phất mùi tanh nhàn nhạt.

Julian dựa vào một gốc cây, xoa xoa thái dương hơi nặng trĩu. Hai bức thư trong hang động như hai tảng đá lớn đè nặng lên tim cậu, đặc biệt là nửa trang thư còn sót lại của nhà Thranduil, càng khiến cậu tâm thần không yên.

Cậu lật ra ba cuộn giấy ủy thác từ trong hành lý, phủi phủi lớp bụi bên trên: “Tôi đến thị trấn giao ủy thác trước, đổi lấy tiền boa tiện thể bổ sung vật tư. Cậu ở lại đây nghỉ ngơi, phiền cậu thu dọn đám vũ khí kia.”

“Ừm.”

Sau khi rời khỏi khu cắm trại, Julian men theo con đường nhỏ trong rừng đi mấy phút liền đến lối vào thị trấn Woodcreek. Lúc này dòng người đã ít hơn nhiều so với ban ngày, một số khách lữ hành hoặc mạo hiểm giả thỉnh thoảng đi ngang qua, ánh mắt đều sẽ dừng lại trên người Julian một thoáng, khiến cậu cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

Cầm ba cuộn giấy ủy thác đã quăn mép, cậu đứng trên con đường lát đá ở trung tâm thị trấn Woodcreek, không để ý đến những người dùng ánh mắt kỳ quái đánh giá mình, đi thẳng về phía doanh trại của đội vệ binh thị trấn.

Ủy thác đầu tiên, dọn dẹp hang ổ Goblin, chính là do đội vệ binh thị trấn ban hành.

Doanh trại của đội vệ binh là một tòa kiến trúc bằng đá đơn sơ, hai vệ binh mặc giáp da ở cửa đang dựa vào tường lau trường kiếm, thấy Julian đến gần, một vệ binh cao kều trong đó hất cằm: “Đến giao ủy thác à? Bên hang ổ Goblin giải quyết xong rồi?”

“Ừm. Đây là tấm thẻ thu thập được từ trong hang, các anh có thể kiểm tra một chút.”

Vệ binh cao kều nhận lấy tấm thẻ gỗ Julian đưa qua, đó là một tấm thẻ gỗ màu sẫm đã mòn mép, khắc đồ đằng Goblin mờ nhạt. Ông ta dường như không quan tâm đến cái này lắm, tiện tay đặt lên bàn, gọi vào trong doanh trại: “Đội trưởng, người giao ủy thác dọn dẹp đến rồi!”

Tiếng bước chân truyền ra từ bên trong doanh trại, đội trưởng đội vệ binh vén rèm cửa bước ra, thanh trường kiếm bên hông đung đưa theo bước chân, trên bộ râu quai nón còn dính vụn bánh mì.

“Đưa đơn ủy thác cho tôi.”

Ông ta nhận lấy tờ giấy da trong tay Julian, ngón tay lướt qua phần mô tả nhiệm vụ bên trên, ánh mắt dừng trên người Julian mang theo vẻ hồ nghi, “Không tìm thấy thứ gì à?”

Julian sững sờ, nhớ lại hai phong thư giấu trong lớp lót hành lý, nhưng sắc mặt vẫn không đổi: “Chỉ có một đám Goblin, với lại mấy thứ đồ rách nát trộm được, nhưng thanh đại đao trong tay con Goblin khổng lồ kia lại to đến bất thường, như là hàng đặt riêng vậy.”

Viên đội trưởng kia nhìn Julian chằm chằm, như muốn dùng ánh mắt nhìn xuyên thấu thứ cậu đang che giấu.

“Ha… được rồi.”

Đầu ngón tay đội trưởng kẹp tờ giấy da ủy thác nhàu nát xoay nửa vòng, lúc ngón tay cái lướt qua mấy chữ “sâu trong hang động”, móng tay vô thức cạy nhẹ lên mặt giấy, để lại một vết hằn nhàn nhạt.

Ông ta không truy hỏi nữa, chỉ xoay người cất cao giọng gọi vào trong doanh trại: “Này! Mang tiền ủy thác tôi đã chuẩn bị ra đây!”

Trong doanh trại truyền đến tiếng sột soạt, rất nhanh, một lão binh mặt đầy nếp nhăn bưng một túi da thuộc đi ra, miệng túi dùng dây gai thô buộc lại, bên trên treo một huy hiệu bằng đồng đã mòn sáng bóng, khắc huy hiệu của thị trấn Woodcreek —— một cây sồi cổ thụ xiêu vẹo.

Người đội trưởng nhận lấy túi da, ước lượng hai cái rồi mở ra xem, xác định là tiền xu bạc rồi đưa cho Julian.

“Vất vả rồi, gần đây không đủ nhân lực, chúng tôi cũng chỉ đành ủy thác cho mạo hiểm giả làm mấy công việc phiền phức này.” 

Julian nhận lấy tiền ủy thác, gật đầu, chào tạm biệt đội vệ binh rồi vội vã đi đến điểm ủy thác tiếp theo.

Câu hỏi lúc trước của viên đội trưởng này rõ ràng là hy vọng cậu tìm thấy thứ gì đó, chắc là hai bức thư tín kia. Nhưng cậu đâu có ngốc, bị đám người đó phát hiện mình biết bí mật quan trọng như vậy, không bị diệt khẩu mới là lạ.

“Trước khi đến hiệp hội…”

Nhìn ánh trăng sáng vằng vặc, Julian hít sâu một hơi, tìm một góc không người điều chỉnh lại nhịp thở, đầu ngón tay phải khẽ điểm vào hư không, một gợn sóng màu xanh lam nhạt lan ra, đồng thời, khẽ hét lên một tiếng vô cùng “chuuni”.

“Biến thân!”

Bóng tối đầu hẻm bao trùm lấy Julian, ánh trăng trên đỉnh đầu xuyên qua cành cây sồi, vỡ thành từng đốm bạc rơi trên vai cậu.

Gợn sóng màu xanh lam nhạt trên đầu ngón tay cậu từ từ lan rộng, như một lớp sa mỏng bao bọc lấy bàn tay, hơi thở ma pháp lành lạnh men theo đầu ngón tay lan ra khắp toàn thân.

Ánh sáng trắng yếu ớt như một cái kén, nhanh chóng bao trùm lấy thân thể cậu. Vầng sáng của cái kén ánh sáng trắng dần nhạt đi, như sương mù bị gió đêm nhẹ nhàng thổi tan.

Chỉ qua mấy giây, thiếu niên tóc xanh nhạt dài ngang vai liền biến mất, chỉ để lại một thiếu nữ tóc bạc dài đứng yên tại chỗ, trên người mặc bộ quần áo không vừa vặn, bả vai trắng nõn lộ ra quá nửa.

Yulina giơ tay vuốt lại mái tóc bạc trượt xuống vai, lúc đầu ngón tay chạm vào sợi tóc lành lạnh mới hoàn toàn hoàn hồn. Vì vóc dáng nhỏ đi, cổ áo lúc này trễ xuống tận xương quai xanh, vạt áo tuy che quá đầu gối nhưng lại rộng thùng thình, hơi cử động là lại trượt xuống, bên trên vẫn còn vết thương do chiến đấu với Phong Lang.

Cô nhíu mày, lấy bộ quần áo bị đè dưới đống hoa nhật nhụy trong túi vải ra, nhanh chóng cởi bộ đồ trên người, rồi lại thay bộ đồ mới vào với tốc độ nhanh đến mức xuất hiện tàn ảnh.

“Phù… tốc độ thay đồ phải nhanh hơn nữa.”

Thời gian thay đồ lần này mất bốn phút rưỡi, da dẻ Yulina bị đông đến đỏ bừng. Lúc này cô thầm hạ quyết tâm phải nâng tối đa điểm kỹ năng tốc độ thay đồ mới được!

Thiếu nữ lúc này có mái tóc bạc dài đến eo, đuôi tóc hơi xoăn, sau tai trái cài một chiếc trâm cài tóc hình lông vũ màu đen, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu xanh lam nhạt.

Chiều dài vừa qua eo, cổ áo dùng một sợi dây cotton mỏng cùng màu thắt thành một cái nơ lỏng lẻo, không có hoa văn dư thừa, chỉ ở viền vạt áo dùng chỉ lụa thêu nửa vòng hoa văn đơn giản.

Áo trong cổ tròn màu trắng, vạt áo bo lại trên vòng eo, thân dưới phối một chiếc váy dài màu trắng đơn giản.

Vạt váy dài đến giữa bắp chân, không có nếp gấp phức tạp, chỉ ở bên sườn vạt váy bên phải may một đoạn tua rua màu bạc, lúc đi đường sẽ khẽ đung đưa, không ảnh hưởng đến chiến đấu mà còn tăng thêm vài phần linh động.

Chân đi một đôi bốt da mềm màu đen, cổ bốt vừa vặn ôm lấy mắt cá chân, trên mặt giày dùng chỉ bạc thêu hai đường chỉ chữ thập nhỏ, cũng là loại tiện cho chiến đấu.

Cả bộ đồ này, Yulina lúc này đã có vài phần phong thái của một mạo hiểm giả chuyên nghiệp. Nhưng… nếu xét về nhan sắc thì ngược lại càng giống một vị tiểu thư nhà giàu mặc trang phục bình dân giản dị.

“Váy dài… miễn cưỡng cũng coi như chấp nhận được, dù sao cũng tốt hơn là váy ngắn tất lụa gì đó…” Yulina thầm nghĩ trong đầu, cất quần áo của Julian vào túi rồi mang đơn ủy thác đến địa điểm ủy thác thứ hai.

Đây là tờ đơn ủy thác mà cô chưa nói cho Riel biết trong số ba tờ đã nhận, ủy thác trên đó nói khó cũng không khó, chỉ là giao nộp một số nguyên liệu luyện kim. Những thứ này sớm đã thu thập đủ trên đường cùng Riel quay về, chỉ là tốn chút công sức mà thôi.

Đứng trước tiệm rèn, Yulina cảm nhận được luồng hơi nóng hừng hực phả vào mặt, cửa gỗ của tiệm rèn hé mở, bên trong truyền ra tiếng đe đập “đinh đinh đang đang”, tia lửa văng ra từ khe cửa rơi xuống phiến đá xanh trước cửa, rất nhanh liền nguội lại thành từng đốm đen li ti.

Yulina giơ tay vén mái tóc bạc che trước mắt, siết chặt cổ áo choàng, hơi nóng mang theo mùi tanh của sắt phả vào mặt, tạo thành sự tương phản rõ rệt với hơi lạnh toát ra từ trên người khiến cô vô thức nhíu mày.

“Vào đi!” Giọng nói thô kệch truyền ra từ bên trong, không cần đẩy cửa, một người đàn ông vạm vỡ râu quai nón đã thò đầu ra từ sau cánh cửa, trên tay phải đeo găng sắt vẫn còn cầm một nửa phôi sắt nung đỏ.

“Đến giao ủy thác à?”

Yulina nhìn phôi sắt nung đỏ rực bị ông ta cầm trong tay như vậy, khóe miệng khẽ giật một cách khó nhận ra.

Bước vào trong tiệm, lò lửa bên cạnh đe rèn đang cháy hừng hực, phản chiếu khiến cả căn phòng ấm áp, trên tường treo đủ loại vũ khí đã rèn xong, đa phần là đại kiếm và chiến phủ nặng trịch, chỉ có góc tường treo một thanh kiếm tây, vỏ kiếm phủ một lớp bụi mỏng, như đã lâu không ai chạm vào.

Ánh mắt cô dừng trên thanh kiếm tây đó nửa giây, sau đó lấy ra nguyên liệu luyện kim đã được bọc bằng vải đay từ trong túi vải, có hoa nhật nhụy đã thu thập từ trước, nguyệt quang thảo, còn có máu của Goblin và răng Phong Lang bình thường thu thập được trên đường về.

Người đàn ông vạm vỡ đặt phôi sắt xuống, dùng bàn tay dính đầy tro than nhận lấy túi vải đay, mở ra rồi nhặt một cái răng sói giơ lên trước lò lửa xem xét, nhe răng cười: “Hàng không tệ, rất sắc bén, xem ra là một con Phong Lang đang ở độ tuổi trưởng thành, chắc hẳn cô đã tốn không ít công sức nhỉ?”

“Ừm.” Giọng Yulina rất khẽ, ánh mắt lướt qua đống vũ khí sứt mẻ bên cạnh đe rèn, trong đó có một thanh dao găm trên lưỡi có vết cắn rõ rệt, mép còn dính chất lỏng sền sệt màu xanh sẫm, trông như dấu vết do Goblin để lại.

“Được rồi, tôi đi lấy tiền thù lao cho cô ngay.” Người đàn ông vạm vỡ mò ra một cái túi da nhỏ từ trong hòm gỗ dưới đe rèn, ném cho Yulina. Túi rất nhẹ, bên trong là mấy đồng xu bạc, va vào nhau phát ra tiếng lanh lảnh.

Ông ta lau tay dính tro, ánh mắt dừng lại trên trang phục của Yulina một lát, rồi lại chuyển sang khuôn mặt tinh xảo của cô, không khỏi hỏi với giọng điệu nghi hoặc: “Cô… trông lạ mặt quá, xem ra cũng không giống xuất thân từ khu ổ chuột.”

Yulina không đáp lời, chỉ nhét túi da vào túi bí mật bên trong áo choàng.

Cô chú ý thấy ánh mắt người đàn ông vạm vỡ dừng trên đoạn tua rua màu bạc của vạt váy mình, người nọ lại mở miệng hỏi một câu: “Cái váy này của cô, lúc đánh nhau không sợ vướng à?”

“Không.”

Đoạn tua rua khẽ đung đưa theo động tác của cô, người đàn ông vạm vỡ cũng không nói thêm. Dù sao đây cũng là tự do của người ta, hành động này của mình rõ ràng là có hơi quan tâm thái quá.

Người đàn ông vạm vỡ gãi gãi sau gáy, dường như cảm thấy vừa rồi hỏi dồn có hơi đường đột, xoay người đi dọn dẹp vụn sắt trên đe rèn, nhưng miệng vẫn nói không ngừng: 

“Nói mới nhớ, mấy hôm trước cũng có người đến hỏi răng Phong Lang và máu ma vật, mặc áo choàng đen, che kín mít. Nhìn gia huy thì hình như là người nhà Elios, không biết là đến để làm gì.”

Đầu ngón tay Yulina đột ngột khựng lại, bàn tay cầm vỏ kiếm bất giác siết chặt, yết hầu khẽ động đậy, giọng nói thanh lãnh mang theo chút căng thẳng: “Ngoài việc hỏi răng Phong Lang và máu ma vật, cái người đó còn nhắc đến gì khác không? Ví dụ như… tìm người?”

Người đàn ông vạm vỡ đang dùng kìm sắt gắp một miếng sắt vụn cho vào lò, nghe vậy động tác khựng lại, lông mày nhíu thành một cục: “Không có, chỉ lật đi lật lại hỏi mấy nguyên liệu này chất lượng thế nào, còn nhìn chằm chằm thanh kiếm tây cũ trên tường của tôi mấy cái, không nói gì khác. À còn nữa, bên ngoài dường như cũng đứng một quý ông, chỉ là nhìn không rõ gia huy là gì.”

Ông ta gãi gãi bộ râu quai nón, ánh lửa chiếu lên mặt, trông có vẻ hơi thật thà, “Tôi cũng không dám hỏi nhiều. Mấy quý quý tộc cỡ bự như nhà Elios, ai mà biết họ đến cái nơi nghèo kiết xác này làm gì.”

Cô không mở miệng nữa, chỉ cúi người gấp cái túi đay rỗng lại nhét vào túi vải, rồi lại giơ tay siết lại cổ áo choàng bị hơi nóng của lò lửa hơ cho có hơi lỏng ra. Mái tóc bạc dài lướt qua vai, trâm cài tóc lông vũ màu đen sau tai khẽ đung đưa.

“Cảm ơn.” Cô để lại hai chữ, xoay người đi về phía cửa.

Người đàn ông vạm vỡ vẫy tay sau lưng cô, giọng điệu dường như mang theo chút hưng phấn: “Nếu muốn rèn vũ khí thì tìm tôi nhé! Tính cô rẻ chút!”