Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 37 - Ngươi sủa cái gì!?

Khi chiếc xe ngựa mạ vàng dừng dưới bậc thềm của Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả, Yulina cũng vừa men theo bóng râm ven đường nhanh chóng tiến tới.

Tuy đã mất đi ma lực, nhưng động tác của cô vẫn rất nhanh nhẹn, lượn lách trong các con hẻm, gần như đến nơi cùng lúc với chiếc xe ngựa. Siết chặt lọ thuốc luyện kim giấu trong tay áo, vết thương cũ trên vai phải lại bắt đầu đau âm ỉ theo bước chân vội vã, điều này khiến Yulina buộc phải thả nhẹ động tác, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ba bóng người bước xuống từ xe ngựa.

Bọn chúng chính là ba tên quý tộc hôm trước đã gây sự ở hiệp hội, tên tóc xoăn đi ở đằng trước, lúc giẫm chân lên bậc thềm còn cố ý dùng sức, khiến bậc thang gỗ cũ kỹ phát ra tiếng kẽo kẹt.

Hai tên quý tộc sau lưng hắn hai tay để sau lưng, ánh mắt khinh miệt quét qua đám mạo hiểm giả đang vây xem, bộ dạng đáng đòn kia khiến không ít người có mặt tại hiện trường bất giác siết chặt nắm đấm.

“Tụ tập ở đây làm gì? Giải tán! Giải tán!” Tên tóc xoăn kia giơ tay xua xua như đuổi ruồi nhặng, “Làm chậm trễ chuyện của ta, Rowle Warren, các ngươi gánh nổi không? Cút mau!”

Không một ai trong đám đông nhúc nhích. Các mạo hiểm giả đa phần đều mặc giáp da đã mòn sờn phai màu, tay nắm chặt vũ khí được bảo dưỡng sáng bóng nhưng vẫn có thể nhìn ra dấu vết của năm tháng, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác, ai cũng biết mấy tên quý tộc này lại đến đây chắc chắn không có ý tốt, nhưng lại không dám có ý kiến gì ra mặt.

Ange ở quầy lễ tân nắm chặt biểu mẫu đăng ký chạy ra từ trong hiệp hội, trên mặt mang theo vài phần e sợ, nhưng vẫn phải cố gắng tiến lên bắt chuyện với ba tên quý tộc ngang ngược này:

“Thiếu gia Rowle, hôm nay ngài đến là… có chuyện gì quan trọng sao? Trong hiệp hội vẫn còn không ít mạo hiểm giả đang đăng ký nhiệm vụ, nếu ngài có yêu cầu gì, tôi có thể giúp ngài truyền đạt…”

“Truyền đạt?” Rowle cười khẩy một tiếng, đột nhiên đạp một cước vào Ange đang không chút phòng bị. Lực đạp rất mạnh, khiến Ange vốn đã gầy yếu ngã văng ra, đống đơn từ trong tay lập tức rơi vãi trên đất, giấy tờ bay tứ tung.

“Một con lễ tân quèn ở một thị trấn biên giới rách nát cũng xứng giúp ta truyền đạt?”

Yulina đứng trong đám đông siết chặt nắm đấm, nút lọ thuốc luyện kim bị cô bóp đến hơi lỏng ra, phát ra tiếng kèn kẹt khe khẽ.

Lúc này cô không thể điều động ma lực, mà cho dù có thể thì việc quang minh chính đại tuyên chiến với nhà Warren ngay lúc này cũng tuyệt đối không phải là lựa chọn lý trí, điều này sẽ chỉ rước về vô số phiền phức cho thân phận hiện tại của cô.

Rowle không thèm đếm xỉa đến Ange đang ngồi xổm trên đất ôm bụng nhặt đơn từ, mà lại bước thêm mấy bậc thềm, đứng ở nơi cao nhất hắng giọng, cao giọng thêm mấy phần:

“Phụng lệnh gia chủ gia tộc Warren, bây giờ thông báo cho các ngươi—— tất cả mạo hiểm giả cấp thấp từ cấp bảy… à không, cấp năm trở lên, trong vòng ba ngày phải đến tiền tuyến biên giới nhà Warren, hỗ trợ kỵ sĩ đoàn nhà Warren đồn trú tuyến vận tải hậu cần!”

Lời này vừa nói ra, đám đông lập tức nhao nhao như ong vỡ tổ.

“Tiền tuyến? Nơi đó không phải đang bị Ma Tộc xâm lược quy mô lớn sao?”

“Cấp năm trở lên? Ta mới vừa lên cấp năm! Các ngươi là muốn bắt ta đi chịu chết à!?”

Rowle liếc xéo qua đám đông đang bàn tán, móc mấy đồng xu đồng trong túi ra ném xuống đất, xu đồng lăn đi phát ra tiếng lanh lảnh: “Thù lao chính là cái này, mỗi người năm xu đồng một ngày. Có thể làm việc cho nhà Warren, đó là phúc khí của các ngươi! Ai dám chê ít ta liền lôi kẻ đó đi lấp chiến tuyến!”

“Phúc khí?” Một mạo hiểm giả râu quai nón xồm xoàm bước lên một bước, cây rìu nặng trịch trong tay giáng xuống đất làm tung lên một đám bụi, “Thiếu gia Rowle, ngài xem chúng tôi là kẻ ngốc à? Đến tiền tuyến chiến đấu với Ma Tộc, đó là đang đùa với mạng. Chỉ với năm xu đồng mà ngài liền muốn mua mạng của chúng tôi?”

“Đúng thế! Đây đâu phải là mệnh lệnh, đây là lấy chúng ta đi làm tường thịt! Đi lấp chiến tuyến!”

“Lũ chó nhà Warren! Ngươi sủa cái gì thế!”

“Ange tận tâm như vậy, cô ấy làm sai cái gì mà ngươi dám đá cô ấy!”

Tiếng bàn tán trong đám đông ngày càng lớn, những lời mỉa mai châm chọc nối tiếp nhau, nghe đến mức sắc mặt Rowle ngày càng u ám, bàn tay đặt trên chuôi kiếm tức đến run rẩy.

“Câm miệng!”

Hắn đột nhiên gầm lên, nhấc chân đạp mạnh lên đống đơn từ Ange vừa mới nhặt lên, giấy tờ lại một lần nữa rơi vãi. Ange lại ngã ngồi bệt xuống đất, khuỷu tay đập vào bậc thềm, đau đến đỏ cả vành mắt.

“Mẹ kiếp, một lũ ngu không biết điều! Mệnh lệnh của nhà Warren mà cũng dám chống đối!?”

Hắn quay đầu hất cằm về phía hai kỵ sĩ mặc giáp bạc sau lưng: “Hai ngươi, lập tức rút kiếm chuẩn bị chiến đấu! Cho lũ tiện dân các ngươi hai lựa chọn! Hoặc là ngoan ngoãn cút đến tiền tuyến cho ta! Hoặc là ta chém chết các ngươi!”

Khóe miệng trên khuôn mặt kiêu ngạo ngang ngược kia lại nhếch lên, giọng điệu đầy vẻ chế nhạo: “Còn nữa, hành vi của các ngươi khiến ta vô cùng bất mãn! Thù lao năm đồng kia giờ không còn nữa! Các ngươi không xứng nhận thù lao!”

Các kỵ sĩ do dự một lát, bị Warren trừng mắt liền lập tức rút bội kiếm ra, thân kiếm lóe lên ánh sáng lạnh, từng bước áp sát về phía đám đông. Các mạo hiểm giả vô thức lùi lại, mạo hiểm giả râu quai nón siết chặt rìu, nhưng không dám ra tay trước.

Kỵ sĩ của gia tộc Warren yếu nhất cũng là kỵ sĩ trung giai bậc một đã qua huấn luyện chuyên nghiệp, nếu thật sự đánh nhau, bọn họ, những người chuyên làm ủy thác cấp thấp và nhiệm vụ đơn giản, căn bản không chiếm được chút lợi thế nào.

Ngay cả khi mấy mạo hiểm giả cấp thấp có chút thực lực xông lên vây công một người, gặp phải một kỵ sĩ trung giai chính quy cũng khó thoát khỏi cái chết, cho dù bọn họ đã thức tỉnh ma pháp bản nguyên thì cũng chỉ là từ bị hạ gục ngay lập tức biến thành bị đâm vài nhát mà chết.

Ange cắn môi, từ dưới đất bò dậy, giọng nói run rẩy nhưng lại vô cùng kiên định: “Thiếu gia Rowle, theo pháp lệnh của Đế Quốc, Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả không chịu sự quản lý của quý tộc, quý tộc và kỵ sĩ không có quyền trực tiếp ra lệnh cho mạo hiểm giả! Ngài cưỡng chế bắt bọn họ đi như vậy… là vi phạm pháp luật!”

“Vi phạm pháp luật?” Rowle như thể nghe thấy chuyện gì buồn cười, nhìn Ange dưới đất với nụ cười chế nhạo.

Ngay sau đó, hắn giật lấy thanh kiếm của kỵ sĩ bên cạnh, mũi kiếm chỉ thẳng vào ngực Ange:

“Ở cái khu vực biên giới này, lời nói của nhà Warren chúng ta chính là pháp lệnh! Một con lễ tân quèn như ngươi cũng dám nói chuyện pháp lệnh với ta? Ngươi hiểu cái thá gì! Có cần ta lấy gia huy của ta ra cho tiện dân nhà ngươi xem một chút không?”

Tay hắn cầm kiếm rõ ràng rất vững, nhưng lại cố ý run lên hai cái, đâm rách bả vai Ange, sau đó từ từ rạch về phía vị trí trái tim, mũi kiếm điểm vào hõm tim cô.

“Cho dù Thị trấn Woodcreek này là địa bàn của nhà Thranduil, thì nhà Thranduil bọn họ có thể làm gì ta? Chẳng lẽ còn có thể vì mấy tên tiện dân các ngươi mà trở mặt với chúng ta?”

Khi mũi kiếm để lại một vệt máu nhàn nhạt trên người Ange, Rowle cười khẩy một tiếng, giơ thanh kiếm trong tay lên chuẩn bị chém xuống: “Hôm nay ta sẽ chém chết con tiện dân nhiều lời nhà ngươi trước! Cho lũ phế vật kia xem kết cục của việc chống đối nhà Warren!”

Lưỡi kiếm lấp lánh hàn quang dưới ánh mặt trời, dọa Ange sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, hai chân mềm nhũn quỳ ngồi trên đất.

Dưới bậc thềm, Yulina vốn đã không thể nhịn được nữa, đẩy mạnh mạo hiểm giả đang ngẩn người bên cạnh, xông lên bậc thềm, tay đã nắm chặt con dao găm sớm đã lấy ra từ trong túi vải, cô thật sự không thể nhìn nổi cảnh này nữa, nhất thời nóng nảy dẫn đến hành vi bốc đồng lúc này.

Ngay lúc thanh kiếm của Rowle sắp chém xuống, giây tiếp theo khi Yulina sắp lao ra khỏi đám đông, một tia điện chói mắt lóe lên từ một đầu đường, mang theo tiếng sấm rền vang trời mà chém gãy thanh bội kiếm kỵ sĩ trong tay Rowle.

“Tùy ý chém giết một thiếu nữ lễ tân của Hiệp Hội Mạo Hiểm Giả, tác phong của nhà Warren các ngươi vẫn luôn khiến người ta chán ghét như trước.”

Lưỡi kiếm gãy rơi trên bậc thềm, nửa chuôi kiếm còn lại vẫn nắm trong tay Rowle. Hắn nhìn chằm chằm vào vết gãy của thanh kiếm trong lòng bàn tay, ngẩn ra hai giây mới phản ứng lại, sắc mặt lập tức tím bầm như gan lợn.

Clyce đứng yên bên cạnh Rowle, tra kiếm vào vỏ, ánh sáng tím trên vỏ kiếm khắc lôi văn vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Cậu ta nhanh chân bước đến trước bậc thềm, vạt áo kỵ sĩ bạc trắng khẽ lay động theo bước chân, đôi mắt xanh biếc quét qua Rowle đầy vẻ lạnh lùng:

“Người nhà Warren ngay cả pháp lệnh cơ bản nhất của Đế Quốc là không được vô cớ làm hại thường dân cũng quên rồi? Hay là các ngươi cảm thấy ở biên giới thì pháp lệnh của Đế Quốc không quản được các ngươi?”

Rowle siết chặt chuôi kiếm gãy, dùng sức đến mức phát ra tiếng kèn kẹt nhưng không dám tiến lên.

Hắn có kiêu ngạo đến đâu thì cũng biết Ngân Dực Kỵ Sĩ Đoàn đều là những tinh anh kỵ sĩ có kiếm kỹ vô cùng xuất sắc, càng là một trong tam đại kỵ sĩ đoàn dưới trướng Hoàng Gia Đế Quốc, không phải loại chi phụ của chi phụ như nhà Warren có thể tùy tiện trêu chọc, ít nhất…bây giờ thì không thể.

Nhưng lúc này hắn lại không thể vứt bỏ cái vẻ mặt hống hách của mình, chỉ đành gân cổ, hét lớn về phía Clyce: “Clyce Serranfeth! Đây là chuyện của nhà Warren chúng ta, không đến lượt một kỵ sĩ tập sự như ngươi xen vào! Ta bảo mạo hiểm giả ra tiền tuyến là vì bảo vệ biên giới, điều ấy có gì sai?!”

“Bảo vệ biên giới?” Clyce cười lạnh một tiếng, ánh mắt rơi trên vết máu trên người Ange, vết thương màu đỏ nhạt kia vẫn còn đang rỉ máu, thân hình mảnh khảnh run rẩy không ngừng, “Ý ngươi là dùng kiếm chém thường dân? Dùng năm xu đồng để mua mạng mạo hiểm giả? Cách bảo vệ của nhà Warren thật đúng là khiến người ta mở mang tầm mắt.”

Đám mạo hiểm giả xung quanh nhìn thấy Clyce lập tức thở phào nhẹ nhõm, không khí giương cung bạt kiếm vốn đang lan ra khi đám mạo hiểm giả tản ra lúc này đã tan biến, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía Clyce.

Yulina lén thu lại bàn tay đang cầm dao găm, lùi lại mấy bước, giấu mình vào trong đám đông, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại cảm giác kim loại lạnh lẽo. Cô trốn sau đám đông, nhìn bóng lưng của Clyce bất giác có hơi bất ngờ.

“Không ngờ cậu ta lại xuất hiện ở đây… cũng tốt, đỡ cho mình bị bại lộ.” Cô thở phào, ánh mắt đặt lên người Clyce đang đối đầu với Rowle trên bậc thềm.

Ange đã hoàn hồn, khẽ cắn môi, nhỏ giọng cảm ơn Clyce: “C-cảm ơn kỵ sĩ đại nhân…” Giọng cô vẫn còn run rẩy, nhưng cố gắng thẳng lưng, nhặt lại biểu mẫu đăng ký rơi vãi trên đất, gật đầu với Clyce.

Clyce nghe vậy quay đầu lại, giọng điệu dịu đi đồng thời trên mặt nở một nụ cười khiến Ange an tâm: “Cô đi xử lý vết thương trước đi, chuyện còn lại cứ giao cho tôi.” Nói xong, cậu ta quay sang Rowle, biểu cảm lập tức lạnh đi.

“Á đù… tên nhóc này lật mặt cũng nhanh thật…” Yulina bất giác thầm phàn nàn một câu, kéo mũ trùm xuống thấp hơn một chút.

“Rowle Warren, ta cho ngươi nửa canh giờ để dẫn người của ngươi rời khỏi lãnh địa nhà Thranduil. Cái gọi là mệnh lệnh kia của ngươi, ta không hy vọng nhìn thấy nữa. Nếu còn để ta thấy ngươi dẫn người nhà Warren đi bắt nạt thường dân, vi phạm pháp lệnh trong thị trấn…”

Cậu ta giơ tay đặt lên chuôi kiếm bên hông, vỏ kiếm khắc lôi văn lập tức lóe lên một tia sáng màu tím nhạt, hàn ý trong mắt mang theo một tia sát khí khó nhận ra, ngay cả không khí xung quanh cậu ta cũng phát ra tiếng dòng điện yếu ớt: “Lần sau… thứ bị gãy sẽ không phải là kiếm đâu!”

Cơ thể Rowle đột ngột cứng đờ, hắn nhìn bộ dạng kia của Clyce, biết đối phương không nói đùa, trong lòng dù có tức giận đến đâu lúc này cũng không có chỗ xả.

Hắn trừng mắt nhìn đám mạo hiểm giả xung quanh, rồi lại hung hăng lườm Ange và bóng dáng vừa định lao ra khỏi đám đông kia, nghiến răng nói: “Tốt lắm! Clyce… Clyce Serranfeth! Ngươi cứ chờ đấy! Chuyện này sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy đâu!”

Lời vừa dứt, hắn đột ngột ném mạnh chuôi kiếm gãy, dẫn theo hai tên kỵ sĩ và hai tên quý tộc nhà Warren đã sợ ngây người, mặt xám xịt chạy xuống bậc thềm, chui vào chiếc xe ngựa mạ vàng.

Tiếng móng ngựa dồn dập vang lên, rất nhanh đã biến mất ở cuối con đường, ngay cả bụi đất tung lên cũng mang theo vài phần thê thảm, cũng khiến mọi người có mặt ở đó hả hê, rối rít cảm ơn Clyce.

Khi đám đông dần dần giải tán, các mạo hiểm giả đi ngang qua Ange đều không nhịn được mà an ủi vài câu, gã vạm vỡ râu quai nón kia còn đưa cho Ange một lọ thuốc trị thương cấp thấp.

Clyce nhìn Ange nhận lấy thuốc, đang định nói thêm gì đó, ánh mắt lại đột nhiên quét qua bóng râm sau đám đông. Nơi đó có một mùi hương hoa nhài nhàn nhạt, giống hệt như hơi thở trên người thiếu nữ tóc đen dài gặp lúc sáng.

Cậu ta tự nhiên cũng chú ý đến bóng dáng vừa định lao ra khỏi đám đông, ngay sau đó khựng lại, vô thức bước lên trước hai bước, nhưng chỉ nhìn thấy một bóng lưng nhanh chóng biến mất ở ngã rẽ, mái tóc đen dài và vạt áo choàng màu xanh lam nhạt kia vừa lóe lên đã mất dạng.

“Kỵ sĩ đại nhân?” Ange nghi hoặc ngẩng đầu nhìn Clyce.

Clyce thu lại tầm mắt, nhẹ nhàng lắc đầu: “Không có gì. Nếu người nhà Warren còn đến gây sự, cứ trực tiếp đến phân bộ Kỵ Sĩ Đoàn tìm tôi, tôi dạo này nếu không có tình huống đặc biệt thì cơ bản đều ở đó.”

Mà trong bóng râm ở ngã rẽ, Yulina dựa vào tường, tim vẫn chưa đập lại bình thường.

Vừa rồi lúc ánh mắt Clyce quét qua, cô suýt chút nữa đã tưởng mình bị phát hiện. May mà cô phản ứng nhanh, kịp thời trốn vào trong hẻm.

“Càng ngày càng loạn…” Cô xoa xoa bả vai phải đang đau nhức, lẩm bẩm, “Thành viên đội nhân vật chính này xuất hiện sớm, nhà Warren lại gây ra một màn như vậy, nếu Riel bên kia mà biết, không chừng lại gây ra chuyện gì…”

Cô hít sâu một hơi, trong đầu lúc này chỉ có một suy nghĩ. Bất kể cốt truyện có lệch thế nào, cô cũng phải mau chóng biến về thân nam quay về tìm Riel, ít nhất cũng phải đảm bảo cậu ta không đâm đầu vào cứng đối cứng với nhà Warren vào cái lúc mấu chốt này, phải an ổn phát triển mới được.