Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 1: Gặp gỡ, Hợp tác, Chạy trốn! - Chương 30 - Goblin Slayer!

“Chắc là ở đây rồi.” Julian ngồi xổm trước một hang động, ngón tay chấm lên vệt máu đen đứt quãng trên đất, máu đặc sệt, dính nhớp như mứt hoa quả.

Cậu đứng dậy phủi bụi trên tay, mượn ánh trăng yếu ớt nhìn vào trong. Lối vào hang động vô cùng chật hẹp, một người hoạt động bên trong cũng đã thấy chen chúc, hai người kề vai sát cánh tiến lên là chuyện hoàn toàn không thể.

Sâu trong hang tối om, mơ hồ nghe thấy tiếng đá vụn rơi và tiếng động sột soạt kỳ quái, nghe có vẻ như Goblin đang di chuyển khắp nơi, chuẩn bị bẫy rập và mai phục kẻ địch sắp đến.

“Tôi…”

“Tôi vào trước, cậu bọc hậu.”

Riel còn chưa kịp nói xong, đã bị Julian ngắt lời một cách cứng rắn, kéo cậu ta ra sau lưng rồi đi vào hang động.

“Cẩn thận một chút, không gian bên trong trông không lớn lắm.” Julian kéo áo choàng lên hai cái, ma lực hóa thành ánh lửa sáng rực bám vào đoản kiếm, giơ lên một chút để làm đuốc chiếu sáng.

Vừa đi được mấy bước, vách đá hai bên đột nhiên trở nên ngày càng chật hẹp, chỉ miễn cưỡng chứa được hai người đứng song song, đá vụn dưới chân cấn đến phát đau, thạch nhũ trên đỉnh rủ xuống, hơi không chú ý là sẽ đụng trúng đầu.

“Chỗ này ngột ngạt quá…” Julian lẩm bẩm, lời còn chưa dứt, trong bóng tối phía trước đột nhiên vọt ra hai bóng dáng xám xanh.

Hai con Goblin cầm rìu đá thô kệch gào thét xông ra, bọn chúng rõ ràng đã mai phục từ sớm, vung rìu chém về phía Julian.

Dưới ánh lửa lập lòe, hai bóng dáng xám xanh mang theo mùi tanh hôi khó ngửi bổ nhào tới, tiếng xé gió của rìu đá chém xuống đặc biệt chói tai trong hang động chật hẹp.

Đồng tử Julian co rụt, hai chân phát lực, mượn cảm giác trơn trượt của đá vụn lảo đảo nghiêng người nửa bước, rìu đá sượt qua áo choàng cậu chém vào vách đá.

Ngay khoảnh khắc tia lửa bắn lên, cổ tay Julian đang siết đoản kiếm lật một cái, thân kiếm bám đầy lửa mang theo luồng khí nóng hừng hực, đâm mạnh vào cổ họng con Goblin bên trái.

Tiếng “xì” vang lên, mùi khét lẹt hòa cùng máu đen tanh hôi phun ra.

Con Goblin kia phát ra tiếng rít thở hấp hối, cơ thể co giật rồi mềm nhũn, rìu đá loảng xoảng rơi xuống đất. Con Goblin bên phải thấy vậy càng thêm cuồng bạo, vung rìu đá chém tới lần nữa, Julian vừa định rút kiếm ra đỡ, sau lưng đột nhiên ớn lạnh.

“Bên trên!”

Giọng Riel có hơi gấp gáp, ngay sau đó một mũi tên ngắn tẩm dung dịch màu xanh nhạt xé gió bay tới, chuẩn xác ghim vào mắt trái con Goblin.

Con Goblin hét thảm ngửa đầu, Julian nhân cơ hội áp sát, đoản kiếm chém ngang, ánh lửa vạch ra một đường cong trong bóng đêm, hoàn toàn cắt đứt động mạch cổ của nó. Đồng thời ma lực trong tay cậu nhanh chóng hội tụ, một quả cầu lửa được ném về phía mũi tên vừa bắn ra.

Quả cầu lửa mang theo luồng khí nóng hừng hực sượt qua vách đá bay đi, nổ tung trên đỉnh hang.

Ánh lửa lập tức xua tan bóng tối ở khu vực này, chiếu sáng ba con Goblin đang trốn trong khe đá, bọn chúng đang siết chặt giáo gỗ vót nhọn, chuẩn bị nhân lúc hỗn loạn vừa rồi đánh lén từ bên trên.

Một con trong đó tay cầm một cây cung ngắn, mũi tên rơi vãi bên chân đều tẩm đầy dung dịch màu xanh nhạt, một mùi tanh khó lòng chịu đựng bay lan trong không gian chật hẹp.

Ánh sáng chói lòa của quả cầu lửa còn chưa tan, ba con Goblin trong khe đá đã bị dọa cho co rúm tứ tán.

Con cầm cung ngắn phản ứng nhanh nhất, lảo đảo muốn chui vào bóng tối, lại bị con đoản kiếm Julian ném ra sượt qua tai ghim vào vách đá, ngọn lửa bám trên thân kiếm “tí tách” vang lên, luồng khí nóng hừng hực dọa nó không dám động đậy, khuôn mặt xám xanh đầy vẻ kinh hãi.

“Ngẩn ra đó làm gì! Giải quyết đống tên của bọn chúng trước!” Riel quát khẽ, siết chặt đoản kiếm xông lên.

Động tác của cậu ta không quá nhanh nhẹn, nhưng thắng ở sự trầm ổn, bước chân giẫm lên khe hở của đống đá vụn, tránh né chất độc màu xanh nhạt chảy trên đất, đâm về phía con Goblin ở gần đống tên độc nhất.

Con Goblin kia vừa chộp lấy một mũi tên độc định bắn, liền bị Riel dùng vỏ kiếm đập mạnh vào cổ tay, mũi tên độc rơi xuống đất, đoản kiếm trong tay vung ra, đầu và thân con Goblin kia lập tức tách rời, lưỡi kiếm cũng kẹt vào trong khe đá.

Lúc Riel dùng một kiếm giải quyết con Goblin ở gần đống tên độc, hai con Goblin cầm giáo gỗ còn lại đã hoàn hồn sau cơn hoảng loạn ban đầu, bọn chúng nhìn nhau, hét lên rồi đồng thời bổ nhào tới từ hai phía khe đá, đầu giáo gỗ lóe lên ánh sáng xanh nhạt cùng nguồn với tên độc, rõ ràng cũng đã tẩm độc.

Julian vừa định rút tay về thì thấy hai con Goblin tạo thế gọng kìm xông tới, lập tức bắt đầu ngưng tụ ma lực toàn lực, trong lòng bàn tay lập tức bùng lên hai quả cầu lửa to bằng nắm tay.

Cậu nhớ lúc trước quả cầu lửa nổ tung có thể xua tan bóng tối, lại quên mất giờ mình vẫn đang ở trong hang động chật hẹp.

Hai quả cầu lửa vừa thoát tay, liền vì khoảng cách quá gần mà đâm sầm vào nhau mà nổ tung ngay trước mặt, luồng khí nóng hừng hực không chỉ đẩy lùi bọn Goblin mà còn khiến chính cậu và Riel bị sóng xung kích và tia lửa đốt cháy vạt áo.

“Cậu đang làm gì thế!?” Riel vội cúi thấp người né đá vụn văng tung tóe, trở tay giơ ngang đoản kiếm trước người, đỡ lấy ngọn giáo gỗ con Goblin bên phải đâm tới, “Đừng có dùng bừa loại tấn công phạm vi này! Tách ra mà đánh, đừng có túm tụm!”

Trong lúc nói chuyện, cổ tay cậu ta dùng sức vặn một cái, đoản kiếm men theo cán giáo gỗ trượt xuống, chuẩn xác chém về phía cổ tay Goblin.

Con Goblin kia đau đớn, giáo gỗ tuột tay, Riel nhân cơ hội nhấc chân đạp vào ngực nó, đạp nó văng vào vách đá, ngay sau đó tiến lên một bước, đoản kiếm đâm thẳng xuyên qua cổ họng nó.

Phía bên kia, con Goblin bị luồng khí nóng của quả cầu lửa đẩy lùi đã tỉnh táo lại, thấy đồng bọn bị giết, lập tức như phát điên, giơ giáo gỗ xông thẳng về phía Julian.

Lần này Julian không dám tùy tiện phóng hỏa cầu nữa, cậu siết chặt con đoản kiếm vừa lấy về, ngọn lửa trên thân kiếm vẫn đang rực cháy, nhưng cố ý đè lửa nhỏ xuống.

Sai lầm vừa rồi khiến cậu ý thức được, trong không gian chật hẹp, khi tấn công phạm vi ngược lại sẽ làm bị thương đồng đội, cũng may mà nguyên tố Hỏa của cậu sức bộc phát yếu hơn nguyên tố Hỏa bình thường. Nếu không thì cú nổ vừa rồi e là cả hai người bọn họ đều bị nổ lật.

Cậu học theo dáng vẻ của Riel, nghiêng người né cú đâm của Goblin, chân giẫm lên đá vụn trượt sang bên sườn nó, định dùng đoản kiếm đâm vào hông Goblin.

Nhưng cậu với tư cách là một thanh niên "NEET" hiện đại xuyên sách mà đến, kinh nghiệm chiến đấu có thể nói là số âm, cộng thêm Julian Elios vốn là một quý tộc bình thường không có bất kỳ thiên phú nào.

Động tác của cậu chậm hơn dự kiến nửa nhịp, con Goblin nhận ra liền đột ngột xoay người, cán giáo gỗ đập mạnh vào vai cậu. Julian đau đớn, lảo đảo lùi lại hai bước, ngọn lửa trên đoản kiếm cũng rung lắc.

“Nhìn dưới chân!” Riel nhắc nhở kịp thời.

Julian cúi đầu, phát hiện mình lùi ngay vào khu vực rơi vãi tên độc lúc nãy, mũi chân suýt nữa thì giẫm phải một mũi tên đang chảy chất độc.

Lòng cậu thắt lại, vừa định điều chỉnh bước chân, con Goblin kia đã xông tới lần nữa, giáo gỗ đâm thẳng vào ngực cậu.

Ngay lúc mũi giáo nhọn hoắt chỉ còn cách cơ thể vài tấc, Julian tập trung tinh thần, dồn hết ma lực còn lại trong lòng bàn tay vào đoản kiếm, ngọn lửa trên thân kiếm đột nhiên bùng lên dữ dội, hóa thành một lưỡi hỏa đao dài nửa thước.

Không kịp nghĩ nhiều, Julian vung kiếm quét ngang đón đỡ giáo gỗ của Goblin. Lưỡi hỏa đao mang theo luồng khí nóng hừng hực, không chỉ chém gãy giáo gỗ, mà còn thuận thế lướt qua ngực Goblin, đốt ra một vết thương cháy đen trên làn da xám xanh của nó.

Con Goblin phát ra tiếng kêu thảm thiết, ôm vết thương lăn lộn trên đất, Julian nhân cơ hội tiến lên, đoản kiếm đâm vào tim nó, hoàn toàn kết thúc trận chiến.

“Phù…” Julian chống đoản kiếm thở hổn hển, chỗ vai bị cán giáo đập trúng đau rần rần, cậu nhìn bàn tay đang run rẩy của mình, có hơi bực bội, “Chiến đấu với ma vật thật đúng là không thể lơ là dù chỉ một giây…”

Riel đang ngồi xổm bên cạnh xác con Goblin cầm cung lật lật tìm kiếm, nghe vậy ngẩng đầu liếc cậu một cái.

Ánh mắt cậu ta dừng trên vết bầm ở vai Julian, rồi lại lướt qua tia lửa đã tắt và tên độc trên đất, mày hơi nhíu lại: “Khả năng điều khiển ma lực của cậu đúng là rất mạnh, nhưng chiến đấu không phải chỉ dựa vào mỗi thứ này là được. Lần sau xem rõ hoàn cảnh trước, đừng có tự ý phóng ma pháp.”

Nói xong, Riel mò ra một tấm thẻ gỗ màu đen to bằng lòng bàn tay từ hông con Goblin, trên tấm thẻ khắc hoa văn vặn vẹo, mép thẻ còn dính chút máu đỏ sẫm.

“Đây là…” Riel hơi nhíu mày, cậu ta hiểu biết về ma vật rất nông cạn.

Lúc trước khi đi theo cha, thứ cậu ta thấy cơ bản đều là Ma Tộc mặt mũi dữ tợn. Mấy chuyện như thổ phỉ cường đạo, ma vật thông thường nhiều nhất cũng chỉ là Thánh Hỏa Kỵ Sĩ bình thường ra mặt giải quyết, căn bản không đến lượt nhân vật cấp bậc Đoàn Trưởng ra tay.

Nếu đối đầu với Ma Tộc, Riel có thể phân tích chủng loại, điểm yếu, sở trường phương thức chiến đấu nào, cần chú ý hậu chiêu gì.

Nhắc đến chiến đấu, cậu ta có thể phân tích đặc điểm kiếm kỹ của ba đại quý tộc Kỵ Sĩ Đoàn, có thể cùng người khác thảo luận bộ pháp làm sao để đối địch.

Nhưng những cái khác… cậu ta hoàn toàn không biết gì.

Dù sao thì không được đào tạo chuyên nghiệp trong học viện, những gì biết được đều là do cha cậu ta dạy, không rành về phương diện này cũng coi như là bình thường. Nếu không phải trong cốt truyện có phần Riel gia nhập học viện, dùng từ mù chữ để hình dung Riel thực ra cũng không khác biệt lắm.

Julian gật đầu, nhận lấy tấm thẻ gỗ giải thích: “Chỉ có Goblin gia nhập vào một bộ lạc nào đó mới có thứ này, xem ra đối thủ lần này chúng ta gặp phải không chỉ là một đám Goblin bình thường, có thể còn có Shaman hoặc Goblin khổng lồ khó xơi.”

Julian mân mê hoa văn lồi lõm trên tấm thẻ gỗ, đầu ngón tay có thể cảm nhận được hơi lạnh còn sót lại, “Shaman có sở trường sử dụng ma pháp nguyên tố cấp thấp, Goblin khổng lồ da dày thịt béo, ở nơi này mà chính diện đối cứng thì rất bất lợi.”

Cậu nhét tấm thẻ gỗ vào bên trong áo choàng, mượn ánh lửa trên đoản kiếm đánh giá xung quanh, dấu vết quả cầu lửa nổ tung lúc nãy vẫn còn, vách đá bị xông khói đến đen kịt, tên độc và xác Goblin vương vãi trên đất tản ra mùi khó ngửi.

“Có muốn đi tiếp không?” Riel nhìn Julian, hỏi một câu không chắc chắn lắm.

Nếu tiếp tục tiến lên, bị Goblin kẹp đánh hai mặt, vậy thì đối với hai người bọn họ sẽ là một cuộc vây công chí mạng. Đến lúc đó muốn rút lui thì đã muộn, khi đó không chết cũng bị thương ở mức độ nhất định.

Julian nhìn bóng đen lay động sâu trong thông đạo, lại cúi đầu nhìn vệt tên độc chưa khô trên đất, trầm giọng nói: “Thay vì bây giờ lùi bước, không bằng nhân lúc bọn chúng chưa phản ứng kịp, tìm ra ổ của bọn chúng trước, bắt trọn một mẻ.”

Cậu siết chặt đoản kiếm, điều chỉnh ngọn lửa chỉ vừa đủ chiếu sáng phạm vi hai bước chân, “Tôi tiếp tục mở đường ở phía trước, nhờ cậu chú ý phía sau.”

Riel gật đầu, giơ ngang đoản kiếm trước người, bước chân vô cùng nhẹ.

Hai người men theo vách đá tiến lên, đá vụn phát ra tiếng “lạo xạo” nhỏ dưới chân, mùi tanh hôi trong hang động càng lúc càng nồng, còn xen lẫn mùi nấm mốc mục nát.

Đi khoảng hơn mười bước, thông đạo phía trước đột nhiên mở rộng, tạo thành một thạch thất cao khoảng hai người, giữa thạch thất chất một đống xương thú và xương người tản ra mùi hôi thối.

Thiếu nữ khỏa thân mình đầy vết bẩn trong tưởng tượng không xuất hiện, ngược lại thì có một người đã mất nửa thân dưới bị vứt bừa bãi ở góc.

Trên người đó chỉ có một ít vải lót của áo giáp, toàn bộ nửa thân dưới không thấy đâu, các loại tay chân cụt lủn khiến đồng tử Julian co rụt, vội vàng bịt miệng lùi lại mấy bước, dạ dày cuộn lên.

Riel bình tĩnh hơn Julian rất nhiều, chỉ là mày nhíu rất chặt.

Cậu ta tiến lên nửa bước che trước người Julian, đoản kiếm giơ ngang hông, ánh mắt quét qua đống chi cụt và xương cốt trong thạch thất: “Đừng hoảng, xem kỹ xung quanh có vật sống không đã.” Giọng cậu ta rất thấp, “Máu trên mấy cái chi cụt này vẫn chưa khô hoàn toàn, đám kia chắc là vừa rời đi không lâu.”

Julian hít sâu mấy hơi, đè nén cơn cuộn trào trong dạ dày, mượn ánh lửa trên đoản kiếm quan sát kỹ, nhưng ánh mắt lại bắt đầu cố ý né tránh những Gì thể kinh người kia.

Trên vách thạch thất đầy những vết khắc thô kệch, giống như một loại đồ đằng đơn sơ nào đó, hoa văn tương tự như hoa văn vặn vẹo trên tấm thẻ gỗ màu đen Riel tìm thấy lúc trước, chỉ là lớn hơn và phức tạp hơn.

Trên mặt đất gần đống xương thú vương vãi mấy cái hũ gốm vỡ, đáy hũ còn sót lại dung dịch sền sệt màu vàng xanh, mùi giống hệt với chất độc trên tên độc gặp lúc trước, đây là nơi chế độc và trữ vật tư của bọn Goblin, cũng là hang ổ của bọn chúng.

“Đốt lửa xung quanh đây trước, đợi bọn chúng nhận ra có điều không đúng quay về…”

Lời còn chưa dứt, một tràng tiếng bước chân vô cùng ồn ào hỗn loạn kèm theo tiếng kêu quái dị truyền đến từ cửa hang, trong đó có một tiếng bước chân vô cùng nặng nề, mỗi bước đi đều chấn động khiến giọt máu còn sót lại trên vách đá trượt xuống một đoạn.

“Tiếng bước chân này… là Goblin khổng lồ!”