Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 151: Đầu tiên phải khẳng định tôi không phải biến thái

Chương 151: Đầu tiên phải khẳng định tôi không phải biến thái

"Cậu mà cũng tin vào mấy thứ vô căn cứ này á?"

Kevin ngơ ngác quay sang nhìn Su, lại phát hiện thằng bạn thân đang bày ra vẻ mặt "đương nhiên là thế".

"Chuyện thường ở huyện mà, lớp mình ba mươi mống thì ít nhất hai mươi lăm đứa dính tiếng sét ái tình với chị Lê rồi."

"Chị Lê?" Kevin nghi hoặc hỏi. "Đó là ai?"

"Học sinh chuyển trường đến đây ba tháng trước, thành tích xuất sắc, tính cách dịu dàng, nhan sắc thì miễn bàn, siêu cấp xinh đẹp. Bất kể ai tìm đến nói chuyện, chị ấy đều có thể tiếp chuyện vui vẻ..." Su nhún vai. "Người trúng tiếng sét ái tình với chị ấy nhiều như lá rụng mùa thu, tớ quen rồi."

"Thế à..." Kevin vẫn tỏ vẻ không tin lắm. "Thế còn năm người kia thì sao?"

"Năm người còn lại thì có hai cặp là người yêu của nhau rồi."

"Vậy người cuối cùng còn sót lại chính là cậu đúng không, Su?"

"Lớp mình có một đứa xin nghỉ phép dài hạn trước ngày chị Lê chuyển đến."

"......"

Kevin lặng lẽ day day thái dương, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại: "Su này, tớ nhớ trước kia cậu đâu phải kiểu người giống đám đông, thấy gái xinh là lao vào đâu nhỉ."

"Cho tớ đính chính lại cách dùng từ của cậu một chút — Bây giờ tớ cũng không phải." Su hắng giọng một cái đầy gượng gạo. "Hơn nữa nói là tiếng sét ái tình cũng không chính xác lắm, tớ chỉ là... thưởng thức, đúng, tớ chỉ đơn thuần là thưởng thức vẻ đẹp tâm hồn của chị Lê mà thôi."

"Tin tớ đi, ngoại hình xuất chúng chỉ là ưu điểm ít đáng nhắc tới nhất của chị Lê thôi. Chị ấy dù là triết học hay văn học đều có thể nói chuyện thao thao bất tuyệt, bất kể đối mặt với ai cũng đều đối xử bình đẳng và tràn đầy thiện ý, còn có thể nhạy bén nhận ra khúc mắc trong lòng người xung quanh và giúp họ giải quyết..."

Nhìn Su một người vốn trầm tính nay lại thao thao bất tuyệt khác hẳn ngày thường, Kevin cũng lười nói lại cậu ta.

Haizz, người ta bảo "người thông minh không rơi vào bể tình", mình cứ tưởng Su sẽ trở thành người thông thái nhất thế gian,ai dè đâu khôn ba năm dại một giờ, tự mình sa chân vào cái hố này lúc nào không hay.

"Nhắc mới nhớ, lát nữa chị Lê chắc sẽ sang lớp bên cạnh tìm người, cậu muốn đi xem thử không?" Cuối cùng cũng giới thiệu xong ưu điểm của vị thần tượng mà mình hết lời ca tụng,, Su gửi lời mời tổ đội cho Kevin.

Nhưng đối với đề nghị đi hóng hớt của Su, Kevin chỉ lắc đầu: "Tớ không có hứng thú với mấy chuyện này lắm."

Có đẹp đến mấy, chẳng lẽ đẹp hơn được cô gái mình gặp tối qua sao?

Theo cậu thấy thì Su chỉ là "tình nhân trong mắt hóa Tây Thi" thôi, làm gì có người hoàn hảo đến thế. Nếu bắt buộc phải có, thì chắc chắn phải là cô gái mình gặp hôm qua.

Cũng không biết có cơ hội gặp lại cô ấy lần nữa không...

Kevin tội nghiệp, nhìn là biết đang bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc.

Nhìn Kevin tiếp tục nhìn chằm chằm ra cửa sổ ngẩn ngơ, Su dám đem tình bạn bao năm của hai người ra thề, tên này chắc chắn là có người trong mộng rồi.

Mấy cái tên trong đầu toàn yêu với đương này, căn bản không thể nào lĩnh hội được sự ưu tú của chị Lê.

Su lắc đầu, lôi từ trong ngăn bàn ra một tập thơ, lặng lẽ lật xem.

Cậu không nông cạn như mấy tên chỉ biết nhìn vào nhan sắc của chị Lê, sự tôn trọng của cậu dành cho chị Lê là xuất phát từ tận đáy lòng có được không hả?

Vốn dĩ ban đầu Su cũng chẳng có ấn tượng gì quá sâu sắc với Lê, chỉ cảm thấy đó là một nữ sinh khá được yêu thích, dáng dấp cũng đáng yêu mà thôi. Cho đến hai tháng trước, khi cậu đang đi dạo bên hồ ở ngoại ô thì không may gặp tai nạn.

Su không nhớ rõ cụ thể chuyện gì đã xảy ra, ấn tượng duy nhất còn sót lại là một bóng trắng khổng lồ vụt qua, sau đó cậu cảm giác như bị xe tải tông trúng, tư duy đứt đoạn.

Khi cậu miễn cưỡng tỉnh lại, chỉ cảm nhận được có người đang cõng mình chạy không ngừng nghỉ, đồng thời liên tục gọi tên cậu, bắt cậu phải giữ tỉnh táo.

Lúc đó Su cảm thấy như cả người mình bị nghiền nát, đau đớn khắp toàn thân, ý thức mơ hồ không rõ. Nhưng người đó lại có thể nói chuyện với cậu từ thi ca nhạc họa đến triết lý nhân sinh, nỗ lực tìm mọi chủ đề mà Su hứng thú để giữ cho ý thức cậu không tắt lịm.

Giọng nói đó như có ma lực, khiến Su muốn tiếp tục lắng nghe... Bất tri bất giác, cậu thế mà lại kiên trì được đến lúc vào bệnh viện.

Nhờ được đưa đi cấp cứu kịp thời, Su không nguy hiểm đến tính mạng. Cảnh sát nói hôm đó có kẻ cướp giật xe ô tô, trên đường tháo chạy đã tông trúng cậu, may mắn là có một cô gái đã cứu cậu một mạng.

Bản thân cô gái đó cũng bị xe tông, nhưng vẫn kiên trì đưa cậu đến bệnh viện, sau khi xử lý vết thương đơn giản xong thì rời đi ngay, đến cái tên cũng không để lại.

Làm việc tốt mà không cần lưu danh, đây là phẩm chất cao thượng đến nhường nào, nhưng cũng khiến Su cảm thấy tiếc nuối.

Không còn được nghe giọng nói đó nữa, không được gặp ân nhân cứu mạng của mình, đây là chuyện đáng tiếc biết bao.

Nhưng may mắn là trời không tuyệt đường người, cuối cùng Su cũng tìm được cô gái đã cứu mình — chỉ có điều phương pháp tìm ra thì nói nghe hơi... kỳ cục một chút.

Lúc được cô gái đó cõng, Su đã ngửi thấy mùi hương trên người đối phương. Và vào ngày quay lại trường học, khi lướt qua vai đàn chị Lê, cậu lại ngửi thấy mùi hương y hệt...

Tuy nghe có vẻ hơi biến thái, nhưng Su có thể khẳng định cậu chưa từng ngửi thấy mùi này ở bất kỳ đâu khác.

Phải biết là để tránh nhầm lẫn, cậu đã đi ngửi thử tất cả các loại nước hoa, dầu gội, sữa tắm trên thị trường, tuyệt đối không có loại này!

Cái cảm giác thoang thoảng mùi hoa nhưng lại không hẳn là hoa đó, Su cảm thấy cả đời này mình cũng không quên được.

Su đã vì chuyện này mà đặc biệt đi tìm Lê, nhưng đối phương lại tỏ ra khá lúng túng, nói rằng không biết chuyện này... Đã là người ta không muốn thừa nhận đã cứu mình để tránh làm mình cảm thấy gánh nặng, vậy thì Su đương nhiên cũng sẽ nhận lấy ý tốt này, âm thầm ghi nhớ ân tình trong lòng.

Thậm chí cứu người còn không cầu báo đáp, trên đời sao lại có người hoàn hảo đến thế chứ...

Su lật giở tập thơ, cố gắng tìm kiếm một hai câu từ mà ngày đó Lê từng nói, nhưng vẫn công cốc.

Dạo gần đây cậu vẫn luôn làm việc này, nhưng kết quả đều như nhau — Chẳng lẽ những bài thơ đó cũng là do chị Lê tự sáng tác?

Quá hoàn hảo rồi chị Lê ơi!

Ái chà chà, sao bên cạnh Kevin còn có cả Su ngồi lù lù ở đó thế kia? Thôi để lúc khác quay lại tình cờ gặp gỡ Kevin sau vậy...

Lê vốn định đi ngang qua lớp Kevin để tạo một cuộc gặp gỡ vô tình, nhưng khi nhìn thấy bóng dáng mái tóc xám bên cạnh Kevin, cô lặng lẽ dập tắt ý định.

Chuyện này kể ra thì dài dòng, tóm tắt lại là: Hôm đó Lê đang ở vùng ngoại ô không người, lôi con mô hình Thú Honkai ra tập điều khiển, nhưng không cẩn thận gây ra tai nạn giao thông... Bên đường đột nhiên lòi ra một người, Lê mới tập lái nên phanh không kịp, suýt chút nữa cho con mô hình giẫm nát người ta.

Mặc dù đã dùng thuốc đổi từ Cửa hàng Hệ thống để giữ mạng cho nạn nhân rồi đưa vào bệnh viện, nhưng Su tội nghiệp vẫn phải nằm viện tròn một tháng mới được ra ngoài. Còn Lê chỉ đành báo cáo với Trục Hỏa Chi Nga là mình tiện tay cứu một học sinh bị Thú Honkai tấn công ở ngoại ô, nhờ họ xử lý tàn cuộc.

Khác với Kevin — người được đảm bảo an toàn tuyệt đối, Su là hàng thật giá thật suýt bị cô lỡ tay tông chết, cho nên Lê có tật giật mình, thực sự hơi ngại ngùng khi phải nhảy nhót trước mặt đối phương.

Cho dù cái tên có hiệu suất nạp năng lượng 90% này đã tự mình "tự diễn biến, tự chuyển hóa" lên mức hảo cảm cấp 8 cũng thế... Cơ mà rốt cuộc tên này nhận ra mình kiểu gì vậy, rõ ràng từ đầu đến cuối mình có lộ mặt trước mặt cậu ta đâu?

Vì lỡ tay suýt làm người ta đăng xuất khỏi server một lần, nên Lê quyết định đợi đến khi Thảm họa Honkai lần thứ ba bùng nổ sẽ bảo vệ tên này, cứu cậu ta một mạng để xóa nợ, sau đó mới bắt đầu bào năng lượng.

Dù sao thì cô cũng là người rất công bằng mà lị.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!