Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 157: Dũng giả xung phong vì tình yêu

Chương 157: Dũng giả xung phong vì tình yêu

"Su, nhanh lên nhanh lên, Eden sắp hát rồi kìa!"

"Còn không phải tại cậu hôm nay dậy muộn quá — Đi quá đà rồi, chỗ ngồi bên này cơ!"

Chen chúc qua đám đông đang hò reo, hai thiếu niên một xám một trắng vội vã lao vào hội trường, cuối cùng cũng kịp giờ yên vị tại chỗ ngồi của mình, thở phào nhẹ nhõm.

"Hú hồn, suýt chút nữa bị bảo vệ chặn lại bên ngoài."

Kevin lau đi giọt mồ hôi không tồn tại trên trán. "Cướp được tấm vé này đâu có dễ dàng gì."

"Cậu thì có gì mà không dễ dàng, vé này là tớ tranh thủ cướp giùm cậu đấy chứ." Su cũng cạn lời với thằng bạn thân. "Nói cái gì mà chỗ cậu không có điểm bán vé, hại tớ phải xếp hàng cả đêm mới mua được... Đã thế trước đó cậu còn tỏ ra hứng thú với buổi hòa nhạc này lắm, thế mà hôm nay lại suýt ngủ quên?"

"Khụ, xin lỗi, dạo này mải mê tập luyện quá..." Kevin xấu hổ sờ mũi, ngay cả cậu cũng thấy ngại vì hành vi của mình. Đã làm phiền Su nhiều như vậy, kết quả suýt nữa lại quên béng mất.

Cũng chẳng còn cách nào khác, bây giờ nghe nhạc đối với Kevin thực sự không phải ưu tiên hàng đầu. Mục tiêu lớn nhất của cậu hiện tại là trở nên mạnh mẽ hơn để gia nhập tổ chức nơi Lê đang làm việc cơ!

Dù sao Lê xinh đẹp như thế, nếu mình không ở bên cạnh, nhỡ cô ấy bị gã đàn ông xấu xa nào lừa đi mất thì sao?

Thú thật, dạo này Kevin cảm thấy Su cũng đang có dấu hiệu biến thành "tra nam". Cái tên ngày thường chuyện gì cũng dửng dưng như mây trôi nước chảy, coi hồng trần như không liên quan đến mình này, gần đây lại cứ lén lút nghiên cứu mấy quyển sách kiểu "Bí kíp cưa cẩm bạn gái"... Vốn dĩ Su đã đẹp trai, lại còn mang khí chất thanh niên văn nghệ u sầu, giờ học thêm mấy chiêu này nữa thì khối nữ sinh trong lớp đổ rầm rầm.

Tất nhiên Kevin không nghĩ Lê sẽ bị kiểu người như Su lừa, nhưng mà... cậu ở ngay cạnh Su nên cậu ta làm gì cậu đều biết. Chứ nhỡ trong tổ chức của Lê cũng có gã đàn ông xấu xa như vậy — à không, thậm chí là phụ nữ xấu xa thì sao?!

Sợ nhất là ngộ nhỡ mà...

Tóm lại, Kevin cảm thấy mình nhất định phải gia nhập tổ chức để ở bên cạnh Lê thì mới yên tâm được.

Còn về phần Su... Kevin chẳng mảy may cảm thấy Su có thể đe dọa đến mình. Dù sao cậu ta trông thư sinh trói gà không chặt thế kia, chắc chắn không có cửa gia nhập cái tổ chức bí ẩn đó đâu. Thằng bạn thân chắc chỉ đang rung động tuổi dậy thì thôi, đợi sau này Lê rời khỏi trường, chắc Su sẽ sớm bình thường trở lại.

Là nhân vật chính, tương lai của mình là gia nhập tổ chức, giải cứu thế giới, ôm người đẹp về dinh — Tiền đồ đúng là sáng lạng~

Đến lúc đó con cái đặt tên là gì nhỉ...

Nghĩ đến tương lai hạnh phúc, Kevin không nhịn được bật cười, theo bản năng muốn quay sang chào hỏi người bên cạnh để chia sẻ niềm vui. Nhưng niềm vui này lại bắt nguồn từ viễn cảnh tương lai của cậu và Lê, chia sẻ với Su — kẻ cũng có ý đồ không an phận với Lê — thì cứ thấy sai sai. Thế là Kevin quay sang người lạ ngồi phía bên kia.

"Xin chào, bạn có tin vào tình yê—"

"Trùng hợp thật đấy, đây chính là người tớ vừa nhắc đến đó." Thiếu nữ tóc trắng chỉ vào Kevin, cười híp mắt giới thiệu với người bên cạnh. "Cậu ấy là Kevin, bọn tớ cũng có duyên phết đấy~"

"Lê?!!"

Trong khoảnh khắc này, Kevin không biết nên vui mừng hay kinh hãi.

Một mặt, gặp được người mình thích đương nhiên là chuyện tốt. Nhưng mặt khác, vừa nghĩ đến việc bản gốc mà mình đang mơ tưởng nãy giờ đùng một cái xuất hiện ngay bên cạnh... Sự xấu hổ và cái “ôi con sông quê~” to lớn ập đến khiến Kevin đỏ bừng cả mặt.

"Ừm hửm~" Lê quay đầu đáp lại một tiếng, sau đó mỉm cười nhìn Kevin và Su bên cạnh cậu. "Cả Su nữa, chiều vui vẻ nha."

"Chào... chào chị..." Su nhắm tịt mắt gật đầu.

Cậu hối hận rồi, biết thế đổi chỗ cho Kevin... Ai mà ngờ đi xem hòa nhạc lại được ngồi cạnh chị Lê chứ!

"Kia là Su, cả hai đều là đàn em khóa dưới của tớ." Lê nhìn hai người bên cạnh mình, che miệng cười khẽ. "Nhìn kỹ thì ở đây vai vế tớ to nhất nhỉ."

"Tớ phản đối!" Elysia giơ tay lên. "Tuổi chúng mình xấp xỉ nhau mà!"

"Nhưng cậu gia nhập sau tớ, nên phản đối vô hiệu, cậu vẫn là hậu bối của tớ thôi~"

Lê cười xoa đầu Elysia, sau đó giới thiệu với Kevin và Su: "Cô ấy là Elysia, bạn tớ."

"Chào các cậu nha! Nói chính xác hơn thì, tớ là bạn thân nhất của Lê đó!" Elysia vui vẻ vẫy tay với Kevin và Su. "Rất vui được gặp các cậu~"

Cô ta tự luyến vừa thôi chứ, sao có thể mặt dày mày dạn nói ra câu đó được nhỉ? MEI ngồi bên cạnh lại âm thầm trừ điểm hảo cảm của Elysia thêm một lần nữa.

"MEI thì chắc các cậu biết rồi nhỉ, dù sao cũng là bạn học, lại còn học lớp bên cạnh."

Thấy Lê giới thiệu mình, MEI rụt rè gật đầu.

Tuy bị cắt ngang nhịp, nhưng MEI không quên chuyện Lê vừa nói khiến cô vô cùng để ý.

"Cái đó, người 'vô cùng thú vị' mà cậu nói là..."

"Là Kevin đấy, cậu ấy trước đó—" Lê vừa định nói, nhưng như chợt nhớ ra điều gì, cô liếc nhìn Kevin một cái rồi cười che miệng lại. "A, để tránh gây rắc rối cho cậu ấy, tớ vẫn chưa nói thì hơn~"

Để tránh gây rắc rối cho cậu ấy?

Ánh mắt MEI chợt trở nên sắc bén. Liên tưởng đến việc Lê từng nói trong trường có một nhân vật khiến cô ấy để ý... Một loại còi báo động nào đó bắt đầu hú inh ỏi trong đầu MEI.

"Hả? Tại sao lại không được nói?" Elysia chớp mắt, nghi hoặc hỏi. "Rốt cuộc là thú vị chỗ nào, tớ cũng muốn biết mà!"

"Kevin, cậu thân thiết với chị ấy từ bao giờ thế...?" Mắt Su không biết đã mở ra từ lúc nào, ánh mắt tràn đầy sự không thể tin nổi.

Trừ những lúc chào hỏi xã giao ra, cậu nói chuyện với chị Lê chưa được hai mươi câu. Tên Kevin mày rậm mắt to này mới đến chưa đầy một tháng, sao lại thân thiết với chị ấy thế này?!

Tại sao chứ, chẳng lẽ cuốn "Bí kíp cưa cẩm bạn gái" là đồ dởm à?!

"Tớ..."

Không hiểu sao, Kevin có trực giác rằng một khi mình nói ra chuyện đã tỏ tình và chuyện Lê đồng ý cân nhắc sau hai mươi năm nữa, sẽ có chuyện động trời xảy ra.

Không phải chuyện tốt, mà là cảm giác nguy cơ cực lớn...

Lúc này tốt nhất là nên giữ im lặng, dù sao Lê cũng có vẻ sẵn lòng giúp mình giấu giếm chuyện này — Nhưng mà, Kevin cậu từ bao giờ lại trở thành kẻ tiểu nhân rụt rè như vậy?!

Dũng sĩ chân chính sẽ không bao giờ che giấu tình yêu của mình, đó là lý do tại sao lúc đó cậu đã không chút do dự lựa chọn tỏ tình!

"Không sao đâu chị Lê, em không sợ rắc rối gì hết!"

Kevin nghiêm túc nói lớn:

"Lần thứ ba gặp mặt em đã tỏ tình với chị ấy rồi, chị ấy nói nếu em đợi được hai mươi năm thì sẽ cân nhắc hẹn hò với em!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!