Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 154: Cú ném thẳng siêu tốc

Chương 154: Cú ném thẳng siêu tốc

Màn đêm vừa buông xuống, những ánh đèn rực rỡ trên đường phố Nagazora bắt đầu sáng lên, hòa cùng ánh đèn neon từ các biển hiệu ven đường tạo nên khung cảnh lung linh.

Trên phố đi bộ, dòng người qua lại tấp nập, vừa đi vừa trò chuyện rôm rả, tạo nên một bức tranh vô cùng náo nhiệt.

"Đây chính là cuộc sống bình yên đấy."

Khi Kevin bước vào quán cà phê lộ thiên trên tầng hai, cô gái trong lòng cậu đang chống cằm, mỉm cười nhìn xuống cảnh tượng phồn hoa dưới phố: "Cũng là thứ đáng được bảo vệ nhất trên thế giới này, cậu không thấy vậy sao?"

Kevin theo phản xạ nhìn quanh, không thấy ai khác, rõ ràng là đối phương đang hỏi mình.

Thế là, cậu thành thật nói ra cảm nhận của mình: "Ừm, náo nhiệt thật."

Nhưng cảnh này đâu có gì hiếm lạ lắm đâu nhỉ? Phố thương mại ở thành phố nào mà chẳng thế này, nếu không có biến cố gì đặc biệt thì nó cũng chẳng biến mất, theo lý thì đâu phải cảnh tượng gì đáng để chú ý đặc biệt.

Nếu muốn nịnh hót, cậu hoàn toàn có thể khen lấy khen để phố thương mại Nagazora đặc biệt thế nào, nhưng Kevin không muốn phải giả tạo quá nhiều trước mặt cô gái mình thích.

Cậu cũng có lòng tự trọng của mình chứ, phải để cô ấy thích một Kevin "hàng thật giá thật" mới được!

"Ngồi đi, đồ ngọt ở đây cũng khá đấy, cậu có kiêng gì không?"

Kevin không biết câu trả lời của mình có hợp ý Lê không, nhưng cậu thấy cô ấy mỉm cười quay người lại, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện.

"Chị mời, dù sao cũng thanh toán được với tổ chức mà~"

Thực ra cậu vừa ăn cơm với Su ở ngoài rồi, nhưng được Lê đích thân mời dùng bữa, Kevin làm sao có thể từ chối?

"Gì cũng được ạ!"

Nhìn Kevin hăng hái như vậy, Lê cười: "Vậy giống chị đi, hai phần pudding xoài."

Nhưng Lê không có ý định gọi phục vụ ngay, cô chỉ dựa lưng vào ghế, mỉm cười nhìn Kevin chăm chú: "Chị biết cậu chắc chắn có rất nhiều câu hỏi. Tuy chị không thể nói hết cho cậu biết, nhưng chị sẽ cố gắng giải đáp trong khả năng... Vậy cậu muốn biết gì nào?"

"Em..."

Đột nhiên đối mặt với tình huống này, Kevin lại tỏ ra có chút căng thẳng.

Cậu vốn tưởng phải đến mai mới gặp lại được Lê, nhưng khi về đến nhà lại phát hiện trong túi mình không biết từ lúc nào đã có một mảnh giấy, trên đó ghi một địa chỉ.

Kevin cảm thấy hôm nay ngoài Su ra thì mình chẳng tiếp xúc thân mật với ai, nên mang theo chút hy vọng mong manh, cậu vội vàng chạy từ nhà đến đây.

Và sự thật đúng như cậu mong đợi, người đang đợi Kevin chính là người cậu muốn gặp nhất.

Cậu đúng là có rất nhiều câu hỏi, nhưng ngay lúc này, điều cậu muốn biết nhất chỉ có một —

"Em thích chị, chị làm bạn gái em nhé!"

Lê: "......"

Dù Lê là người từng trải qua bao sóng gió, lúc này cũng không khỏi hít sâu một hơi lạnh trong lòng.

Tốt tốt tốt! Không hổ danh là lão tổ tông nhà Kaslana, cú "ném bóng thẳng" này đúng là nhanh như điện xẹt!

Chị biết hảo cảm của chú em sau một ngày đã tăng thêm một cấp, nhưng hai ta mới gặp nhau có ba lần thôi mà? Giờ chú em đã tỏ tình, hành động lực này có phải hơi quá đà rồi không?

Nhìn lại đám dâng hiến ngay từ đầu game như Otto, Denji hay Elysia, chưa có ai chơi lớn như chú em đâu đấy.

Nhưng mà, điều này cũng chứng tỏ kế hoạch của mình thành công mỹ mãn. Kevin bé nhỏ giờ đã cắn câu hoàn toàn... Với kinh nghiệm bào năng lượng bao năm nay của mình, việc nắm đầu một Kevin phiên bản trẻ trâu thế này chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?

"Cậu quả nhiên là người thú vị thật đấy, câu hỏi muốn biết nhất lại là cái này à~"

Nhìn khuôn mặt Kevin nghiêm túc nhưng vẫn thoáng chút ửng hồng, Lê che miệng cười khúc khích: "Nhưng tiếc quá, hiện tại chị chưa có ý định yêu đương nha?"

"Vậy xin hỏi bao giờ chị mới có ý định yêu đương ạ? Em có thể đợi!"

"Ưm, chắc còn lâu lắm đấy?" Lê xoa cằm giả vờ suy tư. "Chị cũng không rõ, nhưng chắc ít nhất phải hai mươi năm nữa?"

Honkai đang gia tăng tốc độ, Lê ước tính cùng lắm mười mấy năm nữa là Chung Yên sẽ xuất hiện. Đánh bại được Chung Yên thì vạn sự đại cát, còn thất bại thì Kevin cũng chẳng cần phải lo nghĩ chuyện yêu đương làm gì nữa.

"Sao nào, cậu muốn đợi không?" Lê chống cằm, nụ cười mang theo vẻ trêu chọc. "Nếu cậu thực sự đợi được hai mươi năm, thì hẹn hò với cậu cũng không phải là không thể đâu nhé?"

"Nhưng nếu giữa chừng mà đi tìm người khác yêu đương thì coi như không tính đâu nha~"

Độc thân chờ hai mươi năm, nghe kiểu gì cũng giống một lời từ chối khéo.

Ngay cả những cặp đôi yêu nhau sâu đậm cũng khó mà bên nhau được hai mươi năm, huống chi là tình đơn phương? Người bình thường lúc này chắc sẽ cười xòa cho qua chuyện, nhưng Kevin thì không.

Cậu là lão tổ tông "Thuần ái chiến thần" của gia tộc Kaslana cơ mà!

"Em đợi được." Kevin nghiêm túc nói. "Đừng nói là hai mươi năm, cho dù là hai trăm năm, hai ngàn năm em cũng đợi được."

Đây không phải là lời nói sáo rỗng kiểu "yêu em một vạn năm", từng chữ Kevin nói ra đều là thật lòng.

Có thể một số người sẽ cho rằng cậu ngu ngốc lỗ mãng, ngay cả thân phận thật của cô gái trước mắt còn chưa biết mà đã lao đầu vào theo đuổi bất chấp... Nhưng chỉ có Kevin mới biết, khoảnh khắc thiếu nữ ấy cứu cậu, đứng dưới ánh trăng mỉm cười với cậu đã khiến trái tim cậu rung động đến nhường nào.

Kevin dám khẳng định, nếu cuộc đời sau này của cậu không có sự hiện diện của cô ấy, thì tâm hồn cậu sẽ vĩnh viễn tồn tại một lỗ hổng không thể lấp đầy.

"......"

Kevin thấy mắt Lê hơi mở to, sau đó biến thành nụ cười dịu dàng pha chút bất lực: "Đúng là một người kỳ lạ."

"Chị hiểu rồi, vậy cho phép cậu xếp hàng trước nhé, nếu hai mươi năm sau cậu vẫn còn nhớ chuyện này." Lê như nghĩ đến chuyện gì đó buồn cười. "Có điều lúc đó chị chắc cũng thành bà cô già rồi, chưa chắc cậu đã còn hứng thú đâu~"

"Em—"

"Được rồi, nói chuyện chính đi." Nhìn Kevin trước mắt với mức hảo cảm đã thành công nhảy lên cấp 10, vẻ mặt Lê trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Về con quái vật tấn công cậu, và cả về chị... Tuy muốn hỏi cậu muốn biết cái nào trước, nhưng xem ra câu trả lời đã rõ rồi nhỉ."

"Nói đơn giản thế này nhé, cậu em Kevin~" Lê cười híp mắt rướn người về phía Kevin. "Cậu có bao giờ xem mấy bộ truyện tranh hay phim ảnh nói về những tổ chức ẩn mình trong bóng tối bảo vệ nhân loại, nhưng không được đại chúng biết đến chưa?"

"Nghe thì khó tin, nhưng loại tổ chức đó thực sự tồn tại, và chị là một thành viên trong đó. Thứ bọn chị đối đầu chính là loại quái vật màu trắng mà cậu gặp hôm qua." Lê chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào Kevin. "Còn cậu... Xin lỗi nhé, hôm qua cuộc vây bắt quái vật của bọn chị xảy ra sai sót, khiến cậu vô tình bị vạ lây."

"Với tư cách là thành viên tổ chức, chị chân thành xin lỗi cậu."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!