Chương 150: Danh họa Type-Moon
Rốt cuộc là tình huống gì thế này, chẳng lẽ mình xuyên không vào phim tận thế nào rồi sao?
Trong con hẻm tối tăm, thiếu niên tóc trắng đang chạy trối chết, dù trông có thảm hại đến đâu cậu cũng không dám dừng bước.
Lý do chẳng có gì khác, bất kỳ người bình thường nào khi nhìn thấy một con quái vật cao bằng tòa nhà ba tầng đang lao về phía mình thì cũng sẽ phản ứng y hệt như thế thôi.
Kevin thực sự không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Mấy hôm trước cậu mới đến thành phố Nagazora để chuẩn bị chuyển vào Học viện Senba. Hôm nay chỉ định đi dạo quanh thành phố, cảm nhận phong cảnh nơi mình sắp gắn bó ba năm tới mà thôi.
Nhưng không hiểu sao lại đi lạc vào khu phố cổ không một bóng người này, rồi đến tối thì đụng độ con quái vật to xác không rõ nguồn gốc kia.
Cái thế giới này rốt cuộc bị sao vậy?!
"Ái chà chà, xem ra chiến thần tương lai vẫn chưa lớn khôn nhỉ~"
Trên tòa nhà cao tầng gần đó, Lê vui vẻ nhìn Kevin đang bị Thú Honkai đuổi chạy tóe khói, chẳng hề vội vã tham chiến: "Biết cậu ta nhát gan thế này thì mua mô hình cấp Chiến Xa (Chariot) là được rồi, rẻ hơn bao nhiêu."
Đúng vậy, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn do Lê dày công dàn dựng.
Honkai cũng phải tuân theo quy tắc cơ bản chứ, Thú Honkai có phải Luật Giả đâu mà đòi từ trên trời rơi xuống. Con này thực chất chỉ là mô hình Lê mua từ Cửa hàng Hệ thống mà thôi.
Tuy ngoại hình và khí thế y hệt Thú Honkai cấp Thánh Điện (Templar) hàng thật, nhưng sức chiến đấu của nó cùng lắm chỉ ngang một chiếc xe tăng. Cho nó húc đổ tường hay phá nhà thì được, chứ đánh nhau thật thì e là Ato tay không cũng tháo nó ra từng mảnh.
Dù sao cũng chỉ tốn 100.000 điểm năng lượng, không thể đòi hỏi nó mạnh cỡ nào... Miễn trông đủ dọa người là được. Chứ thả một con cấp Thánh Điện thật ra, lỡ gây thương vong thì sao?
Thế nên ngay khi thứ này vừa xuất hiện, Lê đã điều khiển nó lao đi ngay lập tức, mục đích là để không bị các thành viên khác trong đội nhìn ra sơ hở.
Còn mục đích của tất cả chuyện này à...
Ai cũng biết gia tộc Kaslana toàn là những "thuần ái chiến thần", nếu không thể trở thành người đầu tiên bước vào trái tim họ, thì cả đời này coi như hết cửa. Mà Kevin với tư cách là lão tổ tông lại càng quán triệt điểm này đến mức cực đoan.
Tiếc là Lê không có mái tóc tím dài suôn mượt, không gây được sát thương chí mạng lên người nhà Kaslana. Vì vậy, để tạo ấn tượng đủ sâu sắc với Kevin, khiến cậu ta trúng tiếng sét ái tình với mình, Lê quyết định dùng chút thủ thuật.
Nếu chỉ dựa vào nhan sắc không ăn thua, thì đành phải tự tay tạo bầu không khí thôi.
Đừng trách tôi đê tiện nhé, Kevin...
Hơn nữa khoản đầu tư 100.000 năng lượng ban đầu này là con số lớn chưa từng có, tương lai nhất định phải bào lại từ anh gấp bội mới được, tôi nói là làm!
"Đường cụt?!"
Kevin hoảng loạn chạy vào một con hẻm nhỏ. Cứ tưởng con quái vật to xác kia sẽ bị mắc kẹt, ai ngờ nó cứ thế húc đổ tường hai bên lao theo sầm sập. Cuối cùng người bị dồn vào đường cùng lại chính là cậu.
Làm sao đây, chẳng lẽ mình phải chết ở đây sao...?
Nhìn con quái vật đang từng bước ép sát, hai chân Kevin run rẩy. Cuối cùng cậu nghiến răng, nhặt một thanh thép gỉ dưới đất lên nắm chặt trong tay.
Nếu nhất định phải chết, ít nhất cậu cũng không thể chết một cách hèn nhát như vậy được!
Chuyện này thật sự không trách Kevin bi quan, nhưng nếu đối phương chỉ cao hai ba mét thì có khi cậu đã cầm gậy bóng chày lao lên khô máu rồi — đằng này cái thứ cao bằng ba bốn tầng lầu kia nhìn kiểu gì cũng không phải đối thủ mà con người có thể chống lại được, đúng không?!
Đối diện với cái chết đang cận kề, trong lòng Kevin thoáng qua một nỗi bi lương. Không ngờ mình tuổi trẻ tài cao lại phải chết yểu thế này, thậm chí trước khi chết còn chưa có lấy một mảnh tình vắt vai...
Haizz, nếu lúc này mà mình gặp được tình huống như nhân vật chính trong truyện tranh, có ai đó xuất hiện cứu mình khỏi tuyệt cảnh thì tốt biết mấy.
Không có phép màu nào cả, chỉ thấy con quái vật giơ ngọn giáo khổng lồ lao về phía cậu —
Bỗng nhiên, Kevin nhìn thấy một luồng sáng từ trên trời giáng xuống.
Bóng dáng bạc trắng ấy tựa như ánh trăng đổ xuống trần gian, vụt qua tầm mắt Kevin trong tích tắc, rồi —
Rầm!!!
Sóng khí bùng nổ ngay trước mặt Kevin. Cơn chấn động khổng lồ cùng khói bụi cuồn cuộn khiến cậu vô thức lùi lại vài bước, rồi vấp chân ngã ngồi xuống đất.
Rất nhanh, gió đêm mùa hạ mang theo sự mát lành đã thổi tan bụi mù, phơi bày khung cảnh trước mắt Kevin.
Trên đống đổ nát, thiếu nữ giẫm con quái vật vừa nãy còn hung hăng không ai bì nổi dưới chân. Mái tóc dài bạch kim dưới ánh trăng tỏa ra vầng sáng dịu dàng. Cô quay đầu lại, mỉm cười cất tiếng hỏi cậu.
"Có bị thương không?"
Đẹp quá.
Kevin ngã ngồi trên đất ngước nhìn bóng hình phía trên, trong lòng chỉ hiện lên hai chữ ấy.
...
"Kevin... Kevin? KEVIN!!"
"...Hả, cậu gọi tớ à?"
Nhìn thằng bạn thân đang ngẩn ngơ như người mất hồn, Su bất lực thở dài: "Cậu không sao chứ, sao cứ thẫn thờ thế?"
Người bạn nối khố này chuyển đến Học viện Senba, Su vốn rất vui mừng. Mấy hôm trước khi Kevin mới dọn đến Nagazora, hai người còn đi chơi với nhau cả ngày.
Lúc đó Su thấy Kevin rất háo hức việc chuyển trường. Với sự hiểu biết của Su về bạn mình, Kevin chuyển đến chắc chắn sẽ nhanh chóng được chào đón, rồi cậu ấy sẽ tích cực tham gia các câu lạc bộ như bóng rổ, cuối cùng trở thành ngôi sao của trường... Có khi nổi tiếng ngang ngửa đàn chị Lê bây giờ ấy chứ?
Có điều chắc Kevin không đến mức có mị lực thu hút cả người cùng giới đâu nhỉ, dù sao đám người suốt ngày bám đuôi đàn chị Lê cũng có không ít nữ sinh.
Nhưng thực tế dường như hơi khác với tưởng tượng của Su. Cả ngày nay Kevin cứ như người mất hồn, trừ lúc giới thiệu bản thân vài câu khi mới vào lớp ra thì cứ ngồi thừ người ra, không biết đang nghĩ cái gì.
"Kevin, có chuyện gì sao?" Su quan tâm hỏi. "Tin tức nói tối qua ở ngoại ô xảy ra vụ thanh toán băng đảng, không phải cậu đụng phải đấy chứ?"
"Thanh toán băng đảng...?"
Trong lòng Kevin so sánh mấy gã xã hội đen cầm súng với con quái vật tối qua cậu nhìn thấy, rồi lẳng lặng đưa ra kết luận: "Băng đảng... cảm giác cũng chẳng nguy hiểm lắm nhỉ."
"?" Trên đầu Su mọc lên một dấu chấm hỏi to đùng. "Cậu thật sự không sao đấy chứ?"
"Không sao, không sao..."
Kevin thở dài. Trải nghiệm tối qua cậu cũng chẳng biết kể với Su thế nào, ai mà tin trên đời lại có loại quái vật đáng sợ đó chứ, có phải đóng phim đâu.
Hơn nữa người đó cũng đặc biệt dặn dò cậu không được tiết lộ ra ngoài...
"Su, cậu có tin vào tình yêu sét đánh không?" Kevin buột miệng hỏi, nhưng cũng chẳng mong nhận được câu trả lời khẳng định từ người bạn bên cạnh.
Dù sao Su luôn là người lý trí, đời nào tin vào mấy thứ vô căn cứ đó.
"Tin chứ, tớ cực kỳ tin."
"Cũng phải thôi, tớ biết nga— Hả?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
