Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 153: Trùng phùng

Chương 153: Trùng phùng

Cuối cùng cũng đã hết giờ học, Kevin đứng dậy vươn vai, quyết định tối nay sẽ quay lại nơi gặp cô gái hôm qua đi dạo một vòng, biết đâu lại có duyên gặp lại.

Con quái vật đó cũng khiến cậu rất để tâm. Hôm qua về nhà tra cứu mãi không thấy thông tin gì, lát nữa phải tiếp tục tìm hiểu mới được.

"Đi thôi Su, dẫn tớ đi xem môi trường xung quanh trường, tiện thể mời cậu một bữa."

Kevin tự giác lôi xềnh xệch thằng bạn thân về phía cổng trường, nhưng rõ ràng Su không tán thành ý tưởng này cho lắm: "Bây giờ á? Cậu nghĩ nhiều rồi Kevin, giờ này cậu tuyệt đối không ra khỏi cổng trường nổi đâu..."

"Hả, tại sao?" Kevin khó hiểu liếc nhìn Su, không biết tại sao cậu ta lại có suy nghĩ đó. Nhưng ngay giây tiếp theo, cái cảnh tượng đại quân học sinh ùa ra từ cửa các lớp học như chó đói xổ lồng đã giải thích rõ ràng nguyên nhân cho cậu.

"Chị Lê sắp ra rồi, đi nhanh lên!"

"Đừng có chen, chỗ này tớ xí trước rồi!"

"Chị Lê ơi, hị hị hị, chị Lê của em~"

Nhìn biển học sinh như làn sóng thây ma đang tràn về phía mình, ngay cả Kevin cũng phải tái mặt vì kinh hãi.

Ngày hôm trước bị quái vật ngoài hành tinh xâm lược, ngày hôm sau đại dịch zombie bùng nổ? Cái thế giới này điên thật rồi!

"Su, cái quái gì đang diễn ra vậy?!"

"Thì chị Lê tan học chứ sao. Rất nhiều người tranh thủ giờ này để ngắm chị ấy, một số người còn định tỏ tình nữa... Chị Lê không muốn họ làm phiền bạn bè của chị ấy, nên tan học nào cũng dành riêng một khoảng thời gian để... từ chối lời tỏ tình của họ." Su bị lôi đi, buông thõng hai tay bất lực nói. "Tiện thể nhắc luôn, nếu tớ là cậu thì tớ tuyệt đối sẽ không đứng ở chỗ này đâu."

"Tại sao, chỗ này có vấn đề gì à?" Kevin nghi hoặc nhìn quanh. Cậu đang đứng ngay đầu cầu thang chuẩn bị đi xuống, chẳng thấy có gì bất thường cả.

Chẳng lẽ ý Su là đứng gần cầu thang chỗ đông người dễ bị chen lấn xô đẩy ngã sấp mặt? Nhưng cậu ta phải hiểu rõ thể chất trâu bò của mình chứ...

"Này, hai tên kia đừng có đứng đó!"

Thắc mắc của Kevin chưa tồn tại được hai giây thì đã được giải đáp lần hai. Bởi vì cậu phát hiện đám "đại quân zombie" kia rất ăn ý dừng lại cách cậu hai mét, và đứa nào đứa nấy đều nhìn cậu bằng ánh mắt hình viên đạn: "Có biết là chắn đường chị Lê rồi không hả!"

"Đúng đấy, gây phiền phức cho chị Lê thì tính sao hả?!"

"Nếu thực sự thích chị Lê thì phải biết ý, đừng để chị ấy khó xử chứ!"

Kevin: "......"

Điên thật rồi, đám này đứa nào cũng như tín đồ tà giáo vậy!

Cái người tên Lê đó rốt cuộc là thần thánh phương nào, chẳng lẽ cô ta tẩy não toàn bộ học sinh trong trường rồi à?

Ngay khi trong đầu Kevin hiện lên suy đoán đó, cậu chợt nhận ra những tiếng la ó phẫn nộ hướng về phía mình bỗng chốc im bặt.

"Quyết định vậy nhé, đến hôm đó tớ sẽ qua đón cậu, chúng mình cùng đi xem hòa nhạc~"

"?!"

Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói vang lên từ phía sau, đồng tử Kevin co rút mạnh.

Không thể sai được, giọng nói này cậu tuyệt đối không bao giờ quên!

Kevin vội vàng quay đầu lại, đập vào mắt cậu chính là mái tóc trắng tựa ánh trăng và đôi mắt xanh thẳm sáng ngời, y hệt như đêm hôm qua.

Trên đời lại có chuyện trùng hợp đến thế sao, người mà cậu tơ tưởng cả ngày hôm nay, đùng một cái lại xuất hiện ngay trước mắt?

"Cậu, cậu là—"

"Chào buổi chiều nhé Su." Thế nhưng bóng hình trước mắt lại không đáp lại lời chào của Kevin trước, mà cười híp mắt nhìn Su đang bị cậu lôi trong tay. "Đường về cẩn thận nhé."

"Cảm ơn chị quan tâm, em biết rồi ạ." Su vẫn nhắm mắt, vẻ mặt bình thản như mây trôi nước chảy, chỉ có hai má hơi ửng hồng là bán đứng trái tim đang đập loạn nhịp của cậu.

?

Su bị làm sao thế này — Khoan đã, chẳng lẽ chị Lê mà cậu ta nhắc đến chính là...?!

Trong lòng Kevin giật thót, vừa định mở miệng hỏi thì thấy đối phương mỉm cười, lặng lẽ đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu.

'Bí mật nha?'

Giây tiếp theo, cô nở nụ cười tinh nghịch lướt qua người Kevin.

...

"Kevin, chị ấy đi lâu rồi."

Đợi đến khi ánh hoàng hôn ngả màu vàng vọt chiếu vào hành lang, Su — người nãy giờ vẫn bị Kevin xách cổ áo — cuối cùng không nhịn nổi nữa phải lên tiếng nhắc nhở: "Đừng có nhìn chằm chằm nữa, muốn ngắm thì mai còn cơ hội mà."

"A... Hả?"

Mãi mới hoàn hồn, Kevin lúc này mới phát hiện đám người đông nghịt lúc nãy đã giải tán từ đời nào, chỉ còn lại mình và thằng bạn thân đang đứng ngơ ngác tại chỗ.

"Cô gái đó, chính là chị Lê mà cậu nói sao?"

"Chứ còn ai nữa?" Su vừa thở dài vừa lắc đầu. "Có người mấy tiếng trước còn bảo không hứng thú với người ta, kết quả gặp người thật thì chân chôn chặt xuống đất... Kevin, cậu nói xem người đó là ai nhỉ?"

"Quyết định rồi."

Sau thoáng im lặng ngắn ngủi, Kevin lặng lẽ siết chặt nắm đấm: "Tớ muốn tỏ tình với cô ấy!"

"Ồ." Đối với tuyên ngôn tình yêu hùng hồn của Kevin, Su chỉ đáp lại một tiếng cụt lủn, chẳng có phản ứng gì thêm.

"Sao cậu bình thản thế?" Kevin khó hiểu nhìn Su. "Không phải cậu cũng có hảo cảm với cô ấy sao?"

"Tớ khác với mấy tên thấy chị Lê xinh đẹp là lao vào như thiêu thân các cậu, tớ là thưởng thức, cậu hiểu không? Tớ thưởng thức tâm hồn cao thượng của chị Lê!"

Su hất nhẹ lọn tóc mái trước trán đầy tự tin: "Tiện thể nhắc luôn, cậu muốn tỏ tình thì ít nhất cũng phải đợi hai tháng nữa."

"Hai tháng nữa? Tại sao?"

Kevin ngơ ngác. Tỏ tình không phải là dựa vào nhiệt huyết dâng trào, ngày mai tìm gặp cô ấy rồi hành động luôn sao?

Bị từ chối cũng không sao, Kevin đã chuẩn bị tinh thần bị từ chối rồi. Cậu tỏ tình chỉ là muốn tuyên bố tình cảm của mình với đối phương mà thôi.

Cho dù bị từ chối, Kevin vẫn sẽ tiếp tục bày tỏ tình yêu, cho đến một ngày đối phương đồng ý mới thôi.

Kevin sờ lên ngực trái, tuy nó vẫn đang đập, nhưng cậu biết về mặt tinh thần thì nó đã bị Lê cướp đi từ đêm hôm qua rồi. Nếu cả đời này không theo đuổi được Lê, thì cậu nguyện dành cả đời để theo đuổi quá trình chinh phục cô ấy.

Ngọn lửa tình yêu trong cậu đang hừng hực cháy đây này!!!

Su đương nhiên nhìn ra suy nghĩ của Kevin, nhưng dù vậy, cậu vẫn buộc phải dội một gáo nước lạnh: "Bởi vì danh sách xếp hàng chờ tỏ tình với chị Lê đã kín lịch đến ba tháng sau rồi."

"Muốn tỏ tình thì phải đăng ký trước để sắp xếp thời gian, dù sao thời gian của chị Lê rất quý báu, mỗi ngày chỉ dành ra được chút ít để tiếp năm người thôi." Su nhún vai tỉnh bơ. "Cậu cũng biết trường mình còn có cả khối cấp hai, cộng lại thì số người rung động trước chị Lê lên đến hơn ngàn người đấy."

"Ngoài ra kết quả của mọi cuộc tỏ tình đều là bị từ chối, chuyện này nghĩ cũng biết... Mặc dù chị Lê đối tốt với tất cả mọi người, nhưng người thực sự thân thiết với chị ấy chỉ có mỗi chị MEI lớp bên cạnh thôi. Chính là cô gái tóc tím đi cạnh chị Lê lúc nãy ấy."

"Đi cạnh á?" Kevin chớp mắt, đôi mắt sáng ngời tràn đầy sự nghi hoặc. "Có người đó à?"

"Cậu đúng là... ngoài mục tiêu ra thì trong mắt không chứa nổi ai khác nhỉ..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!