Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

R-15

(Hoàn thành)

R-15

Hiroyuki Fushimi

R-15 kể về Taketo Akutagawa, một cậu bé theo học tại trường dành cho thiên tài: Học viện tư thục Inspiration. Taketo là một tiểu thuyết gia thiên tài và viết cả truyện khiêu dâm.

101 44

Chương Lê Minh - Chương 156: Luật Giả đều đáng chết, kể cả là tôi

Chương 156: Luật Giả đều đáng chết, kể cả là tôi

Mặc dù hai tấm vé đều đã đưa cho Lê, nhưng cuối cùng Elysia vẫn cùng Lê và MEI tiến vào hội trường.

Ban đầu Lê định mua thêm một tấm vé nữa, nhưng độ nổi tiếng của buổi hòa nhạc Eden vượt xa trí tưởng tượng của cô. Đừng nói là mua vé VIP, ngay cả trên mấy cái cây bên ngoài sân vận động cũng chật kín người rồi. Đến một kẻ trải qua bao sóng gió như Lê cũng phải há hốc mồm kinh ngạc.

Quả nhiên minh tinh công chúng vẫn là cái gì đó rất khác bọt. Lê cảm thấy nếu Eden mà có Hệ thống, thì lát nữa cô nàng chỉ cần vờ ngã một cái trên sân khấu thôi là đủ xoát ra cả núi năng lượng.

Nhắc mới nhớ, nếu mình mà debut thì khéo cũng làm nên chuyện lớn ấy chứ. Dù sao cũng có đặc tính [Mị Ngữ] siêu hiệu quả với người thường... Nhìn đám học sinh ở Học viện Senba mà xem, Lê cảm thấy chỉ cần mình muốn, đừng nói là minh tinh, kể cả làm giáo chủ tà giáo hay thậm chí là "ông chú họa sĩ ria mép" chắc cũng không phải là không thể... Nhưng làm thế chắc sẽ chọc giận mấy thế lực phi phàm mất.

Tiếc quá, mình lại là người tốt cơ~

Tóm lại, cuối cùng Lê cầm hai tấm vé VIP đi đổi lấy ba tấm vé ghế thường. Ba người đổi vé với cô trông có vẻ rất vui mừng, dù sao giá trị vé VIP cao hơn hẳn, vấn đề duy nhất là thiếu mất một chỗ ngồi mà thôi.

Tuy nhiên, chàng trai trong nhóm đó lại rất chủ động nhường vé cho bạn gái mình và... "bạn thân khác giới" của cô ấy, còn bản thân thì vui vẻ ôm túi đứng đợi ở bên ngoài... Không chỉ MEI và Elysia không biết nói gì, mà ngay cả "gái hư" như Lê cũng chỉ biết cảm thán một câu: Simp chúa đúng là trâu bò thật.

Cô còn chẳng nỡ lòng nào chỉ dẫn MEI đi nghe nhạc rồi bỏ mặc Elysia bơ vơ bên ngoài. Thế mà thanh niên kia còn giúp người ta trông đồ, đúng là giết người còn tru tâm!

Quả nhiên, con đường đạt đến cảnh giới vô đạo đức của mình còn dài lắm.

...

"Mà, ghế thường so với ghế VIP cũng có cái lợi nha~"

Vài phút sau, ngồi trên ghế khán giả, Elysia chẳng hề tỏ ra bất mãn vì bị hạ cấp từ VIP xuống bình dân, ngược lại còn có vẻ rất phấn khích: "Thế này chúng mình ngồi gần nhau hơn này!"

"Tại chỗ ngồi chật hẹp hơn thôi mà." Lê áy náy nói. "Xin lỗi nhé, biết trước buổi hòa nhạc này hot thế tớ đã mua vé cho cậu sớm hơn rồi."

"Không sao đâu, thế này cũng tốt mà!"

Nụ cười của Elysia càng thêm rạng rỡ. Tuy kế hoạch đánh lẻ để bồi đắp tình cảm riêng với Lê thất bại, nhưng giờ là kèo mua một tặng một, được ngắm thêm một cô gái xinh đẹp nữa chẳng phải hời hơn sao?!

Tiếc là MEI đang ngồi ở phía bên kia của Elysia lại không nghĩ thế.

Tại sao cái đồ này lại ngồi ở giữa vậy hả trời... MEI cạn lời nhìn Elysia - kẻ đang cực kỳ nhiệt tình chen vào giữa cô và Lê.

Đối với MEI, việc đi nghe hòa nhạc với Lê thì trọng tâm không phải là "hòa nhạc", mà là "với Lê".

Giờ người ngồi cạnh không phải Lê mà là cái bóng đèn màu hồng này thì còn ý nghĩa gì nữa... Kẻ này không phải định đào góc tường của mình đấy chứ?

Khoan đã, hình như Lê quen cô ta trước khi quen mình, vậy thì mình mới là người đang đi đào góc tường sao?

Phát hiện ra điểm mù này, MEI rơi vào trầm tư.

"Nhắc mới nhớ, Lê đi học cũng hơn ba tháng rồi, cảm giác học cấp ba thế nào?" Elysia tò mò sán lại gần Lê. "Tớ chưa được đi học bao giờ đâu."

"Ưm, cũng giống hồi cấp hai thôi. Mọi người cùng học tập, tham gia câu lạc bộ, vung vẩy thanh xuân các kiểu."

Lê ngẫm nghĩ: "Mọi người đều rất nhiệt tình, thậm chí là nhiệt tình thái quá... Tớ muốn tham gia mấy hoạt động tập thể cũng phiền phức lắm. Ví dụ như chơi bóng rổ, đối thủ sẽ trực tiếp ném bóng vào rổ của đội tớ, còn đồng đội của tớ thì tranh nhau cướp bóng để ném vào rổ giúp tớ. Trận bóng rổ biến thành cuộc thi úp rổ luôn."

"Nghe vui phết nhỉ~" Elysia cười tít mắt, nhưng rất nhanh lại xụ mặt xuống. "Tớ cũng muốn nghỉ phép, nhưng cấp trên không cho, bảo là phải giữ gìn chiến lực."

"Xin lỗi xin lỗi, đành phiền cậu vất vả thêm một thời gian nữa vậy." Lê chắp tay, bất lực nói. "Đợi chuyện này kết thúc nhất định sẽ bù đắp cho cậu nha."

"'Chuyện này' sao..." Vẻ mặt Elysia hiếm khi trở nên nghiêm túc. "Lần thứ ba thực sự sẽ xảy ra ở Nagazora à?"

"Ừm, hơn nữa tớ cảm giác thời gian sắp đến rồi."

Lê nhìn về phía trung tâm sân khấu. Trong tiếng hò reo dậy sóng, người phụ nữ có mái tóc dài màu đỏ rượu vang, dáng người quyến rũ đã bước lên đài. Nhân lúc tất cả mọi người đang kích động không chú ý đến xung quanh, đây là lúc thích hợp để nói vài thông tin tình báo quan trọng.

"Số lượng các trận Honkai nhỏ ở Nagazora gần đây đang tăng vọt, Thú Honkai và Tử Sĩ gần như xuất hiện mỗi ngày... Nhiều nhất là ba tháng nữa, Thảm họa Honkai lần thứ ba sẽ giáng lâm."

"Luật Giả à..." Ngay cả người lạc quan như Elysia, khi nghe đến từ này sắc mặt cũng thay đổi. Sức tàn phá của loại thảm họa hình người này kinh khủng đến mức nào, cô đã thấm thía rõ ràng qua hai lần đại thảm họa trước. "Tại sao các cô ấy lại làm những chuyện như vậy nhỉ, là do tuyệt vọng với thế giới này sao?"

"Không biết, tớ cũng không muốn biết." Câu trả lời của Lê không chút do dự. "Việc tớ cần làm chỉ là bảo vệ nhân loại, còn những kẻ đối địch với nhân loại, câu trả lời tớ dành cho chúng chỉ có cái chết."

"...Nếu như có Luật Giả không làm hại nhân loại thì sao?"

"Ít nhất thì hiện tại tớ chưa thấy sự tồn tại nào như thế." Lê quay sang nhìn Elysia, vẻ mặt nghiêm túc đến mức lạnh lùng. "Nếu có một ngày tớ cũng biến thành Luật Giả, tớ hy vọng cậu sẽ không chút do dự mà giết chết tớ."

[Năng lượng +20.000]

Không hiểu sao, Elysia cảm thấy ánh mắt của Lê khiến cô khó mà nhìn thẳng, đến mức phải vô thức lảng tránh ánh nhìn: "Cậu hơi cực đoan quá rồi đấy Lê... Sẽ không có chuyện đó đâu."

"Tốt nhất là đừng như vậy."

Lê cười cười, cúi đầu xuống, nhưng nụ cười ấy dường như mang theo vài phần lạc lõng. "Nhưng mà, nếu có ai đó có thể giết chết tớ khi tớ hóa thành Luật Giả, thì người đó chắc chỉ có thể là cậu thôi, Elysia."

[Năng lượng +50.000]

"—Được rồi, đừng nói chuyện không vui này nữa!"

Tiếng kêu to bất ngờ của Elysia làm MEI ở bên kia giật bắn mình, thoát khỏi dòng suy tư hỗn độn.

"Nói chuyện gì vui vẻ hơn đi." Elysia lắc lắc ngón tay, cười nói. "Ở trường học cậu có gặp chuyện gì thú vị không? Hay là người nào khiến cậu hứng thú chẳng hạn?"

"Cô bạn MEI bên cạnh cậu đây, chính là một người vô cùng quan trọng đấy nhé."

Thu hoạch thành công một mớ năng lượng, nụ cười của Lê càng thêm phần tươi sáng: "Nếu không có gì bất ngờ thì cô ấy sắp trở thành đồng nghiệp của chúng ta rồi. Đương nhiên không phải chiến đấu viên, mà là nhân viên nghiên cứu giống như Tiến sĩ Mobius ấy."

"Ra là thế, thảo nào đeo kính trông khí chất ghê!"

Đôi mắt lấp lánh của Elysia rõ ràng khiến MEI hơi khó đỡ, cô ném ánh mắt cầu cứu về phía Lê ở đối diện.

Lê vừa định mở miệng giải vây, bỗng tai cô khẽ động, giữa hội trường ồn ào này cô nghe thấy hai giọng nói quen thuộc. Thế là lời nói đến miệng lập tức thay đổi.

"Ừm, ngoài MEI ra thì tớ còn gặp được một người..."

Như nhớ ra chuyện gì thú vị lắm, Lê che miệng cười khẽ.

"Một người cực kỳ thú vị."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!