Những Thiếu Nữ Hắc Hóa Và Cuộc Sống Thường Ngày Vụn Vỡ Của Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

67 415

Top Stars Want to Possess Me

(Đang ra)

Top Stars Want to Possess Me

아기소금

Cho đến khi có một con dao kề sát vào cổ, ép tôi phải debut.

17 89

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

217 1644

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

358 3782

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

70 922

Tập 2: Bình yên - Chương 43: Giáo án (5)

Chương 43: Giáo án (5)

"Anh cảm ơn hai chú em trước nhé. Nhìn hai đứa vừa lanh lợi lại vừa đẹp trai thế này, chắc là sát gái lắm đây nhỉ?" Biểu cảm trên gương mặt Lăng Phàm đã trở lại bình thường.

"Khách sáo rồi, khách sáo rồi, đàn anh Lăng." Trương Thắng thấy Lăng Phàm thu lại biểu cảm dọa người kia, không khỏi thầm thở phào nhẹ nhõm.

"Đàn anh Lăng đúng là anh minh thần võ, hỏa nhãn kim tinh. Trương Thắng chính là tiểu hoàng tử nổi tiếng của lớp em đấy, thành tích tốt, đẹp trai, thể thao toàn năng. Mặc dù hồi tiệc tốt nghiệp tiểu học, cậu ta theo đuổi hoa khôi lớp Tô Mạt Nhiên thất bại thảm hại, khiến cậu ta tự kỷ cả một mùa hè, làm bố mẹ cậu ta sợ quá phải đưa đi gặp bác sĩ tâm lý suốt. Bởi vì đại ca Trương của em còn chưa kịp nói hết câu đã bị Tô Mạt Nhiên cắt ngang từ chối rồi. Nhưng đó đâu phải vấn đề của đại ca Trương đâu, là do mắt nhìn của Tô Mạt Nhiên quá cao, người bình thường cô ấy chẳng thèm để vào mắt. Từ đó về sau đại ca Trương Thắng của em cải tà quy chính, tích cực tiến tới. Mới vào cấp hai đã thay hai cô bạn gái rồi, còn em thì không sao theo kịp, cảm thấy bản thân sống cùng dưới một bầu trời với đại ca Trương cũng là một cái tội. Phải không, đại ca Trương, nếu em nói thiếu gì thì anh bổ sung nhé, giấu nhiều tâm sự trong lòng dễ hại sức khỏe lắm." Lưu Khôn ở bên cạnh điên cuồng tâng bốc Trương Thắng, đồng thời nháy mắt ra hiệu với cậu ta.

"Vãi chưởng, được đấy được đấy, Lưu Khôn mày ác thật, cứ đợi đấy cho tao." Trương Thắng lảo đảo một cái, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.

"Đàn anh Lăng, Lưu Khôn hồi tiểu học đã khoác vai bá cổ với bao nhiêu nữ sinh rồi, một chân đạp bốn thuyền, quả thực là cặn bã, à không, quả thực là tấm gương sáng cho chúng ta noi theo. Không chỉ xem phim vô số, đọc sách đen... à không không, là tài cao bát đẩu, học khắp năm xe, danh tác trong và ngoài nước cậu ta xem cũng phải đến mấy Terabyte rồi. Hơn nữa nhà lại còn bạc vạn, đi vệ sinh cũng chẳng thèm dùng giấy. Còn nữa, cách đây không lâu em nghe nói cậu ta muốn theo đuổi đàn chị Hứa Yên Nhiên, kết quả sau đó chẳng hiểu sao lại im hơi lặng tiếng. Lưu Khôn, mày xem tao nói có đúng không, kể chuyện của mày ra cho mọi người cùng vui vẻ tí nào?"

Lưu Khôn vừa mới bóc phốt Trương Thắng xong, đang định uống ngụm nước, nghe thấy câu này thì phun nước xa cả mấy mét.

Vãi chưởng, Trương Thắng là một kẻ máu mặt đấy, đúng là dao trắng vào dao đỏ ra, màn bóc mẽ lẫn nhau của hai huynh đệ này khiến Lăng Phàm xem mà tim đập chân run.

"Khụ khụ khụ... Trương Thắng mày cũng đâu có vừa, không uổng công tình anh em bao nhiêu năm của chúng ta." Lưu Khôn vừa ho sặc sụa vừa liếc nhìn người anh em tốt của mình.

"Đàn anh Lăng, em không có chút ý đồ nào với đàn chị Hứa Yên Nhiên đâu, đàn chị Hứa Yên Nhiên lạnh lùng lắm, anh cứ yên tâm về em. Ngược lại là cái tên kia kìa, lần trước thấy cậu ta bắt chuyện với Tô Mạt Nhiên, rõ ràng là chưa từ bỏ ý định đâu. Đàn anh Lăng, anh phải tìm cơ hội huấn luyện quân sự cho cậu ta một trận, để cậu ta nếm thử thủ đoạn của anh." Lưu Khôn vỗ ngực đảm bảo, sau đó chỉ tay về phía Trương Thắng, bồi thêm một dao nữa.

"Làm gì có chuyện đó, đàn anh Lăng, em hết hy vọng với Tô Mạt Nhiên rồi, cô ấy đời nào để ý đến em." Trương Thắng nghe vậy vội vàng giải thích.

"Nói thật nhé, nghe xong buổi kể chuyện này, anh phát hiện hai đứa hiểu biết nhiều hơn anh đấy." Lăng Phàm gật đầu ra vẻ nghiêm túc, nói với hai người. Không nghe không biết, nghe xong mới biết hai người này có nhiều tiền án tiền sự thế.

"Đàn anh Lăng đừng khiêm tốn, em có câu này không biết có nên nói hay không." Trương Thắng đứng bên cạnh nói.

"Cứ nói đừng ngại."

"Em cảm thấy là... Đàn anh Lăng, tướng ăn của anh có thể văn nhã hơn chút được không? Một bên ở Đức Dục thì có Tô Mạt Nhiên, bên này lại liên lạc với đàn chị Hứa Yên Nhiên trường Trường Lễ bọn em, xin anh giơ cao đánh khẽ cho bọn em một con đường sống với." Trương Thắng mếu máo nói.

"Hả? Các em có phải hiểu lầm gì rồi không? Anh với họ không phải kiểu quan hệ như các em tưởng tượng đâu." Lăng Phàm nghe xong liền cảm thấy trí tưởng tượng của Trương Thắng đã bay ra ngoài vũ trụ rồi.

"Em không tin."

"Em cũng không tin."

Hai người lắc đầu nguầy nguậy, Lăng Phàm nhìn mà cảm thấy nếu lắc thêm chút nữa thì đầu hai anh em này sẽ bay khỏi cổ mất.

Đặc biệt là Trương Thắng, lần trước tận mắt nhìn thấy Tô Mạt Nhiên và Lăng Phàm ăn tối, Lăng Phàm đúng là tâm hồn treo ngược cành cây, chẳng mấy khi nhìn Tô Mạt Nhiên, nhưng mắt của Tô Mạt Nhiên thì chưa bao giờ rời khỏi Lăng Phàm. Trương Thắng cậu ta cũng được tính là tay chơi tình trường rồi, ánh mắt Tô Mạt Nhiên nhìn Lăng Phàm lúc đó tràn ngập một loại dục vọng mang tên chiếm hữu, khiến người đứng xem như Trương Thắng cũng thấy hơi hoảng.

"Không tin cũng phải tin." Lăng Phàm nói xong liền tặng cho hai cậu đàn em mồm mép tép nhảy này mỗi người một cú cốc đầu.

Trương Thắng ôm đầu, có chút thắc mắc, vị đàn anh trước mặt này sao dường như không biết suy nghĩ của Tô Mạt Nhiên... Nhưng cậu ta thấy thần sắc Lăng Phàm không giống như đang lừa bọn họ, bèn biết điều không tiếp tục chủ đề này nữa.

Sau đó không lâu, dưới sự dẫn đường của Trương Thắng và Lưu Khôn, Lăng Phàm đi đến trước một tòa nhà rất hiện đại. Khác với những tòa nhà dạy học quy củ ở Đức Dục, tạo hình của tòa nhà trước mắt này vô cùng độc đáo.

"Đàn anh Lăng, em và Lưu Khôn chỉ tiễn anh đến đây thôi, lát nữa hết giờ thể dục lớp còn phải tập hợp, em là cán sự thể dục nhất định phải có mặt. Lớp 532 ở trong tòa nhà này, anh ra khỏi thang máy thì rẽ trái, đi đến lớp học cuối cùng là tới, trên cửa lớp có biển số đấy ạ." Trương Thắng nói xong, lộ ra vẻ mặt hối lỗi.

"Không sao không sao, các em cứ đi làm việc đi, hôm nay cảm ơn hai đứa nhé."

"Vâng ạ, đàn anh Lăng bọn em đi trước đây, chào anh."

"Chào nhé."

Hai cậu nhóc này vô cùng ưu tú, giáo dục gia đình chắc hẳn rất chu đáo.

Sau đó, Lăng Phàm lấy điện thoại ra, gửi cho Hứa Yên Nhiên một tin nhắn.

{Hứa Yên Nhiên, tớ đến tòa nhà khối 8 của các cậu rồi.} Gửi tin nhắn xong, Lăng Phàm định tìm một cái ghế ngồi nghỉ một lát.

Nếu Hứa Yên Nhiên nổi tiếng như vậy, Lăng Phàm cảm thấy mình tốt nhất không nên mạo muội đến lớp học của cô ấy thì hơn, biết đâu lại mang đến cho cô ấy mấy lời đàm tiếu.

Hơn nữa đây là lần đầu tiên Lăng Phàm đến trường khác, cảm giác câu nệ cứ quanh quẩn không tan.

Lăng Phàm vừa đi đến trước ghế, mông còn chưa kịp đặt xuống thì điện thoại trong túi quần đã rung lên.

{Đến nhanh vậy sao? Lớp học ở tầng ba, ra khỏi thang máy thì rẽ trái, đi đến cuối hành lang là thấy.}

{Tớ còn hai mươi phút nữa mới tan học, cậu lên cạnh cửa lớp đợi tớ một chút nhé.}

Hứa Yên Nhiên nhắn liền hai tin.

{Được, tớ qua đó đợi cậu tan học.}

Hứa Yên Nhiên đã nhắn bảo cậu lên lớp tìm, chứng tỏ đến gần lớp học cũng không có vấn đề gì. Đã vậy thì lên thôi, Hứa Yên Nhiên vẫn đang học, kết thúc cuộc đối thoại sớm có thể tránh làm phiền cô ấy nghe giảng. Lăng Phàm sờ sờ cằm suy nghĩ một chút, cảm thấy tư duy này không có vấn đề gì, bèn đi về phía thang máy tầng một.

Rất nhanh, Lăng Phàm lên đến tầng ba, bước ra khỏi thang máy rồi đi dọc theo hành lang về phía bên trái. Có không ít học sinh không chú tâm nghe giảng, cách cửa sổ nhìn chăm chăm với Lăng Phàm đang mặc thường phục.

"Thưa cô, sau này trong giờ em sẽ chăm chỉ nghe giảng ạ." Khi Lăng Phàm đi ngang qua một căn phòng giống như văn phòng giáo viên, một giọng nữ trong trẻo nghe hơi quen tai từ bên trong truyền ra. Lăng Phàm nghi hoặc nhìn qua cửa sổ vào bên trong văn phòng, nhưng do góc độ, cậu không thể nhìn thấy chủ nhân của giọng nói đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tào Thực, thi nhân thời Kiến An có thể trong 7 bước làm xong bài thơ, “tài cao bát đẩu” cũng chính là hình dung Tào Thực, ý nói tài hoa rất cao, học thức uyên bác.
Đẩu là đơn vị đong lường thời cổ, 1 thạch bằng 10 đẩu. “Bát đẩu” ý nói cực nhiều. Thành ngữ “tài cao bát đẩu” xuất phát từ tác phẩm vô danh thời Nam Triều là Thích Thường Đàm – Bát đẩu chi tài:
Văn chương đa, vị chi bát đẩu chi tài. Tạ Linh Vận thường viết: ‘Thiên hạ tài hữu nhất thạch, Tào Tử Kiến độc chiếm bát đẩu, ngã đắc nhất đẩu, thiên hạ cộng phân nhất đẩu.
(Văn chương nhiều, gọi là tài cao 8 đấu. Tạ Linh Vận từng nói: ‘Tài trong thiên hạ có 1 thạch. Riêng Tào Tử Kiến chiếm lấy 8 đấu, ta được 1 đấu, thiên hạ cùng chia nhau 1 đấu)
Ở đây đương nhiên là lời mà Tạ Linh Vận khen tặng mình. Nhưng từ trong câu đó, có thể thấy Tạ Linh Vận đặc biệt hâm mộ Tào Thực, nếu không với cá tính cuồng ngạo của ông, không thể nào ông nói Tào Thực “tài cao bát đẩu”.
Học phú ngũ xa (học khắp năm xe) xuất phát từ câu văn trong sách Trang Tử: “Huệ Thí hữu phương, kỳ thư ngũ xa”. Huệ Thí là một triết gia thời Chiến Quốc, học vấn rất rộng. Câu trên có ý nói Huệ Thí học rất rộng, đọc rất nhiều sách, phải dùng năm cái xe mới chở hết được!