Những Mối Quan Hệ Bí Mật Dần Xuất Hiện Khi Một Otaku Hướng Nội Như Tôi Bị Bao Vây Bởi Các Mĩ Nhân Hạng S

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Tập 03 - Epilogue

Epilogue

Một tuần sau buổi bầu cử.

Theo đề xuất của Airi và Yuria, chúng tôi quyết định tổ chức một buổi tiệc ăn mừng cho cuộc bầu cử chủ tịch hội học sinh, nhưng vì một lý do nào đó mà kế hoạch lại thành “đại tiệc hổ lốn” tại nhà tôi.

Tanaka, Airi và Yuria nhồi hết chỗ nguyên liệu và đồ ăn vặt mà họ mang theo, cùng với một số hương vị kỳ lạ, lên đĩa, trong khi Rui và Himesaki thì chuẩn bị bộ đồ ăn.

Trong khi sắp xếp bếp ga và nồi, tôi cũng xem mọi người đang chuẩn bị đồ với một tâm trạng tươi tắn, tràn đầy sức sống.

Tanaka và Airi bị Yuria mắng sau khi làm đổ một chồng đồ ăn ra khắp nơi, còn Rui và Himesaki thì đang bàn tán về một chuyện gì đó trong khi liếc nhìn về phía tôi.

Hôm qua là kẻ thù hôm sau là bạn sao?

“Hửm? Bình ga này cạn rồi. Để tớ đi mua cái khác.”

“Thế để tớ đi với cậu nhé? Mọi người ai cũng mang đồ ăn nên chúng ta chả có gì để uống cả.”

“À, ừ… đi thôi.”

Rui vả tôi cùng đi đến siêu thị gần nhà tôi.

“Đúng là một tuần bận rộn nhỉ? Làm tốt lắm, Ryouta.”

“Cậu cũng vậy. Và chúc mừng nhé, giờ thì cậu được chính thức làm chủ tịch hội học sinh rồi.”

“Cậu cũng là phó chủ tịch hội học sinh đó?”

“À…ừ… tớ đúng là…”

Dù cho cảm giác vẫn không thật lắm nhưng bắt đầu từ tuần sau, tôi sẽ làm phó chủ tịch.

Chỉ mới không lâu trước đó thôi, tôi vẫn chỉ là một tên hướng nội không bạn bè, và giờ thì tôi đang làm chủ tịch hội học sinh. Đời vô thường thật.

Nhưng mà làm phó chủ tịch sẽ khiến danh tiếng của tôi vang xa… có khi tôi sẽ trở lên nổi tiếng thật. Sô cô la của lễ tình nhân năm nay khá đáng mong đợi đó.

Không chỉ là đám con gái bằng tuổi, mà thậm chí còn là mấy đàn chị đáng yêu nữa… P-Phó chủ tịch đúng là tuyệt nhất mà.

“Ryouta? Cậu đang nghĩ đến mấy đứa con gái khác à?”

“K-Không! Tớ không có!”

“Hiện hết lên mặt rồi kìa.”

“Đừng cáo buộc vô căn cứ thế!”

Tôi còn chả nghĩ đến cái gì bậy bạ cơ. Tôi chỉ nghĩ về việc được sát lại gần hơn với các đàn em và đàn chị đáng yêu mà thôi. Có thế thôi. Chắc là vậy. Có thể là thế.

“Bó tay với cậu thật đấy. Thôi được rồi, cậu cúi người lại đây một tí?”

“Cúi…lại?”

Rui kéo vai tôi lại gần khi hai người đang sánh bước, và khi mà gương mặt cô ấy sát lại gần và… khoan.

“K-Khoan… Rui, vừa nãy… môi cậu… trên má của tớ…”

“Đó là ‘điều tuyệt vời’ mà tớ đã nhắc đến.”

Được Kuroki Rui hôn vào má là giấc mơ mà mọi chàng trai chỉ biết ước… nhưng mà…

N-Nhưng mà tôi tưởng là lần này mình sẽ được chơi SM chứ!?

“Ý tớ là, tớ rất vui đó, nhưng mà với một người lúc nào cũng gửi mấy tấm selfie siêu dâm đãng như cậu, Rui,,, cậu trong sáng quá đó? Bình thường thì khi nói ‘điều tuyệt vời’, ai cũng phải nghĩ đến SM-”

“A, xui thật đó, Ryouta. Cậu lại bị sa thải trước khi được đặt mông vào ghế phó chủ tịch.”

“TỚ XIN LỖI! HÔN MÁ LÀ NHẤT! CẢM ƠN VÌ ĐÃ THƯỞNG! TỚ SẼ TRÂN TRỌNG NÓ SUỐT ĐỜI!”

“Hehe… thế mới đúng chứ.”

Rui nhìn như sắp bùng nổ bất cứ phút nào, nhưng một khi tâm trạng thoải mái thì cô ấy lại nở ra nụ cười tự tin thường ngày.

“Nhưng mà cậu biết đó, nếu như cậu cứ mãi ở bên tớ… có lẽ tớ sẽ còn làm những thứ còn tuyệt vời hơn đó.”

“Ể- thứ còn tuyệt vời hơn!?”

“Ừ. Nên đừng rời bỏ tớ. Với lại, cậu phải vào Đại Học Tokyo đó.”

“Hả!? Điều đó là bất khả thi!”

“Hehe… cậu có thể làm được mà, Ryouta. Và không quan tâm phải mất bao nhiêu năm, tớ sẽ học cùng cậu cho đến khi đỗ mới thôi.”

‘Đ-Đừng có ép tớ vào cuộc đời luyện thi! Tớ sẽ vào học trường nào phù hợp với trình độ!”

“Thế tớ sẽ đi cùng cậu luôn.”

“Cậu làm thế để làm gì!?”

Hôm nay Rui đang có một tâm trạng tốt lạ thường, nhưng mà những gì cổ nói chả thực tế gì cả.

Ở bên cô ấy đến cuối đời… chả khác gì đang nói “mình cưới đi”- khoan, chờ chút.

Có thật là Rui… đã nói vậy không?

“Sao vậy, Ryouta? Mặt cậu đỏ bừng lên rồi kìa.”

“A-k-không, không có gì! Nhanh lên, đi mua bình ga và đồ uống đi kìa.”

Cố che đi mặt mình, tôi chạy vội đến siêu thị.

 

……………………………………………………

 

Sau khi đã mua sắm xong xuôi, Rui và tôi về thẳng nhà mà không dừng lại ở đâu cả, nhưng…

“Ồ, chị cậu về rồi này.”

“Ư, tệ rồi.”

Chị tôi đã quay về từ trường đại học của bả- giày của chị ấy đang nằm ở ngay lối vào.

Và đúng như mong đợi, khi mà chúng tôi bước vào phòng khách, nó không còn là ‘đại tiệc hổ lốn’ hỗn loạn nữa…. mà nó còn tệ hơn.

“Này, mọi người! Nhìn đây, đây là nhật ký hình ảnh của Ryouta hồi cấp một. Muốn xem không?”

“Nhật ký hình ảnh của Ryouta sao. Em cũng muốn xem.”

“Ể, em cũng muốn xem Nhật ký hình ảnh của anh Ryouta nữa! Em muốn xem, em muốn xem!”

“Airi cũng muốn xem nữa!”

Nhờ ơn bà chị, một bầu không khí hỗn loạn, khi mà mọi thứ đáng xấu hổ của tôi bị bại lộ, đã nổ ra.

“N-Này! Chị đang làm cái quái gì vậy? Và chị tìm thấy nó ở đâu vậy hả?”

“Ồ, hôm qua chị giúp mẹ dọn nhà thì tìm thấy. Ổn thôi mà, toàn mấy chuyện quá khứ rồi!”

Ở đại học thì bà chị cư xử là một đứa hiền lành, có một đời sinh viên cô độc, nhưng mà khi hành đứa em bất hạnh của bả thì lại trở lên đáo để quá thể.

“Mà nhật ký này dị thật đó. Nào là ‘Tặng một bạn gái bánh xốp ở tiệm bánh kẹo,’ ‘Cứu một con mèo khỏi bị tông trong bãi đỗ xe và bạn chủ của nó cảm ơn mình,’ hoặc ‘Một bạn gái bắt chuyện, chơi trong công viên và nhân cơ hội này để dụ đọc manga.’ Có khướt mà Ryouta mới quen nhiều bạn nữ đến thế! Hồi đó em xem nhiều anime quá rồi nên mới viết cái nhật ký ảo tưởng như vậy!”

“““...Ể?”””

Ba nàng mỹ nhân cùng tôi cùng hét lên một tiếng đầy kinh ngạc.

K-Khoan. Nếu mà chị ấy nói thật thì những gì trong nhật ký thực sự trùng lặp với những gì mà các cô gái đã kể.

“Nhìn này! Cái này đang nói về tớ này!”

“Chà, cái sân chơi mà cậu ấy vẽ- đây chắc chắn là tớ rồi…”

“Hehe… Ryouta, đây chắc chắn là cậu rồi, còn gì để chối không?”

Cả ba cô nàng cùng đọc nhật ký và phản ứng với cảm xúc vô cùng mạnh mẽ.

“K-Không thể nào…”

Nhờ tiết lộ động trời này, tôi nhận ra mình đã bị bọn họ bao vây một lần nữa.

Y như cái lần đổi chỗ ngồi đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!