Chương 82 Sự Hiếu Kì Không Lời Giải (4)
Sau khi Berg rời đi để nói chuyện với Adam, Ner và Arwin mang theo bầu không khí căng thẳng nặng nề, cùng nhau quay về căn nhà của Berg.
Cảnh tượng Berg trong cơn phẫn nộ, thẳng tay trục xuất các thành viên của Giáo hội Hea khiến cả hai cứng người, không thốt nổi một lời.
Việc chứng kiến một mặt hoàn toàn xa lạ của Berg chỉ càng làm sự bối rối trong họ thêm sâu sắc.
-Cót… Rầm.
Không nói gì, hai người bước vào căn nhà vốn luôn yên bình của Berg.
Chỉ thiếu đi một người, không gian lập tức trở nên trống trải đến rợn người.
Mãi đến lúc này, họ mới thật sự cảm nhận được bầu không khí vốn có của nơi này.
Trong đầu Arwin, hình ảnh Berg lao thẳng về phía các thánh kỵ sĩ vẫn còn in đậm.
Cảm giác ấy… cô đã từng trải qua trong sự kiện Gallias.
Và giờ đây, những câu hỏi quen thuộc lại trồi lên.
Anh ấy không sợ chết sao?
Vì sao lại dấn thân vào một trận chiến liều lĩnh đến vậy?
Cứ như thể Arwin đã vô tình gánh lấy nỗi sợ hãi mà lẽ ra Berg phải cảm nhận.
Nhịp tim dồn dập của cô vẫn chưa hề lắng xuống.
"…Rốt cuộc vừa rồi là chuyện gì vậy?"
Không chỉ riêng Arwin bị choáng váng.
Ner dè dặt lên tiếng.
Arwin nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, lắc đầu.
"…Mình không biết."
"…"
Rốt cuộc Berg có mối quan hệ thế nào với Giáo hội Hea mà mọi chuyện lại thành ra như vậy?
Vì sao Giáo hội Hea lại tìm đến Berg?
Vì sao Berg lại phản ứng dữ dội đến thế ngay khi nhìn thấy họ?
Chẳng lẽ vì anh ấy không có niềm tin tôn giáo?
Thánh kỵ sĩ kia nhận ra Berg bằng cách nào?
Vô số câu hỏi chồng chéo, nhưng không câu nào có lời giải.
Có phải Berg từng chuẩn bị trở thành thánh kỵ sĩ?
Cha mẹ anh ấy là nhân vật cấp cao trong Giáo hội Hea sao?
Giáo hội Hea từng truy tìm Berg trước đây?
Hay Berg nắm giữ bí mật nào đó của Giáo hội mà lẽ ra không được tiết lộ ra ngoài?
"…"
Không thể xác định được điều gì.
Thiếu quá nhiều thông tin.
"…Có lẽ phải nói chuyện trực tiếp với Berg mới biết được."
Cuối cùng Arwin kết luận.
Ner gật đầu đồng tình.
Sau đó, cả hai lặng lẽ ngồi chờ Berg vẫn chưa quay về.
Theo dòng chảy yên tĩnh của thời gian, sự căng thẳng dần tan đi.
Nghĩ lại thì, cũng đã lâu rồi hai người mới ở riêng với nhau như thế này.
Những người bạn có thể chia sẻ cảm xúc thật của mình.
Arwin lặng lẽ xoay chiếc nhẫn trên tay, trong đầu nảy sinh những câu hỏi muốn dành cho Ner.
Có những điều, khi Berg ở đó, cô không thể hỏi.
Ngay cả trên đường quay về làng cũng vậy.
Hình ảnh Ner quấn đuôi quanh eo Berg trong tình huống không cần phải giả vờ vẫn còn in sâu trong trí nhớ Arwin.
Một vài khoảnh khắc gượng gạo khác cũng không ngừng hiện lên.
Arwin do dự giữa việc hỏi thẳng hay tiếp tục im lặng.
"…Đeo nhẫn có khó chịu không?"
Ngay khi cô còn đang suy nghĩ, Ner đã mở lời trước.
Arwin liếc nhìn Ner một lần, rồi cúi xuống nhìn chiếc nhẫn của mình.
Cô cân nhắc cách trả lời cho một câu hỏi đơn giản đến vậy.
"…Thoải mái hơn mình tưởng."
Arwin đáp lại bằng giọng nhẹ nhàng.
Ner gật đầu.
"Vậy à. Không giống mình, cậu thích nghi nhanh thật."
"…Có lẽ nhẫn của bọn mình thoải mái hơn?"
"…Bọn mình? Mình mới chỉ quen dần thôi…"
Arwin vội sửa lại.
"À, ý mình là nhẫn của mình và Berg."
"…"
Ner nhìn chằm chằm Arwin một lúc, rồi ngồi xuống trên chiếc đuôi của mình.
"…Cậu không phải đã thích Berg rồi chứ?"
Câu hỏi khiến Arwin khẽ nuốt khan.
Đột ngột và sắc bén.
Có lẽ vì người hỏi là một người sói, câu hỏi ấy dường như còn mang theo chút khinh miệt dành cho những kẻ dễ rung động.
Arwin giữ bình tĩnh.
Với giọng điệu và bầu không khí ấy, cô không có lựa chọn nào khác.
"…Ý cậu là sao? Sao tự nhiên lại hỏi vậy?"
"Khí chất của cậu… khác trước."
Arwin điềm tĩnh đáp lại.
"…Mình đã nói rồi mà, mình không thể yêu một chủng loài có tuổi thọ ngắn."
Nghe vậy, Ner gật đầu chắc nịch.
"Phải, cậu có nói."
"…"
Nhưng khi thấy Ner gật đầu như thế, Arwin lại cảm thấy bất an một cách kỳ lạ.
Cứ như thể Ner đang âm thầm dẫn dắt cuộc trò chuyện.
Im lặng kéo dài một lúc.
Cuối cùng, Ner hít vào thật sâu rồi khẽ gọi.
"Arwin-nim?"
"Sao vậy?"
"…Mình có nên tiếp tục ngủ chung với Berg không?"
"…"
"…Mình cũng quen dần rồi."
Nghe đề nghị đó, Arwin cảm thấy như có thứ gì nặng nề đè lên lồng ngực.
Cô nhớ lại những đêm ở bên Berg.
Chỉ vài ngày trước, anh đã đánh thức cô khỏi cơn ác mộng và an ủi cô.
Cô không thể diễn tả hết được sự ấm áp khi ấy.
Rồi đến cuộc trò chuyện lúc rạng sáng, và việc Berg dạy cô bắn cung.
…Với Arwin, tất cả đã trở thành những ký ức không thể thay thế.
Vì thế, cô muốn từ chối đề nghị của Ner.
Những đêm ở bên Berg giờ đây không còn khiến Arwin khó chịu.
…Ngược lại, những đêm không có Berg lại trở nên trống rỗng đến lạ.
Nhưng có lẽ vì cô vừa nói rằng mình không thể yêu một chủng loài có tuổi thọ ngắn.
Nếu từ chối, chẳng phải sẽ thành giả dối sao?
Giống như đang nói dối lời vừa rồi.
"…"
Thế nên, thay vì trả lời, Arwin hỏi ngược lại.
"Còn cậu thì sao, Ner?"
"Hả?"
"…Cậu đã thích Berg chưa?"
"…"
"Cậu đã từ bỏ người bạn đời định mệnh, vị quý tộc mà bà cậu — một nhà tiên tri — từng nói đến sao?"
"…Sao cậu lại hỏi vậy?"
"Vì cậu vừa nói muốn ngủ chung."
"Không phải là mình muốn… chỉ là mình nghĩ, với mình thì có lẽ sẽ không khó như với cậu."
"Mình chịu được."
"Vậy thì tốt rồi."
Arwin không định để Ner né tránh câu hỏi.
Dù sao cô cũng tò mò.
"Vậy cảm xúc của cậu dành cho Berg có thay đổi không?"
Arwin nhớ lại cảnh Ner rúc vào lòng Berg, cười khúc khích.
"Lúc nãy cậu còn quấn đuôi quanh eo Berg nữa."
"…Anh ấy bảo cần giả vờ."
"Nhưng sau khi rời làng, cậu vẫn không buông."
"…"
"Nếu người định mệnh của cậu có quá khứ như vậy, cậu không thấy khó chịu sao?"
"Berg là người bạn đầu tiên của mình. Việc mình dành cho anh ấy cảm giác đặc biệt hơn một chút là chuyện tự nhiên."
Nghe những lời đó, Arwin cũng đưa ra lời biện minh cho bản thân.
"Mình cũng vậy. Mình chưa từng có người bạn nào thân thiết như Berg… có lẽ vì thế mà trong mắt cậu, mình trông như đã thay đổi."
Hai người nhìn nhau một lúc, rồi cùng quay đi.
Chủ đề đó khép lại.
Arwin lặng lẽ thở dài, không để Ner nhận ra.
Một lúc sau, tiếng bước chân tiến lại gần căn nhà vang lên.
"Hình như Berg về rồi," Ner nói.
Arwin gật đầu.
"Có lẽ vậy."
***
Dù trong lòng đầy ắp câu hỏi, Berg chỉ nói rằng mình muốn nghỉ ngơi rồi cùng Ner vào phòng.
Trong Arwin dâng lên một cảm giác bực bội khó gọi tên.
Cô muốn nhanh chóng làm rõ chuyện của Giáo hội Hea.
Muốn biết vì sao một chuyện nguy hiểm như vậy lại xảy ra.
"…"
Thế nhưng, hình ảnh Berg biến mất cùng Ner lại để lại vị đắng trong lòng cô.
Là vì cuộc trò chuyện lúc nãy với Ner sao?
Sự bức bối càng lúc càng lớn.
Tự hỏi liệu Berg có ra ngoài nữa không, Arwin quyết định ngồi lại phòng khách.
Giờ vẫn còn quá sớm để đi ngủ.
Không biết từ lúc nào, cô bắt đầu chú ý đến từng âm thanh nhỏ trong sự tĩnh lặng của căn nhà.
"…"
Nhưng tất cả đều im lìm.
Không giống như họ đang nói chuyện.
Ít nhất là cô không thể chắc chắn.
Nhưng chính sự không nhìn thấy lại khiến trí tưởng tượng trở nên sống động.
Arwin chậm rãi đứng dậy, tiến đến cửa sổ phòng khách.
Cô mở cửa, để làn gió đêm mát lạnh tràn vào.
Không hay biết từ lúc nào, cô đã bắt đầu niệm phép, đôi mắt ánh lên sắc xanh lam.
Chỉ trong chốc lát, một con chim vỗ cánh bay vào.
Đó là ma thuật cô học được từ Sylphrien, pháp sư của tổ đội Anh hùng.
Arwin thì thầm với con chim.
"…Có thể giúp mình xem thử trong phòng đó họ đang làm gì không?"
Chỉ là tò mò.
Chờ Berg quá lâu, việc anh đột ngột quay về phòng khiến cô bất an.
Nếu họ đang trò chuyện riêng tư, cô nghĩ rằng mình sẽ thấy khó chịu.
Con chim lập tức bay đi.
Ngay sau đó, Arwin chợt nhận ra mình đang làm gì.
Nhưng đã nhờ rồi, cô chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi.
Cô nhìn xuống bàn tay mình.
Chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái.
Đầu ngón tay trầy xước vì luyện bắn cung với Berg.
Dấu vết của anh đã in lên người cô.
Arwin nghĩ về Berg.
…Ngày mai, cô có thể ở bên anh không?
Nghĩ kỹ lại, cô còn phải dạy anh đọc và viết.
-Cốc, cốc, cốc.
Đang mải suy nghĩ, cô giật mình khi con chim gõ vào khung cửa sổ.
Arwin nghiêng đầu.
-Chíp! Chíp!
Thông điệp từ con chim khiến hàng mày Arwin bất giác nhíu chặt.
"………Gì cơ?"
Cổ họng cô nghẹn lại.
Con chim truyền đạt rằng Berg đang ôm chặt Ner từ phía sau.
Giống như một cặp đôi thực sự.
"…"
Chẳng phải Ner nói Berg chỉ là bạn sao?
Vậy thì vì sao lại ở tư thế đó?
…Berg chưa từng ôm cô như thế, dù chỉ một lần.
Hình ảnh Berg đeo nhẫn cho cô dưới hoàng hôn rực rỡ không ngừng hiện lên.
Arwin khẽ cắn môi, thở ra một hơi rồi đứng dậy.
…Thực ra, vẫn còn một cách khác để biết cảm xúc thật của Ner.
Xét theo hoàn cảnh, trong đầu cô nhanh chóng hình thành những phương án hiệu quả.
Không nhất thiết phải hỏi trực tiếp.
Đảm bảo cả Ner lẫn Berg đều không nghe thấy, Arwin chậm rãi tiến về phía phòng của Ner.
Một không gian riêng tư mà lẽ ra cô không nên xâm phạm.
Bước vào trong, cô khẽ búng tay.
-Tách!
Trong khoảnh khắc, toàn bộ bố cục căn phòng hiện rõ trong tầm mắt cô.
"…"
Thứ Arwin tìm kiếm rất cụ thể.
Vật Ner mới mang từ lãnh địa Celebrien về.
Cuốn nhật ký.
Arwin lấy cuốn nhật ký giữa đống đồ của Ner.
Cảm xúc thật sự của cô ấy hẳn sẽ được viết ở đây.
Vì sao nhất định phải biết điều đó?
Arwin không rõ.
Nhưng sự tò mò về những cảm xúc ấy ngày càng lớn, đến mức cô không thể cưỡng lại.
Những cảm xúc mới mẻ đang dâng trào đã đẩy cô đến ranh giới.
Đôi mắt Arwin phát sáng trong bóng tối nhờ ma thuật.
Cô mở cuốn sách một cách quen thuộc.
Lần cuối cùng cô đọc sách là khi nào, cô không nhớ nổi.
"…………Hả?"
Ngay từ trang đầu tiên, Arwin đã rơi vào hỗn loạn.
Thứ cô mong đợi hoàn toàn không có.
Không hề có ghi chép nào về tình cảm thật sự của Ner.
Thay vào đó, là những thông tin chi tiết về Stockpin — căn cứ của Xích Diễm.
Những điều mà lẽ ra người ngoài không được biết.
Ví dụ như việc Giáo hội Hea có ý định hãm hại Berg.
Arwin chớp mắt.
Cô thậm chí quên cả thở.
Cô đã hiểu rõ cảm xúc thật của Ner, theo một cách còn rõ ràng hơn cả việc nghe trực tiếp từ miệng cô ấy.
Và không thể nhầm lẫn, Arwin bị nhắc nhớ về chủng tộc của Ner.
Người sói.
Một chủng tộc chỉ yêu duy nhất một người.
Phải chăng Ner viết những điều này với hy vọng gặp được bạn đời định mệnh?
Trước tình yêu, liệu ngay cả người bạn đầu tiên cũng trở nên vô nghĩa?
Có lẽ Ner đã âm thầm chờ đợi khoảnh khắc của mình từ rất lâu.
"……"
Arwin nhận ra mình đã đánh giá thấp Ner.
Ẩn sau vẻ ngây thơ ấy là một lưỡi dao sắc bén.
Nhìn Ner lúc nào cũng cười rạng rỡ bên Berg, cô chưa từng nghi ngờ điều này.
Arwin lặng lẽ khép cuốn sách lại.
Cảm xúc trong cô rối loạn.
…Có lẽ mọi điều Ner nói về Berg đều không phải là dối trá.
Có vẻ cô ấy thật sự không yêu anh.
Nếu vậy, thì rất có thể, Ner — người đang nằm gọn trong vòng tay Berg — cũng đang chịu đựng không ít.
Lời nói trước đó của Ner về việc muốn ngủ chung có lẽ là vì nghĩ cho Arwin.
Arwin cảm thấy mình thật ngu ngốc khi đã nghi ngờ cô ấy.
Cô khôi phục mọi thứ về vị trí cũ rồi rời khỏi phòng.
Quay lại bên cửa sổ phòng khách, cô ngồi xuống ghế, cố gắng tiêu hóa sự thật vừa biết được.
-Chíp! Chíp!
Tiếng chim kéo sự chú ý của cô.
Arwin nhẹ nhàng vuốt ve nó, rồi… nhìn về phía phòng của Ner.
…Dù thế nào đi nữa, có lẽ cô không thể để Ner một mình được nữa.
Arwin cúi đầu một lần nữa.
Sau đó, cô đưa ra một yêu cầu mới cho con chim.
"…Từ giờ trở đi, giúp ta để mắt đến Ner nhé."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
