Chương 80 Sự Hiếu Kì Không Lời Giải (2)
"Đọc và viết ư?"
"Gần đây anh cảm thấy điều đó là cần thiết."
Học hỏi vốn chẳng có gì sai.
Ngay từ ban đầu, Adam-hyung đã từng khuyên tôi nên học chữ.
Hơn nữa, khi Arwin đã chủ động nói sẽ dạy tôi điều gì đó, tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối.
Kể cả lúc này, tôi vẫn cảm nhận rõ ràng sự cần thiết của việc biết đọc viết.
Đặc biệt là khi tôi muốn trao đổi tin tức, thông tin với các lính đánh thuê ở Stockpin.
Dĩ nhiên, hiện tại bên cạnh tôi có Ner và Arwin — cả hai đều biết chữ. Nhưng tự mình đọc hiểu được, tự mình viết được thì vẫn tốt hơn nhiều.
"…Được."
Cuối cùng, Arwin gật đầu đáp lại lời đề nghị của tôi.
"Em sẽ dạy anh."
***
Giám mục Bellingham của Giáo Hội Hea lại trải qua thêm một ngày chờ đợi Berg — người vẫn chưa quay về.
Nếu không vì chuyện này, ông đã chẳng nán lại ở ngôi làng của loài người này.
"…Haa…"
Berg…
Đối với Giáo Hội Hea, đó là một cái tên đồng nghĩa với ác mộng.
Là người được Thánh nữ yêu thương hơn bất cứ ai.
Là lý do khiến cô thuận theo giáo hội.
Là nguyên nhân khiến cô gia nhập tổ đội Anh hùng.
Một người bạn thuở ấu thơ của Thánh nữ…
Và cũng chính là điểm yếu của cô.
Bởi vậy, không chỉ riêng Giám mục Bellingham — kẻ giữ địa vị cao — mà ngay cả các tổng giám mục của Giáo Hội Hea cũng đều biết đến cái tên ấy.
Bellingham vẫn còn nhớ rất rõ ngày đầu tiên cái tên Berg bắt đầu dày vò ông.
Đó là một ngày nắng trong, gió thổi nhẹ hơn mọi khi — một ngày hoàn hảo cho việc dạo bước.
Vào ngày ấy, Thánh nữ đã hỏi về tung tích của Berg.
'…Chỉ cần cho tôi biết Berg vẫn bình an. Nếu không… tôi nghĩ mình không thể tiếp tục được nữa.'
Có lẽ chính vì ngày hôm ấy quá sáng sủa, nên hình ảnh đó càng khắc sâu trong ký ức.
Dáng vẻ Thánh nữ — đôi mắt ngấn lệ, cố chấp như một đứa trẻ — đến nay vẫn còn in rõ trong tâm trí Bellingham.
Đó cũng là lần đầu tiên cô, kẻ luôn luyện tập với gương mặt vô cảm, bộc lộ cảm xúc trước mặt người khác.
Và cũng chính ngày hôm ấy, khi đứng sau các tổng giám mục, Bellingham đã được giao một nhiệm vụ.
Một nhiệm vụ gần như không thể tránh khỏi.
Đi tìm tung tích của Berg cho Thánh nữ.
Không ai trong giáo hội ngờ rằng mọi chuyện lại thành ra như vậy.
Ban đầu, người tôi nói Thánh nữ đã dứt khoát cắt đứt với Berg rồi mới bước vào giáo hội.
Ai ngờ đâu… cô vẫn tìm anh ta.
Không, phải nói là cô vẫn còn yêu anh ta.
Tất cả đều cho rằng đó chỉ là chuyện đã bị chôn vùi trong quá khứ.
Thánh nữ là sứ đồ của Hea-sama.
Một tồn tại thuần khiết, không vướng trần ai.
Không ai tin rằng cô có thể trao trái tim mình cho một ai đó.
Theo một nghĩa nào đó, đó là khuyết điểm của cô — một sự thật mà các tổng giám mục cố tình che giấu.
Dẫu vậy, nhận mệnh lệnh, Bellingham đã tìm đến quê hương của Thánh nữ — thành Barta.
Một thành phố được xây dựng từ những khối đá trắng tinh khôi.
Tượng đá xếp dọc các con phố, hoa nở rộ khắp nơi.
Đẹp đến mức như một tác phẩm nghệ thuật.
Quả thực, đó là nơi người tôi có thể tin rằng Thánh nữ đã sinh ra.
Thế nhưng, thứ Bellingham phải điều tra lại không nằm ở những nơi rực rỡ ấy.
Người mà Thánh nữ trao trọn trái tim — Berg — được cho là xuất thân từ khu ổ chuột.
Một con hẻm bẩn thỉu, nơi ánh nắng còn khó lòng len vào, mới là chốn anh ta lớn lên.
Muốn tìm Berg, Bellingham không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bước chân vào khu ổ chuột.
Khi ông cùng các thánh kỵ sĩ tiến vào vùng đất u ám ấy, trong lòng không khỏi tự hỏi.
Rốt cuộc Berg và Thánh nữ đã gặp nhau thế nào?
Điều gì đã xảy ra để một tồn tại thuần khiết như vậy lại đem lòng yêu say đắm một kẻ ăn mày đến từ nơi tăm tối ấy?
Nhưng những suy nghĩ đó nhanh chóng bị cắt ngang, bởi ông buộc phải báo cáo tin dữ.
Và ông đã thuật lại nguyên văn cho các đại tổng giám mục.
'Người tên Berg… đã mất tích từ rất lâu.'
Nghe vậy, các đại tổng giám mục đồng loạt thở dài.
'Không thể điều tra kỹ hơn sao?'
Bellingham đã lường trước câu hỏi ấy.
'…Có khả năng rất cao anh ta đã chết. Sau khi chia tay Thánh nữ, người tên Berg dường như đã hoàn toàn suy sụp.'
'…'
'Anh ta bị gọi là "rác rưởi của khu ổ chuột". Dù là loài người, nhưng lại bị oán hận sâu sắc. Cuối cùng, có người đã đánh anh ta đến tàn phế rồi kéo đi.'
'…Ngươi chắc chứ?'
'Chúng tôi thậm chí đã tìm được bọn trẻ thuê người xử lý Berg.'
'…Trẻ con? Chúng lấy đâu ra tiền?'
'…Thù lao là một ít thịt khô và vài cuốn truyện cổ tích ăn cắp.'
Ngay cả khi thuật lại, Bellingham vẫn cảm thấy một nỗi cay đắng khó gọi tên.
Thỉnh thoảng, ông lại bị nhắc nhở về sự tàn nhẫn của thế gian.
Nếu một kẻ không liên quan như ông còn cảm thấy đau lòng, thì làm sao có thể nói sự thật này cho Thánh nữ?
Làm sao có thể nói rằng người cô yêu đã bị bán rẻ và giết chết chỉ vì vài cuốn truyện cổ tích và chút thịt khô?
Điều đó không có lợi cho Thánh nữ.
Không có lợi cho giáo hội.
Cũng chẳng có lợi cho thế giới này.
Thánh nữ — người được Hea-sama lựa chọn — còn mang trên vai vô số trọng trách.
Cô sẽ cứu lấy hàng vạn sinh linh.
Phép màu của cô — thứ không gì sánh kịp — không thể bị đánh mất như vậy.
Vì thế, các đại tổng giám mục đã đưa ra quyết định.
Nói dối.
Dù sao, Berg cũng được cho là đã chết.
Cho dù anh ta còn sống… thì cũng chẳng thể gặp lại Thánh nữ.
Một kẻ ăn mày suy tàn từ khu ổ chuột thì có thể làm được gì?
'Chúng tôi đã tìm thấy Berg.'
Giáo Hội truyền đạt lời nói dối ấy cho Thánh nữ.
Bellingham vẫn nhớ rõ dáng vẻ cô gần như không thở nổi chỉ vì câu nói đó.
Tình yêu ấy sâu đến mức nào, mới khiến cô phản ứng như vậy?
Và mỗi lần chứng kiến sự thuần khiết của cô, cảm giác tội lỗi vì lừa dối lại cào xé lương tâm ông.
Gần như không thể chịu đựng nổi.
'Anh ta đã trở thành một nông dân, sống tại làng Glascal.'
Các đại tổng giám mục vẫn bình thản tiếp tục lời nói dối.
Đó là lòng tốt… hay là sự tàn nhẫn trá hình — đến chính Bellingham cũng không thể phân định.
'…Sống yên bình, chăm chỉ làm việc.'
Dù sao đi nữa, Thánh nữ hẳn cũng không muốn biết rằng người cô yêu đã chết một cách rẻ rúng như vậy.
Bellingham cố tự an ủi.
Rằng có lẽ Thánh nữ không thật sự muốn tìm Berg.
Cô chỉ muốn biết tin tức của anh ta.
Không cần phải phơi bày một sự thật đau đớn như vậy.
Nhờ lời nói dối ấy, Thánh nữ đã lấy lại tinh thần.
Sau này, cô vẫn thỉnh thoảng hỏi thăm Berg… nhưng chỉ cần thêm vài lời nói dối là đủ.
Rằng cuộc sống của anh ta không có gì thay đổi.
Khi ấy, dập tắt ngọn lửa trước mắt mới là điều quan trọng.
Berg dần trở thành chuyện của quá khứ.
Thế nhưng… năm năm trôi qua.
Một tin tức đã đến.
Một tin mà Giáo Hội Hea không thể làm ngơ.
Có một phó đội trưởng của lính đánh thuê mang tên "Xích Diễm", sở hữu võ lực chẳng khác nào quái vật.
Anh ta đã săn sạch các con đầu đàn quanh lãnh địa Blackwood và Celebrien.
Và cưới con gái của hai gia tộc ấy làm vợ.
Tên anh ta là Berg.
Cái tên ấy, như cỏ dại không mời mà mọc, lại trồi lên lần nữa.
Giáo hội không thể ngồi yên.
Dù khả năng rất nhỏ… nhưng không thể không xác minh.
Nếu Berg của Xích Diễm và Berg mà Thánh nữ yêu là một người — thì đó sẽ là thảm họa.
Chưa kể, Berg kia đã có đến hai người vợ.
Nếu người cô yêu sâu đậm đã có thê thất… Thánh nữ sẽ ra sao?
Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ thấy kết cục thê thảm.
Hơn nữa, Berg ấy đang hoạt động nơi chiến trường.
Không ai biết khi nào anh ta sẽ gặp lại Thánh nữ.
Nếu hai người là một, thì đây là chuyện bằng mọi giá phải ngăn chặn.
Bellingham thở dài nặng nề.
Thời gian… không còn nhiều.
Ông đã nghe Adam nói rằng Berg sắp quay về.
***
Khi chúng tôi tiến gần đến làng, Theodore và Krian vội vã chạy ra đón.
"Phó đội trưởng!"
Giọng họ có phần gấp gáp.
Bị tiếng gọi lớn làm giật mình, Ner co người lại, bám chặt lấy tôi.
Chiếc đuôi quấn quanh eo tôi cũng siết chặt hơn.
Tôi nhìn họ đầy nghi hoặc, và Krian là người lên tiếng trước.
"…Có khách đang đợi phó đội trưởng."
"Khách?"
Một người tìm tôi, chứ không phải Adam-hyung sao?
Tôi không nghĩ ra được là ai.
Dù có một người thoáng hiện trong đầu, nhưng… quá vô lý.
"Ai?"
Bởi vậy tôi hỏi thẳng tên.
Thế nhưng Theodore chỉ lắc đầu.
"…Gặp rồi sẽ nhanh hơn."
Baran, đang dắt ngựa bên cạnh, lẩm bẩm.
"…Chuyện này thật bất ngờ."
"…."
Thế là chúng tôi tiếp tục dắt ngựa, quay về làng.
.
.
.
Adam-hyung là người ra chào tôi đầu tiên.
"Cậu không bị thương chứ, Berg?"
Tôi gật đầu.
Ánh mắt anh chuyển sang Ner, người vẫn nép trong vòng tay tôi, rồi mỉm cười.
"Có vẻ hai đứa đã thân thiết hơn rồi."
Nghe vậy, Ner cẩn thận tháo chiếc đuôi ra.
Nhưng điều tôi quan tâm hơn cả, là vị khách tìm đến tôi.
"Hyung, tiền thưởng để phía sau."
"Ừ. Làm tốt lắm."
"Ai tìm tôi vậy?"
Adam-hyung gật đầu.
"Anh không biết lý do. Họ không nói. Nhưng nhìn kìa… họ tới rồi."
Tôi quay đầu nhìn về phía vị khách đang tiến đến.
"………………"
Và ngay khoảnh khắc nhìn thấy họ, tôi cảm giác máu trong người mình như đông cứng lại.
Người đang tiến tới là một giáo sĩ mang huy hiệu của Giáo Hội Hea.
Theo sau là năm thánh kỵ sĩ.
"…Năm kỵ sĩ?"
Baran thì thầm bên cạnh tôi.
Không biết từ lúc nào, tay tôi đã siết chặt lại, răng nghiến vào nhau.
Tôi không nói gì.
Những cảm xúc tưởng chừng đã lắng xuống, nay lại sôi trào dữ dội.
Chỉ có một lý do duy nhất.
Chỉ có một nguyên nhân khiến họ tìm đến tôi.
Sien.
Rõ ràng, tất cả đều liên quan đến cô.
Và điều đó khiến tôi càng thêm bất an.
"…Tôi là Giám mục Bellingham của Giáo Hội Hea. Anh là Berg sao?"
Vị giáo sĩ, đứng giữa vòng vây các kỵ sĩ, lên tiếng hỏi.
"…."
Thay vì trả lời, tôi hỏi ngược lại.
"…Các ngươi đến đây làm gì?"
Từ trong vòng tay tôi, Ner thì thầm đầy hoảng hốt.
"…Be-Berg, giám mục là người có địa vị cao lắm đó… nói năng cẩn thận chút… ư."
Tôi nhẹ nhàng che miệng cô lại.
Tôi không có chút tôn trọng nào dành cho Giáo Hội Hea.
"…."
Thấy tôi không trả lời, Bellingham quay sang các kỵ sĩ phía sau.
Một người bước lên phía trước.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
"………Ha."
Một tiếng cười khẩy bật ra khỏi miệng tôi.
Một gương mặt mà tôi vĩnh viễn không thể quên hiện ra trước mắt.
"…Xem ra ngươi vẫn sống tốt."
Anh ta nói.
Nhiều năm trước, chính anh ta là thánh kỵ sĩ đã chia cắt tôi và Sien.
Kẻ đã gào lên bắt tôi không được gọi tên cô, không được chạm vào cô.
Tôi thậm chí còn đánh nhau với anh ta, để rồi bị tống vào ngục.
Sau khi xác nhận thân phận tôi, anh ta quay sang Bellingham.
"…Chính là anh ta."
Bellingham đưa tay che mặt, lẩm bẩm.
"…Cầu xin Hea-sama che chở cho chúng ta…"
Tôi không thể chịu đựng nổi màn kịch này nữa.
Dù mục đích của họ là gì, tôi cũng không muốn nhìn thấy họ.
Họ không ngừng gợi lại hình bóng Sien — người mà tôi đang cố quên.
Tại sao họ không để tôi quên cô?
Tại sao lại là lúc này, khi tôi vừa mới bắt đầu quên?
Mọi thứ… lẽ ra đã là quá khứ.
'Đừng quên em nhé, Bell.'
Giọng nói của Sien vang lên trong đầu tôi.
Giọng nói ấy kéo theo tất cả những ký ức hạnh phúc tôi từng có với cô.
Tôi nghiến chặt răng.
"…Tất cả các ngươi."
Giọng tôi sắc lạnh đến mức Ner khẽ nuốt nước bọt.
Bellingham và năm thánh kỵ sĩ ngẩng đầu nhìn tôi.
Không chỉ họ — dân làng, Adam-hyung, các thành viên Xích Diễm, Ner, và cả Arwin… tất cả đều đang nhìn tôi.
Giữa vô số ánh mắt ấy, tôi lên tiếng.
"Cút khỏi làng của ta."
Cảm xúc trong lòng cuộn trào.
"…Trước khi ta giết sạch các người."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
