Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Toàn Tập - Chương 79 Sự Hiếu Kì Không Lời Giải (1)

Chương 79 Sự Hiếu Kì Không Lời Giải (1)

"Đi thôi."

Sau khi thu tiền thù lao cho nhiệm vụ, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị quay về Stockpin.

Trưởng làng Nox gật đầu chào, còn Kayla thì vẫy tay, nét mặt pha lẫn chút cay đắng.

"Bảo trọng. Cảm ơn các anh."

"...Tạm biệt, Berg-nim."

Chẳng mấy chốc, tôi quay lưng lại với họ.

Nhưng những người cần nói lời tạm biệt không chỉ có vậy.

"...Flint."

"Đi đi, Berg. Rồi chúng ta sẽ còn gặp lại."

Cuộc trùng phùng với bằng hữu cũ quá đỗi ngắn ngủi. Và giờ đây, mỗi người lại phải trở về với con đường riêng của mình.

Chúng tôi ôm nhau nhẹ một cái.

"...Cẩn thận đấy. Và đừng có chết, Berg."

"Ừ."

"Nếu nghe được tin gì về Max thì báo cho tôi. Tôi đã nói rồi, tôi ở Thương hội Humming."

"Được. Nếu cần giúp gì, cứ tìm tôi ở Stockpin."

Chúng tôi vỗ nhẹ vào lưng nhau.

Có lẽ vì là bạn cũ…

Nên chia tay không phải chuyện dễ dàng.

Nhưng tôi đã quen với những cuộc tiễn biệt như thế này.

Không chỉ một hay hai người, mà rất nhiều người tôi từng phải tiễn đi trong quãng thời gian dẫn dắt đoàn lính đánh thuê.

Vì vậy, chỉ cần cho tôi thêm chút thời gian, cảm giác luyến tiếc với Flint cũng sẽ nguôi ngoai.

"Phó đội trưởng."

Cùng lúc đó, Baran gọi tôi.

Trong lúc kiểm tra đội ngũ, cậu ta ngẩng đầu lên.

"Mọi thứ đã sẵn sàng."

Tôi gật đầu, trao Flint một ánh nhìn cuối cùng.

Rồi tôi trèo lên ngựa.

Ngay sau đó, các thành viên khác cũng lần lượt lên ngựa.

"...Ah... Berg?"

Có người gọi tôi.

Cúi xuống, tôi thấy Ner đang đứng cạnh ngựa, nhăn mặt nhấc một chân lên.

Tôi nhìn bàn chân trái quấn băng của cô rồi hỏi,

"...Không lên được à?"

"...Vâng."

Flint, vẫn còn đứng gần đó, lên tiếng,

"Để tôi giúp—"

"-À không. Tôi ổn."

Chưa kịp nói hết câu, Ner đã xua tay từ chối.

Rồi cô ngước nhìn tôi.

"..."

Có lẽ cô không thích bị người khác chạm vào.

Vì vậy, tôi xuống ngựa.

Tôi tiến lại gần Ner, nhẹ nhàng đặt tay lên eo cô.

Một cảm giác vừa chắc chắn vừa mềm mại truyền đến.

Ner không hề kháng cự.

Điều đó cũng nằm trong dự liệu.

-Thịch.

Nhưng ngay khoảnh khắc tôi định dùng lực, Ner khẽ nắm lấy cổ tay tôi.

"..."

"...Sao vậy?"

Nghe tôi hỏi, Ner quay mặt đi, chớp mắt vài cái.

Rồi như xấu hổ, cô thì thầm,

"...Hôm nay em thấy khó cưỡi ngựa lắm. Ngay cả đặt chân vào bàn đạp cũng không nổi..."

"..."

Thấy tôi im lặng, cô nói thêm,

"Cho nên... có lẽ em không tự cưỡi được."

Ý tứ trong lời nói ấy rất rõ ràng.

"À, từ sáng đến giờ chân em đau hơn rồi... anh biết đấy, thường thì ngày hôm sau là đau nhất mà...?"

Tôi gật đầu.

Khẽ huýt sáo, tôi gọi ngựa lại gần.

Khi ngựa tiến tới, tôi bế Ner đặt lên lưng ngựa.

Lần này, cô không than phiền.

Rồi tôi cũng lên ngựa, ngồi chung với Ner.

Tôi vắt cả hai chân về bên trái thân ngựa, kéo Ner sát vào lòng mình.

Cô không né tránh hay giật ra như trước.

"Như vậy được chứ?"

"..."

Cô như định gật đầu, nhưng ánh mắt lại hướng về Kayla đang đứng phía sau.

"..."

Rồi cô quấn chiếc đuôi quanh eo tôi.

"...Không có ý gì đâu."

Cô nhỏ giọng giải thích.

Tôi nhún vai, liếc nhìn xung quanh.

Các thành viên thì vẻ mặt nghiêm chỉnh, Nox và Kayla nhìn chúng tôi với ánh mắt lúng túng.

Flint nở một nụ cười chua chát.

Còn Arwin thì mím chặt môi.

Có vẻ cũng chẳng phải chuyện lớn.

"Đi thôi."

Tôi ra lệnh cho Baran.

Baran gật đầu.

Rồi anh tôi dẫn đầu, thúc ngựa tiến lên.

***

Arwin nhìn theo Berg và Ner ở phía trước.

Ner thoải mái dựa vào vòng tay Berg, chiếc đuôi vẫn quấn chặt quanh eo anh.

Dù đã rời khỏi làng, không còn lý do phải diễn nữa, cô vẫn không buông đuôi ra.

Còn Berg thì dường như chẳng mảy may để tâm.

"..."

Nếu Arwin nhớ không lầm, với người sói, việc chạm vào đuôi chỉ dành cho người mà họ yêu thương.

Lúc đầu Ner làm vậy thì còn có thể hiểu, nhưng vì sao đến bây giờ cô ấy vẫn giữ như thế?

Chẳng lẽ chỉ để giữ thăng bằng mà có thể quấn đuôi quanh người mình không hề có cảm tình sao?

"..."

Berg và Ner ghé sát nhau thì thầm trò chuyện.

Khoảng cách gần đến mức Arwin không thể nghe thấy họ nói gì.

Rốt cuộc thì có chuyện gì thú vị đến vậy, mà họ nói mãi không hết?

Ner liên tục khúc khích cười, ngẩng lên nhìn Berg.

Ánh sáng trong đôi mắt ấy, tất cả đều hướng về anh.

"..."

Điều đó khiến Arwin tự hỏi, liệu đây có thật sự là dáng vẻ của một người đang chờ đợi ngươi yêu định mệnh của mình hay không.

Và mỗi lần suy nghĩ như thế, chẳng hiểu vì sao, tim cô lại trĩu xuống.

Có lẽ vì cô cảm thấy mình bị bỏ lại bên lề.

Cảm giác lạc lõng này.

Ngày trước, có lẽ cô đã vui vẻ với điều đó… Nhưng có phải vì cô đã trở nên gần gũi hơn với Berg rồi không?

Nó chẳng hề dễ chịu.

Arwin thúc ngựa nhanh hơn một chút, tiến lại gần họ.

Rồi, nhìn gương mặt đang cười của Ner, cô cất tiếng hỏi Berg,

"Vậy thì, anh không định—"

"-Hai người đang nói chuyện gì mà vui vậy?"

Cả Berg lẫn Ner đều quay sang nhìn cô.

"...À."

Nụ cười trên mặt Ner dần tắt.

Cô nhanh chóng điều chỉnh sắc mặt, liếc qua liếc lại giữa Berg và Arwin.

Trong lúc đó, Berg định trả lời.

"Ner vừa—"

"-Đợi đã!"

Ner vội che miệng Berg lại.

-Tách!

"..."

"..."

Berg bật cười trước hành động ấy.

Ner, sau khi ngăn anh lại, nhìn Arwin nói,

"...À, cũng không có gì đâu."

"...Ừm."

Arwin chỉ nhìn thẳng phía trước, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.

Tâm trạng cô dường như chẳng khá hơn chút nào.

***

Sau khi dựng trại, tôi giúp Ner xuống ngựa.

Quãng đường đi qua nhanh đến lạ, vì chúng tôi trò chuyện không ngớt.

Nếu cứ tiếp diễn thế này, có lẽ giữa chúng tôi sẽ nảy sinh những tình cảm sâu đậm hơn.

Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng đủ khiến tôi yên tâm.

"Berg, vậy tiếp theo—"

"-Berg?"

Ngay khi Ner định nói tiếp, Arwin gọi tôi từ bên cạnh.

Mải trò chuyện với Ner, tôi đã vô tình bỏ quên Arwin. Tôi liền quay sang nhìn cô.

Bắt gặp ánh mắt tôi, Arwin nói,

"...Thứ anh đã hứa dạy em."

"Ừ."

"Dạy em ngay bây giờ được không."

Cô nghiêng người, giả vờ thản nhiên, nhưng rõ ràng là đang háo hức.

Ner tò mò hỏi,

"...Anh đã hứa dạy gì vậy?"

Tôi đáp,

"Anh hứa sẽ dạy cô ấy bắn cung."

"Ah... Thật sao?"

"Muốn xem không?"

Nghe vậy, ánh mắt Arwin và Ner chạm nhau.

Hai người nhìn đối phương, dò xét phản ứng của nhau.

Cuối cùng, Ner cúi đầu đáp,

"...Chân em hơi đau, em ở lại đây nghỉ ngơi thôi."

"Được chứ?"

Nhận được câu trả lời của Ner, Arwin liền thúc giục,

"Vậy thì đi nhanh lên, Berg. Trước khi trời tối hẳn."

.

.

.

Cầm cây cung Flint tặng, tôi dẫn Arwin ra một bãi đất trống.

Tôi khẽ bật dây cung, rồi kéo thử.

Độ căng vừa vặn, dường như rất hợp với Arwin.

"Cung tốt đấy."

Arwin nhìn cây cung, lẩm bẩm,

"...Món quà thứ hai."

Đầu tiên là nhẫn, giờ lại đến cung.

Quả thật là món quà thứ hai.

"Không biết em có thích không. Hôm nay cứ thử dùng xem sao."

Tôi đưa cung cho Arwin.

Đôi tay mềm mại của cô đón lấy, cảm nhận bề mặt cây cung.

Tôi đặt những mũi tên mang theo xuống đất, rồi tìm mục tiêu thích hợp.

Trong lúc đó, Arwin hỏi,

"...Berg, lúc nãy anh và Ner nói chuyện gì mà chăm chú thế?"

Một câu hỏi rất đỗi tự nhiên.

Tôi cũng trả lời nhẹ nhàng,

"Cô ấy bảo anh kể vài chuyện vui hồi còn làm lính đánh thuê. Anh chỉ kể mấy chuyện đó thôi."

"...Ra vậy. Nhưng lúc nãy, vì sao cô ấy che miệng anh?"

"À. Chuyện đó… Ner đã nói với anh một bí mật. Không có sự cho phép của cô ấy, anh không thể nói ra."

"...Bí mật."

Đó chỉ là chuyện Ner từng nhét một con ruồi vào miệng Gidon lúc cậu ta ngủ hồi nhỏ.

Chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng đã là bí mật Ner không muốn nói, tôi cũng không thể kể.

"Không có gì lớn đâu."

Thế nên tôi chỉ trả lời mơ hồ.

Chẳng mấy chốc, tôi thấy một cái cây ở khoảng cách vừa phải.

"Arwin, thấy cái cây kia không?"

"Có."

"Lấy nó làm mục tiêu nhé."

"...Không phải xa quá sao?"

"Mũi tên bay xa hơn em nghĩ đấy. Khoảng cách đó vừa đủ."

Tôi đứng phía sau Arwin.

"Giờ thì cứ vào tư thế em thấy thoải mái."

Nghe vậy, Arwin liếc nhìn tôi, rồi lúng túng giương cung.

Tay trái cô nâng thân cung.

Tay phải kéo dây.

Cùng lúc đó, tôi bắt đầu chỉnh tư thế cho cô.

"Chân phải lùi lại. Đúng rồi. Nâng tay trái cao hơn chút. Canh ngang vai."

"Nặng quá...?"

"Do chưa quen nên thấy khó thôi. Không nặng lắm đâu. Giờ kéo dây đi."

"Như... thế này?"

Arwin vất vả kéo dây.

Dây cung chưa kéo được quá nửa.

"Lệch rồi. Kéo kiểu đó thì khó lắm. Hãy nghĩ đến việc kéo dây chạm vào má."

"Ư…"

Arwin loay hoay mãi.

Tay trái run run, cây cung cũng rung theo.

Tay phải kéo dây thì thiếu ổn định.

Cuối cùng, tôi từ phía sau giữ lấy cổ tay trái của cô, chồng tay mình lên tay cô, cùng kéo dây.

Tư thế ấy khiến trông như tôi đang ôm cô từ phía sau.

Cơ thể tôi tự nhiên chạm vào lưng cô.

-Vút!

Nhưng đúng lúc đó, Arwin buông tay.

Cô đứng sững lại.

Tôi nói,

"...Buông thế này thì sao được? Anh còn chưa kịp giúp."

"..."

Cô không đáp.

Chỉ dè dặt thở ra.

Sau một lúc, tôi hỏi,

"...Em thấy không làm được sao? Không cần ép mình đâu."

"..."

"Là vì chúng ta chạm vào nhau à?"

"Không phải… chỉ là…"

"...?"

"Không phải… Nếu anh giúp lại lần nữa… có lẽ em sẽ làm được…"

Arwin lẩm bẩm, bỏ lửng câu nói.

Tôi mỉm cười.

"Vậy thì, cầm cung lại đi."

Tôi lại giữ lấy cổ tay cô.

.

.

.

Sau một khoảng thời gian dài tưởng chừng vô tận, một mũi tên xé gió lao đi.

-Thịch!

Mũi tên bay vút, cắm sâu vào thân cây.

"Ah!"

Arwin khẽ kêu lên.

Rồi cô thở ra một hơi dài.

Dù cố giữ bình tĩnh, đôi tai cô vẫn khẽ giật lên giật xuống.

Cô trông rất vui.

"...Em, em bắn trúng rồi, Berg."

Cô quay sang tôi, như chờ được khen.

"Làm tốt lắm."

Tôi mỉm cười.

Arwin nhìn tôi một lúc, rồi tránh ánh mắt, mỉm cười nhẹ.

Lâu rồi tôi mới lại giúp cô như vậy.

Khi tư thế đã ổn định, cô kéo dây tốt hơn hẳn.

Có vẻ cô đã dần bắt được cảm giác.

"Hôm nay dừng ở đây nhé?" tôi đề nghị.

Nghe vậy, vẻ mặt cô hơi sụp xuống.

"...À..."

"Thất vọng à?"

"..."

"Hôm nay không phải là cơ hội duy nhất."

"Vậy là… anh sẽ dạy em nữa sao?"

"Từ giờ em chỉ cần tự luyện tập thôi."

"...Nhưng em vẫn chưa nắm rõ tư thế lắm."

"..."

Suy nghĩ một lát, tôi đáp,

"...Được rồi. Lần sau anh sẽ xem lại cho em. Không có gì to tát."

Nghe vậy, Arwin mới gật đầu.

Rồi cô đi bên cạnh tôi.

Tôi cầm cây cung của Arwin, khoác lên vai, hướng về phía mục tiêu để nhặt mũi tên.

"Vui hơn em nghĩ," Arwin nói khi đi bên cạnh.

Nghe cô nói vậy, tôi cũng yên tâm.

Thật ra, cung thuật không phải thứ duy nhất tôi có thể dạy cô.

Cô từng nói muốn chu du thế gian sau khi tôi chết.

Có lẽ, dạy thêm vài kỹ năng khác cũng không tệ.

Tôi nói,

"Anh mừng vì em thích. Nếu muốn, anh cũng có thể dạy em dùng kiếm để tự vệ."

Cô nở nụ cười tinh nghịch,

"Chẳng phải anh đã hứa bảo vệ em sao?"

"Chừng nào anh còn sống."

"......................À."

Nghe câu trả lời đó, nét mặt Arwin thoáng cứng lại, như chợt nhớ ra điều gì đó.

Không khí bỗng trở nên gượng gạo.

"..."

Tôi chỉ biết gãi gãi cánh tay.

Lẽ ra tôi không nên nói vậy.

Nhưng tương lai là thứ tôi không thể thay đổi, nên cũng không viện cớ.

Arwin nhanh chóng che giấu sự xao động.

Chẳng mấy chốc, chúng tôi đến gốc cây.

Nhìn những mũi tên nằm rải rác, tôi nhận xét,

"Em bắn khá lắm."

Chỉ có một mũi cắm trúng thân cây, nhưng những mũi khác cũng rất gần.

Arwin hơi đỏ mặt.

"Là vì anh dạy tốt thôi."

"...Cảm ơn."

Tôi cúi xuống nhặt từng mũi tên.

Arwin cũng giúp tôi.

"À, Berg?"

Cô lại gọi.

"Ừ?"

"Em thấy áy náy vì chỉ có mình em được giúp… Nếu có gì em làm được cho anh, cứ nói nhé."

"Giúp anh sao?"

"Biết đâu em cũng dạy được anh thứ gì đó."

Tôi nghĩ ngợi một lúc.

"Không, anh không cần—"

Rồi một ý nghĩ lóe lên.

"...Berg?"

Arwin gọi khi tôi chợt đứng khựng lại.

Hoàn tất suy nghĩ, tôi hỏi,

"...Em có thể dạy anh đọc và viết không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!