Chương 73 Làng Dems (4)
"…Sao lại lâu thế nhỉ?"
Bầu trời đã dần chuyển sang sắc tím sẫm, vậy mà Berg vẫn chưa quay về. Ner vì thế quay sang hỏi Jackson.
Cả Ner lẫn Arwin đều đã rời khỏi phòng, đứng canh chừng lối vào làng.
Shawn và Jackson cũng vậy.
Có vẻ như họ cũng đang lo lắng cho những đồng đội vẫn chưa trở lại.
Trước câu hỏi của Ner, Jackson nhíu mày như thể chính anh cũng không rõ, rồi hơi nghiêng đầu.
"Ừm…"
Ner lập tức phản ứng với câu trả lời mơ hồ đó.
"Là sao?"
"Haha… Nếu là phó đội trưởng thì chắc chắn sẽ ổn thôi."
"…"
"Dù cho phó đội trưởng có chưa về, tôi cũng hứa sẽ hộ tống hai người an toàn đến Stockpin. Nên đừng lo."
Jackson cười xòa, cố tình làm nhẹ đi bầu không khí.
Thế nhưng, cả Arwin lẫn Ner đều không có phản ứng gì, gương mặt vẫn nghiêm lại.
"…"
"…"
Jackson gãi đầu, lúng túng, thì bất ngờ Shawn vung tay đập mạnh vào sau đầu anh ta.
– Bốp!
Dù chứng kiến cảnh ngớ ngẩn ấy, tâm trạng của Ner vẫn chẳng khá hơn chút nào.
Trái tim cô nặng trĩu, như thể đang chìm xuống một vũng lầy.
Họ còn hạ gục được cả con quái vật đầu đàn to lớn, vậy tại sao chỉ xử lý vài con quái vật lẻ tẻ mà lại mất nhiều thời gian đến thế? Cô không kìm được nỗi lo rằng liệu họ có bị thương, đang nằm bất lực ở đâu đó hay không.
"…Haa."
Thật sự khiến người ta bồn chồn.
Những suy nghĩ tồi tệ cứ xoáy sâu trong đầu Ner.
Lần trước, trong nhiệm vụ ở Celebrien, cô cũng đã lo lắng đến mức này.
Quả nhiên, có một người chồng làm lính đánh thuê chẳng có gì tốt đẹp cả.
Chẳng lẽ lúc nào cô cũng phải sống trong trạng thái bất an như vậy sao?
"Chuyện này… thường xảy ra à?"
Arwin tiếp tục hỏi.
Shawn lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía ngoài làng.
Câu trả lời ấy, cho thấy chuyện này không hề thường xuyên, càng khiến nét mặt Arwin trở nên cứng đờ hơn.
Ner hiểu được cảm xúc của Arwin.
Cho dù chưa yêu Berg, cô cũng không thể phủ nhận sự yêu mến dành cho anh.
Ai mà có thể ghét được Berg chứ?
Anh được đội trưởng Xích Diễm yêu quý, được các thành viên kính trọng, được cư dân Stockpin mến mộ, thậm chí bọn trẻ con trong thị trấn cũng thích anh.
Chỉ riêng ngoại hình thôi đã đủ khiến phụ nữ bị thu hút như nam châm, huống chi nhân cách của anh còn rực rỡ đến thế.
Làm sao có thể ghét một người như vậy?
Ner cảm nhận điều đó sâu sắc hơn bất kỳ ai.
Berg, người luôn sẵn sàng đứng về phía cô, là kẻ không thể khiến cô oán trách.
Sự tồn tại của anh mang lại cảm giác an tâm, và lúc nào cũng khiến cô bật cười.
Berg còn là người bạn thực sự đầu tiên của cô.
Vì vậy, cô hoàn toàn đồng cảm với vẻ cứng nhắc của Arwin.
Điều cô mong muốn chỉ có một.
Berg bình an trở về.
Cô chỉ cầu mong rằng không có chuyện gì xảy ra.
Biết rõ anh là người thường xuyên mang theo thương tích quay về, cô chỉ mong lần này, dù chỉ một lần thôi, anh có thể trở về mà không hề hấn gì.
'…Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…?'
Shawn, với vẻ mặt nặng nề, thì thầm câu hỏi với Jackson.
Đôi tai nhạy bén của Ner không bỏ sót cuộc trao đổi nhỏ đó.
Việc ngay cả các thành viên trong đội cũng lo lắng càng khiến tim cô trĩu xuống.
…Chẳng lẽ anh đã bị thương nặng?
"…"
Hoàn hồn lại, Ner nhận ra mình đang vô thức cắn móng tay.
– Cạch… cạch…
Đó là thói quen cô dùng để giải tỏa áp lực tinh thần khi căng thẳng dâng cao.
Cứ thế, thêm một khoảng thời gian nữa trôi qua, và màn đêm dần buông xuống.
Khi nhiệt độ bắt đầu hạ thấp, Jackson lên tiếng.
"Ner-nim, Arwin-nim, có lẽ hai người nên vào trong nghỉ ngơi. Khi phó đội trưởng quay lại, tôi sẽ báo—"
"–Haa… Làm người ta lo chết đi được…"
Shawn cắt ngang, thở phào một tiếng rồi thả lỏng tư thế.
Jackson cũng nhìn theo hướng Shawn đang nhìn, rồi thở ra nhẹ nhõm.
Cả Ner và Arwin cùng lúc đứng bật dậy, ánh mắt hướng về một nhóm người đang tiến lại từ xa.
"…Haa…"
Chỉ đến lúc đó, Ner mới cảm thấy toàn bộ căng thẳng trong người tan biến.
Cô ngồi phịch xuống ghế, để mặc làn sóng nhẹ nhõm tràn qua.
Cái đuôi sau lưng cô vô thức khẽ vẫy.
Thế nhưng, những lời thốt ra khỏi miệng lại chỉ toàn là than phiền.
"…Sao lại về muộn thế chứ?"
Arwin hít một hơi sâu, nét mặt dần trở lại bình tĩnh như thường ngày.
Shawn và Jackson bước lên phía trước để chào đón đồng đội.
Ner định đứng dậy đi theo, nhưng đôi chân vừa nãy còn căng cứng giờ lại không chịu nghe lời.
"Ner? Cậu không ra đón sao?"
Trước câu hỏi của Arwin, Ner lắc đầu. Việc thừa nhận rằng chân mình không còn sức khiến cô thấy quá xấu hổ.
"Tôi đợi ở đây."
Nghe vậy, Arwin gật đầu rồi tiến về phía Berg.
***
"Phó đội trưởng! Sao anh về trễ vậy?"
Shawn cau mày, không giấu nổi sự bất mãn.
Nhưng ngoài lời đó ra, cũng chẳng còn gì để nói.
"Quái vật nhiều hơn dự đoán. Chúng ẩn nấp đông hơn chúng ta nghĩ."
Tôi giải thích, để lộ sự mệt mỏi của một ngày dài.
Baran thè lưỡi, cũng góp lời với Shawn và Jackson.
"Số lượng vượt xa dự tính ban đầu."
"Ít nhất cũng nên báo trước một tiếng chứ… Tụi này suýt thì lo đến chết."
Bỏ lại Shawn đang lầm bầm phía sau, tôi bước vào trong làng.
Người đầu tiên tôi gặp là Arwin, người đã ra đón tôi.
Cô nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm nghị.
Tôi mỉm cười hỏi.
"Em nghỉ ngơi ổn chứ?"
"…"
Trước lời chào đó, Arwin khẽ cau mày.
"Anh về muộn."
Tôi bật cười, tiếp tục bước đi, còn Arwin thì tự nhiên đi song song bên cạnh.
"Anh giờ chắc mùi mồ hôi nặng lắm."
"…"
Thế nhưng Arwin vẫn đi cạnh tôi, như thể chẳng hề nghe thấy.
Ở phía xa, tôi thấy Ner đang ngồi một mình.
Thấy cái đuôi của cô khẽ vẫy khi nhìn thấy tôi, không hiểu sao lòng tôi lại thấy vui.
Khi tôi đến gần, cô hỏi.
"Anh có bị thương chỗ nào không?"
"Không hề. Anh đã nói là không khó đến vậy mà."
"Hừm."
"Sao nữa?"
"Nếu không khó, sao lại về muộn thế?"
Nghe Ner cũng nói y như vậy, tôi chỉ nhún vai.
Có vẻ hai người đã cùng lo lắng một chuyện.
Không lâu sau, Nox xuất hiện và nhìn về phía tôi.
Kayla từ trong hàng lính đánh thuê ló ra, chạy về phía cha mình.
Trông cô ấy mệt mỏi rã rời sau một ngày dài.
Có vẻ như việc bám dính phiền phức cuối cùng cũng chấm dứt.
"Phó đội trưởng, cảm ơn anh đã vất vả."
Nox nói.
Cùng lúc đó, Kayla lên tiếng với cha mình.
"…Bố à, quái vật nhiều hơn chúng ta nghĩ rất nhiều."
Nox hít vào một hơi, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa áy náy.
Kayla tiếp tục.
"…Con nghĩ chúng ta nên tiếp đãi các vị khách chu đáo hơn. Dù sao thì các lính đánh thuê cũng gần như đã quét sạch quái vật xung quanh làng."
"Tất nhiên rồi! Đó là điều đương nhiên."
Nox quay sang tôi.
"Anh muốn ăn trước hay tắm rửa trước?"
Tôi nhìn lại các thành viên.
Ai nấy đều lộ vẻ mệt mỏi, trông thật đáng thương.
Nếu đã nghỉ ngơi, thì tắm rửa trước vẫn tốt hơn.
"Tôi sẽ tắm trước."
Nghe vậy, Nox gật đầu lia lịa.
"Vậy trong lúc đó, tôi sẽ chuẩn bị rượu và thịt cho mọi người."
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời, buông một câu vu vơ.
"Muộn thế này có sao không?"
"Không sao cả. Đó là điều tối thiểu chúng tôi có thể làm cho những anh hùng đã cứu làng."
***
Các lính đánh thuê lần lượt ngồi vào bàn trong quán trọ, kể lại chuyện trong ngày và chờ đợi bữa tiệc sắp tới.
Berg cũng không ngoại lệ. Anh ngồi cạnh Arwin, thở ra một hơi dài.
Chủ quán, sau khi nghe Nox kể lại mọi chuyện, liền tiến đến chỗ Berg trước.
"Nếu anh có món gì đặc biệt muốn ăn, cứ nói. Tôi sẽ mang ra ngay."
Suy nghĩ một chút, Berg đáp.
"Cứ mang thịt là được."
"Còn rượu thì sao?"
Berg liếc sang Arwin.
Rồi anh mỉm cười hỏi.
"Ở đây có rượu Bardi không?"
Tim Arwin khẽ chấn động.
Chỉ một từ tưởng chừng vô nghĩa ấy lại khiến cơ thể cô cứng lại.
"Rượu Bardi?"
Chủ quán trông có vẻ bối rối, rõ ràng không biết đó là gì.
Berg hiểu ra, gật đầu.
"Vậy thì mang loại nào cũng được."
"…"
Arwin nhìn theo bóng lưng chủ quán rời đi, rồi lại lên tiếng với Berg.
"…Xem ra anh thật sự thích rượu Bardi nhỉ."
Berg gật đầu.
"Như anh đã nói, càng uống càng thấy thích."
"…"
Anh cười, nói thêm.
"Hơn nữa, đó là ly rượu đầu tiên em từng rót cho anh, đúng không?"
"…"
Arwin không thể nhìn thẳng vào mắt Berg.
Nhưng nghĩ rằng mình chẳng có gì phải áy náy vì chưa làm gì sai, cô đáp.
"…Đúng vậy."
.
.
.
Bữa rượu buổi tối cứ thế tiếp diễn.
Vừa nghe Berg kể lại chuyện trong ngày, Arwin vừa lặng lẽ gắp thức ăn cho anh.
Sau một ngày vất vả như vậy, cô muốn làm gì đó cho anh.
Đêm qua anh đã bỏ lỡ giấc ngủ vì an ủi cô sau cơn ác mộng, hẳn là mệt hơn người khác. Đây coi như là phép lịch sự tối thiểu.
– Cộp.
Ngay khi đĩa của Berg trống không, Arwin gắp thịt từ phần của mình sang cho anh.
"…"
"…"
Cả Ner, người đang nói chuyện, lẫn Berg đều sững lại trước cử chỉ thân mật bất ngờ ấy.
Ngay cả Arwin cũng không nghĩ mình lại làm ra hành động dịu dàng đến vậy.
…Nhưng một phần cũng vì Berg từng nhờ cô đóng vai người vợ ân cần.
Arwin liếc mắt nhìn Berg, dùng ánh mắt để truyền đạt lý do của mình.
Chỉ là diễn thôi.
Berg dường như hiểu ra, nhướn mày rồi mỉm cười nhẹ.
"Cảm ơn em."
Rồi không chút do dự, anh nhận lấy và ăn phần thịt Arwin đưa.
"…"
Nhìn cảnh đó, Arwin phải cố lắm mới kìm được nụ cười.
Đã bao lâu rồi cô mới cảm thấy nhẹ nhõm, mới có cảm giác muốn mỉm cười như thế này?
Chỉ vì một hành động nhỏ mà lại bị lay động đến vậy, liệu cô có ngốc quá không?
Cô không nên quên rằng anh là một giống loài đoản mệnh.
…Thế nhưng, điều đó vẫn không ngăn được cảm xúc đang nảy nở trong lòng cô.
"…"
Arwin dè dặt liếc nhìn Berg.
Có lẽ, việc họ trở nên thân thiết hơn một chút… cũng không sao.
Ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra, cánh cửa trái tim mình đang dần mở ra về phía Berg.
"Xin lỗi…"
Đúng lúc đó, có người tiến đến bàn họ.
Khi Arwin quay lại, cô thấy một người phụ nữ với đôi tai dài nhô ra trên đầu.
Là Kayla, người đã ở bên Berg cả ngày, cùng anh chiến đấu với quái vật.
Vô thức, Arwin lộ ra vẻ mặt lạnh lùng.
Nhất là khi Kayla thuộc Miêu tộc, chủng tộc nổi tiếng phóng túng.
"…Có chuyện gì?"
Ner cũng giống Arwin, dùng giọng điệu băng giá hỏi Kayla.
Kayla do dự một chút, rồi lấy ra một chai rượu giấu sau lưng.
Đó chính là rượu Bardi.
"E-em… em nghe nói lúc nãy anh đang tìm thứ này…"
Ánh mắt Kayla chỉ chăm chăm nhìn Berg.
Cô ta lấy chai rượu đó từ đâu không quan trọng.
Arwin chỉ không thích ánh nhìn ấy.
Phải chăng vì Kayla phớt lờ họ, những người thuộc tầng lớp quý tộc, mà chỉ nhìn đến một thường dân?
Arwin không rõ.
"…Để lại rồi đi đi."
Ner lạnh lùng ra lệnh.
Giọng cô cho thấy cô vẫn tiếp tục đóng vai này vì Berg, đối xử lạnh nhạt với Kayla.
"…"
Thế nhưng lần này, Kayla không dễ dàng lùi bước như trước, dù đối diện với lời nói của Ner.
Do dự một lúc, Kayla đưa ra đề nghị.
"…Cho phép tôi rót một ly cho Berg-nim thôi được không?"
"…"
"…Xem như lời cảm ơn vì đã bảo vệ tôi cả ngày."
Arwin không muốn để Ner một mình gánh vác vở kịch này.
Vì vậy, cô cũng lên tiếng.
"…Đi đi. Bây giờ ở đây không có chỗ cho cô."
"Không có chỗ… cho tôi sao? Nhưng con người các người đâu có cấm đa thê…"
Arwin sững sờ trước câu trả lời của Kayla.
Cô ta thật sự không hiểu ẩn ý, hay đang cố tình khiêu khích?
"…Kayla. Đi đi."
Lúc này, Berg xen vào.
"Tôi đã nói rồi. Tôi không có ý định cưới thêm vợ."
Gương mặt Kayla thoáng hiện vẻ thất vọng.
Thế nhưng Berg vẫn bình thản, như thể đã quen với ánh mắt ấy từ lâu.
"Đủ rồi. Cô đã quá giới hạn."
"…"
Cuối cùng, Kayla gật đầu.
Cô đặt chai rượu lên bàn rồi chậm rãi quay đi.
Berg chuyển chủ đề, nhìn sang Ner và Arwin.
"Đến ngày mai, hai em sẽ biết vì sao chúng ta đến làng Dems."
Nhìn anh như vậy, trong lòng Arwin dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ.
Cô không thể nói rõ đó là gì.
***
Ner cùng Berg bước vào phòng.
Khi anh thản nhiên cởi áo ngoài, Ner vô thức nín thở.
"…"
Không hiểu vì sao, thân thể từng khiến cô cảm thấy đáng sợ giờ lại làm tim cô đập loạn vì một lý do khác hẳn.
Theo thời gian, cô dần hiểu vì sao người ta hay nói Berg đẹp trai.
Khuyết điểm duy nhất lúc này là vết sẹo trên má anh.
Một dấu tích mà Arwin để lại.
"Phù."
Thở dài một tiếng, Berg ngả người xuống giường.
Mùi rượu thoang thoảng theo hơi thở anh.
Dù vậy, Ner lại cảm thấy vui vẻ hơn bao giờ hết.
Vui vì Berg đã an toàn trở về, và vì đêm nay cô không phải ngủ một mình.
Cô không kìm được nụ cười, cũng không ngăn được cái đuôi vẫy nhịp nhàng.
Mọi lo lắng về việc anh không trở lại giờ đã thuộc về quá khứ.
Berg để mặc cho cơn men chiếm lấy, nở nụ cười quen thuộc.
Nằm đó, anh nhìn Ner.
Cô không né tránh ánh mắt anh.
"Lại đây."
Berg vươn tay ra.
"…"
Ner lập tức hiểu anh đang gợi ý điều gì.
Họ đã thử điều này một lần ở lãnh địa Celebrien.
Anh đang đưa cánh tay ra làm gối cho cô lần nữa.
"…"
Một cách tự nhiên, nhẹ nhàng, như thể chẳng có gì đặc biệt, Ner chui vào vòng tay anh.
Như thể chỉ thuận theo bầu không khí mà thôi.
Nếu cô do dự hay tỏ ra ngượng ngùng, Berg có thể sẽ nghĩ cô đang làm quá lên.
"Ngày mai sẽ vui lắm đấy, Ner."
Berg thì thầm cùng lúc.
"Chúng ta sẽ chơi đến khuya, không cần kiêng dè gì cả."
Ner nhìn anh rồi gật đầu.
"…Vậy thì ngủ thôi."
Cô đề nghị.
Thật ra, trong lòng cô lại có ý định khác.
Đêm của cô… vẫn chưa bắt đầu.
Arwin đã ở bên Berg rất lâu… giờ đến lượt cô chia sẻ thời gian với anh.
Nghe vậy, Berg gật đầu.
Không biết vì mệt hay vì say, Berg nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, hơi thở trầm và sâu.
"…"
Ner mở mắt ra, dù vừa rồi cô đã nhắm lại.
Dạo gần đây, cô nhận ra mình đang dần nghiện mùi hương của Berg.
Cả ngày nay, việc kiềm chế nó thật sự rất khó.
Dù lý trí phản đối, cơ thể cô vẫn vô thức tìm kiếm mùi hương ấy.
Không phải vì cô có tình cảm với Berg.
Chỉ là cô không thể cưỡng lại mùi cơ thể của anh.
Khi chắc chắn anh đã ngủ say, Ner khẽ dùng ngón tay ấn vào má anh để kiểm tra phản ứng, rồi… cô ngồi dậy.
Đôi mắt lấp lánh của cô chậm rãi hướng về lồng ngực Berg.
Chiếc mặt dây chuyền lá Thế Giới Thụ của Arwin treo trước ngực anh khiến cô thấy chướng mắt, nên cô hơi thô bạo gạt nó sang một bên.
Sau hàng loạt chuyện khó chịu từ hôm qua đến nay, thật khó để cô kìm nén ham muốn của mình.
Ner cúi xuống, vùi mặt vào ngực anh.
Hít sâu—
"………………"
Ner khựng lại giữa chừng.
Trái tim cô như rơi tõm xuống, chìm trong một vũng cảm xúc nặng nề.
Trong mùi hương của Berg… có thứ gì đó khác.
Cô nhanh chóng nhận ra.
Không chỉ là mùi cơ thể… mà là pheromone.
Một mùi hương mang theo ý đồ rõ ràng, tỏa ra từ cơ thể anh.
Là mùi do một người phụ nữ khác để lại.
Một mùi hương vẫn còn vương vấn ngay cả sau khi tắm rửa.
Theo bản năng, Ner hiểu ngay ý nghĩa của nó.
Pheromone hiện tại nói lên rằng…
'Tôi muốn giao phối với anh.'
Cô đã nghi ngờ đó là của con mèo cái kia, nhưng không ngờ lại trắng trợn đến mức này.
– Răng rắc…
Ner nghiến chặt răng.
Đã rất lâu rồi cô mới cảm thấy khó chịu đến vậy.
Với tộc người sói, việc để lại mùi hương như thế lên bạn đời của kẻ khác là một sự khiêu khích cực lớn.
Berg có lẽ không hề hay biết, nhưng… để mùi hương nồng đến mức này, hẳn đã có tiếp xúc.
'Rõ ràng tôi đã cảnh cáo cô ta không được chạm vào chồng tôi…'
Ner nhớ lại lời cảnh báo trước đó của mình.
Con đàn bà đó thật sự không hiểu ý nghĩa của việc xem thường một tộc nhân của Blackwood sao?
Ner không thể xác định chính xác điều gì khiến cô phẫn nộ hơn.
Là sự táo bạo khi dám làm vậy với bạn đời của một người thuộc tộc người sói?
Là sự coi thường gia tộc Blackwood?
Hay là… việc cô ta tiếp cận Berg?
"…"
Không thể là lý do cuối cùng được.
Cô muốn tin là không phải.
Dù sao thì, điều đó cũng không còn quan trọng vào lúc này.
Ner lặng lẽ nhìn xuống Berg.
Rồi cô làm một việc mà trước đây chưa từng nghĩ mình sẽ làm.
Hssss…
Gần như ngay lập tức sau khi đưa ra quyết định, một mùi hương đặc trưng trào ra từ cơ thể cô.
Tinh tế đến mức Berg không thể nhận ra, nhưng với những ai cảm nhận được pheromone, nó mạnh mẽ đến choáng ngợp.
Nói cho cùng, Ner cũng là một quý tộc cảu Blackwood.
Cô tỏa ra một mùi hương đậm đặc, đầy uy hiếp, thứ mà con đàn bà kia vĩnh viễn không thể có được.
Chẳng mấy chốc, cô lại nhìn Berg đang ngủ say.
Từng chút, từng chút một, cô tiến lại gần.
"…Càng giống một cặp… thì càng tốt, đúng không?"
Ner thì thầm với đôi mắt mệt mỏi.
"Vậy nên… đây là điều anh muốn, phải không?"
Cuối cùng, Ner áp má mình lên lồng ngực anh.
– Thịch.
Hơi ấm từ vòng tay anh mang lại cảm giác an tâm.
Nhưng cô không dừng lại ở đó.
Cố ý, cô dụi mặt mình vào ngực anh.
– Soạt… soạt…
Mái tóc trắng dài của cô lau đi pheromone của Kayla.
Đánh dấu lãnh thổ của mình.
Để đảm bảo con đàn bà đó sẽ không dám lại gần nữa.
Đồng thời, cô hít vào mùi hương dần quay trở lại của Berg.
Trong mùi hương ấy, Ner cảm thấy ngày càng dễ chịu.
"…Haa…"
Cô hít sâu, để bản thân say đắm trong mùi hương của anh.
Suốt cả đêm, Ner không ngừng cọ mình vào từng phần trên lồng ngực anh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
