Chương 64 Vị Thánh Nữ Căm Ghét Các Vị Thần (3)
Ngay cả sau khi bữa tiệc kết thúc, Ner vẫn không tháo chiếc đuôi đang quấn quanh eo Berg.
Cô cũng không rõ lý do cụ thể là gì.
Chỉ là… cô cứ giữ nguyên như vậy.
Có lẽ vì cô không muốn loạng choạng rồi ngã khi vẫn còn lâng lâng men rượu. Hoặc cũng có thể là vì yêu cầu trước đó của Berg, muốn thể hiện rằng họ là một cặp vợ chồng hòa thuận.
Hay là vì những cảm xúc trong suốt bữa tiệc vẫn chưa kịp lắng xuống.
"Về thôi."
Nghe Berg nói, Ner tựa người vào cánh tay anh.
Đó là một lựa chọn được đưa ra trong lúc đầu óc còn bị rượu chi phối.
Ner ngẩng lên nhìn Berg. Anh dường như cũng chẳng mấy bận tâm đến hành động của cô.
"..."
Bất chợt, một ý nghĩ lướt qua trong đầu Ner rằng có lẽ Berg đã quên mất ý nghĩa của việc chiếc đuôi quấn quanh người anh.
Tất nhiên, hành động này vốn chỉ là bộc phát do say rượu, cũng chẳng mang ý nghĩa đặc biệt gì.
Thế nhưng, nhìn dáng vẻ hoàn toàn không để tâm của Berg, cô vẫn không khỏi cảm thấy hơi khó chịu.
.
.
.
"Chúc ngủ ngon, Arwin-nim."
Vừa bước vào nhà, Ner đã chào Arwin.
Nghe vậy, vẻ mặt còn hơi mơ màng của Arwin lập tức tỉnh táo hơn.
Giữa hai người có một khoảng lặng ngắn.
"...Ừ, ngủ ngon."
Cuối cùng, Arwin đáp lại.
Rồi cô nhìn sang Berg.
"...Ngủ ngon. Hôm nay em rất vui."
"Ừ, ngủ ngon nhé Arwin. Mai gặp."
"..."
Berg nhanh chóng dẫn Ner về phòng ngủ của hai người.
Ner lững thững đi theo, nhưng vẫn ngoái đầu nhìn lại Arwin một lần nữa.
Arwin vẫn đứng nguyên tại chỗ lúc nãy, chăm chú nhìn theo họ.
"..."
"..."
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt hai người chạm nhau. Arwin đưa tay chạm lên trán mình rồi khẽ gật đầu chào tạm biệt lần nữa.
Ner chớp mắt, đáp lại cử chỉ đó.
Thịch.
Vừa bước vào phòng ngủ, cảm giác như toàn bộ sự náo nhiệt của bữa tiệc đã bị gột rửa khỏi cơ thể cô.
Chỉ còn lại hai người trong căn phòng, sự căng thẳng trong người Ner tan biến, để lại cảm giác mệt mỏi và rã rời.
Những tiếng cười nói và reo hò từng vang bên tai cũng dần lắng xuống, khiến đầu óc cô hơi choáng váng.
Và đúng lúc ấy, cô cảm thấy mặt mình nóng bừng lên.
"Ner, đuôi của em."
Berg lên tiếng, nhìn về phía cô.
"..."
Lúc này Ner mới vội vàng tháo chiếc đuôi ra, chậm chạp làm theo lời anh.
Đây là lần đầu tiên cô quấn đuôi chặt đến vậy quanh một thứ gì đó, nên cảm giác trống trải khi buông ra khiến cô thấy lạ lẫm.
Thấy đuôi Ner đã được tháo ra, Berg bắt đầu cởi áo ngoài, chuẩn bị đi ngủ.
"..."
Đó vốn là cảnh tượng quen thuộc, vậy mà không hiểu sao Ner lại không thể rời mắt khỏi phần thân trên của anh.
Cô không thể.
Ngay cả bản thân cô cũng không biết vì sao lại như vậy.
Là do rượu sao?
Hay do bầu không khí của bữa tiệc?
Hay vì đã lâu rồi họ mới ngủ chung một giường?
Hoặc là vì một lý do nào khác?
Ngay cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn hơn bình thường.
"...? Ner, đừng đứng ngây ra đó. Chuẩn bị đi ngủ đi."
Nghe lời anh, Ner như vừa được giải trừ một loại phép thuật.
Cô bước ra phía sau tấm vách ngăn, bắt đầu cởi từng món đồ mặc ngoài.
Sau đó, cô thay sang đồ ngủ.
Khi cô bước ra, Berg đã nằm sẵn trên giường, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Lần này cũng vậy, không hiểu sao cô vẫn không thể rời mắt khỏi anh.
Chiếc đuôi phía sau như không ngừng bồn chồn.
Ánh mắt cô theo thói quen tự nhiên hướng về phía mặt trăng ngoài cửa sổ.
"...À."
Và chỉ đến lúc đó, cô mới nhận ra.
Vì sao cơ thể mình lại phản ứng như thế này.
Nhìn thấy vầng trăng tròn, cô hiểu ra tất cả.
Đêm trăng tròn này chính là thời điểm của kỳ động dục.
"..."
Hiểu được nguyên nhân khiến cơ thể mình khác thường, Ner cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Những triệu chứng kỳ lạ đều đã có lời giải thích.
Quyết định chấp nhận điều đó, Ner nuốt khan rồi lặng lẽ tiến lại gần Berg.
Khi cô nằm xuống giường, Berg thổi tắt ngọn nến.
Phụt -
"Ngủ thôi."
Anh nói.
Ner gật đầu, nằm xuống bên cạnh anh.
Nhưng rất lâu sau đó, cô vẫn không thể chợp mắt.
Cô không hiểu nổi bản thân mình, cảm thấy khác hẳn so với những kỳ động dục trước đây.
Cho đến giờ, những kỳ đó của cô luôn khá nhẹ nhàng.
Cô chưa từng cảm nhận sự thay đổi quá lớn về cơ thể, tinh thần hay cảm xúc.
Chính vì vậy mà trước kia, khi Arwin hỏi về kỳ động dục hay mùa giao phối, cô đã tự tin trả lời rằng đó chỉ là những ham muốn có thể kiểm soát được.
Nhưng hôm nay thì khác.
Dù cố nhắm mắt, mắt cô vẫn liên tục mở ra.
Và lúc nào cũng hướng về phía Berg.
Chiếc đuôi của cô cũng không chịu yên, tự động quẫy nhẹ rồi chạm vào chân anh.
"...Sao vậy?"
Khi Berg hỏi, Ner vội nhắm chặt mắt, giả vờ đã ngủ.
Dĩ nhiên, cô không muốn để anh biết mình đang trong kỳ động dục.
Có lẽ Berg nghĩ rằng đó chỉ là do cô còn say, nên cũng không phản ứng gì thêm.
Một lúc sau, có lẽ do rượu, Berg chìm vào giấc ngủ.
Chỉ khi đó, Ner mới dám nhìn anh thật kỹ.
Chiếc đuôi vốn không yên của cô giờ đã quấn nhẹ lấy chân anh.
Cô tự biện hộ cho những cảm xúc kỳ lạ của mình bằng việc đó là ảnh hưởng của kỳ động dục và rượu.
Khi tiếp xúc với anh, trái tim bất an của cô dường như dịu lại đôi chút.
Nhìn anh rất lâu, cuối cùng cô cũng nhắm mắt lại để ngủ.
Nhưng rồi, một mùi hương nhè nhẹ của Berg len vào mũi cô.
Là người sói, khứu giác của cô vô cùng nhạy bén, có thể phân biệt những mùi mà người khác không cảm nhận được.
Ngay cả khi người khác không ngửi thấy gì, cô vẫn có thể.
Trong số đó có cả mùi cơ thể.
Hơn nữa, trong kỳ động dục, khứu giác của cô còn nhạy hơn bình thường.
'...'
Ner lắc đầu mạnh, cố gắng tránh khỏi mùi hương đó.
Ngửi mùi của một người bạn thì có ích gì chứ?
'...'
Thế nhưng, bị một thôi thúc kỳ lạ chi phối, cô lại nhìn sang Berg.
Dù sao anh cũng là chồng cô, cho dù chỉ là trên danh nghĩa, vậy thì làm quen với mùi hương của anh cũng không sao.
Cô nhẹ nhàng đưa mũi lại gần, khẽ hít một hơi.
'…Đây là mùi của Berg.'
Cô nghĩ.
Ghi nhớ xong, cô quay đầu đi chỗ khác.
Giờ thì có lẽ đã có thể ngủ được rồi.
...Cô tự nhủ như vậy.
'...Nhỡ quên thì sao.'
Một lần là chưa đủ.
Cô lại tiến lại gần và hít nhẹ thêm lần nữa.
Cô tự nhủ rằng mình không đặc biệt thích mùi này, nhưng…
'...Hít nhẹ quá.'
Nghĩ vậy, cô lại cố nhắm mắt ngủ.
Nhưng hành động cứ tự nhiên nối tiếp hành động, và lần này, cô hít một hơi thật sâu mùi hương của anh.
Thở ra thật mạnh, cô ngơ ngẩn nhìn anh.
"....Ha..."
Vì sao mỗi lần ngửi lại thấy dễ chịu hơn?
Cảm giác như trái tim cô đang được lấp đầy.
Cô lại nhắm mắt.
Nhưng cảm giác thỏa mãn ấy chẳng kéo dài được lâu.
Chỉ nghỉ một chút thôi lại khiến cô thấy thiếu thốn.
Mỗi lần chớp mắt, lại hít lấy mùi hương của anh thêm một lần, đến khi nhận ra thì Ner đã vô thức dán sát người vào Berg.
"...Ha..."
Cô hít lấy mùi hương của anh, tự biện minh bằng đủ mọi lý do.
Khi Ner sực tỉnh lại, khuôn mặt cô đã nhẹ nhàng tựa lên phần thân trên trần trụi của anh.
Dù má cô có hơi bị ép lại, cô cũng chẳng bận tâm.
"...Ha..."
Dù nhận thức được hành vi khác thường của mình, cô vẫn không sửa lại.
Cô không muốn rời xa mùi hương của Berg.
Không khí không mùi đã trở nên quá nhạt nhẽo.
Ngửi mùi của anh như thế này vẫn tốt hơn.
Tất cả đều là do kỳ động dục mà thôi, cô tự nhủ.
***
Một con chim bay đến bên tổ đội anh hùng, những người đang tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi.
Sien lặng lẽ quan sát con chim đáp xuống vai Sylphrien.
Phần lớn những người bạn động vật của Sylphrien đều mang theo tin tức.
Sự giúp đỡ đó luôn vô cùng quý giá đối với tổ đội anh hùng, nơi thông tin là thứ quan trọng hàng đầu.
"...Cái gì?! Thật sao?"
Đột nhiên, Sylphrien bật dậy, thở phào nhẹ nhõm.
Mọi người đều giật mình trước hành động bất ngờ đó, và Sylphrien vội giải thích.
"À...! Thế Giới Thụ đã an toàn trở lại rồi...!"
Trong chốc lát, gương mặt mọi người đều sáng lên.
Felix cười lớn vỗ tay, còn Acran tiến đến vỗ nhẹ lưng Sylphrien.
"Thấy chưa, tôi đã bảo là sẽ ổn mà!"
"Chúc mừng nhé, Sylphrien."
Sien cũng mỉm cười, gửi lời chúc mừng.
Sau khi niềm vui từ tin tức hy vọng lan tỏa, Felix lên tiếng hỏi.
"Chuyện gì đã xảy ra vậy? Lúc trước cậu nói tình hình rất tệ mà."
Sylphrien vừa lau nước mắt vui mừng, vừa giải thích.
"Một nhóm lính đánh thuê đã nhận yêu cầu."
"Lính đánh thuê sao? Chẳng phải chúng ta đã hết tiền để thuê thêm rồi à?"
Con chim trên vai Sylphrien tiếp tục hót líu lo.
Vừa lắng nghe, Sylphrien vừa dịch lại.
"Đúng vậy. Nên họ đã bán một đứa trẻ làm vật trao đổi... gì cơ? Arwin bị bán rồi sao?"
Acran hỏi.
"Arwin là ai?"
"À, là con gái của trưởng lão... Cô bé là một đứa trẻ sinh ra với tuổi thọ được ban phúc. Chúng tôi gọi những đứa trẻ như vậy là Người Được Chọn... À, ra là vậy..."
Một thoáng cay đắng hiện lên trên gương mặt Sylphrien, nhưng nhanh chóng bị niềm vui khi biết nhiều elf đã lấy lại hy vọng lấn át.
Nhân mã Acran xoa cằm, nói.
"Hm... trước đây cũng có một nhóm lính đánh thuê khác từng nhận một quý tộc làm vật trao đổi thì phải..."
Tổ đội anh hùng nắm khá rõ tình hình hiện tại của thế giới.
Không chỉ dựa vào thông tin của Sylphrien, họ còn không thể tránh khỏi việc nghe được tin tức từ những vùng đất cần được trợ giúp.
Trong quá trình đó, họ liên tục phải đưa ra những lựa chọn tối ưu nhất, và buộc phải bỏ mặc một số nơi.
Ngay cả cảm giác tội lỗi vì phải làm ngơ trước vài vùng đất cũng là gánh nặng mà tổ đội anh hùng phải mang.
Thế nhưng, giữa biển thông tin khổng lồ ấy, đôi khi họ cũng quên đi vài chi tiết.
Felix lên tiếng đáp lời Acran.
"Đúng là vậy. Chuyện đó xảy ra ở Blackwood, đúng không? Xích Diễm, hình như là tên của họ."
Sylphrien cắt ngang cuộc trò chuyện với con chim.
"Vâng...! Là Xích Diễm. Nhóm lính đánh thuê đã cứu Blackwood và Celebrien."
Acran nhướng mày.
"Felix, trí nhớ của cậu thật đáng nể. Tôi thì quên sạch rồi."
"Vì đó là một trường hợp khá đặc biệt nên tôi nhớ. Có lẽ là một nhóm lính đánh thuê toàn là con người."
Ánh mắt mọi người vô thức hướng về phía vị Thánh nữ loài người.
"..."
"..."
Một bầu không khí kỳ lạ lan ra.
Cụm từ 'nhóm lính đánh thuê toàn là con người' dường như khiến người ta càng thêm day dứt cho số phận của những tiểu thư quý tộc bị bán đi.
Đặc biệt là Sylphrien, trông cô càng thêm nặng lòng.
"...Arwin..."
Biểu cảm từng rạng rỡ của cô dần tối lại.
Không lâu sau, vị pháp sư quay sang xin lỗi Sien.
"Xin lỗi, Thánh nữ. Không phải là tôi... không tôn trọng cô, chỉ là mỗi chủng tộc đều có đủ loại người khác nhau, đúng không? Mà nếu còn thêm cả 'lính đánh thuê' vào nữa thì..."
Sien lắc đầu.
"Tôi hiểu. Tôi cũng cảm thấy tiếc cho họ."
"..."
"...Nhất là khi bị bán cho những người mà có lẽ họ còn chẳng hề yêu mến."
Felix lên tiếng, xoa dịu bầu không khí đang căng thẳng.
"Dù sao thì, tôi nghe qua thư rằng sư phụ Gale đã để mắt tới phó đội trưởng ở đó. Vì vậy tôi mới nhớ kỹ chuyện này."
Mỗi người đều có phản ứng riêng khi nghe đến tin về sư phụ Gale.
"Sư phụ sao?"
Acran tò mò hỏi, còn Sylphrien cũng lên tiếng, cố gắng trấn tĩnh.
"Gale lại quan tâm đến ai đó ư?"
"..."
Chỉ có Sien là im lặng, dường như không mấy hứng thú.
Có lẽ vì từ lâu đã không thiện cảm với lính đánh thuê, cô chưa bao giờ chú ý nhiều đến những chuyện như vậy.
Felix gật đầu.
"Tôi nghe nói số lượng con đầu đàn mà phó đội trưởng đó đã hạ gục gần chạm mốc 200? Ngay cả sư phụ cũng để ý, chẳng phải rất đáng kinh ngạc sao?"
Acran thốt lên đầy thán phục.
"200 sao? Con số thật không tưởng."
Felix nhún vai.
"Khi sư phụ tận mắt chứng kiến thì sẽ rõ thôi. Nhưng việc họ đã giải phóng cả Blackwood lẫn Celebrien thì chắc cũng không hoàn toàn là giả. Sylphrien, con chim của cậu có biết thêm gì không... Sylphrien?"
Felix nhìn Sylphrien, người đang chìm trong suy nghĩ, bằng ánh mắt nghi hoặc.
Sylphrien giật mình, thở dài như vừa hoàn hồn.
"À...!"
"...Có chuyện gì vậy?"
"...Chỉ là Arwin đã trở thành vợ của phó đội trưởng đó. Tiểu thư của Blackwood cũng ở trong tình trạng tương tự."
"Cả hai đều trở thành vợ của phó đội trưởng?"
"...Vâng. Đó là một dạng văn hóa của con người..."
Acran cẩn thận liếc sang Sien.
Sien lại lắc đầu, ra hiệu rằng không sao.
"...Không sao đâu. Tôi cũng cho rằng đa thê là một tập tục không tốt."
Thu thập vợ như thể là đồ sở hữu.
Sien không có ấn tượng tốt với điều đó.
Hôn nhân chỉ có ý nghĩa khi được xây dựng trên tình yêu chân thành.
Sau khi cô lên tiếng, bầu không khí mới dịu đi phần nào.
Dù khác chủng tộc, mọi người đều cố gắng không khiến đối phương khó chịu.
Chẳng mấy chốc, Sien cũng không còn chú ý đến cuộc trò chuyện.
Tâm trí cô bận rộn kiềm nén những cảm xúc đang dâng trào, nhất là nỗi nhớ Berg vừa bùng lên từ hôm qua.
Felix tiếp tục hỏi.
"...Nhân tiện, con chim của cậu có biết tên của phó đội trưởng đó không? Sư phụ đã để ý rồi, có lẽ chúng ta nên nhớ tên cho sau này."
Con chim của Sylphrien hót lên.
"Ừm, vậy thì... tên đội trưởng là... à, Adim? Không, Adam? Adam, còn phó đội trưởng là..."
Khi câu chuyện tiếp diễn, Sien dần mất tập trung.
Có lẽ là do thời tiết dễ chịu.
Hoặc do đầu óc cô đã bị lấp đầy bởi hình bóng của Berg.
Và trong những khoảnh khắc như vậy, ý thức mệt mỏi của cô luôn trôi dạt về những ký ức quê nhà.
Giọng nói của đồng đội dần trở nên xa xăm, trong khi giọng nói của người đàn ông luôn khiến tim cô tan chảy lại vang lên rõ ràng hơn.
'Sien!'
"...Berg?"
"........................."
Động tác của Sien khựng lại.
Ngay khi cái tên đó vang lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
Không phải bảy năm qua họ sống tách biệt sau những bức tường khắc nghiệt.
Với tư cách là đồng đội, họ hiểu rõ hoàn cảnh của nhau.
Mỗi khi Sien để lộ suy nghĩ trong lòng, cái tên Berg gần như luôn được nhắc đến, khiến mọi người nhất thời không biết phải nói gì.
"..."
"..."
Trong khoảng lặng ấy, Sien cúi đầu, lên tiếng.
"...Không phải anh ấy. Tôi nghe từ Giáo hội rằng Berg đã trở thành một nông dân ở làng Glascal rồi."
Sylphrien cũng khẽ thở dài.
"...Vậy à. Đúng là như vậy rồi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
