Chương 55 Như Con Thiêu Thân Lao Vào Lửa (2)
-Cộp.
Adam-hyung và vị trưởng lão elf biến mất sau cánh cửa.
Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại Arwin và tôi.
Đó là một tình huống quen thuộc đến kỳ lạ.
Có lẽ ngày xưa, với Ner, cũng từng như thế này.
"..."
"..."
Điểm khác biệt là, Arwin trông tự tin hơn Ner rất nhiều.
Cô đứng thẳng người, giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng.
Cô không hề bị dao động bởi bầu không khí nặng nề bao trùm căn phòng.
Tôi biết rõ rằng mình đã tự đặt bản thân vào một tình huống khá khó xử.
Liệu có đúng không khi trở nên thân mật với một người mà mình mới chỉ nói chuyện vài câu?
Hơn nữa, người đó còn tỏ rõ sự miễn cưỡng.
Tất nhiên, sẽ có rất nhiều người đưa ra lựa chọn khác.
Có kẻ sẽ bị vẻ đẹp của Arwin mê hoặc, phớt lờ mọi dấu hiệu và lao đầu vào sự thân mật.
Nhưng tôi không muốn như vậy.
Nếu người chồng không trân trọng vợ mình, thì còn ai sẽ làm điều đó?
Có lẽ việc nhìn thấy chiếc lá Thế Giới Thụ gần như héo rũ của Arwin đã ảnh hưởng đến cảm xúc của tôi.
"...Anh có muốn uống gì không?"
Đang suy nghĩ thì Arwin phá vỡ sự im lặng.
Quay lưng về phía tôi, cô hơi nghiêng đầu.
"..."
Tôi gật đầu.
Arwin với tay lấy chai rượu đặt ở góc phòng, rót vào ly.
Sau đó, cô chậm rãi tiến lại và đưa ly cho tôi.
"...Mời anh ngồi."
Cô nói.
Nhận lấy ly rượu, tôi ngồi xuống chiếc ghế gần đó.
Arwin cũng cầm ly của mình và ngồi đối diện.
Tôi đưa ly lên ngửi thử.
Một mùi thảo mộc nồng nàn, khá đặc biệt.
"Rượu này tên gì vậy?"
Tôi hỏi.
"Rượu Bardi. Là rượu truyền thống của elf."
Tôi gật đầu rồi nhấp một ngụm.
Arwin chỉ lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm, không hề động đến ly rượu của mình.
Khi tôi uống được khoảng nửa ly, đặt xuống, tôi hỏi,
"Cô không uống à?"
"Tôi không thích rượu."
"..."
Vậy là cô rót rượu chỉ để dễ nói chuyện với tôi.
"Vậy, là chuyện gì?"
Tôi nắm được ý định của cô và chủ động đưa câu chuyện về trọng tâm.
Chúng tôi cần phải thẳng thắn với nhau.
Không thể xây dựng mối quan hệ dựa trên giả dối ngay từ đầu.
Arwin nheo đôi mắt sắc bén khi nghe câu hỏi.
Những ngón tay trắng dài của cô khẽ gõ vào chiếc ly chưa từng chạm môi, rồi cô nhẹ giọng nói.
"Tôi nghe Ner nói. Cô ấy bảo rằng anh, phó đội trưởng—"
"—Là Berg."
Nghe tôi nói vậy, cô ngừng lại một chút rồi sửa.
"—Berg, là một người… rất tốt bụng trong số loài người."
Tôi khẽ cười.
"Ner nói tôi như vậy sao?"
"Cô ấy nói anh là người dễ nói chuyện và biết thấu hiểu."
Tôi gật đầu rồi uống thêm một ngụm.
Mùi vị vẫn chưa hoàn toàn quen, nhưng tôi thấy loại rượu này cũng không tệ.
Có lẽ uống nhiều rồi sẽ thích.
"Vậy thì sao?"
Tôi thúc giục cô tiếp tục.
Arwin không do dự.
"Tôi có thể hiến thân cho anh."
"..."
"Nếu cần, tôi cũng có thể mang thai con của anh. Nhưng xin đừng mong đợi gì hơn thế từ tôi."
Tôi cảm nhận rõ tính cách của cô qua cách cô nói thẳng thừng như vậy.
"Từ 'đừng mong đợi gì hơn', là ý gì?"
Arwin ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.
"...Dù tôi có sinh con, tôi cũng sẽ không dành tình cảm cho nó, càng không chia sẻ tình yêu vợ chồng với anh. Khi cuộc hôn nhân của chúng ta kết thúc… tức là khi anh chết, tôi sẽ rời đi."
"..."
Tôi khẽ hắng giọng.
Tôi nên cảm thấy nhẹ nhõm vì cô không sợ tôi sao?
Tôi đã lường trước cuộc đối thoại này, nhưng dù vậy, vẫn không khỏi có chút tiếc nuối.
Tại sao lúc nào cũng phải bắt đầu như thế này?
Nghĩ lại, có lẽ Adam-hyung cũng đáng bị tôi đấm cho một cú vì bày ra chuyện này.
Ý nghĩ trẻ con ấy khiến tôi bật cười lần nữa.
Arwin cau mày nhìn nụ cười đó, tôi vội xua tay.
"Xin lỗi, không phải vì cô."
"..."
"Vậy tại sao?"
Tôi hỏi.
Arwin nhún vai như thể điều đó hiển nhiên.
"Chủng tộc của chúng ta khác nhau."
"Chúng ta đã kết hôn."
"Nhưng đâu phải vì yêu, đúng không?"
"...Vậy thì càng phải cố gắng hơn."
Arwin lắc đầu.
"Chúng ta quá khác biệt. Tôi thuộc về chủng tộc trường thọ. Elf có thể sống tới 800 năm. Riêng tôi, vì vài yếu tố đặc biệt, có thể sống tới 1300 năm."
Tôi thật sự sững sờ.
"1300 năm?"
"Đúng vậy. Còn anh thì sao? Một chủng tộc đoản mệnh như anh sẽ sống được bao lâu?"
"..."
"Nhiều nhất là 80 năm. Anh còn khoảng 60 năm nữa, giả sử không có chuyện gì xảy ra. Trong mắt tôi, thời gian của anh chỉ như một khoảnh khắc thoáng qua. Một ngày nào đó, có lẽ tôi thậm chí còn quên mất anh từng tồn tại."
Gương mặt Arwin vẫn lạnh lùng, không chút dao động.
Trong giây lát, tôi tự hỏi cô đã sống bao lâu với vẻ mặt băng giá ấy.
Sống mà không có nụ cười hẳn là rất khổ sở.
Tôi không biết đó là bản chất của elf hay là kết quả của một cuộc đời thiếu niềm vui.
"Làm sao tôi có thể yêu anh, khi anh chỉ sống thêm 60 năm nữa? Đổi vị trí mà nghĩ, anh có thể yêu một sinh mệnh chỉ sống được 6 hay 7 năm không?"
6 năm. Hay 7 năm.
Một cách bóp méo thời gian khác.
Tôi rơi vào trầm tư.
Rồi gần như vô thức, tôi nói.
"Có lẽ… có thể."
"Cái gì?"
"...Không, cô nói đúng. Chắc chắn sẽ rất khó."
"Thời gian quá ngắn. Ngắn đến mức cảm xúc còn chưa kịp thay đổi. Đó là lý do tôi nói rõ ngay từ đầu. Tôi sẽ hoàn thành nghĩa vụ, nhưng đừng mong đợi gì hơn."
"..."
"Nếu anh cần những thứ đó, hãy tìm Ner. Nếu Ner không cho anh, anh có thể cưới thêm vợ. Tôi sẽ không phàn nàn. Nhưng đừng mong chờ tình yêu hay sự tận tụy từ tôi."
Tôi uống thêm một ngụm.
Không phải tôi không hiểu lập luận của cô.
Thậm chí, tôi còn thấy nó khá hợp lý.
"...Không được."
Nhưng hiểu không có nghĩa là chấp nhận được.
Biểu cảm lạnh lẽo của Arwin khẽ nứt ra.
Đôi mắt cô nheo lại.
"Cái gì?"
"Không thể như vậy được. Đã kết hôn rồi thì chúng ta sẽ sống như vợ chồng."
"Như tôi đã nói—"
"—Với cô, đó có thể chỉ là một khoảnh khắc."
Tôi nhìn thẳng vào Arwin.
Môi cô mím chặt trong giây lát.
"...Nhưng với tôi, đó là cả một đời."
"..."
"Tôi không muốn sống cả đời trong sự gượng gạo với vợ mình. Dù cô là elf, 60 năm cũng không phải là ngắn. So với cuộc đời của cô thì có thể ngắn, nhưng thời gian đâu có trôi nhanh hơn với cô, đúng không?"
"..."
Rồi ly của tôi cạn sạch.
Arwin nhận ra điều đó và đẩy ly của mình về phía tôi.
Tôi mỉm cười, nhận lấy cử chỉ thiện chí ấy.
Sau đó, tôi thở dài, phá vỡ bầu không khí căng thẳng.
"Khởi đầu của chúng ta đúng là kỳ lạ thật. Cứ nói những lời tiêu cực thế này cũng không thay đổi được gì. Chúng ta nói chuyện thoải mái hơn được không?"
Arwin lẩm bẩm, rõ ràng không mấy hào hứng.
"...Tùy anh."
"Được thôi, Arwin. Tôi cũng hiểu. Nhưng chuyện hiến thân hay sinh con… bây giờ nói đến vẫn còn quá sớm. Nghĩ làm gì cho mệt."
"..."
"Có lẽ cô mở lời trước vì lo tôi sẽ ép buộc cô, nhưng nếu cô không muốn, tôi cũng sẽ không ép chuyện thân mật."
"...Vậy thì tốt."
"Chỉ vì chúng ta bỏ qua vài bước và đi thẳng đến hôn nhân không có nghĩa là mọi thứ khác cũng phải vội vàng. Chỉ là… tôi không biết chúng ta phải diễn bao nhiêu trước mặt người ngoài."
Nghe vậy, Arwin gật đầu như thể đã nghĩ đến điều này từ trước.
"Tôi sẽ hoàn thành nghĩa vụ trước công chúng. Nếu anh cần tôi diễn, tôi có thể diễn. Nhưng chỉ thế thôi."
"Ý tôi là đừng gượng gạo quá. Trước hết, chúng ta hãy bắt đầu như những người bạn."
Lông mày Arwin khẽ giật.
"Bạn bè?"
"Luật elf không cấm làm bạn với chủng tộc có tuổi thọ ngắn, đúng không?"
"..."
"Dù sao thì chúng ta cũng sẽ ở bên nhau một thời gian. Hãy khiến nó trở nên dễ chịu."
"..."
"Dù sau này cô có rời đi mà không ngoảnh lại khi tôi chết, thì ít nhất hãy biến quãng thời gian này thành thứ đáng để nhớ. Thời gian sẽ giải quyết những lo lắng hiện tại. À, elf các cô tin vào sức mạnh của thời gian mà, đúng không? Thời gian sẽ chữa lành mọi thứ."
Ánh nhìn sắc bén của Arwin hướng về phía tôi, rồi lại hạ xuống.
Tôi nói tiếp.
"Tôi không muốn nói những chuyện như thế này ngay sau khi vừa thề nguyện."
Cô bật cười.
"Lời thề đó sao? Chỉ là hình thức thôi mà, đúng không? Với anh cũng vậy chứ?"
Tôi nhún vai.
"Tôi thì nghiêm túc."
"Nói dối. Làm sao có thể thề sẽ làm ai đó hạnh phúc và bảo vệ họ cả đời khi còn chưa thích họ? Ai lại ngu ngốc như vậy?"
"Chúng ta đã kết hôn rồi mà."
"..."
"Cô không cần tin tôi. Tin hay không, tôi vẫn sẽ hành động như vậy."
Rượu bắt đầu ngấm.
Rượu Bardi này có vẻ khá nặng.
Tôi đứng dậy, cởi áo ngoài.
Cơ thể Arwin lập tức căng cứng, đôi mắt vừa dịu đi lại sắc lạnh.
Đôi tai dài của cô khẽ động đậy.
"Thấy chưa? Nói bao nhiêu rồi, cuối cùng vẫn—"
"Không phải vậy. Bình thường tôi ngủ như thế này. Thư giãn đi, Arwin. Hôm nay quả là một ngày dài."
"...Hả?"
-Cộp.
Tôi nắm cổ tay Arwin, kéo cô theo.
Mỗi lần chạm vào, làn da cô đều lạnh.
Không biết đó có phải đặc trưng của elf hay không.
"...À."
Arwin phản kháng yếu ớt.
Nghĩ rằng đó chỉ là hiểu lầm rồi sẽ tự giải quyết, tôi dẫn cô đến giường.
Cô ngã xuống nệm.
Tôi cũng ngả người xuống bên cạnh.
Arwin vội ngồi bật dậy, còn tôi thì nằm yên.
"Tôi đã nói rồi, chúng ta không làm gì cả."
Tôi nhắc lại, cảm nhận được rằng cô vẫn chưa hoàn toàn tin tôi.
Có phải do rượu không?
Mọi thứ bắt đầu trở nên mệt mỏi.
Đây không phải là cuộc sống hôn nhân mà tôi từng tưởng tượng.
Tôi muốn một mối quan hệ mà chúng tôi có thể kết thúc một ngày bằng những câu chuyện nhẹ nhàng và vui vẻ.
"Chỉ nói chuyện rồi ngủ thôi."
"...Nói chuyện?"
"Cô bao nhiêu tuổi rồi, Arwin?"
"...170 tuổi."
"Elf chưa trưởng thành thì kết hôn được sao?"
"...Các trưởng lão không quan tâm mấy chuyện đó."
Đột nhiên, tôi nghĩ ra một câu hỏi.
"Tôi nghe nói elf của Celebrien không thể rời lãnh thổ cho đến khi trưởng thành."
Arwin gật đầu hơi chậm.
"Đúng vậy."
"Vậy việc cô đến làng của bọn tôi…"
"...là lần đầu tiên tôi rời khỏi lãnh thổ."
"Chắc hẳn rất thú vị."
"...Đương nhiên."
Tôi mỉm cười khi cuộc trò chuyện dần trôi chảy.
Đúng rồi, đây mới là thứ tôi muốn, chứ không phải những cuộc đối đầu căng thẳng.
Tại sao lại phải vòng vo đau đầu, khi có thể nói chuyện như thế này ngay từ đầu?
Trong cơn buồn ngủ và men rượu hòa lẫn, ký ức cũ trỗi dậy.
Có một chủ đề mà chúng tôi thường nói đến vào những lúc như thế này.
Đêm khuya, khi chỉ có hai người.
Một đề tài rất hợp cho những cuộc trò chuyện vu vơ.
Cuối cùng, tôi hỏi Arwin, người đang giữ im lặng.
"...Cô có ước mơ không, Arwin?"
Ban đầu, Arwin nhăn mặt như thể không hiểu tại sao tôi lại hỏi vậy. Nhưng có lẽ nghĩ rằng đó chỉ là câu hỏi trong cơn say, cô nhẹ giọng đáp.
"...Tôi muốn đi khắp thế giới, bù lại quãng thời gian bị dồn ép."
"Bị dồn ép?"
"...Anh không cần biết. Dù sao thì… tôi muốn dùng cuộc đời dài của mình để đi và nhìn ngắm thế giới."
Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt vốn lạnh lẽo của cô.
Ánh nhìn ấy lấp lánh, mang theo hoài niệm và cả chút ngây thơ.
Có lẽ vì thế mà tôi chợt nhớ.
'...Em muốn đi khắp thế giới. Đi cùng bố mẹ rất vui. Em muốn cho anh xem những gì em đã thấy…'
Giọng nói khiến một góc tim tôi nhói lên lại vang vọng.
Tôi chớp mắt, trong cơn buồn ngủ, rồi nói với Arwin.
"...Nếu có nơi nào cô muốn đến, chúng ta sẽ cùng đi."
"...Hả?"
"Chúng ta là lính đánh thuê mà… đi đây đi đó… Ner chắc cũng sẽ thích…"
Lần đầu tiên, vẻ mặt Arwin dịu xuống.
Chưa hẳn là một nụ cười, nhưng cũng không còn là ánh nhìn phòng bị.
Cô chậm rãi nép sát lại bên tôi.
Có lẽ vì tôi đang buồn ngủ, nên cô mới thả lỏng cảnh giác.
"...Nghe cũng được đấy…"
Arwin thì thầm.
Dù cô không nói hết câu, tôi biết đó là một ý nghĩ khiến cô động lòng.
Cơ thể tôi dần thả lỏng.
Ý thức chập chờn.
Rồi dường như có ai đó đang thầm thì với tôi.
'Anh có ước mơ không?'
Là Arwin, hay là một người trong ký ức xa xăm?
Tôi suy nghĩ một chút.
Rồi chìm vào giấc ngủ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
chuẩn thuyền Sien vẫn là một cái gì đó