Chương 61 Quy Tắc (3)
Arwin thong thả đi dạo quanh khu vực nơi trại được dựng lên.
Mọi thứ lọt vào tầm mắt cô đều mới mẻ.
Dù trước đây cô từng một lần ra thế giới bên ngoài, nhưng cảm xúc khi ấy và bây giờ hoàn toàn khác nhau.
Một cảm giác kinh ngạc yên tĩnh lan tỏa trong lòng khi cô ngắm nhìn những phong cảnh mà trước đây mình chưa từng thật sự trân trọng.
Những xiềng xích đã trói buộc cô suốt cả cuộc đời giờ đây đã được tháo bỏ.
Sẽ không còn bất kỳ sự ràng buộc nào với Thế Giới Thụ nữa.
Cuối cùng, cô cũng đối diện với thế giới rộng lớn mà bấy lâu nay mình hằng khao khát.
…Tất nhiên, vẫn còn một vài hạn chế.
Cô vẫn phải tiếp tục cuộc hôn nhân với Berg.
Sáu mươi năm… là một khoảng thời gian ngắn nếu nhìn theo cách này, nhưng cũng rất dài nếu nhìn theo cách khác.
Chỉ sau khi quãng thời gian ấy kết thúc, tự do thực sự mới đến với cô.
Trong vô thức, Arwin lại nghĩ đến tấm lưng của Berg, người đã chiến đấu vì cô.
Thật khó tin rằng bọn họ chỉ mới ở bên nhau vỏn vẹn một ngày.
Bởi đây là ngày dài nhất trong suốt một trăm bảy mươi năm cuộc đời cô.
Mật độ của khoảng thời gian ở bên anh khác hẳn, theo một cách nào đó.
Cô lắc đầu qua lại, xua đi những suy nghĩ ấy.
Rồi cô nhìn dòng suối đang chảy trước mặt.
Ánh mắt cô không thể rời khỏi làn nước, thứ luôn không ngừng trôi.
Cô đã từng tưởng tượng rằng một con suối có thể đẹp đến thế này sao?
Sự tò mò về vô số điều kỳ diệu mà thế giới còn ẩn giấu trong lòng cô lại càng lớn hơn.
"Xin thứ lỗi vì hỏi đột ngột như vậy… nhưng cậu cảm thấy thế nào khi ra thế giới bên ngoài?"
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Quay đầu lại, cô thấy đó là Ner đang tiến đến.
Arwin đáp lại bằng một giọng điệu bình tĩnh đến lạ.
"…Tốt. Mọi thứ đều rất mới mẻ."
Ner mỉm cười nhẹ.
"Trông cậu có vẻ vui hơn trước. Tôi mừng vì điều đó."
"Vâng. Đây là khoảnh khắc mà tôi hằng mơ ước."
Arwin thu trọn cảnh sắc đang mở ra trước mắt.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua.
Cuối cùng, Ner là người phá vỡ sự im lặng ấy.
"…Tôi nghe Berg nói rồi."
"Hả?"
"…Rằng hai người vẫn chưa thân mật. Thật may mắn."
Arwin gật đầu.
"Vâng, nhờ cậu cả đấy, Ner. Đúng như cậu nói, chỉ cần nói chuyện với nhau là đã khác hẳn rồi."
"Tôi đã bảo rồi mà. Berg là kiểu người như vậy."
Ner đáp lại một cách nhẹ nhàng, như thể cô hiểu rõ mọi thứ về Berg.
Ở cạnh Ner khiến đầu óc Arwin trở nên minh mẫn.
Đúng vào lúc cô đang mang trong lòng những cảm xúc phức tạp đối với Berg.
Khi không có gì khác để nhìn, ánh mắt cô luôn vô thức dõi theo anh. Thế nhưng, việc chạm mắt lại là chuyện khác. Mỗi lần ánh nhìn giao nhau, cô đều vội vàng quay đi.
Cô để ý đến vết thương của anh, nhớ lại những lời thề của anh, mỗi suy nghĩ lại chồng chất thêm một tầng phức tạp.
Nhưng ở trước mặt Ner, cô quyết định gạt bỏ tất cả những điều đó sang một bên.
Ở bên Ner, cô có thể nhìn nhận tình huống một cách rõ ràng.
Dĩ nhiên, Ner cũng không mang tình cảm nam nữ với Berg, nhưng mối quan hệ giữa cô và anh trông tự nhiên hơn so với giữa Arwin và anh.
Có lẽ những chủng tộc sống ngắn dễ dàng gắn bó với những chủng tộc sống ngắn khác.
Arwin không hề có ý định làm sâu sắc thêm mối quan hệ với Berg.
Nếu một ngày nào đó cô nhìn thấy ở anh một mặt bạo lực mà anh cố che giấu, cô dự định sẽ dùng độc nếu cần thiết rồi bỏ trốn.
…
Tất nhiên, trong tình huống hiện tại, khi cô đã thấy Berg vào buổi sáng hôm nay… cô hoàn toàn không có ý định sử dụng độc.
Gạt bỏ những suy nghĩ ấy, Arwin chuyển sang chuyện tương lai gần.
"À, Ner?"
"Vâng?"
"Chuyện ngủ nghỉ thì sẽ sắp xếp thế nào?"
"…"
"Cậu sẽ tiếp tục ngủ cùng Berg sao?"
"…"
Ner im lặng một lúc, rồi như thể đã hạ quyết tâm, cô hỏi lại.
"…Arwin-nim có muốn ngủ cạnh anh ấy không?"
Arwin phản ứng theo bản năng.
"Hả? …Không. Như tôi đã nói rồi, chẳng có ích gì khi trở nên thân thiết với một sinh mạng ngắn ngủi cả."
"…Như cậu biết đấy, tôi cũng không yêu Berg."
"…Nhưng trông hai người khá thân. Cậu còn tự tay chăm sóc vết thương cho anh ấy nữa."
"À, tình bạn và tình yêu là hai chuyện khác nhau. Mà nói mới nhớ, cả ngày nay cậu cứ nhìn Berg mãi…"
"…Anh ấy bị thương vì tôi, nên tôi không thể không để ý được."
"…"
"…"
Cả hai lại rơi vào im lặng trong chốc lát.
Arwin cảm thấy trong lòng vương lại một cảm giác khó chịu vì không thể bộc lộ cảm xúc một cách thẳng thắn.
Ner dường như cũng không vui.
Bầu không khí hoàn toàn khác so với những cuộc trò chuyện trước đây.
Dù vậy, Arwin vẫn chấp nhận thực tế rằng cô không thể thành thật hơn với cảm xúc của mình.
Bản thân cô cũng không hiểu vì sao lại như vậy.
Đó là một cảm giác kỳ lạ, dù muốn cũng không thể diễn tả thành lời.
Có lẽ vì cô đã nhìn thấy con người thật sự của Berg, nên cô khó lòng nói xấu anh được nữa.
Nhưng dù vậy, việc yêu anh lại là một vấn đề hoàn toàn khác, khiến mọi thứ trở nên vô cùng phức tạp.
Ner cũng cất tiếng sau khi hít vào một hơi.
"…Cuộc nói chuyện này rốt cuộc cũng vô nghĩa thôi. Berg sẽ tự mình giải quyết."
Arwin gật đầu.
Rồi cô nửa đùa nửa thật nói,
"…Thật là một tình huống thú vị. Một thường dân của loài người lại là người nắm quyền quyết định thứ tự ngủ."
Lời nói của cô nghe giống như một câu trêu chọc hơn là cô định.
Ner không phản bác.
"Dù là văn hóa của loài người, chế độ đa thê vẫn có những điểm rất khó hiểu. Nhưng tôi đã chấp nhận điều đó vì Arwin-nim."
"…Cảm ơn cậu, Ner. Nghe vậy tôi cũng nhẹ lòng hơn."
Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên từ xa.
'Ner! Arwin!'
Cả hai cùng nhìn về phía phát ra âm thanh.
"…Có vẻ Berg đang tìm chúng ta."
"Vâng. Chúng ta quay lại thôi."
***
Theo yêu cầu tôi đã đưa ra với các thành viên trước đó, hôm nay toàn bộ chỗ ngủ đều đã được chia riêng.
Khi Arwin và Ner bước vào chiếc lều tạm, tôi lên tiếng.
"Tối nay ngủ riêng đi."
Arwin thở ra một hơi ngắn.
Cô trông có vẻ nhẹ nhõm, dù chỉ trong khoảnh khắc.
Có lẽ cô đã tưởng tượng đến sự gượng gạo khi cả ba phải ngủ chung.
Sự bài xích việc chung giường của cô dường như vẫn còn.
Nhìn sang Ner, tôi thấy cô đang nhìn lại mình.
Biểu cảm ấy cho thấy cô muốn nói điều gì đó.
"…Có chuyện gì sao?"
"…Không, không có gì."
Nói xong, Ner nhanh chóng chiếm lấy một chỗ ngủ ở góc lều.
Gãi gãi người, tôi nhìn theo cô.
Các vết thương đang dần ngứa lên khi lớp vảy bắt đầu hình thành.
"…Berg, tay của anh."
Ner chỉ ra hành động của tôi.
Tôi giơ tay lên cho cô xem rồi thôi không động vào vết thương nữa.
Sau khi bị Adam-hyung mắng, giờ đến lượt Ner.
Khi Arwin đã chọn xong chỗ ngủ, tôi ngồi xuống vị trí còn lại.
Không biết có phải cố ý hay không, nhưng chỗ rộng nhất lại được để cho tôi.
Nghĩ lại thì thấy cũng buồn cười.
Những tiểu thư quý tộc lại chiếm những chỗ bất tiện nhất cho một thường dân như tôi.
Ở gần họ như thế này, thật dễ quên đi khoảng cách địa vị xã hội giữa chúng tôi lớn đến mức nào.
Tôi giải thích kế hoạch sắp tới cho cả hai.
"Khoảng hai ngày nữa chúng ta sẽ tới làng. Sau đó sẽ tổ chức tang lễ và một bữa tiệc, rồi có thể nghỉ ngơi một thời gian."
"…"
"…"
Ner và Arwin im lặng nhìn tôi. Tôi tiếp tục.
"Anh nghĩ hai người cũng đã suy nghĩ rồi, nhưng có lẽ chúng ta cần đặt ra vài quy tắc. Ví dụ như ngủ chung một phòng hay thay phiên nhau chẳng hạn."
Tôi định giơ tay lên gãi nữa, nhưng dưới ánh mắt của Ner, tôi lại hạ tay xuống.
"…Anh đang nghĩ thế này, chúng ta có thể luân phiên theo ngày. Một ngày Ner, một ngày Arwin… như vậy sẽ dễ chịu cho cả hai, đúng không?"
Ý định của tôi là tạo ra sự công bằng.
Cả Ner lẫn Arwin đều chưa thật sự thoải mái với việc ngủ chung với tôi.
Trong tình huống cả hai đều không dễ chịu, sẽ không công bằng nếu chỉ bắt một người chịu đựng.
Tôi chỉ có thể hy vọng rằng theo thời gian, những cảm xúc này sẽ thay đổi.
Đúng như dự đoán, cả Ner và Arwin đều gật đầu đồng ý.
Theo một thôi thúc kỳ lạ, tôi hỏi thêm một câu.
"Hay là… có ai trong hai người muốn tiếp tục ngủ cùng anh không?"
"…"
"…"
Thế nhưng, Ner và Arwin chỉ thận trọng liếc nhìn nhau trước câu hỏi của tôi.
Một sự im lặng kéo dài bao trùm trong lều.
Trong lúc chờ câu trả lời, tôi đổi chủ đề.
"…Đi ăn thôi."
Ngay cả bản thân tôi cũng thấy nó gượng gạo.
Nếu tôi thiên vị người này hơn người kia, người còn lại chắc chắn sẽ cảm thấy bị bỏ rơi.
Tôi thậm chí không hiểu vì sao mình lại hỏi câu đó.
Tôi cũng chẳng bất ngờ trước phản ứng của họ, vì mọi thứ đều nằm trong dự liệu.
Ner đã nói rằng cô sẽ mất rất lâu mới có thể yêu, còn Arwin thì không hề có ý định yêu tôi.
Để điều đó thay đổi, cần có thời gian.
***
"Hay là… có ai trong hai người muốn tiếp tục ngủ cùng anh không?"
Ner phải dằn lại thôi thúc muốn trả lời câu hỏi của Berg.
"…"
Thật ra, việc ngủ chung với Berg gần đây cũng không hẳn là khó chịu.
Trong suốt cuộc đời dài của mình, Berg là người đầu tiên mà Ner từng ngủ cạnh.
Trước đây, các anh chị em của cô luôn quây quần ngủ chung cho đến khi mỗi người tìm được mối liên kết linh hồn của mình.
Ner thì luôn ở một mình.
Điều đó đã thay đổi khi cô bắt đầu ngủ chung với Berg.
Ban đầu, cô đầy ác cảm với ý tưởng ấy, nhưng dần dần, sự khó chịu cũng phai nhạt.
Việc tỉnh giấc sau một giấc ngủ sâu và thấy Berg ở bên bằng các nào đó khiến cô cảm thấy an tâm, và hơi ấm đôi khi họ chia sẻ cũng rất dễ chịu.
Như thể bản năng của cô đang khao khát những khoảnh khắc được ở bên ai đó.
Cô cảm nhận điều đó rõ rệt hơn bao giờ hết vào ngày Berg kết hôn với Arwin.
Chiếc giường mà cô có cho riêng mình lần đầu tiên sau một thời gian dài lại rộng rãi và khó chịu đến lạ.
Việc ngủ chung với Berg đã trở nên quen thuộc đến vậy sao? Cô thấy mình trằn trọc suốt nhiều giờ.
Sự thất vọng nhẹ khi nhìn thấy những chỗ ngủ bị chia tách trong chiếc lều tạm này cũng xuất phát từ cảm xúc ấy.
Đêm qua anh đã ngủ cùng Arwin, nên trong lòng cô lén hy vọng rằng tối nay sẽ đến lượt mình.
Theo nghĩa đó, cô thật sự muốn trả lời câu hỏi của Berg.
Rằng sẽ không sao nếu họ tiếp tục ngủ chung.
Nhưng những lời ấy không thể thoát ra khỏi môi cô.
Cô cứ mãi nghĩ đến tương lai xa.
Cô sợ những cảm xúc sẽ nảy sinh nếu họ tiếp tục ở gần nhau như thế.
Cũng có cả nỗi bất an về việc sẽ ra sao nếu Berg, người luôn dành cho cô nhiều tình cảm, không chịu buông tay.
Khi ấy, có thể sẽ đến lúc cô phải phản bội anh bằng cách tiết lộ thông tin về Stockpin, tổng bộ của Xích Diễm.
Ner muốn chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó.
Vì tương lai của chính mình, sẽ tiện lợi hơn nếu Berg yêu Arwin nhiều hơn.
Đó là một nhận thức khó chịu, nhưng chỉ khi ấy, Berg mới chịu buông tay cô khi Blackwood đưa ra một sự bù đắp phù hợp.
Lý trí và cảm xúc tiếp tục giằng co trong lòng cô.
Lý trí bảo cô nên im lặng, vì để Berg yêu Arwin là tốt hơn.
Cảm xúc lại thúc giục cô lên tiếng, vì cô muốn ngủ cạnh Berg.
Đó là một mâu thuẫn đã lặp đi lặp lại ngày càng nhiều gần đây.
"…Đi ăn thôi," cuối cùng anh nói.
Berg không chờ đợi lâu.
Anh thuần thục đổi chủ đề rồi đứng dậy.
Mang theo một chút tiếc nuối, Ner khẽ thở dài.
Khi họ quay về Stockpin, cô sẽ lại có cơ hội ngủ cạnh anh.
"…"
Lần đó, cô muốn lén chui sâu hơn vào vòng tay anh và thử ngủ như vậy.
Có lẽ cô sẽ lại được nghe anh khen cái đuôi của mình đẹp.
Những suy nghĩ ấy phần nào xoa dịu cảm xúc bị dồn nén trong lòng cô.
Dù thế nào đi nữa, họ vẫn còn thời gian.
Cuộc hôn nhân của họ là thật.
Chiếc nhẫn trên ngón tay cô chính là minh chứng cho điều đó.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
