Chương 38 Lựa Chọn (1)
Buổi chiều, tôi sang nhà Adam-hyung để trò chuyện.
Tạm thời, tôi gác lại chuyện tìm cách xoa dịu sự buồn chán của Ner.
Theodore, người đang đi thảo phạt, cũng sắp quay về.
Vài ngày nữa, Baran cũng dự định cùng các thành viên khác ra ngoài làm nhiệm vụ.
Trừ những yêu cầu lớn như vụ Blackwood, đoàn Xích Diễm thường được chia thành các nhóm nhỏ để xử lý những nhiệm vụ quy mô nhỏ.
Có khi là nhóm năm mươi người, mười người, thậm chí chỉ năm người cũng được điều đi.
Ngoài những nhiệm vụ tiêu diệt con đầu đàn, còn có không ít yêu cầu thảo phạt quái vật cấp thấp.
Hơn nữa, nhờ được huấn luyện nghiêm ngặt, các thành viên Xích Diễm hoàn toàn có thể xoay xở ngay cả khi bất ngờ chạm trán thủ lĩnh quái vật, sẽ không xảy ra vấn đề nghiêm trọng.
Cho dù bị chia nhỏ như vậy, mọi thứ vẫn vận hành trơn tru.
Điều này có được là nhờ tham vọng của Adam-hyung: biến mỗi thành viên trở thành một chiến binh thảo phạt quái vật thực thụ.
Cũng chính vì thế, Xích Diễm mới phát triển mạnh mẽ đến vậy.
Và đó là lý do chúng tôi quyết định xây dựng căn cứ, chính thức an cư.
"Đội trưởng."
Tôi gõ cửa rồi bước vào nhà Adam-hyung.
Hôm nay cũng như mọi ngày, anh vẫn ngồi trước bàn làm việc.
Từ khi Xích Diễm được thành lập, thời gian anh cầm bút lông còn nhiều hơn cầm kiếm.
Đôi lúc, tôi thấy có chút tiếc nuối.
Dĩ nhiên Adam-hyung vẫn tham gia thảo phạt… nhưng không còn như trước nữa.
Nhất là khi đội ngũ của chúng tôi phối hợp ăn ý đến vậy, sự vắng mặt của anh vẫn khiến tôi cảm nhận rõ ràng, bất kể Baran hay các đội trưởng khác làm tốt đến đâu.
Đó là một cảm xúc mâu thuẫn. Vừa vui vì anh ở vị trí an toàn hơn, vừa có chút trống trải.
"Cậu đến rồi à? Mà gọi anh là đội trưởng làm gì thế, haha…" Adam-hyung mỉm cười, nụ cười ấm áp quen thuộc.
Tôi ngồi vào chỗ quen.
Bên cạnh đã có sẵn một chai rượu.
Hôm nay cũng như mọi lần, việc làm lạnh rượu cho Adam-hyung là phần của tôi.
– Bốp
Tôi bật nút chai rồi uống một ngụm.
"Này, rót cho anh một ly nữa."
Adam-hyung, người từ lúc tôi vào đến giờ vẫn chăm chú xử lý giấy tờ, cuối cùng cũng lên tiếng.
"…"
Nghe yêu cầu này từ anh, người hiếm khi uống sớm như tôi, quả thật khá lạ.
Có vẻ hôm nay anh gặp không ít chuyện phiền lòng.
Không nói gì, tôi lấy một chiếc cốc gỗ từ tủ ra và rót rượu cho anh.
Không rời mắt khỏi giấy tờ, Adam-hyung nhấp một ngụm.
"Ngày hôm nay mệt à?"
Tôi hỏi.
Adam-hyung gật đầu.
"Hôm nay đầu óc không thông lắm, quyết định mãi không xong."
"…Có chuyện gì vậy?"
Anh bật cười khi tôi ghé lại gần hơn.
"Cậu không đọc được chữ mà, đúng không?"
"Ai nói là tôi sẽ đọc. Tôi bảo anh giải thích cho tôi mà."
Adam-hyung, từ thời còn ở nhóm lính đánh thuê trước, đã chăm chỉ học chữ nên đọc viết thành thạo.
Còn tôi thì không muốn tốn thời gian cho mấy thứ đó, nên đến giờ vẫn mù chữ.
Nghĩ lại thì, anh nói cũng không sai.
"…Không phải con đầu đàn. Có vẻ một con thú biến dị đang lang thang ở khu vực Noxphel. Đã có sáu Drawf thiệt mạng."
"Cử hai ba người đi là đủ rồi."
"Phần thưởng là sáu thanh kiếm. Anh đang cân nhắc có nên để tâm đến chuyện nhỏ như vậy không."
"Tôi nghe nói có một người trong đội Crian muốn tránh mặt vợ mình một thời gian. Kéo cậu ta với vài người nữa đi là được."
"Ồ? Có thành viên như thế à?"
Adam-hyung trông nhẹ nhõm hẳn, như thể vừa trút được gánh nặng.
"Anh nên nói chuyện với Crian."
– Soạt soạt
Anh nhanh chóng ghi chú gì đó lên văn kiện trước mặt rồi lật sang trang tiếp theo.
"Berg, cậu cũng nên học đọc đi. Giờ cậu có thời gian rồi."
Và thế là lại bắt đầu cằn nhằn.
Ngay khi tôi định phản bác, Adam-hyung đã chặn họng.
"Cậu có thể nhờ vợ cậu mà."
"…"
"Không đời nào tiểu thư Blackwood lại không biết chữ."
Và tôi cũng im lặng trước sự thật đó.
Tự học thì không hợp với tôi, nên ban đầu tôi quyết định không theo đuổi.
Nhưng nếu là Ner dạy, có lẽ sẽ dễ hơn.
Gần đây, tôi cũng bắt đầu nghĩ rằng học đọc chữ có lẽ không tệ đến vậy.
Biết đâu còn có thể san sẻ bớt gánh nặng cho anh.
"…Thôi."
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn giữ câu trả lời quen thuộc.
Nói thật, không phải tôi không muốn học. Chỉ là tôi không muốn hứa suông với Adam-hyung.
Có thể việc dạy tôi sẽ làm Ner thấy phiền.
Nghe vậy, Adam-hyung khẽ cười.
Thái độ của anh cho thấy câu trả lời của tôi thế nào cũng không quan trọng.
"Cạn ly."
Không lâu sau, anh nâng cốc lên.
Tôi cụng chai với anh.
– Keng
Âm thanh trong trẻo vang lên.
"Lấy thêm một cô vợ thì sao."
Nghe câu nói đột ngột của Adam-hyung, tôi cứng người tại chỗ.
"…………"
Chỉ có Adam-hyung là tiếp tục uống rượu như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Sự im lặng gượng gạo kéo dài.
Tôi chậm rãi liếc nhìn chai rượu.
…Nhìn kỹ thì, đây là loại khá đắt tiền.
"…Hừ."
Tôi bật cười mũi.
Tôi không trả lời.
Như thể không nghe thấy gì, tôi quay lại chỗ ngồi và uống một ngụm dài.
"Này, nghe anh nói đã. Ý anh là—"
"Không."
Tôi trả lời dứt khoát.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
Đã lâu rồi tôi mới thể hiện ý kiến của mình một cách cứng rắn đến vậy trước Adam-hyung.
"…Sao, không hài lòng với cuộc sống hôn nhân à?"
Anh buột miệng nói một câu hết sức vô lý.
Tôi đáp lại ngay.
"Anh rút ra kết luận đó từ đâu vậy? Rõ ràng là tôi không muốn cưới thêm vợ vì tôi đang hài lòng với hiện tại."
"Lúc cưới người vợ bây giờ, cậu cũng đâu có muốn. Nhưng xem giờ thì sao. Biết đâu có thêm một người nữa, cậu lại càng hạnh phúc—"
"—Đủ rồi."
Tôi cắt lời anh trước khi anh kịp nói xong.
Nhìn anh với ánh mắt như thể cho rằng quyết định của tôi thật ngu ngốc, tôi nói tiếp.
"…Ner là người sói. Anh nghĩ cô ấy sẽ cảm thấy thế nào nếu tôi cưới thêm vợ?"
"Nhưng chúng ta là loài người. Có nhiều vợ cũng đâu phải hiếm."
"Đó không phải vấn đề. Tuần trăng mật còn chưa qua, đã cưới thêm người khác thì có hợp lý không? Chúng tôi còn đang cố gắng hiểu nhau…"
Vì trước mặt Adam-hyung tôi vẫn luôn tỏ ra hòa thuận với Ner, nên tôi nuốt lại những lo lắng định nói ra.
Chuyện làm sao để gần gũi hơn với Ner, tôi không thể chia sẻ với anh.
"…Dù sao thì cũng vậy. Nếu hôn nhân quý giá đến thế, sao anh không cưới đi?"
"Anh đã nói rồi, anh không cưới được vì anh là kẻ lăng nhăng."
"…Thôi mấy lời vớ vẩn đó đi. Giờ thì tôi cũng không cưới được nữa. Vì tôi đã có Ner."
Tôi kết luận.
"Cậu đã để ý đến vợ mình như vậy rồi sao?"
– Rầm
"…"
Tôi mạnh tay đặt chai rượu xuống bàn.
Bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy tôi và Adam-hyung.
Chúng tôi nhìn nhau hồi lâu.
"…Được rồi, được rồi."
Nói xong, anh lập tức hạ giọng, xoa dịu không khí.
"Anh xin lỗi. Bình tĩnh lại đi."
"…"
"Anh chỉ muốn cậu hạnh phúc hơn, có thêm phụ nữ bên cạnh."
Anh còn pha trò, rõ ràng là để làm dịu tình hình.
"Chẳng phải anh đã ở bên rất nhiều phụ nữ rồi sao? Mỗi người đều có nét cuốn hút riêng, nên anh nghĩ cậu cũng sẽ vui vẻ nếu mỗi ngày đều có những người vợ khác nhau."
"…"
"Anh hiểu nếu cậu không thích. Chủ đề này dừng ở đây."
Tôi thở dài, đứng dậy.
Nghe những lời phân trần của anh, sự bực bội trong lòng tôi cũng dịu đi. Tôi cảm nhận được rằng ý định của anh là tốt.
Chỉ là… cảm giác phản cảm đến trước, khiến tôi không kiềm được mà phản ứng gay gắt.
Khi tôi quay lưng định rời khỏi nhà Adam-hyung, giọng anh vang lên từ phía sau.
"…Này, đồ cộc cằn"
"…"
"Định đi luôn mà không làm hòa à?"
Chúng tôi luôn có thói quen làm lành rất nhanh.
Đó là thói quen từ thời còn ở nhóm lính đánh thuê trước.
Chúng tôi không biết lúc nào sẽ đến giây phút cuối cùng, nên không muốn giữ oán giận trong lòng.
Nhớ lại thói quen cũ, một tiếng cười trống rỗng bật ra khỏi môi tôi.
Thấy tôi cười, Adam-hyung cũng mỉm cười theo.
Tôi thở dài, thừa nhận.
Tôi chưa bao giờ thắng được anh.
"…Nghỉ ngơi đi, hyung."
Cuối cùng, như thể đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng, anh thở dài rồi quay lại với chồng giấy tờ.
"Về nhà đi."
.
.
.
.
Dù Berg đã nói không… Adam vẫn không thể rời mắt khỏi bức thư mà anh vừa nhận được.
"…Celebrien."
Anh nhìn chằm chằm vào lá thư đến từ gia tộc Elf cao quý ấy.
***
Những ngày trôi qua, tiếng thở dài của Ner ngày càng nhiều.
Đặc biệt là khi Berg đi luyện tập, cô ấy gần như thở dài nhiều chẳng kém gì hít thở.
"…Ha…"
Cô cảm thấy ngột ngạt, như thể có một tảng đá nặng đè lên ngực.
Càng bị giam mình trong nhà, không thể đi đâu, cảm giác ngột ngạt ấy càng trở nên rõ rệt.
Thỉnh thoảng, cô vẫn ra khu rừng phía sau nhà Berg, nhưng từ khi nhận ra đó không phải nơi mình có thể ở một mình thoải mái, số lần ghé thăm cũng giảm dần.
Ban đầu, việc chơi đùa với lũ trẻ loài người khá vui, nhưng dần dần, nỗi sợ làm sai điều gì đó bắt đầu lấn át.
Nguồn năng lượng dồi dào của bọn trẻ vượt quá khả năng chịu đựng của Ner.
…Không có khu rừng nào khác có thể lấp đầy khoảng trống mà khu rừng ở lãnh địa Blackwood để lại.
"…Ha…"
Còn một nguyên nhân khác khiến cô bất an.
Một sự thật mà cô buộc phải thừa nhận, dù cố gắng phủ nhận đến đâu.
"…"
…Cô đang tận hưởng khoảng thời gian bên Berg.
Cô dần học được cảm giác có một người bạn là như thế nào.
Mỗi khi nảy ra điều gì thú vị, người đầu tiên cô nghĩ đến là Berg. Khi buồn chán, suy nghĩ của cô cũng trôi về phía anh.
Khi muốn ăn gì đó, khi dọn dẹp, thậm chí lúc sửa soạn giường ngủ, Berg đều hiện lên trong đầu cô.
Dĩ nhiên, cũng có thể vì quá rảnh rỗi nên anh mới xuất hiện trong suy nghĩ của cô.
Dù thế nào đi nữa, cô chỉ thực sự cười khi Berg ở bên.
Dẫu vậy, Ner đang dần trân trọng sự hiện diện của người bạn đầu tiên ấy.
Trong hai tuần qua, họ đã làm mọi thứ cùng nhau.
Ăn uống, thức dậy, ngủ, dọn dẹp, rồi kết thúc ngày dài bằng những câu chuyện vụn vặt…
Với Ner, người chưa từng có bạn đồng hành, việc nảy sinh những cảm xúc mới mẻ là điều tất yếu.
Đó chưa phải là tình yêu, nhưng chắc chắn là một cảm giác ấm áp.
Cô thậm chí còn nhớ đến trò đùa mà anh đã làm vài ngày trước.
Khi cô đang thở dài một mình, có thứ gì đó bay tới đập nhẹ vào đầu cô.
Nhìn kỹ, đó là một món ăn vặt làm từ bắp, do Berg đứng phía sau ném tới với vẻ trêu chọc.
Berg cười khúc khích, tiếp tục ném món ăn nhẹ ấy, và khi Ner đứng dậy phản công, tiếng cười vang lên giữa hai người.
Cô hiểu rằng đó cũng là cách Berg quan tâm đến cô.
Anh muốn khiến cô cười, thay vì thở dài.
Nhìn những nỗ lực ấy của Berg, cô càng thêm trân trọng anh.
Cô dần nhận ra mình may mắn đến nhường nào khi có anh làm bạn đời trong cuộc hôn nhân chính trị này.
"…Ha…"
Chính vì thế, cô lại càng thấy ngột ngạt hơn.
Cô không thể nào phản bội anh được.
Cô không thể chấp nhận ý nghĩ phản bội một người tốt bụng như vậy.
Cô không thể bỏ rơi một người bạn đã mang đến cho cô sự ấm áp ấy.
Nhưng đồng thời, cô cũng không muốn ở lại đây.
Ngoài Berg ra, không có gì ở nơi này hợp với cô.
Cô cũng cảm thấy sợ hãi.
Bà cô từng nói rằng, không ai có thể yêu cô nhiều hơn người bạn đời định mệnh của mình. Nếu bỏ lỡ người đó, cô sẽ hối hận cả đời.
Ner không đủ can đảm để phớt lờ lời cảnh báo ấy và tiếp tục tiến lên.
Dù hiện tại cô và Berg hòa thuận, nhưng với sự khác biệt văn hóa giữa hai người, không ai dám chắc tương lai sẽ không phát sinh mâu thuẫn.
Cô không ngây thơ đến mức giao phó toàn bộ tương lai của mình cho Berg, người cô mới quen chỉ vài tuần.
Ner biết chắc rằng mình phải rời đi.
Có lẽ, cô thậm chí cần phải tạo khoảng cách với Berg.
Khi niềm tự hào của Berg dành cho cô phai nhạt, và khi Blackwood chuộc lại cô, có lẽ cô sẽ phải thuyết phục anh để anh buông tay.
Có lẽ bắt đầu từ bây giờ sẽ tốt hơn, để sau này không phải phản bội anh.
"…"
Ner nghĩ đến hình ảnh Berg cau mày dữ dội.
Hình ảnh ấy khiến lòng cô dấy lên một cảm giác mơ hồ, khó chịu.
Cái tôi trong cô quằn quại, không muốn bị người bạn tốt bụng đầu tiên ấy ghét bỏ.
"…Ha…"
Ner lại thở dài.
Cô không biết phải giải quyết mâu thuẫn trong lòng mình ra sao.
Ner nhìn ra ngoài.
Trời đã xế chiều, mặt trời gần như khuất hẳn.
Berg vẫn chưa trở về.
Cô chợt nhận ra đã rất lâu rồi mình chưa ngắm trăng.
Cũng đã lâu rồi cô chưa trò chuyện với mặt trăng.
Đó là lúc lũ trẻ phải rời rừng về nhà.
Có lẽ bây giờ là thời điểm thích hợp nhất để cô đi dạo trong rừng.
Ner đứng dậy, bị thôi thúc bởi ý nghĩ đó.
Hít thở không khí trong lành, ngước nhìn mặt trăng, cô hy vọng cảm giác bức bối trong lòng sẽ dịu đi.
"…"
Đột nhiên, cô nhớ ra rằng Berg luôn nói cho cô biết anh sẽ đi đâu.
Chính phong tục của loài người ấy lại khiến cô cảm thấy bị trói buộc.
Ner dừng lại, suy nghĩ một lát.
Liệu cô có nên chờ ở đây đến khi Berg trở về?
Ngay cả khi để lại một mẩu giấy, anh cũng đâu đọc được.
…Sau một hồi do dự, Ner bước về phía trước.
Anh hẳn sẽ hiểu rằng tôn trọng tự do của nhau là một phần trong văn hóa người sói.
Dù đã muộn, cô vẫn rời khỏi nhà, chỉ định nghỉ ngơi một chút.
– Két… cạch
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
