Những Cô Vợ Khác Chủng Tộc Của Tôi Không Thể Hòa Hợp Với Nhau

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Toàn Tập - Chương 146 Kết Thúc Chiến Tranh (2)

Chương 146 Kết Thúc Chiến Tranh (2)

Bước vào Stockpin, tôi thấy Adam hyung — sau khi nhận được thư của tôi — đang hoàn tất những khâu chuẩn bị cuối cùng cho trận chiến.

Chỉ cần nhìn dáng vẻ đó thôi, tôi đã lập tức hiểu ra quyết định của anh.

Anh định chấp nhận đề nghị của nhà vua.

Những tin đồn về trận chiến cuối cùng đã lan khắp thị trấn, hay có lẽ là những câu chuyện về trận chiến nguy hiểm nhất từ trước đến nay.

Từ khắp nơi, tiếng khóc than của gia đình các thành viên đã vang lên.

Các thành viên ôm chặt vợ mình, cúi xuống tạm biệt con cái.

Dù trên môi họ vẫn là nụ cười cứng cỏi, nhưng nỗi sợ hãi ẩn sâu bên trong thì không thể che giấu.

Rõ ràng Adam hyung đã giải thích cặn kẽ tình hình cho tất cả mọi người.

Ai nấy đều đã mơ hồ nhận ra kẻ thù mà họ sắp phải đối mặt đáng sợ đến mức nào.

Thế nhưng, nhờ mối liên kết bền chặt mà Adam hyung đã dày công gây dựng, không một ai nghĩ đến chuyện bỏ rơi đồng đội.

Đội Xích Diễm vẫn nguyên vẹn, không thiếu một người.

Giữa bầu không khí nặng nề bao trùm cả ngôi làng, tôi bước đến trước mặt Adam hyung.

"Hyung."

Nghe tôi gọi, anh quay lại, nở nụ cười rộng rãi.

"May quá, em đã trở về an toàn rồi, Berg."

Tôi xuống ngựa, nắm lấy bàn tay anh đưa ra.

Thwack!

Chúng tôi siết chặt tay nhau, nắm lấy cổ tay đối phương.

"Anh sẽ đi, đúng không?"

Tôi hỏi.

"Ừ." Anh gật đầu.

Nhìn thẳng vào mắt tôi, anh nói tiếp: "Cậu cũng không muốn bỏ lỡ trận chiến này đâu."

Tôi chớp mắt trước lời nói đó.

Thực ra tôi chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy.

Tôi vốn định để mọi chuyện cho hyung quyết định.

Nhưng khi anh nói ra… không hiểu sao lại thấy rất hợp lý.

Lời anh không chỉ đơn thuần là không muốn để đồng đội ra trận một mình.

Cuộc chiến này, không thể phủ nhận, đã ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc đời tôi.

"Làm sao có thể không ra chiến trường, khi để lại vị thánh nữ đó chứ?" Adam hyung nói.

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh.

Với vẻ mặt áy náy, anh tiếp tục.

"Anh biết cậu vẫn còn tình cảm với vị thánh nữ đó. Cậu sâu nặng hơn cậu nghĩ. Anh không cho rằng cậu đã lựa chọn sai, nhưng chắc chắn vẫn còn tiếc nuối."

Nếu là người khác nói những lời này, có lẽ tôi đã thấy đau lòng.

Nhưng khi nghe từ Adam hyung, cảm giác lại khác hẳn.

"Xin lỗi nhé, Berg."

Anh nói.

Tôi lắc đầu.

"Không cần xin lỗi đâu."

Anh cười gượng.

Trong thực tế không thể thay đổi ấy, anh tiếp tục.

"Sau cuộc chiến này, anh hy vọng cậu có thể cắt đứt hoàn toàn với mối liên kết trong quá khứ. Anh không muốn thấy cậu tiếp tục đau khổ nữa."

…Có lẽ anh nói đúng.

Ở đâu đó trong tâm trí tôi, có lẽ vẫn luôn nghĩ đến Sien — người đã ra chiến trường vì tôi.

Làm sao tôi có thể không tham gia một trận chiến như thế?

Dù đã cắt đứt mối liên kết đó, liệu tôi có thể nói rằng mình không hề căm ghét Ma Vương — kẻ đã khởi đầu tất cả mọi chuyện này sao?

…Chắc là không.

Rõ ràng trong lòng tôi vẫn có sự bức bối vì cuộc đời mình đã rẽ sang hướng khác.

Cho dù bỏ qua vô số lý do, có một điều chắc chắn: tôi không thể vắng mặt trong trận chiến này.

Hít một hơi sâu để xua bớt không khí nặng nề, Adam hyung nói.

"Berg, chúng ta sẽ xuất phát hôm nay."

Tôi đã đoán trước nên gật đầu.

Đó cũng là lý do tối qua tôi đã uống rượu cùng đội Truy Sát.

Nhà vua nói đây sẽ là một cuộc tập kích bất ngờ.

Không ai biết khi nào tay phải của Ma Vương sẽ nhận ra ý đồ của tổ đội anh hùng, nên chúng tôi phải đến trước và chuẩn bị.

"Không mang theo được nhiều tiếp tế, nên chắc sẽ lên đường sớm thôi."

"…"

Tôi lại gật đầu.

Adam hyung liếc nhìn Ner và Arwin đang đứng phía xa, rồi nói với tôi.

"Đi chào tạm biệt đi."

"…"

Anh mỉm cười.

"Anh sẽ đợi."

Tôi lại gật đầu.

.

.

.

Tôi ngước nhìn Ner và Arwin — cả hai đều lộ rõ vẻ bất an giữa bầu không khí căng thẳng của ngôi làng.

Có lẽ vì đã có một ngày để sắp xếp lại cảm xúc, nên cuộc chia tay lần này với tôi lại dễ dàng hơn hôm qua.

Giờ tôi đã hiểu đủ rõ trái tim của Ner và Arwin.

'Nếu không phải vì vấn đề tuổi thọ… có lẽ em đã yêu anh từ lâu rồi.'

Arwin vẫn chưa thể yêu anh.

'…Khi anh trở về, chúng ta hãy làm nhé.'

Ner đang cố kéo dài thời gian đến cuối cùng.

Ít nhất, với tôi thì là như vậy.

Nhưng có phải vì phía trước là một trận chiến không thể đoán trước, mà lòng tôi lúc này lại nhẹ nhõm hơn không?

Buông bỏ ham muốn đã làm giảm bớt những tiếc nuối.

Đau thì có đau, nhưng tôi cảm thấy mình có thể buông tay một ai đó.

Dù sao thì, đây cũng không phải là chia lìa trong cưỡng ép.

Ngay cả khi phải rời xa, sau này chúng tôi vẫn có thể giữ một mối quan hệ tốt đẹp.

Tôi đưa tay về phía Arwin — người đang chớp mắt, quay mặt đi chỗ khác.

Cô nhìn tôi với vẻ lo lắng, rồi khó khăn lắm mới nắm lấy tay tôi.

Tay cô vẫn lạnh như mọi khi.

Tôi đỡ cô xuống khỏi ngựa.

Tiếp đến là Ner.

Tôi cũng đưa tay ra với cô, nắm lấy tay cô.

Không biết đã bao nhiêu lần tôi bế cô lên rồi lại đỡ cô xuống khỏi ngựa.

Trọng lượng ấy đã quá quen thuộc với tôi.

Khi cả hai đã xuống ngựa, tôi nắm tay họ và nói.

"Anh sẽ trở về."

"…"

"…"

Cả Ner lẫn Arwin đều cứng người trong giây lát.

Không biết phải nói gì, dù đây không phải lần chia tay đầu tiên, Arwin là người lên tiếng trước.

"…Em sẽ đi theo anh."

Nghe vậy, tôi không nhịn được cười.

"Em theo thì làm được gì?"

"…Anh đã dạy em bắn cung… em có thể giúp—"

"- Ở lại đây. Đây không phải là đề nghị."

"…"

Cô đông cứng lại trước lời nói đó, và tôi ôm lấy thân thể đang cứng đờ của cô.

Chỉ có nhịp thở dồn dập, ngắn gấp vang lên.

"…"

Với Ner, tôi đã nói lời tạm biệt cuối cùng từ đêm qua.

"…Anh sẽ trở về, Ner."

Sau một cái ôm ngắn và lời từ biệt, tôi quay lại tiếp tục chuẩn bị.

Thwack!

Ngay trong ngày xuất phát, cả hai người vợ đều kéo tôi lại.

Quay đầu lại, tôi thấy họ đang nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

"…"

"…"

"…Anh sẽ trở về. Đây đâu phải lần viễn chinh đầu tiên của anh."

Tôi nói như vậy.

Trước khi họ kịp nói thêm gì nữa — trước khi việc rời đi trở nên khó khăn hơn — tôi mỉm cười, nhẹ nhàng gỡ tay họ ra và bước tiếp.

****

Tiếng kim loại va chạm leng keng, tiếng ngựa hí vang, những lời cầu nguyện của các thành viên.

Tiếng bước chân bì bõm trong bùn, những tiếng thở dài, tiếng hô xung trận.

Giữa tất cả những âm thanh ấy trên đường hành quân, tôi vẫn không ngừng ngoái đầu nhìn lại Stockpin, giờ đã thu nhỏ thành một chấm mờ nơi xa.

Dù đã nói lời từ biệt rất rõ ràng… tôi vẫn không hiểu vì sao mình cứ mãi nhìn về phía sau.

Dù có quay đầu lại, Arwin và Ner cũng sẽ không hiện ra trước mắt tôi.

Tôi nghịch những chiếc nhẫn trên ngón tay, cảm nhận sức nặng của chúng rõ ràng hơn bao giờ hết.

Chính điều đó lại càng mài sắc quyết tâm trong tôi.

Tôi đã hứa sẽ quay về, và tôi sẽ làm được—dù cho sau đó còn có những cuộc chia ly khác đang chờ đợi.

"…"

Thế nhưng, một ý nghĩ khiến lòng người nặng trĩu chợt lóe lên.

Nếu tôi chết đi… liệu cả hai người họ có được tự do không?

Tôi khẽ nhếch môi trước ý nghĩ đó.

…Nhưng tôi chắc chắn một điều, thứ tự do ấy sẽ chẳng thể nào lớn hơn nỗi đau khi tôi không còn nữa.

Khi Stockpin cuối cùng cũng khuất hẳn sau lưng, tôi khẽ thở dài rồi nhìn thẳng về phía trước.

Anh lên tiếng từ bên cạnh tôi.

"Cậu đã nói lời tạm biệt đàng hoàng chưa?"

"…"

Tôi chỉ lặng lẽ gật đầu, không nói một lời.

"Trông cậu có vẻ vẫn còn nhiều luyến tiếc."

Tôi cũng chẳng buồn phủ nhận.

"Ừ, chắc là vậy."

Anh khẽ cười.

"Nhưng nhớ lấy, Berg, đây là lần cuối cùng đấy."

"…"

Tôi vẫn im lặng.

"Sau chuyện này, cậu cũng có thể hạ kiếm xuống, an cư lạc nghiệp, sinh mấy đứa nhỏ dễ thương rồi."

"…"

Nghe vậy, tôi không nhịn được mà bật cười khẽ.

Rồi như thể đang tâm sự, tôi nói ra.

"Có lẽ tôi sẽ phải ly hôn với một người sau chiến tranh."

Thấy anh sắp hiểu lầm, tôi vội nói thêm.

"Nghe nói chế độ đa thê sắp bị bãi bỏ rồi."

Anh khịt mũi thở dài, rồi nhìn tôi chằm chằm, tạm gác cảm xúc của mình sang một bên, dường như còn lo cho tôi hơn.

Tôi quay mặt đi, cảm giác như nếu nhìn thẳng vào mắt anh, mọi suy nghĩ trong lòng tôi sẽ bị nhìn thấu.

Nhưng lịch sử chúng tôi có với nhau đã nói lên tất cả.

Chúng tôi đã sát cánh bên nhau lâu hơn bất kỳ ai khác.

Không cần nhìn tôi, anh dường như vẫn hiểu được lòng tôi, rồi vỗ nhẹ lên vai tôi.

"Ha…"

"Sao vậy?"

Anh cười khẽ rồi nói.

"…Chính anh là người ép cậu vào cuộc hôn nhân đa thê mà cậu không muốn. Nếu không có chuyện đó, đã chẳng có chia ly nào cả."

Tôi lắc đầu.

"Ai mà biết mọi chuyện lại thành ra thế này. Với lại, nhờ anh khăng khăng như vậy nên tôi mới gặp được Arwin, cũng không tệ."

"…Đó là khen hay là trách đấy?"

Tôi cười nhẹ.

"Là cảm ơn."

Ở bên anh, bầu không khí nặng nề trong lòng tôi cũng vơi đi phần nào.

Anh cầm dây cương đi phía trước, rồi ngoái đầu nhìn Gale đang theo sau, hỏi.

"Mà này, sao ông lại ở đây?"

"Cậu nói chuyện với sư phụ mình không nể nang chút nào nhỉ?"

Gale đáp lại câu hỏi của anh bằng giọng có phần gắt gỏng.

"Sư phụ gì chứ?"

"Thử đối xử với ta được một nửa như cậu đối xử với Berg xem, Adam."

"Trả lời câu hỏi đi."

Dù lời qua tiếng lại khá sắc bén, nhưng trong cuộc trò chuyện ấy vẫn toát lên sự ăn ý quen thuộc.

Anh dường như chẳng khó chịu trước sự có mặt của Gale, dù có hỏi lý do hắn đến.

Thậm chí, anh còn có vẻ… biết ơn.

Gale trả lời.

"Ta đến để hỗ trợ mọi người. Bên kia đã có bốn anh hùng rồi."

Nghe vậy, anh nhìn tôi, ánh mắt dừng lại một lúc lâu rồi mới thở dài.

"Để tôi hỏi ông một câu, Gale. Trong tình huống này, hãy trả lời thật lòng."

"Cứ hỏi đi."

"Tôi đã suy nghĩ rất nhiều."

"…"

"Trước đây tôi từng tin rằng đâu đó tồn tại một 'chiến binh cô độc'."

"Còn bây giờ?"

"Bây giờ tôi tự hỏi… liệu đó có phải chỉ là trò lừa bịp không. Không có sức mạnh của chiến binh, không có dấu ấn gì cả… liệu họ có thật sự tồn tại? Hay chỉ là thứ được dựng lên để gieo hy vọng cho mọi người?"

"…"

"Nó giống như một trò lừa, cho binh lính sợ ra chiến trường hy vọng rằng biết đâu mình là chiến binh cô độc."

"Chiến binh của Lynn vốn được biết đến là kẻ bước đi trên con đường cô độc."

"Có ai là không cô độc chứ? Ai cũng có nỗi cô đơn của riêng mình."

Gale trầm ngâm trước lời anh rồi đáp.

"Một kẻ không có đức tin thì sẽ không thể tin đến cùng. Ta không nói anh sai. Có thể là vậy. Nhưng ta tin vào sự tồn tại của chiến binh Lynn, và tin rằng họ sẽ đóng vai trò then chốt trong việc kết thúc cuộc chiến này. Có lời tiên tri rằng các anh hùng sẽ tiêu diệt những con quỷ có trí tuệ."

Ông bật cười.

"Ta biết. Chính vì niềm tin đó mà chúng ta đang hướng đến Barta. Nhà vua và ta đều tin rằng hoặc Berg, hoặc cậu có thể là chiến binh cô độc."

"…"

Sau một thoáng im lặng, anh bất chợt hỏi thẳng.

"…Có phải ông là người đẩy chúng tôi vào chiến trường này không?"

Trong câu hỏi ấy không hề có oán trách, chỉ là muốn biết sự thật.

Có lẽ anh đã chấp nhận hoàn cảnh này từ lâu rồi.

Gale nhìn anh rất lâu, rồi nhìn thẳng vào mắt anh mà nói.

"Cậu có thể không tin, nhưng… không phải ta đâu, Adam."

"…"

Anh nhìn sâu vào mắt Gale, rồi khẽ gật đầu.

Sau đó, anh quay sang tôi.

"Berg."

"…"

"…Cậu không tin vào mấy thứ như chiến binh cô độc, đúng không?"

Tôi gật đầu.

"Tôi không tin mấy chuyện đó."

"Là cậu không tin… hay là cậu không thể tin nữa?"

"…"

"…Sau từng ấy đau khổ, đúng là khó mà chấp nhận được. Cái gọi là tất cả đều là ý chí của thần dành cho cậu."

"…"

Như mọi khi, lời ông nói không khiến tôi tổn thương, ngay cả lúc tôi nhạy cảm nhất.

Ngược lại, nó khiến tôi phải suy nghĩ.

Anh tiếp lời, như trút được gánh nặng.

"Nếu như lời Gale nói, tất cả là vấn đề của niềm tin thì…"

"…"

Anh tặc lưỡi, thì thầm.

"…Cứ coi như anh là chiến binh cô độc đi."

"…"

"Thà để anh gánh rủi ro, còn hơn là cậu."

Trong lời nói ấy là quyết tâm tự mình gánh lấy nguy hiểm.

Dù từ trước đến nay anh luôn cùng tôi chia sẻ rủi ro, nhưng câu nói hờ hững đó lần này lại khiến tôi khó chịu.

Tôi lắc đầu, nói với anh.

"…Anh lo việc hậu phương đi. Ra chiến trường để tôi."

Tôi nói bằng giọng dứt khoát.

"Như mọi khi, nhiệm vụ chinh phạt là phần của tôi."

Anh bật cười.

"Đừng nhầm, Berg. Đây không phải nhiệm vụ chinh phạt. Đây là nhiệm vụ kéo dài thời gian."

Nói rồi, anh vươn cổ.

Anh liếc nhìn đội Xích Diễm mà chúng tôi đã cùng nhau gây dựng, rồi nói.

"Tăng tốc đi. Đến lúc phải chạy rồi."

Tôi gật đầu, ra hiệu cho Baran đang ở phía sau.

Baran rút chiếc tù và bên hông, thổi vang.

-Boooo woo woo! Boo woo woo!

Tiếng hiệu lệnh xung phong vang lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!