Kỳ nghỉ hè (5)
Một con quái vật mang hình dáng phụ nữ xuất hiện trước mắt Elena.
Thoạt nhìn trông giống như con người, nhưng chắc chắn đó là một con quái vật. Bởi vì luồng ma lực đặc trưng của quái vật đang lan tỏa mỏng manh quanh người ả ta.
- Vi vút....
“…….”
Con quái vật dạng người xuất hiện cùng tiếng gió rít.
Nếu chỉ xét về ngoại hình, trông ả có vẻ khá giống với Elena. Từ mái tóc dài để xõa, làn da trắng sứ, cho đến việc đang mặc một bộ đồ bơi màu trắng.
‘Dù cảm giác thứ con quái vật đang mặc giống một bộ đồ bằng vải hơn là đồ bơi.’
Trong khi tôi đang suy nghĩ liệu có phải oán hồn của một người phụ nữ chết đuối ngoài biển đã biến thành quái vật bóng ma hay không, thanh kiếm của Elena đã tuốt khỏi bao từ lúc nào.
Đòn tấn công chứa đựng ma lực bóng tối từ thanh kiếm liễu mảnh khảnh lao thẳng về phía thân thể con ma.
- Vút!
‘…Ư, ư ư ư…!!’
Ban đầu trông có vẻ hiền lành, nhưng ngay khi Elena bắt đầu tấn công, con quái vật thuộc hệ undead liền bước vào trận chiến với những tiếng rên rỉ kỳ lạ.
Vì không biết tên nên tạm gọi là Ghost (Bóng ma), con quái vật trút luồng ma lực nhìn thôi đã thấy điềm chẳng lành về phía Elena.
- Vi vút!!
“Haap…!”
- Phập!
Elena tiếp tục cuộc công thủ, dùng lưỡi kiếm mang ma lực bóng tối gạt đi những đòn tấn công trông như oán hồn của thứ gì đó.
Sau đó, cục diện trận chiến diễn ra gần như tương đương. Một cuộc chiến tiêu hao giữa con ma đang dần mất đi sức mạnh sau mỗi lần Elena tấn công, và Elena, người đang gạt phăng mọi đòn đánh trả bằng cách tiêu tốn sức mạnh của chính mình.
Dù đây là trận chiến với một con quái vật lần đầu nhìn thấy, nhưng ngay cả mắt tôi cũng có thể thấy rõ ràng rằng cô ấy đang chiếm ưu thế.
‘Có lẽ đúng như lời Elena nói, mình đã lo lắng hão huyền rồi.’
Vì cô ấy biết trước tương lai, nên dĩ nhiên cũng biết con quái vật xuất hiện sẽ ở cấp độ nào.
Dù vậy, tôi vẫn không hiểu tại sao cô ấy lại giữ bí mật danh tính con quái vật với cả tôi và lén lút đi tiêu diệt một mình như thế này.
‘Có vẻ nó không phải là con quái vật nguy hiểm đến mức mình sẽ gây cản trở.’
Hay vẫn còn điều gì đó mà chỉ mình Elena biết?
Dù sao thì, tôi vẫn chăm chú quan sát trận chiến giữa Elena và con ma hết mức có thể, phòng trường hợp có phần nào đó tôi có thể giúp sức….
- Keng!
“Khựt...!! Cái này...!!”
- Chòng chành!
“…….”
Thú thật mà nói, đó là một bộ trang phục khiến tôi hoàn toàn không thể tập trung nổi.
Bình thường tôi chỉ thấy cô ấy mặc đồng phục học viện hoặc những bộ váy rộng thùng thình, nên khi nhìn Elena chiến đấu trong bộ đồ hở hang như vậy, tôi không tài nào tập trung vào trận chiến được.
Càng khó hiểu hơn vì đây là bộ trang phục mà Elena bình thường sẽ không bao giờ mặc.
Đến cả một bộ váy hơi xẻ sâu cô ấy còn khăng khăng từ chối vì ghét, thì lẽ nào cô ấy lại chịu mặc thứ đồ chẳng khác gì nội y như thế này đi lại trước mặt người khác.
‘Không biết sau này có cơ hội hỏi tại sao cô ấy lại mặc nó không.’
Nếu lỡ lời khơi ra, tôi sẽ phải thú nhận cả chuyện mình đã bám đuôi cô ấy đêm nay.
Vì có một vị hôn thê quá nhiều bí mật nên có rất nhiều điều tôi phải cẩn trọng. Có lẽ sau này tôi cũng sẽ phải cam chịu không ít chuyện như vậy.
“Hà…. Với cái này, kết thúc rồi…!!”
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, trận chiến dường như đã đi đến hồi kết, Elena tập trung luồng ma lực cuối cùng còn sót lại vào mũi kiếm.
‘Ư, ư ư ư….’
Ngay khoảnh khắc thanh kiếm của Elena vung lên hướng về phía con ma đang đứng yên run rẩy như đang nức nở, tôi cứ ngỡ trận chiến đã kết thúc.
- Vút!
“……Ơ?”
Bóng dáng con ma đột ngột biến mất khiến một tiếng thốt nhỏ thoát ra từ miệng Elena.
…Và trước khi cô ấy kịp lấy lại tư thế, bóng đen của con ma lại xuất hiện từ phía sau Elena.
‘Ư, ư ư ư ư…!!’
“A, chết tiệt….”
Đó là khoảnh khắc mà ai nhìn vào cũng thấy Elena đang rơi vào thế bí, nên lần này tôi không kìm lòng được nữa mà lao ra trước mặt cô ấy.
Dù sau này có bị khiển trách vì chuyện bám đuôi hay giám sát đi chăng nữa, tôi cũng không thể trơ mắt nhìn Elena bị thương ngay trước mặt mình.
- Xẹt xẹt xẹt!!
‘Hư ư ư ư ư?!’
“Elena, em không sao chứ?!”
“Cái, cái gì vậy…? Cedric, sao anh lại ở đây….”
“Lý do tôi sẽ giải thích sau! Trước tiên hãy nói cho tôi biết điểm yếu của con này là gì!”
“…Điểm yếu là thuộc tính Ánh sáng. Kiếm Ánh sáng có hiệu quả tốt, nhưng anh có sử dụng được không?”
“Chừng đó thì tôi đã học từ lâu rồi!”
Ngay khi nghe lời Elena, tôi chuyển đổi thuộc tính ma lực truyền vào kiếm từ Lửa sang Ánh sáng rồi vung về phía con quái vật.
- Xèo xèo xèo!!
‘Ư, ư ư ư ư ư…!!’
Phản ứng khác hẳn so với khi chiến đấu với Elena vừa rồi.
Con ma lộ rõ vẻ mặt đau đớn và tức thì bị thu nhỏ lại còn một nửa kích thước, tôi bồi thêm vài nhát chém nữa về phía nó.
‘Ư, hư ư ư ư….’
Con quái vật bóng ma biến mất hoàn toàn, để lại một tiếng rên rỉ u ám đến tận phút cuối.
“…Tiêu diệt được rồi sao?”
“A, đó là một câu thoại mô-típ (cliché) đấy.”
“…Mô-típ?”
“Cái kiểu mô-típ mà hễ cứ nói câu đó là kẻ địch vừa mới chết xong sẽ hồi sinh lại ấy.”
“Th... thật sao?! Rốt cuộc là theo nguyên lý nào….”
“Không, dĩ nhiên là đùa thôi. Quái vật đã chết rồi sao mà hồi sinh được. Chỉ là tôi bảo anh đừng có nói mấy lời xui xẻo thôi.”
“…Ra là vậy.”
Lời đùa của Elena thật khó để tiếp nhận như một lời đùa. Bởi vốn dĩ Elena là người hay thốt ra những chuyện thực sự xảy ra như thể đang nói đùa vậy.
“Mà, dù sao thì cũng cảm ơn anh. Nếu không có anh thì có lẽ đã hơi nguy hiểm một chút rồi. Thank you, thank you~.”
“…Tôi rất cảm kích vì em nghĩ như vậy. Nhưng trước hết, tôi có chuyện phải xin lỗi em, Elena.”
“Hửm?”
“Thực ra, tôi đã bảo Eri giám sát xem khi nào em ra ngoài tiêu diệt quái vật. Vì tôi lo lắng không biết có phải Elena đang dấn thân vào chuyện nguy hiểm một mình hay không.”
“À ra thế. Bảo sao, tôi cứ thắc mắc tại sao giờ này Cedric lại ở đây.”
“Dù kết quả là đã giúp ích được cho Elena, nhưng dù sao quá trình đó cũng xuất phát từ việc tôi không tin tưởng em, nên tôi xin lỗi.”
“Không, có gì đâu. Tôi cũng chẳng giận dỗi gì mà anh phải xin lỗi đến mức đó….”
…Tôi nhớ hình như trước đây mẹ từng bảo, phụ nữ nói không giận tức là đang nói dối.
Thế nhưng, Elena lúc này trông thực sự không có vẻ gì là đang giận. Ngược lại, sau khi tiêu diệt xong quái vật, dáng vẻ nhạy cảm gần đây của cô ấy dường như đã trở lại thành một Elena bình thường.
“Em tha thứ cho tôi chứ…?”
“Phải có lỗi thì mới tha thứ được chứ? Với lại thật ra tôi cũng nhận ra được một nửa rồi. Eri cứ bám theo dai như đỉa ấy. Dù là hầu gái riêng đi chăng nữa thì đi theo đến tận trước cửa nhà vệ sinh thì hơi quá rồi. Ở vương cung cũng đâu đến mức này.”
“…Em đã nhận ra rồi sao.”
“Tôi đã cố diễn kịch để không bị lộ chuyện mua đồ bơi rồi, mà nhìn thấy anh ở đây thì chắc là cô nàng đã khai ra hết dù tôi đã dặn như vậy rồi nhỉ.”
“…Tôi nói để em khỏi hiểu lầm, nhưng riêng về chuyện đồ bơi thì cô ấy đã không nói cho đến tận cuối cùng. Tôi cũng mới thấy em trong bộ dạng đó lần đầu khi đến đây thôi.”
“À, vậy sao? Bất ngờ thật đấy. Tôi cứ tưởng cô ấy là một hầu gái vô cảm cơ, hóa ra cũng có khía cạnh tình người đấy chứ.”
Thay vì nói là Eri thiếu tinh thần trách nhiệm… thì đúng hơn là nên xem Elena đã dùng não rất tốt.
Thật không dễ để từ chối lời thỉnh cầu của Elena khi cô ấy công khai làm nũng đòi giữ bí mật. Việc Eri phạm sai lầm một lần cũng là điều hoàn toàn có thể hiểu được.
“Chết tiệt, tôi đã cố tình không nói đến tận cuối cùng vì không muốn cho anh thấy bộ dạng này. Bị phát hiện rồi thấy ngại quá đi mất.”
“…Em nói vậy nhưng trông có vẻ chẳng thẹn thùng gì cả.”
“Thì đằng nào cũng cho xem rồi, quan tâm làm gì nữa? Giờ có che lại thì chuyện đã cho xem rồi có bị vô hiệu hóa không? Chẳng lẽ tôi phải làm quá lên rồi kêu ‘Á á á’ rồi che đậy lại à? Bộ tôi sắp rụng ‘bi’ hay sao mà phải thế?”
“Bi… Khụ, khụ khụ.”
Tôi cố gắng nén lại câu nói “nếu xét kỹ thì đã rụng mất rồi còn gì”. Vì tôi nghĩ nếu chạm vào vấn đề này, ngay cả Elena cũng có thể sẽ nổi giận.
Nói đoạn, Elena nhặt chiếc áo choàng đen rơi dưới đất lên rồi khoác lại quanh người.
“Thôi, nhân tiện đã thế này rồi thì đi theo tôi một lát. Vẫn còn việc cần giải quyết nốt.”
“…Vẫn còn gì nữa sao?”
“Phải đi cứu mấy đứa trẻ bị Nereia bắt cóc chứ. Bây giờ đang là lúc thủy triều xuống nên đi là hợp nhất.”
“……Được rồi.”
Tuy có nhiều điều muốn hỏi, nhưng trước mắt tôi vẫn bước theo sau Elena.
⁎ ⁎ ⁎
Nơi tôi đi theo Elena với tâm thế nửa tin nửa ngờ là một hang động dưới nước nằm trên một hòn đảo hoang cách bờ biển không xa.
Đó là một hang động có cấu trúc không dễ ra vào vì khi thủy triều lên nó sẽ bị ngập trong nước, và lối vào lại nằm dưới mặt nước.
Dĩ nhiên, ngay cả hang động như thế này Elena cũng thản nhiên bơi vào như thể đã đến hàng chục lần, nên tôi cũng theo sau cô ấy tiến vào bên trong.
- Ào!
“Mọi người vẫn bình an chứ? Từ bây giờ tôi sẽ đưa từng người ra khỏi hang, nên hãy bám vào tôi hoặc Hoàng tử Cedric ở đây để di chuyển nhé.”
“Ra ngoài ạ…?”
“C... chúng tôi có thể thoát khỏi đây sao?!”
Có khoảng mười cô gái trông cùng độ tuổi với Elena.
Thực tế có vẻ như còn nhiều hơn vài người so với số lượng người mất tích được ghi nhận. Có vẻ đúng là con quái vật tên ‘Nereia’ mà Elena nói đã bắt họ đến đây.
Và nếu có một điểm đặc biệt… thì đó là tất cả họ đều đang mặc bộ đồ bơi màu trắng có thiết kế tương tự như bộ Elena đang mặc.
‘Giờ thì cảm giác bí ẩn đã được giải đáp đôi chút rồi.’
Chắc hẳn để dẫn dụ con quái vật Nereia đó, cần phải mặc bộ đồ bơi màu trắng.
Và có lẽ vì không muốn cho tôi hay phía vương cung thấy bộ dạng đồ bơi đó nên cô ấy mới không yêu cầu hỗ trợ.
Vấn đề khiến tôi cảm thấy bí bách suốt chuyến thị sát đã được giải quyết, khiến đầu óc tôi nhẹ nhõm hẳn. Quả nhiên tôi lại càng tin chắc rằng Elena sẽ không bao giờ có những hành động kỳ lạ mà không có lý do.
“Con quái vật tên Nereia vừa bị tiêu diệt lúc nãy, vốn dĩ là con quái vật được tạo nên từ oán hồn của những người phụ nữ bị hy sinh để làm dịu ‘cơn thịnh nộ của Thần Biển’.”
“…Bị hy sinh sao?”
“Ở vùng này, mỗi khi có sóng thần hay bão tố, họ lại có một nghi lễ là trói những cô gái đang tuổi xuân thì rồi hiến tế cho biển cả. Chỉ cho mặc duy nhất bộ nội y trắng tinh để chứng minh cho tấm lòng thuần khiết.”
“……Đây là lần đầu tiên tôi nghe chuyện này.”
“Vì vốn dĩ họ không bao giờ nói chuyện này với người ngoài đâu. Có lẽ ngay cả Bá tước Marshern cũng không biết? Ông ấy mới tiếp quản lãnh địa được vài năm, vả lại thường là các ngư dân tự ý bắt cóc rồi đem hiến tế xong thì coi như không biết gì.”
“…Quả là một ngôi làng có phong tục chẳng tốt đẹp gì.”
“Tập hợp oán hồn của những cô gái chết như vậy chính là con quái vật ‘Nereia’ vừa rồi. Việc nó bắt cóc các cô gái cho đến nay cũng chỉ vì nó tưởng những cô gái mặc ‘đồ bơi trắng’ sẽ trở thành vật tế giống như mình, nên mới giấu họ đi để bảo vệ. Lương thực chắc cũng là do nó tự đi kiếm hoặc săn bắn bên ngoài rồi mang về chia cho họ đấy.”
“…….”
Nghe giải thích xong, câu chuyện để lại một dư vị thật khó chịu. Dù đã tiêu diệt quái vật để giải quyết vụ bắt cóc, nhưng điều đó có nghĩa là vấn đề cốt lõi nằm ở chính ngôi làng này.
“Ngay ngày đầu tiên cũng có mấy thằng định lợi dụng nghi lễ đó để tiếp cận nên tôi đã xử lý một lần rồi, tôi làm hơi lớn chuyện nên sau đó bọn chúng không xuất hiện nữa. Vốn dĩ tôi định đi loanh quanh để dọn dẹp luôn mấy thằng đó.”
“…Thế nên ngay từ ngày đầu tiên em mới giả làm bình dân sao.”
“Gì vậy, anh biết đến tận đó luôn à? Chắc là anh đã giám sát tôi suốt cả tuần thật rồi.”
“……Xin lỗi.”
“Thôi đi, lại xin lỗi cái gì nữa. Tôi cũng có giải thích đàng hoàng đâu.”
Elena thản nhiên lắc đầu như thể thực sự không bận tâm rồi quay trở về dinh thự.
“Biết thế này thì thà tôi nói trước với một mình Cedric có khi lại tốt hơn. Con Nereia đó vốn dĩ chỉ cần dùng thuộc tính Ánh sáng phản đòn là bắt được dễ dàng, thế mà tôi lại tốn công vô ích, Cedric cũng vất vả theo rồi. Cho tôi xin lỗi nhé.”
“…Không có gì phải xin lỗi cả, Elena.”
“Dù sao thì, lúc nãy anh trông cũng ngầu phết đấy? Thật lòng mà nói, nhìn cái thời điểm anh xuất hiện thì đến đàn ông cũng phải đổ mất.”
“……Lần này lại là đùa sao?”
“Ai biết được? Anh tự mà suy nghĩ đi, kkk.”
Vì Elena cứ luôn dùng cách nói chuyện cố tình tạo ra sự hiểu lầm như thế này.
Nên việc tôi cứ liên tục hiểu lầm cũng là chuyện chẳng thể nào tránh khỏi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
