Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

557 3734

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

500 1098

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

332 1377

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

540 2452

WN - Lễ hội Văn hóa Học viện (4)

Lễ hội Văn hóa Học viện (4)

Ngày diễn ra lễ hội. Khu vườn trung tâm của học viện trở nên náo nhiệt hơn hẳn thường lệ.

Ngoại trừ Lucia chắc hẳn vẫn đang nghỉ ngơi tại phòng hội học sinh, thì dù tất cả đều là các công tử, tiểu thư quý tộc, nhưng bầu không khí tỏa ra lại chẳng khác gì một khu chợ của dân thường.

"Kính chào Hoàng tử Cedric."

"Đã lâu không gặp, công tử Gerard."

"Ngài đang cùng vị hôn thê đi thị sát lễ hội sao? Nếu không phiền, mời hai người dùng thử nước trái cây mát lạnh do cửa hàng chúng tôi tự tay pha chế nhé?"

Dĩ nhiên đó chỉ là vẻ bề ngoài, chỉ cần bóc tách lớp vỏ ấy ra thì nó cũng chẳng khác gì những buổi giao lưu xã hội thông thường.

Gia tộc Bá tước Gerard vốn đang đẩy mạnh xuất khẩu đá làm lạnh sản xuất từ khoáng sản trong lãnh địa của mình. Họ đang mượn dịp lễ hội này để quảng bá sản phẩm xuất khẩu. Xem chừng những người đang tạo hình đá làm lạnh ở phía sau là người của gia tộc Tử tước Silvet, những người chuyên sử dụng phong thuật.

"Cảm ơn ý tốt của cậu, nhưng để sau..."

"Nếu được, cho tôi xin một ly vị chanh nhé? Đi loanh quanh từ sáng đến giờ nên tôi cũng hơi khát cổ."

"Vâng, thưa tiểu thư Rosier."

...Ngay khoảnh khắc tôi định từ chối vì sợ phát sinh những lời đồn thổi không hay, Elena đã thản nhiên tiến lên phía trước và nhận lấy chiếc ly.

Nghĩ rằng hành động này của cô ấy có lẽ cũng mang một ý nghĩa quan trọng nào đó, tôi đã không ngăn cản.

- Róc rách.

"Mát mẻ thật đấy. Nhưng nếu cho ít đường đi một chút thì sẽ tuyệt hơn."

"Cảm ơn lời khuyên của tiểu thư Rosier."

"Dù sao thì cũng cảm ơn cậu. Chúc cậu có một lễ hội vui vẻ, công tử Gerard."

"Vâng, chúc tiểu thư Rosier và Hoàng tử cũng có những giây phút tuyệt vời."

Trái với dự đoán của tôi rằng sẽ có chuyện gì đó xảy ra, Elena chỉ thản nhiên cầm ly nước trên tay rồi rời đi.

Chỉ khi đã đến một nơi vắng vẻ, cách xa cửa hàng của gia tộc Gerard, tôi mới ghé sát tai Elena và khẽ hỏi.

"Tại sao em lại nhận đồ uống đó? Chẳng lẽ gia tộc Gerard sau này cũng đóng vai trò quan trọng trong nguyên tác sao?"

"Hả? Anh nói gì cơ?"

"Chẳng phải em đã cố tình giúp công tử Gerard quảng bá gia tộc sao? Tôi nghĩ vì là Elena nên chắc hẳn em làm vậy đều có tính toán cả, nên tôi đã không ngăn cản."

"...À, cái đó hả?"

"Phải. Đó là hành động có ý nghĩa đặc biệt gì sao?"

"Chỉ là vì tôi khát nên mới nhận thôi mà."

"...... Hửm?"

Trái với mong đợi của tôi về một ý nghĩa sâu xa, Elena nhìn tôi với vẻ mặt như thể không còn gì để nói.

"Chỉ là uống miếng nước ở lễ hội thôi mà anh còn ngồi đó phân tích ý nghĩa gì chứ. Muốn ăn thì ăn thôi."

"Nhưng địa vị của tôi và em vốn khác biệt, nếu vô cớ nhận lòng tốt của bất kỳ ai, sau này có thể bị hiểu lầm là có mối quan hệ thân thiết..."

"Thật là, anh nói cái gì vậy? Không lẽ nãy giờ đi dọc đường anh cứ nghĩ về chuyện đó sao? Oa, thật tình. Vẫn biết anh là kẻ cứng nhắc rồi, nhưng nghe anh nói mấy lời nhảm nhí này đúng là cạn lời luôn."

"...Đến mức đó sao."

"Chỉ vì ăn chút đồ ở lễ hội mà làm như có liên minh gì ghê gớm lắm không bằng. Trước tiên, anh hãy bỏ ngay cái kiểu suy nghĩ cái gì cũng liên hệ đến chính trị đi."

"...Xin lỗi."

Có lẽ đúng như lời Elena nói, tôi đã suy nghĩ quá cứng nhắc chăng.

Vì được nuôi dạy để trở thành vua của vương quốc Arbel trong tương lai, tôi luôn nghĩ rằng mình phải giữ đúng chừng mực khi đối đãi với mọi người.

Nghe câu trả lời này của Elena, dường như một trong những giá trị quan trọng trong đầu tôi đang khẽ lung lay.

"Trước tiên anh uống cái này đi cho hạ hỏa."

"...Tôi biết rồi."

Elena đưa cho tôi ly nước chanh lạnh vừa nhận từ công tử Gerard.

Vô thức ngậm lấy ống hút, một dòng nước mát lạnh và hơi ngọt đúng như lời Elena nói chảy xuống cổ họng.

'Dù vậy, mức độ này đối với người khác chắc là ngọt vừa phải.'

Vì bản thân tôi vốn quen ăn hơi chua nên mới cảm thấy thế.

'Khoan đã, nhắc mới nhớ, cái ống hút này. Chẳng phải lúc nãy Elena vừa ngậm sao...?'

Tôi nhớ lúc nãy công tử Gerard đâu có đưa hai cái ống hút.

Đang mải suy nghĩ, tôi quay sang nhìn Elena thì thấy cô ấy đã thản nhiên tiến về phía một gian hàng do tiểu thư khác dựng lên.

"A, tiểu thư Rosier!"

"Chào cô, tiểu thư Dorothy. Tôi ngửi thấy mùi hương rất thơm từ đằng xa nên mới tìm đến đây. Đây là nước hoa sao?"

"Dạ, vâng! Đây là nước hoa làm từ hoa tươi ở lãnh địa của gia tộc Hầu tước Lorenz đấy ạ!"

"Mùi hoa hồng kết hợp với hương cam Phyton sao... Cách điều chế khá tinh tế đấy."

"Cảm ơn tiểu thư Rosier!"

Nhìn thế này mới thấy Elena đúng là người nổi tiếng ở bất cứ đâu.

Mỗi khi đi qua các gian hàng, dường như không ai là không biết mặt cô ấy. Bản thân Elena dù không biết hết, nhưng dường như cô ấy cũng ghi nhớ tên của những nhân vật đóng vai trò quan trọng trong học viện.

"Hoàng tử cũng muốn ngửi thử không ạ?"

"...Được thôi."

Cùng với lời đề nghị ngửi thử hương thơm, Elena đưa bàn tay mình ra trước mặt tôi như một lẽ đương nhiên.

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía này, tôi cố tình nắm chặt lấy tay cô ấy và ghé sát mặt vào.

"Mùi hương rất tuyệt, Elena."

"Hoàng tử cũng khen thơm kìa, tiểu thư Dorothy."

"C-Cảm ơn ngài!"

Không biết cô ấy có cố ý hay không, nhưng cô ấy vẫn luôn khẳng định vị thế vị hôn thê của mình theo cách này.

Tôi cũng cố tình đi cùng Elena, phô trương mối quan hệ vị hôn thê tốt đẹp hết mức có thể.

Cứ thế, chúng tôi đi dạo khắp các gian hàng dưới danh nghĩa thị sát, chẳng mấy chốc đã đến giờ tối.

Vì đã ăn đủ thứ quà vặt do các học sinh khác mời dọc đường nên tôi cũng không thấy đói.

'Đến lúc kết thúc và thu xếp thôi.'

Đây là lễ hội đầu tiên kể từ khi tôi trở thành Hội trưởng Hội học sinh, có thể coi như mọi chuyện đã trôi qua êm đẹp mà không có sự cố lớn nào.

Ít nhất là so với lễ hội năm ngoái do anh trai Orpheus chủ trì, lần này trật tự hơn nhiều. Việc tôi, với tư cách Hội trưởng, còn có thời gian đi hẹn hò với Elena dưới cái cớ thị sát đã chứng minh điều đó.

Dù có xảy ra vụ trộm của tiểu thư Tử tước Ruibos, nhưng kết cục Elena cũng đã giải quyết ổn thỏa.

"Các gian hàng khác cũng đang dọn dẹp rồi, chúng ta cũng nên quay về phòng hội học sinh thôi chứ, Elena?"

"À, trước đó cho tôi kiểm tra một chỗ nữa thôi rồi đi."

"Vẫn còn việc gì chưa xong sao?"

"Cũng không hẳn là còn việc... chỉ là tôi có thứ muốn xác nhận."

Nói rồi Elena thản nhiên bước đi. Nơi cô ấy hướng đến là một khu triển lãm nằm khá sâu trong góc vườn trung tâm học viện.

'Trải nghiệm di truyền học sao, một môn học khá lạ lẫm.'

Nhắc mới nhớ, tôi nghe nói gia tộc Esbaren đang nghiên cứu về các giống cây trồng.

Đang suy nghĩ thì tiến lại gần gian hàng, đúng là có công tử Esbaren ở đó. Bên cạnh cậu ta là người thân cận của Elena mà tôi đã từng gặp vài lần trong cung điện.

"Amelie, mình đến rồi đây."

"Chào mừng cậu, Elena! Cả Hoàng tử nữa!"

"Đã lâu không gặp. Tiểu thư Saintro cũng mở gian hàng sao?"

"Đây không phải gian hàng mở với tư cách câu lạc bộ đâu ạ. Chỉ là một gian hàng nhỏ để trưng bày và trải nghiệm những gì gia tộc tôi đang nghiên cứu thôi, không có gì to tát đâu ạ."

"Không đâu, tiểu thư Amelie. Đặc biệt là tài liệu nghiên cứu về di truyền trội và lặn của loài thực vật này, có lẽ chính là chìa khóa cho việc cải tạo giống mà gia tộc tôi đang tiến hành..."

"Công tử Esbaren cũng ở đây sao. Cậu và tiểu thư Saintro là người quen à?"

"Dạ, vâng. Đầu học kỳ chúng tôi tình cờ gặp nhau khi cùng tìm một cuốn sách trong thư viện. Thấy gia tộc hai bên đều có những nghiên cứu tương đồng nên chúng tôi đã trở nên thân thiết."

"Ra là vậy."

Đúng như lời Elena nói, nếu cứ để mặc thì họ cũng sẽ tự khắc gặp nhau theo định mệnh, quả nhiên bằng cách nào đó họ vẫn có duyên nợ với nhau.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ họ quen biết vì lý do học thuật, nhưng tôi không đến nỗi thiếu tinh tế để không nhận ra bầu không khí kỳ lạ đang trôi giữa hai người họ.

"Được rồi, sẵn tiện ghé qua, tôi mua một cuốn sách nhỏ nhé. Cái này bao nhiêu?"

"Ôi, ngài cứ lấy đi ạ. Dù sao chúng tôi cũng đang dọn dẹp rồi. Sách còn thừa mang về cũng chẳng để làm gì, ngài giúp chúng tôi giảm bớt hành lý là tốt lắm rồi ạ!"

Tiểu thư Saintro, một người có tính cách tươi sáng, năng động và tràn đầy năng lượng tích cực.

Về nhiều mặt, cô ấy mang lại ấn tượng hoàn toàn khác với tiểu thư Gravel. Đến mức tôi còn thắc mắc làm sao ba người họ, bao gồm cả Elena, lại có thể chơi thân với nhau được.

'Chắc là nhờ có Elena làm cầu nối nên họ mới có thể hòa hợp như vậy.'

"Tiểu thư Amelie, tóc cô có dính bụi này."

"Á?! C-Cảm ơn anh, Theodore!"

Cảm thấy nếu cứ nhìn tiếp thì chỉ thêm đau lòng, tôi nhận lấy cuốn sách rồi rời đi sớm một chút.

Cả anh trai thứ hai và tiểu thư Gravel cũng vậy, xung quanh Elena ai nấy đều đang yêu đương ngọt ngào, trong khi chính chủ Elena thì dường như lúc nào cũng chẳng mảy may quan tâm đến chuyện đó.

"Ồ. Này, Cedric. Nhìn kìa."

"...Lại chuyện gì nữa đây, Elena."

"Gian hàng bán bánh waffle đằng kia vẫn chưa đóng cửa. Chúng ta mua một cái ăn nốt rồi hãy lên."

"Lúc nãy em đã ăn khá nhiều rồi, vẫn còn chỗ chứa sao?"

"Đồ ngọt thì dù có ăn bao nhiêu cũng vẫn vào được hết nhé? Với lại hôm nay đi bộ nhiều hơn bình thường nên bổ sung chút calo cũng chẳng sao."

"Calo...?"

"Ý là đi bộ cả ngày mất sức rồi nên ăn nhiều một chút cũng không sao."

Thôi thì, Elena đã nói vậy thì cứ cho là vậy đi. Chuyện tôi không hiểu hết những gì cô ấy nói cũng chẳng phải ngày một ngày hai.

Cô ấy bẻ đôi chiếc bánh waffle nướng bằng hỏa thuật, rồi đưa một nửa đang cầm trên tay ra trước mặt tôi.

"Này, anh cầm lấy đi."

"Tôi không sao. Elena cứ ăn hết đi."

"Bảo cầm thì cứ cầm đi. Tôi đã cố tình gọi vị kem chanh để anh cũng ăn được đấy."

"...Vậy tôi xin nhận."

Dù sao Elena cũng nói là đã nghĩ cho tôi, nếu từ chối ở đây thì cũng không hay lắm.

Nhận lấy miếng bánh từ tay cô ấy và đưa lên miệng, đúng là vị kem có độ chua vừa phải lan tỏa trong khoang miệng.

'Nói là hẹn hò thì hơi khiên cưỡng... nhưng thế này cũng không tệ.'

Ít nhất thì việc có thể ở bên cạnh Elena suốt cả ngày hôm nay chắc chắn là một điều tốt.

Đang suy nghĩ như vậy trên đường đi lên phòng hội học sinh... tôi chợt nhận ra vệt kem trắng dính trên khóe miệng cô ấy.

'Tiểu thư Amelie, tóc cô có dính bụi này.'

'Á?! C-Cảm ơn anh, Theodore!'

"........"

Tại sao lúc này tôi lại nhớ đến hình ảnh công tử Esbaren phủi bụi trên tóc và tiểu thư Saintro vừa bối rối vừa thẹn thùng trước hành động đó nhỉ.

Phải rồi, có lẽ lý do Elena không xem tôi là đàn ông là vì tôi thiếu đi sự chủ động như thế.

"K-Kem dính trên khóe miệng em kìa, Elena."

"Hửm? Chỗ nào?"

- Quẹt.

"Được rồi, tôi lau rồi đấy."

- Liếm.

"................ Ơ."

Khoảnh khắc tôi liếm ngón tay vừa quẹt qua môi cô ấy ngay trước mặt Elena, cô ấy khựng lại như thể vừa trúng phải băng thuật.

Ngay khi khuôn mặt cô ấy vừa chớm đỏ, cô ấy quay ngoắt đi và thốt ra những lời...

"Oa, cái, đệch...! Anh, điên rồi, oa, chết tiệt...!!"

"...Sao vậy?"

"Oa, vãi thật.... C-Cái đó, đừng bao giờ làm lại lần thứ hai nghe chưa?! Oa, thật tình, suýt thì nôn ra đấy, chó thật...."

"...Được rồi, tôi xin lỗi."

Nếu chỉ nghe nội dung thì có vẻ Elena đang rất giận dữ, nhưng tôi đã nhìn thấy rõ.

Dù cô ấy vội vàng quay mặt đi để che giấu biểu cảm, nhưng vành tai của Elena đã đỏ bừng lên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!