Chương 56: Không sao rồi
Enjoy!
----------------------------------------
Không sao rồi
“……………”
“Này, Sena đó nha?”
“……………”
“Ê, Sena!!”
“Uwa!?”
Có lẽ vì mải suy nghĩ nên tôi không hề nhận ra Saki đang đứng ngay bên cạnh.
Bình thường tôi đâu có lơ đãng đến mức ấy, nên thấy tôi thẫn thờ như vậy, Saki cũng tròn mắt ngạc nhiên.
“Hiếm thật đó. Sao vậy?”
“… Không có gì.”
Không thể nói được. Tuyệt đối không thể nói rằng vì hình ảnh Setsuna trong bộ váy cưới cứ in đậm trong đầu tôi đến mức khiến tôi ngẩn ngơ như thế.
“Đáng nghi lắm nha~ Chắc chắn là có chuyện gì rồi!”
“… Nếu nói có thì cũng có. Nhưng không nói được!”
“Ku~ vậy thì chịu thôi!”
Khi tôi đã nói rõ là không thể nói, Saki cũng không cố hỏi thêm.
Dù sao thì… cho dù là bạn cùng lớp, là gương mặt quen thuộc đến mức nào đi nữa, nếu nhìn thấy Setsuna trong dáng vẻ ấy, thì việc tôi trở nên thế này cũng đâu có gì lạ.
“Thật sự không có gì đâu. Cũng không phải vấn đề gì của tớ… nói chung, chắc chắn không phải chuyện xấu.”
“Hừm~ nếu vậy thì được. Nhưng có gì thì nhớ nói nha? Tớ sẽ giúp.”
“Ừ.”
Nói mới nhớ, Shinichi với Yoshiki cũng từng nói những lời tương tự.
Đúng là hình ảnh của Setsuna lúc ấy vẫn còn vương vấn mãi trong đầu tôi… nhưng chắc rồi cũng sẽ quen thôi. Hiện giờ chỉ có thể tự mình chịu đựng một chút.
Sau khi Saki rời đi, tôi lại lơ đãng thêm lần nữa, rồi cố gắng tự kéo mình về thực tại.
“… Rồi. Ổn rồi.”
Tôi vỗ bốp bốp vào hai má để tỉnh táo lại.
Đúng lúc ấy, có ai đó chọc nhẹ vào lưng tôi. Tôi quay phắt lại với vẻ khó chịu, nhưng người đứng đó lại chính là nguyên nhân khiến lòng tôi rối bời từ nãy đến giờ.
“Setsuna…?”
“… Này, Sena-kun. Sao hôm nay cậu trông cứ xa cách thế nào ấy?”
“… Ể… tớ không có ý đó đâu.”
“Có mà? Cậu còn chẳng chịu nhìn thẳng vào mắt tớ.”
Setsuna nói, giọng cô thoáng buồn.
Tôi đâu có cố ý tránh ánh mắt cô ấy… nhưng nghĩ lại thì đúng là mỗi lần sắp chạm mắt, tôi lại vô thức quay đi. Lúc về cũng đã nghĩ vậy rồi—như thế này chẳng phải là tôi đang ý thức về cô ấy quá mức sao?
“… À…”
“Tớ… đã làm gì sai à?”
Trong giọng nói ấy dường như dồn nén cả nỗi bất an.
Tôi sững người.
Tôi tự ý thức, tự xấu hổ, tự bối rối… để rồi khiến cô ấy phải nghĩ như vậy. Nếu vì chuyện đó mà Setsuna lo lắng, thì hoàn toàn là lỗi của tôi.
“… Thì là… tớ cứ nhớ đến hình ảnh cậu trong bộ váy cưới, rồi tự dưng ý thức quá mức thôi. Lỗi hoàn toàn ở tớ. Nên… xin lỗi.”
“À… là vậy ư.”
May thật. Thật sự may là chuyện này xảy ra sau giờ học.
Nếu phải giữ trạng thái này suốt cả một ngày nữa thì chắc tôi tiêu đời mất… À không, nhưng nhờ nói ra được với Setsuna mà ngược lại tôi lại thấy lòng mình nhẹ hơn hẳn.
“Không hiểu sao… nói ra xong lại thấy bình tĩnh hơn. Chỉ là tớ hơi ngượng, hơi xấu hổ một chút thôi.”
“… Tớ hiểu rồi.”
“Nên cậu chẳng làm gì sai cả. Đừng lo.”
“Ừm… nhưng như vậy thì đúng là tớ đã ‘làm’ gì đó rồi nhỉ?”
“… Ừ, cũng có thể nói vậy.”
Đến đây thì giữa chúng tôi chẳng còn bầu không khí gượng gạo ban đầu nữa.
Có lẽ khi đem những điều chất chứa trong lòng nói ra, tâm trạng sẽ được sắp xếp lại. Dường như Setsuna cũng cảm nhận được điều đó.
Và rồi, chúng tôi lại trở về với nhịp điệu quen thuộc như mọi khi.
“À mà này, nghe nói tạp chí sắp phát hành rồi đó.”
“Hình như vậy. Dĩ nhiên là tớ sẽ mua.”
“Tớ cũng định nói là tớ cũng vậy… nhưng có lẽ không cần đâu. Chắc cả nhà cậu lẫn nhà tớ đều sẽ được gửi qua đường bưu điện đấy.”
“À, vậy à?”
“Ừ. Mẹ tớ với Kurusu-san chắc đã sắp xếp rồi, có khi còn gửi về tận nhà cậu nữa.”
… Nghĩ kỹ thì chuyện đó cũng là điều hiển nhiên.
Thực ra, ngay ngày tôi đưa thông tin liên lạc cho Kyouka-san, mẹ tôi và bà ấy đã nói chuyện điện thoại với nhau. Dù chưa từng gặp mặt trực tiếp, nhưng nghe đâu hai người hợp ý đến bất ngờ.
Thậm chí Kyouka-san còn ngỏ ý, lần trước Yuki có lên đây chơi, nên lần tới muốn mời cả mẹ tôi cùng đi uống một buổi cho vui.
(… Phụ huynh thân thiết với nhau ở một nơi mà mình không biết… cũng không phải chuyện xấu.)
Mẹ tôi dạo này bận rộn với nông trại đến mức hầu như chẳng có thời gian nghỉ ngơi hay đi đâu đó thư giãn. Nếu được Kyouka-san dẫn đi chơi, trò chuyện cho khuây khỏa, có lẽ cũng là điều tốt.
“Tớ thật sự muốn gặp mẹ cậu một lần.”
“Ừ. Chắc chắn sẽ có cơ hội thôi.”
“Tớ trông đợi đó.”
“Ừ.”
Ừm… xem ra mọi chuyện thật sự đã trở lại bình thường rồi.
Sau đó, chúng tôi bàn xem nên làm gì tiếp theo. Và gần như cùng lúc, cả hai đều buột miệng nhắc đến hầm ngục, rồi bật cười vì suy nghĩ lại trùng nhau đến thế.
Rời khỏi trường và trên đường hướng về hầm ngục, tôi chợt nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
“… Kia là…”
“… Ara.”
Là Senjouin.
Sau khi những việc làm sai trái của gia đình hắn ta bị phơi bày, gần như toàn bộ vị thế trước đây đều sụp đổ. Gương mặt hiện tại của hắn ta là hình ảnh của sự suy sụp.
Hắn ta không hề nhận ra chúng tôi. Với Setsuna thì chưa chắc, nhưng riêng tôi, trong mắt hắn hẳn chẳng thể nào là hình ảnh tốt đẹp gì. Dính líu vào chắc chắn chẳng có lợi lộc gì.
“Kể từ đó đến giờ, anh ta có động tĩnh gì không?”
“Gần như chẳng có gì cả. Nhờ vậy mà nhẹ cả người… cũng là nhờ cậu đó, Sena-kun.”
“Tớ chẳng làm gì nhiều đâu. Nhưng lời cảm ơn thì tớ nhận.”
“Ừ. Nhất định phải nhận đấy.”
Rồi tôi và Setsuna cùng nhau bước vào hầm ngục.
Dạo gần đây, mọi thứ trôi qua êm đềm lạ thường. Những ngày tháng bình yên cứ thế tiếp diễn, không biến cố, không sóng gió.
Nhưng tôi cũng sớm hiểu ra rằng… cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ như vậy.
Nếu phải nói thì, chỉ là một chuyện phiền phức khiến tôi phải khẽ thở dài mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
