Chương 60: Trở thành giáo viên
Enjoy!
------------------------------------------------
Trở thành giáo viên
Ở khoa thám hiểm, việc phân lớp cơ bản là trộn lẫn đủ mọi cấp bậc với nhau. Thế nhưng với các chương trình ngoại khóa ngoài giờ học, đôi khi lại được thiết kế riêng theo từng nhóm cấp bậc khác nhau.
“…Hửm?”
Sau khi tiết học kết thúc, trong lúc đang cân nhắc xem có nên vào hầm ngục hay không, tôi chợt để ý đến một nam sinh khiến mình có chút bận tâm.
“Gì vậy?”
Cậu ta đứng ở một góc khuất, nơi gần như không ai để mắt tới… Mà nói đi cũng phải nói lại, vì sao tôi lại đi ngang qua chỗ này ư? Chỉ có thể nói đó là kết quả của một sự tình cờ và chút hứng bất chợt mà thôi.
“Một tuần nữa là tới trận đấu mô phỏng… Trước kỳ nghỉ hè, mình muốn đạt được một thành tích thật tốt.”
Vừa lẩm bẩm như vậy, cậu ta vừa một mình vung kiếm.
Có lẽ chỉ đang tập chém cơ bản, nhưng nói thật thì… trình độ quá thấp.
Thấp đến mức ngay cả trong hầm ngục tôi cũng hiếm khi bắt gặp. Tôi đoán cậu ta là một thám hiểm giả hạng F.
“…Chết tiệt, đáng lẽ thay vì làm mấy chuyện này, mình nên xuống hầm ngục tích lũy kinh nghiệm thực chiến mới đúng… Nhưng quái vật thì đáng sợ lắm… Có lẽ vì vậy mà mình mãi chỉ là hạng F.”
Xem ra tôi đoán trúng rồi.
Đứng nhìn người ta thế này cũng chẳng phải thú vui gì hay ho… nhưng quả thật tôi hiếm khi có dịp nói chuyện với mấy học sinh hạng F, nên không khỏi có chút tò mò.
“Nhưng mình không thể cứ nói vậy mãi được! Phải cố gắng hơn một chút!”
Nói rồi, cậu ta lại tiếp tục vung kiếm.
Thế nhưng cách vung kiếm ấy yếu ớt đến mức trông như chính cậu ta đang bị thanh kiếm dắt mũi. Về kỹ năng thì có lẽ cũng chỉ dừng ở cấp 1 là cùng.
“…Sao mà thấy bứt rứt thế nhỉ.”
Tôi ngạc nhiên khi bản thân lại muốn buột miệng nói mấy câu như “thiếu lực chân rồi đó!” hay đủ thứ khác.
Tôi không phải người dùng kiếm, nhưng vũ khí chính của tôi là katana – một thứ gần như tương tự – nên ít nhiều cũng có suy nghĩ riêng.
Dĩ nhiên không thể đem tôi ra so với cậu ta, nhưng nhìn cách cậu ấy vung kiếm, tôi thật sự muốn đưa ra vài lời khuyên. Cảm giác như mình sắp biến thành kiểu người thích chỉ đạo người khác vậy.
(Kỳ lạ thật… cảm giác này giống như khi xem một streamer chơi dở trên mạng mà cứ ngứa ngáy muốn nhảy vào chỉ cách vậy.)
Dù nói thế, tôi cũng chẳng hứng thú đến mức phải buông lời bình luận. Nhưng có lẽ tôi đã hiểu được tâm trạng của những người muốn lên tiếng góp ý là thế nào.
Đứng nhìn thêm một lúc, chẳng biết từ khi nào chân tôi đã tự động bước đi.
Khi tôi tiến lại gần, cậu ta cũng nhận ra, lập tức dừng tay và nhìn tôi với vẻ giật mình.
“…Ai vậy?”
“Xin lỗi, tôi lỡ nhìn thấy cậu đang tập kiếm.”
“…À, ra vậy. Ừm… hơi ngại nhỉ.”
May mà cậu ta không nổi cáu kiểu “Cậu là ai vậy?”.
Ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy gương mặt ấy là một cậu con trai hiền lành. Có lẽ cũng không phải kiểu người dễ nổi giận.
“Xin lỗi vì đã đứng nhìn mà không nói gì.”
“Không sao đâu. Thậm chí… bị nói là đồ yếu cũng chẳng có gì lạ.”
“Cậu thiếu tự tin quá rồi đấy?”
“Hạng F mà, thì chỉ đến vậy thôi. Mọi người có cạnh tranh đấy, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là cạnh tranh trong cái vòng tròn hạng F.”
“…Thế à.”
“Ừ. Còn cậu hạng bao nhiêu?”
“Hạng B.”
“B…? Ghê thật! Ghê quá đi chứ!”
Hạng B vốn chẳng phải vị trí gì ghê gớm đến mức được tung hô.
Thế nhưng trong mắt một người hạng F như cậu ấy, đó dường như là một đỉnh cao đáng ngưỡng mộ. Trong ánh nhìn ấy không hề có chút đố kỵ nào, chỉ thuần túy là sự khâm phục và khao khát vươn tới.
“Đã gặp rồi thì giới thiệu luôn nhỉ. Tôi là Tokioka Sena.”
“Tớ là Akita Takamori. Rất vui được làm quen.”
“Rất vui được gặp. Cái tên nghe như nhân vật lịch sử ấy, chắc sẽ mạnh lắm đây.”
“Ha ha, cảm ơn nhé.”
Vậy là tôi quen Takamori theo cách đó.
Chỉ mới vung kiếm một lúc mà cậu ấy đã đổ mồ hôi. Tôi mượn thanh kiếm của cậu, thử vung vài đường cơ bản.
“Fuu!”
“…Woa!”
Dù có đôi chút khác biệt so với katana, nhưng về cốt lõi thì không khác mấy.
Thanh Vô Song Chi Đao của tôi vốn nhẹ đến mức gần như không cảm nhận được trọng lượng, nên khi cầm một thanh kiếm có chút sức nặng thật sự trong lòng bàn tay thế này, cảm giác lại mới mẻ vô cùng.
“Tôi thường dùng cung, nhưng mấy loại vũ khí như thế này cũng dùng được chút ít. Nếu cậu không phiền, tôi có thể chỉ cho cậu cách vung kiếm?”
“Thật chứ?”
“Ừ. Với lại để tích lũy kinh nghiệm thì cũng phải xuống hầm ngục thôi.”
“…Cậu, có tốt bụng quá không vậy? Hay là quá dễ dãi?”
“Giờ nghĩ lại thì đúng là vậy thật. Chẳng qua là tôi lỡ nhìn thấy chuyện rồi.”
“…Cảm ơn cậu.”
…Nói thì nói vậy, chứ tôi chưa từng dạy ai cách chiến đấu bao giờ.
Shinichi cũng dùng kiếm, nhưng nền tảng của cậu ta vốn đã vững nên tôi chưa từng phải chỉ dạy gì. Thôi thì đã mở lời đề nghị rồi, cứ thử xem mình làm được đến đâu.
“Với tôi cũng là kinh nghiệm tốt mà… Vậy nên trước mắt, xuống hầm ngục đã nhé?”
“Đ-được… Ồ, lần đầu tiên tớ vào hầm ngục cùng người hạng B đó.”
“Vậy thì bắt đầu ở tầng hạng F để làm quen trước.”
Thế là tôi cùng Takamori tiến vào hầm ngục.
Với cậu ấy, lũ quái vật lao đến hẳn là nỗi sợ hãi thực sự. Nhưng với tôi, quái vật ở tầng hạng F chẳng đáng sợ chút nào.
Có lẽ vì thế mà thay vì tập trung vào quái vật, tôi lại chú ý nhiều hơn đến cách Takamori di chuyển cơ thể.
(…Xem ra sẽ vất vả đây.)
Chính cậu ấy hẳn cũng hiểu — tiềm năng tương lai của mình không cao.
Dù vậy, nếu kỹ năng có thể phát triển, biết đâu sẽ có ngày nở rộ. Phần còn lại… đành trông vào nỗ lực và vận may của cậu ấy vậy.
“Takamori, cậu thiếu kinh nghiệm trầm trọng. Trước mắt cứ tập trung vào việc chém quái vật thôi. Tạm thời đừng nghĩ đến phòng thủ, mọi đòn tấn công nhắm vào cậu thì tôi sẽ xử lý hết.”
“…Ừ, tớ hiểu rồi!”
Cảm giác đứng nhìn ai đó chiến đấu thế này thật kỳ lạ.
Chẳng lẽ… đây là tâm trạng của một bậc phụ huynh khi nhìn con mình trưởng thành sao?
Tôi khẽ cười một mình, rồi dõi theo từng chuyển động của Takamori.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
