Chương 59: Mối quan hệ ăn khớp đến lạ
Enjoy!
--------------------------------------------
Mối quan hệ ăn khớp đến lạ
Đó là một cuộc trò chuyện diễn ra trong một cơ sở nào đó.
Trước màn hình lớn phát sáng giữa căn phòng tối, hai người đàn ông trẻ tuổi lặng lẽ dõi mắt nhìn. Trên màn hình là hồ sơ của một học sinh.
“...Hừm, giống hệt trường hợp trước.”
“Có vẻ vậy. Ban đầu tôi còn tưởng là một dạng bệnh mới xuất hiện, nhưng xem ra không phải.”
Hiển thị trên màn hình là tên của Chiba, Kanzaki… cùng nhiều học sinh khác.
Điểm chung của họ chỉ có một — vận mệnh của họ đã bị thay đổi bởi Lost Shot của Sena.
Đúng vậy, hai người đàn ông này đang điều tra những biến đổi bất thường xảy ra với nhóm thiếu niên ấy.
Ở thời điểm hiện tại, “kết điểm ma lực” có thể bị làm tổn thương, nhưng không thể bị phá hủy hoàn toàn — đó là điều mà bất cứ ai có hiểu biết đều biết rõ.
“Không thể nào đâu. Một kỹ năng giúp khai mở tiềm năng của một thám hiểm giả mà lại tồn tại kỹ năng phá hủy nó sao? Tôi chưa từng nghe qua. Hơn nữa, mọi dữ liệu đều tập trung ở đây — muốn che giấu là điều không thể.”
“Đúng. Dù có kỹ năng ẩn giấu, chúng ta cũng có thể nhìn thấu… nhưng nếu đó là kỹ năng ẩn giấu cấp độ cực cao thì sao?”
“...Khả năng ấy không phải là không có, nhưng xác suất cực thấp. Ngay cả chuyện tồn tại kỹ năng có thể phá hủy kết điểm còn đáng ngờ nữa kia mà.”
Hiện nay, những kỹ năng cấp cao đã được xác nhận phần lớn đều thiên về chiến đấu. Kỹ năng ẩn giấu cũng có, nhưng đa số chỉ ở cấp thấp.
Dĩ nhiên không thể phủ nhận khả năng tồn tại một người sở hữu kỹ năng ẩn giấu cấp cao. Thực tế, một trường hợp như Sena đang tồn tại, nhưng họ vẫn chưa lần ra được đến cậu.
“Thôi được. Vẫn cần tiếp tục quan sát cẩn thận. Nếu việc này là kết quả của một quy trình nhân tạo… và nếu nó có thể đe dọa toàn bộ thám hiểm giả, chúng ta buộc phải xử lý.”
“...Ừm, cũng phải.”
Người đàn ông thao tác trên thiết bị đầu cuối. Một trang mới hiện lên.
Ở đó lưu lại toàn bộ những người mà Chiba và Kanzaki gần đây từng gặp gỡ, trò chuyện. Và đương nhiên, trong danh sách ấy cũng có ảnh của Sena.
“...Nói sao nhỉ, nhìn toàn mấy gương mặt nhạt nhòa.”
“Anh nói thế nghe được à? Ở cái nơi tối tăm này làm mấy chuyện như vậy, chúng ta còn nhạt nhòa hơn ấy chứ.”
“Đừng nói thẳng thế chứ.”
Có lẽ việc lần ra được đến Sena, người sử dụng Lost Shot, sẽ vô cùng khó khăn. Nhưng ít nhất, hành động của cậu đã khiến những “người lớn” bắt đầu để tâm.
Không thể khoanh tay đứng nhìn kẻ có khả năng đe dọa thám hiểm giả, đó là điều có thể cảm nhận được từ cuộc trò chuyện này.
Nhưng dường như, mục đích của họ không chỉ có vậy.
“Một tồn tại có thể kiềm chế được thám hiểm giả… còn gì đáng tin cậy hơn? Nếu nâng hắn lên làm biểu tượng, hắn sẽ trở thành lực lượng răn đe.”
“Nhưng ngược lại thì sẽ bị nhắm đến đó.”
“Thì cứ để vậy. May mà phương pháp tách và cấy ghép kỹ năng cũng đang được phát triển rồi.”
“Anh đúng là nghĩ toàn chuyện tàn nhẫn.”
“Chuyện đó chắc không đến mức đâu, trừ khi phía sau kẻ ấy có một thế lực cỡ như Sumeragi chống lưng. Nếu không thì… dùng gia đình làm mồi nhử, thiếu gì cách.”
Ở nơi Sena không hề hay biết, những lời như vậy đã được trao đổi.
Và họ hoàn toàn không nhận ra rằng mình đang nhảy múa ngay giữa bãi mìn.
—----------------------------------------------
“...Hắt xìiiii!!”
“Ồ, tiếng hắt xì to ghê. Dị ứng phấn hoa à?”
“Không, em ổn. Xin lỗi ạ.”
“Không sao. Vậy tiếp tục bài học.”
Mũi bỗng ngứa ran một cách dữ dội, và thế là tôi hắt xì giữa giờ học mà chẳng kịp để ý.
Cả lớp khúc khích cười. Còn Setsuna thì có vẻ lo tôi bị cảm, nên tôi vội trấn an rằng mình không sao.
Sau khi vượt qua tiết học, dĩ nhiên Shinichi và Yoshiki cười nham nhở tiến lại gần.
“Ê ê, cú hắt xì to ghê nhỉ.”
“Nhờ vậy mà tao tỉnh ngủ luôn.”
“Chỉ là tự nhiên thấy ngứa mũi thôi mà.”
So với việc bụng réo giữa lớp thì hắt xì to có đáng gì đâu. Cứ thản nhiên như vậy ngược lại còn đỡ ngượng hơn.
“Hắt xì còn đỡ. Thử tưởng tượng đang học được năm phút thì bụng đau quặn xem, còn ‘đáng yêu’ nữa không.”
“Thôi, đừng ví dụ chính xác thế chứ.”
“...Nhưng đúng là vậy thật.”
“Thấy chưa?”
Từ xưa đến nay, biết bao học sinh đã từng đối diện với nỗi ám ảnh mang tên đau bụng giữa giờ học.
Việc xin phép ra ngoài không phải điều cấm kỵ, nhưng trong không gian im lặng ấy, giơ tay lên và nói “em xin đi vệ sinh” vẫn cần một chút dũng khí.
Bị trêu chọc là đi “giải quyết” càng khiến người ta ngại ngùng hơn.
Vì thế, hẳn có không ít người từng tuyệt vọng khi cơn đau bụng và cảm giác mắc vệ sinh ập đến bất ngờ giữa giờ học, một bi kịch thầm lặng mà ai cũng từng nếm trải ít nhất một lần trong đời học sinh.
“Cậu ổn chứ?”
Đang nói chuyện thì Setsuna cũng tiến lại gần, ánh mắt cô nàng lộ vẻ lo lắng.
“Tớ ổn mà. Chắc tại có ai đó đang nhắc tới tớ thôi.”
“Sena-kun mà nói câu đó thì nó không phải chuyện đùa đâu đấy?”
Nghe vậy thì cũng hơi đau thật.
Biết đâu vì chuyện Lost Shot mà người ta đang bàn tán về tôi cũng nên. Nhưng đã vài ngày trôi qua kể từ hôm đó mà chẳng có chuyện gì xảy ra… Nếu phải nói có thay đổi gì, thì chỉ là Kanzaki, giống như Chiba và những người khác, đã chuyển sang khoa phổ thông.
Tôi biết chuyện đó khá sớm, nhưng kỳ lạ thay, trong lòng lại chẳng còn vướng bận điều gì nữa.
“Mà nói mới nhớ, hôm nay Sumeragi cũng ngáp suốt thì phải?”
Khi Shinichi hỏi vậy, Setsuna khẽ gật đầu.
“Thật ra là… tối qua mình nói chuyện điện thoại với em gái của Sena-kun đến khuya. Có lẽ là vì thế.”
“Ra vậy… À đúng rồi. Hôm nay trường cấp hai của con bé kỷ niệm ngày thành lập mà ha.”
Chắc là Yuki cũng định kết thúc sớm vì nghĩ cho Setsuna thôi. Nhưng vì thương con bé quá, lại nghĩ rằng nếu Setsuna vẫn ổn thì chắc không sao, nên mới để hai người nói chuyện lâu như vậy.
Nếu Setsuna bảo không sao thì Yuki chắc cũng vui lắm… Thật sự, thấy hai người thân thiết như vậy, với tư cách là anh trai, tôi chỉ có thể mỉm cười mãn nguyện.
“Mọi người ơi! Đi ăn trưa thôi nào!”
“Ồ, tới rồi à. Đi ngay đây!”
“Còn hai người thì sao?”
Tôi và Setsuna nhìn nhau, rồi cùng khẽ gật đầu.
“Tớ đi.”
“Tất nhiên là mình cũng đi rồi.”
Không chỉ có em gái, mà việc cả nhóm cứ thế tụ tập cùng nhau cũng đã trở thành điều hết sức tự nhiên.
Nghĩ đến sự thay đổi tốt đẹp ấy, tôi khẽ mỉm cười, rồi cùng mọi người hướng về phía căn tin.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
