Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

195 3809

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

75 944

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

100 823

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

33 123

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

70 458

Web novel (Chương 31 ~ 60) - Chương 58: Lost Shot

Chương 58: Lost Shot

Enjoy!

-------------------------------------------

Lost Shot

Sau khi trận đấu tập kết thúc, và Saotome-san cũng đã rời đi.

Tôi chọn một kết cục rõ ràng để bịt miệng kẻ ồn ào kia. Nhưng nghĩ kỹ lại, toàn bộ màn đối đáp ấy… chẳng hề tính đến cảm xúc của Setsuna.

Việc tôi tin chắc mình sẽ không thua — đó là sự ngạo mạn.

Nếu Kanzaki còn che giấu sức mạnh nào đó, nếu trường hợp tệ nhất là tôi thất bại… thì mọi thứ về cô ấy đã bị quyết định ở một nơi mà cô chẳng hề hay biết.

“… Rốt cuộc, thằng ngốc cũng là mình sao.”

Tôi lẩm bẩm.

Kanzaki, kẻ vẫn ngồi bệt dưới đất nãy giờ, chậm rãi đứng dậy.

“Đ… đừng có đùa! Tại sao tao lại thua một thằng hạng B chứ!? Chắc chắn mày đã dùng thủ đoạn bỉ ổi gì đó!!”

“……………”

Tôi suýt nữa thì tặc lưỡi.

Nhưng tôi cũng không hoàn toàn vô tội.

Dù cách tôi thắng đủ để Saotome-san tâm phục khẩu phục, thì với một kẻ kiêu ngạo và chẳng có gì để mất như hắn, phản ứng này vốn dĩ đã nằm trong dự đoán.

Điều kiện trận đấu rất đơn giản — kẻ thua phải nghe theo. Nhưng nếu hắn thua mà chẳng mất mát gì, thì đúng là hơi bất công thật.

“Thủ đoạn bỉ ổi à… Thôi, cậuy nghĩ gì cũng được. Nhưng đúng là có một cách dễ hiểu hơn đấy.”

“Mày đang nói cái quái gì vậy, đồ khốn?!”

Trong nháy mắt, một thanh đao xuất hiện trong tay tôi.

Khi kích hoạt Nhất Đao Vô Song, toàn bộ thể năng của tôi tăng vọt. Ánh mắt của Kanzaki lập tức thay đổi khi nhìn thấy tôi đứng trước mặt hắn.

Tôi dồn sát khí lại, sắc bén đến nghẹt thở, rồi chĩa mũi đao về phía hắn.

“… Hả…!?”

Lưỡi đao chạm nhẹ vào cổ hắn.

Chỉ trong khoảnh khắc, Kanzaki suýt đánh mất ý thức.

Có lẽ vì sát khí cô đọng của tôi đã khiến hắn sinh ra ảo giác — ảo giác rằng đầu mình vừa lìa khỏi cổ.

“Tôi không quen phô trương sức mạnh… nhưng lần này thì phải nói rõ — mày đã thua. Đừng lải nhải nữa.”

“……………”

Tôi ấn lưỡi đao sâu thêm một chút.

Kanzaki vội vã gật đầu, mặt tái mét.

“T-tôi hiểu rồi… Tôi sẽ không nói gì nữa… không nói nữa đâu!”

“Vậy thì tốt.”

Tôi rời khỏi hắn.

Không hiểu sao… sau khi suy nghĩ đủ điều, đầu óc tôi lại trở nên sáng tỏ lạ thường.

Chính vì thế, ngay khi quay lưng đi, tôi đã nhận ra.

Nhận ra Kanzaki đang giơ cao chiếc rìu, chuẩn bị bổ xuống sau lưng tôi.

Tôi liếc nhẹ ra phía sau.

Hắn đang cười.

Và cũng chính vì thế — tôi kích hoạt kỹ năng ấy, không chút cảm xúc.

【Lost Shot】— Phát động.

Những mũi tên tôi cố tình để lại từ trước bắt đầu chuyển động, lao thẳng về phía mục tiêu.

Chúng xuyên qua lưng Kanzaki.

Dĩ nhiên, đó chỉ là khối ma lực, không gây thương tích lên thân thể. Những mũi tên xanh lam xuyên thấu qua người hắn như ánh sáng lạnh lẽo.

“… Hả?”

Chiếc rìu rơi khỏi tay hắn.

Kanzaki nhìn xuống nó như thể vừa mất đi khả năng nâng vật nặng.

Rồi hắn cuống cuồng rút điện thoại ra kiểm tra điều gì đó.

Sau đó, với vẻ mặt hoảng loạn, hắn bỏ đi.

“… Phù.”

Có lẽ cái giá ấy hơi quá lớn so với hành động của hắn.

Nhưng sau một trận đấu đã có giao ước rõ ràng, lại còn định đánh lén từ phía sau…

Thì xem như đó là hình phạt thích đáng vậy.

Lần trước khi tôi dùng kỹ năng này lên Chiba, tôi đã day dứt suốt mấy ngày.

Nhưng lần này…

Trong lòng tôi không hề dấy lên một chút do dự nào.

“Về thôi.”

Nếu ai đó định bước qua một ranh giới nào đó, tôi sẽ không do dự mà dùng Lost Shot — khi tôi có thể sắp xếp lại cảm xúc của mình như thế, liệu điều đó có phải là tàn nhẫn không?

Nhưng nếu không làm vậy, chỉ khiến đối phương được đà lấn tới. Nghĩ đến việc sau này còn bị dây dưa không dứt, có lẽ lựa chọn ấy lại là điều đúng đắn hơn.

Ngay trước khi rời khỏi Hiệp hội, Saotome-san gọi tôi lại.

“Có chuyện gì sao? Cậu ta rời đi với vẻ mặt đáng sợ lắm đấy.”

Tôi chỉ đáp rằng chắc hắn không cam tâm vì thua trận. Saotome-san khẽ cười gượng, như thể đã đoán được.

Rồi khi rời khỏi Hiệp hội…

Như thể đã hẹn trước, tôi chạm mặt cô ấy.

“Aea, trùng hợp thật đó, Sena-kun.”

“… Setsuna à.”

“Đúng lúc lắm, hay là mình đi ăn tối nhé?”

“Ừ. Vậy đi thôi.”

“Ừm.”

Thế là tôi cùng Setsuna đi ăn tối.

Cô ấy bảo hôm nay muốn đến một nơi hơi sang một chút, và điểm đến… lại chính là quán thịt nướng từng cùng cha mẹ cô đến lần trước.

Cứ như thể cô đang ngầm so kè gì đó vậy. Mà mới mấy ngày trước thôi, tôi đâu ngờ mình lại quay lại đây nhanh đến thế.

“Nào, hôm nay tớ sẽ ăn nhiều hơn bình thường một chút!”

“Ồ? Hôm nay không giữ ý nữa à?”

“Không sao đâu! Tớ nhận ra rồi.”

Cô dựng thẳng ngón tay, nghiêm túc tuyên bố.

“Đúng là ăn quá thì tăng cân, chẳng vui chút nào. Nhưng này nhé? Đứng trước đồ ăn ngon mà cứ nghĩ mấy chuyện vớ vẩn ấy rồi ăn trong lo lắng… tớ quyết định sẽ không làm thế nữa.”

“… Ra vậy.”

“Đằng nào cũng vận động mà! Đổ mồ hôi chút là huề cả thôi!”

“À… ừ.”

Ừ thì cũng đúng.

Ăn một bữa ngon mà cứ thấp thỏm cân nặng thì đúng là mất hứng.

Thịt được mang lên, hai chúng tôi vừa nướng vừa ăn, khói nghi ngút quyện trong tiếng xèo xèo vui tai. Khi bụng đã hơi lưng lửng, Setsuna khẽ buông một câu như thể nói với chính mình.

“… Thật ra, Saotome-san đã liên lạc với tớ.”

“Ể?”

“Chị ấy nói cậu lại vì tớ mà đấu một trận.”

“… À…”

Xem ra Saotome-san đã kể rồi.

Tôi bảo cô ấy đừng bận tâm, rồi thuật lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Tôi có do dự một chút về việc nói đến Lost Shot… nhưng tôi vốn không giỏi giấu giếm. Với lại, nếu không nói, kiểu gì Setsuna cũng sẽ để tâm.

Thế nên tôi kể hết.

“Dù có thoáng nghĩ là mình làm hơi quá… nhưng nếu đối phương cố tình đi quá xa thì tớ sẽ dùng nó. Dù sao chuyện như thế chắc cũng hiếm thôi, tính cả lần với nhóm Chiba nữa.”

“Vậy à… Dù việc đó xảy ra vì tớ khiến tớ hơi khó chịu, nhưng… đúng là ai cũng có trong lòng một thứ mình xem là quan trọng nhất.”

“… Ừ.”

Cuộc nói chuyện dừng lại ở đó.

Chúng tôi đều có chút vướng bận trong lòng, nhưng rồi cũng chẳng ai nhắc lại thêm.

Khói thịt nướng tiếp tục bay lên, mùi thơm quyện vào không khí ấm áp của buổi tối.

“Nào, Sena-kun, ăn thêm đi.”

“Ừ.”

Lost Shot…

Có lẽ từ giờ, tôi sẽ còn phải đồng hành với nó nhiều hơn.

Dĩ nhiên — không phải để tùy tiện sử dụng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!