Chương 62: Hoàn thiện bước cuối
Enjoy!
-------------------------------------------
Hoàn thiện bước cuối
“…Hửm?”
Vài ngày trước trận đấu mô phỏng của các thám hiểm giả hạng F, vào một buổi chiều sau giờ học, khi tôi đến điểm hẹn với Takamori thì thấy ở đó đã có người đến trước.
Takamori có mặt là chuyện đương nhiên, nhưng còn có hai gương mặt tôi chưa từng thấy.
“Này Akita, nghe nói dạo gần đây mày đi hầm ngục cùng người hạng B đúng không?”
“Mày dùng trò bẩn gì vậy?”
“Không phải như thế…”
Chỉ nghe mấy câu đó thôi là tôi hiểu ngay nội dung câu chuyện.
Đúng là khi vào hầm ngục hạng F, có không ít người nhìn thấy chúng tôi. Mà đã lặn hầm ngục cùng người có cấp bậc cao hơn thì bị soi mói như vậy cũng không lạ.
Trường hợp của tôi thì chuyện với Setsuna giờ chẳng còn ai dám nói gì nữa, phần nhiều cũng nhờ cô ấy chủ động lên tiếng trước để ngăn chặn.
“…Thật tình, không ngờ lại có ngày mình bị nói kiểu này.”
Tôi còn đang phân vân không biết nên xen vào thế nào thì câu chuyện lại rẽ sang hướng khác so với tôi nghĩ.
“Chà, với thằng yếu nhất trong đám hạng F như mày thì chắc cũng chẳng làm được trò gì đâu. Này Akita, chắc chắn mày đang bị lợi dụng thôi.”
“Đúng rồi. Đám hạng B đời nào lại rảnh mà quan tâm tới tụi mình.”
Lợi dụng cái gì chứ… Nhưng dù tôi có nghĩ thế nào đi nữa thì cũng chẳng thể phủ nhận việc họ sẽ nhìn nhận như vậy.
Dẫu sao… Takamori cũng xem như là đệ tử của tôi.
Chính vì thế, trước khi hiểu lầm đi quá xa, tôi định bước ra xen vào— thì đúng lúc đó…
“Không phải vậy đâu. Sena-kun không phải người như thế.”
Takamori nói một cách dứt khoát.
Tôi không biết bình thường cậu ta bị nhìn nhận thế nào, nhưng qua cách hai người kia nói chuyện, có lẽ trong cùng hạng F cậu ta cũng bị xem thường.
Trước vẻ mặt sững sờ của họ, Takamori tiếp tục:
“Tớ là lần đầu tiên tiếp xúc với một thám hiểm giả hạng B như vậy, nhưng tớ có thể khẳng định Sena-kun không phải người xấu. Có thể đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của tớ, và nếu thật sự tớ đang bị lợi dụng thì đó là do tớ không đủ khả năng nhận ra… nhưng tớ biết, Sena-kun không phải người như vậy.”
“…Takamori.”
Tôi cười khổ, nghĩ thầm rằng mình được tin tưởng quá mức rồi… nhưng được người mới quen nói như vậy cũng chẳng phải cảm giác tệ.
Bình thường thì nhút nhát thế mà vào lúc thế này lại có thể nói rõ ràng như vậy— Takamori đúng là có dũng khí riêng đó.
Nếu cậu ta có thể thể hiện khía cạnh này thường xuyên hơn, tôi nghĩ cái nhìn của mọi người trong trường về cậu ấy chắc sẽ thay đổi đáng kể… tiếc là mọi chuyện không dễ đến thế.
“…Mày nói cái gì vậy, đã yếu mà còn bày đặt.”
“Láo vừa thôi.”
“…”
Trong cùng một hạng mà còn khinh thường nhau thì đúng là xấu xí.
Tôi bước đến bên “đệ tử” đang bị ép sát, nhẹ đặt tay lên vai cậu ta rồi chen vào giữa.
“Đến đây là đủ rồi.”
“À, Sena-kun!”
“…”
“…Này.”
Tôi có thể cảm nhận từ họ thứ cảm giác giống như mấy kẻ to xác trước đây, nhưng khi đứng trước người có cấp bậc cao hơn, xem ra họ vẫn sợ.
Hai người đó như đã hẹn trước, vội vã rời đi, để lại tôi và Takamori ở lại.
“Ha ha… để cậu thấy tớ thảm hại quá rồi nhỉ.”
“Có gì đâu. Nghe cậu nói vậy, người bay bổng lên vì được tin tưởng lại là tôi cơ.”
“A~… nếu thế thì người xấu hổ lại thành tớ mất rồi.”
“Không đâu, tôi vừa được nghe mấy lời hay lắm đấy.”
Tôi vô thức nở nụ cười, nghĩ thầm: thế này cũng có thể gọi là tình bạn nhỉ.
Được rồi, hôm nay cũng định lao thẳng xuống hầm ngục như mọi khi… nhưng từ hôm nay, tôi muốn chuyển sang huấn luyện theo hình thức thực chiến, giả định đối thủ là con người.
“Tôi đã đặt trước khu mô phỏng chiến đấu của hội rồi, qua đó thôi.”
“…Cuối cùng cũng đến lúc này nhỉ.”
“Ừ.”
Từ hôm nay cho đến ngày diễn ra trận mô phỏng, người đối luyện cùng Takamori sẽ là tôi.
Dĩ nhiên tôi sẽ tiết chế để cậu ấy nâng cao độ thuần thục… nhưng cũng đang cân nhắc xem có nên cố tình tung ra những đòn mạnh hơn dự tính một chút, để đôi mắt và phản xạ của cậu ấy quen dần với áp lực thực sự hay không.
Cả hai cùng đến hội, tôi đã nói trước với Saotome-san… nhưng rồi—
“Ơ… ờm… cái đó…”
Trước mặt tôi là Takamori với khuôn mặt đỏ bừng, rơi vào trạng thái hoảng loạn.
Lý do cho bộ dạng đó… chính là người đứng bên cạnh tôi.
“Tớ cũng muốn xem thử. Đệ tử của Sena-kun làm tớ có chút tò mò.”
“……………”
Phải, là Setsuna.
Khi chúng tôi bước vào hội, cô ấy vừa đúng lúc đang xem qua các nhiệm vụ. Thấy tôi, cô nàng liền tiến lại gần, và mọi chuyện thành ra thế này.
Với Takamori mà nói, Setsuna – thám hiểm giả hạng S – là tồn tại ở tận tầng mây. Cậu ấy từng bảo, có lẽ cả đời mình cũng sẽ không có cơ hội được nói chuyện với một người như vậy.
“Thế đó, Setsuna sẽ ở lại quan sát.”
“Đ-đột ngột quá!”
“Ừm… không được sao?”
“Không phải không được ạ! Chỉ là… cái đó…”
Trước hết phải để Takamori bình tĩnh đã.
Nhưng nghĩ lại, có thêm ánh nhìn của Setsuna cũng tốt. Có lẽ cô ấy sẽ chỉ ra những điểm cần cải thiện của Takamori. Dù có thể sẽ có vài nhận xét hơi nghiêm khắc, nhưng chắc chắn tất cả đều vì sự tiến bộ của cậu ấy.
Một lúc sau, Takamori cũng lấy lại được bình tĩnh, công tác chuẩn bị cho trận mô phỏng hoàn tất.
Giữa lúc đó, Setsuna bước lại gần tôi, khẽ thì thầm:
“…Dạo này chúng ta đâu có ở cạnh nhau nhiều, đúng không? Nên là… thế này một chút cũng được mà, cậu không từ chối đâu nhỉ?”
“Thì tớ có bảo không đâu.”
“…Phù.”
Thế là, buổi “hoàn thiện cuối cùng” của Takamori bắt đầu, với sự hiện diện của Setsuna.
Kết quả thì đúng như dự đoán: đối đầu với con người hoàn toàn khác với đối đầu ma vật, nên lúc đầu Takamori có phần lúng túng. Nhưng dần dần, từng chuyển động bắt đầu trở nên gọn gàng, có thần hơn, đến mức ngay cả Setsuna cũng khẽ gật đầu tán thưởng.
(…Nếu thế này thì có khi tiến khá xa đấy chứ? Dĩ nhiên còn tùy đối thủ dùng vũ khí gì. Nhưng trước mắt, có vẻ ổn rồi.)
Khi đối diện với cung và kiếm, cậu ấy đã bắt được nhịp điệu chuyển động.
Đến đây, phần còn lại chỉ phụ thuộc vào chính Takamori.
Chúng tôi không thể trực tiếp xem trận mô phỏng giữa các học sinh hạng F, nhưng… cứ chờ đợi kết quả thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
