Nhân vật chính trong truyện lãng mạn kỳ ảo chỉ thích mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11271

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Tập 1 - 9. Võ sĩ Marigold (4)

7.

Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm chạm nhau, vô vàn cảm xúc cũng giao tranh. Mồ hôi hòa quyện, hơi thở nặng nhọc quyện vào nhau, đôi mắt long lên sòng sọc soi xét đối phương – sự cộng hưởng nảy sinh từ tất cả những hành động ấy.

Khi Lancel mới đến thế giới này, vào thời thơ ấu trước khi bị giam cầm trong Lồng giam Thời gian, anh đã được sư phụ dạy rằng đây chính là "Võ sĩ đạo" – sợi dây liên kết được tạo nên qua chiến trận.

Sư phụ chính là một tín đồ của thứ Võ sĩ đạo này. Không, phải nói là một kẻ cuồng tín.

Ông ta thường nói tình yêu đích thực nảy sinh khi người ta chiến đấu với quyết tâm giết chết đối phương, bạn có thể tưởng tượng được nó lố bịch đến mức nào không? Gã đó thật tâm cho rằng quyết đấu còn sướng hơn cả làm tình.

Dĩ nhiên, người đời đều cho rằng đó chỉ là lời nói điên rồ của một kẻ cuồng chiến.

Hôm nay, Lancel dường như đã hiểu được đôi chút ý nghĩa của câu nói đó.

"Haa!"

Thứ cảm xúc ẩn chứa trong từng đường kiếm của Marigold là một mớ hỗn độn những hoang mang chưa thể sắp đặt.

Mũi kiếm tấn công loạn xạ vẫn đầy vẻ dao động. Từ lòng bàn tay đến bả vai, từ hông đến đầu gối, từ đầu ngón chân đến đỉnh đầu, mỗi một rung động nhỏ nhất nàng đều không thể hoàn toàn kiểm soát.

Trong suốt quá trình này, Lancel cảm nhận rõ ràng sự hoang mang của nàng, một cảm giác gần như là định mệnh.

"Một khi đã cầm kiếm thì đừng do dự, Mary. Hãy nhìn cho rõ người đang đứng trước mặt cô."

Lancel đổi thế cầm mộc kiếm.

"Giờ khắc này, trên thế gian này, chỉ có ta và cô, hai chúng ta mà thôi."

"……!"

Lưỡi kiếm dựng thẳng, tư thế đứng nghiêng mình. Tựa như toàn bộ cơ thể anh đều ẩn sau lưỡi kiếm.

Marigold bất giác rơi vào ảo giác – thứ nàng đang đối mặt không phải một con người, mà là một thanh kiếm.

"Đó là..."

Tam Hoàng tử đang ngây người bất giác hé môi.

"Kiếm thuật Cựu Đế quốc."

Bóng dáng Lancel nhòe đi trong chớp mắt. Gần như cùng lúc đó, một cơn chấn động dữ dội dấy lên trong lòng Tam Hoàng tử.

"Ực!"

Tam Hoàng tử vội vàng đưa tay bịt miệng. Ngay khoảnh khắc thanh mộc kiếm của Lancel liên tiếp đánh trúng Marigold hai lần, hắn đã cảm nhận được một cú sốc cực mạnh.

"Ư a... Hử?"

Marigold, vốn tưởng mình sẽ cảm thấy đau đớn, lại lộ ra vẻ mặt mờ mịt.

"Ta đánh nhẹ lắm, rất nhẹ."

Đó là một lời nói dối. Rõ ràng anh đã dùng hết sức mình.

Dĩ nhiên Marigold không thể biết được điều này. Lúc này, tất cả sát thương nàng phải chịu, trên thực tế đều do Tam Hoàng tử gánh thay.

Đối với Lancel, đã chẳng còn gì phải do dự nữa.

Mộc kiếm không ngừng nghỉ đâm vào những kẽ hở của Marigold. Bất kể là khi nàng phản công hay lùi lại, Lancel đều như hình với bóng bám sát lấy nàng, liên tục tấn công dồn dập.

"Chuyện này rốt cuộc..."

"Sao thế này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Vẻ mặt của đám lính đánh thuê tràn ngập hoang mang.

"Tiến bộ nhiều quá nhỉ, thiếu gia."

"Mức độ này mà gọi là tiến bộ sao? Căn bản là... như biến thành người khác vậy."

Trên mặt các hộ vệ cũng lộ ra vẻ co giật.

Nhìn một cách khách quan, kiếm pháp của Lancel không hề hoa mỹ. Nó chỉ hiệu quả đến cực điểm. Chỉ xảo diệu đến mức không thể lường trước.

"Mary."

============

— Nguy hiểm! Ma lực còn lại của Tam Hoàng tử đã giảm xuống dưới "50%". Khi ma lực cạn kiệt, trạng thái Overflow sẽ bị cưỡng chế chấm dứt.

※Tinh thần và thể lực của Marigold suy giảm nghiêm trọng. Chỉ số trạng thái đã rơi xuống dưới mức tiêu chuẩn.

============

"Ta sẽ kết thúc nhanh thôi."

Mỗi khi mộc kiếm đánh trúng Mary, vầng sáng đỏ trong mắt nàng lại dần dần lu mờ.

— Ma lực còn lại 35%

Rầm!

"Ngài không sao chứ ạ?"

Cơ thể Tam Hoàng tử phía sau đột nhiên loạng choạng, phát ra tiếng động. Hestia vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn.

Trên mặt Tam Hoàng tử chẳng biết từ lúc nào đã đầm đìa mồ hôi lạnh.

"Một con người không hề có ma lực, sao có thể phá giải được ma pháp của ta..."

Đồng tử hắn run lên dữ dội, mất đi tiêu cự.

Dù chỉ là một cô gái làm việc ở quán trọ, nàng cũng là một chiến binh được rèn luyện hơn hẳn đám lính mới thông thường.

Huống hồ từ khoảnh khắc sử dụng ma pháp cao cấp "Overflow", kẻ đó đã không còn là "con người" bình thường nữa. Mà là một sinh vật dị thường ngang hàng với quái vật, ma thú.

Chỉ dựa vào kiếm thuật mà có thể áp chế một tồn tại như vậy ư? Tam Hoàng tử chưa từng thấy một người nào như thế. Một lần cũng chưa.

"Lancel, ngươi, rốt…!"

Cảm nhận được ma lực đang trôi đi với tốc độ chóng mặt, Tam Hoàng tử từ từ khuỵu xuống.

Hắn, người được mệnh danh là thiên tài ma pháp, ngoài thời thơ ấu ra, đây là lần đầu tiên cảm nhận được mùi vị của "ma lực khô kiệt".

—Ma lực còn lại 10%.

—Ma lực còn lại 9%.

—Ma lực còn lại 8%… 5%.

Khi Lancel vung nhát kiếm cuối cùng, hai thanh mộc kiếm va vào nhau rồi đồng thời vỡ nát.

Giữa những mảnh gỗ vụn bay tứ tán, đồng tử của Marigold tức thì mất đi màu sắc.

Lancel dùng hai tay đỡ lấy thân thể đang lảo đảo của nàng, ôm chặt vào lòng. Thân nhiệt nóng hổi của nàng truyền sang, tựa như sắp bùng cháy.

Anh nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh vì ngấn lệ của Marigold.

"Mary, tại sao lại tấn công ta?"

Chẳng phải đây là lần đầu chúng ta gặp nhau sao?

Đó là điều Lancel muốn hỏi.

"...Vì em muốn biết câu trả lời."

Marigold tiều tụy khẽ mở môi. Thể lực và tinh thần đã cạn kiệt khiến giọng nàng yếu ớt như sợi tơ, nếu không lắng nghe kỹ sẽ bỏ lỡ bất cứ lúc nào.

"Muốn biết? Muốn biết điều gì?"

"Người xuất hiện trong giấc mơ của em… là… một người như thế nào."

Giấc mơ?

Lancel không thể hỏi thêm được nữa. Ngay khoảnh khắc đó, đôi mắt Marigold đã hoàn toàn nhắm lại.

Nhưng anh hiểu câu nói đó có ý nghĩa gì.

‘Con bé vẫn giữ ký ức của những vòng lặp trước?’

Dù không hoàn chỉnh. Nghe như thể những mảnh ký ức vẫn còn sót lại trong cơ thể nàng. Nếu không, chẳng có lý do gì nàng lại liều mạng với một người mới gặp lần đầu, cũng sẽ không nói ra những lời như vậy.

Lancel lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt Marigold. So với lần đầu gặp gỡ, cơ thể nàng đã trưởng thành đến mức gần như không thể nhận ra.

Nhưng nàng trong vòng tay anh không hiểu sao lại nhẹ bẫng.

Mong manh tựa như có thể tan biến vào giây tiếp theo.

* * *

"Khụ!"

Tam Hoàng tử gạt tay Hestia ra, loạng choạng chạy ra hành lang, một ngụm máu đen đặc từ miệng hắn phun ra, vương vãi trên mặt đất.

Xem ra là nội thương do ma lực bị thất thoát quá nhanh.

"Ha ha ha..."

Tam Hoàng tử che miệng, bật ra một tiếng cười khàn khàn.

"Một kị sĩ có thể thuần thục Kiếm thuật Cựu Đế quốc… Nếu phụ hoàng còn tại thế, hẳn Người sẽ vui mừng lắm."

Khóe miệng hắn đọng lại một nụ cười khổ sở, pha trộn nhiều loại cảm xúc phức tạp.

.

8.

Lancel định nhẹ nhàng đặt Marigold lên giường – không, vốn dĩ anh định làm thế.

Bởi vì cô nàng bám chặt lấy anh như đỉa đói, thực sự rất khó để đặt xuống. Cái sức nắm kinh người ấy, hoàn toàn không giống của một người đã kiệt sức.

Lancel, vốn định dùng sức gỡ ra, lập tức thay đổi ý định.

'Cứ để thế này, chắc lát nữa cô ấy sẽ tự buông ra thôi.'

Cuối cùng, Lancel cũng nằm xuống giường theo. Cơ thể nóng rực đẫm mồ hôi của nàng tỏa ra hương cỏ non thơm mát.

Một mùi hương thật hoài niệm.

Lancel nhắm mắt lại.

Hình ảnh lúc mới đến thế giới này hiện lên trong tâm trí. Những ngày tháng ấy, anh vẫn còn là một kẻ ngây ngô, cảm thấy mọi thứ trên đời đều thật xa lạ.

"……."

Sống đến khoảng 200 năm, một vài ký ức xa xôi quả thực sẽ phai nhạt. Nhưng cũng có những ký ức vĩnh viễn không thể nào quên.

‘Hoàng nữ.’

Ngược lại, khi nhắm mắt, những ký ức ấy lại hiện về sống động. Năm mười lăm tuổi, cái thời niên thiếu ngây ngô bị ném vào chiến trường.

— Phải hạnh phúc nhé, Lancel.

Lancel trong ký ức đang được ai đó ôm vào lòng. Người đó cũng tỏa ra một mùi hương như vậy. Đó là hương cỏ non.

— Giống như cậu đã từng là hạnh phúc của tôi.

Cánh tay Marigold càng ôm chặt lấy anh, những ký ức ấy lại càng trở nên rõ nét.

Hơi thở của khoảnh khắc đó.

Làn gió nhẹ thoảng qua.

Cho đến cả ngọn đồi nhuốm màu hoàng hôn cam rực.

—Mong rằng một ngày nào đó cậu cũng sẽ...

Cuối cùng, Lancel đã không thể đẩy Marigold ra, cứ giữ nguyên tư thế như vậy rất lâu.

Giờ này chắc Fina, sứ ma của nàng, đang làm loạn cả lên rồi. Dù sao thì cũng có một người đàn ông lạ mặt đang ôm chủ nhân của nó.

'Đây không phải lỗi của ta. Là chủ nhân của cô tự bám lấy ta đấy chứ.'

Vừa định hơi gỡ ra, không hiểu sao cánh tay nàng lại càng siết chặt hơn.

Mãi cho đến khi mặt trời lặn hẳn, Lancel mới thoát ra được khỏi vòng tay của cô gái.

.

9.

Ngày hôm sau.

"Cầm lấy đi, Marigold. Đây là ấn đồng."

Khi Marigold đã tỉnh táo trở lại và đến công hội, Lancel đưa cho nàng một chiếc huy hiệu bằng đồng.

Marigold lộ vẻ mặt không ngờ tới, ngây người nhìn chiếc huy hiệu.

"Cái, cái này, em thật sự có thể nhận sao ạ, cái đó, ờm, đoàn trưởng đại nhân?"

"...Gọi ta là Chủ quân."

"Chủ quân."

"Vốn dĩ ta không định đưa đâu."

Lancel nhìn quanh những lính đánh thuê khác, phần lớn đều nhận được ấn sắt, rồi lắc đầu quầy quậy.

"Bởi vì mặt bằng chung đều tệ hại như thế cả."

Cả đám người đồng loạt quay đi, tránh ánh mắt của anh.

Ngay cả Lancel cũng cảm thấy bất ngờ.

Dù có vội vàng chiêu mộ đến đâu, trình độ trung bình của lính đánh thuê ở Quần đảo lại chỉ đến mức này. Người nhận được ấn bạc trở lên chỉ có một, ngay cả những kẻ nhận được ấn đồng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.

"Ấn đồng..."

Marigold nhìn chiếc huy hiệu trong tay, hai má ửng hồng.

"Vậy, vậy thì... khi nào em có thể bắt đầu nhận nhiệm vụ ạ?"

"Nếu muốn thì hôm nay cũng được, sao vậy?"

"...Hiện tại cuộc sống có chút eo hẹp ạ..."

Nhìn dáng vẻ lí nhí của Mary, Lancel suýt nữa đã buột miệng "Hay là ta cho cô mượn chút tiền nhé?", nhưng may mà kịp nhịn lại.

‘Không được, không được, lỡ cô ấy lại đòi cưới mình thì sao? Đây là người sau này sẽ trở thành Hoàng phi cơ mà.’

Nếu có ai nghe được chắc sẽ nghĩ mình là một thằng tự luyến mất, nhưng biết làm sao được? Dù gì thì mình cũng đã từng trải qua chuyện đó thật mà.

Lancel suy nghĩ một lát rồi ra hiệu cho Hestia.

"Hestia, trước mắt cứ giao cho Mary vài nhiệm vụ đi."

"Với ấn đồng hiện tại của cô ấy thì làm gì có nhiệm vụ nào ra hồn đâu ạ. Toàn là mấy việc vặt vãnh như đứng gác, bắt trộm vặt, dọn cống rãnh, đòi nợ, hay xử lý mấy vị khách khó chiều ở nhà thổ thôi."

"Em sẽ làm ạ! Bất cứ việc gì em cũng làm!"

Marigold vừa nói, vừa liếc trộm Lancel.

'Gì thế?'

Lancel không hiểu tại sao nàng lại phải nhìn sắc mặt của anh.

"Giao hết cho em đi ạ! Em sẽ làm hết!"

"Cứ làm từng việc một. Từ từ thôi."

Lancel cảm thấy ánh mắt Marigold cứ dán chặt vào mình một cách kỳ lạ, khiến anh bất an, nhưng rồi cũng chỉ có thể tự cho là do mình nghĩ nhiều.

"……Chẳng lẽ mình lại làm gì sai rồi?"